Tập luyện xong, tôi và anh Kite rời Guild và quyết định đi ăn trưa. Ăn ở căng tin Guild cũng được, nhưng anh Kite rất tâm lý khi rủ tôi ra ngoài ăn cho đổi gió.
Tập xong người cũng hơi đổ mồ hôi, nhưng trong phòng thay đồ có nhà tắm nên tôi đã tắm rửa thay đồ sạch sẽ rồi. ...Tại lúc tập anh ấy nhắc đến chuyện mùi hương làm tôi cứ lấn cấn mãi.
Nơi chúng tôi đến là một quán cà phê không gian mở nằm dọc đại lộ phía Đông. Mặt tiền hướng ra phố được thiết kế dạng hiên (terrace), không khí rất "chanh sả" (thời thượng).
Đang giờ ăn trưa nên quán khá đông, may mắn là vừa có bàn trống nên chúng tôi vào được ngay.
"Anh Kite hay đến đây ạ? Em lần đầu vào quán này đấy. Trước giờ đi qua cũng tò mò, nhưng đi một mình hơi ngại nên hôm nay được vào em vui lắm."
"Anh cũng lần đầu thôi. Nghe Layla với Liese bảo đồ ăn ngon lắm, anh nghĩ chắc sẽ hợp khẩu vị của em."
Chà chà, đúng là người đàn ông biết quan tâm. Mấy ông tướng trong đoàn kịch nhà tôi nên học tập đi là vừa. Mấy ổng chỉ biết "Thịt! Thịt! Thịt!", ưu tiên số lượng hơn chất lượng, đời nào biết đường dẫn con gái nhà người ta vào quán sang chảnh thế này.
Ngồi xuống bàn, cô phục vụ đến ngay. Chúng tôi gọi món rồi ngồi tán gẫu trong lúc chờ đợi. Chẳng mấy chốc đồ ăn được mang lên. Mùi thơm nức mũi bốc lên cùng làn khói nóng hổi.
"Oa~, nhìn ngon quá~!"
Tôi gọi món cơm thập cẩm nấu với rau củ và hải sản, giống món Paella ở kiếp trước. Thế giới này cũng có gạo. Thấy có món giống đồ Nhật (hoặc đồ Á), 【Tôi】 mừng húm.
"Ừ, món này trông cũng hấp dẫn đấy."
Anh Kite gọi món thịt hầm nguyên khối với nước sốt đậm đà làm món chính, kèm theo vài món phụ và bánh mì. Khẩu phần khá lớn, đúng chuẩn phục vụ nhu cầu của cánh đàn ông.
"Itadakimasu~! (Mời cả nhà ăn cơm/Con xin phép ăn ạ!)"
"Hửm? Đó là gì thế?"
Ấy chết, lỡ mồm theo thói quen kiếp trước. Thấy anh Kite ngơ ngác, tôi vội giải thích.
"À ừm, ăn uống là tiếp nhận sinh mệnh của loài khác mà đúng không? Nên đây là câu nói thể hiện lòng biết ơn trước khi ăn ạ. Ờm... hình như là phong tục của vùng nào đó em quên rồi."
"Ra vậy, quả không hổ danh nghệ sĩ lữ hành, biết nhiều phong tục lạ ghê. Nhưng mà ý nghĩa hay đấy, đáng học hỏi. Vậy thì anh cũng... 『Itadakimasu』."
Anh Kite bắt chước tôi chắp tay mời cơm rồi mới cầm thìa. Tôi cũng bắt đầu ăn.
"Ưm~! Ngon quá~!"
"Ừ, món này cũng tuyệt."
Vị ngọt của rau củ và hải sản thấm đẫm trong nước sốt cà chua, hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. Hạt cơm chín tới, không quá khô cũng không quá nhão, độ dẻo vừa phải. Gia vị nêm nếm vừa miệng, tôn lên hương vị tự nhiên của nguyên liệu, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng tuyệt vời. ...Ngon đến mức tôi muốn làm Food Reviewer luôn.
Sau đó, chúng tôi mải mê ăn uống, ít nói chuyện hẳn, và loáng cái đã đánh bay sạch sẽ.
"A~, ngon quá đi mất~! No căng bụng rồi! Gochisousama deshita! (Cảm ơn vì bữa ăn!)"
"À, cái đó là câu chào sau khi ăn xong nhỉ? 『Gochisousama deshita』."
Anh Kite cũng bắt chước tôi nói lời cảm ơn cuối bữa.
"Thật sự, ngon tuyệt cú mèo. Biết thế em đến đây sớm hơn~."
"Fufu, rủ em đi không uổng công. Nhìn em ăn ngon miệng thế anh cũng thấy vui lây."
"...Câu đó không nên nói với con gái đâu nhé?"
Tôi lườm yêu (jito-me) một cái. Thiệt tình, làm như em ăn thùng uống vại lắm không bằng.
"Haha, xin lỗi xin lỗi. Nhưng mà thật đấy, nhìn người đối diện ăn uống hạnh phúc thì mình cũng thấy ngon miệng hơn mà."
"Fufu, anh thấy vui là tốt rồi ạ."
Đang tận hưởng dư vị bữa ăn thì...
"A~! Kite! Dám hẹn hò với Katia-chan kìa~!"
Giọng nói quen thuộc vang lên. Tôi quay lại thì thấy chị Layla đang đi bộ trên đại lộ. Cả nhóm 『Diều Hâu』 cũng ở đó.
Mà khoan, hẹn hò gì chứ... chỉ là ăn trưa cùng nhau thôi mà. Làm quá lên...
"A, mọi người về rồi à."
"Mừng mọi người trở về! Đường xá có ổn không ạ?"
"Về rồi đây, Katia-chan. Tiện thể chào cả Kite. Ổn cả thôi. Có gặp quái vật một lần nhưng cỡ đó bọn chị xử lý tốt."
"Có quái vật à? Con gì?"
"Blood Wolf. Vài con thôi nên không vấn đề gì."
Anh Leda trả lời... nhưng mà khoan.
"Có phải đoạn đường dọc theo cánh rừng lúc đi đến trại lính không ạ?"
"Ừ, đúng rồi. Sao em biết hay thế?"
"A~, biết ngay mà. Hôm qua lúc bọn em đi qua cũng bị tập kích. Tầm 30 con lận. Bọn em diệt gần hết nhưng để sổng mất vài con. Chắc là tàn dư của đám đó đấy ạ."
"Eo ôi... 30 con mà không có Kite thì bọn này cũng 'toang' đấy... Lại được Katia-chan cứu một bàn thua nữa rồi."
"Thật đấy. May quá, cảm ơn em nhé."
"Không có gì đâu ạ, tình cờ thôi. Nhưng đúng lúc thật."
"Mà này, Liese sao thế? Im lìm nãy giờ?"
"...Lầm bầm... lầm bầm..."
"Này, này?"
"A~, con bé đang mải suy nghĩ luận văn trong đầu đấy, cứ thế suốt từ qua đến giờ."
"...Vẫn vụ Thần đại ma pháp hôm qua à? Dai thế..."
Công nhận, sức tập trung kinh khủng thật... Đam mê là tốt nhưng cái gì cũng nên vừa phải thôi chứ...
"Thôi kệ xác Liese đi... Còn hai người đang làm gì đấy? Hẹn hò hả? Katia-chan lên đồ xinh thế kia cơ mà. Kite cũng phải biết ý ăn mặc chải chuốt tí đi chứ."
"Tình cờ gặp nhau ngoài phố thôi. Tiện thể nhờ cô ấy tập luyện cùng một chút."
"...Chán chả buồn nói, khô khan quá đấy cha nội... Mà khoan, Katia-chan, thằng này mạnh lắm đúng không?"
"Vâng! Mạnh kinh khủng luôn! Đòn tấn công của em hoàn toàn vô dụng, em sốc luôn á!"
Thật sự, tôi tự tin vào khả năng tấn công của mình thuộc hàng top trong giới mạo hiểm giả. Thế mà anh ấy hóa giải hết sạch, đúng là không phải dạng vừa.
"Không đâu, anh cũng toát mồ hôi hột đấy. Bị gãy cả kiếm còn gì."
"Hê, làm gãy kiếm của Kite... Lần đầu tôi thấy đấy. Giỏi ghê."
"A, không. Kiếm của em cũng gãy mà, nên là hòa thôi ạ. Nếu là kiếm thật thì có khi em thua rồi."
Anh Zyle trầm trồ khen ngợi, nhưng tôi đính chính lại là hòa.
"Hòa cũng là quá dữ rồi. Tên này cứ mở mồm ra là 'kiếm thuật phòng thủ' này nọ, không thèm thi lên Thượng cấp, chứ trình đó thừa sức đậu."
"A, cái đó em cũng lờ mờ đoán được ngay lần đầu gặp. Anh ấy tỏa ra khí chất của một cường giả giống như Cha em vậy."
"Hê~, bọn chị trong nghề nên nhạy cảm với khí tức (Presence), nhưng mà kiểu 'khí chất' đó thì chịu, không nhìn ra được~."
Cũng chỉ là cảm giác thôi, khó giải thích lắm.
"À đúng rồi. Chiều tối nay nhóm 『Edelweiss』 định tổ chức tiệc ăn mừng (Uchiage) vụ này, mọi người có rảnh không?"
"A, thế hả? Chị thì rảnh. Giờ về nhà trọ tắm rửa nghỉ ngơi tí là đẹp."
"Tôi cũng không vấn đề."
"Tôi cũng vậy."
"...Lầm bầm..."
"...Ờ thì, chị sẽ lôi cổ Liese đi cùng."
...Khổ thân chị Layla...
"Vậy, hơi sớm nhưng tôi cũng về phòng đây..."
Vậy là chia tay anh Kite ở đây sao...
"Nói cái gì thế hả, rảnh thì hộ tống Katia-chan đi chơi nốt buổi đi chứ. Nhìn kìa, mặt con bé buồn thiu rồi kìa."
Hả!? Không, đúng là tôi có thấy hơi tiếc, nhưng mà có lộ ra mặt đến mức đó đâu... Cơ mà, nhân tiện thì rủ anh ấy đi mua sắm cùng cũng được nhỉ.
"Anh Kite, lát nữa em định đi xem mấy cửa hàng Ma cụ và Vũ khí chuyên dụng cho mạo hiểm giả, anh có muốn đi cùng không?"
(Ara, không bối rối chối đây đẩy nữa này? Có tiến triển... Nhưng mà cái địa điểm hẹn hò (Date course) kiểu gì thế... Không lãng mạn tẹo nào... Mà thôi, với cái tên đầu gỗ này thì chắc thế là hợp rồi?)
Ủa? Sao chị Layla nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn thấy cái gì đó đáng tiếc thế kia... Rồi lại gật gù ra chiều hiểu ý? Thôi kệ, không để bụng.
"Cửa hàng Ma cụ cho mạo hiểm giả? Có chỗ như thế à?"
"A, vâng, lúc nãy mua cái áo choàng này em được giới thiệu. Nghe bảo cũng là người nhà của chủ tiệm áo choàng làm đấy ạ."
"Hô... Tác giả của cái áo choàng đó à. Thú vị đấy."
"Đúng không ạ?"
Anh Kite có vẻ hứng thú. Tất nhiên rồi, dân trong nghề mà.
"Rồi rồi, hai người cứ tự nhiên nhé. Bọn này về trước đây."
"Ừ, lát nữa gặp lại ở quán 『Bông Lúa Vàng』 nhé."
"""Rõ."""
"...Lầm bầm..."
...Chị Liese định thế này đến bao giờ nhỉ...
Tạm biệt nhóm 『Diều Hâu』, chúng tôi cũng rời quán.
Theo lời chị nhân viên shop quần áo, cửa hàng Ma cụ nằm ở khu phía Bắc. Khu phía Bắc chủ yếu là khu dân cư, hơi lạ khi có cửa hàng ở đó.
"A, dinh thự Hầu tước kìa. ...Nhìn hoành tráng thật, không giống nơi ở của ông chú xuề xòa đó tí nào..."
"Fufu, Hầu tước là người bình dân mà. Nhưng mà dinh thự này là mức tối thiểu để giữ thể diện quý tộc thôi, bình thường dinh Hầu tước phải to gấp đôi cơ."
"Hê~, đúng là phong cách của Ngài ấy thật."
"Ừ, ổng toàn kêu 'Rộng quá quản lý mệt chết' với 'Nhiều phòng thế để làm gì?' suốt."
Ưm~, anh Kite nói chuyện về Hầu tước nghe thân mật ghê. Chắc chắn không phải quan hệ mạo hiểm giả - khách hàng bình thường. Nhưng nhớ lại thái độ lúc báo cáo, có vẻ anh ấy không muốn bị soi mói chuyện đó. Thôi, khi nào thân hơn chắc anh ấy sẽ kể, giờ cứ lờ đi đã.
Đi qua dinh Hầu tước, đến gần cổng Bắc. Chắc là quanh đây.
"A, kia rồi. Có biển hiệu kìa. Ưm~, 『Tiệm Ma cụ Prusia』. Chắc là nó rồi."
"Nằm ở chỗ hẻo lánh thật. Cảm giác không màng thế sự kinh doanh lắm."
Ừ nhỉ... nhưng là người nhà của chị kia thì chắc không phải tiệm 'đen' đâu. Vào thử xem sao.
Keng keng~, tiếng chuông cửa vang lên khi chúng tôi bước vào. Bên trong là những kệ hàng bày biện đủ loại vật phẩm lớn nhỏ san sát nhau. Không gian không rộng lắm nhưng được sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng hơn vẻ bề ngoài.
"Vâng~! Xin chào quý khách~!"
Chủ tiệm nghe tiếng chuông liền đi ra từ bên trong. Đúng là chị em, không khí rất giống chị nhân viên shop quần áo. Nhưng cách chào hỏi thì có vẻ suồng sã hơn.
"A!? Cái áo choàng đó! Ra thế~, em nghe chị hai giới thiệu tới đây đúng không?"
Chị chủ tiệm nhìn thấy tôi liền nhận ra ngay.
"Hả? A, vâng. Nghe nói có người nhà mở tiệm Ma cụ... Chị là em gái ạ?"
"Ừ, đúng rồi. Chị là Prusia. Chị hai tên là Yulisia. Rất vui được gặp em."
"Em cũng vậy, rất vui được gặp chị. A, em tên là Katia."
"Katia-chan nhỉ. Ủa? Katia? Hình như nghe ở đâu rồi..."
A, chị Yulisia bảo có đi xem diễn, chắc chị Prusia cũng đi cùng.
"...Chị có đi xem kịch cùng chị Yulisia không ạ?"
"Kịch? ...Aaa! Đoàn kịch Dardray! Ra là thế~, cô bé Diva dễ thương đó hả! ...Nhìn gần thế này mới thấy, chu choa mạ ơi, đẹp xuất sắc~..."
"A, không, đâu có... C-Cảm ơn chị..."
Bị khen tới tấp thế này ngại quá... Chắc mặt tôi đỏ lừ rồi.
"Ara, xấu hổ kìa, dễ thương ghê~. Thế, anh chàng kia là bạn trai (Kareshi) hả?"
"A, không, tôi là..."
Fufu, anh ấy bị cuốn theo tốc độ của chị Prusia nên lúng túng kìa. Hiếm thấy ghê.
"A, anh ấy là bạn mạo hiểm giả... tên là Kite ạ. Em bảo có tiệm Ma cụ hay lắm nên anh ấy tò mò đi theo."
"Ara, thế à? Nhìn đẹp đôi thế cơ mà. A, xin lỗi nhé, chị nói nhiều quá. Chị ngồi trong quầy kia, hai đứa cứ xem tự nhiên nhé. Công dụng ghi trên giấy dán ở kệ đấy. Cái nào không hiểu cứ hỏi chị."
Nói rồi chị Prusia rút lui vào trong quầy. ...Bị bảo là đẹp đôi kìa.
"...Chủ quán nhiệt tình ghê ha. Thôi, xem hàng đi. Có gì hay ho không nào..."
Anh Kite bắt đầu xem xét các món đồ. Tôi cũng đi lượn một vòng.
Ưm~, cái này là gì? Nhìn như viên đá tròn giống Ma hạch. Nào nào, 『Thiểm Quang Thạch』 (Đá gây choáng/Flash Stone)? Hê, kích hoạt phép [Thiểm Quang] à. Ném xuống đất là nổ... dùng một lần (consumable). Giá: 2 đồng Bạc. Khá rẻ so với Ma cụ, nhưng dùng một lần thì cũng hơi xót ví nhỉ. Có nhiều loại dùng một lần kiểu này. Giá cũng sàn sàn nhau.
Cái này là... 『Hỏa Viêm Đồng』 (Ống phun lửa). Bắn ra [Hỏa Đạn]. Nạp đầy ma lực bắn được 10 phát, có chế độ liên thanh. Giống súng lục nhỉ. Giá: 1 Bán Kim (Nửa Vàng). Giá cả phải chăng so với độ tiện dụng.
Ưm~, nhưng mấy cái này tôi dùng Vô niệm (No-chant) được rồi nên không cần lắm... Còn gì khác không...
Ồ, cái này... 『Nhẫn Kết Giới』... Chọn kích hoạt [Chướng Bích] (Barrier) hoặc [Ma Bích] (Magic Wall). Không kích hoạt cùng lúc được à? Hệ Kết giới tôi ít phép Vô niệm, cái này có vẻ tiện. Giá: 1 đồng Vàng.
『Áo choàng Ẩn sĩ』, giống cái Mirage Cape của tôi, là Ma cụ dạng quần áo. Kích hoạt [Ẩn Độn] (Hide/Stealth), hợp với trinh sát. Cái này chắc nhóm 『Diều Hâu』 sẽ thích. Giá: 2 đồng Vàng.
A! Cái này được này! Cái kẹp tóc thiết kế tinh xảo. Hiệu ứng thường trực: Hồi phục nhẹ và [Thanh Tẩy] (Clean) giúp giữ tóc và da luôn sạch đẹp. Tên là: 『Kẹp tóc Mỹ dung』... Tên nghe phèn thế. Dành cho nữ mạo hiểm giả... Giá: 1 đồng Vàng. Vừa làm trang sức vừa có tác dụng, giữ chỗ (keep) cái đã. Tôi cầm một cái có thiết kế ưng ý lên tay.
Sau đó tôi xem thêm vài món. Có mấy món đắt lòi kèn và hiệu ứng khủng bố, nhưng thôi bỏ qua. Tôi quay sang gọi anh Kite.
"Anh Kite có tia được món nào không?"
"Để xem nào... Có nhiều thứ hay ho phết, nhưng anh ưng cái này."
Anh ấy giơ món đồ trên tay lên. Nhìn như cái vòng tay bạc đơn giản. Thiết kế khá nam tính, mạnh mẽ.
"Nó có tác dụng gì thế ạ?"
"Tên là 『Vòng tay Kết giới』. Kích hoạt [Chướng Bích] hoặc [Ma Bích] tùy chọn."
Phiên bản vòng tay của cái nhẫn tôi xem lúc nãy. Cơ mà...
"Anh Kite, anh đã thủ trâu bò thế rồi mà còn định tăng giáp nữa à..."
"Mạo hiểm giả cái mạng là quan trọng nhất mà. Cẩn tắc vô áy náy."
"Thì cũng đúng. Anh định mua à?"
"Ừ, chắc thế. Còn Katia?"
"Em chọn cái này."
"Kẹp tóc à? Hiệu ứng gì vậy?"
"Hehe~, giữ cho tóc và da luôn đẹp đấy."
"...Cái đó với em có cần thiết không đấy... Anh thấy tóc và da em đẹp hoàn hảo rồi mà."
Hự, khen tỉnh bơ luôn... 【Tôi】 kiếp trước có cạy miệng cũng không nói được câu đó đâu... Vui quá đi mất.
"N-Nhưng mà, đi làm nhiệm vụ dài ngày thì tóc tai cũng xơ xác, ngủ nghê thất thường da dẻ cũng xấu đi chứ bộ. Con gái là phải có cái này! Thiết kế cũng đẹp nữa."
"Vậy à. Hiệu quả thì anh không rõ, nhưng chắc chắn là rất hợp với mái tóc của em."
"Hehe~, đúng không ạ?"
Anh Kite cũng bảo hợp, chốt đơn luôn. ...Hôm nay tiêu hết 3 đồng Vàng, thôi kệ, coi như không thấy.
"Ara, chọn xong rồi à?"
Thấy chúng tôi chốt hạ, chị Prusia tiến lại gần.
"Vâng! Em lấy cái này..."
"A, cái đó hả. Bán chạy lắm đấy nhé~. Thiết kế cũng đa dạng nữa... Ừm, cái đó hợp với em lắm. Còn anh bạn trai?"
...Đã bảo không phải bạn trai mà. Nhưng anh Kite cũng chẳng thèm đính chính, cứ thế giơ cái vòng tay ra. ...Bị hiểu lầm thế anh không thấy phiền sao...?
"Tôi lấy cái này."
"Ừm ừm, cái đó cũng bán chạy. Rất hợp với Tiền vệ."
"Đúng vậy. Đỡ mất công Hậu vệ phải buff, để họ tập trung tấn công, tăng hỏa lực cho cả nhóm."
A, ra thế. Đúng là tư duy của Leader. Trang bị cá nhân cũng tính toán cho lợi ích chung. ...Tự nhiên thấy mình nhỏ bé quá... T-Tại tôi hay đi solo mà, tự bào chữa trong lòng.
"Cả hai đều đồng giá 1 Vàng. A, phải rồi. Giá bằng nhau, hay là hai đứa tặng quà cho nhau đi?"
"Dạ? Tặng quà?"
"Ừ. Đồ được người ta tặng bao giờ cũng quý và muốn giữ gìn hơn mà đúng không?"
"Ơ, ờm, cũng đúng ạ..."
Tôi bối rối liếc nhìn anh Kite...
"Fufu, vậy thì, cái kẹp tóc này để anh tặng em. Katia tặng anh cái vòng tay nhé."
Nói rồi anh ấy nhẹ nhàng lấy cái kẹp tóc từ tay tôi và đưa cái vòng tay của mình sang.
...Sao anh ấy làm mấy chuyện này tự nhiên thế nhỉ. Không lẽ là tay sát gái thật? Mà, dù sao cũng thấy vui vui...
"Chốt nhé. Cảm ơn quý khá~ch."
Thế là chúng tôi mua đồ để tặng nhau. Thực ra tiền ai nấy trả cũng thế thôi, nhưng mà... ừm, cảm giác (mood) quan trọng lắm.
Rồi lúc trao quà... Chị Prusia lại xúi: "Đừng có đưa không, đeo lên cho người ta đi chứ". Thế là...
"Ờm, nhờ anh ạ..."
Tôi tháo cái kẹp tóc cũ ra, quay lưng lại. Tay anh Kite gom tóc tôi lại và kẹp lên... Uuu... Xấu hổ quá đi...
"Rồi... được chưa nhỉ?"
"A, cảm ơn anh, được rồi ạ."
Giờ đến lượt tôi đeo cho anh Kite... Cầm lấy cánh tay anh ấy đưa ra và đeo vòng vào.
(Tay to và rắn chắc thật... Khác hẳn tay mình.)
Sự khác biệt rõ rệt khiến tôi lại một lần nữa ý thức mình là con gái. Rốt cuộc bàn tay của 【Tôi】 ngày xưa trông thế nào nhỉ? Mới có mấy ngày mà ký ức đã mơ hồ, tôi hơi hoảng. Nhưng cảm giác không tệ chút nào.
...Nói đúng hơn là, bắt đầu để ý thì tim lại đập thình thịch rồi.
"Ơ, ờm. Xong rồi ạ..."
"Ừ, cảm ơn em. Anh sẽ trân trọng nó."
"Vâng... em cũng thế..."
Uuu, ngại quá không dám nhìn mặt anh ấy...
"Lần sau lại ghé nhé~."
Chúng tôi rời quán trong tiếng chào của chị Prusia.
Sau đó, chúng tôi đi dạo thêm vài cửa hàng nữa rồi chia tay nhau trước khi trời tối.
—— Hồi ức của chủ tiệm Ma cụ Prusia ——
Không, hai người chắc chắn là đang hẹn hò mà?
Cô bé bảo là bạn mạo hiểm giả, nhưng cái không khí hường phấn (tình cảm) đó thì người mới gặp lần đầu như tôi cũng nhìn thấu. Chính mồm tôi xúi bọn nó, nhưng mà nhìn cảnh phim tình cảm sến súa ngay trước mặt, thú thật tôi cũng thấy hơi "ngấy".
Cơ mà... hai đứa nó mạnh thật đấy... Treo biển "Chuyên dụng cho mạo hiểm giả" nên tôi gặp đủ loại người rồi. Có lẽ vì thế mà tôi có thể cảm nhận được sức mạnh của người khác qua khí chất.
Và theo mắt nhìn của tôi, hai người đó vượt trội hoàn toàn so với những người tôi từng gặp. Đặc biệt là cô bé Katia, không chỉ mạnh, mà còn toát ra một thứ sức mạnh bí ẩn nào đó. Không biết là gì, nhưng tôi có linh cảm cô bé sẽ làm nên chuyện lớn.
Fufu, dù nhìn bề ngoài thì chỉ là một thiếu nữ đang yêu thôi. À không, xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành lại còn là Diva nổi tiếng, sao mà là "thiếu nữ bình thường" được.
Hy vọng sau này họ sẽ thành khách quen của quán.
