Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Màn 1: Sự Khởi Đầu Của Diva Chuyển Sinh - Chương cuối (Epilogue): 『Lại Bắt Đầu...』

Chia tay anh Kite, tôi trở về nhà trọ.

Vẫn còn chút thời gian trước giờ hẹn ăn mừng, nhưng đi bộ cả buổi cũng mệt nên tôi quyết định nghỉ ngơi một chút. Quần áo thì... cứ mặc thế này đi cho tiện.

Tôi nằm ườn trong phòng thư giãn cho đến khi gần đến giờ hẹn.

"Ưm~, quán 『Bông Lúa Vàng』... Hình như ở quanh đây."

Sắp đến giờ hẹn, tôi rời nhà trọ và tìm kiếm quán ăn ở khu vực tập trung nhiều quán nhậu phía Nam.

"Hế lô~, Katia-chan!"

Nghe tiếng gọi, tôi quay lại thì thấy nhóm 『Diều Hâu』. Cả anh Kite cũng ở đó.

"A, chào mọi người, mới gặp lúc nãy ha."

"Katia-san, xin lỗi chuyện lúc trưa em không chào hỏi đàng hoàng..."

"A, Liese-san. Chị đã tỉnh lại chưa?"

"Vâng... xin lỗi ạ. Cứ dính đến ma pháp là em lại không nhìn thấy xung quanh nữa..."

"Ahaha... nhưng mà có thứ để đam mê đến thế cũng đáng ghen tị lắm."

"Được chị nói thế em vui lắm... À, nhân tiện về phép [Biến Chuyển Lưu Chuyển] ấy ạ, có đoạn niệm chú em chưa hiểu rõ lắm, là... Ặc!?"

A, Dejavu...

"Rồi rồi, không được đâu Liese. Khó khăn lắm mới lôi em trở lại bình thường được, đừng có gây phiền phức cho người ta nữa."

"Khoan... Layla... san, nghẹt... thở..."

Chị ấy bị chị Layla tóm gáy lôi đi xềnh xệch... ...Thôi lát nữa mình sẽ giảng cho chị ấy sau vậy.

Cùng mọi người đến trước quán thì nhóm của Cha cũng vừa tới nơi.

"Ồ, Katia. Nhóm 『Diều Hâu』 cũng đến rồi à."

"Vâng, bọn con vừa gặp nhau đằng kia."

"Ara~? Katia-chan~, chẳng phải em đi hẹn hò với Kite-kun sao~?"

"Hả!? Sao chị biết!?"

"...Ara ara~? Chị chỉ định đùa thôi~, ai ngờ là thật à~?"

Ch, chết cha! Bị gài bẫy rồi!? (※Là tự bạo)

"Nhắc mới nhớ~, cái áo choàng đó lạ ghê~. Chẳng lẽ là~ quà tặng sao~?"

"Kh, không phải, cái này là em tự mua đấy chứ!"

"『Cái này』 cơ à~?"

Thôi chết, càng nói càng lòi cái đuôi ra! Phải rút lui chiến thuật ngay...!

"Thôi nào Anessa-san, tha cho em ấy đi."

Chị Layla lên tiếng can ngăn bà chị Anessa đang định đào sâu thêm. Ôi! Vị cứu tinh đây rồi!

"Đứng nói chuyện trước cửa quán cũng kỳ, vào trong rồi chúng ta sẽ tra hỏi từ từ, chi tiết, cặn kẽ sau nhé?"

"Ara~, cũng phải nhỉ~."

Có vẻ như Thần linh đã bỏ rơi tôi rồi...

Trong quán cũng có khách khác, nhưng một góc đã được đặt trước cho chúng tôi.

Mọi người ngồi xuống và gọi đồ uống. Khi đồ uống đã lên đủ, Cha đứng dậy chủ trì.

"Nào, đồ uống đủ cả rồi chứ? ...Tốt. Vậy thì, chúc mừng nhiệm vụ thành công và những cuộc gặp gỡ mới. Cạn ly (Kanpai)!"

"""Cạn ly~! (Dzo!)"""

Hưởng ứng lời Cha, mọi người cùng nâng cốc và chạm nhẹ vào nhau tạo nên tiếng keng vui tai. Tôi đưa cốc lên miệng, uống ực một hơi hết nửa cốc bia đầy tràn. Khàaa! Ưm~, ngon tuyệt!

【Tôi - Nữ】 trước giờ chỉ uống mấy loại nước trái cây nhẹ hều, nhưng 【Tôi - Nam】 lại khá thích rượu bia, nên lâu lắm mới được uống thế này, sướng thật. Hương vị cũng không khác kiếp trước là mấy. Tất nhiên không tinh tế bằng bia công nghiệp kiếp trước, nhưng uống giống bia thủ công (Craft Beer), rất ngon.

Cốc đầu tiên cạn sạch trong nháy mắt, tôi gọi ngay cốc thứ hai.

"...Này Katia. Uống nhanh thế có sao không đấy? Trước giờ con đâu có uống đồ mạnh thế này?"

Anh Tida lo lắng hỏi, nhưng mà anh lo xa quá rồi~.

"Không sao đâu anh, bia thôi mà, có nặng lắm đâu?"

"...Thế à? Nếu con thấy ổn thì thôi..."

—— 5 phút sau ——

"Thếếế~, anh Kai~te thấy sa~o? Có ngườ~i iêu chư~a?"

Ahihi~, tâm trạng tốt ghê~.

Ủa? Sao mặt anh Kite trông sợ hãi thế nhỉ?

(Này... con bé đó tửu lượng kém thế à?)

(...Bình thường nó toàn uống nước ngọt mà lị.)

(Ara~, Tida đã bảo rồi mà không nghe~. Cơ mà thế này cũng thú vị phết~)

(Katia-chan cũng có điểm yếu bất ngờ ha~)

"...Này, em dừng lại được chưa? Say lắm rồi đấy."

Say đâu mà say, 【Tôi】 uống rượu như nước lã cơ mà~.

"Anh nó~i cái gì thế~, bia là~m sao mà sa~y được~. Hả~? Sao nà~o?"

"...Không, tôi chưa có..."

"Thế ạ~. Tình cờ ghê~, em cũng chư~a có nà~. 『Có qua có lại』 ha~?"

Ra thế~, chưa có à~. May quá đi~.

"...Ừ..."

"Thế~, anh thấ~y em th~ế nà~o?"

"A, ừm, em dễ thương lắm."

"Thích quá~ đi! Thế~, hôn em mộ~t cá~i đi~."

"Sao lại thành ra thế này!?"

"E~ii! Gối đùi (Hizamakura)! Kyahaha!"

"N-Này!? ...Thôi xong, nát bét rồi..."

"...Anessa. [Giải Độc] (Antidote) đi em. Nhìn không nỡ..."

"Ừ nhỉ~. Muốn xem thêm chút nữa~, nhưng Kite-kun sốc quá rồi~. ...Nào, [Giải Độc]."

"...Hả!? ...Ơ, ủa? Mình vừa làm cái gì...?"

...Chỉ nhớ là vừa uống ngụm đầu tiên của ly thứ hai? Cái bí ẩn trước mắt là...

"...Sao em lại đang gối đầu lên đùi anh Kite thế này?"

"...Em không nhớ gì à?"

"...Không nhớ tẹo nào."

Nằm mãi cũng kỳ nên tôi ngồi dậy, thấy mọi người đang nhìn mình chằm chằm. Uuu... Xấu hổ quá. Rốt cuộc tôi đã làm cái trò gì vậy!?

"Em vừa tán tỉnh Kite-kun đấy~."

"!?"

"Được cô bé xinh đẹp thế này dụi dụi nũng nịu (gorogoro nyannyan) là hời lắm nhé. Nhưng mà không được đâu Kite. Đừng làm con gái nhà người ta xấu hổ."

Dụi dụi nũng nịu!? Rốt cuộc tôi đã làm cái quái gì vậy!?

"...Anh Kite."

"A, ừ, sao?"

"Làm ơn quên đi ạ."

"...Anh sẽ cố."

"Katia. Cấm tiệt rượu bia nhé."

"Đúng rồi~. Chỉ được làm thế khi có hai người với Kite-kun thôi nha~."

"...Không, có mình tôi tôi cũng sợ lắm..."

K-Không thể nào~!? Cấm rượu bia á~...

Hức, lần đầu tiên thấy bất lợi của việc chuyển sinh...

Và anh Kite, xin lỗi anh nhé!? Anh mà còn làm mặt sợ hãi thế nữa là em khóc đấy!

"Nà~o, Katia-chan qua bên này~."

"Nhanh nhanh, mời ngồi mời ngồi!"

"Uuu... nhẹ tay thôi các chị... Ơ, cả chị Liese nữa ạ?"

"Fufu, tôi cũng là con gái mà. Đâu phải chỉ quan tâm mỗi phép thuật đâu?"

Thế ạ... Chị cứ giữ nguyên hình tượng Otaku phép thuật cũng được mà?

"...Nhưng mà, cũng chẳng có chuyện gì to tát đâu ạ?"

"Nếu thế thì~ đâu cần phải xấu hổ thế kia~."

"Đúng đấy. Nào, khai ra mau!"

Và thế là, từ chuyện tình cờ gặp nhau buổi sáng, đấu tập, cho đến đi mua sắm cùng nhau, tôi bị bắt khai hết sạch sành sanh.

"Hê~, tặng quà cho nhau cơ đấy. Kite cũng khá thật~."

"Ufufu~, chị nhân viên cửa hàng làm tốt lắm~."

"...Cửa hàng Ma cụ cho mạo hiểm giả. Có nơi như thế sao. Lát nữa chỉ chỗ cho tôi nhé."

Uuu... bảo là không có gì to tát, nhưng mà kể lại xấu hổ chết đi được. Mà nghĩ lại, trừ vụ đấu tập ra thì nhìn kiểu gì cũng giống hẹn hò thật... Chẳng còn tâm trí đâu mà mâu thuẫn nội tâm nữa, cứ thế mà tận hưởng thôi.

Và chị Liese à, chị bảo "cũng là con gái", nhưng rốt cuộc vẫn chỉ quan tâm đến cái đó thôi à...

Thời gian vui vẻ cứ thế trôi qua trong không khí ồn ào náo nhiệt.

Giữa lúc đó, Cha đã ngà ngà say và cao hứng, bắt đầu ra lệnh cho anh Rowen làm trò mua vui.

"Này Rowen. Mày làm cái gì vui vui coi."

"Lại ép người quá đáng ssu... Thôi được, tầm này thì em chỉ làm được cái này thôi..."

Tuy kêu ca nhưng anh Rowen vẫn đứng dậy... gom mấy cái cốc thừa lại và chồng lên nhau. Khoảng chục cái nhỉ?

Rồi anh tung chồng cốc lên không trung. Những cái cốc rời ra và rơi xuống, anh dùng hai tay bắt lấy từng cái một rồi tung hứng liên tục.

Tốc độ ngày càng nhanh, và khi đạt đến giới hạn... Anh bắt lấy một cái cốc cuối cùng, và tất cả những cái khác lần lượt rơi xuống chồng khít lên nhau. Kết thúc.

Màn tung hứng (Juggling) điệu nghệ khiến khách khứa xung quanh vỗ tay rần rần. Nhưng Cha thì phũ phàng:

"Cái này xem chán rồi."

"Đại tướng đòi hỏi gì ở em nữa..."

Thì ở trong đoàn diễn suốt ngày mà...

"Không, tuyệt lắm đấy chứ! Bên này cũng muốn góp vui quá. ...A, đúng rồi, Kite! Anh biết chơi đàn Lute mà đúng không? Để tôi mượn của quán cho!"

Nói rồi chị Layla chạy đi mượn đàn.

Quán này có để sẵn đàn organ và vài nhạc cụ ở góc quán cho khách mượn. Thỉnh thoảng có biểu diễn ngẫu hứng (Jam session). Nghe vui đấy chứ!

"Kite, hàng về đây!"

"Thiệt tình, ép người quá đáng..."

Tuy miệng cằn nhằn nhưng khi anh ấy cầm đàn Lute lên, gảy tưng một tiếng thử dây, trông ngầu và chuyên nghiệp vô cùng.

"Muốn nghe bài gì?"

"Để xem nào, bài gì nhỉ?"

"A, hay là bài 『Vị Thần Tùy Hứng』 đi? Lần này chúng ta có duyên với Ocupalos-sama mà."

Chị Liese đề xuất. Đúng rồi, không có Ocupalos-sama giúp thì giờ này đâu có ngồi đây ăn mừng được.

...Cơ mà vụ Ngài ấy không thích biệt danh đó thì cứ giữ bí mật vậy.

"Được thôi."

Từng tưng~, tiếng đàn vang lên thu hút sự chú ý của cả quán.

Những ngón tay điêu luyện lướt trên dây đàn, giai điệu vui tươi, hài hước bắt đầu vang lên. Đây là bài hát phổ biến dựa trên những giai thoại thú vị về Ocupalos-sama, ai cũng biết.

Cả quán hào hứng hẳn lên, mọi người bắt đầu vỗ tay theo nhịp.

"Ồ, khá đấy! Dân nghiệp dư mà đánh cỡ này là ghê rồi. Này Rowen, mày thua đứt đuôi rồi."

"Đừng so sánh thế chứ, tủi thân em ssu..."

Hay thật... Tôi không vỗ tay mà chỉ im lặng lắng nghe, thả hồn theo điệu nhạc.

Khúc nhạc đến đoạn cao trào, rồi kết thúc bằng một cú gảy Chaz! dứt khoát.

Tiếng vỗ tay vang dội khắp quán.

"Tuyệt quá! Anh Kite! Ngầu lắm!"

"Fufu, cảm ơn."

"Khá lắm. Này Katia! Thua thế nào được, làm mất mặt đoàn kịch bây giờ. Lên hát một bài cho thiên hạ lác mắt chơi!"

"A, vậy thì! Con muốn hát trên nền nhạc đệm của anh Kite!"

"Được đấy. Anh cũng rất mong chờ đây."

"Ara~, tuyệt vời~ (Lần đầu hợp tác nhỉ~)."

"Ngon! Được nghe Katia-chan hát free, quá hời!"

"Fufu, đáng mong đợi thật."

Buổi hòa nhạc ngẫu hứng bắt đầu. Nhờ sự nhiệt tình của chủ quán mà một sân khấu nhỏ được dựng lên ngay tức thì.

Tôi đứng giữa trung tâm sân khấu. Anh ấy đứng lùi lại phía sau một chút, ôm lấy cây đàn Lute.

Tôi nhìn anh, anh khẽ mỉm cười và gật đầu.

Sau một nhịp thở, anh gõ ngón tay cộc cộc cộc lên thùng đàn để bắt nhịp rồi bắt đầu đệm nhạc. Và rồi, canh chuẩn thời điểm, tôi bắt đầu cất tiếng hát.

Ban đầu tựa như lời thủ thỉ, rồi dần dần dồn nén cảm xúc, giọng hát ấy ngân vang khắp quán...

Và cứ thế, khoảng thời gian vui vẻ trôi qua.

Những người bạn thú vị. Những cuộc gặp gỡ mới. Chắc chắn sẽ còn nhiều rắc rối phía trước, nhưng rồi sẽ ổn thôi.

【Tôi - Nam】【Tôi - Nữ】, cả hai đều là Tôi. Có thể tôi vẫn sẽ băn khoăn trăn trở, nhưng rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.

Được số phận dẫn lối, cuộc đời thứ hai này đã bắt đầu.

Không tận hưởng hết mình thì phí lắm.

Được rồi! Ngày mai cũng cố gắng nào!

—— HẾT MÀN 1: SỰ KHỞI ĐẦU CỦA DIVA CHUYỂN SINH ——