Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Màn 1: Sự Khởi Đầu Của Diva Chuyển Sinh - Chương 14: 『Ngày Nghỉ Ở Brezentum - Viếng Thăm Thần Điện』

...Tôi lại mơ thấy giấc mơ kỳ lạ đó.

Và tôi đã hiểu ra một điều quan trọng. Katia bé nhỏ thích anh Kite. Tức là 【Tôi】 thích anh Kite. Chốt đáp án (Final Answer).

Không, chuyện đó có thể quan trọng thật... nhưng ý tôi không phải cái đó. Từ lời khai của bé Katia, việc linh hồn cô bé bị tổn thương quả nhiên là do 『Linh hồn Dị giới』 gây ra. Hôm nay tôi định đến thần điện Emeril để báo cáo, may mà nắm được thông tin quan trọng này trước.

Hôm nay tôi nghỉ trọn một ngày, nên dậy muộn hơn hôm qua một chút và thong thả chuẩn bị. Không có ý định nhận nhiệm vụ nên tôi thay bộ đồ thiếu nữ thị trấn bình thường.

【Tôi - Nữ】 không có quá nhiều quần áo, nhưng cũng biết để ý chuyện ăn mặc đúng lứa tuổi. Cha hay bảo tôi là con nhóc nghịch ngợm, nhưng tôi thấy mình đủ nữ tính đấy chứ.

Hôm nay tôi phối đồ (coordinate) theo chủ đề mùa xuân. Váy liền thân màu xanh non khoác thêm áo Cardigan màu trắng ngà. Mái tóc thường buộc gọn khi làm mạo hiểm giả nay được xõa thẳng tự nhiên, đầu đội chiếc mũ rơm vành rộng. Đi đôi bốt cao cổ buộc dây màu nâu sẫm. Đeo thêm cái túi nhỏ chéo vai.

Tôi ngắm mình trong chiếc gương đứng có sẵn trong phòng để kiểm tra diện mạo. Ừm, hợp lắm. Vừa tự luyến một chút, tôi vừa đeo chiếc vòng cổ di vật của mẹ lên.

...Nhắc mới nhớ, Cha từng bảo mẹ có khí chất giống như người hoàng tộc. Nghe thế xong giờ nhìn lại cái vòng cổ này, thấy nó cũng "quý tộc" hẳn ra. Thực tế thì mặt dây chuyền được làm bằng một bệ đỡ ánh bạc với những chi tiết chạm khắc cực kỳ tinh xảo, bên trên đính viên đá quý màu xanh lam tuyệt đẹp, trông rất đắt tiền. Bên trong viên đá có hiện lên một hình thù giống như gia huy (biểu tượng) phức tạp.

(...Kiểu như "Minh chứng Hoàng gia" hay gặp trong truyện ấy nhỉ? Thực tế thì mình có thể mang dòng máu Vương gia Alma thật... Có khi nào là Đá Bay (Levitation Stone) không ta? Màu cũng giống nữa...)

"...Ba-lse (Balse)."

...Chẳng có gì xảy ra cả. Đương nhiên rồi. Mà dùng câu thần chú đó là dại dột lắm đấy. Suýt nữa thì làm cái gì đó sụp đổ rồi.

"Thôi, có nghĩ cũng chẳng biết được. Bớt tào lao rồi đi thôi."

Aaa, hôm nay trời đẹp thật.

Ăn sáng muộn tại nhà trọ xong, tôi bước ra phố. Dòng người qua lại trên đại lộ đã tấp nập. Khu vực gần cổng Đông này tập trung nhiều cửa hàng nên khách mua sắm rất đông vui.

Thành phố được quy hoạch như sau: Khu vực quanh Quảng trường trung tâm kéo dài đến cổng Đông, Tây, Nam chủ yếu là khu thương mại. Từ Quảng trường đến cổng Bắc là khu dân cư, bao gồm cả dinh thự Lãnh chúa. Khu vực mặt tiền Quảng trường trung tâm tập trung các cơ quan hành chính như Guild, Tòa thị chính, và mục tiêu của tôi hôm nay: Các thần điện.

Lục địa này thờ phụng rất nhiều vị thần, nên một thành phố không thể xây hết đền cho tất cả được. Vì thế, hầu hết các thành phố đều có một "Thần điện Tổng hợp" thờ chung các vị thần. Ngoài ra, tùy vào việc vùng đất đó có duyên với vị thần nào mà sẽ có thêm thần điện riêng. Thành phố này có vựa lúa lớn nên thờ Nữ thần Mùa màng Emeril, và thờ Thần Bảo hộ Quốc gia Dizar - người đã ban Thần Ấn cho Hoàng tộc nước này. Thần điện Tổng hợp nằm trong khuôn viên của thần điện Dizar. Hôm nay ngoài đền Emeril, tôi cũng muốn đến đền Dizar để cảm ơn Ocupalos-sama (vì chắc Ngài ấy được thờ chung ở đó).

Và thế là tôi đã đến thần điện Emeril.

Tòa kiến trúc bằng đá này nếu so với nhà thờ ở kiếp trước thì khá giản dị, ít trang trí cầu kỳ, nhưng chính điều đó lại tạo nên bầu không khí thiêng liêng. Bước qua cánh cửa lớn, đi thẳng vào trong là bệ thờ và tượng thần Emeril. Trái ngược với vẻ ngoài giản dị của tòa nhà, bức tượng này trông rất uy nghiêm. Hai bên lối vào có cầu thang uốn lượn dẫn lên hành lang chạy dọc theo tường, từ đó có thể nhìn xuống tầng trệt. Trên tường có vài cánh cửa, thi thoảng thấy các tu sĩ ra vào. Phía trên cao là dãy cửa sổ lấy sáng, những tia nắng chiếu xiên qua đó tạo nên khung cảnh càng thêm huyền ảo.

(Được rồi... làm sao để nói chuyện với Emeril-sama đây nhỉ...? Trước tiên cứ cầu nguyện đúng thủ tục đã.)

Trong đền có khá nhiều người đang quỳ gối, chắp tay cầu nguyện trước tượng thần. Tôi cũng bắt chước họ, tiến đến trước tượng và ngước nhìn lên.

(Ưm~, tạc đẹp thật, tính nghệ thuật rất cao... nhưng không giống người thật lắm. Cần thêm chút dịu dàng và ấm áp nữa mới chuẩn.)

Sau khi thầm đánh giá (chê) một cách thất lễ, tôi quỳ xuống và cầu nguyện như mọi người.

(Emeril-sama, xin lỗi vì đến chào hỏi muộn. Nhờ ơn Người mà tôi đã chuyển sinh an toàn. Từ lúc đó đến nay tôi đã biết thêm nhiều chuyện, tôi có thể báo cáo với Người được không?)

Vừa dứt lời trong tâm trí, tôi bỗng cảm thấy ý thức bị kéo đi...

(A, cảm giác giống lúc gặp Ocupalos-sama...)

Tầm nhìn của tôi nhuộm một màu trắng xóa.

"Chào mừng cậu đến đây, Katia."

Khi nhận ra thì tôi đã đứng giữa một quảng trường trong rừng. Muôn hoa đua nở, ánh nắng dịu dàng xuyên qua kẽ lá. Góc quảng trường có một ngôi nhà gỗ giản dị nhưng dễ thương. Trước mắt tôi, Emeril-sama đang ngồi trên ghế bên bộ bàn trà, nở nụ cười hiền hậu. Khung cảnh đẹp và thần tiên đến mức như một bức tranh vẽ bởi họa sĩ đại tài, khiến tôi ngẩn ngơ một lúc.

"...A, Emeril-sama, xin chào. Đây là... Thần Giới ạ?"

"Đúng vậy, nghe nói Ocupalos đã đặt tên như thế nhỉ. Nào, mời ngồi. Chúng ta từ từ nói chuyện."

"A, vâng, xin phép ạ."

Được mời, tôi ngồi xuống đối diện Emeril-sama.

"Nào, dùng trà đi. Hy vọng hợp khẩu vị của cậu."

Người mời tôi một tách trà tỏa hương thơm ngát. Ủa? Tôi đang là dạng tinh thần thể mà cũng uống được hả?

"A, cảm ơn Người. Ờm, tôi hiện tại có thể uống được sao?"

"Fufu, cậu cũng ngửi thấy mùi hương mà đúng không? Nhìn thấy cũng vậy. Cứ coi như ở đây có 'giác quan mô phỏng' đi."

"A, nhắc mới nhớ. ...Vậy, tôi xin phép. ...Chà, ngon quá."

Là hồng trà. Tôi không sành lắm, nhưng hương thơm, vị chát nhẹ và vị ngọt hòa quyện trong miệng rất tuyệt vời.

"Fufu, tốt quá. ...Tôi phải xin lỗi cậu một chuyện."

Nói rồi Emeril-sama làm vẻ mặt hối lỗi.

"? ...Chuyện gì ạ?"

"Tôi đã quên nói với cậu rằng cơ thể chuyển sinh của cậu - vốn là đàn ông - lại là con gái. Thành thật xin lỗi..."

"A~, chuyện đó hả. Không sao, đúng là tôi có giật mình thật, nhưng nhờ chia sẻ ký ức nên cũng không gặp khó khăn gì mấy... mà nói không có thì cũng không đúng..."

Nhờ ký ức và kinh nghiệm của Katia gốc nên sinh hoạt thường ngày hoàn toàn ổn. Cái tôi đang lo là bản sắc giới tính (sexual identity) hay nói toẹt ra là chuyện yêu đương kìa. Tôi muốn tham vấn chuyện đó, nhưng để sau khi báo cáo xong đã.

"Chà, quả nhiên là có rắc rối sao?"

"A~, gọi là rắc rối hay tâm sự cũng được... cái đó để sau đi ạ... Tôi báo cáo trước được không? A, Người đã nghe chuyện từ Ocupalos-sama chưa?"

"Rồi, xin lỗi nhé, tôi không để ý cuộc gọi đến (incoming call) của Ocupalos..."

(Cuộc gọi đến...)

"Không sao ạ, nhờ Ocupalos-sama giúp đỡ mà tôi mới về được an toàn. Sau khi chuyển sinh tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra, nhưng nhờ tiếp xúc gần với 『Linh hồn Dị giới』 nên tôi đã nhớ lại, hay đúng hơn là thấy một giấc mơ kỳ lạ."

Sau đó, tôi kể lại chuyện từ lúc chuyển sinh, giấc mơ kỳ lạ, và những suy đoán của mình.

"...Ra vậy, khả năng cao đúng như cậu suy đoán, nguyên nhân là do 『Linh hồn Dị giới』."

"Không thể khẳng định chắc chắn ạ?"

"...Có một điểm tôi thắc mắc. Khi 『Linh hồn Dị giới』 nuốt chửng linh hồn sinh vật thế giới này, thông thường nó sẽ chiếm lấy cái xác vô hồn đó và thống trị nó luôn. Con Ogre cậu gặp cũng vậy đúng không? Nhưng Katia thì không bị như thế. Tại sao nó không ăn hết linh hồn mà lại bỏ đi? ...Có lẽ do cô bé mang Thần Ấn của tôi nên có ảnh hưởng chăng..."

"Nhắc mới nhớ... Người từng nghĩ đến những nguyên nhân nào khác?"

"Ngoài Linh hồn Dị giới, tôi còn nghĩ đến Undead cao cấp, một số loại ma pháp đặc thù, hoặc lời nguyền..."

"Nhiều khả năng thế sao..."

"Nhưng nghe cậu kể về giấc mơ và suy luận, tôi nghĩ khả năng là Linh hồn Dị giới là cao nhất. Cô bé Katia trong mơ có lẽ là tàn dư ý thức còn sót lại đang cố giao tiếp với cậu."

"Quả nhiên là vậy... Ano, Emeril-sama, những linh hồn bị Linh hồn Dị giới nuốt chửng sẽ ra sao? Nếu tiêu diệt Linh hồn Dị giới thì phần hồn đã mất của Katia có quay lại không?"

"...Rất tiếc, linh hồn đã bị nuốt chửng sẽ không bao giờ quay lại được nữa. Ít nhất thì tôi hay các vị thần khác cũng không có cách nào cứu vãn. Vì vậy, để không có thêm nạn nhân, chúng ta phải tiêu diệt chúng càng sớm càng tốt."

Vậy sao... Tiếc thật. Vậy là chỉ còn cách đợi linh hồn tự hồi phục dần dần thôi. Và đúng như Emeril-sama nói, phải tìm diệt những con khác nhanh chóng...

"Vụ này quốc gia và Guild đã nắm được thông tin rồi, chắc họ sẽ lập đội thảo phạt gồm những người dùng phép Trừ Tà nếu phát hiện ra chúng. Khi đó nếu ở gần tôi cũng có thể tham gia."

"...Nếu được thì tôi không muốn cậu làm chuyện nguy hiểm đâu, nhưng đành chịu vậy. Nhớ đừng có làm liều đấy nhé."

"Vâng, tôi mới chuyển sinh cũng chưa muốn chết sớm đâu, tôi sẽ cẩn thận. Cảm ơn Người đã lo lắng."

Tôi không có tinh thần hiến thân cao cả gì, nhưng sẽ làm trong khả năng cho phép.

"Thế nhưng, đã 300 năm trôi qua kể từ thời đại Ma Vương trước rồi nhỉ..."

"Hoàng đế Grana thời đó đã bị Linh hồn Dị giới chiếm xác đúng không ạ?"

"Phải. Hắn vốn có tham vọng chinh phạt và ham muốn kiểm soát rất mạnh, khi bị Linh hồn Dị giới chiếm xác, dục vọng đó bị khuếch đại thành sự điên cuồng (vọng chấp), cộng thêm sức mạnh to lớn nhận được, hắn đã phát động đại chiến cuốn cả lục địa vào biển lửa. Tộc người phương Đông - tổ tiên của Đế quốc Grana - thờ phụng Linh hồn Dị giới là 『Hắc Thần』 (Vị thần đen), tin rằng nếu dâng hiến thân xác cho Hắc Thần sẽ đạt được sức mạnh siêu phàm. Nên nghe nói hắn đã tự nguyện hiến thân."

"...Tôi không biết có tín ngưỡng như thế đấy. Nhưng mà, không phải mê tín mà hắn thực sự nhận được sức mạnh khủng khiếp. Và sức mạnh đó theo truyền thuyết là..."

"Đúng, là sức mạnh thống trị ma vật. Hắn dùng nó để tạo ra quân đoàn ma vật khổng lồ. ...Khi Linh hồn Dị giới ăn linh hồn và chiếm xác sinh vật thế giới này, nó sẽ nhận được Dị Năng.

"...Chẳng lẽ kết giới của con Ogre kia cũng là?"

"Đúng thế. Con Ogre đó bị chi phối, sự hung bạo tăng lên, và có lẽ vì muốn 'không để con mồi chạy thoát' nên đã sinh ra dị năng đó. Dị năng thường liên quan đến dục vọng hay chấp niệm gốc của vật chủ. Dục vọng càng lớn, năng lực càng mạnh. Đặc biệt nếu vật chủ là con người có cái tôi mạnh mẽ, có thể sinh ra kẻ có sức mạnh kinh hoàng như Ma Vương đời trước."

Haizzz... Rốt cuộc thì thế giới nào cũng vậy, dục vọng con người là nguồn gốc của chiến tranh.

Mà Đế quốc Grana... Dù Ma Vương bị diệt 300 năm trước, lãnh thổ bị thu hẹp nhưng quốc gia đó vẫn tồn tại đến nay. Cuộc đại chiến 15 năm trước trong game cũng do Đế quốc Grana khơi mào. Đúng là cái đất nước phiền phức...

"Được rồi, phần báo cáo đến đây là hết nhỉ?"

"A, vâng. Có gì mới tôi sẽ báo sau ạ."

"Nhờ cậu nhé. Vậy giờ, chúng ta nói về chuyện 'tâm sự' của Katia nào?"

...A, đúng rồi. Ưm~, nói lại lần nữa ngại quá...

"Ờm, nói sao nhỉ. Kiếp trước tôi là đàn ông mà? Nhưng giờ cơ thể là phụ nữ... Tôi bắt đầu thấy hoang mang về bản dạng giới (sexual identity) hay chuyện yêu đương của mình..."

Tôi trình bày nỗi băn khoăn khiến tôi đau đầu từ ngày thứ hai sau chuyển sinh.

"Ra là vậy... Xin lỗi, khoản tình yêu nam nữ hay mấy chuyện tế nhị này tôi không rành lắm... Như đã nói trước khi chuyển sinh, tôi chỉ có thể khuyên cậu hãy chấp nhận con người thật của mình thôi. Nhưng mà, đã lỡ nhờ vả rồi thì để tôi gọi người có chuyên môn hơn đến giúp cậu nhé."

"Người có chuyên môn?"

"Phải. Em gái tôi Emerina chắc sẽ cho lời khuyên tốt hơn."

"Emerina-sama... là 『Nữ thần Sinh mệnh』 đúng không ạ..."

"Đúng, và cũng là 『Nữ thần Tình yêu』 nữa. Con bé chắc chắn sẽ giải đáp được cho cậu. Chờ chút nhé."

Nói rồi Người lấy ra từ hư không một vật... Smartphone?

"...A, alô? Rina (Lina)? Giờ rảnh không em? ...Chị đang có khách quý... Đúng rồi, đứa bé thừa kế Thần Ấn của chị... Chị đang nghe nó tâm sự nhưng khoản này chị không rành... Hả? Ừ, chuyện tình yêu tình báo... Hả? Đến ngay á? Em vẫn thích hóng mấy vụ này như mọi khi nhỉ... Rồi, nhờ em nhé, chị đợi."

Cuộc gọi kết thúc.

"...Ano, Emeril-sama, cái đó là...?"

"A, cái này hả? Ma cụ để đàm thoại với người mình muốn đấy. Đây là 『God Phone』 (Điện thoại Thần thánh) do Thần Kỹ thuật Odima làm theo sở thích. Thế giới cũ của cậu cũng có thứ tương tự đúng không? Dùng [Niệm thoại] (Telepathy) cũng được, nhưng cái đó thì bất kể đối phương có tiện hay không giọng nói cũng truyền tới, phiền lắm. Cái này tiện hơn."

God Phone... nghe mất hình tượng ghê...

Nhân tiện, [Niệm thoại] là Thần đại ma pháp. Mấy cái như [Truyền Âm] hay [Khuếch Âm] thì vẫn dùng phổ biến, nhưng loại truyền thẳng ý nghĩ vào đầu người khác như [Niệm thoại] thì chỉ còn là truyền thuyết, thất truyền cả rồi.

VÚT!

"Ril-oneecha~n! Em tớ~i rồ~i!"

Một cô gái đột nhiên xuất hiện với giọng nói tràn đầy năng lượng. Mái tóc buộc hai bên (twintail) có màu sắc kỳ ảo ánh kim ánh bạc giống tôi và Emeril-sama. Trông cô ấy trạc tuổi tôi, cực kỳ dễ thương. Khuôn mặt giống Emeril-sama nhưng nét trẻ con hơn... hay đúng hơn là nhìn rất giống tôi. Mắt cũng màu thạch anh tím. Emeril-sama và Emerina-sama là chị em nên giống nhau là đương nhiên, nhưng nhìn cả tôi nữa thì cứ như ba chị em vậy.

"Rina, nhanh thế."

"Tất nhiên rồi, chuyện thú vị mà! ...A! Em là Katia nhỉ! Chị là Emerina. Em gái của chị Emeril!"

"A, xin chào, tôi là Katia. Rất mong được giúp đỡ, Emerina-sama."

Tôi hơi bị áp đảo bởi khí thế của cô ấy nhưng vẫn chào lại.

"Ara, gọi Emerina-sama nghe xa cách quá. Quyến thuộc của chị hai thì cũng như người nhà của chị thôi, cứ gọi là Rina (Lina) nhé! Cách nói chuyện cũng cứ thoải mái đi."

"Fufu, đúng đó. Đừng gọi tôi là 'Sama' nữa, gọi là Ril, hoặc gọi là Chị (Neesan) thì tôi vui hơn."

"A, được đấy! Vậy em là Chị Rina nhé."

Hừm, nói chuyện suồng sã với Thần linh thì hơi ngại... nhưng họ đã bảo là người nhà...

"Vâng, em hiểu rồi. Nhưng gọi 'Chị Rina' thì hơi ngại... Chị Ril (Ril-neesan), Chị Rina (Lina-neesan), từ nay mong các chị giúp đỡ."

"Ừm ừm, giúp đỡ nhiều nha~!"

"Được rồi, nhờ cả vào em."

"Thế? Nghe bảo là tư vấn tình yêu?"

"V, vâng. Thực ra là..."

Tôi kể lại câu chuyện vừa nói với chị Ril. Uuu... nói lại lần hai xấu hổ quá...

"Hừm hừm, ra thế ra thế. Chà, trường hợp của em đúng là phức tạp thật... Bảo sao không lo."

Nghe xong, chị Rina gật gù đồng cảm. Chỉ cần được thông cảm thế thôi là tôi vui rồi.

"Thế này nhé~, cơ bản thì chị đồng ý với chị hai, quan trọng là em không được phủ nhận cảm xúc của chính mình. Nhưng nói thì dễ làm mới khó. Tình yêu rốt cuộc là cảm xúc cần thiết để duy trì nòi giống. Tất nhiên không chỉ có thế. Nên việc cảm xúc bị cơ thể Katia gốc lôi kéo là chuyện bình thường. Nhưng em có ký ức tiền kiếp, nên cảm thấy sai sai (vi diệu) cũng là đương nhiên nốt."

Ừ, tôi cũng tự nghĩ thế. Nhưng được người khác khẳng định thì nhẹ lòng hơn hẳn.

"Ngoài ra, ừm, chắc là em đang có 『Nỗi sợ』 nhỉ."

"...Nỗi sợ?"

"Phải. Sợ bản thân bị thay đổi. Sợ tiền kiếp của mình bị phủ nhận. Và còn... sợ người đàn ông đó biết được kiếp trước em là đàn ông, đúng không?"

...Vậy sao? Sợ bản thân thay đổi... lúc chuyển sinh cũng nghe rồi. Thú thật tôi không nghĩ sâu xa đến thế, tôi vẫn là tôi thôi.

Đúng rồi, tôi đã chấp nhận bản thân từ lâu rồi. Nhưng, nếu anh Kite biết chuyện tiền kiếp? Có thể anh ấy sẽ thấy ghê tởm. Sẽ ghét tôi. Tưởng tượng đến cảnh đó thôi là thấy sợ... Không muốn chút nào.

A, ra là vậy. Vì sợ bị tổn thương nên tôi mới phủ nhận việc mình bị thu hút bởi anh ấy.

"Em sợ... nếu anh ấy biết chuyện tiền kiếp sẽ ghét em."

"Đấy, hiểu ra rồi chứ. Fufu, nhưng mà lo bò trắng răng thôi? Em không nói thì sao người ta biết được."

"Nhưng em có cảm giác như đang lừa dối..."

"Nói gì thế. Đâu cần phải phơi bày tất tần tật mọi thứ? Con người ai chẳng có bí mật muốn giấu."

"Vâng... Chị nói đúng, em sẽ không nghĩ nhiều về chuyện đó nữa."

"Mà nói nhiều thế thôi, chứ không cần vội đâu em? Cứ bắt đầu từ 'làm bạn' cũng được mà! Cũng cần thời gian tìm hiểu đối phương nữa chứ?"

"...Vâng ạ. Em sẽ cứ là chính mình, thoải mái tiến tới theo tốc độ của mình. Mọi người xung quanh cứ gán ghép làm em rối, chứ thực ra em cũng chưa chắc đây có phải tình yêu không nữa. Mới gặp hôm qua thôi mà..."

"Ara? Tình yêu sét đánh thì liên quan gì đến thời gian. A~, cơ mà 'non' và 'xanh' quá đi! Dạo này người đến đền toàn mấy vụ ngoại tình đánh ghen (drama) các kiểu... Nhìn em mà thấy thanh lọc tâm hồn ghê~. Thiệt tình, Katia-chan dễ thương quá đi!"

Nói rồi chị Rina bất ngờ ôm chầm lấy tôi.

"Oa!? Khoan, đừng ôm bất ngờ thế chứ~."

"Sao nào? Được một đại mỹ nhân như chị ôm thế này, cái phần đàn ông trong em có thấy rạo rực (doki doki) không?"

"Hả? ...Ưm~, chả thấy gì..."

"Thấy chưa, dù có ký ức đàn ông thì em đã là con gái rồi. Không có gì phải lo cả."

Nụ cười của chị Rina lúc này trông không giống người cùng trang lứa chút nào, mà thực sự giống một người chị gái đang bao dung lấy đứa em.

Sau đó ba chị em ngồi "tám" chuyện linh tinh một lúc, cũng đến giờ phải chia tay.

"Chị Ril, chị Rina, hôm nay cảm ơn hai chị."

"Fufu, chị cũng vui lắm. Không cần có việc gì cũng cứ đến chơi nhé."

"Chị cũng vui! A, đúng rồi. Lần sau gọi cả chị Rilia (Lilia) nữa đi."

"Chị Rilia... chẳng lẽ là..."

"Ừ, chị cả Emerilia của bọn chị. Phải đấy, lần sau gọi cả chị ấy nữa. Chị ấy mà biết chuyện hôm nay chắc dỗi đấy."

"Ahaha! Dễ lắm! Phải dỗ dành chị ấy mới được."

Hai bà chị này mà khen thì chắc chị cả cũng tuyệt vời lắm đây. Mong được gặp ghê.

"Vậy nhé, hẹn gặp lại."

"Bye bye~!"

"Vâng, hẹn gặp lại các chị!"

Ý thức của tôi rời khỏi Thần Giới và trở về thực tại.