Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Giao Màn - GIAO MÀN 1: DARDRAY

Con mụ Anessa bảo rằng, con gái ta đang yêu.

Cái con nhóc nghịch ngợm như ngựa chứng đó mà cũng biết yêu đương dễ dàng thế sao? Lại còn là với thằng nhãi mới gặp hôm qua nữa chứ.

Mà thôi, cái thứ phức tạp quái gở gọi là tâm lý thiếu nữ, ta đây chịu chết không hiểu nổi.

Dù sao thì, dù không cùng huyết thống nhưng nó vẫn là đứa con gái rượu độc nhất của ta. Ta tuyệt đối không giao nó cho kẻ nào dám làm nó buồn. Là một người cha, ta phải xem xét cho thật kỹ.

Hùng hổ thế thôi, chứ cái thằng nhãi Kite đó... ta thấy nó cũng khá đấy chứ.

Kiếm thuật không tồi, tuổi trẻ mà bản lĩnh vững vàng. Tố chất lãnh đạo có thừa, nhìn cách nó nắm bắt tình huống và phân tích thông tin là biết cái đầu cũng "có sỏi". Không khí trong Party của nó rất tốt, chứng tỏ tính cách thằng này không tệ. Có điều hình như hơi nghiêm túc quá mức.

Với lại, thế kiếm đó, cái tên Party "Diều Hâu" (Tobi/Kite) đó. Có khi nào là...

Thôi, tóm lại là ta quyết định không nên can thiệp quá sâu vào chuyện này.

Con gái ta, Katia, là một đứa trẻ kỳ lạ.

Nó là một khối tài năng, dạy cái gì là nuốt trọn cái đó. Đã thế lại không kiêu ngạo, lúc nào cũng nỗ lực hết mình, tính tình xởi lởi dễ gần nên ai cũng quý. Sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành mà bản thân lại chẳng có chút tự giác nào, cái đó mới là chỗ nguy hiểm nhất.

Nói chung, Katia là niềm tự hào của ta. Người đời hay gọi cái này là "Bố cuồng con" (Oyabaka) hả...

Niềm tự hào ấy, bỗng một ngày không khí... hay nói đúng hơn là sự hiện diện quanh nó thay đổi hẳn. Tida bảo cảm thấy một bầu không khí thần thánh, và đúng là như vậy thật.

Không ngờ nó lại thừa kế 【Thần Ấn】 (Sigil) của Emeril-sama, thứ tưởng chừng đã thất truyền. Nghe đến Thần Ấn là người ta nghĩ ngay đến dòng dõi Hoàng tộc, mà dòng máu Hoàng gia thừa hưởng Thần Ấn của Emeril-sama thì đã tuyệt diệt từ lâu rồi. Con bé Anessa phấn khích lắm, bảo đây là phát hiện lịch sử.

Nhưng mà, dù là dòng máu Hoàng gia thất truyền hay là cái gì đi nữa, nó vẫn là con gái của ta. Điều đó không bao giờ thay đổi.

Con bé bảo không muốn làm ầm ĩ nên muốn giữ bí mật, nhưng nếu cái bí mật đó kéo theo rắc rối, thì với tư cách là một người cha, ta sẽ bảo vệ nó đến cùng.

Thực ra, ta biết ơn con bé lắm.

Mười lăm năm trước, ta là một tên lính đánh thuê lang bạt giữa thời loạn lạc, sống kiếp chém giết khiến trái tim ta trở nên hoang phế, chai sạn.

Đúng lúc đó, ta gặp con bé khi nó vẫn còn đỏ hỏn.

Người mẹ hấp hối đã trao đứa bé lại cho ta. Khoảnh khắc ôm sinh linh bé nhỏ ấy trong tay, hơi ấm của nó đã cứu rỗi tâm hồn ta. Đôi tay nhuốm máu vốn chỉ biết tước đoạt mạng sống, nay đã biết có thể bảo vệ một sinh mệnh. Ta đã tìm lại được sự dịu dàng, tình yêu thương... những thứ cơ bản nhất của một con người.

Kể từ giây phút đó, bảo vệ, nuôi nấng và mang lại hạnh phúc cho Katia đã trở thành sứ mệnh của đời ta.

Những gã khác chắc cũng vậy thôi.

Khi ta tuyên bố sẽ mang Katia theo và giải nghệ lính đánh thuê, hầu hết anh em đều đòi đi theo. Mấy gã đàn ông to xác mà lại đi tìm sự cứu rỗi ở một đứa bé sơ sinh, nghĩ lại thấy thảm hại thật.

Cái cảnh một đám đực rựa luống cuống nào sữa, nào tã... đúng là trò cười. Cũng có vài thành viên nữ, nhưng toàn mấy bà cô còn "nam tính" hơn cả đàn ông, vô dụng chẳng kém gì bọn ta. May mà có mụ già Midit ở đó, nhưng cũng vì thế mà cái trật tự quyền lực (bà ấy là trùm) được thiết lập luôn từ hồi ấy. Hại bọn ta đến giờ vẫn không ai dám ho he trước mụ.

Bỏ nghề lính đánh thuê, bọn ta phải tìm cách kiếm cơm. Tiền tiết kiệm cũng có, nhưng miệng ăn núi lở, không làm thì sớm muộn cũng cạp đất mà ăn.

Có ai đó đề xuất diễn kịch. Lúc đầu ta nghĩ "Điên à?", nhưng ngẫm lại, đại chiến vừa kết thúc, làm chút gì đó giải trí cho những con người mệt mỏi vì chiến tranh cũng không tệ. Tất nhiên, dân tay ngang thì lúc đầu làm sao mà diễn hay được. Nhưng mấy màn đấu kiếm (thực chiến) kiểu lính đánh thuê lại khá hút khách, dần dần cũng ra dáng, khách bắt đầu kéo đến. Ai có tài lẻ gì thì đem ra diễn, như thằng Rowen tung hứng ấy. Cứ thế vừa làm vừa sửa, rồi thằng Sixtine gia nhập, đưa mọi thứ vào quỹ đạo, và bọn ta bắt đầu cảm thấy có tương lai.

Con gái ta, à không, cô con gái rượu của cả đoàn kịch - Katia - cũng lớn nhanh như thổi. Rồi chẳng biết từ lúc nào con bé cũng bước lên sân khấu. Giọng hát như thần thánh ban tặng của nó đã hớp hồn khán giả, biến nó thành ngôi sao sáng nhất của đoàn kịch trong nháy mắt. ...Dù diễn xuất thì dở tệ.

Ta thì chịu chết không hiểu nổi, nhưng Anessa bảo không khí giữa nó và thằng nhãi Kite tốt lắm. Có lẽ, ngày con bé rời khỏi vòng tay ta cũng sắp đến gần rồi.

Nhưng cho đến lúc đó, ta vẫn phải bảo vệ nó với tư cách là cha nó.

Cho đến cái ngày ta trao lại vai trò đó cho người đàn ông mà nó chọn.