Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11082

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 10

Khi mở mắt ra, cơ thể tôi nặng trĩu. Và hơn hết, đầu tôi đau dữ dội.

Ah—yeah. Mình mệt mỏi quá. Chả biết sao lại bị như này nữa, chắc do tích tụ stress đây.

Không bật đèn lên, tôi mò mẫm trong bóng tối tìm cái nhiệt kế. Dĩ nhiên vào những lúc như này tôi lại chả bao giờ tìm thấy nó.

Ngón tay tôi chạm phải thứ gì đó vừa mát vừa cứng. Tôi rút nó ra khỏi cái hộp dài, là nhiệt kế, rồi kẹp nó dưới nách mình.

Một lúc sau nó kêu lên. Trên màn hình nhỏ hiển thị 38.2°C. Tôi bị ốm rồi.

Chắc chỉ là cơn cảm lạnh thôi.

Giờ mới là 6:05 sáng… Vẫn còn quá sớm để liên lạc với ai đó. Tôi không quên chỉnh lại báo thức đồng hồ để hờ khi một lúc sau tôi có lỡ thiếp đi.

Nhìn lên trần nhà, tôi để tâm trí mình phiêu dạt đi nơi khác.

Hình ảnh cuối cùng hiện lên trong cơn phiêu du đầu óc của tôi lại là nụ cười của Shiraho-san trước phòng tổng vụ ngày hôm qua.

Tiếng chuông báo thức nhẹ nhàng đánh thức tôi dậy lúc 8:30 sáng.

Có lẽ giờ là thời điểm thích hợp để điện đến văn phòng rồi.

Vẫn còn đang choáng váng, tôi với lấy cái điện thoại của mình.

Gọi đến nơi làm việc của mình… cảm giác cứ gượng gạo thế nào ý nhỉ.

Ring… Cuộc gọi được kết nối chỉ sau một tiếng chuông. Có một đồng nghiệp đã bắt máy.

“Xin lỗi. Tôi bị ốm rồi.’’

Tôi nói thẳng vào trọng tâm luôn.

“Woa, lao lực công việc quá hả? Tôi sẽ báo lên cho trưởng phòng cho.’’

“Cảm ơn… Nếu có vấn đề gì nguy cấp thì hãy gửi tôi tin nhắn. Tôi sẽ xử lí nó sau.’’

“Hiểu rồi~!’’

Với lời xác nhận đó, cuộc gọi kết thúc.

Xong, nay mình được nghỉ làm rồi.

Tôi loạng choạng đi về phía tủ lạnh. Xem nào… mình còn món gì để ăn không đây?

Luồng không khí mát lạnh chào đón tôi ngay khi vừa mở tủ.

Tạ ơn trời là tôi vẫn còn có nước với vài thứ linh tinh ăn được trong tủ. Việc còn lại là phụ thuộc vào ý chí mình thôi.

Tôi bước lảo đảo quay lại về giường mình.

Phát một trong những bản nhạc êm dịu mà tôi thường nghe khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Ánh nắng yếu ớt nhè nhẹ xuyên qua khe hở giữa những tấm rèm trong phòng tôi.

Đợi thêm vài giờ nữa thôi là nắng sẽ lên rực rỡ ngay. Mấy mùa hè trước có nóng đến thế này không nhỉ? Mình còn chả biết nữa…

Tâm trí tôi từ chối suy nghĩ tiếp, có lẽ là do đang sốt mà đúng hơn hoàn toàn là do cơn sốt này.

Chết tiệt… Ước gì mình có ai đó để có thể dựa dẫm vào lúc này.

Không may là những số liên lạc trong danh bạ tôi toàn là các bạn chơi game cùng hiện đang ở xa và mấy đồng nghiệp ở chỗ làm mà thôi.

Một giai điệu chậm rãi hòa nhịp bên tai, tôi thấy mắt mình đang mờ dần đi.

Lần tiếp mình tỉnh dậy chắc sẽ đói meo lên. Rồi lượng công việc thì cứ chất đống ra đó. Mình còn phải sắp xếp chuyến công tác cho Shiraho-san nữa chứ…

Một vài suy nghĩ thoáng qua đầu tôi rồi từ từ mí mắt tôi sụp xuống.

Giờ đã như này rồi mà còn nghĩ tới công việc… chắc mình đang trong tình trạng tệ lắm đây.

Mong rằng sau giấc ngủ này tôi sẽ khỏe hơn một chút. Tôi dần buông bỏ ý thức của mình.