Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11082

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 09

“Cũng không có gì đâu, chỉ là trưởng phòng bảo anh đuổi hắn đi thôi mà.’’

“Nhưng anh là người duy nhất đứng ra bảo vệ em đó, senpai~.’’

Vẻ mặt em ấy giờ đã dịu lại. Không còn căng thẳng như hồi nãy nữa mà thả lòng hơn, trông có chút gì đó khá ngây ngô.

Gương mặt này của em hẳn sẽ đốn hạ được biết bao nhiêu chàng trai đấy.

“Rồi, rồi. Giờ thì quay lại văn phòng của em đi.’’

“Ể, nói chuyện với nhau một tí đi mà~! Cũng không phải lúc nào mình cũng bắt chuyện được với nhau tại chỗ làm mà.’’

Em ấy chặn lại trước đường về phòng tổng vụ của tôi.

Tuyệt thật. Giờ nếu đồng nghiệp của mình mà thấy cảnh này thì chắc mình tiêu mất. Họ sẽ rôm rả về nó suốt ít nhất ba ngày ròng cho mà xem.

“Không.’’

“Ểh, anh vẫn cứng đầu thật đấy… Thế vậy thì…’’

Sẽ có ai đó sớm đến xem chúng tôi làm gì thôi, tôi sẽ không bất ngờ nếu thấy có ai đó dòm ngó qua bên cửa sổ đằng kia đâu.

“Rồi, rồi. Vậy thì thứ sáu nhá? Em có bận việc không?’’

“Đúng như em mong đợi mà, senpai. Hứa rồi đó nha!’’

Để lại mùi hương ngọt ngào phảng phất quanh tôi, em bước về phía cửa phòng cuối hành lang.

Khi tôi trở về chỗ ngồi của mình, tôi lại chạm mắt với trưởng phòng.

Tôi khẽ gật đầu lại và rồi ông dơ ngón tay cái của mình lên phản hồi. Thật là, lần sau tự ra mà nói đi chứ…

Đột nhiên một tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại tôi.

[Shiraho: Cảm ơn anh lần nữa ạ! Đuổi con khỉ bám đuôi đó đi khó lắm luôn á.]

[Tôi: Em đúng là nổi tiếng thật đấy.]

[Shiraho: Thì em xinh đẹp, giỏi giang nè và có cả một nhân cách tốt nữa…]

Tôi xoa xoa sống mũi của mình.

Cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi có hàng tá chàng trai theo đuổi em ấy ha.

Tôi đánh dấu tin nhắn là đã đọc rồi đóng hộp thoại lại.

Vài giây sau, đơn yêu cầu đi công tác của em ấy được xét duyệt qua hệ thống.

Sẽ tuyệt hơn nếu em gửi nó đến sớm hơn đấy, nhưng kệ đi dẫu sao nay cũng không có việc gì mấy. Có lẽ là sẽ đặt được vé tàu với phòng khách sạn thôi.

…Mà đợi đã, có dòng ghi chú gì đó ở phần nhận xét thêm: “Bọn em đang thiếu nhân lực lắm á, vậy nên nếu senpai muốn đi cùng thì cũng được đó ạ!’’

Tôi xóa nó ngay tức khắc. Không đời nào mà mình sẽ đi.

Trời ạ, mệt thật đấy—đã thế hầu hết đều là do một hậu bối nào đó gây ra nữa chứ. Cơ thể tôi cảm thấy nặng nề, chắc nay về nhà sớm rồi đánh một giấc vậy.

Tôi đun một ít nước sôi bằng bình siêu tốc trong văn phòng. Tôi cần ít cafe để sống sót qua ngày hôm nay.

Vài phút sau, hương cafe lan tỏa ra khắp phòng.

Bị thu hút bởi mùi hương, các đồng nghiệp của tôi liền bu lại gần như đám thây ma.

Nếu đây mà là game thì lúc này tôi sẽ quăng cho quả lựu đạn rồi.

Tôi cảm thấy hôm nay đang dần tệ đi.

Cầm lấy chiếc cốc của mình, tôi quay lại về bàn.

“Này, cậu biết gì không? Shiraho-san chưa có bạn trai đâu đó.’’

Đồng nghiệp kế bên ngó người sang tôi. Giọng điệu đó là sao vậy?

“Hể. Không biết nữa.’’

“Vậy nên giờ ai ai cũng cố bắt chuyện với ẻm mọi lúc có thể hết cả đó.’’

“Ừ, thế mà cũng gọi là làm quen được sao? Toàn toan tính cả.’’

Biểu cảm cô đơn của em từ đêm hôm bữa lại lóe lên trong đầu tôi.

Vị cafe nay đắng hơn thật đấy.

“Nhưng mà nhá, em ấy lại tránh né hết đám đó một cách dễ dàng luôn ý.’’

“Tôi thì lại thấy đám đó nên tập trung vô công việc đi thì hơn… Đây có phải trường học quái đâu.’’

“Thật đó ha!’’

Anh chàng bên cạnh vỗ tay lại rồi quay về phía máy tính của mình.

Có lẽ thứ sáu này mình nên tử tế hơn chút với em ấy, tôi nghĩ vu vơ như vậy trong khi đặt tay lên bàn phím.