Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18791

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

Web Novel - Chương 13

“Xin lỗi, tôi có thể xin chút thời gian của cậu được không?’’

Vừa qua buổi trưa thì trưởng phòng đã gọi tôi lên.

Nó chỉ ngay sau khi tôi thưởng thức xong bữa trưa ngon miệng mà tôi mua từ tiệm bánh dưới lầu chỗ chung cư của mình.

“Vâng. Vậy chúng ta đến phòng họp chứ ạ?’’

Tôi chuẩn bị mang theo sổ ghi chép, vớ lấy cái khóa treo ở trong hộp gần lối ra vào văn phòng.

“Không cần thiết phải mang sổ ghi hay gì đó cả đâu.’’

Hmm, vậy thì làm cái gì vậy? Việc điều chỉnh nhân sự cũng đâu có diễn ra vào thời điểm này trong năm đâu.

Cũng đã lâu lắm rồi trưởng phòng mới hẹn nói chuyện một đối một với mình. Chả lẽ mình đã làm gì sai sao?

Tôi bước theo sau đi đến một phòng họp nhỏ nằm kế bên phòng tổng vụ và bật đèn lên.

“À, xin lỗi cậu trước về chuyện này, nhất là khi cậu vừa mới khỏi ốm xong mà.’’

“Không sao đâu ạ, trưởng phòng…’’

Cả hai chúng tôi cùng ngồi xuống đối diện nhau. Mình đoán là giờ mình trông cũng giống mấy ông già rồi đấy nhỉ.

“Được rồi, vậy thì ta đi vào vấn đề thôi nhỉ.’’

Đây liệu là tin xấu hay tin tốt đây.

Mình chỉ mong là không bị điều chuyển đi thôi. Mãi mới kiếm được một nơi ở mà gần tiệm bánh tốt đến vậy mà.

Mình cũng chưa nghe gì về việc sẽ có hậu bối nào vào làm cùng cả.

“Đầu tiên thì cho ta xin lỗi cậu. Ta xin lỗi vì đã không thể bảo vệ cậu.’’

Điều này thật bất thường. Trưởng phòng, người mà nổi tiếng với đạo đức nghề nghiệp siêu cao, đang cúi đầu trước mặt tôi.

“Gì vậy ạ? Sao nghe nó cứ như bước ra từ truyện tranh shonen manga vậy… Chả lẽ mọi việc tệ đến vậy sao?’’

“Việc này cũng khó để nói ra. Bọn ta đã nhận được yêu cầu từ phía bên phòng kế hoạch rằng họ cần cậu đi công tác cùng trong chuyến chụp ảnh tạp chí vào tháng sau.’’

Tôi không hiểu gì cả. Phòng kế hoạch nên chỉ sử dụng nhân sự bên họ thôi chứ. Tại sao lại kéo tôi vô, người mà nằm bên phòng tổng vụ, phải đi theo họ?

Tôi đứng hình trong chốc lát, rồi sau đó nhớ lại hồi sáng nay. À, thì ra là vậy.

“Có một thứ mà tôi cần xác nhận. Có phải người đưa ra yêu cầu này không phải là trưởng phòng kế hoạch bên đó đâu nhỉ? Đúng không?’’

“Oh, cậu nhanh nhạy đấy.’’

Trưởng phòng cười tươi.

Ahh, vậy là họ đã chốt kèo rồi sao. Mình hoàn toàn bị chơi một vố chỉ vì ông trưởng phòng xin lỗi trước.

“Haaah…….’’

Tôi thở dài một hơi. Đầu tôi cũng lại cảm thấy đau rồi đây.

“Trưởng phòng, có phải yêu cầu là từ Shiraho đúng không ạ?’’

“Đúng rồi đó. Thật đúng là như những gì Shiraho-kun đã nói mà.’’

Trưởng phòng mỉm cười rồi bắt chéo chân mình.

“Để phòng hờ thôi, em ấy đã nói những gì vậy ạ?’’

Tôi hỏi lại cho chắc chắn. Em ấy tốt nhất nên nhớ lấy nó cho tới buổi nhậu tiếp theo của bọn tôi.

“ ‘Tôi cá là anh ấy sẽ biết tôi là người yêu cầu thôi và cũng như là anh sẽ không từ chối đâu!’, cổ nói vậy đó. Có vẻ cậu khá là được yêu quý ha.’’

Chết dẫm mà, em ấy nắm thóp mình rồi.

Sao cái cảm giác hồi sáng của mình nó lại chuẩn thế không biết?

Chả vui tí nào cả.

“Việc hợp tác với các phòng ban khác cũng là một điều tốt. Dạo này cậu cũng đã làm việc gắng sức rồi nên cứ coi đây như là một kì nghỉ của bản thân đi cũng được.’’

“Đó là Shiraho mà chúng ta biết đấy trưởng phòng… Bộ ông nghĩ em ấy sẽ để cho tôi có thể được nghỉ ngơi sao?’’

“Miễn bình luận. Nhưng mà trong số tất cả mọi người, cậu lại cùng với Shiraho-kun sao. Điều này thật thú vị mà.’’

Nói xong, trưởng phòng đứng dậy khỏi ghế, ông đặt tay lên vai tôi như để cổ vũ rồi rời khỏi phòng họp.