Chương 37
“Dzô!!’’
Tiếng leng keng va chạm nhau của những chiếc ly vang lên cùng với những giọng nói đầy hứng khỏi báo hiệu cho sự bắt đầu của trận chiến – à không, là bữa tiệc mới đúng.
Dẫu cho tôi có không quen mặt vài người ở đây đi chăng nữa, thì chúng tôi vẫn cùng công ty với nhau cả. Sau một hồi giới thiệu các thứ, bọn tôi bắt đầu dùng bữa.
Vì đây là bữa tiệc đầu tiên của Tomine-san cùng với công ty nên tôi đành phải ngồi cạnh em ấy.
Ở đây cũng chả có mấy gã xấu tính đâu, nên tôi mong mọi người có thể chiếu cố em ấy chút.
“Em nhiêu tuổi rồi, Tomine-san?’’
“Em năm nay mới 24 thôi ạ… Trước em cũng có đi làm ở nơi khác rồi ạ.’’
Vậy tức là sau khi đỗ đại học, em từng đi làm bất động sản trong hai năm à. Có vẻ em ấy cũng chật vật với nó phết ha.
Em nhấm nháp ngụm rượu vang mận pha với soda của mình.
“Có phải trưởng phòng bên tổng vụ đáng sợ lắm không?’’
Một gã đàn anh từ bên phòng ban khác với gương mặt hơi ửng đỏ tham gia vào cuộc trò chuyện với chúng tôi.
“Ông ấy cũng vài mặt dễ thương nữa đó.’’
Tôi hạ giọng, mấp máy môi mình mà nói.
“Cậu sẽ không biết ai có thể sẽ nghe thấy đâu… nên cẩn thận hơn đi.’’
“Ể!’’
Cảnh báo như vậy chắc là đủ rồi.
Tôi vẫn còn nhớ có lần ai đó từ bên phòng ban khác đã tám nhảm chuyện này sau lưng và sau đó họ liền bị gọi vô phòng họp. Cảm giác rợn người thật.
Ông ấy không phải người tệ bạc hay gì… mà chỉ là hơi chút đáng sợ thôi.
“Vậy trưởng phòng thật sự đáng sợ đến thế ạ?’’
Tomine-san với gò má hơi ửng hồng kéo cái gối ngồi sát lại gần tôi hơn.
“Nếu em làm ổng nổi điên lên thì đến cả mấy người chững chạc cũng sẽ sợ phát khóc đấy.’’
“Nhưng em thấy ông ấy rất tốt bụng mà…!’’
Với vẻ mặt ngơ ngác, em nốc ly rượu của mình lên.
Chai rượu vang mận mới lúc nãy còn đầy khi bắt đầu bữa tiệc mà giờ đã gần hết nhẵn rồi.
“Ah, em sẽ gọi thêm chai nữa. Senpai, anh có muốn gọi thêm không?’’
“Cảm ơn… chắc anh sẽ gọi thêm cốc bia? Oh, và…’’
Tôi thoáng thấy ở đằng kia có một cô hậu bối của tôi đang bị hỏi han dồn dập.
Dáng vẻ của em không giống thường ngày, em đang nhấp từng chút một ly nước ngọt của mình. Trông vẻ mặt trái ngược 180 độ này của em khiến tôi không khỏi bật cười.
“Trong lúc em đi gọi món với phục vụ thì em có thể gọi cô nàng ngốc nghếch kia qua đây luôn không? Chỉ cần nói, ‘Senpai có chuyện muốn nói với chị~’, là được rồi.’’
Mặc dù mặt đỏ bừng, Tomine-san vẫn đứng phắt dậy được và liếc sang nhìn tôi cùng với cái ngón tay cái dơ lên đồng ý.
“Cứ để đó cho em!’’
Em ấy… có vẻ hơi láu cá nhỉ?
Như chúng tôi đã bàn, em đi tới chỗ cửa ra vào của cái phòng được trải chiếu tatami và gọi phục vụ.
Rồi trên đường quay lại, em ghé người qua chỗ Shiraho và thì thầm gì đó vào tai em ấy.
Một lát sau, Shiraho và tôi chạm mắt nhau.
Nụ cười trên môi em liền nở rộ lên như một đóa hoa, ánh trăng khẽ chiếu xuống xuyên qua làn mây khiến khoảng khắc này như ngừng trôi vậy.
Shiraho và Tomine-san cùng đi đến chỗ tôi và mấy món đồ uống mới gọi cũng được mang lên cùng lúc đó.
“Không ngờ anh lại muốn trò chuyện với em đến thế đấy, senpai… Em mừng là mình đã giúp tổ chức b… mmph, ý em là đã đến đây hôm nay!’’
Em vừa mới nói nó ra đấy biết không.
Tôi biết có gì đó mờ ám. Không đời nào mà tôi lại được mời đích danh như này được. Chẳng lẽ mấy khứa đồng nghiệp kia cũng tham gia vô chuyện này à?
“Cái đồ phản bội.’’
Shiraho uống cạn ly nước ngọt của mình trong một hơi rồi bĩu môi quay mặt đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
