Chương 43
“Chào buổi sáng!”
Khi tôi đang dán chặt mắt mình vào màn hình máy tính mà làm việc thì có một giọng nói vui tươi chào lấy tôi. Đó là Tomine-san.
“Senpai, nay anh đến công ty cùng với Shiraho-senpai phải không ạ?’’
Theo quan điểm của Tomine-san, senpai của senpai của em ấy cũng là senpai… hơi khó hiểu tí. Nhưng điều đó cũng chả quan trọng lắm khi trò chuyện.
Không lảng tránh thực tại nữa. Má nó… em ấy thấy bọn mình rồi sao.
“Bọn anh chỉ là gặp nhau tại ga tàu thôi. Cũng không phải người dưng nước lã gì cả mà.’’
“Heeeh~.’’
Em đặt cái cặp của mình xuống và ổn định chỗ ngồi.
Vẫn còn thời gian trước khi bắt đầu vào ca làm – có lẽ tôi nên đi mua coffee.
“Anh đi mua coffee đây. Có muốn mua gì không?”
“Không cần đâu ạ! …Cho em đi theo với!’’
Cùng với cô hậu bối xinh đẹp – người vừa mới tới công ty trong bộ đồ công sở - chúng tôi tiến tới sảnh chờ thang máy.
Mọi người trong phòng tổng vụ thường uống khá nhiều coffee. Có khi họ nên lắp một máy bán hàng tự động luôn ở trong phòng cũng được.
Một tiếng vang của kim loại kêu lên khi chiếc lon rơi xuống cái khay của máy bán hàng tự động.
Kể cả với công nghệ hiện đại, bạn vẫn phải cúi cái người xuống mà lấy nó lên.
“Tomine-san, em chọn được gì chưa?’’
“Hmm, giờ vẫn là buổi sáng nên… chọn cái này đi!’’
Em bấm vô lon súp ngô. Nhiều người vẫn thường uống cái này vào mùa đông sao? Cá nhân tôi thì thấy nó có hơi lãng phí khi mà bạn lại không thể nốc hết những hạt ngô còn sót lại dưới đáy lon.
Trước cả khi em lôi cái ví ra, tôi liền tiến tới mà thanh toán giùm em ấy.
“Ểh, em sẽ tự thanh toán cho cái của mình mà…’’
“Cứ coi như đây là một phần thưởng cho việc đi làm sớm đi. Và nay em có vẻ sẽ bận rộn mà đúng chứ?’’
Phải rồi – em ấy sẽ có một cuộc họp với bên phòng kế hoạch vào hôm nay mà. Và tôi thì sẽ không có mặt ở đó.
Tôi đã nhờ một đồng nghiệp khác giúp đỡ em ấy rồi nên chắc cũng không có gì bất chắc xảy ra đâu. Mặc dù cái cách cậu ta cư xử có hơi… tí nhưng ít ra cậu ta vẫn đáng tin cậy trong công việc.
“Sao nay anh không tới cuộc họp vậy, senpai…”
“Vì nay anh phải đi ra ngoài một chuyến rồi. Nhờ ơn ai đó đã kéo anh đi cùng đấy.’’
Có thể là do kết quả của buổi chụp hình lần trước rất tốt hay sao, hoặc do bọn họ nghĩ tụi tôi là một cặp mà trưởng phòng kế hoạch với tổng vụ toàn xếp chung tôi với Shiraho lại với nhau.
“Chỉ hôm nay thôi, em sẽ giận Shiraho-senpai lắm đây.’’
“Cứ thoải mái đi – thỉnh thoảng rủ em ấy đi ăn để đền bù cũng hay đó. Em ấy kiếm được nhiều tiền lắm mà.’’
Khi bọn tôi quay trở về phòng tổng vụ, Shiraho cũng cùng lúc đó bước đến trước cửa văn phòng.
“Oh, senpai và Tomine-chan.’’
“Shiraho-senpai, tội cướp mất senpai của em vào ngày hôm nay đúng là một tội ác mà…!’’
Tomine-san liền tiến tới mà phản đối, nhưng Shiraho chỉ đơn giản là vỗ nhẹ vào vai em ấy.
Hai người họ thân nhau thật.
“Chị xin lỗi mà~. Chị sẽ khao em một bữa vào lần tới được không nè~!’’
Tôi đoán là cũng chả có sự ép buộc gì ở đây rồi.
Tuy nhiên, nay tôi vẫn phải để Tomine-san cố gắng hết mình mà không có tôi ở đó thôi.
“Thế em đến đây có việc gì? Không phải giờ vẫn còn khá sớm để đi ra ngoài sao?’’
“Em đến chào hỏi trưởng phòng tổng vụ và nói cho bọn họ biết là em sẽ mượn senpai cả ngày hôm nay thôi mà!’’
“Thôi đi, xấu hổ lắm đấy.’’
Vừa bám lấy Tomine-san, Shiraho vừa đi vào trong phòng tổng vụ và hướng thẳng tới bàn làm việc của trưởng phòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
