Chương 36
Thứ sáu – ngày tuyệt nhất cũng như tệ nhất trong tuần.
Chỗ công việc mà chưa thể hoàn thành ngay thì có thể để qua tuần sau và… cả những công việc có thể hoàn thành ngay cũng có thể tống qua tuần sau luôn, tất cả là vì để bọn tôi có thể nhanh chóng giải tán ra về.
“Này, tối nay có tiệc uống đấy. Đi không?’’
Tôi đang ăn trưa tại bàn làm việc của mình thì đột nhiên có người tới bắt chuyện hỏi.
“Eh… lẽ ra cậu phải nói với tôi sớm hơn chứ.’’
Có phải giờ mấy buổi nhậu nhẹt này diễn ra có hơi thường xuyên không vậy…? Lúc trước, nếu chúng tôi phải làm việc tăng ca thì sau khi xong, mọi người thường kiếm quán nào đó gần đây mà đi uống cùng nhau – nhưng giờ thì nó hiếm khi xảy ra nữa rồi.
“Có những ai đi vậy?’’
“Cũng chả rõ nữa. Nghe phong phanh thì hình như có cả người từ các phòng ban khác đi nữa đó.’’
Hmm… Đáng ngờ thật. Không biết ai đầu têu vụ này đây?
Nếu họ có mời cả mình đi thì chắc cũng thu hẹp được phạm vi xác định ai tổ chức rồi.
“Em có đi không, Tomine-san?’’
Gã đồng nghiệp kia của tôi mạnh dạn đưa ra lời mời.
“Eh, em cũng được mời ạ?’’
“Đương nhiên rồi! Đây cũng là cơ hội tốt để thắt chặt thêm tình cảm giữa các phòng ban với nhau mà – em nên đi cùng đi!’’
Cậu ta vung vẩy cái tay mình lên đầy phấn khích.
Mà, cậu ấy nói cũng đúng. Sẽ dễ dàng hơn nếu làm việc với ai đó mình thân quen mà, kiểu: Oh, người này hình như mình có trò chuyện lúc trước rồi, như vậy sẽ đỡ hơn là phải làm việc với người lạ.
Tomine-san liếc nhìn về phía tôi.
Haa… ừ thì mình cũng đoán là sẽ vậy rồi.
“Được thôi… chắc tôi sẽ đi. Dù gì nay cũng là thứ sáu mà.’’
“Vậy em cũng đi ạ! Cảm ơn vì đã mời em đi cùng ạ!’’
“Ngon, vậy anh thêm em vào trong nhóm chat nha! Anh sẽ gửi địa chỉ cụ thể sau cho!’’
Nói xong, khứa đồng nghiệp liền đi ra khỏi văn phòng. Chắc là đi hút thuốc nhỉ?
“Tomine-san, mấy chuyện như này xảy ra cũng khá thường xuyên, nên em đừng có ép bản thân mình quá đấy.’’
“Em ổn ạ, cảm ơn anh. Em mừng là có anh đi cùng.’’
Em ấy nháy mắt phát với tôi.
“Chà, sau khi thấy khuôn mặt này của em thì sao mà anh từ chối cho được chứ?’’
“Heh, em mừng là mình đã làm khuôn mặt này đấy.’’
Giờ nghỉ trưa cũng kết thúc.
Tôi quay lại làm việc của mình. Tôi đoán là mình cũng không thể để một người mới đến đơn độc trong bữa tiệc được. Chắc tôi sẽ cố hết sức giúp em ấy thôi.
“Aahhh!’’
Tôi vươn vai mình lên.
Đã 5:30 chiều rồi. Bằng cách nào đó mà tôi lại hoàn thành xong chỗ công việc. Mong đừng có cái yêu cầu khẩn cấp nào vào thứ sau này.
Nhờ vậy mà chắc tuần sau khối lượng công việc của tôi có lẽ sẽ dễ thở hơn. Nếu mà thong dong được thì tôi sẽ nghĩ lại đến chuyện tự mình nấu ăn sau.
“Được rồi, bọn mình đi thôi nhỉ?’’
Tôi đóng máy tính lại và gọi Tomine-san.
Có lẽ vì em ấy vừa phải giúp đỡ gấp rút vài việc nên giờ trông có hơi mệt mỏi.
“Cuối tuần này em nên nghỉ ngơi đi.’’
“Vâng… em nghĩ mình sẽ ngủ say như chết cho coi.’’
Bọn tôi quẹt thẻ ở cổng ra vào công ty rồi bước ra ngoài.
Có lẽ không mặc áo khoác vào giời này sẽ lạnh đây.
Chúng tôi băng qua khu trung tâm đông đúc rồi đi vào tòa nhà ngay bên cạnh ga tàu.
“Em thường không hay đi mấy bữa tiệc uống của công ty lắm, nên giờ em đang có chút háo hức.’’
Với lời nói đầy quyết tâm, Tomine-san liền tăng tốc bước đi. Trông hừng hực khí thế.
“Tửu lượng của em có cao không?’’
“Chắc cỡ trung bình ạ! Em dễ say lắm nên sẽ uống từ từ thôi ạ…’’
Với ngoại hình lạnh lùng và xinh đẹp, tôi cứ nghĩ em ấy có thể uống được cả những loại rượu mạnh cơ – mà trông có vẻ là không phải rồi.
“Chắc sẽ có đông người lắm, nên cứ thoải mái tẩn hưởng đi.’’
Nơi mà chúng tôi cần đến đã hiện ngay trước mặt.
Có một nhóm người đang tụ tập lại ở tầng một – hẳn là họ rồi.
“Yo. Làm việc vất vả rồi.’’
Tôi niềm nở chào rồi nhập hội cùng bọn họ.
“Yo, đến đúng lúc lắm. Tối nay bọn mình có khách mời đặc biệt đấy.’’
Tôi hướng theo ánh mắt của cậu ta và… như dự đoán, ở đó là Shiraho Yo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
