Chương 38
“Em cũng uống mấy thứ này sao? Bình thường em toàn uống bia mà.’’
Ba người bọn tôi cụng ly với nhau – à, cái của tôi là chiếc cốc với cái quai to.
“Thì em cũng rất muốn gọi cốc bia ấy chứ, nhưng nếu làm thế thì mấy tên già đằng kia sẽ chuốc em gần chết mất…’’
Cũng chẳng thể đổ hết lỗi lên họ được. Một cô gái trẻ đẹp như em mà gọi bia lên thì chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của bọn họ thôi.
“Vậy em có thể gọi bia ở chỗ này mà nhỉ?’’
“Nếu anh đã muốn em uống cùng đến vậy rồi thì cho em xin ké phần của anh đi, senpai~.’’
Em đưa tay mình ra và tôi liền gạt phăng nó đi.
“Oi.’’
“Ugh, tại sao~? Anh là người đã gọi em qua đây mà, senpai~!’’
Em dù đang làm bộ mặt giả vờ khóc lóc nhưng tôi vẫn có thể thấy em lén nhìn về phía tôi suốt. Anh biết tỏng đấy nhá.
“Tomine-chan, trông anh ý bủn xỉn chưa kìa?’’
“Nhưng ảnh lại rất tốt bụng với em mà, nhỉ senpai?’’
“Ahh, quá đáng~! Chị cũng là senpai cả mà!’’
Đừng có bắt đầu mè nheo kiểu khó chịu thế chứ.
Mà dù vậy, Tomine-san cũng chỉ dịu dàng mỉm cười lại.
“Điều này làm em nhớ lại hồi còn ở trường ghê. Shiraho-senpai thường xuyên phớt lờ mấy anh chàng hay đến tán tỉnh mình lắm đó, anh biết không?’’
Tôi liền nhớ lại những hành vi dạo gần đây của em… Nó là thật sao?
Thế sao giờ em lại bám dính lấy tôi vậy?
“Senpai, đừng có nhìn em như thế chứ. Đó chỉ là chút sai lầm quá khứ thôi mà.’’
Em với lấy cái cốc của tôi và nốc nó liền trong một hơi.
“Ah, đó là cốc của anh…’’
“Anh bảo gì cơ senpai, là của em mà.’’
Đoán là tôi phải gọi một cốc khác cho mình rồi. Có lẽ tôi cũng nên thử chút món khác nhỉ.
“Tomine-saaan!’’
Có ai đó gọi tên em ấy từ phía bàn bên kia.
“Mấy gã đó trông say mèm hết rồi.’’
Một người đồng nghiệp với gương mặt đỏ choét đang vẫy tay lại với em ấy.
Tôi còn thấy một đồng nghiệp nữa từ bên phòng ban khác đang chung bàn với họ.
Dù trước em ấy có đi chào hỏi qua bọn họ rồi, nhưng có lẽ là chưa bao giờ trò chuyện với họ thứ gì khác ngoài công việc cả.
Mà cũng không phải là mỗi năm chúng tôi đều có nhân viên mới, nên thường các gương mặt mới hay được để ý lắm. Cả tôi cũng chả phải ngoại lệ.
“Cứ qua đó đi. Này cũng là cơ hội tốt để kết thân hơn với những người khác đó.’’
“Vậy em xin phép ạ! Hẹn gặp lại anh sau!’’
Tomine-san nhanh chóng đứng dậy rồi dứt khoát đi tới bàn khác.
Có khi em ấy là loại bợm nhậu nặng đô ấy chứ?
“Tomine-chan chắc cũng sẽ vất vả lắm đây~. Phải chắc ăn không được để mấy tên biến thái nào bén mảng tới gần em ấy mới được.’’
“Xem em kìa, gì mà hành xử như senpai thế.’’
Câu từ thốt ra trước cả khi tôi nhận ra, cùng với đó là một chút cảm giác hoài niệm.
Có thứ gì đó khá là buồn cười khi thấy em – một hậu bối – lại cư xử như một tiền bối thế này.
“Em nghĩ là anh cũng nên đối xử với em tốt hơn đi đó, senpai.’’
“Anh vẫn luôn tốt đấy thôi. Anh đã gọi em qua đây khi thấy em bị quấy rầy rồi còn gì.’’
“Và anh thực hiện bằng cách sai bảo Tonime-san đi làm nó! Anh hoàn toàn có thể tự vác cái thân mình tới đó gọi em mà!’’
Shiraho hờn dỗi gắp miếng gà viên chiên bỏ vào mồm.
“Nếu anh mà bất ngờ đến lôi em đi thì sẽ thành một thảm họa đấy.’’
“Em cũng đâu phiền khi có là anh đâu mà~.’’
Nói xong, em đưa cốc bia vừa được rót đầy lại lên môi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
