Chương 41
Buổi tối ngày thứ hai.
Khỏi đầu của sự kết thúc, nỗi tuyệt vọng và địa ngục – có quá nhiều thứ để gọi tên cho nó, nói chung là cảm giác của những nô lệ tư bản đang cố gắng sống sót qua cái ngày đầu tuần này.
Cũng đã trôi qua hơn một tuần kể từ bữa tiệc nhậu lần trước rồi và tôi cũng không có gặp lại Shiraho mấy.
Theo nghĩa nào đó thì nó tốt cho sức khỏe tinh thần của tôi… Chắc vậy.
Cầm lon bia lên, tôi bước ra ngoài hiên nhà – lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch.
Cái nóng oi bức của mùa hè giờ đã qua đi, nhường chỗ lại cho những cơn gió mát lạnh.
Tôi ngẩn người ngắm nhìn lên bầu trời và nhấp một hơi.
“Haaah~~’’
Ngụm đầu tiên đúng là tuyệt nhất mà. Có lẽ nó còn đúng cho mọi thứ trong cuộc sống này – từ công việc, tình cảm đến nhiều thứ khác nữa.
Bất chợt, điện thoại từ chiếc bàn gấp bé bên cạnh rung lên. Ai lại gọi vào giờ này đây?
Làm ơn đó, đừng là chuyện công việc. Tôi nguyện cầu như vậy trong khi nhấc máy lên.
Trên màn hình hiển thị: “Yo-chan’’.
Yo-chan…?
“Alo.’’
Tôi bấm nút nghe máy và nói với cái khối hộp kim loại lạnh ngắt bé tí đó.
[Ah, anh thực sự nhấc máy này!]
Dù cho trước đây chúng tôi đã từng trò chuyện với nhau hằng ngày, nhưng tôi cứ có cảm giác lâu rồi mới nghe lại giọng của Shiraho vậy.
Nghe giọng em như có vẻ trẻ hơn qua điện thoại.
“Anh không nhớ là mình có thêm số liên lạc của em vào danh bạ đấy.”
[Anh đã thêm vào khi đi cùng em về nhà sau bữa tiệc nhậu lần trước thây! Hay là anh quên rồi đó? Mà, nếu anh không có biết ai gọi tới thì sao anh lại nhận ra đó là em từ cái giọng đầu tiên chứ!?]
Trông em có vẻ năng động nhể.
À thì… khi tôi cõng em ấy vào trong căn hộ của ẻm thì có vẻ em đã ép tôi thêm số liên lạc trong lúc hỗn loạn đó.
Tôi đã cố tránh trao đổi thông tin liên lạc của mình với em nhằm tránh phiền phức rồi, nhưng có vẻ bằng cách thần kì nào đó tôi lại thêm số liên lạc của em vào trong danh bạ mình.
“Thế cái tên ‘Yo-chan’ đọc sao vậy?”
[Thì anh đọc nó là – Yo!]
“Hể, thì ra nó đọc như thế hả?”
[Cá… giờ anh mới nhận ra điều đó à…?]
“Đùa thôi, đùa thôi. Xin lỗi, anh chỉ muốn trêu em tí.”
Chọc em ấy có vẻ vui và trong vô thức, khóe miệng tôi đã nhếch lên một tí.
[Nếu anh mà đang ở trước mặt em ngay bây giờ nhá là em sẽ làm như này rồi nè, senpai.]
Tôi nghe thấy một tiếng sột soạt từ đầu dây bên kia.
“Anh không có nhìn thấy em đang làm gì đâu nên anh chịu đó.”
[Mà, senpai, lúc này anh đang ở bên ngoài hiên nhà đúng không?]
“…Miễn trả lời.”
Làm thế quái nào mà em biết được hay vậy?
Có lẽ tôi nên kiểm tra xem xung quanh có camera ẩn nào không mới được.
[Không có gì có thể thoát khỏi em đâu! Mà thực ra bây giờ em mới xuống ga tàu gần nhất thôi á.]
Tôi có dự cảm không lành về điều này.
“Anh không có đến đón em đâu đấy.”
[Em còn chưa nói gì mà! Giờ em sẽ ghé qua cửa hàng tiện lợi mua chút cồn rồi về, nên anh cứ giữ máy đấy nhé?]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
chắc ý main là tình đầu là tình đẹp nhất <(“)