Chương 24
“Không, không, không. Senpai, anh nên dùng phòng đó đi thì hơn!’’
“Vậy em thì phải làm sao?’’
Shiraho, người mà vừa hồi lại một ít sức sống, liền thốt ra câu từ đó.
“Em sẽ… tìm một tiệm internet cafe hoặc thuê một phòng karaoke qua đêm là được rồi.’’
Shiraho cúi đầu do dự.
Xem ra em ấy còn chưa tính đến trường hợp này.
“Vậy để anh ngủ bên ngoài cho.’’
Em giữ chặt tay tôi lại, nhìn về phía quầy lễ tân rồi sau đó nhìn lại phía tôi, có một tia sáng giống với khi nãy lại ánh lên trong mắt em.
“Sẽ ra sao nếu em nói còn một cách để giải quyết chuyện này?’’
Kể cả một gã khờ như tôi cũng hiểu điều em sắp nói là gì. Nhưng dù sao…
“Không nha. Với em thì không.’’
“ ‘Với em thì không’ tức là anh đã nghĩ rằng giữa hai ta cũng khá thân thiết rồi nhỉ? Đó là một khởi đầu tốt đấy.’’
Nói xong em bước vô khách sạn.
Có lẽ do trời mưa nên sảnh trông khá vắng. Tôi đành đi theo tiếng bước chân của em trên tấm thảm mà vào cùng.
Tôi cố tìm ra cách nào đó để thoát khỏi tình cảnh này, nhưng bộ não dầm mưa của tôi lại chẳng thể nào nghĩ ra được điều gì hay ho cả.
Mình có nên bất ngờ tháo chạy luôn không nhỉ?
“Dạ, làm phiền chút, bọn tôi đã đặt phòng dưới tên công ty…’’
“Vâng, chúng tôi đang đợi bạn đây. Các đồng nghiệp khác của bạn đã về phòng của họ trước cả rồi.’’
Con nhỏ này tính làm thật đấy à? Mình phải cản lại mới được.
“Chỉ còn lại một phòng trống thôi đúng không? Để nó cho Shiraho giùm tôi.’’
Tôi túm lấy vai em mà đẩy về phía trước. Trong giây lát, một mùi hương ngọt lịm đã làm tôi xao nhãng chút.
Như vậy là vấn đề đã được giải quyết.
Mình nên kiếm gì đó ăn tối rồi đi tìm một tiệm internet cafe thôi.
“Vâng, đúng như anh nói, chúng tôi chỉ còn lại một phòng…’’
Em đặt tay lên quầy và hơi nghiêng người về phía trước.
“Phòng đó có thể cho hai người cùng ở được không ạ? Về giá cả với các chi phí liên quan, bên công ty chúng tôi sẽ xử lí sau.’’
Đúng như dự đoán, em ấy đang cố khiến bọn mình ở chung phòng mà.
Kể cả khi không có gì xảy ra đi nữa thì trông vẫn tệ lắm đấy. Mấy chuyện này ngày nay phải thận trọng chứ em.
“(Này, đừng có mà làm gì thừa thãi.)’’
“(Nếu em không làm thế thì sẽ có senpai ngu ngốc nào đó phải hy sinh lợi ích của bản thân mất~)’’
Em thì thầm đáp lời lại và véo vô đùi tôi ở bên dưới quầy lễ tân. Ái ái, đau đau.
“Chúng tôi có thể chuẩn bị thêm một chiếc giường sofa nếu hai bạn đồng ý.’’
“Vậy cho chúng tôi đi, làm ơn!’’
Như để chốt hạ cuộc tranh cãi, Shiraho cầm lấy chìa khóa phòng và túm chặt cánh tay tôi lại mà kéo đi.
“Thôi nào, đi thôi~! Ngày mai bọn mình còn phải đi làm nữa đó, vậy nên đi kiếm gì đó ăn tối thôi!’’
“Anh không tính ở lại qua đêm đâu.’’
“Aw, đừng cãi nhau tiếp ở đây được không? Xung quanh còn có các vị khách khác nữa kìa!’’
Tôi nói thế này, em ấy lại xọ thế kia.
Liệu có một ngày mà mình thắng được em ấy trong một cuộc cãi vã không đây?
…Có lẽ sẽ nhanh hơn nếu mình từ bỏ ấy nhỉ.
Tôi thầm nghĩ như vậy từ phía sau trong khi nhìn Shiraho đang vui vẻ bước đi chân sáo.
Phòng kế hoạch toàn người bất thường không. Bộ đây là thứ tạo nên sự khác biệt của họ à?
Đứng trước thang máy, ngón trỏ thanh mảnh của em ấn nút mũi tên ‘lên’.
“Anh trông im ắng thật đấy. Hay anh đang có định chạy ngay khi có thể vậy?’’
“Anh không còn năng lượng để làm thế đâu. Anh chịu rồi.’’
Cánh cửa trang máy mở ra với một âm vang nhẹ.
“Em thích cách mà anh luôn chấp nhận hoàn cảnh đấy, senpai.’’
Nhìn cô hậu bối lẩm bẩm điều đó với đôi môi mím chặt khiến cơn giận trong tôi nguôi ngoai đi.
Tôi dần chuyển hướng suy nghĩ của mình sang kiểu ‘Đây cũng là một phần của công việc’ và bắt đầu nghĩ tối nay mình nên ăn gì đây.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
