Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 30

Chương 30

Thứ hai lại tới khởi đầu cho một tuần mới. Tôi đang ngồi tại bàn làm việc của mình và bật máy tính lên.

Tuần trước đúng là một thảm họa: bất ngờ bị đi công tác ra biển, rồi gặp bão, sau đó còn phải ở chung phòng với cô hậu bối qua đêm nữa. Vào ngày thứ hai của buổi chụp hình, chị quản lí-san còn nài nỉ trao đổi thông tin liên lạc với tôi và tôi đã làm vậy – không phải số công ty mà là số cá nhân của mình.

Điều đó có nghĩa là gì chứ?

“Hey, chào mừng quay lại sau chuyến công tác!’’

Một đồng nghiệp cùng văn phòng với tôi đến chấm công và bá vai tôi phát. Khó chịu thật.

“Chào buổi sáng. Nó thực sự là một cơn ác mộng đấy.’’

“Có gì xảy ra à? Có phải là với Shiraho-chan không đó? Hai người chả bao giờ nói chuyện với nhau, đi làm bạn với ẻm đi.’’

“Tôi không cần phải nói chuyện với Shiraho…’’

Một phần là do tôi không thể bắt kịp được với cái năng lượng của em ấy và một phần là do tôi có hơi xấu hổ khi bắt chuyện với em. Tôi thề là mình sẽ không bao giờ nói điều này ra.

“Oh, vậy sao? Nếu được, tôi muốn bắt chuyện với em ấy mỗi ngày luôn, ẻm dễ thương đến thế mà.’’

“Vậy lần tới, em ấy mà có ghé qua thì cậu ra mà xử lí đi.’’

Giờ là giờ làm việc, tôi nên nhanh chóng hoàn thành báo cáo về chuyến công tác vừa rồi. Tôi mà càng để thứ này lâu la ra thì nó sẽ càng phát sinh ra nhiều vấn đề mới mất… chủ yếu là vì tôi phải nhớ lại mọi thứ về chuyến công tác.

Khi tôi dần quay trở lại với công việc thường ngày của mình, sự điềm tĩnh trong tôi đã quay lại. Giống như một cơn sóng dâng trào lên rồi rút đi vậy.

Mặc dù điều hòa còn đang bật, ngoài hành lang cũng khá mát, nhưng cửa của các phòng ban đều để mở. Thông thường (hoặc ít nhất đối với tôi), khi bạn có việc với các bên phòng ban khác, bạn sẽ phải hô to ‘Xin làm phiền chút!’ để khiến các nhân viên gần đó chú ý lấy bạn, hoặc bạn sẽ phải gõ mạnh vào cửa để thu hút sự chú ý từ họ.

Sự yên ắng kéo dài cả chục phút, chỉ toàn tiếng gõ phím, sột soạt của giấy tờ đã bị phá vỡ bởi một vị khách. Em ấy đứng ngay sau lưng tôi mà không thèm gõ cửa hay thông báo trước, rồi ló khuôn mặt của mình qua sau vai tôi.

“Senpai, cảm ơn anh vì tuần trước.’’

“Không có gì. Mà hãy lên tiếng trước khi em vô phòng đi.’’

Do đang làm dở báo cáo, nên tôi chỉ đáp lại mà không rời mắt khỏi cái màn hình máy tính của mình.

“Em đã giao tiếp ánh mắt với trưởng phòng của anh rồi nên chả sao cả.’’

Mình từng nghĩ trước đây rồi, em làm thân với mấy người bên phòng ban khác hồi nào vậy? Cái suy nghĩ tôi cũng chỉ là một trong số những người đó khiến lòng tôi nặng trĩu.

“Nói mới nhớ, có một đứa ở đây muốn bắt chuyện với em mỗi ngày đấy, để anh đi gọi cậu ta.’’

Khi tôi cố đứng dậy, có một bàn tay liền ấn mạnh vai tôi xuống. Woa, em ấy khỏe vậy.

“Em đến đây để nói chuyện với anh thôi, senpai.’’

“Còn anh thì không có gì để nói với em cả. Đi về phòng của em đi.’’

“Anh có chắc không đó? Em có một con át chủ bài đây.’’

Em dơ điện thoại của mình lên trước mặt tôi, phô ra tấm hình tôi đang ngủ với một tay ôm lấy hông Shiraho.

“Em chụp lại sao…!’’

“Heh heh, em cảm thấy tự hào về bản thân vì đã thức giấc giữa đêm quá.’’

“Xóa tấm ảnh đó đi.’’

Chiếc điện thoại của em liền trở lại vào trong túi.

“Không đời nào! Sao em phải xóa đi cái chứng cứ siêu tuyệt vời này chứ?... Ah, tự dưng em thèm sushi ghê á.’’

Em tự do tự tại thật đấy. Sushi à… Dạo này tôi không có ăn nó. Hôm nay tôi có nên đến quán sushi băng chuyền một mình không nhỉ? Ở đó họ bán rượu rẻ lắm và bạn còn có thể ăn thỏa thích nữa, hồi trước tôi có hay đến đó.

“Mà nè, senpai, nay anh có tính tăng ca không?’’

Tôi nhìn giờ hiển thị bên góc dưới phải màn hình máy tính – 11:00 sáng. Với tốc độ làm việc hiện giờ, chắc tôi sẽ không phải ở lại làm thêm.

“Nah, anh nghĩ nay anh sẽ về đúng giờ thôi.’’

“Hiểu rùi, hiểu rùi!’’

Em ấy đi ra cửa, vẻ mặt trông có vẻ vui hơn so với lúc mới đến. Bộ em đến đây chỉ để hỏi thế thôi à? Oh, mình quên không gọi khứa đồng nghiệp muốn bắt chuyện với ẻm mất rồi.

Shiraho quay người lại và nói lớn:

“Vậy senpai, hẹn gặp lại anh trên hiên nhà vào tối nay nha!’’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!