Chương 28
“Vậy thì, dzô.’’
Một buổi nhậu nho nhỏ, vốn chả phải bắt đầu từ chủ kiến của tôi, đã kết thúc một cách nhanh chóng do cả hai đứa chúng tôi đều cảm thấy mệt mỏi sau một ngày dài.
Chuyện có hơi ngớ ngẩn tí khi mà chúng tôi cùng hào hứng bảo với nhau rằng, “Cùng ra ngoài hiên uống cho giống mọi khi đi!’’ nhưng tự dưng trời lại bất chợt đổ cơn mưa, nên bọn tôi đành phải quay trở lại trong phòng ngay lập tức.
Còn giờ, tôi đã đánh răng xong và nằm trên chiếc giường sofa được kê song song với cái giường chính trong phòng.
“Em tắt đèn hộ anh cái.’’
“Nè, buôn chuyện với em một chút đi! Cảm giác vui vui giống như chuyến giã ngoại của trường hồi xưa ý nhỉ anh?’’
Đúng như mong đợi từ một đứa hướng ngoại mà – có lẽ em ấy hẳn phải có rất nhiều hồi ức tươi đẹp từ thời đi học nhỉ. Ừ thì, mình cũng rất thích kí ức hồi đi học của mình, nhưng về chuyến giã ngoại của trường thì chẳng phải nó đã xa lắc xa lơ rồi sao?
“Thế nói về chủ đề gì đây? Lịch làm việc ngày mai à?’’
“Anh đùa à! Giờ mà còn nói đến chuyện công việc sao? Cái đồ tẻ nhạt này!’’
Shiraho bật phắt dậy khỏi giường mà cằn nhằn tôi.
“Thôi, ngủ đi. Anh mệt rồi, tự dưng lại bị lôi đi chuyến công tác ở biển.’’
Cơn mưa lưa thưa hồi nãy giờ bỗng trở nên dữ dội hơn.
“Đi ngủ á? Nhưng mà, senpai… giờ vẫn còn sớm mà, với cả… anh không muốn thử mấy trò dâm dục sao?’’
Em nằm lại lên giường của mình rồi chùm chăn lên kín người. Em ngọ nguội một lúc rồi thò đầu ra ngoài, trông như một con sâu bướm vậy.
“Dừng mấy cái trò đùa của em lại đi, anh không thấy vui đâu. Cái hoàn cảnh này đối với anh đã đủ tệ lắm rồi.’’
“Nhưng mà nếu bọn mình không nói ra thì cũng chả ai biết đâu, đúng không?’’
“Đừng có mà đe dọa đến cuộc sống văn phòng bình yên của anh! Chỉ riêng việc bắt chuyện với em ở công ty, một người vốn dĩ rất nổi bật, cũng khiến anh thấy đau đầu rồi đây.’’
Chả hiểu sao, mình lại bị cuốn theo cuộc trò chuyện với em như này. Em ấy đúng là có một sức hút bí ẩn mà. Cứ như là ma thuật vậy.
Cá là mình sẽ cảm thấy trầm cảm mất nếu có tính cách như em ấy, nhưng việc được em bắt chuyện lại là một đặc quyền thú vị ấy chứ.
“…Nếu anh ghét điều đó tới vậy thì anh nên từ chối nó một cách thẳng thừng đi chứ.’’
Ánh mắt em cụp xuống buồn bã, rồi em nằm lùi lại ra xa tôi.
Nay mình thấy Shiraho có vẻ nhu mì hơn hẳn nhỉ. Có lẽ, nếu là một gã đường hoàng thì lúc này ắt hẳn mình sẽ nắm lấy tay em mà nói gì đó dịu dàng.
“Ừ.’’
Những hạt mưa rơi lốp bốp bên ô cửa sổ. Sấm chớp thì uỳnh uỳnh ngoài kia – trông cũng chả yên ả là mấy mặc dù dự báo thời tiết đã bảo rằng mai sẽ nắng…
Một tia sáng bất chợt lóe lên chiếu xuyên qua tấm rèm cửa đang kéo kín, rồi kéo theo sau đó là một tiếng nổ ĐÙNG lớn!
“Hyaah!’’
Ngay lúc tiếng sấm rền vang lên đó, Shiraho, người mà vẫn còn đang cuộn chăn kiểu sâu bướm đó, liền lăn người về phía tôi.
“Này, em cố tình à…’’
Tôi có thể thấy rõ đôi mắt ướt lệ của em từ trong chăn.
“Em… nghe có vẻ hơi trẻ con… nhưng mà…’’
“Haiz, mỗi người đều có nỗi sợ riêng của mình mà…’’
Một tia chớp khác lóe lên cắt ngang qua lời tôi đang nói.
“Em giờ không để ý đến diện mạo của mình đâu.’’
Nói xong, em liền trải cái chăn của mình ra và nằm xuống bên cạnh tôi.
“Chỉ cho đến khi sấm chớp dừng thôi… nên là xin anh đó…!’’
Không thể để Shiraho run rẩy một mình, tôi liền ôm em vào lòng. Mái tóc mềm mượt của em che đi tầm nhìn của tôi, nhưng lại có một mùi hương ngọt ngào phảng phất lên mũi và cả cái cảm giác mềm mại đè lên người tôi này nữa.
…Điều này thật tệ mà. Khoảng cách giữa lí trí và bản năng như chỉ còn cách nhau có vài mi-li-mét vậy, cảm giác chao đao này sao mình thấy như đang ở trên một con thuyền lênh đênh giữa biển.
Tuy vậy, mình đã là một người trưởng thành rồi, phải chịu đựng được cái cảm giác này thôi.
Bất ngờ thay, ngay cả khi ở trong cái tình huống không thể điềm tĩnh nổi này, cái cơ thể say mèm của tôi lại dần thả lòng ra thư giãn. Rồi trước khi tôi nhận ra, mí mắt tôi đã dần cụp xuống.
Điều cuối cùng mà tôi còn nhớ trước khi chìm vô giấc mộng là đôi tay nhỏ bé lẩy bẩy đầy run rẩy của em mà tôi đang nắm lấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
