Chương 23
Buổi chụp hình đang diễn ra khá suôn sẻ cho đến khi một đám mây đen bất ngờ kéo đến che phủ bầu trời.
“Ugh, có vẻ thời tiết chuyển xấu rồi đây.’’
Shiraho đưa tay lên trán mình, mặt tái nhợt.
Em vừa dứt lời xong, các hạt mưa bắt đầu lã chã rơi xuống.
Tiết trời quang đãng nắng ráo hồi sáng giờ đã đi mất tiêu, để lại mặt đất xung quanh tối mù.
Việc đầu tiên tôi làm khi thấy vậy là vội chạy đến chỗ chụp hình để thông báo cho đạo diễn và quản lí của người mẫu.
“Ah, vâng. Có vẻ nay sẽ rất khó để chụp tiếp ạ.’’
Người quản lí với khuân mặt sắc sảo vội lướt qua lịch trình trên điện thoại.
“Vậy bao giờ thì có thể chụp tiếp?’’
Chúng tôi mất một lúc để sắp xếp lại lích trình của các bên liên quan.
Dù sao phía khách hàng cũng đã dự trù một ngày để phòng hờ rồi nên chắc không sao cả đâu.
Các nhân viên khác có vẻ cũng thống nhất với nhau xong rồi nên họ bắt đầu túm tụm lại đi về khách sạn với nhau.
Phù, mừng là mình đã đặt phòng đủ hết cho mọi người. Buổi chụp hình này chắc phải xếp lại lịch chút thôi, nếu để lỡ nốt ngày mai thì sẽ đau đầu lắm.
Từ phía sau, Shiraho chạy đến chỗ tôi với những bước chân chậm rãi và nặng nề.
“Senpai… em… em chưa có nộp đơn xin chỗ ở cho nhân viên phải không…? Em phải làm gì đây…? Trong khi mọi người đều về khách sạn hết cả rồi…’’
Em ấy túm lấy gấu áo tôi mà run rẩy.
Một giọt nước mắt khẽ đọng lại trên khóe mi em.
Trời ạ, sao em vẫn dễ thương kể cả khi sắp khóc vậy.
“Không sao đâu, anh có đặt rồi… Đương nhiên là anh phải đặt rồi chứ.’’
Tôi cẩn thận gỡ từng ngón tay của em ra khỏi áo mình.
“Với cả, anh vốn không nghĩ buổi chụp hình sẽ hoàn thành xong trong một ngày được đâu. Nên đừng lo, kể cả khi nó bị hủy đi chăng nữa thì anh cũng có thể liên hệ với công ty và đặt một phòng khách sạn nữa cho em mà.’’
Tính ra mình có hơi xấu tính khi đã đặt phòng trước cho em ấy rồi mà không báo gì với ẻm nhỉ.
Em há hốc miệng kinh ngạc.
Hay em đang tính dầm mưa đấy à?
“Xin lỗi, anh quên chưa nói với em. Cũng vì trời nóng quá với tại bận việc khác nữa.’’
“Sao anh…’’
“Vì sao à? Vì việc sắp xếp một ngày dự trù cho mọi buổi chụp hình là điều dĩ nhiên mà. Anh cũng đã trao đổi với khách hàng và thống nhất lịch dự phòng rồi.’’
Một cảm giác mềm mại đè lên người tôi.
Em ấy đột nhiên làm gì vậy… thôi kệ đi.
Cánh tay em vòng qua hông tôi mà siết chặt lại.
“Anh cứu em rồi đó~~!!’’
Em ấy hét lên và dụi mặt mình vào bộ đồ của tôi.
“Em đã lo không biết phải làm sao đây… Công việc này là tâm huyết cả cuộc đời em đấy và em cứ ngỡ là mình sắp gây rắc rối cho mọi người rồi cơ…’’
“Anh bất ngờ là mình lại không nằm số ‘mọi người’ đó đấy.’’
Kéo theo nhỏ hậu bối còn đang bám dính lấy mình, tôi hướng về phía khách sạn.
Không may cho ẻm là còn một vấn đề nan giải nữa cần được giải quyết.
Tôi phải nói với cô hậu bối còn đang sụt sịt về tin xấu này thôi.
“Thật ra thì có một tin xấu.’’
Khi chúng tôi vừa đến được nơi để trú mưa, tôi liền đẩy Shiraho ra khỏi người mình.
“Đợi chút đã, lớp trang điểm của em hỏng hết rồi, đừng có nhìn mặt em!’’
Em quay người để tránh mặt mình đi.
Cái con nhỏ này! Mới giây trước còn dính chặt lấy mình cơ mà…
“Thôi thì tiếp tục chuyện lúc nãy, các phòng cho nhân viên đã chiếm gần hết chỗ rồi, nên…’’
Cơn mưa mãi không ngớt.
Một vấn đề mà nếu ở trong công ty thì nó đã được giải quyết dễ dàng bằng câu nói ‘không thể làm khác được’, giờ đây lại thành một chuyện khó để mở lời.
“Chỉ còn một phòng khách sạn cho hai đứa tụi mình thôi. Em có thể…’’
Trước khi tôi kịp nói xong câu, Shiraho liền quay phắt lại và thốt lên GABA!
Khóe miệng em khẽ cong lên và ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
