Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3940

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18800

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7225

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1112

Web Novel - Chương 27

Chương 27

Khoảng khắc giọng nói ấy gọi tên em lại, biểu cảm của Shiraho lập tức thay đổi. Ah, này là chế độ làm việc của ẻm nè. Môi em mím chặt, mặt toát lên vẻ ‘Tôi rất giỏi trong công việc của mình’. Mà dù gì thì cũng đúng là thế mà.

“Chào chị, chị đã vất vả hồi sáng rồi.’’

“Cũng không có gì cả đâu, dù gì cũng là công việc của chị thôi… nhưng nè Shiraho-san, đây mới là con người thật của em à?’’

Chị ấy chọc đúng chỗ nhạy cảm luôn. Chị quản lí-san nói một cách rè rặt rồi sau đó liếc qua tôi.

“Em xin lỗi vì đã để lộ ra phần con người đáng xấu hổ này…’’

“Không sao mà! Chị nghĩ phần tự nhiên này của em, Shiraho-san, mới là đáng yêu nhất đấy, cậu cũng đồng tình phải không?’’

Chị chuyền cho tôi một câu hỏi khó vậy. Này, Shiraho-san! Đừng có véo đùi anh từ phía sau nữa coi!

“Uh… thì cũng đúng…?’’

Tôi cố gắng thốt ra câu trả lời. Này là hỏi xoáy đáp xoay rồi còn đâu.

Shiraho hướng mặt về phía tôi mà nở một cụ cười rạng rỡ đầy vui vẻ.

“Chà! Em biết ngay mà! Anh phải nói những thứ quan trọng này với em thường xuyên hơn đi chứ!’’

“Hình tượng của em đang bị phá vỡ tiếp rồi đấy.’’

“Giờ thì còn gì để giấu nữa đâu anh! Em lại cảm thấy háo hức hơn về buổi chụp hình ngày mai rồi đây này!’’

Vừa cầm giỏ hàng đầy ắp những lon bia, chị quản lí-san vừa bước lại gần đến trước mặt bọn tôi hơn. Chị ấy nhìn qua tôi một lượt từ đầu tới chân rồi nói.

“Trước chị cũng không để ý mấy vì chị chỉ toàn thấy cậu trong bộ đồ vét thôi…’’

Chị tiến thêm nửa bước nữa gần với tôi hơn.

“…cơ mà cậu trông cũng ổn áp phết đấy nhỉ.’’

Chị ấy nghiêng người lại gần tôi mà nói như đùa. Shiraho liền ngay lập tức chen vào giữa tôi với chị quản lí-san.

“Anh ý nhát người lắm, nên là dừng ở đây thôi.’’

Em túm chặt lấy tay áo tôi. Này, em sẽ làm nhăn nó mất đấy. Trông tay em khá run, bộ em dùng nhiều lực vô đó hay gì à?

Với cả ai ở đây ‘nhát người’ cơ? Này hơi bất lịch sự đấy nhá.

“Haha, chị chỉ đùa thôi mà.’’

Chị quản lí-san nhanh chóng lùi lại rồi hơi cúi xuống để nhìn vào mắt Shiraho.

“Cho chị xin lỗi vì đã chọc em nhen.’’

“K-kể cả khi chị có nghiêm túc đi nữa thì em cũng không tính để thua chị đâu!’’

Sao em ấy lại có thể thốt ra được cái câu đó mà không thấy xấu hổ vậy? Mà khoan, mình đóng vai trò gì trong chuyện này thế?

Ba người bọn tôi sau đó lần lượt xếp hàng tại quầy thu ngân rồi thanh toán. Xong xuôi, chị quản lí-san liền nhanh chóng đi mất về phía thang máy. Tôi tự hỏi sao chị lại mang vẻ mặt như đã thỏa mãn vậy khi rời đi cơ chứ, đúng là một con người kì lạ mà.

Rồi hai đứa chúng tôi cũng đi vô thang máy.

“Senpai, anh sẽ không đi đâu mất phải không?’’

“Bọn mình là hàng xóm với nhau mà. À với cả dùng kính ngữ với anh coi.’’

Em ấy rúc vô lưng tôi mà dụi đầu mình lia lịa lên đó. Như thể một con vật nhỏ đang đánh dấu lãnh thổ của mình vậy.

Có lẽ chỉ lần này thôi. Tôi bắt đầu cảm thấy mình đã mềm lòng hơn chút với em trong cái bầu không khí có phần đặc biệt này. Mình không có đủ can đảm để đẩy cô hậu bối nhõng nhẽo này ra khỏi người mình mà.

Sau khoảng mười giây bị trọng lực kéo, chiếc hộp kim loại này cuối cùng cũng dừng lại ở tầng của bọn tôi.

“Đi thôi nào.’’

Em vẫn nép sát vào người tôi, không nhúc nhích. Tôi đành phải nắm lấy tay em mà dắt ra ngoài.

Trong hành lang đó, nơi vẫn mát mẻ dù đang giữa mùa hè nóng nực, chỉ có tiếng leng keng của những lon bia va đập vào nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!