Chương 25
Tôi ngả người lên sofa mà nghe tiếng vòi hoa sen chảy xối xả.
Nói thẳng luôn là tôi đã đầu hàng trước nhỏ hậu bối của mình rồi. Má nó thật chứ, mình ghét phải trải qua tình huống ngặt nghèo này lắm.
Giờ em ấy đang tắm. Tôi đã bảo với em rằng mình sẽ đi mua bữa tối trong lúc em tắm nhưng ẻm lại bắt tôi đợi rồi sau đó hai đứa sẽ đi mua cùng nhau.
Vì chả có cái gì để làm cả, nên tôi đã nghịch điện thoại trong lúc chờ. Thời tiết chủ đạo cho ngày mai là nắng ráo – ngon. Bọn tôi nên mau chóng hoàn thành nốt buổi chụp hình thôi.
“Senpai, anh lấy hộ em cái khăn tắm được không?’’
Sao em không mang nó theo khi vô phòng tắm vậy hả?
“Thật đấy à… Anh chỉ đứng ngoài này thôi, còn lại em tự với lấy đi.’’
“Thôi mà, mang vô phòng thay đồ cho em đi! Em sẽ bị cảm mất!’’
Tôi miễn cưỡng với lấy cái khăn tắm được đặt trên giường và mang nó tới phòng thay đồ.
“Được rồi, anh để nó ở đây đấy.’’
“Cảm ơn anh nhìu!’’
Giọng em giờ trở nên rõ ràng hơn, khác với cái tiếng be bé lúc nãy.
“Này, đừng có mà mở cửa! Sẽ thành nguyên cái thảm họa đấy!’’
“Em cũng không phiền nếu chẳng may anh có lỡ nhìn thấy em đâu mà.’’
Một cánh tay mảnh khảnh, trắng trẻo thò ra từ phòng tắm. Nghĩ đến những gì đang hiện hữu ở sau cánh cửa mỏng manh kia chỉ khiến tôi càng thêm hối hận vì đã chấp nhận ở chung phòng với em.
Mà nói chứ, mình cá chắc cái khứa bên phòng kinh doanh cứ quấy rầy Shiraho hôm bữa sẽ thích cảnh này lắm đây.
Vì cửa sổ đóng kín nên trong phòng đầy mùi ẩm thấp toát ra từ phòng tắm. Tôi mở hé cái cửa dẫn ra ngoài hiên ra.
Quang cảnh trông khác thật. Hồi sáng, tôi còn có thể thấy đại dương bao la, nhưng giờ chỉ còn lại một màu đen xám xịt không.
Có lẽ mình nên đi thư giãn đầu óc tí thôi.
Tôi bước ra bên ngoài mà không khoác thêm đồ gì cả. Hiên nhà quen thuộc của tôi thường chỉ có ánh đèn hắt lên từ đường phố, nhưng ở đây lại có thể nhìn ra biển.
Ánh trăng phản chiếu mờ ảo qua mặt biển.
Mùi của biển cả với mùi hương dầu gội phảng phất ra từ phòng tắm lại hòa quyện với nhau ngay chỗ tôi đang đứng.
“Senpai!’’
Cùng với giọng nói vui vẻ đó là một đôi tay ôm lấy tôi từ phía sau. Cái cảm giác mềm mại lại một lần nữa áp lên lưng tôi khiến nhiệt độ cơ thể tôi tăng lên.
“Dừng làm trò đi, anh đang thấy nóng đây. Mà em sửa soạn có hơi nhanh ấy nhỉ?’’
“Em nghĩ là mình nên để lại mùi hương của em trên người anh đóa. Sẽ không có lúc nào mà cơ hội lại sẵn ra với em như lúc này đâu.’’
Tôi quay người lại và thấy Shiraho đang mỉm cười rạng rỡ trong bộ đồ khách sạn.
“Cái tình huống này đã đủ tệ lắm rồi, nên anh xin em đấy, cư xử cho đúng mực đi...’’
“Okaay!’’
Vừa đáp lời lại một cách vui vẻ, em vừa lao người ngay lên giường. Em nhiêu tuổi rồi đấy!
“Bộ em là trẻ con à!’’
“Ểh~ em là người lớn mừ.’’
Vòng eo săn chắc lộ ra qua kẽ hở của bộ đồ em đang mặc còn trắng hơn cả bãi cát mà tôi thấy lúc sáng. Cộng thêm mùi hương thoáng qua từ mái tóc còn hơi ẩm mà vừa nãy còn vương trên lưng tôi của em – tất cả chúng đều khiến tôi nhận ra khoảng cách thân mật giữa hai đứa đang như nào.
Một bầu không khí đặc biệt đến khó tả bao chùm lấy bọn tôi trong cái đêm hè này.
Ọc ọc – âm thanh dễ thương đó phát ra từ bụng em. Có vẻ như khoảng khắc đặc biệt này cũng không kéo dài được lâu rồi.
Vừa cảm thấy có chút luyến tiếc, vừa như được giải thoát, tôi liền phá vỡ sự im lặng.
“Vậy, bọn mình đi ăn thôi nhỉ?’’
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
