Chương 26
Giống như lúc chúng tôi bước vào khách sạn, em ấy lại nắm lấy tay tôi, kéo tôi đi đến chỗ thang máy để xuống dưới tầng.
“Bọn mình nên ăn gì đây ta! Lựa mấy món đặc sản địa phương cũng không phải là ý tồi đâu.’’
Em nói mà chẳng thèm quan tâm gì lấy tôi. Bộ em không nhận ra hai đứa đang trong tình huống nào à?
“Buông ra đi, đừng có bám lấy anh nữa coi.’’
“Hehe! Lúc này là phiên bản Shiraho-chan vừa mới tắm xong đó, là người mà anh hay thấy qua hiên nhà đấy!’’
Chúng tôi dùng chung dầu gội của khách sạn, ấy vậy mà sao mùi hương toát ra từ em lại ngọt ngào hơn đường thế này chứ. Cái quần gì đang diễn ra vậy?
“Thiết nghĩ nếu có ai đó từ công ty mà thấy bọn mình như này thì… chắc sẽ có vấn đề lớn luôn mất.’’
“Chắc không sao đâu mà~! Giờ làm gì có ai trong công ty quanh đây đâu!’’
Tôi đẩy em ra khỏi người mình ngay khi rời thang máy – giờ em đang thực sự trong chế độ ở hiên nhà bọn tôi luôn rồi.
Tôi bước dọc hành lang, tận hưởng cảm giác mềm mại của tấm thảm dưới chân mình khi bước lên nó. Sự yên tĩnh độc lạ và cả cái thiết kế nội thất này là thứ mà bạn sẽ không bao giờ có thể thấy tại nhà, chúng khiến tôi cảm thấy như đang đi du lịch vậy. Mặc dù thực chất là tôi đang đi làm.
“Ước gì này không phải là đi công tác nhỉ…’’
Những câu từ đó bất chợt bật ra khỏi mồm tôi. Ui má ơi, mình quên mất là Shiraho còn đang ở bên cạnh.
“Em hiểu mà! Hay lần tới, bọn mình đi đâu đó cùng nhau đi, chỉ riêng hai đứa thôi!’’
Em khoác tay tôi và mỉm cười rạng rỡ, giờ em trông mới phù hợp với độ tuổi của mình, khác hẳn so với lúc làm việc. Thường thì trong công việc, em ấy tập trung hơn nhiều với ánh mắt sắc bén và một tông giọng mạch lạc chứ không như bây giờ. Mình ước gì em ấy có thể cư xử như vậy trước mặt mình.
Một cửa hàng tiện lợi xuất hiện ở phía cuối hành lang. Ngon, nó vẫn còn mở cửa.
Trái ngược với không gian êm dịu ở ngoài hành lang, bên trong cửa hàng bừng lên ánh điện sáng lóa.
“Bọn mình chọn món nào đây, senpai? Em đói meo mốc lên từ lúc tắm xong tới giờ rồi, nên em muốn chọn món gì đó ăn cho no chút.’’
“Anh cũng đói cả thôi. Lấy ramen ăn liền chứ?’’
“Thế có khác gì ở nhà đâu!’’
Em đến bên kệ hàng và chỉ tay vào một món đề nhãn dán, ‘Ngon nhất khi uống kèm với rượu sake địa phương!’
“Không phải có hơi sớm khi khai vị với rượu vào lúc này sao?’’
“Anh nói gì vậy! Này là đi ra ngoài rồi mà! Là một chuyến đi xa nhà đó! Hơn nữa, sáng mai cũng không phải đi làm quá sớm mà!’’
Em ấy cầm lấy gói đồ nhấm đó đặt vô giỏ hàng. Haiz, vẫn phải nhậu như mọi khi sao.
“Khoan, hình như mai bọn mình phải dậy sớm đúng không? Anh điều chỉnh lịch trình ngày mai như nào vậy?’’
“Trong lúc em tắm, anh đã điện cho quản lí-san và ông ấy cũng đồng ý cho bọn mình đến trưa mới bắt đầu đi làm rồi!’’
“Em rất muốn nói, ‘Anh nghĩ gì trong đầu mà làm được vậy’ nhưng mà nhé, anh làm tốt lắm. Giờ em cũng mệt mỏi lắm rồi… chưa kể mai còn là thứ sáu nữa chứ.’’
Tôi bỏ thêm vô giỏ hàng một món đồ nhấm trông có vẻ ngon miệng khác như để hưởng ứng ý định của em.
“Oh, Shiraho-san? Và…’’
Trong lúc bọn tôi đang vừa lựa đồ uống và món ăn nhậu, vừa trò chuyện với nhau thì có ai đó gọi chúng tôi lại. Huh, giọng này là… mình từng nghe thấy trước đây chưa nhỉ?
Tôi thận trọng quay đầu lại và đứng ở đó là chị quản lí, trên tay cầm giỏ hàng đầy ắp những lon chūhai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
