Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

120 995

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

78 520

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

25 100

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

81 1215

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

79 1108

Web Novel - Chương 29

Chương 29

Vừa tỉnh dậy, tôi liền cảm thấy một sức nặng trên cơ thể mình và cả âm thanh chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ. Tôi ngoái đầu nhìn đồng hồ, giờ mới 6:30 sáng.

Có thể thấy được những đám mây trắng nhẹ trôi trên bầu trời quang đãng ngoài kia qua tấm rèm hé mở. Tốt, trời hửng nắng rồi, đúng như dự báo thời tiết nói.

Nhắc mới nhớ, Shiraho có bảo rằng nay em ấy sẽ đi làm vào lúc 11:00 nhỉ… ây khoan, Shiraho!

Tôi cúi đầu xuống nhìn ngực mình, nơi cô nàng hậu bối còn đang chìm trong giấc ngủ, thở đều đặn và dùng tôi như một cái gối ôm. Có vẻ cả hai bọn tôi đêm qua đều đã ngủ thiếp đi trong tư thế này.

Khuôn mặt em nhẹ nhàng cử động, đôi môi khẽ mấp máy. Mùi hương ngọt ngào của em lại thoảng qua mũi tôi. Trông em ngủ sao mình lại cảm thấy thư thái vậy… như kiểu đang ngắm nhìn một con vật đáng yêu ngủ vậy.

Em ấy hẳn đã rất mệt, nên tôi để em ngủ tiếp. Mà đây ắt hẳn là may mắn khi thức dậy trước và ngắm nhìn được khuôn mặt ngây thơ này của em.

Sau một hồi mơ màng, mắt em dần hé mở.

“Chào buổi sáng, Shiraho.’’

“Nnngh… chào bủi sáng…’’

Shiraho đáp lại với giọng điệu khàn khàn rồi nhìn lên tôi với đôi mắt lim dim.

“Huh? Sao senpai lại ở trong phòng của em dợ…’’

Giọng nói ngái ngủ của em vang lên trong gian phòng tĩnh mịch. Nhìn gương mặt còn đang ngái ngủ này của em khiến tôi muốn bật cười.

“Mặt senpai này… đây là mơ sao?’’

Có vẻ em ấy mới chỉ tỉnh ngủ được một nửa thôi, câu từ của em cũng dần trở nên rõ ràng hơn. Mặt anh có vấn đề gì sao? Khiến anh tò mò đấy.

“Này không phải mơ.’’

Tôi nhẹ nhàng búng trán em ấy.

“Ow! Anh không thể dịu dàng chút với con gái sao! Mà khoan đã, ah…!’’

Tay em liền che lên mắt tôi.

“Em vừa mới tỉnh dậy thôi, nên đừng có nhìn em.’’

“Lại vô lí rồi! Em là người đã lăn qua đây trước đấy.’’

“Nhưng anh là người đã ôm chặt em lại mà đúng không, senpai?’’

Tầm nhìn của tôi vẫn tối mù. Mình không nhớ là có làm thế đấy.

“Anh không nhớ phải không? Có lẽ anh đã vô thức làm khi đang ngủ rồi.’’

Mình đã làm chuyện này thật sao!? Tôi giờ chỉ muốn úp mặt vô hai tay liền thôi, nhưng chúng lại bị kẹt dưới người Shiraho mất rồi.

“Vậy bọn mình cũng nên dậy thôi? Cái tư thế này có hơi…’’

“Mmm…’’

Cái tay mà vừa nãy còn che mặt tôi đã buông xuống. Em khoanh tay lại rồi làm một khuôn mặt suy tư, sau đó liền cuốn cái chăn lại và áp người mình lại lên tôi.

Em thường tránh nhìn mặt mình khi thấy xấu hổ nhỉ.

“Bọn mình vẫn còn thời gian mà, nên nằm tiếp như này thêm ba mươi phút nữa nhé anh!’’

Đúng là bọn tôi vẫn còn thời gian thật. Não bộ mình có lẽ vẫn chưa chịu hoạt động do vừa mới dậy à? Yeah, cứ đổ lỗi tạm cho nó đi.

Tôi của tương lai có lẽ sẽ xử lí được mấy cái vụ phức tạp này. Còn giờ, tôi sẽ chỉ nằm cảm nhận hơi ấm hiện hữu trước mắt này thôi.

Tôi nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ rối rắm đó ra biển và dần thả lỏng cơ thể.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!