Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18800

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1112

Web Novel - Chương 18

“Vậy bộ nào thì hợp với em hơn?’’

Em ấy cầm một bộ bikini màu đen cổ điển với một bộ một mảnh màu hồng dơ trước mặt tôi.

“Không phải việc chọn đồ bơi cho hậu bối khác giới như này có hơi… quấy rối quá sao?’’

“Ổn thôi mà vì em đã nói là sẽ không sao cả rồi thây!’’

Tôi hơi chùn bước trước sự nhiệt tình quá độ này của Shiraho. Bọn mình đi biển là vì công việc mà đúng không?

“Em cũng chả có dịp để khoe với anh đâu, nên cứ chọn cái mà em cảm thấy thích là được.’’

“Vậy em sẽ mặc nó trước mặt anh luôn nên anh mau chọn đi.’’

“Anh không có mắc cái bẫy đó đâu nhá.’’

Nhận thấy không thể làm gì thêm được, em ấy liền túm lấy tay tôi mà kéo vào sâu trong cửa hàng hơn.

“Thực sự em cảm thấy hơi bị tổn thương đó, khi mà anh cứ không muốn xem em mặc đồ bơi.’’

“Oh, vậy là anh nên bạo dạn hơn à? Vậy thì, nè Shiraho-chan, em có thể cho anh xem em mặc đồ bơi không.’’

“Senpai, anh hời hợt quá đấy, lần sau anh đừng có mà làm thế nữa. Với cả nếu anh có làm thế thì hãy gọi em bằng tên đi.’’

“Anh xin lỗi…’’

Tại sao tôi lại bị mắng chứ? Em ấy cũng đâu cần phải gay gắt đến thế đâu. Có khi nếu mình thanh toán bộ đồ bơi cho em ấy thì em sẽ giúp mình bỏ chuyến công tác này đi nhỉ.

“Vậy thì senpai, anh đợi ở đây đi!’’

Chúng tôi đến bên khu vực thử đồ. Trước khi tôi kịp phản ứng gì, Shiraho đã biến mất vào sau tấm rèm.

Tôi có thể nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo phát ra từ bên trong. Mình có lẽ không nên tưởng tượng những âm thanh đó là gì đâu.

“Senpai, anh còn đó không vậy?’’

“Đây, đây, anh vẫn còn đây.’’

“Vậy thì tốt. Em cứ tưởng rằng anh sẽ tận dụng cơ hội này mà bỏ trốn cơ đấy, senpai.’’

“Bộ em nghĩ anh là Tsuchinoko à? Nhanh lên và thay đồ cho xong đi.’’

“Aww, anh muốn thấy em trong bộ đồ bơi đến vậy sao, thế thì anh nên nói nó ngay từ ban đầu chứ!’’

Không lâu sau khi em nói thế, tấm rèm phòng thay đồ liền được kéo ra, để lộ Shiraho đang diện trên mình bộ bikini đen. Vòng eo thon gọn và cặp đùi săn chắc của em đập thẳng vào mắt tôi.

Cái này… có chút hơi quá với mình, mình không biết phải nói sao nữa. Tôi nhanh tay kéo tấm rèm lại, đẩy cô hậu bội còn đang hở hang vào bên trong.

“Này trông nguy hiểm lắm. Mặc thêm cái gì đó vào bên trên đi. Xin em đấy.’’

Tôi có thể thấy mặt mình đang nóng ran lên.

“Nhưng bộ đồ bơi này trông dễ thương đến vầy mà!’’

Em ấy bĩu môi nhìn xuống ngực mình.

“Mà cũng được thôi vì em đã thấy được phản ứng của anh rồi mà, senpai.’’

Nói xong, em với tay ra sau lưng mình. Em ấy tính cởi nó ra ngay lúc này sao?

“Khoan khoan, cho anh ra ngoài cái đã!’’

“Hehe. Nếu em mà có hét lên ngay lúc này thì anh sẽ thành tên cặn bã của xã hội mất nhỉ senpai… hehehe.’’

Em ấy cười ranh mãnh.

“Thật đáng sợ mà. Này là phạm tội có chủ đích hả em?’’

“Em đang có quyền chi phối sự sống và cái chết ở đây đó nhe…’’

“Thôi đừng nói gì thêm nữa.’’

“Nay em chưa có đủ can đảm để khỏa thân trước mặt anh đâu, nên là anh hãy chịu khó nhẫn nhịn thêm đi nha!’’

Thốt ra những câu từ vô nghĩa đó xong, em liền đẩy tôi ra ngoài và kéo rèm lại.

sinh vật huyền thoại giống rắn trong văn hóa dân gian Nhật Bản, nổi tiếng vì sự lẩn trốn tôi có một thắc mắc là sao thằng main biết em nó nhìn xuống ngực mình khi đã đẩy em nó vô trong và kéo rèm, chả lẽ nó cũng vô trong đó à <(“) main vô trong phòng thay đồ cùng ẻm thật luôn à :))