Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11082

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 19

Sau cùng thì Shiraho đã bảo rằng em ấy muốn chọn thêm vài bộ nữa nên liền đá tôi ra khỏi cửa hàng. Ánh nhìn dòm ngó từ mấy người xung quanh khiến tôi có chút không thoải mái. Tôi đoán là việc một ông chú làm công ăn lương gần ba mươi như tôi mà lảng vảng gần tiệm quần áo phụ nữ như này có hơi kì lạ thật.

“Senpai! Cảm ơn anh vì đã đợi!’’

Shiraho xuất hiện với nụ cười rạng rỡ, trên tay mang chiếc túi có in hình logo mà tôi không biết phải đọc ra sao.

“Có vẻ em đang có tâm trạng tốt ha.’’

“Đương nhiên rồi! Tất cả đều nhờ vào một senpai thờ ơ nào đó đã đi cùng với em đó.’’

Em ấy khẽ hếch mũi mình lên đáp lại một cách nhanh nhảu. Có vẻ em hay làm động tác đó khi thấy tự mãn nhỉ. Trông nó cũng khá buồn cười đó, nhưng có lẽ là tôi không nên nói với em ấy thì hơn.

“Thế thì kì lạ thật đó. Senpai mà anh biết duy nhất lại là người rất thân thiện và tài giỏi trong công việc cơ…’’

“Anh nghiêm túc đấy à!’’

“Miễn bình luận.’’

Tôi vẫy tay mình để né tránh những đòn phản công từ em. Làm ơn đừng có mà nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng như vậy?

“Vậy em có một phần thưởng cho senpai hoàn hảo tự xưng đó đây.’’

Mình cá là em ấy sẽ nói “Đó là anh vừa được ngắm em mặc đồ bơi!’’ cho coi.

“Oh? Anh nghĩ đó là một phần thưởng sao! Senpai, anh trở nên biến thái từ lúc nào thế?’’

“Im đi! Đừng có mà bắt bẻ nữa!’’

Tiếng đôi giày lười của em khẽ kêu lên mỗi khi di chuyển.

“Đó là sai lầm của anh khi đã sơ hở trước mà đúng không?’’

Em ấy bước lên trước, chân có vẻ tung tăng hơn hồi nãy, dần bỏ lại tôi phía sau.

Trời vẫn còn sáng khi chúng tôi rời khỏi văn phòng nhưng giờ thì màn đêm đã buông xuống hoàn toàn rồi.

“Em thực sự có một phần thưởng cho anh đấy.’’

Em ấy vừa tiếp tục bước đi vừa nói. Không biết là gì đây nữa?

Tôi sẽ không bao giờ nói nó ra nhưng việc em giúp tôi khi bị ốm ngày hôm bữa đã là phần thưởng quá đủ cho tôi rồi. Không chỉ vì những nhu yếu phẩm em mang qua cho tôi mà còn vì tấm lòng tốt bụng của em nữa.

Món quà bí ẩn đó của tôi có vẻ vẫn chưa được tiết lộ kể cả khi chúng tôi đã lên tàu. Cuối cùng, bọn tôi cũng đến được sân ga gần nhà mình nhất rồi rời khỏi cổng soát vé mà hướng về nhà. Nghĩ lại thì, bọn mình cũng chưa bao giờ đi bộ về nhà chung như này nhỉ?

“Muốn ghé qua cửa hàng tiện lợi gần đây không?’’

“Cũng ổn á anh. Em cũng cần phải mua gì đó ăn tối nữa.’’

Âm thanh của côn trùng mùa hè vang vọng quanh chúng tôi. Thực sự… đây là cái gọi là đêm hè nhỉ. Vẫn chưa đến mức để gọi là đêm hè ở vùng nhiệt đới được nhưng cái luồng không khí ẩm thấp này vẫn không dịu bớt đi kể cả khi trời đã nhán nhem tối.

“Oh, nhìn kìa senpai. Trăng khuyết hôm nay trông đẹp ghê ha.’’

Shiraho chỉ tay lên bầu trời. Tôi chưa bao giờ nhìn lên trời khi đi bộ về nhà một mình nên tôi thường bỏ sót những cảnh đẹp tự nhiên này.

“Phải ha.’’

Tôi đáp lại một cách hờ hững.

“Anh có phải kiểu người mà không hay ngước nhìn lên bầu trời không senpai?’’

Em, người mà lúc nãy còn đi trước, giờ đã quay lại nhìn tôi.

Tôi khá bất ngờ khi em ấy lại đoán trúng những gì mà tôi vừa nghĩ.

Mặc vù vầng trăng có vẻ mảnh khảnh nhưng nó trông vẫn thật sáng ngời. Bờ môi của em hiện lên đỏ mọng dưới ánh trăng.

“Vậy thì ít nhất khi đi với em, hãy cùng nhau ngắm sao trời nha?’’

Đôi môi em khẽ cong lên, mỏng manh và đẹp đẽ tựa như thứ đang nổi bồng bềnh trên trời kia, thật hợp với mùa hè mà. Tôi không thể nào rời mắt khỏi nó.