Bonus: Bầy quạ học hành
1. Góc nhìn của năm ba - 1
Sau giờ chủ nhiệm, Sawamura Daichi và Sugawara Koushi ra khỏi lớp 3-4. Hai người họ bước đi trên hành lang nói chuyện, nói mấy thứ như "Chắc tối nay có tuyết đấy," và "Thật hả?", nhưng đứng khựng lại giữa đường khi thấy bóng đen lớn xuất hiện từ góc hành lang.
"Oái!"
"...Từ từ, Asahi? Cậu làm gì đấy?"
Azumane Asahi quay lại nhìn hai người, nhìn bối rối vô cùng.
"...À, chào hai cậu."
Hai người họ cứng nhắc chào Asahi, người đang ngại ngùng tiến tới.
"Chào kiểu gì đấy? Đừng dọa bọn tới."
"Sao u ám thế? Tớ cứ tưởng cửa tới thế giới khác vừa hiện ra cơ."
Sawamura nghiêng đầu khi nghe thấy Sugawara.
"Gì đấy?"
"Biết là nói thế đúng là ngại thật, nhưng không khí cứ chết chóc kiểu gì ấy."
"Như cái gì đen đen cứ cuồn cuộn lên á hả?"
"Ừ! Đúng đấy."
Azumane cất lời, cố cắt ngang cuộc trò chuyện vô nghĩa sắp sửa xuất hiện.
"Thế hai cậu kiểm tra cuối kì thế nào?"
Kiểm tra cuối kì.
Là kì kiểm tra cuối kì mới kết thúc hôm nọ. Sawamura và Sugawara trong lớp luyện thi nhìn nhau.
"Ơ, không, nó cũng… bình thường mà?"
"Ừ, không tốt không xấu, cứ như mọi khi thôi."
Azumane đen mặt hẳn đi khi nghe được."
"...Thế là hai cậu làm được hả? Ngày nào bọn mình cũng tập luyện cùng nhau mà sao hai cậu học…"
Tấm lưng to lớn của cậu quằn quại trong lúc hét, "Tớ chả làm được gì hết."
"...Ừm, thế cứ tới phòng câu lạc bộ đã nhé."
"Ừ."
Đội trưởng câu lạc bộ Bóng chuyền và đội phó nhìn nhau rồi khoác tay ace đi tới phòng câu lạc bộ.
.
"Cách học của cậu. Có gì đặc biệt không…"
Khi Azumane hỏi anh về cách học của mình, Sawamura thở dài ngồi xuống ghế trong phòng câu lạc bộ. Với mấy bài kiểm tra trên trường thông thường, đề được soạn bởi giáo viên bộ môn đó, nên quan trọng nhất là chỉ cần lắng nghe bài giảng trên lớp. Ngoài ra chỉ cần đọc lại vở ghi trước khi kiểm tra rồi nhớ kĩ những phần quan trọng, nên không có cách gì đặt biệt cả. Thế nhưng, nói "nghe giảng trên lớp" sau khi thi xong thì chẳng để làm gì…
"Đúng nhỉ…" Sawamura khoanh tay nghĩ.
"Nếu phải nói thì tớ vận động."
Azumane đang ngồi khoanh chân trên sàn nghiêng người tới.
"Vận động là sao? Là lúc tập cơ hả?"
Sugawara đang thay đồ cũng quay lại chêm vào, "Có diễn viên nào trên TV nói bản thân vừa thuộc loại vừa đi bộ. Tớ quên mất là ai rồi."
"Không, không phải thế đâu," Sawamura nói lại.
"Chắc như khi máy hút bụi bật chăng?"
Azumane và Sugawara tròn mắt nhìn đội trưởng.
"Ý cậu là sao? Nhìn vở từ vựng lúc đang dọn nhà hả?"
"Hay viết công thức lên máy hút bụi?"
"Biến rác thành vấn đề… rồi lúc giải được thì hút đi… chăng?"
"Gì đấy, Asahi?"
"Không, ý là, lúc thuộc được từ nào thì ăn trang đó trong từ điển ấy."
"Hả? Quan tâm tới từ điển lẫn bản thân đi chứ!"
"Tớ không làm đâu! Vừa đau vừa sợ nữa!"
Khi hai người họ hào hứng nói về phương pháp học đó, Sawamura gãi đầu nói, "Không, không đâu," đầy ngại ngùng.
"Không có gì tuyệt đâu, tớ thuộc mấy câu tiếng Anh trong lúc hút bụi phòng mình thôi, kiểu đó ấy."
"Ể? Xin lỗi, tớ không hiểu lắm."
Sawamura nói với Sugawara, người đã thay đồ xong và ngồi xuống sàn.
"Ừm, vì dụ như… 'Ngay sau khi mình dọn phòng'."
"As soon as I clean, đúng không?"
Sugawara đáp ngay lập tức.
"Đúng rồi," Sawamura cười nói.
"Thì 'mình sẽ sẵn sàng di chuyển bàn'."
"Thì là be ready to, I'm ready to move my desk… đúng không?"
"Chắc thế."
Sawamura gật đầu, và ánh mắt Sugawara sáng lên.
"Gì vậy? Đỉnh quá luôn. Tớ cũng sẽ làm thử luôn!"
"Đỉnh đúng không?"
Sawamura phổng ngực đầy tự hào, và Azumane lẩm bẩm.
"Nhưng không nhất thiết phải dọn dẹp đúng không?"
"Hở, nhắc tới thế thì cũng hợp lý…" Sawamura chống tay lên bàn và bắt đầu suy nghĩ cách khác, rồi đập hai tay lại.
"...Ồ, hay nhân tiện giải Toán trong lúc đấy đi? Có thể vừa làm tiếng Anh vừa làm Toán, một mũi tên trúng hai con nhạn luôn."
Nhưng Sugawara ngắt lời luôn.
"Đừng làm thế, không vào đầu nổi đâu. Kiểu, cái đấy chỉ có Hinata mới thử đúng không?"
"Tớ hiểu rồi. Tớ còn tưởng tượng ra cảnh cố nhớ ra không mãi không nổi cơ."
Azumane cố cười.
"Cậu lẩm bẩm gì đấy, kiểu, 'Hai… Nhạn…'?"
"Mặt cậu nghiêm túc quá đấy."
Thấy Sugawara và Azumane cười lăn lốc trên sàn, Sawamura đứng dậy.
"Gì-Gì vậy, sao thế. Nhưng tớ có lần đọc được là lúc Curie chán thí nghiệm, bà sẽ giải toán cho giải trí…"
"Cậu không định làm thế lúc thí nghiệm đúng không?"
"Dọn dẹp là được rồi, chỉ cần dọn thôi. Mấy thằng mà giúp dọn dẹp nhà cửa thì được cộng điểm mà đúng không?"
"Tớ- Thật hả? Mà điểm gì cơ?"
.
Khi các đàn anh năm ba đang hào hứng bàn về chuyện học, một thành viên năm nhất đang đứng trước cửa lắng nghe cuộc trò chuyện bên trong.
"Đội trưởng và mình… giống nhau…? Chẳng lẽ… mình có thể làm đội trưởng…? Mình, ư…!?"
Hinata Shoyo.
Mặt cậu ta nhìn nghiêm túc một cách thừa thãi.
.
2. Góc nhìn của năm ba - 2
"Mà nói tới đó thì việc dọn dẹp quanh nhà cũng không liên quan gì lắm nhỉ."
Sugawara đổi chủ đề.
"Gì nhở, cái hồi, Asahi kiểm tra kinh tế pháp luật hay gì đó…"
Sawamura dường như nhớ ra ngay lập tức khi nghe xong.
"Cái câu hỏi đấy, nhớ không, nó kiểu, 'nếu thuế tiêu dùng tăng lên thì có ảnh hưởng gì đến xã hội?'"
"Ừ, đúng luôn!"
Sugawara bật cười phá lên, còn người trong cuộc Azumane thì nhìn rõ sầu.
"Không vui thế đấu mà…"
"Không được đâu nhá. Kiểu 'tính toán ra sẽ khó lắm'. 'Tính toán ra sẽ khó lắm' nghe dị chả khác gì câu trả lời dạng như Hinata cả!"
Dạo này thì mấy câu trả lời dị dị thì chỉ có bộ đôi năm nhất Hinata và Kageyama Tobio, nhưng đương nhiên không phải tất cả các thành viên khác đều là học sinh xuất sắc. Người làm được thì làm được, người không làm được thì không làm được, và có cả những người thi thoảng trả lời như đùa.
"Tớ không ngờ cậu nói 'Tính toán ra sẽ khó lắm' đấy."
Nhìn về phía Sugawara đang cười lớn, Azumane hạ giọng giải thích trong lúc tay nghịch mấy sợi tre của tấm chiếu.
"Bởi vì… nếu, ví dụ nhé, 11%, đã hai chữ số còn số lẻ, thì tính toán lúc đi mua sắm khó lắm… tớ nghĩ thế… câu trả lời đúng là gì chứ…"
"Thì, nếu tính tới mặt lợi, thì sẽ làm ổn định hệ thống an sinh? Còn mặt hại thì sẽ tiêu dùng sẽ giảm, đúng không?"
Thấy Sugawara vô tư trả lời, Azumane câm nín.
"Tớ hiểu rồi, ra là vậy…"
Đội trưởng Sawamura mới là người để ý tới Azumane nhìn càng ngày càng trầm đi.
Từ từ, không được làm tụt tinh thần của ace trước giờ luyện tập.
Tinh thần mềm yếu như đậu phụ của Asahi như thể đang bị đập nát chứ không phải tụt…
Làm đội trưởng cũng khó khăn lắm chứ.
Thế nên Sawamura vỗ nhẹ vai Azumane rồi cười trừ như thể không có chuyện gì nghiêm trọng.
"Người tiêu dùng thật lòng cảm thấy vậy mà! Trả lời tự luận ngắn hay ở chỗ là dù mình nói 'tính toán ra sẽ khó lắm' thì vẫn có thể được điểm đấy! Đúng rồi!"
Nhưng sự hỗ trợ của đội trưởng đổ sông đổ bể, và Azumane bất lực cười.
"Không, khá chắc tớ không được điểm nào đâu."
"Thôi, tự luận mà, có viết là được ít nhất một điểm rồi mà?"
Sawamura bất ngờ nói, và Azumane trả lời với bờ vai thõng xuống.
"Họ không hỏi ảnh hưởng lên cá nhân."
Dường như đang nhớ lại khi đó, ace Azumane như sắp khóc tới nơi trong lúc đang xé vụn chiếu.
"Thế à, thầy ấy gắt lắm nhỉ. Đừng lo chứ…"
Trong lúc dỗ Azumane, Sawamura với khuôn mặt nghiêm túc như mọi khi đang bận suy nghĩ, "Cá nhân là gì…? Xã hội là gì…?", nhưng tỉnh ra khi nghe thấy chất giọng vui tươi của Sugawara, "Nhưng tớ không thích bảng cửu chương nhân bảy, nên tớ nghĩ 7% hay 17% khó hơn 11%."
"Bảy với bốn khó nói vì nó cứ nghe giông giống ấy, kiểu bảy bốn, bốn bảy, bốn bốn," Sugawara cay đắng nói và Azumane gật đầu, "Đúng rồi, đúng rồi, cắn vào lưỡi bây giờ."
"Hai chứ đấy còn đứng cạnh nhau trên bảng chữ cái nữa nhỉ."
"Chắc chắn được làm ra để người ta cắn vào lưỡi."
"Không, có thể đâu."
Lời Sugawara nói dần làm Azumane cười trở lại.
Và rồi, "Bảy một là bảy, bảy hai mười bốn, bảy ba hai mốt… hả, hai mốt? Bảy?" "Vướng rồi kìa" Khi Sugawara và Azumane vui vẻ cố nhắc lại bảng cửu chương nhân bảy, Sawamura, người đã mệt lử, thở phào đầy nhẹ nhõm.
.
Trong lúc đó, Hinata ngoài cửa phòng câu lạc bộ đang-
"Ace và mình… giống nhau…? Có lẽ nào… mình cũng có thể làm ace…? Mình là ace mà ace cũng là mình…!?"
Cậu vẫn đang nghiêm túc tự lẩm bẩm.
Một chất giọng trầm vang tới từ đằng sau.
"Đồ ngốc."
"Hả!? Tớ thuộc bảng cửu chương đấy nhá!"
Hinata quay lại và thấy Tsukishima Kei nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng chất chứa đầy sự ghét bỏ.
"Nói cái gì đấy? Lui ra được không? Tôi đã cố không nói gì cậu rồi."
"Không, mà, nhưng… vào thì hơi khó…"
"Hả?"
Tsukishima lườm Hinata, người vẫn đang làm trò trước của phòng câu lạc bộ, nhưng khi cậu nghe thấy giọng các đàn anh bên trong, cậu ngồi xuống cạnh Hinata và chăm chú lắng nghe.
.
3. Góc nhìn của năm ba - 3
"Mà Sugawara học hành kiểu gì?"
Khi Sawamura hỏi, Sugawara đáp lời, "Bình thường thôi. Giở sổ từ vựng ra đọc lúc rảnh." Anh lôi ra một cuốn sổ từ vựng nhìn khá cũ ra từ túi.
"Với cả tớ học tốt hơn nếu viết từ đi viết lại xuống sổ."
Anh giở cuốn sổ ra, trong đó có những từ tiếng Anh cùng với nghĩa của chúng viết bằng một nét chữ vô cùng gọn gàng.
Azumane lầm bầm, dòm vào trong cuốn sổ.
"Ừm, bình thường thật nhỉ."
"Đúng thế mà."
Sugawara cười, nhưng rồi quay ra nhìn Azumane và nói, "À, nhưng," anh vừa nói vừa nhìn Azumane.
"Hồi bài kiểm tra trước, Asahi hỏi tớ mấy cái nên tớ dạy cậu đúng không?"
"Ể? À, ừ. Tớ không hiểu lắm về dạng với phân từ, nên cậu giúp tớ."
"Không, tớ mới là người được giúp chứ."
Azumane hỏi lại khi nghe thấy thứ Sugawara bất chợt nói.
"Ể, tại sao?"
"Tớ có thể sắp xếp lại mọi thứ. Kiểu, bằng cách giải thích cho người khác, tớ có thể hiểu được nó một cách tử tế hơn."
"Thế à?"
"Ừ, cảm ơn nhé."
Azumane đưa tay ra về phía Sugawara.
"Cảm ơn cậu."
"Đừng có kiêu quá đấy."
Nghe vậy nhưng Sugawara vẫn bắt tay đối phương.
Sawamura cười khi thấy hai người kia, nhưng anh bất chợt lẩm bẩm khi suy nghĩ ập tới.
"Cả Tsukishima cũng thi thoảng giúp Hinata với Kageyama học trước khi kiểm tra nhỉ? Chắc thằng bé cũng được lợi đấy."
"Người không biết thì sẽ biết, người biết thì sẽ biết nhiều hơn."
"Cả hai đều được lợi nhỉ."
Sugawara và Azumane nói, rồi ba người ngồi nhìn nhau.
Cánh cửa bật mở.
"Em xin phép," và Tsukishima hiện ra.
"Ờm, Tsukishima, bọn anh vừa mới…" Đội trưởng tính mở lời, nhưng Tsukishima cắt ngang luôn và nói một tràng.
"Bọn quái vật này không hiểu nửa lời con người nói, nên áp lực lắm đấy ạ. Như kiểu nước đổ đầu vịt, gẩy đàn tai trâu, niệm phật ngựa nghe, cho lợn xem ngọc trai, rồi học với hai thằng đầu đất này. Cả hai được lợi chỉ có trong mơ thôi."
Cậu đàn em lạnh lùng khịt mũi, và ba đàn anh năm ba bị áp đảo bởi bầu không khí gắt gỏng xung quanh.
"Ể, à, em nghĩ thế à…?"
"Nghe khó khăn nhỉ…"
"Nhưng nè, sau kỳ đầu thì bọn nó không trượt môn nào đúng không? Thế là tuyệt rồi. Là người đó, người."
Không trượt môn đã là tuyệt thì hẳn kỳ vọng thấp lắm. Làm người là được rồi. Nhưng Tsukishima không có vẻ sợ sệt tí nào lúc nói lại những đàn anh đang ngồi trên chiếu.
"Hai đứa nó không đỉnh, là Yachi. Cậu ấy dạy bọn nó mỗi lúc có kiểm tra.
Rồi cậu nói thêm.
"Có cho tiền em cũng không làm."
Bằng biểu cảm méo xệch của Tsukishima, như thể cậu đang đau đớn thật sự, các đàn anh có thể nhận ra đấy không phải là nói không, mà là việc dạy hai đứa nó thật sự khổ cực.
"Tệ thế hả?"
"Dù được cho tiền…"
"...Em làm tốt lắm."
Các đàn anh tội nghiệp nhìn cậu, và Tsukishima nói.
"Dạy thú vật làm trò còn dễ hơn."
Khó tính quá.
Sawamura quàng tay qua vai những người còn lại vì Tsukishima quá gắt gỏng với Hinata
"Ừ, nói thế nhưng dạy động vật cũng khó mà? Mình phải dạy nó bắt tay từ đầu đấy."
Sugawara và Azumane cũng gật đầu, nói, "Cá heo chắc khó lắm," "Nhưng dễ thương mà," "Ở chung hồ bơi chắc hôi lắm," và "Giá như là biển."
Nhưng Tsukishima không lay chuyển.
"Dạy Hinata giải toán còn khó hơn dạy chó bắt tay."
Ngay khi Tsukishima vừa nói xong, cánh cửa phòng câu lạc bộ mở ra và Hinata xông vào.
"Tsukishima! Sao cậu dám!"
Trước các đàn anh đang ngạc nhiên, Tsukishima điềm tĩnh hỏi lại.
"Cậu thấy khó chịu hả?"
"Tớ biết bắt tay mà!!"
"...Cậu vô dụng thật."
"Hả!?"
.
Khi Hinata và Tsukishima đang cãi nhau trước mặt các đàn anh năm ba, một thành viên năm nhất đang đứng trước cửa lặng lẽ lắng nghe những gì người bên trong nói.
"Dạy động vật… trò?"
Là quản lý Yachi Hitoka.
Dù trong làn gió lạnh mùa đông, khuôn mặt Yachi vẫn tươi tỉnh, còn có vẻ đang vui.
"Cún… tay… đáng yêu quá… Không, chắc chắc chúng nó không chỉ dễ thương, mà việc dạy cũng khó lắm… Nhưng động vật… đáng yêu nhỉ… Cá heo nhảy lên trong nước… Hải cẩu diễn trò… Cạo lông alpaca… Mềm quá… Nhưng nếu mình cạo lông chúng nó mà lỡ cạo nhiều quá thì sao giờ…!"
.
4. Góc nhìn của năm nhất
"Hầy, Tsukishima đối xử với người khác như thể động vật ấy…"
Dù hoạt động câu lạc bộ đã kết thúc, Hinata vẫn còn giận. Yachi đi đằng sau và cố xoa dịu cậu, "Nào, nào, động vật đáng yêu mà, và lúc Hinata nhảy cũng hoang dại lắm!"
"Hả, hoang dại…?"
Hinata thỏa mãn cười, như thể cậu vừa tưởng tượng ra cú nhảy của hổ hay báo. Nếu xét đến sức nhảy thôi, bọ chét có thể nhảy cao gấp 150 lần chiều cao của chúng, đứng hàng đầu thế thời, nhưng cái đó thì để đấy đã.
"Nhưng khoan đã, đấy là vấn đề sao…? Chắc Tsukishima không phải người thế đâu…"
Khi khuôn mặt Hinata lại méo xệch, Yachi hăng hái nói.
"Hinata, cậu đã nói là phải suy nghĩ tích cực hơn mà! Tớ cũng đang cố suy nghĩ mọi chuyện theo hướng tích cực nhất có thể đây. Ừm, hơi khó… Nếu tớ hạ cảnh giác thì sẽ lại nghĩ tới chuyện tèo đời…"
"Khó nhỉ."
"Tớ sẽ cố gắng hết sức."
Hai người dừng lại, cúi đầu với đối phương, rồi lại tiếp tục đi.
Gió mùa đông táp vào má hai người. Hinata cài lại khăn để giữ ấm cơ thể sau khi mồ hôi đã khô bớt. Đang dắt xe ra khỏi bãi đổ, Hinata nhìn lên những ngôi sao lấp lánh trên nền trời đông và nói, "Các anh năm ba học tập chăm chỉ thật."
"Các anh phải thi mà. Thời gian cũng trôi rất nhanh với chúng ta đấy, tớ chắc vậy."
Cạnh một Yachi đang gật đầu, thì Hinata lại có vẻ ngạc nhiên.
"Hả!? Tớ mới đỗ cấp ba hôm nọ mà!?"
"Không, gần một năm rồi đấy."
Haha… Yachi bất lực cười.
Sắp sửa hết kỳ hai, và sau kỳ ba ngắn ngủi thì họ sẽ thành học sinh năm hai. Năm ba hiện tại sẽ tốt nghiệp và sẽ có học sinh mới.
Bây giờ thì hơi khó tưởng tượng, nhưng…
"Phi nhanh như ánh sắng hay tên bắn vậy…"
Yachi gật đầu trước lời nói đầy tự tin của Hinata, nói "Người trẻ rồi cũng sẽ già đi, và học hành cũng thật khó…" nhưng đột nhiên mặt em chuyển sắc.
"Khoan… thế nếu dù ta không có tai nạn gì lớn thì sẽ nhanh chóng có nguy cơ qua đời vì tuổi già…!?"
"Hả? Qua đời?"
Hinata vô tri đáp, nhưng Yachi có vẻ tuyệt vọng nắm chặt tay.
"Hinata, hãy học hành khi còn trẻ nào!"
"Hả?"
"Không còn thời gian đâu, đi thôi!"
Hinata vội nhảy lên xe theo Yachi vừa chạy đi.
.
"Chỗ, chỗ nào đây…!"
Hai người họ hết hơi mới tới được một tiệm sách mở muộn trước nhà ga. Yachi thở dài khi nhìn lên quầy sách tham khảo ở cuối tiệm.
"Có nhiều quá. Không biết tớ có học được hết trước khi chết không…"
"Chắc cái này hợp với tớ đấy."
Hinata cầm lên quyển "Hiểu bài thi đầu vào cấp ba qua truyện tranh: Môn Toán." Cậu ta định thi lại cấp ba à? Nhưng Yachi gật đầu mà không đùa cợt gì.
"Thứ tốt nhất là một quyển sách phù hợp với trình độ của cậu."
"Thế à, đúng nhỉ. Cái này thì sao…?"
Và Hinata cầm lên một quyền bộ đề thi đầu vào đại học. Yachi nói, "Tớ nghĩ tất cả các anh chị năm ba đều đã làm những bộ đề này cho trường mình muốn rồi."
"Bộ đề?"
"Là tổng hợp những câu hỏi đã ra trong các đề trước."
"Xem mấy câu trong những bài đã xong để làm gì?"
Hinata băn khoăn hỏi. Nếu Tsukishima ở đây, chắc hẳn cậu đã lườm một cái rồi bỏ đi mà không nói gì, nhưng đây là Yachi, người được Tsukishima nói là "tuyệt" nên em giải thích theo cách mà cậu hiểu được.
"Đôi khi sẽ ra những câu tương tự, và nếu biết được hướng ra thì có thể đối phó được. Trong bóng chuyền thì cậu cũng xem thông tin và các trận trước của đối thủ nhỉ?"
"Ồ, thế à."
Hinata bị thuyết phục và nói, "Ra thế. Tớ làm được câu nào nhỉ?" trong lúc lướt qua nhanh chóng. Rồi cậu im bặt.
"...Ừm."
Yachi chầm chậm mở lời, không muốn tổn thương Hinata.
"Nhưng đây là đại học quốc gia, nên… dù không phải Hinata thì vẫn sẽ khó nhỉ?"
Hinata lại có vẻ quyết tâm nhìn vào bộ đề.
"Không, từ từ đã?"
"Hả? Cậu nghĩ mình giải được à?"
"Không…"
Cậu lắc đầu nhìn Yachi.
"Câu này có ớt chuông, táo, với gạo trên đấy, nhưng… nhìn chả ngon tẹo nào."
Ngon?
Kiểm tra đầu vào đại học là về đồ ăn có ngon không á?
Yachi lấy quyển sách từ Hinata, nói, "Đưa tớ xem nào."
Rồi em nhẹ nhõm cười.
"Ồ, là về địa lý. Tỉnh đánh số 1 trên bản đồ trống này là Aomori, nên… nhìn này, câu trả lời ở đây là B, sản lượng táo cao nhất. 2 là Niigata nên là C, sản lượng gạo cao nhất. À, 3 là Miyazaki, nên là ớt chuông. Vì hải lưu nên mùa đông cũng ấm và có thể thu hoạch được. Đáp án câu này là ớt chuông."
"...H, hả?"
Thấy Hinata lùi lại với khuôn mặt tái mét, Yachi vội vã nhìn lại.
"Ơ, xin lỗi. Tớ sai à?"
Này là Miyazaki nhỉ…? Yachi lẩm bẩm lật trang, và Hinata hỏi với khuôn mặt vô cùng nghiêm túc.
"Chẳng lẽ… Yachi, cậu định thôn tính Nhật Bản à?"
"Hả?"
"Sao cậu biết mọi ngóc ngách của Nhật thế?"
"Ể?"
.
Bây giờ vẫn có một thành viên khác của câu lạc bộ Bóng chuyền trong nhà sách. Đó là Kageyama, tay cầm Nguyệt san Bóng chuyền trong tay. Kageyama lẩm bẩm khi đứng trước quầy tạp chí thể thao.
"Yachi sẽ thôn tính sao…??"
Lúc đó, bụng Kageyama sôi lên.
Hình ảnh Yachi làm canh miso thịt lợn và rau nhưng dùng thịt bò hiện lên trong đầu Kageyama.
.
5. Góc nhìn của năm hai
Sau khi mua Nguyệt san Bóng chuyền rồi rời nhà sách, tâm trí Kageyama chỉ toàn món canh thịt bò kỳ lạ. Với cái bụng rỗng sau hoạt động câu lạc bộ, Kageyam cứ đi lang thang trong đêm tới khi bất chợt va vào cái gì đấy và suýt vấp.
"Á?"
Cậu nhìn về phía chất giọng kia và thấy người mình đâm phải là Tanaka Ryunosuke, một đàn anh năm hai từ câu lạc bộ. Anh còn đi cùng Nishinoya Yuu và Ennoshita Chikara.
"...Này, Kageyama đấy à? Đi lang thang làm gì đấy? Có sao không?"
Khi Tanaka hỏi, Kageyama mơ hồ trả lời.
"À, ừm, em mới mua Nguyệt san Bóng chuyền tháng này."
"Ồ, thế mai cho anh mượn xem nhé."
"Vâng."
"Cảm ơn nhé… Không, em đang run đấy. Có sao không?"
Khi Tanaka nhìn cậu với vẻ mặt lo lắng, Kageyama run rẩy, "Không…"
"Làm sao? Nếu có băn khoăn gì thì cứ hỏi sư huynh Tanaka đây!"
Đằng sau Tanaka đang vui vẻ phổng ngực, Ennoshita ngạc nhiên nói, "Đây rồi, ra vẻ đàn anh…" nhưng Kageyama nói như thể vừa được Tanaka thúc đẩy.
"Ừm… Em đang băn khoăn canh thịt bò với rau thì là gì…"
"Canh thịt bò?"
Các anh năm hai nghe vậy thì nhìn nhau.
Là cái gì? Có biết không? Chịu.
Nhìn nhau một lúc thì Ennoshita huých Tanaka trong lúc cười đểu, "Này, cậu là người nói hỏi gì cũng được mà, đúng không, sư huynh ơi?" Tanaka vội mở miệng, "Em biết đấy, là cái, chắc em biết… À, đúng rồi, canh thịt lợn với rau nhưng mà là thịt bò!"
"Canh thịt bò thì sao?"
"Không, Hinata với Yachi nói sẽ làm canh thịt bò.
Kageyama còn chẳng hiểu sao mình có hứng thú với canh thịt bò. Cái gì đó cứ ứ lên làm cậu thấy bệnh. Canh thịt bò?
Lúc Kageyama yên lặng cúi đầu, Nishinoya nhô ra hỏi, "Loại giống như canh Imoni à? Tiệc Imoni? Tới lúc trưởng môn món Imoni bước vô chưa?"
"Không, em không biết nữa."
Khi Kageyama trả lời, Ennoshita xen vào.
"Trời này hơi lạnh cho Imoni nhỉ?"
"Nói gì đấy? Có quyết tâm thì vẫn được thôi."
"Thật à? Lạnh lắm đấy."
"Đặt hết linh hồn của mình vào đấy đi!"
"Canh với linh hồn có liên quan gì với nhau đâu!?"
"Linh hồn gì cơ. Là Imoni mà!?"
Khi không khí dần căng thẳng, Tanaka xen vào.
"Không, thôi. Dừng lại đi. Không thể cãi lộn vì Imoni với sốt miso, nước tương, khoai môn, khoai tây, với mấy món đó vào lúc này trước kì thu hoạch xuân được."
Khi Tanaka nói vậy, Kageyama chợt nhận ra.
Chính nó.
Dù cậu không biết rõ, Hinata và Yachi đang nói về Imoni, thứ làm cậu lo lắng. Là sốt miso, nước tương, khoai môn, hay khoai tây? Hơn nữa thì không phải lợn hay gà, mà là bò… Suy nghĩ đấy làm trái tim Kageyama nặng trĩ, và dạ dày đang rỗng cũng căng tràn.
Imoni là một món ăn gắn liền với người Tohoku. Kageyama cũng là người Tohoku.
"Đúng là đàn anh…"
Kageyama lẩm bẩm và nhìn Tanaka bằng một ánh mắt khác hoàn toàn, sáng sủa hẳn hơn trước. Rồi cậu cúi đầu và nói, "Em cảm ơn ạ!", rồi chạy biến đi.
Nhìn theo tấm lưng ấy, Tanaka nói.
"Ca-Cái gì vừa nãy đấy?"
"Tớ không biết, nhưng nó hăng hái hơn rồi nên chắc cũng tốt."
Nghe vậy, Tanaka nghiêm trang lên lại và nói, "Đúng rồi!"
"Thế mới là sư huynh chứ!"
Nishinoya cũng đấm tay vào không khí.
"Đúng rồi! Sức mạnh của đàn anh!"
Bỏ lại Tanaka và Nishinoya đang cười, Ennoshita nói, "Về sớm thôi, lạnh lắm," và bước đi.
.
"Nè, chị ơi, có cái em muốn hỏi xíu."
Khi Tanaka về nhà, cậu cứng nhắc ra chỗ chị gái Saeko đang đắp mặt nạ.
"Cái gì?"
Tanaka bẽn lẽn hỏi chị mình, người đang thư thả đắp mặt.
"Ừm, canh thịt bò… là cái gì thế ạ?"
"Hả? Canh thịt bò? Chị chịu. Không phải là bản thịt bò của canh thịt lợn à? Hay món mới trong nhà hàng cơm thịt bò?"
Nghe lời chị, người đang chỉ cử động mỗi miệng để mặt nạ không nhăn, Tanaka thả lỏng cười.
May quá.
Anh đã không nói dối cậu đàn em. May quá…
Saeko cười với thằng em trai đang thả lỏng của mình.
"Chị là người làm chủ nhà Tanaka mà."
"...Là đùa ạ? Chị đã uống rồi á?"
Người em trai cau mày, và tâm trạng của người chị gái tệ đi ngay lập tức.
"Im đi. Về phòng học coi. Hôm nọ em thi cuối kì tệ lắm đấy."
"Gì đấy? Chị xem lén à! Không trượt là tốt rồi!"
Thấy mặt em trai mình đỏ bừng, Saeko búng trán nó một cái.
"Haha, nói thôi. Chị tưởng em mém trượt. Em là em trai chị thật đấy hả?"
"Gì, gì thế? Chị nịnh em đấy à?"
"Ừ rồi, học sinh cấp ba thì học đi!"
Người em trai tội nghiệp bị đẩy lên tầng hai bởi người chị làm chủ gia đình trên cả danh lẫn thực.
.
"Học… học…"
Tanaka lăn lộn trên giường, với tay cầm lấy quyển sách trên bàn. Rồi ngay khi cậu mở sách nhìn vào trong, cậu lăn ra ngủ như thể ngất đi. Siêu nhanh. Cuốn sách giáo khoa tiếng Anh, vô cùng đẹp đẽ, đóng lại bên cạnh gối của cậu.
Có vẻ còn sớm để một số thành viên năm nhất và năm hai để tập trung vào học tập.
Nhưng các thành viên năm ba sẽ sớm tốt nghiệp, và sẽ có học sinh mới tham gia. Tanaka và những người khác sẽ thành học sinh năm ba, và một câu lạc bộ Bóng chuyền Karasuno mới sẽ ra đời. Khi ngày đó tới, đàn anh phiền phức nhưng tốt bụng này hẳn sẽ trở thành một cầu thủ quan trọng. Chắc vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
