Chương 5: Bức tường sắt giờ trở thành người đi làm
Không phải lười biếng, chỉ là hoàn thành công việc sớm một chút thôi.
Futakuchi Kenji không làm gì cụ thể trong mười phút trước khi tan làm, mà chỉ ngồi chờ thời gian trôi.
Cậu có một tập tin Excel mở trước mặt để đó, nhưng đấy là số liệu cũ chẳng liên quan gì tới công việc hiện tại. Cậu lia mắt ra rìa màn hình - đồng hồ chỉ thời gian hiện tại với vẻ mặt nghiêm túc.
Năm phút nữa, ba phút, một phút…
Và ngay khi khoảnh khắc tan làm tới, Futakuchi nhanh chóng tắt máy tính, đứng dậy rồi check out ra về. Cậu buông mấy câu "Tôi về đây nhé," với những đồng nghiệp vẫn có vẻ không có ý định về rồi đi vội khỏi văn phòng.
Futakuchi rời tòa nhà, giãn người trong thang máy và nới lỏng cà vạt.
Mùa thu sắp tới rồi.
Tới dạo đây thì trời vẫn sẽ còn nắng khi tan làm, nhưng bây giờ thì đã tối rồi.
Cậu đi ngang qua một đồng nghiệp vừa đi công tác về, trao đổi vài câu "tốt lắm," và "vâng", và Futakuchi quay đầu nhìn loanh quanh.
"...Ô, cậu kia rồi."
Khi thấy một chiếc xe đỗ trong góc của bãi, cậu nhanh chóng đi tới gõ lên cửa kính người lái.
Aone Takanobu nhìn lên từ trong xe.
Chắc cậu ta đang trên đường về nhà, vì còn nguyên đồ đi làm và cà vạt. Khi thấy Futakuchi, cậu ta thảy quyển tạp chí manga ra ghế sau rồi mở khóa cửa ghế phụ. Hẳn đây là chuyện thường ngày rồi.
"A, mệt quá đi."
Futakuchi chưa chào đã bước vào rồi ngồi xuống như thể đấy là xe mình. Cậu quăng đồ ra ghế sau rồi ra lệnh như thể mình là sếp.
"Rồi, đi thôi."
Không cau có lấy một lần, Aone bắt đầu khởi động xe.
Sau giờ làm, hai người họ tới một nhà thể chất trong thành phố. Đội người lớn VC Date tập luyện hai lần một tuần, vào chiều một ngày trong tuần và tối thứ Bảy.
.
"Nè, không định đổi qua cái xe nào có đầu đĩa DVD này nọ à?"
Futakuchi chỉ vào bộ điều khiển của xe.
Aone nhìn qua khóe mắt và lặng lẽ lắc đầu. "Không," ánh mắt cậu ta nói vậy.
"Sao không mua một cái mới đi? Lúc nào đi đường tớ cũng thấy chán hết."
Aone lúc nào cũng phải lái nên không có thời gian, nhưng Futakuchi không quan tâm mà cứ tiếp tục nói.
"Thế cứ để cái bộ điều khiển yên đây cũng được, nhưng để cái TV ở đằng sau đi. Tớ trả một nửa."
Sao lại nói thế trong xe người khác?
Thật ra người lái sẽ không xem được màn hình ở ghế sau, nên chỉ có Futakuchi dùng. Người muốn dùng mà chỉ trả một nửa như cậu ta không đáng tin cậy.
Không biết có hay cái mánh lừa tiền hay không, Aone khẽ lắc đầu. "Không lắp đâu," ánh mắt cậu ta nói vậy. Aone tặc lưỡi, nhưng có vẻ đối phương chỉ mới nghĩ thoáng qua mà không say mê gì lắm, nên chủ đề thay đổi ngay lập tức.
"Hay trốn tập rồi đi đâu đi, suối nước nóng chẳng hạn."
Cậu ngả ghế ra sau hơn nữa, rồi khoanh tay lại để sau đầu.
Aone vẫn yên lặng, không biết trả lời thế nào, và Futakuchi bất lực cười nói, "Chắc tớ không đi với cậu được rồi," rồi nhìn về phía ghế lái. Khi đó, cậu ta chú ý thấy góc nghiêng của Aone, dù đang lái xe, vẫn có vẻ hơn thất vọng, nên thêm vào, "Mai tớ phải đi làm," ngắt một lúc rồi nói tiếp, "Lần sau hãy mời mọi người đi."
Khó mà đoán được cậu ấy đang nói vui hay tốt bụng thật. Chắc chỉ đang vui thôi.
Trong lúc Futakuchi vẫn tiếp tục nói chuyện với bản thân, Aone vẫn giữ yên lặng, tay trên vô lăng. Không nói gì thừa thãi. Lái xe thật an toàn. Dù đang không lái xe thì cậu ta vẫn sẽ không nói gì thừa thãi.
Nên tớ sẽ lo chuyện giao tiếp cho cả hai - thấy biết ơn đi, hoặc không, nhưng Futakuchi vẫn tiếp tục nói.
"Tuần sau tớ có chuyến công tác với một cậu bên phòng kinh doanh."
"Hay mua xe tải nhỏ đi nhỉ? Đựng được nhiều đồ nên tiện lắm, như dụng cụ nướng thịt này, nhưng tớ chưa thử bao giờ. Mua một cái xe tải nhỏ đi."
"Đau răng quá."
"Đi cắm trại trong núi đi. Tớ nghĩ núi tuyệt lắm. Chưa đi bao giờ thôi."
"Biểu gì không? Kia là nụ hoa cúc móng ngựa đấy."
"Tớ tính trốn chuyến công tác tới. Cậu có lý do gì hay ho không?"
"Cái thằng ngồi bên cạnh tớ lúc nào cũng đang ăn gì đấy, phiền quá đi."
Ồn quá.
Nhưng Aone, nãy giờ ngồi nghe cả đống chuyện vô nghĩa, có vẻ đang nghe rồi gật đầu vô cùng chăm chú. Lúc đối phương nói mình bị đau răng thì còn có vẻ lo lắng.
Futakuchi thấy được sự thay đổi nhỏ xíu ấy thì nói "Gì thế?" và "Thật à?" và họ giao tiếp.
Họ khá hợp nhau.
Và Futakuchi tiếp tục tự nói chuyện.
"Từ đầu tới tập 7 thì miễn phí, nhưng tớ lại lỡ mua tới tận tập 22. Được mua vô hạn manga thì sướng thật nhỉ? Tháng sau thì sẽ khó khăn lắm…"
Aone như thể sắp sửa nói gì đó.
"Tớ…"
Thế nhưng giọng cậu lại bị mấy lời vô tư của Futakuchi cắt ngang, "Xin lỗi, dừng lại ở cái cửa hàng tiện lợi đằng kia nhé."
Aone băn khoăn một lúc, nhưng lại gật đầu và bật đèn pha, dừng lại trước cửa hàng tiện lợi.
"Tớ định mua ít nước với Young Jump, cậu cần gì không?"
Aone lặng lẽ lắc đầu.
Để tài xe lại trong xe, Futakuchi vào cửa hàng tiện lợi, nhanh chóng mua đồ và quay lại.
Trong lúc lẩm bẩm câu "Không biết phát âm chữ này thế nào," cậu lật giở qua quyển manga trong ghế phụ.
Aone lại khởi động xe, và lại tính nói gì đó.
"T-"
Nhưng Futakuchi, người đang đọc dở Young Jump, lại cắt lời lần nữa."
"Xin lỗi. Cậu lại dừng lại chỗ cửa hàng tạp hóa dược không? Gần đó cũng được. Giờ tớ muốn ăn bánh nhân pizza quá. Không biết sao nãy không mua nữa, chắc tại ban nãy không có hứng ăn."
Không phải cố tình.
Cậu ta đã lo về lần vừa nãy rồi, và tình hình bây giờ cũng khó xử. Bây giờ còn đang tập trung vào quyển manga nên không chú ý tới Aone nữa. Aone biết vậy nên không nói gì, chỉ ngậm miệng lại và tấp vào cửa hàng tiện lợi tiếp theo.
"Tớ sẽ ra ngay," Futakuchi nói, bước vào cửa hàng. Dù nói là sẽ ra ngay, nhưng lần này cậu ấy mua sắm còn lâu hơn trước. Lúc quay lại thì Futakuchi biện hộ:
"Tớ cũng không thích pizza lắm. Không biết làm sao nữa. Tớ tìm thử khoai chiên vị pizza nhưng lại không có. Tớ quạu nên rút thăm xổ sổ rồi thắng một cái đệm ngồi. Cậu muốn lấy không?"
Aone nhìn Futakuchi đầy ghét bỏ rồi buồn bã lắc đầu.
"Tớ không muốn," cả ánh mắt lẫn lời nói của cậu ấy đều nói vậy.
"Ánh mắt gì đó…"
Futakuchi chỉ đành xin lỗi, quăng chiếc nệm ngồi ra sau và giục, "Tớ xin lỗi nhiều lắm rồi đó. Đi thôi."
"..."
Aone cứng nhắc gật đầu, rồi khởi động xe, chuẩn bị tinh thần cho những chuyện tiếp theo.
.
"Sao lại lái chậm thế? Bọn mình sẽ tới trễ đấy."
Futakuchi nói sau khi kiểm tra thời gian trên bộ điều khiển.
Đường cũng không quá tắc, nhưng xe cộ di chuyển chậm hẳn hơn trước. Các xe đằng sau cứ đi vượt lên, và tâm trạng của Futakuchi cũng trở nên tệ dần.
"Nhanh lên. Bọn mình sẽ bị muộn đó, đội trưởng."
Cậu ấy cố cổ vũ, nhưng tốc độ chẳng có gì thay đổi.
Aone chỉ nhìn thẳng về phía trước mà không nói gì. Dáng cậu thẳng đứng, và Futakuchi không hiểu nổi cậu ta nghĩ gì. Chỉ biết là có gì đó sai.
"Này, sao thế? Cậu có sao không?"
Tâm trạng của Futakuchi không còn tệ nữa, mà là lo lắng hơn.
"Nói gì đi chứ? Cậu đang ốm à?"
Nghe thấy vậy, Aone trong ghế lái cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt.
Thế nhưng biểu cảm đấy không phải an tâm hay biết ơn. Mà là biểu cảm khi thua trận, không, khi sắp sửa thua nhưng chưa thua hẳn, biểu cảm khi vẫn còn chút hi vọng - nhưng ngày càng buồn bã hơn.
"Gì-Gì thế chứ…!"
Futakuchi co rúm người lại, Aone chỉ lên bảng điều khiển với khuôn mặt tuyệt vọng như sắp sửa tới giới hạn.
"Hả? Sao cơ? Tớ không thấy."
Futakuchi ngẩng ra nhìn và khuôn mặt biến sắc.
"...Thật hả?"
Đèn báo trên vạch ga đang hiện đỏ.
Sắp sửa hết xăng.
Aone không phải cố tình đi chậm lại, mà là chiếc xe không thể nào đi nhanh hơn.
"Này, chuyện như này được bao lâu rồi? Hay mới sáng lên thôi?"
Futakuchi cố hỏi, "Vẫn đi được nhỉ? Còn ổn mà đúng không?" nhưng Aone lặng lẽ lắc đầu. "Nó như này được khá lâu rồi," ánh mắt buồn bã thốt lên.
"Hả!? Tại sao!?"
Mặt Futakuchi méo xệch, nhưng Aone cũng tính nói vài lần là muốn vào trạm xăng. Nhưng mỗi lần định nói ra thì Futakuchi lại cắt ngang vì muốn vào cửa hàng tiện lợi, chuyện mà chẳng gấp chút nào.
"Lỗi tớ hả!? Cậu cũng tự dừng lại ở trạm xăng được mà! Cậu được sai mới làm hả!?"
Dù có hét thì lượng xăng cũng không tăng lên.
Không biết còn bao nhiêu xăng trong bình, mong là đủ tới trạm xăng tiếp theo… Trong lúc nghĩ vậy, động cơ phát ra tiếng rè rè yếu ớt.
"...Trạm xăng ngay đây thôi đúng không? Ổn mà, sẽ được thôi."
Nói thế nhưng tay cậu ta đổ đầy mồ hôi.
Futakuchi ngả người về phía trước đầy lo lắng và nhìn lên đoạn đường phía trước.
Cậu có thể thấy được biển của trạm xăng rồi, sẽ ổn mà, ngay đó thôi. Xin đấy.
Cậu nhìn chằm chằm vào tấm biển không chớp mắt như đang cầu nguyện. Như thể là nếu nhìn đi thì sẽ mất dấu nó mãi mãi…
Nhưng động cơ đã bắt đầu phát ra âm thanh báo hiệu rằng nó đã hết sức. Hoặc là không gây ra tiếng động nào luôn.
"Aone, bật đèn báo lên đi, bật đèn báo lên đi."
Futakuchi không hét nữa, lo âu tới độ bình tĩnh lại hẳn.
Hai người chỉ làm hết sức mình trong lúc này.
Aone bật đèn báo lên cùng với biểu cảm căng thẳng trên gương mặt và tấp vào lề.
Chỉ thiếu vài mét tới trạm xăng, chiếc xe cố nốt lần cuối và khựng lại.
"Thật hả?"
Futakuchi day day thái dương và nhìn lên trần, còn Aone nghiêng người dựa lên vô lăng. Hai người ở yên đó một lúc, nhưng dù có thư giãn thì xăng cũng không đầy lên.
"May là cũng gần trạm xăng. Để tớ đẩy."
Futakuchi quyết định vậy và cởi dây an toàn. Thấy Aone vẫn ngồi đó nắm vô lưng, cậu nói.
"Này, sao cậu không ra? Phải đẩy chứ!"
Aone nắm chặt vô lăng và nhìn Futakuchi với vẻ mặt tội lỗi. Đúng là phải có người điều khiển xe.
"Chậc."
Futakuchi chặc lưỡi, cởi áo khoác rồi ra ngoài đường một mình.
.
"...Không tin nổi… Tớ… Làm cái này… Sau giờ…!!"
Futakuchi với tay áo xắn cao đang đẩy xe với khuôn mặt đỏ gay.
Một cái xe là khoảng một tấn nhỉ? Mà Aone nặng bao nhiêu? Mình có đẩy nổi không…? Không biết nữa, nhưng khi bánh xe bắt đầu quay, không biết do lực đẩy hay quán tính, nhưng nó cứ tiến lên trước. Dù vậy nhưng để được như thế cũng khó.
Khó hơn cả vận động là ánh nhìn của mọi người xung quanh. Mấy cái xe cứ chỉ trỏ rồi bóp còi.
"Khỉ…!!"
Cảm giác khó chịu biến thành động lực, và có lẽ cậu lỡ dùng nhiều lực hơn cậu nên dùng. Để xem bản thân làm được gì. Nhưng vừa khó chịu, vừa nặng, vừa nhục.
"Thôi nào! Aone, cậu nặng quá đấy."
Cậu hét vậy nhưng không bảo thay người vì không muốn dừng chiếc xe lại. Cậu biết là đã dừng thì sẽ rất khó để đẩy lại, nên không muốn rơi vào tình cảnh đó. Cậu nhìn ích kỉ và vô tư, nhưng chắc vì tư duy của một người thợ nên mới tận dụng cách tối ưu nhất. Hoặc không.
"Nếu mà có người quen thấy tớ…"
Futakuchi gằn giọng lúc đẩy xe, nhưng khi chỉ cách trạm vài mét, đèn báo bỗng nhấp nháy liên tục.
"Hả? Làm sao?"
Cậu nhìn vào xe xem có chuyện gì sai không, nhưng phản chiếu của Aone trong gương chiếu hậu không có vẻ gì lạ. Bật đèn báo lên có vẻ là để thông báo chuyện gì đó cho Futakuchi, và chỉ tay về phía trạm.
"...Gì? Tớ biết nó ngay đó rồi."
Futakuchi ngẩng đầu nhìn về hướng Aone chỉ, và cậu ta nhanh chóng giận đến sôi máu. Có một người đứng trước trạm xăng chĩa điện thoại về phía cậu.
"Hả!?"
Là ai đấy? YouTuber hay gì à? Đã chịu cực khổ trên đường về rồi còn sắp có buổi tập nữa, nên đừng có mà đùa…!
Futakuchi ngẩng lên nhìn kĩ hơn, và thứ đầu tiên cậu thấy là cơ bắp.
"Hả?"
Dù trời đã lạnh cóng, người đàn ông cơ bắp đó xắn tay áo phông lên và chĩa điện thoại về phía cậu cười như được mùa.
"...Kia là anh Kamasaki hả?"
Ngườn đàn ông đang cười khẳng khặc lúc quay phim là đàn anh của cậu trong câu lạc bộ bóng chuyền hồi cao trung - Kamasaki Yasushi.
Futakuchi hét lớn.
"Aone, tới trạm xăng tiếp sau đi!"
Dù có nghe thấy không hay nghe thấy xong giả vờ không hiểu, Aone lắc đầu, ý nói "Không được, không được!" rồi xoay vô lăng về phía trạm xăng.
Chiếc xe xoay hướng chậm rãi.
"Đừng có rẽ!"
Hét cũng không có ích gì cả. Xe cứ thế đi vào trạm xăng.
Kamasaki, giờ đang chụp ảnh ở tầm gần, chạy đuổi theo, thông báo "Bây giờ đã vào tới trạm xăng!"
"Làm gì thế anh Kamasaki! Nếu anh còn rảnh mà quay chụp thì giúp bọn em đi!!"
"Được quá luôn!"
"Đừng có bình luận nữa!"
Cặp đôi hết xăng đã đến trạm xăng tự phục vụ.
"VÀO!!"
"Im đi!!"
.
Lúc Aone đang đổ đầy bình xăng, Futakuchi và Kamasaki giết thời gian trước máy bán hàng tự động.
Kamasaki bật mở lon cà phê và hỏi.
"Giờ em tính đi tập à?"
"Vâng."
"Thế à. Anh nghĩ anh sẽ chơi lại."
Lúc chọn đồ uống, Futakuchi quay về phía máy bán hàng và đáp lại.
"Nếu anh chơi thì chọn một đội khác đi."
"Tại sao? Được mà."
Futakuchi ấn nút chọn cùng một loại cà phê với Kamasaki và hắng giọng.
"Tại sao á? Từ đầu thì tại sao em phải thấy mặt anh Kamasaki hai lần một tuần? Tha em đi."
Cậu bật mở lon cà phê.
Kamasaki nắm chặt điện thoại trước thái độ xấu tính kiểu căng của cậu đàn em, thứ vừa hoài niệm, vừa rất khó chịu.
"...Anh sẽ lan truyền đoạn phim này đấy thằng nhãi!"
"Phụt-"
Futakuchi phun ra đống cà phê trong miệng mình.
"Bẩn quá đấy!"
"Em không cố tình đâu mà!"
Trên màn hình dính đầy cà phê, có cận cảnh Futakuchi đẩy xe trong lúc hét, "Nếu anh còn rảnh mà quay chụp thì giúp bọn em đi!!" xen với tiếng cười của Kamasaki, đến mức màn hình rung lắc.
Futakuchi lau màn hình điện thoại cho Kamasaki và cúi đầu, "Khoan, …xin anh! Em làm gì cũng được! Đây ạ! Thưa tiền bối!"
Kamasaki vui sướng khi tìm được điểm yếu của Futakuchi, và cười lớn, "Hahahahahahahaha," như thể đã thắng cuộc. Rồi anh ngả người ra sau ra lệnh.
"Được, thế sắp xếp cho anh một cuộc xem mắt trong tháng này!"
"...Em không biết ai hết!"
Vừa nói Futakuchi vừa uống cà phê, chân đá viên sỏi bên dưới.
"Làn truyền thì sẽ nổi lắm đây."
"Anh điên à!"
"Mấy đứa làm trò điên ấy!"
Trong lúc đùa cợt qua lại, cậu thấy Aone vẫy tay. Đổ xăng xong rồi.
"Bọn em đi tập đây!"
Futakuchi ném lon rỗng vào thùng rác và chạy về phía xe.
Kamasaki hét với tới.
"Nhắn anh về vụ xem mắt nhé!"
Làm lơ tiếng hét, Futakuchi chui vào xe.
Aone khởi động xe. Có khởi động không? Có. Tốt.
Aone cúi đầu với Kamasaki bên ngoài, gjaat nghe đầu, rồi lái đi. Kamasaki có vẻ đang hét gì đó, nhưng hình bóng ngày càng nhỏ dần trong gương chiếu hậu rồi biến mất.
Như đã biết, chiếc xe di chuyển mà không phải đẩy là tuyệt nhất.
Không cần bảng điều khiển chơi được DVD hay TV ở ghế sau. Xe tải nhẹ hay xe ô tô đều được. Chỉ cần động cơ hoạt động và tới được điểm đến mà không có tai nạn gì.
.
Dù muộn nhưng xe vẫn tới được nhà thể chất. Không cần gì hơn cả. Tới được là được. Họ đỗ xe, và khi sắp sửa lấy đồ xuống, hai bóng dáng tiến tới.
Bãi đỗ xe đã tối, và còn không nhìn được mặt. Nhưng không có vẻ là thành viên trong đội.
"Là ai được nhỉ?"
Futakuchi băn khoăn khi nghe thấy giọng của những người mình không muốn nghe nhất.
"Này, cái xe sao rồi?"
"Xe kéo thì thân thiện với môi trường hơn đấy."
Hai người hiện ra dưới ánh đèn đường là đàn anh hồi câu lạc bộ bóng chuyền - Moniwa Kaname và Sasaya Takehito.
Không cần nghĩ nhiều về cách họ biết về vụ đó. Là qua Kamasaki.
Moniwa mắng qua hai người với vẻ mặt thán phục. "Hai đứa làm cái quái gì… Phải chăm sóc xe kỹ càng chứ. Ngày nào cũng dùng mà? Đấy là chuyện xảy ra khi kiêu căng quá đấy!"
Sasaya cố an ủi Futakuchi đang cắn chặt răng và Aone đang ngại ngùng.
"May không có chuyện gì là được rồi."
Nhưng nói xong, anh hạ đầu như để che mặt, và bờ vai hơi run lên. Rõ ràng là Sasaya đang cười, nhưng vẫn bình tĩnh được mà nhìn lên. "Anh xin lỗi, nói sao nhỉ… Đoạn đấy giúp anh bình tĩnh lại sao giờ làm. Chắc cũng gọi là để thư giãn được."
"Thư giãn? Anh nghĩ kiểu, mấy thằng này lại làm gì… Anh cứ lo mấy đứa đang quậy gì rồi gây rắc rối cho người khác…"
Mối lo của Moniwa hơi lạc đề, nên Futakuchi xụ mặt nói, "Bọn em có đùa nghịch gì đâu. Chỉ hết xăng thôi. Ý đúng là anh nên lo lắng…" nhưng Moniwa không tin.
"Thật hả…?"
Hồi cao trung, anh đã vô số lần thấy Futakuchi bị cuốn đi rồi làm mấy trò thừa thãi rồi gây rắc rối cho mọi người xung quanh, nên anh phải đi xin lỗi hộ. Đành vậy.
"Thế nhưng Kawasaki quay đúng cảnh đó là tuyệt lắm đấy."
"Đúng rồi, thằng đó ở đấy làm gì cơ chứ?"
Khi các đàn anh vui vẻ nói mấy chuyện này, Futakuchi run lên vì giận dữ.
"Không thể nào hẹn hò nhóm được! Dù không đủ người thì không bao giờ có thể là anh Kamasaki…!!"
Lúc đó, tiếng bóng đập vào tường vọng ra từ nhà thể chất.
Và tiếng giày chà trên sàn.
Có vẻ buổi tập đã bắt đầu rồi. Khi Futakuchi định bước ra chào rồi tham gia, câu nói của Moniwa dừng cậu lại.
"Anh cũng muốn chơi lại."
Không lỡ một nhịp nào, Futakuchi nói luôn.
"Thi thoảng anh qua đi ạ. Mà hôm nay luôn cũng được! Lúc nào bọn em cũng cần người xem!"
Cậu ấy mời họ cùng một cái mồm đã nói, "Nếu anh chơi thì chọn một đội khác đi," với Kawasaki, nhưng Moniwa lại ngạc nhiên từ chối.
"Hả!? Không, anh đang mặc vét! Anh còn chưa chuẩn bị… đúng rồi! Sasaya!"
"À, à…"
Futakuchi vừa cười khi thấy các đàn anh hoảng loạn vừa nói, "Không khác gì đồng phục đâu! Ổn mà!" rồi cố dụ theo.
"Đồng phục… Đâu chơi bóng chuyền trong đồng phục này được!?"
Dù vậy, Moniwa vẫn hăng hái nói, "Thế có nên gọi Kawasaki không?" Nhưng Futakuchi xụ mặt phản bác.
"Anh không cần gọi anh Kawasaki đâu."
Thấy vậy, Sasaya đùa.
"Sao không? Gọi đi chứ. Tớ muốn xem hết đoạn phim."
"...Hai người về đi!"
Futakuchi cố đuổi họ đi, nhưng lần này là các đàn anh lôi cậu.
"Thôi nào, đừng ích kỉ thế chứ, đi thôi!"
"Đừng thế chứ! Anh Moniwa, anh đang mặt vét đấy! Đầu gối anh! Đầu gối!"
"Không sao, bộ vét này rẻ lắm! Sasaya, gọi Kawasaki đi!"
"Được."
"Đừng gọi mà! Mà mọi người về nhà đi mà!!"
Biểu cảm của Aone thế nào khi thấy cảnh đó? Trời đã tối hẳn nên khá khó thấy, nhưng chắc hẳn biểu cảm y hệt như hồi cao trung như ba người kia.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
