Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 12: Sau khi tốt nghiệp - Chương 4: Onigiri Miya - Mở bán

Chương 4: Onigiri Miya - Mở bán

Sáng chói quá. Khung cảnh trên con đường núi nhìn như tấm ảnh bị rửa quá sáng. Những ngọn núi xung quanh mang một sắc xanh lá chói chang, còn con đường lát đá thì phản chiếu lại ánh nắng nhìn cũ đi hẳn.

Miya Osamu trên xe nheo mắt lại trước ánh nắng và hạ tấm chắn nắng xuống.

Chiếc xe đang lái dọc con đường quê và tới một căn nhà kiểu xưa. Osaumu ra khỏi xe và nhìn những ngọn núi xung quanh. Tiếng ve sầu kêu vang lên cùng một lúc, tạo ra một tiếng vang chói tai.

Cậu lấy thùng giữ nhiệt ra khỏi cốp và vắt lên vai, bước dọc theo khu vườn.

Và khi tới rìa cổng, cậu gọi với vào trong.

"Xin chào."

Không có ai đáp lại. Cậu băn khoăn không biết có phải tại tiếng ve át hết đi nên người trong nhà không nghe được không. Đợi một lúc sau, cậu gọi lại, tiếng to hơn.

"Xin chào ạ!"

Và từ phía sau căn nhà, một người đàn ông đội mũ rơm vành rộng vắt khăn tắm quanh cổ ló ra.

"Là… Osamu hả?" Người ấy nói, cởi mũ ra. "Xin lỗi nhé, anh đang ở chỗ nhà kho."

Khuôn mặt đã rám sắc nắng hè, nhưng đó là Kita Shinsuke, cựu đội trưởng câu lạc bộ Bóng chuyền.

.

Chuyện xảy ra từ vài ngày trước. Buổi sáng, Osamu dậy và xuống nhà bếp, nơi anh em song sinh của cậu Atsumu, đang ở ngay bàn ăn mà chờ.

"...'Samu, là cuộc thì đấy."

"Hả? Nói cái quái gì đấy?"

Osamu cộc cằn hỏi lại, vẫn còn ngái ngủ và khoác áo thun.

"Đây," Atsumu nói, đưa đối phương một nắm cơm ăn dở.

Cá hồi.

"Cá hồi thì sao? Đừng có ăn đồ dư mà không xin phép."

Atsumu tiếp tục nhai cơm nắm, nghiêng đầu với vẻ mặt thất vọng rồi bắt đầu phàn nàn.

"...Ngon. Đúng là ngon, nhưng mận ngâm, cá hồi, trứng cá tuyết đều ngon. Bọn trẻ con làm cũng ngon như này."

Cậu ta ăn xong phần cá hồi rồi với lấy phần trứng cá tuyết.

Osamu đập đi và quát.

"Nói lại coi! Mắc gì ăn đồ người ta tự nhiên thế rồi còn quậy thế hả?"

Atsumu đứng dậy theo phản xạ.

"Nói lại bao nhiều lần cũng được! Nếu tính đọ lại bằng đồ ăn thì thử làm ra một món chỉ có 'Onigiri Miya' mới có xem nào!"

"Hả!? Được, chơi luôn!!"

"Giỏi thì làm thử coi nào!"

Cặp song sinh nhìn nhau với khuôn mặt y như đúc. Cơn buồn ngủ của Osamu đã biến mất từ bao giờ.

.

Tiếng chuông gió trên hiên dịu dàng vang vọng. Nhà Kita khá là chắn nắng, nên sự chói chang ban nãy biến mất không một dấu vết.

"Em không phải tới tận đây đâu, anh cũng tính qua quán mà. Em cũng bận đúng không Osamu?"

"Sao đâu, anh Kita cũng bận mà?"

"Tháng sau thu hoạch nên lúc đó mới bận. Anh đang xem cái máy gặt, sắp tới lúc lấy ra dùng rồi."

"Em nhờ cả vào anh ạ." Osamu cúi đầu.

Làn gió nhẹ thoảng qua những tán cây ẩm ướt dễ chịu vô cùng. Như là tới nhà họ hàng vào kì nghỉ hè vậy.

"Em đang nghĩ thực đơn cho ngày khai trương nhỉ?"

Kita nhìn Osamu vẫn cúi đầu trước mình, cầm lấy cốc trà lúa mạch. Osamu bắt đầu nhỏ nhẹ giải thích với tiếng chuông gió ẩn hiện.

"Em đã cố nghĩ về một loại cơm nắm chỉ Onigiri Miya mới có, thực đơn độc đáo, nhưng em không nghĩ ra gì cả…"

Kita nhấn giọng khi Osamu ngày càng yên lặng hơn.

"Được, nhưng anh không biết anh giúp được gì không. Anh không phải chuyên gia nấu nướng hay về ngành nhà hàng. Anh chỉ có thể nghe em phàn nàn thôi, thế có sao không?"

"Thế là tốt lắm rồi ạ!

Osamu cúi đầu, và Kita cúi lại, nói.

"Ừm, vậy cho anh xem thử nghiệm nào."

"Vâng!"

Osamu mở hộp giữ nhiệt và nhanh chóng lấy ra những bản thử nghiệm bọc trong màng bọc thực phẩm, xếp một hàng trên bàn cà phê. Những nắm cơm hình tam giác đầy màu sắc được xếp dọc gọn gàng.

Osamu nhìn những nắm cơm như thể là con đẻ của mình, rồi cúi đầu trước Kita, "Xin nhờ anh." Kita cũng cúi đầu lại, "Vậy thì," và quay ra nhìn những nắm cơm.

Không khí vô cùng căng thẳng.

Phòng khách thoảng hương chiếu tatami được bao phủ trong bầu không khí vô cũng an tĩnh, như thể là một đạo trường.

Tiếng chuông gió cũng chẳng thấy đâu nữa.

Kita chỉ vào một nắm cơm bên góc.

"Cái này?"

"Đây là cơm nắm gà phô mai…"

"Cũng nổi tiếng nhỉ."

Kita gật đầu rồi chỉ vào cái bên cạnh, "Cái hai màu này thì sao?"

Osamu nói, "Cái này thì…" và cầm nó lên nắm chặt lại để nó giữ được hình dạng.

"Em tính làm cơm nắm hai nửa. Em dùng cơm chiên với cơm trộn tương cà nhưng nó cứ rời ra và không giữ được hình dạng. Chiên sơ cơm cũng không giúp được…"

Osamu tiếp tục, "Cơm này bị khô… Nếu là loại cơm pilaf thì chắc sẽ được…" Và Kita chỉ vào nắm cơm bên cạnh.

"Cái màu trắng này…"

"Nó chỉ là cơm trắng thôi, nhưng…"

Osamu lấy ra một bình giữ nhiệt cùng với thìa, xếp bên cạnh nắm cơm. "Nếu ăn cùng cái cà ri này thì sẽ có cơm nắm cà ri!"

Osamu hào hứng giới thiệu như thể sắp sửa hết cách tới nơi, nhưng Kita câm nín.

"Đấy là cà ri."

Kita nói đúng rồi. Không hơn không kém, chỉ là cà ri thôi. Đau không phải ở chuyện bị mắng, mà là cái lỗi sai của mình. Một cái thực đơn còn không lừa được bản thân thì không thể nào Kita thích được.

"Em không hiểu…"

Osamu lẩm bẩm đầu bất lực, buồn bã nghịch tua rua của chiếc đệm ngồi, nhưng đột nhiên cao giọng hơn.

"Thi thố gì chứ? Thực đơn để thi là cái gì? Đã nói là không được coi nhẹ đồ ăn rồi mà thằng ngốc này!"

Osamu đập bàn rồi ngẩng dậy, nhưng Kita chỉ yên lặng nhìn, uống trà lúa mạch với khuôn mặt không mấy bất ngờ.

"Nói với anh thì không có ích gì đâu. Sao em không nói với Atsumu?"

Đúng thật.

Lâu rồi Osamu mới bị đốp lại bởi lý lẽ như thế. Osamu ngồi xuống lại với khuôn mặt đầy tội lỗi, nhưng vẫn yên lặng mà không nói gì. Tuy không nói gì, nhưng khuôn mặt cậu như ghi chữ "Em biết rồi, biết rồi mà, nhưng…"

"..."

Nhìn thấy vẻ mặt của Osamu, Kita nói.

"Em muốn thi đấu, đúng không?"

"Thì-Thì đúng…"

Cảm xúc của Osamu lại vỡ vụn khi bị Kita nhìn thấu.

"...Em sẽ không thua đâu!! Em muốn thể hiện cho nó thấy! Em muốn 'Tsumu cúp đuôi chạy mất trong lúc em cười nó!!"

Kita bình tĩnh trả lời, không bị đàn em cuốn theo.

"Vậy là anh em đánh nhau."

"..."

Tiếng chuông gió trong trẻo lướt qua không khí im lặng.

"Ừ, không sao. Anh sẽ pha thêm trà, nên uống đi."

Kita cầm cốc trà rỗng và xuống bếp. Rồi anh quay lại với hai cốc trà trên khay.

"Cảm ơn vì bữa ăn."

Cậu cúi đầu và cầm cốc trà. "Ồ, là trà xanh lạnh," cậu nghĩ thầm trong lúc nuốt ực.

"Ngon quá! Gì thế ạ!"

Cậu nhìn vào trong cốc.

Y hệt trà xanh bình thường. Không có gì kì lạ. Nhưng nó thật sự rất ngon.

Kita đáp lại.

"Hôm nay nóng đúng không? Thế nên trà lạnh mới ngon như vậy đấy."

"Không, không chỉ có thế…"

Cậu cầm chiếc cốc bằng cả hai tay, nhấp thêm một ngụm.

"...!!"

Sau vị đắng trong là hậu vị tràn đầy hoàn hảo, cũng rất ngọt ngào - nói mãi cũng được, nhưng rất ngon.

Osamu hỏi. "Ở chỗ nào thế ạ?"

Cậu muốn biết, nhưng Kita lắc đầu.

"Loại bình thường anh mua trong khu này thôi."

Không thể nào! Osamu nhìn chằm chằm khắp chén trà, và Kita nhanh chóng nói ra.

"Là loại được ủ với đá. Nếu làm vậy, thì vị đắng sẽ không tứa ra. Anh học được từ bà lão bán trà, mới thử ban sáng thôi. Osamu, may là em đến đúng lúc đấy."

Osamu gật đầu với vẻ hiểu chuyện, và nhìn phần trà còn lại trong cốc.

"Là đá thay vì nước…"

"Em chỉ cần để lá trà và đá trong ấm trà rồi để trong tủ lạnh ba tới bốn tiếng thôi."

Để làm trà xanh thông thường chỉ mất vài phút. Nếu muốn uống trà lạnh thì có thể pha đắng hơn rồi thêm đá vào cốc, hoặc nếu lười thì có thể làm như trà lúa mạch bình thường, đấy là lấy âu to và trà túi lọc để làm một phần to uống mấy ngày liền.

Đấy là cách bình thường để làm trà.

Nhưng vẫn còn cách khác.

Nếu để trà ủ chầm chậm trong đá tan chậm, có thể tránh được vị đắng và trích xuất hết hương vị ra. Làm trong ấm trà. Chỉ được một ấm thôi.

Dù trong đầu biết là ngon, nhưng chắc hẳn sẽ không làm thường ngày đâu. Dù có thử một lần.

"Nếu ngon thì tức là mình dư thời gian…?"

Osamu lẩm bẩm, suy nghĩ bắt đầu hỗn loạn.

"Hương vị của cơm khác biệt tùy thuộc vào người làm. Gạo của anh Kita là tốt nhất cho cơm nắm của mình. Muối, rong biển, từng nguyên liệu đều phải chi li, nhưng cũng cẩn thận để có lãi… Nhưng mỗi người lại có khẩu vị riêng. Nếu có làm gì đó rồi ngộ ra, "Đây rồi!", thì người khác cũng không biết nó ngon hay không. Ngon là gì cơ chứ? Khó ghê…"

Lúc nhìn đàn em của mình băn khoăn, Kita chậm rãi nâng chén trà lên nhấp môi. Rồi anh gật đầu đầy thỏa mãn và nói, "Ngon lắm," như đang tự xác nhận.

"Ăn đồ cơ thể mình muốn là tốt. Uống trà lạnh sau khi làm việc bên ngoài rồi đổ mồ hồi cũng tốt."

Osamu gật đầu, còn lo lắng hơn trước. "Trời nóng thì ăn đồ lạnh, mệt thì ăn đồ ngọt, bị cảm hay gì đó thì ăn đồ ấm, khi đau bụng, khi buồn ngủ, khi vội... Nếu trong lúc không có gì để làm thì cái gì ngon nhỉ? Quả nhiên vị ngon là thứ không để tóm tắt lại qua loa được."

"Em sẽ nghĩ về nó suốt cả đời này cho xem, Osamu."

Kita nói, cười nhẹ, rồi ngẩng đầu lên nhìn trần nhà như đang cố nhớ gì đó.

"Anh thích hamburg đậu phụ. Nhưng anh hiểu tại sao loại bình thường cũng ngon. Thịt ngon mà nhỉ? Là một cục hương vị đấy. Nhưng anh vẫn thích hamburg đậu phụ hơn. Với anh thế là được, nhưng chắc hẳn với những người làm ngành nhà hàng thì sẽ khác. Nên chọn gì, thứ mình thích hay thứ mọi người thích?"

Osamu, người nãy giờ ngồi lắng nghe tiền bối của mình, bỗng bật ra.

"Ngày cuối cùng của đời em…"

Rồi như thể nhìn khung cảnh cuối đời, cậu ta nhìn ra ngoài sân nơi mặt trời đang lặn.

"Ban đầu em nghĩ em sẽ muốn ăn gì đó bình thường, chứ không phải thứ gì đó ngon nghẻ như sushi hay thịt của một nhà hàng đỉnh cao. Thứ gì đó ngon, anh biết đấy. Như món canh thịt lợn của mẹ em, hay phần cá hòoi nướng trong tủ lạnh mà em ướp trà. Em nghĩ nếu mình kết hợp cơm nắm với những món ăn bình thường mà ta nghĩ tới như này."

Osamu nói với bản thân, và Kita bình thản đáp lại.

"Đấy là tùy khách hàng lựa chọn. Em không thể bắt họ ăn nó lúc cuối đời được. Cứ làm những món làm họ nghĩ, 'Muốn ăn món này ghê' thôi."

Và Kita lấy miếng cơm nắm gà phô mai. Anh bóc lớp màng bọc ra ăn.

"...Ngon đấy."

"Cái nào cũng ngon ạ?"

"Ừ, ngon lắm."

Anh kéo phô mai ra và gật đầu.

"Anh muốn thử cà ri không ạ?"

Osamu mở bình giữ nhiệt, và hương cà ri lấp đầy căn phòng khách. Là cà ri Keema. Kita cầm thìa múc cà ri.

"Ừm, đúng, cà ri cũng ngon lắm."

Kita cầm nắm cơm trắng lên lúc nhai cà ri.

"Cảm ơn ạ."

Osamu vui vẻ cúi đầu, nhưng Kita nói lại ngay lập tức.

"Nhưng để cà ri làm món phụ sẽ phá đi sự tiện lợi của cơm nắm. Dù có ngon đi chăng nữa."

"Anh nói đúng… Em cứ nghĩ làm tốt rồi…"

Trong không khí cay nồng của phòng khách, Kita bất chợt nhìn qua nhà bếp rồi gọi Osamu, "Bà làm nhiều hành ngâm lắm, em có muốn đem một ít về không?"

"Có, em xin ạ!"

Ngồi quanh bàn cà phê, hai người họ cùng ăn cơm nắm trong lúc nói chúng ngon như nào.

Chủ quán onigiri và người nông dân. Hai người họ đều tập trung vào thứ mình làm, và có lẽ còn thư thả hơn thời cao trung.

Rồi bà của Kita bước vào, và ba người họ cùng ăn hành ngâm nhà làm, uống trà, và thư giãn trong chiều ngày hè. Chưa gì mặt trời đã lặn, và Osamu nói lời tạm biệt.

Kita nói với Osamu, người đang ngồi buộc dây giày trước thềm.

"Cảm ơn vì cơm nắm. Không để làm gì nhiều nhưng nếu em có tạo ra thêm món gì ngon thì để ăn thử nhé."

Anh cười nhẹ, nhưng nhanh chóng trở về khuôn mặt điềm tĩnh bình thường.

"Em làm cà ri vì nghĩ nó ngon, rồi nhận ra là nó không, nên dừng lại. Công việc hàng ngày đó chính là thứ đáng kể. Là trận chiến giữa em và cơm nắm. Cái 'cơm nắm gì đó' em tạo ra là kết quả bên lề, còn Atsumu thì không liên quan gì hết."

Osamu biết vậy, nhưng không trả lời được.

Cậu không gật đầu, nhưng nói với một vẻ mặt u sầu.

"Nhưng em vẫn muốn thằng ngốc 'Tsumu đấy biết được, dù chỉ một lần…"

Khi đó, bà Kita bỗng nhiên xuất hiện từ sau Kita và nói, "Không phải cháu đã cho nó thấy rồi à?"

Thấy vậy, Osamu nhìn lên và nói, "Ơ, gì cơ ạ?"

Bà Kita dịu dàng cười trước khuôn mặt ngơ ngác của Osamu. "Anh của Osamu-chan… Atsumu-chan, nhỉ? Cháu đã làm rồi mà? Cho thằng bé biết ấy? Đúng không, Shin-chan?"

"...Vâng."

Osamu ngơ ra nhìn, rồi chỉ có thể nói, "Ơ, gì ạ…?"

.

"Nặng quá…"

Khi Osamu về nhà, cậu xách đầy tay không chỉ với thùng giữ nhiệt, mà còn cả một thùng các tông to. Bên trong là dưa chuột, cà tím, cà chua - một lượng lớn rau củ mà Kita cho, cùng với dưa muối do chính tay bà làm nhồi nhét chung.

"Làm dưa chuột trước đã, rồi xem tủ lạnh còn chỗ không…"

Khi cậu nhấc hộp vào bếp, cậu nghe thấy một tiếng động lạ trong căn bếp tối om.

"Gì đấy? Chuột hả? Đùa luôn…"

Cậu lặng lẽ mở cửa bếp, nhìn theo hướng tiếng động, và nhận ra cái bóng đó không phải là của chuột hay động vật nhỏ, mà là kích cỡ của con lợn rừng.

Osamu đặt đồ xuống bàn ăn rồi thở dài ra gọi.

"Làm gì đấy, 'Tsum…"

"Ô, chào mừng về nhà."

Lẩn trong bóng tối mà nín thở chính là Atsumu, nhồi một nắm cơm trong miệng.

"'Mừng về nhà' là cái quái gì cơ? Ngây thơ thế hả…? Cái gì trong mồm… từ từ, ăn đồ thử nghiệm của người khác mà không xin phép đúng không? Còn không bật đèn lên nữa!"

Giờ thì Atsumu không cần trốn chui lủi nửa. Cậu đứng bật dậy mà nói lại.

"Câm đi, lúc ăn thì có bật lên mà! Mày về thì mới tắt đi thôi! Sao về mà không nói thế hả!"

"Mắc gì kiêu thế hả?"

"Hơn nữa, là cuộc thi đấy! Đâu rồi? Cuộc thi đó! Đừng có hèn nữa mà chịu thua đi!"

Khi Atsumu chen vô, Osamu giận tới mức muốn chửi lại, mặt cũng nóng dần, nhưng cậu nhớ lại khuôn mặt của anh Kita rồi hít thở sâu bình tĩnh lại.

Rồi bình tĩnh nói.

"...Tranh cãi với 'Tsumu không để làm gì cả."

"Hả?"

Cậu quay lưng lại với Atsumu, người đang vô tri đứng đó với nắm cơm gà phô mai trong tay, rồi bật đèn. Osamu nói trong căn bếp chói chang.

"Đừng có xen vào cuộc thi giữa tao và đồ ăn."

"Nói cái gì cơ?"

Atsumu xông tới, và Osamu ngăn lại với câu "nhưng," và đưa cậu ta một củ dưa chuột từ trong hộp các tông.

"Muốn thi đấu đến thế thì đây."

"Hả? Cái gì đây?"

"Đầu tiên, băm củ dưa chuột này đi nhé."

"Hả? Băm là gì cơ? Mà, có bao nhiêu củ trong này đấy?"

Atsumu chỉ tới chồng rau củ, và Osamu vô tư trả lời.

"Không đếm, nhưng khoảng tầm 50. Tao sẽ dạy cách băm, nên rửa tay lẹ lên."

"Sao lại phải băm?"

Băm là gì nhỉ? Băm nhuyễn hay băm vằm… Osamu cố giữ bình tĩnh khi nói.

"Muốn thi đúng không? Thi xem ai cắt được nhiều dưa chuột hơn nhé? Nhớ đảm bảo mỗi miếng bằng nhau đấy."

"Hả? Thi thái dưa chuột á!"

Atsumu mất bình tĩnh rồi. Đương nhiên cũng giận nhưng Osamu không thể chịu thua được.

Cậu ấy bình thản nhìn lại.

"Thi."

"Ai làm thế? Dị vãi!"

Atsumu tính ném củ dưa chuột, nhưng Osamu làm đối phương nín chỉ bằng một câu.

"Là dưa chuột anh Kita trồng đấy."

"...!!"

Kita nhẹ nhàng đặt củ dưa chuột lại trên bàn bằng cả hai tay, rồi xụ mặt hỏi.

"Mày tính làm gì với nó?"

"Lát nữa để xào. Làm dưa chuột trước đi."

"..."

Atsumu ngoan ngoãn vâng lời.

Khi cậu sắp rời đi, bà Kita đã dịu dàng nói, "Osamu-chan, con là một người là việc chăm chỉ hàng ngày. Chỉ cần cho nó thấy điều đó thôi."

Mình chỉ cần cho nó thấy mình làm gì mỗi ngày.

Osamu khoác tạp dề và rửa thật kĩ tay với xà phòng, rồi bắt Atsumu làm theo. Lòng bàn tay, mu bàn tay, dưới kẽ móng, giữa các móng tay, từng ngón tay, cổ tay. Rồi cậu ấy bát nước rửa dưa chuột.

"Băm là khi để củ dưa chuột như này rồi cắt chéo, hiểu chưa?" Osamu lăn củ dưa chuột gọt vội lên thớt, rồi cắt thành từng miếng bằng nhau.

"Như- Như này hả?"

"Sao lại tròn thế? Cắt chéo cơ mà!"

"...Như này?"

"Ừ, nhưng đừng có vứt mấy miếng kia đi, là đồ anh Kita cho đấy!"

"..."

Hai anh em đứng hai bên trong bếp, và Osamu dần bình tĩnh lại khi cắt cả núi dưa chuột.

Tuyệt ghê. Âm thanh của dao thật tuyệt.

Tiếng của một món ngon đang được làm ra - cũng rất tuyệt.

Cậu gọi người anh em bên cạnh mình.

"Mày giúp tao thật đấy. Cả đống dưa chuột này, thật là-"

"...Đây không phải thi."

"Tay mơ mới vào nghề nói gì đấy? Không có thi thố gì hết, đồ ngu này!"

Atsumu bị Osamu làm câm nín bởi câu mắng, gằn giọng hỏi lại, "...Mày tính làm gì với đống này?"

"Bà của anh Kita dạy cách làm dưa chuột muối cay. Tao tính thêm vào thực đơn."

Trong lúc hai người vô tư nói chuyện, Atsumu cắt từng nhát hơi không đều nhau. Bên cạnh đó, dao của Osamu đều đặn nhấc lên hạ xuống, núi dưa chuột cắt gọn dần cao lên ngay bên cạnh. Rồi cậu vui vẻ nói trong khi vừa ngân nga vừa làm việc, "Lát phải thử cà tím xào miso với được!"

"...Hứ."

Cặp song sinh thái dưa chuột trong im lặng, không nói gì hết, nhưng cuối cùng Atsumu lên tiếng trước.

"...Hứ, tao không làm nữa! Không, không đâu! Tao không dám lỡ cắt vào tay mình đâu!" Cậu ta ném tạp dề xuống đất, nhưng khi định rời nhà bếp, Osamu gọi với lại, "Gì đấy? Tính chạy trốn à?"

Nghe thấy vậy, Atsumu quay lưng đốp lại, "Tao không có chạy trốn!"

"Có kìa."

"Nói rồi, không!" Atsumu nói lại rồi trốn khỏi bếp. Ngay lập tức có thể nghe thấy tiếng ti-vi từ phòng khách bên cạnh.

"Chịu thua dịu dàng hơn tí đi chứ." Osamu hơi thở dài, quay lại cắt dưa chuột.

Khi đã xong, cậu làm theo công thức của bà Kita và trộn chung dầu mè với dầu ớt để làm sốt ngâm.

Cậu biết khi mình nấu ăn thì trái tim sẽ yên ả.

Khi chỉ có cậu ấy và đồ ăn thì sẽ đắm mình vào đó.

"..."

Thường thì thế, nhưng bây giờ, cảm giác như có gì đó không yên trong bụng.

Là kết quả cuộc thi.

"Cuộc thi này… 'Tsumu chạy khỏi thử thách cắt dưa chuột, nhưng trong vụ 'làm gì đó chỉ Onigiri Miya mới có', chắc mình mới là người đã chạy trốn…"

"Tới cuối cùng, là mình thua."

Osamu tiếp tục cắt dưa chuột, cảm giác đắng cay trong lòng.

Nhưng càng cắt thì cảm giác ấy càng biến mất.

Chỉ còn cậu và đống dưa chuột.

Và cậu trở thành một người tạo ra thứ mới.

Tới cuối cùng, liệu Osamu có thua cuộc thi không?

Nấu phần gạo đàn anh đã trồng nên, cắt rau củ mình nhận được cùng anh trai, dùng những nguyên liệu theo công thức mình được dạy bởi bà Kita.

Onigiri dưa chuột muối cay - món này chắc sẽ thành một món chỉ có thể tìm được Onigiri Miya.

Thứ sẽ làm ta cảm thấy ấm áp, có thể ăn cả ngày mà không chán, thứ mà mình sẽ muốn ăn ngay khi nhớ ra. Osamu dìm những chuyện lặt vặt xuống và chờ tới ngày mọi người có thể ăn món onigiri dưa chuột muối cay của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!