Chương 2: Ngày tri ân fan của Black Jackal
Đương nhiên phòng thay đồ của MSBY Black Jackal to và nhiều chức năng hơn hẳn phòng câu lạc bộ bình thường. Nhưng dù vậy, khi tất cả mọi người cùng tập trung sau giờ tập, nó vẫn ồn ào và đầy mồ hôi như thường.
Chủ công Bokuto Kotaro gọi với tới người bên cạnh mình.
"Tiếp sau làm gì đây?"
"Ăn!" Thành viên mới đầy tiềm năng của BJ, Hinata Shoyo, hào hứng trả lời.
"Thế đi ăn thịt cùng nhau không?"
"Tuyệt vời! Thịt!" Hinata hào hứng xuôi theo.
"Tôi ăn với nhé?"
"Thịt hả? Xiên que? Hay là bít tết? Mà cái nào cũng được."
Từng người một, tiếng hưởng ứng vang lên, và "Thịt! Thịt! Thịt" lan ra khắp phòng thay đồ. Sức nóng không liên quan gì tới kích cỡ phòng cả.
Trong đó, một chất giọng Kansai quen thuộc vang lên. "Lắng nghe một chút đã."
Mọi người quay đầu nhìn theo đó, băn khoăn không biết là về cái gì, hay nhà hàng nào. Người đó là chuyền hai Miya Atsumu. Thấy ánh mắt mọi người lấp lánh đầy mong chờ, Atsumu thỏa mãn gật đầu nói.
"Fanmeeting năm nay."
Fanmeeting - Ngày tri âm fan của BJ.
Là một sự kiện hàng năm nơi fan có thể tương tác và cùng vui vẻ với những hoạt động như chụp ảnh, ký tên, tặng quà, và chơi bóng chuyền cùng các tuyển thủ.
Trước khi Atsumu kịp nói thêm, Bokuto cắt ngang.
"À, xin lỗi. Tsum-tsum, tôi đang bận thịt một tí, lát nữa nói chuyện nhé?"
Atsumu cau mày trước giọng nói nhẹ như không của Bokuto.
"Hả? Gì đấy, bận thịt? Tiếng Nhật kiểu gì đấy?"
"Thế hả? Xin lỗi nghen! Nhưng tụi này muốn lựa thịt ăn cho lẹ, nên nhanh lên nhé?"
Đương nhiên Bokuto cũng đang mong chờ ngày tri ân, muốn được bùng nổ, được nổi bật hơn ai khác.
Nhưng bây giờ, chỉ có thịt.
Đương nhiên có những người tập trung vào việc trước mắt tới độ không thấy được gì khác.
"...Lựa thịt là sao đấy? Chả hiểu nổi văn hóa Tokyo."
Atsumu quạu quọ.
"Thì tôi đã nghĩ tới chủ đề của ngày tri ân."
"Chủ đề!? Gì vậy ạ?"
Được Hinata khích lệ, Atsumu ngừng lại một chút cho hồi hộp và nói, "...Hủy diệt và tái sinh thì sao?"
Ngay lúc đó, những ánh mắt vốn dồn vào Atsumu nhanh chóng tản đi. Căn phòng bị bao trùm bởi không khí ngại ngần khi không ai dám nhận xét gì.
"Thích làm gì thì làm," chủ công Sakusa Kiyoomi nói khi rời phòng thay đồ.
Hồi cao trung, Sakusa là một trong ba tay đập cấp quốc gia. Bokuto, người ở trong top 5, xui xẻo thay là không phải top 3, gọi vọng tới.
"Omi-kun, thịt thì sao?"
Sakusa quay lại khi nghe thấy chất giọng vô tư của Bokuto. Nửa khuôn mặt cậu được che đi bởi khẩu trang y tế để phòng lây nhiễm như thường lệ, nhưng rõ ràng cậu ấy đang thấy phiền.
Sakusa nói qua lớp khẩu trang.
"Tôi không đập tay ở ngày tri ân đâu," Sakusa nói lúc rời đi.
Cánh cửa đóng sập lại, và Bokuto chợt nhận ra gì đó.
"Không, không phải fanmeeting, thịt cơ!"
Những tuyển thủ khác thì đang nói về thịt, về thịt cừu chỗ nào bán ngon, về giá rẻ, không, hương vị hơn giá cả chứ, không, số lượng chứ? và cứ vậy.
"Nghe đi chứ!"
Atsumu hét lên, và bị lơ đẹp.
Không phải là không có hứng thú với hôm fanmeeting, hay là đang tỏ ra xấu tính với Atsumu. Chỉ là sai thời điểm mà thôi. Khi ai cũng đói meo và nói chuyện về thịt sau buổi tập, thì chủ đề đấy là không phù hợp.
Hinata nhìn quanh đồng đội của mình. Cậu mới tham gia, nên chắc hẳn vẫn chưa biết gì, nên chỉ có thể ngồi quan sát.
Vậy, năm nay ngày tri ân fan sẽ có gì đây.
.
Chưa gì đã tới ngày tri ân fan.
Khu vui chơi gần đó được chọn làm địa điểm tổ chức. May mắn là thời tiết tốt, khu sân khấu bên ngoài chật kín những người ngóng tới hôm nay, từ gia đình tới người trẻ, tới cả các thành viên câu lạc bộ Bóng chuyền trong trường cao trung hoặc sơ trung. Đương nhiên, các tuyển thủ đã tranh thủ tập luyện ngoài giờ cũng vô cùng hồi hộp không thể chờ tới lúc chương trình bắt đầu.
Mắt Bokuto lấp lánh rực rỡ khi ngó đầu từ sau tấm rèm.
"Tới ngày đầu tiên rồi!!"
"...Không phải ngày đầu tiên, chỉ hôm nay thôi. Thiệt tình, sao cậu chưa chuẩn bị gì nhiều mà đã hăng hái thế? Ăn thịt vào đi."
Người đang xoay lưng lại, ngồi xổm lẩm bẩm là Atsumu, người mà cái chủ đề mình hào hứng đề nghị bị từ chối. Atsumu tỏa ra không khí vô cùng khó gần, nhưng khi nhân viên nói, "Đi chuẩn bị đi ạ," thì vẫn đứng dậy.
Ngay bên cạnh, Hinata nhảy nhót làm ấm người, và Sakusa ngần ngại tháo khẩu trang. Nhân viên đang giãn người là người mặc trang phục linh vật BJ, Jacksuke.
Và rồi, nhạc sôi động phát ra từ loa, và khi các tuyển thủ còn đang xác nhận xem đã sẵn sàng chưa, Bouto làm lơ hướng dẫn của nhân viên và chạy ra sân khấu.
Hinata hét.
"Anh Bokuto từ từ! Vẫn chưa được!"
Ngày tri ân fan sắp bắt đầu rồi.
.
Phần đầu tiên là phần tự giới thiệu của các thành viên. Các tuyển thủ khoác đồng phục lần lượt lên sân khấu và nói đôi lời với MC. Bokuto nói dài hơn cả thời gian cho phép, và fan nữ rú lên khi Atsumu xuất hiện. Nếu không phải là lúc trong trận thì cậu ta sẽ cười. Và có lẽ nhờ kỹ năng thần sầu của MC mà không khí vẫn khá sôi động khi Sakusa, ít nói vô cùng, bước lên.
Cuối cùng, đã tới lượt Hinata, người mới sắp sửa chào sân.
"...!!"
Hinata lo lắng tới mức lên sân khi đang kết hợp tay phải với chân phải, tay trái với chân trái, lúc nhận được micrô thì cậu nói trong lúc người vẫn còn cứng đơ.
"V-Vâng… Em là Hinata Shoyo, áo số 21, 22 tuổi! Món ăn ưa thích của em là cơm với trứng sống!"
Này là con nít.
Ban đầu, khán giả cười nhẹ khi thấy cậu người mới đang ngần ngại, nhưng chắc vì cái lo lắng của Hinata cũng lan tới họ mà không khí cứ im lặng dần.
Đành vậy thôi. Trước khi chào sân thì chẳng ai biết tới Hinata cả. Cậu là người duy nhất trong khán phòng tri ân mà không có fan. Chỉ có một mình.
"Ừm, tới gần đây, em ở trên bãi biển, không, ý là, ở Brazil…"
Khi Hinata đang cố nói, tiếng khúc khích vang lên từ trong đám đông.
"Hả? Gì thế ạ?"
Lúc Hinata đang nhìn xung quanh, tiếng khúc khích to dần lên, và nhanh chóng biến thành tiếng cười lớn.
"Hả!? Em làm gì sai ạ?"
Thế nhưng nguồn gốc tiếng cười không phải là do Hinata.
Bokuto đang thò đầu ra từ bên cạnh sân khấu, rồi còn tự ý đi ra. Đến cả Hinata cũng nhận ra.
"A-Anh Bokuto!?"
Bokuto đập Hinata một cái vào lưng, làm cậu ấy ho khan, rồi giật micrô khỏi tay cậu ấy.
"Hinata là đệ tử của tôi đấy!!"
Khán giả vỡ òa trong tiếng cười.
Cậu ta chỉ vào Hinata mà hào hứng nói, "Đệ tử của tôi đấy!", còn tại sao lại nói y hệt câu trước thì không biết.
Đương nhiên, hành động bất chợt của Bokuto không phải để giúp đệ tử của mình, hay để giúp tăng độ chú ý cho cậu người mới này. Cậu ta chỉ muốn nổi bật hơn, nên mới bước ra dù đã qua lượt của mình.
Thế nhưng, bất ngờ ấy cũng là đủ để làm không khí thân thiện hơn hẳn, với những tiếng, "Ồ, đệ tử à. Cố lên nhé!" và mọi người đều chào mừng Hinata. Mọi chuyện cũng thành ra ổn áp.
Khi khán giả đã hăng hái dần, phần tiếp theo sắp sửa bắt đầu.
Không phải những mỹ nữ mặc trang phục những năm 80 xếp hàng trên sân. Là các thành viên của Black Jackal, trang bị đầy đủ độn vai, quần áo ôm màu sắc rực rỡ, tóc duỗi thẳng, và giày cao gót.
Mọi người bên dưới đều có chung một suy nghĩ.
"À, điệu Bubbly."
Bài hát nổi tiếng từ hồi trước vang lên trong loa, và khán giả bùng nổ trong hào hứng. Các tuyển thủ đánh phấn mắt màu xanh lam, kẻ lông mày đậm, đồng loạt giơ cao tay và tiếng hò reo cũng to dần.
Các tuyển thủ còn đội tóc giả dài và đi giày cao gót, lắc đầu bước ra.
Khán giả đứng hết lên bắt đầu vỗ tay. Có vẻ như là còn nghe được vài tiếng hét, nhưng ai cũng vui và cười, giơ điện thoại và máy tính bảng lên chụp ảnh.
Ai cũng đang vui, cả trên sân và dưới sân.
Rất, rất tuyệt.
Chắc luyện tập chăm chỉ lắm.
.
"Dừng nhạc lại đã!"
Giọng Bokuto vang vọng như cách nó vang khắp buổi tập sáng mọi khi. Đầu đội tóc giả và mặt trang điểm kĩ dù mới đang tập luyện, Bokuto giận dữ chỉ vào Atsumu mà quát. Vẻ mặt này cậu ta không bao giờ làm lúc tập bóng chuyền.
"Tsum-tsum! Điều tệ nhất có thể làm là cậu thấy ngại rồi làm ẩu tả đấy! Vừa tệ vừa không ngầu tẹo nèo!"
"Bị ngu à! Tui không làm nổi!"
Atsumu quăng mái tóc giả màu nâu xuống sàn, và Bokuto lại gần.
"Không làm được cũng phải làm!"
"Không! Tui cũng tính nói anh là…"
Atsumu lườm Bokuto.
"Cái màu son đấy chả hợp tẹo nào!"
"H-Hả!?"
Khi Bokuto ngại ngùng lấy hai tay che miệng, Atsumu lại gần, dùng tay quệt đi lớp son môi.
"Màu hồng này nổi quá!"
"Không! Ổn mà! Này là trang điểm y hệt thời đấy đấy!"
Nhận thấy Bokuto và Atsumu đang quạu quọ như thường lệ, các tuyển thủ khác chớp cơ hội nghỉ ngơi một lúc. Shion, một cầu thủ lớn tuổi hơn, vừa uống nước vừa nói.
"Màu hồng chắc chắn không hợp mà. Bokuto là tông ấm. Gì thế, Meian-kun?"
"Nghĩ thế thì sẽ có màu hợp cho mỗi người nhỉ. Tôi nghĩ Inuaki là tông lạnh."
"Thế cậu thích màu nào?"
Khi Inuaki hỏi, Meian trả lời nhân lúc anh chải lại mái tóc giả rối bù.
"Không phải thích hay không, mà là hợp hay không. Tông vàng tông xanh gì đó."
"Chả hiểu gì hết."
"Màu đấy hợp với Shion nhỉ?"
"Nhưng tôi không thích nó lắm."
Trong lúc các tiền bối đang thư giãn nghỉ ngơi, trận chiến giữa Bokuto và Atsumu vẫn tiếp tục.
"Tsum-tsum… Ghen vì tôi đẹp hơn chứ gì!"
"Cá-Cái gì cơ!?"
Mặt Atsumu tái mét, và Bokuto tiếp tục đổ dầu vào lửa.
"Gục ngã trước vẻ đẹp rồi chứ gì!"
"Không đúng! Sao có thể được? Tôi mới là người đẹp hơn trong mắt mọi người!"
"Ha! Thua cuộc thì gì cũng thế thôi!"
"Hả!? Cấm rút lại đấy nhá!!"
Cuối cùng, Atsumu nhặt bộ tóc giả bị ném xuống sàn và đội lên.
Và thế là hết.
Atsumu vẫn cau có nhưng vẫn đứng vào vị trí của mình trong điệu nhảy, và Bokuto gật đầu.
"Hinata, bật nhạc lên!"
"Được ạ, bắt đầu thôi!"
Hinata, vừa đóng vai nhiếp ảnh gia vừa lo âm nhạc, vẫy tay từ sau chân đứng, và các tuyển thủ lại đứng dậy.
Đoạn nhạc dạo đầu đã nghe đi nghe lại hàng tá lần lại vang lên, và buổi tập nhảy lại tiếp tục.
Các tuyển thủ vừa nhảy vừa nghĩ, "Cái Bokuto nói lúc nãy không có ý đồ gì cả, đang hoàn toàn thật lòng, nhưng mình không thích nổi." Và ai cũng có vẻ vui khi nhảy và trang điểm.
Trừ Sakusa.
.
Từng bước nhảy của các thành viên BJ vô cùng đều nhau, có lẽ là nhờ vô số ngày tập luyện gian khổ. Vốn là vận động viên bóng chuyền, thể chất đã tốt sẵn, nên động tác rất dứt khoát và tay chân dài ngoằng cũng nổi hẳn lên trên sân khấu. Và khi khúc nhạc thứ hai vang lên, họ nhảy xuống phía khán giả.
Rồi bắt đầu thời gian đập tay.
Ghê phết đó. Thiệt không nhỉ? Không chắc nữa, nhưng khán giả rất thích, nên thế là ổn.
Khi Bokuto thấy một chiếc quạt ghi chữ "Dấu V" và "Nhắm vào em đi" trong khán giả, cậu ấy chạy qua đó giơ dấu V ở tầm gần. Phản ứng đỉnh đấy. Nhưng, nếu nhìn kĩ hơn, thì mặt sau chiếc quạt lại ghi "Atsumu♥", nên chắc hẳn người đó đã thấy phiền thay vì vui. Chắc vậy. Không biết nữa, nhưng ai cũng có vẻ đang vui. Thế là ổn rồi. Ổn, nhưng không biết khán giả có nhận ra không.
Rằng Sakusa không ở trong số những vận động viên đang hòa vào đám đông.
"Omi-kun chạy vì không muốn đập tay kìa!"
Với mái tóc giả dài, Bokuto hét lên trong lúc đi vòng vòng quanh khán giả để đập tay.
"Còn có cái tệ hơn này. Bọn mình đang mặc váy ôm sát."
Atsumu vỗ chiếc váy ngắn đỏ rực đang như thể nó sắp bung ra tới nơi, và Inuaki, người trang điểm lên rất đẹp, quay ra cười nói.
"Thế hả? Oliver đang phiêu lắm kia kìa nhỉ?"
Atsumu nhìn quanh đám đông, băn khoăn không biết có thật không, và thấy được cảnh Oliver Barnes đang tạo dáng cùng mái tóc đã chải.
"Đúng thiệt! Lúc chuẩn bị ổng có nhập tâm thế đâu!"
"Còn hợp hơn cả tôi nữa!"
Thấy ánh mắt ngạc nhiên của Bokuto, Oliver, cao tận 207cm, nháy mắt một cái cùng cặp mi giả.
"Hi!"
Kiểu người vẫn tỏa sáng dù mặc cái thứ này.
Thế hôm nay Hinata, người đã vô cùng chăm chỉ làm hậu cần trong lúc tập làm gì? Cậu ta chạy loăng quăng trong khán giả, cầm một cái hộp to. Nhân tiện thì Hinata mặc đồ thể dục thôi.
"Hộp bỏ phiếu đây ạ!"
Ừm, vụ nhảy cũng là khảo sát độ nổi tiếng của các tuyển thủ, và phiếu bầu được đưa cho khán giả khi họ vào khu vực.
"Viết tên tuyển thủ mọi người nghĩ là đỉnh nhất rồi bỏ vào hộp ạ!"
"Nếu không biết ai với ai thì viết màu trang phục cũng được ạ! A, dạ, em qua đó ngay đây!"
Hinata, người đang bận bịu chạy xung quanh và cao giọng gọi không hề để ý. Không chỉ mỗi Hinata, tất cả mọi tuyển thủ đều không để ý.
Rằng có vài cựu thành viên câu lạc bộ của Inarizaki đang trong đám đông.
"Thằng ngu này!"
Ojiro Aran bật cười, đeo khăn tắm BJ mua ở quầy hàng quanh cổ.
"Atsumu làm tốt lắm, đỉnh lắm đấy."
"Chân đẹp thật, nhìn cáu chết đi được."
Akagi Michinagi và Oomimi Ren cũng đang vừa cười vừa uống bia.
Mỗi năm, họ đều ngóng coi sự hào hứng của Atsumu khi tới ngày tri ân. Dù chuyện gì xảy ra, họ không phải chịu trách nhiệm, và 100% là lỗi người khác phải lo, nên việc vừa uống bia vừa xem Atsumu trên sân khấu, còn nói "Nhìn ngu quãi," và "Cố gắng chưa kìa," là rất sảng khoái.
Thế nhưng, anh em song sinh của Atsumu, Miya Osamu từ "Onigiri Miya" lại nhìn sân khấu đầy ngờ vực.
"Ánh mắt của Atsumu… Như thể đang tính làm trò gì ngu ngốc."
Nhưng với người khác thì Atsumu chỉ đang nhảy mà thôi.
.
Kể cả sau khi thu phiếu bầu thì Hinata vẫn rất bận.
Cậu giúp mọi người thay đồ và rửa mặt, rồi ra sau sân khấu tìm Sakusa đang trốn mất. Rồi cậu dừng Bokuto hăng hái quá trớn muốn tham gia vào mọi thứ lại, rồi dùng ống nhòm để xem bàn tay đang giơ của khán giả trong giải đấu oẳn tù tì. Rồi cậu xuống đám đông để phát quà, và cuối cùng là lôi Bokuto - người có nói mấy cũng vẫn muốn chơi - lên sân khấu tham giả trận đấu giả lập - nói chung là một trợ lý rất tuyệt vời.
Nhờ công sức của Hinata, chương trình cứ diễn ra mà không có bất lợi gì, và vốn dĩ sẽ bế mạc bằng cách công bố kết quả cuộc khảo sát độ nổi tiếng - nhưng lúc cậu nhận ra thì Atsumu đã biến mất.
"Tsum-tsum không chấp nhận thua cuộc nên chạy mất rồi!"
Bokuto, giờ đã thay lại sang đồng phục, cười như thể mình đã thắng.
Kết quả vốn sẽ được công bố trên sân khấu, nhưng Bokuto cứ khăng khăng với nhân viên, "Nè, nói đi mà, nói cũng không sao đâu, không làm lỡ gì đâu, nè nè nè," và ép người ta khai kết quả.
Hạng hai, Miya Atsumu, và hạng hai, Bokuto Kotaro, rất sát nhau.
Chắc mấy lần chiều fan (?) cũng có tác dụng.
Nhưng ngay khi Bokuto đi khoe kết quả, Atsumu biến mất. Với Atsumu hiếu thắng thì chắc là cáu lắm, nhưng này chỉ là trò phụ thôi, không đáng để chạy.
"Có trong nhà vệ sinh không?"
"Không có ạ!" Hinata đáp lại ngay lập tức.
"Phòng chờ thì sao?"
"Em tìm rồi! Không có ạ!"
Không khí sau hậu trường căng thẳng vô cùng. Đã thử gọi điện thoại cho Atsumu nhưng không có gì. Chắc cậu ta bỏ lại chỗ nào xong đi rồi.
"Nè, cậu ta không ở đây thì có làm gì được đâu, nên bắt đầu thông báo người hạng hai trước đi. Khán giả đang chờ đó."
Bokuto nói vậy.
Đúng là một đề nghị rất thực tế, nhưng cậu ta mới là vấn đề lớn nhất. Mọi người nhìn như thể muốn phát ngôn gì đó, nhưng không có lựa chọn nào khác cả.
"Đi thôi nhé?"
"Ừ."
Và thế là mọi tuyển thủ trừ Atsumu và Jacksuke lên sâu khấu, vẫy tay.
Tới lúc thông báo kết quả rồi.
Tiếng trống dồn dập vang lên, và khán giả nín thở nhìn lên sân khấu. MC, tay nắm chặt micrô, chầm chậm nói.
"Đã có kết quả của cuộc khảo sát độ nổi tiếng Black Jackal rồi đây. Ai là người tự tin và nổi bật nhất trong điệu nhảy vừa rồi nào?"
Ánh đèn lia qua lại các tuyển thủ, nhưng rồi tiếng trống cũng dừng.
"...Hạng hai là Bokuto Kotaro! Và hạng nhất là Oliver Barnes! Mọi người cùng cho một tràng pháo tay nào!"
Hai tuyển thủ được gọi tên bước lên trước cùng với nụ cười mở rộng tới mang tai.
Oliver, đã thay váy ra đồng phục, có nụ cười tươi rói khác hẳn với vẻ đẹp cuốn hút vừa nãy, còn Bokuto có vẻ mặt, "Hả? Thật sao!? Không thể tin được!" Linh vật Jacksuke cũng nhảy nhót giữa hai người, tỏ ra vô cùng dễ thương và thu hút. Khán giả cũng hào hứng hướng máy lên sân khấu để quay lại.
Trừ một góc nơi các cựu thành viên Inarizaki đang-
Ojiro nói với lon bia trong tay.
"Atsumu đâu? Nó đâu rồi? Trốn việc à?"
"Chắc tại không được chọn đấy? Giờ chắc đang trốn đi mà suy rồi."
"Nhìn cái ra ngay."
Trong lúc các cựu thành viên đang cười nói, chỉ có Osamu nhìn lên khán đài mà cau mày.
"...Chả giỏi tẹo nào."
"Hả, là sao cơ?"
Khi Ojiro hỏi, Osamu lườm sân khấu như thể đang đánh giá nó.
"Ánh mắt nó lạ lắm, như đang tính bày trò…"
"Ánh mắt em còn đáng sợ hơn đấy."
Ojiro nói và cười, và mắt Osamu mở to.
Rồi cậu ta đứng dậy hét.
"Biết rồi! Là nó!! Chính là nó!!"
Sân khấu, dù không có Atsumu, đã sắp sửa bế mạc. Hạng nhất và hạng hai giơ cao cúp và cười, trong lúc các tuyển thủ khác vỗ tay chúc mừng.
Đội trưởng Meian cầm lấy micrô.
"Mùa giải này chúng tôi cũng sẽ chiến đấu hết mình! Xin hãy ủng hộ chúng tôi! Cảm ơn mọi người rất nhiều vì hôm nay!"
Và các tuyển thủ vẫy tay chào đám đông, báo hiệu rằng chương trình đã thực sự kết thúc.
Cái đầu của Jacksuke đột nhiên rơi bộp xuống đất.
"Hả!?"
Meian nhảy giật lại, và các tuyển thủ vây quanh Jacksuke, vội vã "Hả?" và "Có sao không?"
Cả sân khấu loạn lên.
Phải làm gì đó, phải bảo về Jacksuke.
Nhưng Jacksuke lắc như điên, rũ bỏ cái đầu mà Bokuto đã nhặt lên và định đặt lại. Cái đầu lại rơi xuống và lăn quanh.
Jacksuke hét.
"Thôi đi! Không muốn đâu! Nóng quá!"
Giọng vùng Kansai.
-Giọng vùng Kansai?
Nhìn kĩ Jacksuke hơn thì thấy cái mặt của Atsumu ló ra từ bộ đồ.
"Tsum-tsum!?"
Bokuto bất ngờ vô cùng, còn Atsumu thì vừa thở dốc vừa cười vì lý do nào đó.
"Tui bị lạc trong lúc đi vệ sinh về xong ra đây mất tiêu! Đường tắt đó! Hahahaha!"
Mặt cậu ta đầy mồ hôi từ việc nhảy nhót trong bộ đồ, nhưng vẫn cố cười dù đang thở dốc. Nhìn khá là đáng sợ.
Hơn nữa, với những khán giả ngồi hàng phía sau mà không thấy được mặt Atsumu, có vẻ như là người bên trong đã lên cơn rồi chui ra. Không kịp đợi cảnh sát hay gọi cảnh sát.
Nhưng dù vậy.
Dù vậy, tới tận lúc này, nếu các tuyển thủ biết ý thì có thể đã xong. Nếu mọi người cùng hợp tác thay vì cố giải quyết thì có thể biến cái này thành tiểu phẩm hài.
Nhưng người gần Jacksuke nhất bây giờ là Bokuto Kotaro.
Bokuto nhìn Atsumu ngây ngốc, rồi nói với một vẻ mặt vô tri. "Hả, gì thế, làm gì thế chứ, Tsum-tsum, thôi đi mà."
Atsumu đông cứng khi trò đùa của mình bị lơ đẹp mà đã thế còn bị mắng.
"Hả?"
Linh vật đầu người đứng giữa sân khấu, im bặt. Người MC đã xử lý gần hết mọi chuyện, các tuyển thủ ban nãy còn cười và vỗ tay, khán giả nãy còn vui vẻ giơ máy lên đều im bặt.
Thứ duy nhất chuyển động là những giọt mồ hôi trên mặt Atsumu.
Ngày hôm nay rất đẹp.
Bầu trời trong vắt không có gió, và trên trời có một chiếc máy bay khẽ bay qua. Trời đủ ấm để không phải mặc áo khoác, và ta còn nghe được tiếng cười ríu rít của trẻ con trên tàu siêu tốc. Quả là một ngày nghỉ tuyệt vời. Ai cũng chờ tới ngày chỉ có một trong năm, ngày mà tuy vô tri những cũng rất vui. Cho tới bây giờ.
"...H, hả!? Sao lại lạnh lùng thế!!"
Atsumu như sắp khóc tới nơi, nhặt đầu Jacksuke lên đội vào, rồi lủi khỏi sân khấu, hét to nhất có thể trong bộ đồ vừa nóng vừa tối.
"Nếu như Aran-kun có đây, anh ấy đã hiểu ý rồi…! Sao anh không ở đây, Aran-kun! Aran-kun!"
.
À đâu, Aran có đó mà.
"Mày làm trò gì đấy?"
Ojiro Aran, từ bên dưới, chạy hết sức mình tới chỗ sân khấu. Nhưng giọng cậu không vang tới chỗ Atsumu đã lủi đi được, mà tan đi trong đám đông đang hoảng sợ.
Osamu lẩm bẩm với bờ vai buông thõng.
"...Chắc nó đề nghị cái gì như kiểu 'hủy diệt và tái sinh', tự làm theo ý mình, phá hết mọi thứ, rồi tự thấy sợ, xong chạy mất."
"Không ai theo à? Chắc đang nằm gục sau hậu trường rồi."
"Thấy được mặt kìa."
Mỗi năm, họ đều ngóng coi sự hào hứng của Atsumu khi tới ngày tri ân. Dù chuyện gì xảy ra, họ không phải chịu trách nhiệm, và 100% là lỗi người khác phải lo, nên việc vừa uống bia vừa xem Atsumu trên sân khấu, còn nói "Nhìn ngu quãi," và "Cố gắng chưa kìa," là rất sảng khoái.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
