Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 12: Sau khi tốt nghiệp - Chương 6: Đại đế vương của Rio

Chương 6: Đại đế vương của Rio

Đây không phải một miếng khi đói, mà là Đại Đế vương khi tuyệt vọng.

"Cảm ơn vì bữa ăn! Anh đã giúp em nhiều lắm! Ờm, về tất cả mọi thứ!"

Hinata Shoyo cao giọng nói.

Và rồi, "Được rồi, nhóc con," người đàn ông đang vẫy tay nói, chính Đại Đế vương - Oikawa Tooru.

"Em sẽ liên lạc với anh ạ!"

"Được."

"Cảm ơn anh nhiều lắm!!"

Trong ánh đèn đường, Hinata cúi đầu và nhảy tót lên chiếc xe đạp dựng bên cạnh. Tới giờ về nhà rồi.

Nói tới nhà thì không phải là căn nhà ở Miyagi nơi có gia đình đang chờ cậu. Giờ cậu đang sống trong một căn nhà cùng với một người khác.

Ừ, đây là Rio de Janeiro, Brazil.

Hai người họ tách ra ở công viên Flamengo gần vịnh Guanabara, phía bắc trung tâm. Trời đã tối muộn, nhưng mọi người vẫn còn xung quanh, có vẻ vẫn chưa vui vẻ đủ.

Đêm nay hơi nóng.

Cũng không lạ gì khi mặt Hinata ửng đỏ lúc đạp xe về.

Bởi vì-

Cậu ta gặp được Đại Đế vương nơi đầu bên này thế giới đấy!

Dù ở Miyagi thì cũng khó mà đi ngang qua nhau như này! Giải đấu ở Argentina á!

Mình chẳng biết gì hết! Hẳn là Kageyama có biết! Nếu thế thì phải nói cho nghe chứ! Nói câu, "Định đến Brazil à? Oikawa đang chơi ở Argentina đấy." cũng có sao đâu. Hai quốc gia sát nhau mà! Nhưng vẫn tuyệt quá đi!!

Được gặp Đại Đế vương ở đầu bên này thế giới!

Cảm xúc của cậu không theo kịp hiện thực. Không khí ấm nóng của gió đêm cũng không hạ nhiệt được cậu.

Hôm nay, chuyện xui rủi cứ liên tục kéo đến. Có biết bao nhiều chuyện đến mức nếu cậu yếu ớt thì hẳn đã hét lên bỏ cuộc. Hinata giờ thở mạnh và đạp xe hết sức mình, nhưng lúc ban ngày, cậu chỉ có thể đạp nó chầm chậm và yếu ớt.

Mới vừa nãy, bóng tối còn bao trùm, nhưng xui và rủi như thể là hai sợi dây cuốn chặt lấy nhau. Những lúc tưởng chừng như tối tăm thì ánh sáng sẽ bất chợt soi rọi. Nếu để bản thân chìm vào sự tiêu cực, ta sẽ mất đi chính bản thân mình.

Hinata hít sâu không khí, nghĩ lại về ngày hôm nay.

Vận xui bắt đầu từ lúc nào nhỉ?

Đầu tiên, cậu thua. Ừ thì thua là bình thường. Rồi cậu bị lạc lúc đi giao hàng rồi giao muộn, bị mắng, rồi chưa gì đã bị móc túi mất hết tiền. Về nhà thì bị Pedro, bạn cùng phòng, lơ đi như mọi khi.

Vậy nên cậu chỉ ở trong phòng ngồi cuộn tròn lại.

Sau hai tháng tới Brazil, cậu vẫn chưa thu gặt được kết quả gì cả. Cậu tới tận đây vì bóng chuyề, nhưng giờ lại bận bịu với công việc làm thêm để trang trải cuộc sống. Mới chỉ có hai tháng, nhưng thời hạn chỉ có hai năm. Nếu cậu cứ suy nghĩ lung tung, nó sẽ trôi qua trong nháy mắt.

Cậu không có thời gian. Không có tiền bạc nữa.

Cậu làm gì được để thoát khỏi tình cảnh này đây? Có gặp rắc rối thế nào thì cũng không tiến lên được, mà hiện giờ cậu đang ngày càng hoang mang. Như là bóng tối đằng sau sắp nuốt chửng cậu tới nơi.

Như để thoát khỏi sự cô đơn này, Hinata rời phòng. Rồi cậu lên xe mà vô thức đạp xung quanh.

Cậu không nghĩ rằng mình sẽ gặp được Oikawa lúc đó.

Nếu vẫn cố thủ trong phòng, chắc hẳn đã không gặp được Oikawa, nên Hinata nghĩ việc ép bản thân ra ngoài là lựa chọn đúng.

Bây giờ có buồn thì cũng phải ra ngoài mới được! Tuyệt!!

Khung cảnh lạ mắt lướt qua.

Khuôn mặt cậu khi vội vã đạp xe đi, y như khuôn mặt khi cậu tới trường. Lúc đó cậu cũng vội vã tới trường và về nhà, suy nghĩ về việc hôm nay và ngày mai mình phải làm gì.

Khác với khi đó là bây giờ mình chỉ có một mình. Hồi đó mình có bạn bè và những người luôn sẵn sàng giúp đỡ, nhưng giờ chỉ có bản thân thôi.

Mình chưa bao giờ nghĩ anh Oikawa sẽ là người giúp mình thoát khỏi sự cô đơn đến nghẹt thở này.

Hiện thực thật kỳ lạ mà.

Lần đầu thấy mặt anh ấy, mình cứ ngỡ là đã lên cơn hoang tưởng vì quá cô đơn, nhưng những khuôn mặt mình nghĩ tới là gia đình, thầy cô, và bạn bè. Mình không nghĩ về anh Oikawa. Mình cũng chưa hoang tưởng bao giờ nên không biết nữa.

Nghĩ lại thì anh Oikawa là thực tế nhất. Hoang tưởng về Đại Đế vương cũng không làm mình buông thả, mà còn làm mình vui hơn.

Tâm trạng giờ đã khá lên, Hinata lại lần nữa biết ơn Oikawa.

Oikawa Tooru.

Hinata đã biết Oikawa từ năm nhất cao trung, nhưng đây là lần đầu tiên họ nói chuyện tử tế với nhau; anh ấy là đàn anh bên trường khác, lớn hơn cậu hai tuổi.

.

Vài giờ trước, hai người họ tái ngộ tại công viên Flamengo và tới một nhà hàng mà Hinata nói là "ngon, bổ, rẻ." Đó là bữa tối cho hai người ở nước ngoài.

"Chỗ này là sao đây?"

Oikawa đi vào nhà hàng hỏi, và Hinata chỉ về phía bàn buffet sáng trưng và quầy tính tiền.

"Anh lấy bao nhiêu tùy ý. Rồi cân để tính tiền."

"Rõ rồi."

Ánh mắt Oikawa sáng lên lúc cầm đĩa.

Vẻ mặt hoang dại của nam sinh câu lạc bộ thể thao hiện lên khi thấy đồ ăn biến mất ngay lập tức, rồi được thay để bằng khuôn mặt của một vận động viên. Giờ anh là dân chuyên nghiệp rồi, và cơ thể này là cần câu cơm. Anh đã qua thời ăn uống tùy ý từ lâu rồi.

Oikawa vui vẻ xếp thịt, rau, tinh bột lên đĩa sao cho thật cân bằng, và nói. "May là Brazil có cơm."

"Argentine không có ạ?"

Hinata hỏi, cố lấy mì ý lên đĩa mình. Oikawa suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

"...Kiểu thịt là món chính đó?"

"Hahaha."

"Không, anh nghiêm túc đấy. Ô, cái đậu kia nhìn ngon ghê."

"Ngon lắm đấy ạ!"

Thấy Hinata chật vật với món mì ý, Oikawa dừng lại, hơi nhăn mặt nói.

"Ê, nhóc con."

"Dạ?"

Hinata nhìn lên, một tay cầm kẹp, và Oikawa nghiêm nghị nói.

"Không phải vì Oikawa này đang khao mà phải tỏ ra hối lỗi rồi ăn uống dè sẻn đâu. Cứ ăn bình thường đi."

"...!!"

Mắt Hinata bắt đầu ngấn nước.

Nay Hinata mới mất ví, nên Oikawa đã khao cậu.

"...En cảm ơn ạ!"

Và Hinata để một đống mỳ lên đĩa.

"Em sẽ ăn tinh bột… Ổn mà…"

Nhà hàng Hinata giới thiệu quả nhiên là ngon, bổ, rẻ. Hai người nhanh chóng thân nhau và nói chuyện liên hồi trong lúc ăn.

"Ngon thật. Anh chưa ăn thế này bao giờ, nhưng hoài niệm ghê."

"Em biết mà."

"Cái rau màu đỏ này là gì đây?"

"Em cũng không biết nữa."

"Không biết á!?"

"Em mới tới đây được hai tháng thôi!"

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện như bạn bè cũ. Nhìn kiểu gì thì cũng không nghĩ là họ vô tình gặp ở nước ngoài mà còn chẳng biết rõ tên đầy đủ của đối phương.

Với hai người đã rời Nhật bản và tự dựa vào chính bản thân mình để sống, chắc hẳn được chia sẻ và thỏa mãn sự cô đơn của mình quý giá lắm. Oikawa hẳn cũng đã rất muốn được trò chuyện bằng tiếng Nhật. Hinata thì có Katou và Lucio, nhưng quanh Oikawa chắc hẳn không có ai nói được tiếng Nhật.

"Ồ, ở chung nhà à, nhóc con. Thế tự nấu ăn hả?"

"Vâng! Em nướng thịt với cả hấp rau củ."

Oikawa bật cười ở câu trả lời đơn thuần ấy.

"...Em như thể con người mới khám phá ra lửa vậy."

"Anh gắt quá đây!"

Có vẻ Oikawa không đáng sợ như cậu đã nghĩ. Hinata đã thấy được mặt không ngờ tới của người trước giờ mình chỉ nghe qua, rồi đổi ý và nhận ra người đó không chỉ có đáng sợ. Anh ấy bao cậu. Cảm động quá.

Ngay từ đầu, nếu suy nghĩ khác đi thì đối thủ cũng không khác gì bạn bè. Oikawa là đàn anh của Kageyama. Khi gặp nhau, họ đến từ Karasuno và Aoba Johsai, nên trở thành đối thủ, nhưng nói đơn giản thì họ chỉ là những người bạn cùng lựa chọn bóng chuyền, và ngoài trận đấu thì không có kẻ thù hay đồng đội gì cả. Là bạn bè cùng chiến đấu hết mình.

Khi đang ăn đồ Brazil, điện thoại của Oikawa reo lên.

"Ồ, Kindaichi này."

Kindaichi Yutaro là cựu thành viên Seijoh bằng tuổi Hinata. Hinata cũng có đôi lần tới trại huấn luyện cùng cậu ta. Trong đó, có một lần cậu tới mà không được mời.

"Kindaichi nói gì thế ạ?"

Khi cậu hỏi, nhớ về cậu đầu củ hành, Oikawa nhìn điện thoại rồi cười.

"Hử? Nói là, 'Em khong hiểu gì cả, nhưng anh nhớ chăm sóc bản thân nhé'."

Hinata và Oikawa vừa gửi tấm ảnh chụp chung ở bãi biển tới cho bạn bè của mình. Đấy là câu trả lời của Kindaichi với tấm ảnh đó. Mọi người còn chưa hiểu hết tình hình. Cả hai vẫn cảm thấy hơi xa cách, nhưng khi xem phản ứng của một bên thứ ba, Kindaichi, về cuộc gặp gỡ không ngờ này, mới nhận ra đây là thực. Cảm giác gặp được người quen ở quê nơi đầu bên kia thế giới.

"...Chăm sóc bản thân?"

Oikawa hỏi khi Hinata bối rối nghiêng đầu.

"Tobio có trả lời không nhóc con?"

"Không."

Oikawa tự dưng buồn bã, chống khuỷu tay lên bàn mà nhăn mặt.

"...Nó là đại diện Nhật Bản."

"Cá-Cái đó liên quan gì đâu?"

Không biết xử lý tâm trạng tự dưng xấu đi của Oikawa thế nào, Hinata nhai cây dĩa, phân vân nên làm gì. Nhưng Oikawa chẳng thèm để ý tới Hinata đang bối rối, chọc những miếng rau bằng dĩa mà gằn giọng.

"Thằng đó… làm cái… gì chứ… nó là cái gì… dù nó là…"

Nhưng sau khi hành hạ mấy miếng dưa chuột được một lúc, Oikawa có vẻ đã bình tĩnh hơn, khi anh ngẩng đầu hỏi Hinata, tuy vẫn còn hơi cứng nhắc.

"Thế nhóc con có tính, ừm, gặp Tobio ở Rio không?"

"Ể?"

Hinata suýt làm rơi dĩa khi nghe được.

"T-Tại sao!?"

"Thì, nhóc biết đó, Olympics.

Đúng rồi. Olympics.

Không còn lý do nào khác để Kageyama tới Rio cả.

Oikawa gật đầu bỏ salad vào miệng.

Lễ khai mạc của Rio Olympics sát lắm rồi. Tháng sau, Kageyama sẽ tới đây. Với tư cách tuyển thủ đại diện Nhật Bản.

"..."

Hinata cắn răng lắc đầu, cắm dĩa vào phần mì ý.

"Không, không có."

"Tại sao?"

"Thì, em có việc làm thêm, nên…"

"Việc làm thêm nhỉ."

Oikawa nói với giọng đùa cợt, ăn một miếng cơm. Không còn vẻ buồn bã nào từ khi nãy nữa. Thấy Hinata cúi đầu xuống, anh còn thấy hơi ngại một chút.

Nhưng Hinata không nhìn vào mặt Oikawa. Không có cái dáng vẻ đó. Hinata chỉ nhìn cậu và Kageyama của hiện tại, và khoảng cách của hai người.

Làm gì nếu gặp cậu ấy đây?

Cậu sẽ làm gì nếu gặp Kageyama, một thành viên của tuyển Nhật Bản, trong khi bản thân còn chưa nắm vững được gì.

"..."

Hinata cứ im lặng, và một đống mì ý cứ dồn ứ quanh đầu dĩa, nhưng Hinata vẫn tiếp tục quay dĩa, không biết gì cả. Chiếc dĩa cứ quay vòng vòng, như thể cậu đang cố tìm cho mình một câu trả lời trong đầu.

Thấy vậy, Oikawa cười đầy hứng thú vì lý nào đó.

"Hai đứa chỉ có một ngôn ngữ chung là bóng chuyền đúng không?"

Hinata bỗng ngẩng lên nhìn lại Oikawa.

"Ể?"

"Hai đứa không chơi bóng chuyền thì gặp lại nhau làm gì?"

"Hả? Nhưng khuôn mặt…?"

"Đang cố tưởng tượng ra à?"

"Ở Rio, với Kageyama…?"

"Đúng rồi."

Oikawa nham hiểm cười, nhưng Hinata thực sự nghiêm túc suy nghĩ như được bảo.

Nếu gặp Kageyama ở nơi này, thì gặp ở đâu? Là Olympics, nên chắc quanh nhà thi đấu Maracanãzinho, hay bãi biển Copacabana? Hay lớp học của Lucio…?

Gì nhỉ? Không tưởng tượng ra nổi…

Khuôn mặt của Kageyama mờ mịt hiện ra trong đầu. Mờ mịt… Trước khi hình dáng khuôn mặt rõ dần, khuôn mặt như tượng Phật và nụ cười cứng nhắc bí ẩn đó hiện ra rồi biến mất, hiện ra rồi biến mất, đáng sợ quá. Đáng sợ, nhưng cậu vẫn cố hết sức để tưởng tượng ra.

"Ừm… ư…"

"Sao lại nhăn mặt thế kia?"

Oikawa nghi hoặc nhìn, nhưng đấy không phải vấn đề. Trong đầu mình, khuôn mặt ác quỷ đó nhìn lại mình.

"Ư… Em bắt đầu thấy đau bụng rồi…"

"Tại sao!"

Nhưng cảm giác như mọi thứ sắp kết nổi xong, rằng mình sắp được thấy mặt cậu ấy.

Nếu như gặp Kageyama…

"...!!"

Khoảnh khắc thấy rõ khuôn mặt, mình đã hiểu ra.

"Không cần gặp gì hết!"

Nói xong, cậu mới nhận ra lượng mì ý đã tích tụ trên đầu dĩa.

"G-Gì thế này!"

Thấy vẻ mặt bối rối của Hinata, Oikawa bật cười. Hinata cũng ngại ngùng cười.

Hình ảnh Kageyama hiện ra, khoác áo đấu của câu lạc bộ Bóng chuyền Cao trung Karasuno quen thuộc, nói rằng.

"Từ bây giờ, cậu sẽ đứng cùng một sân đấu với tôi đúng không?"

"Dù là đỉnh cao Nhật Bản hay đỉnh cao 'thế giới'?"

Kageyama không ở Rio.

Cậu ấy ở cuối cầu thang chỗ phòng câu lạc bộ.

Là buổi sáng sau vòng loại giải Liên trường hồi năm nhất, nhưng Hinata có nhớ nhiều tới vậy không?

Dù có nhớ hay không, kết luận vẫn vậy.

Giờ vẫn chưa ở chung một sân đấu, chưa cần gặp lại.

.

Sau khi chia ngả với Oikawa, cậu đang đạp xe một mình thì nhận được thông báo từ điện thoại. Cậu dừng lại kiểm tra thì chỉ có một từ từ Kageyama.

"Tại sao?"

"Tại sao…?"

Hinata chỉ đáp lại, "trùng hợp," rồi tiếp tục đạp xe.

Rồi cậu nghĩ, có thật sự là trùng hợp không?

Hai người chưa bao giờ vô tình gặp nhau ở Nhật, nên gặp nhau ở một chỗ như này là sự trùng hợp rất tuyệt vời.

Nhưng nói tới trùng hợp, xem được trận đấu của Karasuno trên TV cửa hàng điện máy, cãi cọ với Kageyama hồi sơ trung, tái ngộ với Kageyama sau khi vào Karasuno đều là trùng hợp cả…

"...?"

Vậy tất cả mọi thứ đã diễn ra là trùng hợp cả sao? Ơ, cuộc sống chỉ là một đống trùng hợp thôi à? Thế cái gì không phải trùng hợp chứ…??

Chắc là bóng vòng lên thật cao.

Như việc đường đi của bóng không bao giờ là trùng hợp, tất cả những thứ có vẻ như trùng hợp có lẽ là không thể tránh được. Nếu ta làm những thứ ta nên làm, sớm muộn gì ta cũng sẽ gặp nhau ở đâu đó, một ngày nào đó, như cách chim rồi cũng sẽ bay về tổ.

.

Và Hinata trở về căn nhà sống chung.

Giờ nên gọi về nhà báo chuyện mất cái ví em gái tặng, hay giữ im lặng để mọi người khỏi lo? Để mai nghĩ lại- Khi bước vào, cậu thấy bạn cùng phòng Pedro trong phòng bếp chung.

"Nè, tớ về rồi…"

Dù có chào thì Pedro cũng không đáp lại, chắc vì đang bận đọc sách lại còn đeo tai nghe. Có vẻ cũng để ý là Hinata đã về rồi.

Hai tháng sau khi tới Brazil, chuyện sống chung với Pedro không ổn lắm. Không có vấn đề gì vì cũng không liên quan tới nhau lắm, nhưng không giao tiếp được thì vẫn cảm thấy ngột ngạt. Đôi khi cậu trầm cảm vô cùng, nghĩ rằng tại tiếng Bồ Đào Nha và tiếng Anh của mình vẫn còn yếu…

"..."

Năng lượng được phục hồi nhờ cuộc gặp với Oikawa sắp sửa tan biến, nhưng khi đó, Hinata ngạc nhiên khi thấy một thứ qua vai của Pedro.

"...!!"

Hinata vội vào phòng lấy cuốn manga rồi chạy ra nhà bếp chỗ Pedro. Thứ Pedro đang đọc là Pedro bản Nhật.

Chắc sẽ có cái để nói…!

Cậu đặt tập 1 của One Piêc lên bàn.

"Quem vossé gosta? Eu. Zoro!" (Cậu thích nhân vật nào? Tớ thích Zoro!)

"...!"

Cuối cùng Pedro cũng ngẩng đầu.

.

Ngày mai mình sẽ đi giao hàng và giúp dạy lớp của Lucio.

Đỉnh cao Nhật Bản và thế giới vẫn còn xa vời lắm. Mình lựa chọn tập bóng chuyền bãi biển để có thể lo liệu mọi thứ trên sân, nhưng mình vẫn bất lực trước cát và gió.

Nhưng không có nghĩa là không có gì mình có thể làm.

Mình không còn là cậu bé ngày mùa đông đó, không biết làm gì, không được mời tới trại huấn luyện, và không biết ăn gì khi cơ thể mệt lử. Mình phải nghĩ mình có thể làm gì, cần ăn gì, và lấy nó.

Nơi mình đang hướng tới rất xa, và không có chỉ dẫn nào, nhưng dấu chân mình đã để lại chính là con đường. Bây giờ thì dấu chân của mình vẫn còn không đáng tin và như thể sẽ biến mất trong bãi cát bị gió thổi đi.

Hinata nhìn lên tấm giấy màu treo trên tường.

"Hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân."

Mình hít thở sâu và bình tĩnh lại, nhớ lại khởi đầu của hành trình này.

Những ngày tháng ở Brazil cũng là thử thách để không phản bội con người mình khi đó.

"Tớ sẽ đánh bại cậu!!"

"Dù là 10 hay 20 năm nữa!!"

"Chắc chắn!!"

Hinata đã khẳng định như vậy cho Kageyama vào buổi sáng vòng loại Liên trường.

Đỉnh cao Nhật Bản hay là 'thế giới' đây?"

Cho tới ngày họ tái ngộ trên cùng một sân đấu, cậu dùng từng sự trùng hợp một để trau dồi bản thân, tập trung cơ thể và tâm trí vào đúng một điểm.

Đồng đội cậu vẫn ở đằng trước, đợi cậu đuổi kịp. Cậu còn có thể nhìn thấy khuôn mặt ấy quay lại và nói, "Muộn quá đấy."

Cậu cô đơn nhưng cũng không cô đơn. Khó khăn nhưng không khó khăn. Ăn, ngủ, tập luyện. Mọi thứ trên đời này chỉ là con đường tới ngày đó. Ngày đó vẫn còn rất xa, nhưng chắc chắn sẽ tới.

Tin chắc là vậy, cậu đi ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!