Bonus: Góc nhìn của hậu phương
1. Cao trung Karasuno - 1
"Cảm ơn vì hôm nay nhé! Tôi nợ ơn mọi người nhiều lắm đấy!!"
Là Tanaka Saeko đang chắp tay lại trong bãi đỗ xe của Nhà thi dấu Tokyo.
Đội trống Taiko của Karasuno, đang mặc đồng phục áo khoác happi không tay, mỉm cười trong lúc cất trống và cờ vào xe.
Ngày thư hai của giải Mùa xuân, và trận đấu giữa Cao trung Karasuno và Cao trung Inarizaki vừa kết thúc.
"Mai lại nhờ mọi người nhé!"
Sau khi cúi chào và đóng cửa, Saeko quay ra chỗ hai con người đang lạo xạo không biết có giúp được gì không ở bên hông xe - Shimada và Takinoue ở đội Tổ dân phố Karasuno.
"Nào, vào đi chứ."
Đương nhiên hai người kia chỉ chờ mỗi câu nói đó, nhưng vẫn chần chừ hỏi, "Có được không?" Thấy hai người vui vẻ yên vị trên xe rồi, Saeko nói.
"Hơi chật tí, nhưng chịu đi. Giờ về nhà trọ thay đồ rồi đi luôn. Nay có nhậu đấy, nên chuẩn bị tinh thần đi nhá?
Cô nháy mắt, quay lên trước, đặt tay lên bánh lái mà nói, "Được rồi, đi thôi!"
"Đi thôi!!"
"Tuyệt quá!!"
Chiếc xe dần dần rời đi cùng với tiếng reo hào hứng của Shimada và Takinoue.
Cả xe nhộn nhịp hẳn sau trận thắng của Cao trung Karasuno. Shimada và Takinoue có hơi lo lắng giữa dàn thành viên đội trống Taiko Karasuno, nhưng cảm giác ấy bay vụt đi mất khi có cồn vào.
Một người chơi taiko bên ghế phụ hào hứng nói với Saeko.
"Nhưng em trai chị ngầu thật đấy! Không biết chuyện gì sẽ xảy ra luôn…"
Lúc đó, Saeko đang cầm vô lăng hét lên.
"Từ từ đã!"
Bên trong xe vốn ồn ào giờ lại yên lặng. Có tai nạn à, hay hỏng gì sao?
Saeko thong thả lái trong không gian lặng im, lẩm bẩm với đôi mắt ngấn nước.
"Chị chỉ muốn ngấm lại trận đấu thôi… Muốn tận hưởng đi tận hưởng lại mãi…"
Ồ. À, ừm, ừ. Hiểu mà. Cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn bất ngờ lan ra trong xe, và mọi người lại nói chuyện rôm rả. Đương nhiên chủ đề vẫn là tối này đi đâu.
"Đàn em của em mở quán ở Tokyo, hay là đi ra đó thử nhé?"
Lúc cô gái chơi Shime-taiko nói chuyện, Saeko xen vào, "Ai thế? Chị có biết không?"
"Chắc chị không biết đâu."
"Thế à. Vậy quán đó ở đâu?"
"Chờ chút, em xem email đã," cô nàng Shime-taiko nói, tay lục điện thoại.
"Ở Tachikawa."
Trong xe đều đồng thanh.
"Ở đâu cơ?"
Dù đó là một địa điểm ở Tokyo, nhưng chẳng ai biết nó gần hay xa. Cô nàng Shime-taiko lại nói tiếp.
"Ừm… thì, có vẻ khoảng một tiếng đi từ nhà trọ."
Trong xe lại bùng lên không khí bất an. Tới đó thì dễ rồi, nhưng về thì sao? Say rượu rồi bước lên con tàu xa lạ từ một thành phố xa lạ tới quán trọ xa lạ trong một thành phố xa lạ khác-
Cô gái Shime-taiko lại nói. "Nhưng có cả biển báo nói tới xem dê ở công viên bên cạnh nè."
"Ở Sở thú Yagiyama cũng có dê đấy thôi!"
Lúc Saeko bật cười, ai đó khác tranh thủ nói chen vào. Là Shimada.
"Là Yagiyama vì có dê còn gì!"
Không khí im ắng hẳn. Trong khoảnh khắc đó, chiếc xe này hẳn là nơi yên lặng nhất Tokyo. Nghe được cả tiếng nước bọt của Saeko. Những người trẻ không biết phản ứng thế nào với câu đùa nhạt nhẽo của Shimada.
"À… không, không phải thế…!"
Shimada, mặt đỏ bừng, cố cất lời để vớt vát lại gì đó.
"...Hôm nay đi chỗ nào gần thôi! Chỗ ở Tachikawa thì để ăn mừng chiến thắng!"
"Ừ- Tuyệt! Thế thì chỗ nào có nhiều sake nhé! Oden nóng với sake ấm được không!?"
Khi Saeko cố xoa dịu tình hình, các tay trống taiko cũng dần dần mở lòng lại.
"À… nghe ổn nhỉ!"
"Vậy thì tra thử nhé?"
Đội cổ vũ trường Karasuno lái tới nhà trọ, mang theo niềm vui của chiến thắng và một xíu ngại ngùng, nhưng đấy là cho tới khi có cồn vào máu.
2. Cao trung Karasuno - 2
Đêm đó, đội cổ vũ trường Karasuno có một buổi nhậu đơn giản, gọi là "họp đánh giá" tại một quán oden họ thấy gần nhà trọ, nhưng chưa gì từng người trong đội trống Taiko đã rời đi, con số dần dần giảm xuống.
"Saeko, tôi về trước nhé."
"Em xin lỗi chị Saeko, em nữa ạ."
Đội trống Taiko Karasuno đã nhậu tới khuya đêm hôm trước, mà sáng sớm nay đã phải tới Tokyo, nên đương nhiên là họ đã thấm mệt.
"Thôi, vẫn còn ngày mai mà. Hôm nay thế là được rồi."
Saeko vẫn còn hăng hái định uống thêm.
Sau khi trả tiền rồi rời quán, bịn rịn tạm biệt bạn bè, cô túm hai người còn lại của phố mua sắm rồi cười.
"Rồi, giờ đi tìm quán tăng hai thôi!"
Shimada và Takinoue đáp "Rõ!", nhưng như người lớn, họ vẫn kiềm chế sau vô số lỗi lầm xuyên suốt quãng đường trưởng thành.
"Nhưng mai vẫn còn trận đấu với Nekoma đấy, nên đừng có uống nhiều quá!"
"Ừ, ngủ quên trong 'Trận chiến bãi phế liệu' là không được đâu."
Nhưng Saeko cười xòa đi tiếp, tiếng gót giày lộp cộp.
"Được rồi, tôi biết mà! Nhưng Tokyo còn chưa vào đêm mà nhỉ?"
Và ba người họ bắt đầu đi loanh quanh Tokyo tìm thêm quán nữa. Saeko, người đang dẫn đường, quay lại hỏi.
"Hai người có muốn đi chỗ nào không? Quán rượu nào gần là được rồi."
"Tôi thích chỗ nào có đồ ăn ấm bụng tí."
Shimada run người lúc nói, và Takinoue hỏi, "Lẩu nội tạng thì sao?"
"Món gì nhẹ hơn đi, lẩu hành với cá ngừ chẳng hạn."
"Đúng là chủ nhân siêu thị Shimada, gợi ý toàn mấy món hiếm lạ."
"Gì, hiếm đâu, cá ngừ thôi mà." Saeko xen vào cuộc trò chuyện của các đàn anh. "Tôi muốn ăn cái món ở Tokyo ấy."
"Món gì cơ?"
Lúc hai người đó hỏi lại, Saeko cười đáp.
"Lẩu cá chạch."
"Ê, tôi không muốn ăn cá chạch đâu!"
Họ đang vui vẻ bàn xem ăn gì làm đồ nhắm, nhưng ngay sau đó, ba người họ cùng im bặt.
Không phải vì tìm được quán rượu vừa rẻ vừa ngon.
Mà mắt họ dán vào hai cô gái đang bước đi phía trước.
Một người đẹp ngoại quốc cao ráo và một cô bé nhỏ nhắn như thể học tiểu học hoặc cấp hai.
Họ không có vẻ là mẹ con hay chị em, cũng không giống bạn bè trong trường. Không, đây là Tokyo mà, nên hẳn là người mẫu và thần tượng tương lai từ chung một công ty quản lý.
Cặp đôi này hết sức bí ẩn, nhưng Saeko không thể rời mắt khỏi họ được.
Đặc biệt là bé gái.
Và bé gái kia cũng vậy. Cô bé không hề rời mắt khỏi Saeko, và chầm chậm tiến tới chỗ cô ấy, với nét mặt khó mà tin được là của một đứa trẻ. Saeko và bé gái ấy tiến lại gần nhau, không ai chịu lùi bước, và họ khẽ lườm nhau lúc lướt qua.
"...!"
"...!"
Shimada và Takinoue sau này có nói, "Như là thấy tia lửa lóe lên vậy."
Cô gái đẹp như người mẫu cứ đi tiếp, môi mỉm cười, không để ý tới Saeko và mọi người, nhưng bé gái thì dù đã đi qua vẫn cố ngoái lại liếc Saeko.
Saeko cũng ngoái lại lườm một cái.
"Này, Saeko!"
Shimada và Takinoue không chịu nổi nữa, nói.
"Đừng có gây hấn!"
"Hả? Tôi có định thế đâu…"
"Gì, bộ hai người biết nhau hả…?"
Saeko quay lại nói "Không," rồi lại ngoái nhìn bóng lưng của hai người kia. Cô tự lẩm bẩm cho bản thân.
"Nhưng dường như không phải người lạ…"
Đội cổ vũ trường Karasuno đã gặp gỡ thoáng qua với bộ đôi kì bí này, liệu danh tính của bé gái kì lạ và người đẹp dễ tính kia là ai-
3. Cao trung Nekoma - 1
Ngày thứ hai của giải Mùa xuân, trận đấu giữa Cao trung Karasuno và Cao trung Inarizaki ở sân B kết thúc với chiến thắng của Cao trung Karasuno, trái ngược với mong đợi của khán giả trên khán đài và những người đang xem qua màn hình. Quanh nhà thi đấu Tokyo, những người đã chứng kiến trận đấu đó vẫn còn hăng hái bàn chuyện.
Đương nhiên, vẫn có những người rời đi sau khi thấy chiến thắng của Cao trung Nekoma trên sân C cùng lúc đó. Hai người con gái đi cạnh nhau trong bãi đỗ xe là một trong số đó.
Đấy là Yamamoto Akane, em gái của Yamamoto Taketora - ace của Cao trung Nekoma, và Haiba Alisa, chị gái của chắn giữa Haiba Lev. Hai người đó, hay đúng hơn là chỉ Akane, có chút bực tức khi thấy mọi người xung quanh chỉ nói về Karasuno và Inarizaki.
Hai người nam nữ gần đó cũng đang nói về Karasuno. "Thế ngày mai Karasuno đấu với ai thế anh?"
Khi được hỏi, người kia nhìn tờ áp phích rồi nói.
"Ừm, Nekoma."
"Hình như em nghe qua rồi… Có mạnh không nhỉ?"
Tai Akane nhểnh lên khi nghe thấy, rồi em thầm hét lên trong lòng.
(Nekoma mạnh mà! Mạnh lắm đấy! Mình nghĩ đội hình năm nay là mạnh nhất! Đầu tiên là vì phòng thủ là chìa khóa…)
Lúc Akane sắp sửa thuyết trình hẳn về đội hình Nekoma năm nay, người đàn ông kia đã đáp lại.
"Ờm, anh nhớ hình như có cái người đi đỡ bóng với một thằng cao to nhìn như nước ngoài…"
(Thế hả? Thế thì làm sao!? Tùy theo những gì anh ta nói tiếp theo thì mình sẽ…)
Akane nắm chặt tay, có vẻ hơi bối rối, nhưng anh ta chẳng có vẻ gì là để tâm.
"Cũng chả nổi bật lắm."
Akane sựng lại.
"..."
(Chả có gì nổi bật hả???? Này, tên này chẳng hiểu gì về Nekoma hết!! Có khi còn chả chú ý xem!!! Chắc chắn rồi! Hắn ta bị phân tâm bởi mấy cái trò làm màu đến mức còn chẳng chú ý tới cuộc chơi-)
Tiếng của Alisa, "Chị đói quá. Akane-chan, em muốn ăn gì?" còn không lọt vào tai của một Akane đang giận dữ.
Em liếc xéo hai người đang đi đằng trước.
(-Nhớ lấy đấy.)
Nhưng những gì Alisa nói sau đó thì Akane nghe rất rõ.
"Để chị khao em nhé ♡"
"Ơ, thật ạ!?"
Em nhìn lên Alisa với ánh mắt lấp lánh.
"Ừ! Từ đây thì chắc mình đi tới Shinjuku, hoặc Aoyama thì tốt hơn. Đồ Nhật hay đồ Ý nhỉ… Không, trời đang lạnh, nên là phô mai fondue hay pot-au-feu tốt hơn…"
Khi Alisa đang vẩn vơ chìm đắm trong suy nghĩ, Akane nghiêm nghị trả lời.
"Món gì cũng ngon ạ!"
"A, Akane-chan, mặt em vừa nãy…"
Sắc mặt Alisa bỗng thay đổi.
"Dạ? Hả? Mặt em ạ? Mặt em sao?"
Lúc Akane luống cuống sờ mó mặt mình, Alisa cười rạng rỡ.
"Akane-chan, em y hệt anh trai mình luôn!"
"Hả! Là tin buồn mà!"
.
Khi hai người họ ăn xong và rời nhà hàng, trời đã tối om. Ánh đèn bao phủ khắp khu phố từ Giáng Sinh tới Năm Mới lập lòe, làm lóa hết mắt.
"Xin lỗi nhé Akane. Chị chú tâm nói chuyện quá."
"Không sao đâu ạ! Em gọi mẹ rồi…"
Khoảnh khắc đó, bản năng của Akane cảm nhận được nguy hiểm.
Kẻ thù!?
Khi em chuẩn bị tinh thần, có ba người cả nam cả nữ đi tới.
Người lớn.
Một người phụ nữ mặc áo da và váy ngắn - vừa ngầu vừa đáng sợ, và đằng sau là hai người đàn ông lớn tuổi bình thường.
Khi em chờ xem liệu sẽ có chuyện gì, em chạm mắt với người phụ nữ đó.
"...!"
"...!"
Hai người lại gần, lặng lẽ nhìn nhau như động vật tranh giành lãnh thổ, và rồi, dù không khí vẫn chưa hề bớt căng thẳng, họ rời đi, vẫn sẵn sàng để chiến đấu.
4. Cao trung Nekoma - 2
Khi trên tàu về nhà, Akane nắm chặt tay cầm. Và với một vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, em lẩm bẩm.
"...Người đó không hề bình thường."
"Người ở Cao trung Công nghiệp Sarukawa ấy hả?"
Alisa nói tên đối thủ hôm nay, và Akane lắc đầu.
"Không, người chúng ta đi qua ban nãy cơ."
"Hả? Ai cơ? Là ai cơ?"
Lúc Alisa liên tục nhìn quanh toa, Akane nói, "Họ không ở đây đâu. Ngoài kia cơ." Và khuôn mặt ba người đó - đúng hơn là người phụ nữ - hiện lên trong đầu em.
"Nhưng đấy là ai nhỉ? Hình như em gặp qua rồi… Hoặc là em đã qua rồi…"
"Hả? Là biến thái chăng!? Chị xin lỗi! Chị ở đó mà Akane vẫn có thể gặp nguy…"
Mặt Alisa tái lại, nhưng Akane nhanh chóng phẩy tay trấn an. "Không ạ! Không phải thế!" Rồi gương mặt em lại nghiêm túc trở lại. "Em cảm nhận được mùi đồng loại."
Có thể họ thật sự giống nhau.
Là gia đình tới cổ vũ trận đấu của anh em trai, Yamamoto Akane và Tanaka Saeko có thể thật sự giống nhau.
Nhưng Akane và Saeko vẫn còn chưa biết nhau.
Và đương nhiên là cả Alisa cũng không biết.
"Mùi? …Gì nhỉ?"
Chị ấy hỏi, đưa mũi ngửi Akane. Trong một ngày Chủ nhật, Akane lại quạu lên trong một toa tàu đông đúc.
"Hả!? Alisa, chị thôi đi mà! Ý em không phải thế!"
Nhưng Alisa vẫn cười và hỏi.
"Tóc Akane-chan thơm ghê. Em dùng dầu gội gì thế?"
"Dạ?"
Akane đặt cả hai tay lên đầu và bắt đầu lẩm bẩm, mặt đỏ bừng.
"Loại xoàng ở siêu thị thôi. Tóc em xù quá. Em muốn loại xịn, cả máy sấy tóc ion âm nữa, nhưng mẹ không cho em mua loại đắt tiền, và em cũng chưa được đi làm thêm, nhưng lúc em lên cao trung thì…"
Nhìn thấy phản chiếu của mình ngoài cửa sổ, Akane bỗng im bặt. Rồi em cúi đầu để giấu mặt đi.
"Đúng là em giống anh thật nhỉ, anh trai…"
Thấy khuôn mặt buồn rầu của em, Alisa hơi bất ngờ.
"Hay là… Em vẫn lo về chuyện ban nãy à!?"
"Em biết rồi, em giống anh mà! Em biết em giống anh!! Biết rồi!!"
Akane ngẩng đầu, chỉ vào ảnh phản chiếu của mình với đôi mắt ngấn nước.
"E-Em làm gì giờ…"
Nhìn Akane đang ôm đầu đau đớn, Alisa vội xin lỗi.
"Chị không biết em sốc tới mức đó… Chị không hiểu cảm xúc của trẻ con… Chị xin lỗi. Nhưng ý chị là khen đấy. Vì, Taketora hôm nay đã rất ngầu mà!"
Akane ngẩng đầu lên.
"Đúng mà nhỉ!"
Và em lại nói chuyện trôi chảy.
"Bình thường anh ấy hơi ngố, nhưng lúc chơi bóng chuyền thì anh ấy ngầu lắm! Anh ấy không phải người giỏi nhất, nhưng lúc cần ghi điểm thì anh ấy vẫn làm được. Em biết ai cũng thấy Nekoma dai sức, nhưng họ còn hơn thế nữa. Đương nhiên là anh ấy có thể phòng thủ, nhưng thực chất lại là ace. Và anh Fukunaga nhìn thì đơn thuần nhưng đánh bóng rất tốt… á!"
Akane bỗng dưng hét lên và lại cúi đầu.
Khi Alisa lo lắng nhìn, Akane lẩm bẩm, đầu vẫn đang cúi.
"Đến cả em cũng nói anh ấy đơn giản…"
Akane cắn môi, nhưng rồi nắm chặt tay nhìn Alisa.
"Ngày mai, sau lễ khai mạc, em sẽ tới thẳng Cung thể thao trung tâm Tokyo!"
Ánh mắt em ấy ngay thẳng như anh trai mình, tỏ rõ khí thế. Trận đấu giữa Nekoma và Karasuno - "cuộc chiến Bãi phế liệu" - sắp tới rồi. Akane cùng đội cổ vũ Nekoma và Saeko cùng đội cổ vũ Karasuno cuối cùng sẽ chạm mặt.
4. Cao trung Inarizaki - 1
Một cụ bà nhỏ nhắn ngồi một mình bên hiên nhà. Một chú chim sẻ nhảy nhót quanh vườn, mổ những chiếc lá rơi.
"Đáng yêu quá nhỉ!"
Bà nheo mắt nhìn khu vườn, với tay lấy tách trà. Cuộn len và đôi kim đan lăn khỏi tay bà.
"Úi, không, bị kẹt mất rồi."
Rồi bà vội vã nhặt kim đan lên và nhanh chóng đưa tay. Thứ bà đang làm nhìn có vẻ giống áo len. Bà khẽ lẩm bẩm khi ngồi đan dưới dánh nắng.
"Nếu không xong trước dịp Năm mới thì sẽ rắc rối to đây."
Bà ấy chính là bà của Kita Shinsuke, đội trưởng đội Bóng chuyền Cao trung Inarizaki.
.
"Bà ơi, bà ơi."
Khi đan len, bà nghe thấy tiếng gọi với từ bên ngoài. Nhìn lên thì thấy người hàng xóm ngó đầu qua hàng rào mà vẫy tay. Bà đặt chiếc áo len dang dở xuống giỏ bên cạnh, đứng dậy tiến tới với một nụ cười.
"Tomita, vào đây đi, đi vào nhà nào."
Người hàng xóm tiến tới bên hiên và đưa bà một tờ thông báo, nói, "Năm nay sắp hết rồi nhỉ, thời gian trôi nhanh quá."
Tờ thông báo là về sự kiện làm mochi của tổ dân phố. Cuối năm thật sự sắp tới rồi.
"Đúng rồi nhỉ. Tôi đi làm chút trà, nên đợi đây nhé."
Lúc bà tính đi vào nhà, người hàng xóm đã níu lại, nói, "Không sao đâu, không cần đâu." Rồi, "Có sao đâu, tôi đi ngay ấy mà. Cái này biếu bà đấy." Người đó nói, cầm lên một túi ni lông nặng trĩu. Mắt bà mở to khi cầm lấy túi.
"Là hồng à? Nhiều cỡ này được sao?"
"Họ hàng biếu tôi nhiều lắm, hai người thì không ăn hết được. Nếu là nhà bà, lại còn có Shin-chan, thì hết nhanh thôi."
"Thế thì vào nhà đi chứ? Nặng lắm nhỉ? Cảm ơn nhiều lắm, đệm ngồi này."
Bà đưa cho hàng xóm chiếc đệm để ngồi xuống, và quay người hướng về bếp, nói, "Để tôi đi làm chút trà." Người hàng xóm chỉ về phía chiếc giỏ.
"Không cần đâu, không cần. Nhưng quan trọng hơn, đấy là áo len hả?" Bà đứng sững lại và vui vẻ gật đầu.
"Đúng rồi. Cháu tôi sắp tới Tokyo chơi bóng chuyền đấy." Bà lấy chiếc áo len ra khoe với hàng xóm, người ngưỡng mộ nói, "Tuyệt quá!"
"Vậy đây là áo cho Shin-chan nhỉ? Thế thì màu gì trẻ trung hơn như xanh lam hợp hơn chứ? Nó đang học cấp ba nhỉ? Nhưng tụi trẻ con mà không được tự chọn thì kiểu gì cũng nói 'Đấy không phải phong cách của con!', chúng ta già rồi thì không nên nghĩ nhiều quá nhỉ."
Bà cười trước lời của người hàng xóm.
"Không, không, tôi mới là người mặc." Bà cầm chiếc áo lên ướm vào người mình.
"Nhìn hợp nhỉ? Tôi đang định mặc đi cổ vũ đội. Không biết nên viết 'Shinsuke cố lên nhé' hay là 'Shin-chan cố lên nhé' trước ngực nữa. Hay tiếng Anh cũng được, chắc là 'Fight' chẳng hạn. Tôi sẽ phải mở từ điển tra 'Fight' viết thế nào thôi. Hỏi Shin-chan giúp luôn."
"Hả? Bà tính tới Tokyo à?"
"Ừ, cung thể thao trung tâm Tokyo đấy. Tôi cũng chẳng biết ở đâu, nhưng nó gần Shinjuku."
Sau khi cuộn chiếc áo len dang dở bỏ lại vào giỏ, bà tiếp tục nói với vẻ mặt nghiêm túc.
"Phải đi giày thật thoải mái nữa."
"Đúng rồi. Nhưng Tokyo ngầu nhỉ. Tôi cũng muốn thấy Tokyo Skytree."
"Không phải nó y hệt tháp cảng à?"
"Nhưng nó cao hơn mà?"
"Tomita biết nhiều thật đấy. Tôi chịu luôn. Thôi, tôi đi rót trà đã."
Bà đứng dậy, nhưng người hàng xóm lại ngăn lại."
"Không sao, không sao, ngồi xuống đi. Tôi sắp đi rồi."
"Có sao đâu, tôi muốn uống trà cùng nhau đấy, chờ chú thôi."
"Thật tốt quá. Tôi cũng vui khi được mời, cảm ơn nhiều… Ồ, có chim sẻ nè, đáng yêu ghê."
Và hai người họ tiếp tục trò chuyện bên hiên nhà, chiếc áo len vẫn chưa thể xong.
6. Cao trung Inarizaki - 2
"Ở đây có nhiều người nhỉ?"
Một cụ bà thở dài ở tầng một cung thể thao trung tâm Tokyo, có lẽ do bị tách ra với người đi cùng. Chiếc áo len trong tay bà ghi chữ "Cố lên, Shinsuke!" Bà chính là bà của đội trưởng Cao trung Inarizaki, Kita Shinsuke.
Một cậu trai từ đội cổ vũ cầm cờ Cao trung Inarizaki chạy qua, gọi với về phía bà.
"Bà đây rồi. Phía này ạ. Trận đấu sắp bắt đầu rồi."
"A, tìm được bà rồi à."
"Bà ở đâu thế ạ? Cháu quay ra không thấy bà thì bất ngờ lắm."
Cụ bà chỉ về phía quầy hàng.
"Đằng đó có cửa hàng, nên bà vào xem đồ lưu niệm. Bà nghĩ nên mua gì đó cho Tomita."
"Ừm, cháu không biết Tomita nào đâu ạ."
"Nhưng họ có nhiều thứ lắm. Bánh manju với bánh gạo này. Có cả mấy con búp bê in hình nữa."
Cậu gật gù nghe bà kể chuyện.
"Hay ghê, như mấy tiệm đồ lưu niệm ở ga tàu ấy ạ. Lát nữa cháu sẽ đi xem."
"Cháu nên đi xem đấy."
"À, bà ơi, cẩn thận cầu thang ạ."
"Cảm ơn cháu."
Hai người họ chậm rãi leo cầu thang khán đài tới khu vực cổ vũ của Cao trung Inarizaki. Một chỗ đặc biệt ngay trước được dành riêng cho bà, và cậu cũng ngồi ngay bên cạnh.
Trên sân đã bắt đầu khởi động.
Thấy các cầu thủ Inarizaki bước ra với áo đấu đồng bộ, cậu lớn tiếng nói.
"Trời, lo thật đấy!"
Nhưng bà chỉ cười nhẹ.
"Thế à."
"Ai cũng lo lắng trước trận mà bà? Bà không lo ạ?"
"Ừm, chắc vậy."
Bà nhìn quanh sân đấu. Có lẽ vì vừa thấy cháu trai, khoác áo đấu số 1, khuôn mặt bà sáng bừng lên.
"Ta đâu có biết mình thắng hay thua, nhưng cứ như mọi khi thôi. Gì mà mấy đứa hay nói ấy nhỉ, ừm… gì nhỉ, ưm… À, rồi, bình tĩnh, bình tĩnh, cứ bình tĩnh thôi."
"Bình tĩnh à? Cháu cũng nhắm tới đó vậy." Cậu nhún vai khoanh tay.
Khó mà bình tĩnh đứng trên sân đấu toàn quốc được. Nhưng nếu không duy trì được phong độ thường ngày thì cũng không thể thắng được. Không chỉ cần kỹ thuật bóng chuyền, mà cần cả tâm lý mạnh mẽ.
Bên cạnh, bà nhìn lên trần, nheo mắt trước ánh đèn.
"Nhưng nhà thi đấu này to nhỉ. Này, không phải chỗ này to hơn của trường sao?"
Bà chỉ về phía sân đấu phía dưới. Cậu bật cười nhẹ.
"Bà ơi, sân nào cũng to như nhau hết ạ. Ở Olympics hay bóng chuyền cao trung đều dùng cùng cỡ sân hết."
"Thế thì yên tâm rồi." Bà nhẹ nhõm cười, nắm chặt chiếc áo len đan chữ 'Cố lên, Shinsuke' trên ngực. Cậu trai bên cạnh cũng cười nói. "Đúng rồi ạ."
"Nếu sân đấu và trái bóng đều giống nhau, thì chẳng có lý do gì để lo sợ cả."
Bà gật đầu, nói thêm. "Đúng rồi đấy."
"Bà ơi, tiếng nhạc to lắm ạ, nên bà đừng giật mình nhé. Cổ vũ bọn cháu nhé!"
"Được thôi, được thôi."
"À, nãy cháu mua chút trà nữa, nên bà uống đi ạ. Ấm lắm đấy bà."
"Cảm ơn cháu."
"Cái áo len ngầu lắm ạ. Shinsuke chắc cũng thích lắm."
"Cảm ơn cháu." Bà vui vẻ tươi cười.
Ngày thứ hai của giải Mùa xuân, vòng thứ hai. Trận đấu giữa ứng cử viên vô địch và con ngựa ô của giải, đại diện tỉnh Hyogo Cao trung Inarizaki đấu với đại diện tỉnh Miyagi Cao trung Karasuno, sắp sửa bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
