Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 11: Những người sắp tốt nghiệp - Chương 4: "Cáo" đi ngắm cảnh

Chương 4: "Cáo" đi ngắm cảnh

"Hôm nay đi xem đấu đi."

"Hở, không chắc nữa, mệt quá."

"Biết rồi."

"Ê đưa tao lọ tiêu đi."

"Tự lấy đi, Atsumu. Mày sẽ lấy được thôi."

"Tao mệt mà."

Sáng sớm ngày 7 tháng 1. Đội Bóng chuyền Nam Cao trung Inarizaki, đại diện tỉnh Hyogo, đã mệt xìu từ sớm. Nếu hỏi có còn mệt từ trận đấu hôm qua không, đương nhiên là có. Nhưng bây giờ có lẽ là mệt mỏi về mặt tinh thần thay vì thể lực.

Cao trung Inarizaki, á quân giải Liên trường và ứng cử viên vô địch giải Mùa xuân năm nay, đấu với Cao trung Karasuno đại diện tỉnh Miyagi trong vòng hai. Họ bất ngờ thua cuộc và phải rời sân.

Mệt mỏi vào ngày hôm sau thì ai mà trách cho được? "Bọn mình vẫn ở lại thêm một đêm nữa nên sẽ đi xem đấu đúng không? Cứ ngồi chơi ở khách sạn thì chả để làm gì cả."

Sau bữa ăn sáng qua loa lười biếng, các thành viên về phòng, và Oshiro Aran, học sinh năm ba, gọi với ra hỏi. Nhưng cặp song sinh Miya Atsumu và Osamu chỉ lăn lộn trên chiếu manh rồi trả lời vô cùng qua loa.

"Ừm, ưm… Em mệt lắm."

"Em cũng mệt."

"Đừng có hùa nhau ở mấy lúc như này! Thân nhau thế hả? Thân tới thế thì lúc nào cũng thân nhau giùm cái!"

Lúc Ojiro đang gào hét cái gì đó không rõ là phàn nàn hay nói chơi, cánh cửa kéo từ từ mở ra đằng sau.

"Như bọn trẻ con không muốn đến trường nhỉ."

Đội trưởng, Kita Shinsuke, bước vào, lạnh lùng nhận xét.

Thấy đội trưởng xuất hiện, các thành viên nắn thẳng lưng lên và bắt đầu dọn dẹp phòng. Cả cặp song sinh Miya đang nằm ườn cũng ngồi dậy và gấp nệm với vẻ mặt phiền hà. 

Ojiro lẫn Kita đều học năm ba, nhưng cặp song sinh Miya có vẻ dựa dẫm vào Ojiro nhiều hơn hẳn. Có lẽ vì đã quen nhau từ khi còn trong câu lạc bộ hồi tiểu học nên mới thấy nhẹ nhõm. Mệt mỏi vì xử lý cặp song sinh, Ojiro cầu xin Kita giúp đỡ.

"Trẻ con đâu có thằng nào to như này. Shinsuke nói gì đi chứ, tụi nó chỉ biết lăn lông lốc rồi…" Không ai tin được vào tai mình, vì tưởng tượng một Kita luôn luôn điềm tĩnh, năng suất, hành xử máy móc lại đột nhiên nhắc đến từ "tham quan Tokyo."

Nhưng trước khi các thành viên kịp hỏi lại, Kita mở cửa sổ trong phòng và nói.

"Biết mấy cái chuyến đi lúc sắp tốt nghiệp không? Vì đang ở Tokyo nên sao không để năm nhất năm hai đi cùng trong chuyến tham quan Tokyo lần này đi?"

Không khí sáng sớm mùa đông thổi vào căn phòng.

Người hăng hái hơn về chuyến đi này hơn cả các thành viên khác, bất ngờ thay lại là Ojiro Alan, ace. Ojiro Alan, người được nói là một trong năm tay đập cao trung toàn quốc, vui vẻ tra cứu những chỗ tham quan.

"Này, chắc chắn sẽ đi xem Tokyo Skytree đúng không? Và, biết không, tớ muốn xem Tokyo Dome nữa. Làm cả hai cái trong cùng một ngày được không? Nói là Tokyo nhưng nó không ở trong chỗ Chiba nhỉ? Tra đi, đi tra nhanh đi."

Bên cạnh các học sinh năm ba túm tụm lại giữa phòng tra cứu chuyến tàu, một thành viên thở dài rõ to.

Cặp song sinh Miya.

"Skytree? Cái đấy là tháp sắt thôi, ra cảng thiếu gì."

"Ừ, cái sân bóng chày cũng chỉ là cái lều to đùng thôi, Koshien ngầu hơn nhiều, nó còn có cây thường xuân này nọ nữa. Đúng không?"

"Ừa, như thế cuốn hơn còn gì."

Ojiro đứng phắt dậy, phủi đi hai thằng song sinh cứ phán xét lựa chọn của anh, "Im đi! Tụi bây không biết cuốn là cái gì đâu!"

"Là tham quan tốt nghiệp đấy! Nhân vật chính hôm nay là học sinh năm ba!"

Atsumu ỉu xìu khi nghe vậy.

"Thế thì bọn em là nhân vật phụ vậy. Nghe chán quá."

"Hạ cái tôi xuống đi, như thế hữu dụng hơn nhiều đấy."

Khi Ojiro và Atsumu lườm nhau, Omimi Ren, một học sinh năm ba, bất lực cười nói.

"Xin lỗi, nhưng hôm nay để các anh chọn nhé. Năm sau mấy đứa muốn đi đâu thì đi nhé?"

"..."

Khi học sinh năm ba nói thế với Atsumu năm hai, cậu không nói được gì. Cậu thấy thế quá là bất công, nhưng cậu chỉ biết im lặng.

Khi cặp song sinh Miya đã yên dần, Kita tập hợp mọi người.

"Được rồi, đi thôi nào."

Các thành viên đứng dậy. Và hai anh em Miya ngần ngại đi theo.

.

Sau bao nhiêu rắc rối, câu lạc bộ Bóng chuyền Inarizaki đã tới được nơi họ hiện tại đang đứng.

Là ga Shinjuku.

"Bình thường quá," Osamu lẩm bẩm lúc nhìn biển ga tàu. Bên cạnh, Ojiro đang băn khoăn nhìn xung quanh.

"Shinjuku ở chỗ Alta đúng không? Alta nhỉ?"

"Đấy bên cổng Đông."

Kita điềm tĩnh trả lời, và Ojiro u ám đáp, "Thế à."

"Giờ chúng ta đang đâu đây?"

"Cổng Tây."

Cổng Tây Shinjuku. Trong lối vòng nơi mọi người cứ ùa ra như bão, các thành viên ngó lên trần. Họ muốn biết xem chỗ mình đang đứng là trên hay dưới lòng đất đã. Nhìn vậy thì dù có vẻ là ở dưới lòng đất vẫn có một phần là kính, và ánh nắng len vào vô cùng ít ỏi.

Có vẻ vậy. "Nhìn vừa ghê vừa đáng sợ."

"Shinjuku không thế đây."

"Bồ câu đang bay về phía này này."

Ojiro nói, vội vã muốn đi ra khỏi cái chỗ tối tăm chật chội mà bồ câu cứ tụ lại vì lý do gì đó.

"Lên đất trước đã!"

Và Ojiro vừa đi vừa nhìn bản đồ trên điện thoại, và các thành viên khác đi theo anh. Khi đi qua đường ngầm không quen thuộc trong một thành phố không quen thuộc, họ lại nói nhiều hơn hẳn trước, có lẽ vì đang vui vì đi tham quan hoặc vì đang hồi hộp.

"Có mỗi bọn mình mặc đồ thể thao nhỉ."

"Thì vẫn đang là năm mới mà."

"Thứ hai ngày 7 rồi mà, sao vẫn chưa đi làm lại?"

"À, khi nào học kỳ ba bắt đầu nhỉ?"

"Không biết khi nào nữa."

"Có ai biết không?"

"Mà khi nào cái này mới trồi lên đây?"

"Có nhiều mũi tên quá nên khó tìm đường luôn."

Họ cố đi lên cái cầu thang đầu tiên họ thấy, nhưng trên đó là bến xe buýt trong vòng xuyến, và trong cái chỗ như hòn đảo đó thì không có lựa chọn nào khác ngoài việc bắt xe buýt.

"Không được, quay lại, quay lại."

Không còn lựa chọn nào khác ngoài quay lại rồi đi loanh quanh tiếp, nhưng khi đi lên cầu thang khác, thì lại lạc vào phố ẩm thực.

"Ăn chơi một tí đi."

"Có parfait nữa kìa."

"Về nhà hẵng ăn, về nhà!"

Sau khi đi phương tiện công cộng một chút, họ lại xuống hầm, rồi sau khi đi lên rồi xuống, lên rồi xuống, bằng một cách nào đó, các thành viên lại đứng trước cửa soát vé.

"Lại thế nữa."

Lúc Osamu mệt mỏi ngồi xổm xuống như bọn giang hồ, và Ojiro ôm đầu nói, "Tại sao? Tại sao không tìm được ra khỏi đây được?", đội trưởng Kita bình tĩnh đi tìm đồn cảnh sát hỏi đường.

Kita bước ra từ đồn cảnh sát và nói với các thành viên với vẻ mặt vô cảm bình thường.

"Không cần đi lên đường cũng được, cứ đi theo đường ngầm."

.

Các thành viên câu lạc bộ Bóng chuyền đang di chuyển chầm chậm trên thang bộ hành qua một đường hầm trần thấp tối tăm dù đèn đã bật.

"Đang bị đem đi đâu thế này?" Osamu lẩm bẩm khi con đường cứ chầm chậm đi.

Atsumu cũng đang xụ mặt, chống tay lên tay cầm của thang.

"Trên đây chẳng có gì hết. Đây là Tokyo đúng không? Phải có nhiều tiệm ramen với quán trà sữa hơn chứ?"

Có vẻ đúng là cổng Tây Shinjuku là một khu bận rộn toàn những trung tâm mua sắm, nhưng nếu đi lâu hơn một chút thì sẽ thành khu văn phòng, và lối ra duy nhất dưới hầm dẫn tới một tòa nhà trong khu đó. Không có vẻ gì là chỗ học sinh cao trung tới ngắm cảnh có thể thấy vui.

"Tới đây là có ý gì đây?"

"Đừng nói với tao, nói thẳng với mấy anh năm ba đi."

"Mày nói coi nào."

"Tao không hiểu mày nói 'mày nói coi nào' để làm gì đấy."

Anh hai em Miya than phiền cho nhau nghe, Kita lặng lẽ nhìn về phía trước, Ojiro chụp ảnh của con đường ngầm bình thường ấy, và các thành viên đang được chầm chậm đưa đi trên thang bộ hành.

Có lẽ vì tức cái tốc độ chỉ hơn đi bộ một chút, hay vì áp lực khi không biết mình đang bị đưa tới đâu, nhưng Atsumu phụng phịu hỏi đội trưởng.

"Mình đang đi đâu đây? Anh nói đi mà."

"Hở? À, anh chưa nói nhỉ."

Khi Kita quay lại, thang bộ hành cũng vừa kết thúc. Đường ngầm cũng vậy. Kita xuống thang và chỉ về phía lối ra sáng rực nơi mặt trời đang tỏa sáng.

"Chỗ kia."

Các thành viên lần lượt đi ra ngoài. Đôi mắt vốn quen với đường hầm tối tăm của mọi người bị chói bởi ánh nắng.

"Đấy thôi."

Mọi người nheo mắt nhìn theo hướng đội trưởng đang chỉ.

"Cái gì thế?"

"Đấy là…"

"Ô! Đ-Đây…"

"Biết nè! Biết rồi nè!"

Ở cuói đường hầm, che phủ cả khu đó là một đống văn phòng, gì đó như Tòa nhà Trung tâm Chính phủ Tokyo.

"Ngầu quá! Gì thế này!"

"Là cái tòa nhà này đúng không? Cái tòa mà biến hình mỗi khi có tình huống nguy cấp ấy!"

"Cái này chắc chắn hóa được thành robot cho xem!"

"Đi thôi, đi thôi!"

Mọi cảm giác hận thù hay mệt mỏi với Tokyo đã tan biến trước tòa nhà đó. Không khí nặng nề đã tan biến, và các nam sinh chạy ù về phía Tòa nhà Trung tâm Chính phủ Tokyo cao 48 tầng với đôi mắt lấp lánh.

.

"Từ đây nhìn chỉ thấy tòa nhà thôi."

Osamu òa lên khi nhìn xuống Tokyo thu nhỏ qua tấm kính lớn trên đài quan sát tầng 45 của Tòa nhà Trung tâm Chính phủ Tokyo số 1.

Atsumu lẩm bẩm.

"Tokyo không có núi à?"

"Đồng bằng Kanto mà."

Atsumu lẫn Osamu quay ra Suna Rintaro, người vừa trả lời, và nói "Không biết đấy" và "Là gì thế?" cùng một lúc.

"..."

Suna ngộ ra điều gì đó và lặng lẽ lủi đi.

So sánh với lúc mới phát hiện ra Tòa nhà Trung tâm Chính phủ Tokyo, sự háo hức của mọi người đã giảm xuống thấy rõ. Lý do đơn giản lắm. "Không thấy được Tòa nhà Trung tâm Chính phủ Tokyo từ bên trong." Chỉ có thế thôi. Không thấy được Tòa nhà Trung tâm Chính phủ Tokyo từ bên trong chính tòa nhà đó. Đấy là thứ duy nhất làm họ bớt hứng thú, nhưng không chắc các thành viên có tự nhận thức được không. Atsumu đang áp mặt vào kính nhìn xuống đường, nói.

"Mấy cái đoàn xe kia nhìn như đoàn kiến ấy nhỉ? Nghĩ về việc trong đấy có người cả thì cũng rùng mình phết nhỉ?"

Osamu, cũng đang áp mặt vào kính nhìn về phía xa xa kia, đáp lại.

"Biết gì không, cảnh đêm tuy đẹp nhưng ánh đèn là từ việc tăng ca. Chỗ nào càng lấp lánh thì càng không có nhân tính."

Atsumu nhìn song sinh của mình với ánh mắt tội nghiệp.

"Osamu, mày không có ước mơ hả?"

"Tao không muốn nghe cái đấy từ mày đâu Atsumu.

Trước cửa kính, cách xa đàn em một chút, Ojiro và Kita nhìn xuống Tokyo.

Ojiro hỏi.

"Nhưng tại sao lại là Tòa nhà Trung tâm Chính phủ Tokyo?"

"Nó đắt mà, đúng không?"

Vừa trả lời, Kita vừa nhìn chằm chằm vào khung cảnh trước mắt. Như thể anh đang tìm kiếm gì đó trong thành phố. Ojiro lẩm bẩm, nhìn qua góc nghiêng nghiêm túc vô cùng kia.

"Có mỗi Kita với tụi song sinh thích mấy chỗ cao như này…"

Có lẽ vì bản năng nghe lén thần sầu, cặp song sinh Miya đang đứng cách đó một khoảng lườm về phía hai đàn ăn năm ba. Kita không để tâm tới ánh mắt đó, gọi về phía đàn em, "Đằng này, đằng này nè."

Kita chỉ ra bên ngoài cho các thành viên đang tụ họp xung quanh.

"Bọn mình đã tới Nhà thi đấu Tokyo đúng không?"

Biểu cảm của các thành viên thay đổi.

Mọi người nhìn theo hướng đội trưởng đang chỉ với vẻ mặt ngạc nhiên, như vừa thức dậy khỏi giấc mơ, như thể giờ ra chơi vừa kết thúc mà không kịp nhận ra.

Nhưng trước mắt họ chỉ có Tokyo trải dài ra vô tận, và tòa nhà chiến trận nơi họ đã đứng vững cho tới hôm qua - Nhà thi đấu Tokyo - thì không thấy đâu hết. Nó hòa vào với thành phố và không thể nào nhận ra được.

"Không biết là dạng tòa nhà gì nhỉ?"

Suna đáp lại câu hỏi của Kita.

"Chắc là hình UFO ấy ạ."

Các thành viên nói, "Ồ, thế à?" và "Sao cậu biết?" rồi rút điện thoại ra xem vẻ ngoài của nhà thi đấu. Rồi thi nhau, "Đúng rồi kìa", "Cái này nhìn cũng như thể sắp cất cánh ấy," và "Mấy cái tòa nhà ở Tokyo làm theo sở thích nhỉ," rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Nếu là tòa nhà này thì chắc dễ tìm lắm."

"Nhìn bản đồ Tokyo đi, bản đồ ấy."

"Có biển này. Có danh sách các tòa nhà thấy được từ đây luôn."

Các thành viên bắt đầu đi tìm nhà thi đấu, so sánh khung cảnh phía trước với tấm ảnh.

"Tokyo xanh nhỉ?"

"Phía này… Khu rừng này là vườn quốc gia Shinjuku Gyoen nhỉ?"

"Không phải công viên Yoyogi à?"

"Hay cái tòa nhà đấy không ở đây?"

"Phải ở đúng hướng đó chứ…"

Không ở đấy. Dù có nhìn kĩ như nào, mọi người vẫn không tìm được, và cuối cùng còn đi hỏi người lạ xung quanh. "Ưm, bác có biết Nhà thi đấu Tokyo ở đâu không ạ? Cái tòa nhà nhìn như UFO ấy."

Những người đi ngang bị gọi lại có hơi hãi đám người to con mặc đồ thể dụng, nhưng sau khi được giải thích kĩ càng, cũng tham gia tìm kiếm cùng, nói, "Tôi cũng đến đây ngắm cảnh, nên chắc sẽ nhận ra đấy."

Đám học sinh cao trung ồn ào rất nổi bật, và cả du khách nước ngoài không biết tiếng cũng tụ quanh, chỉ qua chỉ lại cùng với nhau.

"Người Tokyo tốt bụng hơn tao nghĩ."

"Đâu phải ai cũng từ Tokyo đâu."

Đội Bóng chuyền Nam Cao trung Inarizaki cảm động trước tấm lòng của mọi người ở thành phố lạ, nhưng-

"Ể, vẫn không xem được à. Phiền ghê."

Atsumu xụ mặt thở dài, và tấm kính phía trước bám một lớp sương.

Còn gọi cả người xung quanh tham gia vào tìm kiếm, nhưng có vẻ Nhà thi đấu Tokyo ở trong góc khuất tòa nhà nên không thấy được từ đài quan sát.

"Nhà thi đấu thấp mà."

"Tokyo toàn mấy tòa nhà cao đến thừa thãi, nên bị ẩn đi cũng là bình thường."

"Nhìn từ bên trong thì trần nhà cao thật nhỉ."

Các thành viên nhìn về phía phương hướng nơi lẽ ra phải có Nhà thi đấu Tokyo. Nơi đang diễn ra ngày thứ ba của giải Mùa xuân, và trận đấu thứ ba."

Atsumu ngáp lớn, phá tan không khí yên bình. Rồi dụi mắt phiền phức nói.

"Ngắm cái này chả vui gì hết."

"Chú mày sẽ lại sớm vui cho coi…!"

Bên cạnh Ojiro đang than phiền đúng chất một phụ huynh, đội trưởng Kita chầm chậm gật đầu.

"Ừ, chán thật."

"Hả? Thế thì, tại sao…"

Nhìn về phía Ojiro đang bối rối, Kita lặng lẽ nói.

"Tớ chỉ muốn xác nhận thôi." Nhìn xuống bầu trời xanh của Tokyo, anh nói tiếp.

"Tớ nghĩ nếu mình ở đó thì sẽ không hiểu được, nhưng di chuyển đi một chút thì sẽ khác hẳn."

Như việc có những thứ mình có thể thấy được ở ngoài sân mà trên sân không thấy được. Như việc mình không thể thấy được Tòa nhà Trung tâm Chính phủ Tokyo nếu không ở ngoài nó. Nếu nhìn xuống Nhà thi đấu Tokyo ở một khoảng cách nào đó, mình sẽ thấy được những thứ mình không thấy khi ở bên trong, anh nghĩ vậy.

Atsumu chẳng ngại ngần gì trước mặt đội trưởng.

"Em không biết. Nhìn gì thì nhìn chứ việc mình làm trên sân có thay đổi đâu."

Osamu gật đầu.

"Ừa, mái nhà thi đấu chả liên quan gì tới chơi bóng chuyền cả."

Ojiro không biết có nên mắng hai thằng Miya vì tội thẳng thắn quá không, nhưng tụi nó nói không sai, chỉ là kiêu căng quá thôi, nhưng chắc cái thái độ kiêu căng đấy mới là vấn đề- Kita gật đầu.

"Ừm, hai đứa nói đúng."

Rồi anh nhìn về phía Nhà thi đấu Tokyo không-ở-đó thêm một lần nữa.

"Đúng là nhìn mái nhà thi đấu từ trên xuống vô nghĩa nhỉ?"

Rồi như thể vừa buông bỏ được thứ gì đó, Kita cười nhẹ rồi nói với các thành viên.

"Thế bây giờ đi xem trận đấu nhỉ?"

.

"Ê, coi nè, moonwalk nè! Thử làm đi Osamu."

"Tao không làm đâu."

"Ngầu vãi, moonwalk siêu nhanh này! Đúng không? Này, nhìn đi!"

"Im đi."

Trên đường về ga Shinjuku từ Tòa nhà Trung tâm Chính phủ Tokyo, các thành viên nhìn Atsumu, người đang tự nghịch tự vui với thang bộ hành, rồi bật cười.

"Gì đấy Atsumu, tự dưng gì mà vui thế."

Trái với vẻ bất ngờ của Ojiro, Kita trả lời như thể đã biết hết mọi thứ ngay từ đầu.

"Em chỉ muốn đi xem trận đấu thôi đúng không? Xin lỗi vì đã lôi theo nhé."

"Hả!? Thế nên mà xụ mặt nãy giờ? Em cứ nói mình mệt suốt… chả khác gì trẻ con cả!"

Cậu cũng vậy mà, Kita thầm nghĩ. Nhưng nếu anh nói vậy thì cậu ta sẽ hét lên theo cũng Atsumu kiểu, "Không thể nào! Không có thể! Nó giống con sâu bướm hay con bọ cánh cứng hơn đấy!", nên anh không nói gì, nhưng hai đứa nó vẫn giống nhau. Đều là những người yêu bóng chuyền từ nhỏ.

Lắng nghe tiếng nói ồn ã từ đằng sau, Kita nghĩ.

Từ bây giờ, mình sẽ quan sát tụi nó từ một chỗ xa lắm.

Nếu rời đi, chắc hẳn mình sẽ không thấy được những thứ mình đã từng thấy được nữa. Suốt năm rồi, hai người đã đứng cạnh nhau trên cùng một sân đấu, và anh được thấy vô số thứ. Những thứ người thường sẽ không thấy được.

Nhưng thế cũng là anh sẽ thấy được những thứ mình chưa bao giờ thấy được. Cuối cùng thì dù nhìn xa hay nhìn gần thì quái vật vẫn là quái vật. Thế là vui rồi.

Nghĩ vậy, nhưng đột nhiên có tiếng hét thất thanh từ đằng sau. Atsumu và Osamu đang đẩy nhau, tại sao thì không biết. Cả Ojiro cũng phải xen vào để ngăn lại, dù là chuyện thường ngày nhưng vẫn khá ồn ào.

"Anh nói mấy đứa không được làm phiền người khác rồi," mình gọi với ra.

Mong là khi tụi nó đạt được tới những đỉnh cao mới mà mình không thể thấy được, mong là tụi nó vẫn có thể giận nhau rồi bật cười như bây giờ. Nhưng nói thật thì mình vẫn không biết thế có ổn không nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!