Chương 1: Lời nói dối của Michimiya
Dù mới chỉ 6 giờ tối, trời bên ngoài đã tối om. Ngày dạo này ngày càng ngắn hơn, và làn gió thoảng qua má mình lạnh ngắt. Mình nghĩ rời nhà lúc này là hơi sớm, nhưng cũng may là có đem theo áo khoác.
Ở vòng xuyến trước ga, Michimiya Yui thấy một ngôi sao nhỏ trên trời và bắt đầu nhìn quanh.
"Đấy là chòm Orion."
Thế chòm Bắc Đẩu ở đâu? Có thuộc vào chòm Bắc Đẩu không nhỉ? Không, đâu có. Kéo dài vài chòm sao ra là sẽ thấy được. Nhưng chòm sao nào nhỉ? Mình đã học về chòm Đại Hùng với Tiểu Hùng hồi tiểu học rồi…
Em hạ đầu xuống, từ bỏ cuộc tìm kiếm sao Bắc Đẩu, rồi vội đi về nhà. Liệu có kịp về xem chương trình đặc biệt chiếu lúc bảy giờ không? Đã để chế độ ghi hình chưa nhỉ? Em vô tư lo nghĩ về chiếc TV.
Rồi chân em khựng lại.
"Đùa đấy à."
Michimiya dừng lại, ánh mắt dồn vào lưng của một người con trai trong bộ đồng phục màu đen cách em một quãng, cũng đang vội vã về nhà.
"Làm gì bây giờ… chắc không nên đâu. Không, có sai đầu mà. Làm sao giờ, không được, cậu ấy không nghe được mình mất."
Michimiya tự lẩm bẩm, nhưng rồi em cắn môi ra quyết định, rồi ánh mắt hạ xuống đôi giày mình đang đi. Em kiểm tra lại trang phục của mình một lượt, từ giày tới tất chân, váy, áo khoác, và liên tục gật đầu, "Quan trọng lắm, sẽ kì lắm, mà mình nhìn còn chẳng ổn nữa," rồi vội chỉnh lại tóc mái bằng camera trước.
Được rồi!
Sau khi vỗ một cái vào má, Michiymiya chạy về phía trước vào màn đêm, như thể đang chạy vào sân đấu khi trận đấu sắp bắt đầu.
"Sawamura!"
.
"Ồ, Michimiya."
Cậu trai trong đồ thể thao đen và túi thể thao quay lại, và đương nhiên, là Sawamura Daichi, đội trưởng đội Bóng chuyền Nam Cao trung Karasuno. Michimiya có hơi đau lòng ở cách cậu ấy nói "Ồ?", nhưng em vẫn không bỏ cuộc mà hỏi.
"Sao lại ở đây giờ này? Có buổi tập mà đúng không?"
"Nay tớ xong sớm, nên đi mua đồ sạc điện thoại. Này."
Sawamura nói, chìa ra một túi đồ từ cửa hàng điện máy.
"Chắc do hỏng dây dợ gì đó chứ cái tớ đang dùng không hoạt động tử tế. Tới Tokyo tớ cũng sẽ phải dùng, nên tớ nghĩ phải chuẩn bị trước. Sát nút mới làm thì không được."
"Cậu đang chuẩn bị cho giải Mùa xuân nhỉ."
"Ừ. Còn cậu thì sao, Michimiya?"
Khi bị hỏi lại, Michimiya chần chừ một lúc.
"Ể? À, tớ chỉ… đi chơi với Mao thôi! Bọn tớ đi ăn nhiều lắm. Dạo này tớ tiêu tiền linh tinh quá, nên không có đủ tiền tiêu vặt, mà giải nghệ xong còn tăng cân nữa!"
Sau khi nói xong rồi cười, Michimiya nghĩ, "Mình nói gì thế chứ? Đâu cần vòng vèo tới độ nói mình tăng cân…" rồi tự buồn rầu, nhưng đối phương lại nói, "Ừ, huấn luyện viên Ukai cũng nói gì đó từa tựa vậy. Vụ giải nghệ xong tăng cân ấy," và không hề để tâm đến chuyện tăng giảm cân nặng của nữ giới.
"Haha, thế à."
Khi cố hết sức để cười, Michimiya vẫn thấy buồn bã.
"Mình cứ như là người duy nhất cứ chạy lòng vòng không có định hướng vậy."
Sawamura đằng trước vẫn y hệt như mọi khi, mà còn như thể sắp sửa nói "Bây giờ đi chạy không?", nên Michimiya câm nín. Mình chẳng biết nói gì ngoài mấy thứ tầm phào như "Huấn luyện viên Ukai sao?"
Mình không chắc nữa.
Mình chưa bao giờ ngại ngần khi nói chuyện với Sawamura hồi sơ trung cả. Bọn mình sẽ nói về hoạt động câu lạc bộ, về gia đình, và về TV. Không, mình chưa bao giờ thấy không biết nói chuyện gì với cậu ấy cả, kể cả hồi đó, nhưng mới đây thôi. Không biết từ khi nào mình thành ra như này-
"Michimiya, nhà tớ ngay kia thôi. Tớ đi đây."
"Hả?"
Mình nhìn lên, và Sawamura chỉ tới đầu cuối đường. Đúng rồi, tới đây là phải nói tạm biệt rồi. Sawamura sẽ đi thẳng còn Michimiya sẽ qua đường đi về hướng ngược lại.
"Thế nhé."
Sawamura nói, nhanh chóng bước đi.
"À, ừ. Gặp sau."
Khoảnh khắc mình đáp lời và cố vẫy tay lại, sự cô đơn bỗng chốc ập đến.
Dù đã có thể đi về nhà cùng nhau, thời gian lại trôi nhanh như chớp. Nếu đèn giao thông có màu đỏ, chắc hẳn cậu ấy đã chờ đợi cùng mình tới lúc chuyển xanh, nhưng nó vốn đã xanh rồi. Có lẽ mình không nên gọi cậu ấy lại. Không, việc được đi cùng nhau và nói chuyện một chút cũng là tốt rồi. Vài tháng nữa sẽ tốt nghiệp thôi, sau mùa đông này là sẽ tốt nghiệp, và không thể vô tình gặp như này được nữa. À, vậy mà cậu ta cứ "thế nhé" rồi đi thẳng cơ chứ.
"..."
Thấy bóng lưng Sawamura rời đi, ngực mình thắt lại. Đau quá. Cơn đau từ ngực cứ lan dần lên cổ họng. Ánh đèn màu xanh nhấp nháy như thể đang bảo mình không được rời đi.
Mình không thích thế này. Không thích chút nào.
Mình không thích chỉ có một mình và chỉ có thể than vãn. Mình yếu ớt mà. Nhưng mình không thích yếu ớt.
Mình muốn trở nên mạnh hơn.
Và khi mình định vỗ má để có động lực lần nữa, cơn đau trong lồng ngực đang lan tới cổ họng bật ra khỏi miệng mình.
"Sawamura!"
.
"Hả, sao thế?"
Nghe thấy tiếng gọi, Sawamura quay lại.
"Hả? À, ừm… ừm, ờ… thì, hahaha…"
Làm sao giờ, khó quá. Mình chẳng có gì cần nói cả. Cái "Sawamura!" vừa nãy chỉ là kiểu nấc cụt hay hắt xì thôi, nó tự dưng trào ra dù mình chẳng muốn. Nhưng không nói thế được.
Làm gì bây giờ, nói gì bây giờ, phải nói gì đó, nếu không nói thì cậu ấy sẽ nghĩ mình kì lạ, ừm…
Michimiya hoảng lên, nhưng khi thấy một ánh đèn sáng trưng chỗ cuối đường, tay em lại di chuyển trước khi kịp suy nghĩ.
Em chỉ về phía ánh đèn mà nói. "Ờm- Mẹ tớ nói tớ phải đi mua đồ! Muối á! Đúng rồi, muối, nước tương, với dầu ô liu? Ừ, đúng rồi! Cái đấy chỉ bán ở mấy siêu thị lớn thôi. Mẹ tớ cụ thể lắm luôn nên phiền lắm!"
"Ể? Thế hả?"
Không để ý tới sự kì lạ của Michimiya, Sawamura nói, "Huấn luyện viên Ukai cũng nói từa tựa thế một lần. Về bia chăng…?", nhưng khi nhìn về phía siêu thị, cậu nói, "Thế bọn mình cùng đường rồi nhỉ." Michimiya gật đầu, thầm cảm ơn huấn luyện viên Ukai trong thâm tâm, "Em chẳng hiểu gì hết, nhưng cảm ơn ạ!"
"Được rồi!"
"Thế đi thôi."
Đèn giao thông đằng sau chuyển đỏ khi hai người họ bắt đầu bước đi.
.
Mình nói dối mất rồi.
Nói dối mà dễ dàng như vậy, chắc hẳn mình cũng hư hỏng lắm. Làm sao bây giờ, con xin lỗi mẹ, con cứ ngỡ con đã sống một cuộc đời trong sạch tới bây giờ, nhưng từ hôm nay con là đồ lừa đảo…
Đã thầm xin lỗi phụ huynh, Michimiya chẳng còn cảm thấy cơn đau trong lồng ngực ban nãy nữa. Thay vì đó, tâm trí em nhẹ nhàng ra hẳn, bước chân nhẹ tênh, và sự bối rối khi nói chuyện với Sawamura đã biến mất.
"Các cậu tới vòng toàn quốc thật kìa. Đỉnh quá đi. Giải Mùa xuân tuyệt tới mức tớ quên luôn nó là gì đấy."
"Sao được, như kiểu sụp đổ Gestalt hả?"
"Không, chỉ là giải Mùa xuân nghe rất xa vời… Nói thế không nên nhỉ. Bọn tớ cũng hướng tới đó mà. Nhưng thay vì "hướng tới giải Mùa xuân" thì "đánh bại Seijoh" hay "đánh bại Shiratorizawa" thì nó thực tế hơn và cũng rất tuyệt ấy!"
"Ồ, thế thì chắc tớ hiểu rồi."
"Tớ không tới được Tokyo, nhưng tớ sẽ xem TV mà cổ vũ các cậu!"
"Ừm, cảm ơn nhé."
"Nhưng cậu với Sugawara vừa học vừa lo hoạt động câu lạc bộ nhỉ, mà cả câu lạc bộ Bóng chuyền Nam cũng đều đỉnh thật đó." Khi đang nói, Michimiya chợt nhận ra.
Hóa ra có thể nói về bóng chuyền bình thường được. Ra vậy sao. Có lẽ sau khi giải nghệ xong rồi nên không biết gợi chuyện như thế nào. Có lẽ vì không còn cùng là đội trưởng của câu lạc bộ Bóng chuyền nữa. Hoặc không. Chẳng biết nữa. Ừm, nói về bóng chuyền thì được. Nhưng nói dối rồi chỉ nói về hoạt động câu lạc bộ-
Sawamura, không hề để ý tới tâm tư rắc rối của Michimiya bên cạnh, cười nói, "Cũng có mấy đứa năm nhất trượt môn đấy. Tớ lo cho năm sau lắm," rồi tiếp tục nói về câu lạc bộ, về việc ai hợp làm đội trưởng đời kế tiếp, năm hai bên Seijoh, năm nhất bên Date Tech thế nào, và cứ vậy. Nếu Sugawara ở đấy thì cậu ta đã giận xong nói, "Cậu ngốc thật đấy!!' hoặc bật cười, nhưng may mắn hoặc xui xẻo thay, Sugawara không ở đây. Chỉ có hai người thôi. Và trong lúc nói liên hồi về hoạt động câu lạc bộ, đã đi tới siêu thị từ bao giờ.
"Thế tớ đi mua đồ đây!"
Michimiya cười chỉ về phía bên ngoài sáng trưng của siêu thị, nói, "Gặp sau nhé," rồi vẫy tay chào như không. Lẽ ra phải tách đường từ lối giao vừa nãy rồi, nên được đi thêm cùng nhau dù chỉ năm phút cũng là rất tốt. Ừm, rất tốt. Mình không nên thấy buồn, hay nghĩ chỉ có thế thôi sao, em tự nhủ vậy.
Nhưng Sawamura không biết gì về thứ Michimiya đang nghĩ, nên nói thay vì vẫy tay lại, "Tớ đang đói. Cũng mua gì đó vậy."
.
Những trái táo thì đỏ rực sáng bóng, còn cà rốt thì sặc sỡ sắc cam. Củ cải thì bỏ đi, tại dễ nghĩ tới chuyện tiêu cực quá, súp lơ thì mềm mại đáng yêu như cún con. Đậu nành và đậu phụ được xếp gọn gàng thẳng hàng, và rau củ muối vừa sặc sỡ nhiều màu vừa đẹo đẽ. Không ngờ siêu thị có thể đẹp như vậy.
Michimiya vui vẻ đi qua siêu thị đông đúc với chiếc giỏ trống trong tay.
Mỗi khi tới siêu thị mua đồ lặt vặt, mình không nghĩ gì nhiều, nhưng hôm nay nhìn thứ gì cũng rất ngon và rất vui. Nhạc nền vui vẻ với lời nhạc như "thịt" và "chảo nóng" cũng vậy. Cái gì mình cũng muốn bỏ vào giỏ, từ trái cây tới kem tới sốt mì ý tới bàn chải đánh răng, tới đồ ngọt hay bánh gạo nhiều màu vì bỏ thứ gì trong đó, tới mấy cái bánh nhỏ bà có trong nhà, mà mình cũng biết mình đang hăng hái quá mức. Bình tĩnh đi mình ơi. Không được rồi, không bình tĩnh nổi.
"Ồ, hồi bé tớ hay mua cái này này. Có 20 yên thôi."
Sawamura nói với Michimiya, người đang cầm một món ăn vặt nhỏ hương sữa chua.
"Hôm nọ Nishinoya cũng ăn cái này đấy."
"Đùa đấy hả. Có lẽ cũng ổn đấy chứ."
"Đồ ăn tệ mà kết hợp với bánh gạo… khoan, nghe cũng được chứ nhỉ."
"Đúng không?"
Rồi hai người nhìn nhau cười.
Vừa khùng vừa vui.
Mình muốn cứ mãi đi lòng vòng như này, nói mấy chuyện như, "Mẹ tớ hay mua suốt nhưng tớ thì chưa bao giờ," "Cái hạt vị sô cô la bạc hà trong sữa," "...Đậu Natto với đồ ăn vặt á? Là sao cơ?" Nhưng không được. Mình biết mình cần phải mua gì. Nhưng cũng chẳng cần mua lắm.
"Ưm, muối đâu nhỉ? Này là muối bột. Ưm… À, kia rồi."
Khi mình đứng trước kệ đầy gia vị, Sawamura đi theo liền thấy bất ngờ.
"Có nhiều thật đấy. Nên mua gì bây giờ?"
"Hả? À, ừm…"
Mua gì giờ nhỉ? Có nhiều muối hơn em nghĩ, và Michimiya câm nín chịu thua. Em còn chẳng biết thường ngày ở nhà mình dùng gì, nhưng em lựa một loại đắt tiền một chút bỏ vào giỏ. Loại nào cũng chẳng quan trọng lắm. Ngay bên cạnh, Sawamura nhặt loại muối đó lên lẩm bẩm.
"Muối biển sâu… hả? Không biết vị khác gì muối thường không."
"Chắc là vị dịu hơn một chút? Tớ không biết. Tớ không liếm muối bao giờ."
"Dịu… Không biết có thể phân biệt vị muối không nhỉ. Không biết anh Shimada có làm được không…"
Thấy Sawamura nghiêm túc nhìn bịch muối, Michimiya bật cười.
"Sao thế?" Sawamura hỏi.
"Ể? Không có gì đâu! À, chắc tớ mua thêm loại khác để thử nhỉ!"
Trong lúc cố che đậy, Michimiya đặt một gói muối ăn đang giảm giá vào giỏ.
"Không phải thử rượu sake mà là thử muối hả?"
"Ừa."
Và rồi, trên kệ tiếp theo, em chọn một lọ nước tương lên men tự nhiên, chỉ vì giá nó cao hơn một chút, rồi ở kệ kế tiếp thì một lọ dầu ô liu extra virgin trong lọ thủy tinh xanh.
"Được rồi! Thế cậu tính mua gì hả Sawamura? Bánh mì? Onigiri?"
"Ể? À, không biết có bánh mì yakisoba không nhỉ."
"Cậu thích lắm à?"
"Không hẳn là thích… Ể? Không biết có thích không nữa…" Sawamura phân vân với khuôn mặt nghiêm túc.
Thú vị ghê.
Chẳng có gì thú vị hết cả, chỉ là mua đồ bình thường thôi. Nhưng em cứ vô thức cười. Cuối cùng thì không có bánh mì yakisoba nào cả, và nhìn cậu ấy phân vân giữa bánh hamburger và bánh kẹp gà chiên cũng rất vui, và việc mua sắm cực cẩn thận vì phải nghĩ tới tiền trong túi cũng vui. Mọi thứ đều vui. Mọi thứ.
Michimiya bỗng cảm thấy mình có thể hiểu thêm một chút về những con người tự dưng hát với nhảy trong mấy bài nhạc kịch. Em đang vui tới độ có lẽ sẽ nhảy chân sáo quanh siêu thị nếu không phải đang cố gắng tỏ ra bình thường.
.
Rời siêu thị, Sawamura ngay lập tức ăn luôn cái bánh hamburger. Chỉ khi có đủ cái ăn cái mặc thì con người mới để ý tới chuẩn mực hành vi, và cái đó chẳng quan trọng gì mấy với cái bụng đói meo của nam giới cao trung.
"Chắc cậu đói lắm," Michimiya cười, và Sawamura cười trừ hỏi lại trong lúc cắm ống hút vào hộp sữa cà phê.
"Giấu giếm để làm gì chứ đúng không?"
Tai em nhói lên.
Ngay lúc Michimiya vô thức cúi đầu, "A, câu lạc bộ Bóng chuyền Karasuno kìa."
Bỗng nhiên tên trường họ cất lên ngay sau, và Sawamura với Michimiya cùng nhìn lên. Ba nam sinh mặc blazer ở ngay trước mặt họ.
Cầm chiếc bánh hamburger cắn dở trong tay, Sawamura mở miệng nói, "A."
"Moniwa bên Date Tech…"
Đúng rồi, ba người kia là học sinh năm ba từ câu lạc bộ Bóng chuyền trường Date Tech, Moniwa, Kamasaki, và Sasaya.
"Ơ, bên Date Tech à?"
"Ừa."
Hai người Karasuno có bất ngờ trước cuộc gặp mặt, nhưng ba nam sinh Date Tech sốc tới độ khó có thể gọi là bất ngờ. Cựu đội trưởng Moniwa bất giác lùi lại, trong lúc cựu chắn giữa Kamaski đứng yên bất động với đôi mắt mở to. Đằng sau, cựu đập biên Sasaya chỉ yên lặng đảo mắt. Ba người họ đứng yên một lúc mà chẳng thèm chào, nhưng rồi họ quay ra nhìn nhau và run rẩy nói.
"Hả… Tụi nó được tới giải Mùa xuân, mà còn, nam nữ đang đi chung…? Cái gì, cái gì đây, là thật hả?"
"Khoan, hai người đó… đi mua sắm cùng nhau?"
"Mua sắm… Chẳng lẽ là… tiệc lẩu trong tin đồn?"
"Khoan, tiệc lẩu chỉ là truyền thuyết thôi mà!"
"Truyền thuyết là sao cơ? Cậu có biết nó là gì không đấy?"
"Không hiểu đang nói gì thì có sao không?"
"Chắc có sao đấy."
Mình chẳng hiểu họ đang nói cái gì. Nhưng Sawamura là kiểu người khi thấy người quen cãi nhau trước mặt thì sẽ không yên lặng được.
"Ừm, Moniwa-kun? Đang ở ngay trước cửa hàng…"
Cậu cố làm dịu tình hình bằng cách nhắc về tình cảnh, nhưng ba người họ, nước mắt tèm lem, lườm lại, nên cậu giật nảy mình. Khoảnh khắc đó, ba người Date Tech đã cho Sawamura - người đã xử lý cả bọn năm nhất năm hai ở Karasuno - sợ hãi, hơn cả bức tường sắt trong trận đấu.
Sawamura nói, nhìn chằm chằm vào ba người đang cãi nhau trên đường về nồi lẩu.
"Tớ nghĩ mình nên để mặc chuyện này."
"Tớ cũng nghĩ thế."
Michimiya gật đầu.
Hai người họ đều là đội trưởng dẫn đội. Tuy đúng là có hơi trầm mặc, nhưng đều rất giỏi đọc tình huống. Và họ quyết định mình nên để chuyện yên như thế.
"Đi thôi."
"Ừ."
Và rồi, để lại ba người Date Tech đó, hai người cùng rời khỏi siêu thị.
"Không biết chuyện là sao nữa."
"Ừm, thì có nhiều chuyện mà."
"Ừa."
Hai người họ nhìn nhau cười rồi nói mấy chuyện như thế.
"Thế tớ đi đường này nhé."
"Ừm."
"Gặp sau."
Michimiya cười và tạm biệt lần thứ vô số trong hôm nay. Em không thấy cô đơn như trước nữa. Nếu em than vãn sau khi đã có khoảng thời gian tuyệt như thế này thì chắc chắn sẽ bị trừng phạt.
"Mai gặp nhé."
"Ừm."
Hai người vẫy tay tạm biệt và chia ngả.
.
Michimiya lẩm bẩm khi chỉnh lại túi đồ siêu thị trong vòng tay.
"Nặng qua…"
Hai túi muối nặng một cân, một lít nước tương, dầu ô liu trong lọ thủy tinh khoảng nửa lít. Chắc chắn không thể nhẹ được.
Chắc em nên mua đồ nhẹ hơn, vì đằng nào cũng chẳng cần tới. Như là hạt tiêu, hay bột chiên. Nhưng làm sao giải thích đống đồ này cho mẹ đây? Mình không nói thật được, mà cũng không muốn nói dối nữa…
Dù biết đấy là lỗi mình, nhưng em vẫn bắt đầu hơi buồn rầu khi nghe thấy một giọng nói vọng ra từ sau lưng.
"Michimiya!"
Em bất ngờ quay lại.
Người vừa qua đường đứng lại chỗ đèn giao thông là Sawamura, người vừa tách ra đi đường khác.
"Hả!? Hả!?"
Khi em đứng đó cầm chiếc túi nặng, Sawamura đi tới và nói, "Tớ quên nói với cậu," còn cười nhẹ một chút trước khi nghiêm túc trở lại.
Michimiya vô thức đứng thẳng lưng lên, và Sawamura nói.
"Cảm ơn vì chiếc bùa hôm nọ."
"Hả. À, ừm."
"Tớ sẽ đem nó tới giải Mùa xuân."
Và rồi, Sawamura lại quay đi, "Gặp sau nhé."
"À, ừm, được thôi!"
Cố gắng lắm em mới quay đi được.
"..."
Chiếc áo câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Karasuno quen thuộc. Phía đằng sau chiếc áo, quen thuộc hơn cả bộ đồng phục, bất kể có xa tới nhường nào hay trời tối ra sao. Không thể lẫn đi được. Tấm lưng đáng tin cậy như một đội trưởng.
"Như một đội trưởng?"
Michimiya nghĩ.
"Mình có làm được như thế với đồng đội và đàn em không? Mình có làm được mà không thấy ngại ngùng không?"
Khoảnh khắc em nghĩ vậy, Michimiya hét.
"Khoan!"
Sawamura dừng lại và quay ra.
"Sao thế?"
Michimiya giơ chiếc túi bóng nặng trịch lên trước mặt.
"Nè! Thật ra hôm nay tớ chẳng cần nó đâu."
"Hả? Thế à."
"Ừm, tớ xin lỗi."
Michimiya cúi đầu và Sawamura ngại ngùng đáp lại.
"Không, đâu cần xin lỗi đâu chứ."
"Thì, thế là không được, vì…"
Michimiya lắc đầu và Sawamura nói.
"Không sao mà. Hôm nay không dùng thì ngày nào đó sẽ dùng đúng không?"
"Hả? À, ừ, đúng, nhưng mà…"
Đúng thật, nhưng đấy không phải vấn đề… Lúc em đang suy nghĩ, Sawamura tiếp tục nói.
"Hôm nọ huấn luyện viên Ukai có nói tớ thế này."
"Hả, lại huấn luyện viên Ukai hả?"
"Ừ, huấn luyện viên nói mình đi mua sắm cùng với gia đình và phải xếp hàng mua bánh từ cái tiệm nổi tiếng tên Kingiri chỉ giới hạn một ổ mỗi người. Rồi thầy ấy phải ăn hết trước khi hỏng nên ngày nào cũng phải ăn bánh thay cơm, khó khăn lắm."
Bánh mì?
Cậu ấy nói gì vậy chứ? Michimiya băn khoăn, nhưng Sawamura vẫn đang rất nghiêm túc, nên em quyết định nghe nốt.
"So với bánh mì thì muối với nước tương không bị hỏng đâu, nên sẽ ổn thôi."
"À, ừ. Không bị mốc đâu… nhỉ?"
"Nhỉ?"
"Ừm… hả?"
Thế hả? Cậu ấy nói vậy thôi hả? Nói về mốc được à? Đúng là muối không bị mốc, nhưng… em nghĩ thầm, đầu chỉ toàn mốc. Sawamura nói, "Thế cậu nói tớ muối biển có vị thế nào nhé?"
"Ể?"
"Thì muối đó. Nãy cậu nói có thể nó có vị dịu hơn, nhưng cũng có lẽ không có gì thêm nên có vị mặn này."
Bị thu hút bởi sự tận tâm của Sawamura, Michimiya quên mất về mốc rồi ngơ đi.
"Đúng nhỉ… Ừ, về nhà tớ sẽ thử."
"Mai nói cho tớ nhé."
Sawamura cười rồi lại quay đi, "Thế nhé."
"Ừ, ngày mai nhé!"
Em vui vẻ gọi với tới, vẫy mạnh tay và quan sát bóng dáng người kia nhỏ dần khi qua đường, cuối cùng, khi cậu ấy rẽ và biến mất, Michimiya thở phào.
"Ngày mai nhỉ…"
Nói vậy, em áp tay vào má.
Nóng quá, chắc đỏ bừng rồi.
Thật may là trời tối, em nghĩ. Chắc nhìn kì lắm.
Michimiya hít một hơi sâu không khí đêm đông và nhìn lên trời.
"Mai nhỉ?"
Em xả hết mọi suy nghĩ theo cùng với hơi thở, rồi tiếp tục bước đi. Tay cầm túi đồ nặng, trong tim nắm chặt lời hứa với Sawamura.
Liếm muối có thể cũng được, nhưng chắc em sẽ làm thành cơm nắm để so sánh, hoặc chấm với trứng luộc để ăn, và trước khi em nhận ra, em đã đang chạy. Như thể rằng chạy càng nhanh thì ngày mai sẽ càng sớm tới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
