Chương 2: Chữ cái đầu D (Dateko)
Khi nào một con người trở thành người lớn? Bình thường thì 20 tuổi. Nhưng ngay khoảnh khắc lên 20, nếu được nói, "Rồi, là người lớn rồi đấy," thì có tự nhiên cư xử như người lớn được không?
Từ đầu thì làm người lớn là làm gì cơ chứ? Uống rượu hút thuốc thì 20 tuổi, nhưng lấy bằng lái xe máy từ 16 tuổi được, bằng lái xe chung chung từ 18 tuổi, và bầu cử năm 18 tuổi. Tuổi kết hôn thì khác nhau với nam và nữ, 18 tuổi cho nam và 16 tuổi cho nữ. Khác biệt thật kì lạ.
Là luật pháp, nên chắc hẳn được đề ra bởi những người thông minh ngồi chung với nhau và suy nghĩ rất lâu. Mình không biết mà cũng không hiểu. Làm người lớn là làm gì?
"Này, cậu nghĩ ai là người ra trước? Ra đời ấy."
Quay người lại trong chiếc xe nhỏ, Moniwa Kaname hỏi hàng ghế sau. Đằng sau thì có Sasaya Takehito và Kamasaki Yasushi. Sasaya điềm tĩnh đám, "Tớ phải lấy được bằng cái đã," còn Kamasaki tự hào nói, "Ồ, xin lỗi nghe nhưng sẽ là tớ cho xem."
"Tự tin đâu ra đấy Kamachi?"
Khi được Moniwa hỏi, Kamasaki cởi áo khoác ra vì lý do gì đó rồi làm ra vẻ mặt tự mãn, "Tớ chưa bao giờ thua Mario Kart."
"Thế à."
Khi Sasaya nhìn ra ngoài cửa sổ đầy ngưỡng mộ, Kamasaki phản lại, "Gì đấy! Không chỉ mỗi Mario Kart đâu. Tớ còn đọc manga về mấy cái đấy từ hồi tiểu học rồi!" Nhưng Sasaya lẫn Moniwa đều không hỏi gì. Moniwa nhẹ nhàng phủi đi, "Thế à, thế à, manga đúng là hay nhỉ?" rồi qua hỏi Sasaya.
"Sasaya thì sao? Có biết mấy con xe không?"
"Hở, tớ á? Không hẳn… Thì tớ có điều chỉnh lại con Mini 44 của mình hồi bé."
"Thế là mạnh khoản thực chiến rồi!"
Sasaya nghiêng đầu với Moniwa đang ngưỡng mộ và hỏi lại, "Thực chiến á?", nhưng khi Kamasaki hỏi, "Cậu có đối thủ không?" Anh lại phóng tầm mắt đi xa mãi.
"Không… không có đường đua, nên tớ lái trong hành lang nhà mình thôi."
Sau một thoáng yên lặng, Kamasaki bật ra.
"Thế điều chỉnh làm gì!"
"Đừng có nói luôn thế chứ!"
Khi Moniwa tính đứng dậy, tài xế vốn yên lặng gọi ra.
"Đừng có đứng lên, khẽ thôi."
"X-Xin lỗi ạ!"
Ba người con trai, nhìn thì to nhưng còn lâu mới làm người lớn - là học sinh năm ba tại Cao trung Công nghiệp Date, đang trên xe tới trường dạy lái xe. Mùa đông này, ba người họ sẽ bắt đầu một cuộc sống học đường mới khi chuẩn bị lấy bằng lái xe.
.
Các lớp học trong trường dạy lái xe được phân ra làm hai giai đoạn.
Trong giai đoạn thứ nhất, ta sẽ học luật trong 10 tiếng tiết lý thuyết, và học kết cấu cơ bản của xe trong 15 tiếng tiết thực hành. Khi đã xong và qua bài thi, thì sẽ được nhận bằng lái xe tạm thời và chuyển sang giai đoạn tiếp theo.
Trong giai đoạn thứ hai, ta sẽ học thêm 16 tiếng lý thuyết và 19 tiếng thực hành bằng cách giả lập. Sau đó nếu qua bài kiểm tra tốt nghiệp thì tốt nghiệp. Sau đó sẽ thi lý thuyết ở trung tâm và đỗ thì được nhận bằng.
Giải thích sơ qua nhưng vẫn rất rắc rối, mà còn có sự khác biệt giữa xe số sàn và xe số tự động, vậy nên xe thật sẽ không dễ điều khiển như trong trò chơi hay mấy cái mô hình. Đương nhiên rồi. Nếu nói mấy cái như "Ê, mấy cái biển chỉ đường nhìn y hệt nhau đúng không?" như Kamasaki thì sẽ không nhận bằng được đâu, đừng nói là bằng tạm thời.
"Nhìn y hệt nhau… sợ vãi! Tớ không thể để người như cậu lấy bằng được!"
Trong giờ nghỉ giữa các tiết, trong một góc chỗ nghỉ, Moniwa giận giữ chỉ vào sách giáo khoa.
Trên trang giấy là các biển báo hình tròn, vuông, đỏ, xanh, vàng xếp thẳng thớm như hình dán. Nhìn đều giống nhau, nhưng nói là đồng đều thì đúng hơn là giống nhau, và mỗi cái đều khó nhận ra.
Nhưng Kamasaki nhăn mặt khi thấy danh sách biển báo, nuốt một ngụm nước quả, và nghi hoặc hỏi.
"Mấy người lái xe có thực sự hiểu hết mấy cái biển báo này không?"
"Đương nhiên rồi!"
"Thật hả!? Cậu có chắc ai cũng biết sự khác biệt giữa đường cấm phương tiện và đường cấm chung chung không? Chắc chắn phải có người không biết chứ!"
Kamasaki giận dữ đứng dậy, vò nhăn quyển sách, rồi đập xuống bàn. Moniwa phản lại, không muốn bị áp đảo.
"Không đúng đâu! Nó là mấy thứ bình thường thôi mà! Mà sách tớ đấy!"
Kamasaki nói, lườm Moniwa, người đang cầm sách lên cố trải phẳng các vết nhăn ra.
"Nghĩ về các đàn anh của bọn mình đi! Cậu có nghĩ mấy anh ấy biết được sự khác biệt giữa không đỗ xe và không dừng đỗ xe không!?"
"Ê? Hở…?"
Khuôn mặt của các đàn anh hiện lên, và Moniwa dần mất đi tự tin, nghĩ rằng, "Có lẽ lỡ đâu là thật…" nhưng anh tin vào bản năng của mình và thôi nghi ngờ. "...Không, phải có niềm tin chứ! Các đàn anh! Đã qua bài kiểm tra rồi! Đừng bỏ cuộc chứ Kamachi, cố gắng hết sức đi!"
"Tớ đang cố đây! Cố lắm rồi mà không qua nổi! Với cả tới khi nào cậu mới đi được hình chữ S với bẻ lái đấy Moniwa? Sao lúc nào cũng làm bánh sắp trật khỏi xe tới nơi thế hả!"
"Không làm được thôi mà! Thế sao cậu cũng không làm được! Tại xe của tớ to hơn mấy cái khác thôi!"
Lúc Moniwa và Kamachi cãi nhau như mấy đứa trẻ con, Sasaya, người đang lặng lẽ làm bài trên ứng dụng, cất tiếng.
"Xe giống nhau hết đấy."
"Tớ biết mà!"
Moniwa giận giữ nói lại, nhưng Sasaya điềm tĩnh cho vài lời khuyên.
"Moniwa căng thẳng quá đấy. Cậu không đạt tại cậu cứ cuống lên. Đường này xây ra để con người đi được, nên chỉ cần quyết định rồi quay vô lăng thôi. Nếu đạp phanh hay quay vô lăng ngược lại thì mới dở."
"Ồ… thế đúng nhỉ. Hẹp thật nhưng vẫn đi được. Quả nhiên nhỉ"
"Ừ."
Sasaya gật đầu, tiếp tục giải đề. Khi rẽ phải ở một ngã rẽ, không được rẽ trước xe đang đi thẳng dù đã vào ngã rẽ rồi → O. Xe bình thường tuyệt đối không được đi vào đường dành cho xe buýt → X. Xe bình thường vượt lên trên đường…
"Sasaya làm được cả lý thuyết lẫn thực hành nhỉ. Cậu sẽ có bằng sớm thôi."
Moniwa chống tay lên bàn, ghen tị hỏi, và Sasaya cười nhẹ. "Không, tớ vẫn chưa được đâu."
"Hả? Tại sao? Cậu qua bài kiểm tra hôm nọ rồi còn gì? Bài kĩ năng thì sắp có rồi."
Sasaya cay đắng cười nói, "Không, chưa đâu," cắt ngang Moniwa và Kamasaki. Rồi anh nói tiếp.
"Sinh nhật tớ chưa tới nên chưa lấy bằng được."
"Ể?"
"Hả?"
Sasaya giải thích cho hai người vẫn chưa hiểu được.
"Sinh nhật tớ là tháng Hai. 17 tuổi là tới trường dạy được, nhưng 18 tuổi mới được lấy bằng tạm thời. Mà cũng vẫn là bằng tạm thời thôi."
"À, sinh nhật! Ra là thế à!"
"Ừ, lúc nhập học thì tớ được giải thích rồi. Chỉ là tự dưng bài thi lý thuyết lẫn thực hành mượt mà hơn tớ nghĩ. Chắc Moniwa với Kamasaki sẽ ra đường trước đấy."
Sasaya cười rồi quay lại ứng dụng làm bài tiếp.
Thấy bờ vai cô quạnh ấy, Moniwa nắm chặt tay.
"Tớ… tớ…!"
Rồi anh quay ra nhìn bạn của mình.
"Tớ sẽ cố hết sức để đi chữ S! Thế nên Kamachi cũng phải học thuộc biển báo đi! Cậu làm được mà! Còn vào được cao trung cơ mà! Thế nên Sasaya cũng phải cố hết sức!"
"Ô? Ừ!"
Được truyền cảm hứng bởi Moniwa, Kamachi cũng đấm tay vào không khí.
Ngó lơ hai người kia, Sasaya vẫn tiếp tục giải đề, nói, "Tớ thì không cố gắng hết sức được." Phanh bất chợt trong trời mưa hay tuyết có để làm bánh xe trật ngang, nên đừng dùng phanh chân quá nhiều → O.
"Đừng nói thế chứ, cứ đợi thôi!"
"Đừng bỏ cuộc!"
"Tớ đâu có bỏ cuộc đâu…"
Moniwa có bài thực hành, Kamasaki có bài lý thuyết, và Sasaya có sinh nhật - mỗi người đều có chướng ngại riêng, nhưng không có gì là bất biến, và không có chướng ngại nào là không thể vượt qua. Có năm nào không có sinh nhật đâu.
Một ngay đông nó, ba người họ bằng cách nào đó đã qua được giai đoạn đầu và nhận được bằng lái xe tạm thời, và tới những bài học trên đường.
.
"Nếu thấy tụi đàn em trên đường, tớ sẽ nhấn còi dọa chúng nó! Bị mắng cũng được!
Moniwa nói vậy trước khi vào xe cùng với một nụ cười. Dù chỉ là đang đùa để xoa dịu tình hình, nhưng cần gì kiêu căng thế? Tại sao, tại sao, tại sao chứ…?
Sau khi học trên trường dạy lái xe, Moniwa cuối cùng cũng ra đường, nhưng sau khi lái loanh quanh được nửa tiếng và về lại trường, anh cảm thấy nhục nhã vì sự bất cẩn của mình và không dám bò ra khỏi góc sảnh.
"Moniwa, ra đi chứ. Làm đổ bình cứu hỏa thì tệ lắm đấy."
"Ai cũng mắc lỗi mà."
Anh che tai mình lại khi nghe thấy tiếng Sasaya và Kamasaki, và vẫn gập người chui bên cạnh bình cứu hỏa.
"...Đời tớ kết thúc ở đây thì tốt."
"Không kết thúc đâu, nên ra đi nào."
"Sống là phải sống nhục rồi, có gì mới đâu."
"Sasaya, cậu cứ như người vừa mới vô chùa ấy!"
"Kamachi với Sasaya bỏ tớ một mình một xíu đi mà…"
Đương nhiên là Moniwa đang rất rầu rĩ.
Anh hồi hộp tới độ bám chặt lấy vô lăng, cứng đơ người mỗi khi xe tải đi ngang qua, và thầy hướng dẫn ngồi cạnh cứ hét, "Quên kiểm tra rồi kìa!" "Đằng sau có xe đạp!" "Ưu tiên rẽ trái!" Cuối cùng thì anh quay vô lăng nhầm và suýt va vào rào chắn, mà nhờ có phanh gấp của thấy hướng dẫn mới dừng lại được.
"Uuuu… Tớ muốn kết thúc đời mình cho xong đi…"
.
Khi cái mém-là-tai-nạn này xảy ra, có một nhóm người ngay cạnh rào chắn giật nảy mình, "Oái!". Trùng hợp thay, đó còn là nhóm học sinh câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Date Tech đang đi chạy bộ.
"Đáng sợ thật đấy!"
"Cái xe làm sao đấy? Cứ tưởng là đâm người rồi…!"
"Mấy cái xe từ trường dạy khoảng này hay có học sinh năm ba lắm. Cái xe đấy có khi còn có người trường mình ấy."
Lúc đùa vậy, đội trưởng Futakuchi Kenji dũng cảm đi tới nhòm vào xe.
"Thôi đi."
"Bị mắng thì mệt lắm đấy."
Các học sinh năm hai khác, Obara Yutaka và Onagawa Taro, cố cản cậu ấy, nhưng Futakuchi mặc kệ mà cứ nhìn vào cửa sổ. Rồi cậu run lẩy bẩy chạy về phía các thành viên.
"Tệ lắm đấy! Anh Moniwa đấy! Anh Moniwa! Anh Moniwa đang ở trong xe!!"
"Hả! Anh Moniwa á!? Thật á!?"
Năm nhất Koganegawa Kanji cũng chạy tới nhòm vào trong xe và hét lên.
"Đúng đấy!"
"Đúng không? Bị mắng nhiều không? Ảnh bị mắng nhiều lắm!"
Nhìn Futakuchi đang cười lăn lộn trên vỉa hè, Onagawa lẩm bẩm, "Thì đúng là bị mắng rồi. Không bị mắng còn đáng sợ hơn," và Aone Takanobu gật đầu chậm rãi đằng sau.
Sau khi bị mắng, chiếc xe chứa Moniwa bật đèn lên rồi rời đi, không hề hay biết về mấy đứa đàn em đang cười trên đường. Nhưng Futakuchi vẫn chưa cười đủ! Vẫn muốn đùa thêm nữa cơ! Cậu cứ cười tiếp.
"Tớ chưa bao giờ thấy anh Moniwa lo lắng thế luôn! Hơn cả lúc trong trận nữa!"
"Tớ hiểu, nhưng xe thật khác ngồi chơi game lắm."
Onagawa đặt tay lên vai Futakuchi, và Futakuchi nóng giận nói lại.
"Y hệt mà! Khác mỗi đoạn ấn nút bằng tay và đạp bằng chân thôi."
"Khác nhau. Xe thật không phun lửa từ đuổi được."
"Ừ, thế đấy."
"Nhỉ?"
Trong lúc nói chuyện về game bên về đường, có tiếng còi vang lên từ đằng sau.
Họ quay lại, và lại là chiếc xe từ trường dạy lái xe đó tới gần.
"Ô, lại là anh Moniwa à?"
"Để trả thù hả?"
"Không thể nào được."
"...A!"
Nếu nhìn kĩ, ta có thể thấy được người đang lái chiếc xe này cũng là một đàn anh trong câu lạc bộ bóng chuyền, Kamasaki.
Kamasaki có vẻ đang nói cái gì đó khi thấy đàn em, nhưng bên ngoài không nghe được. Chỉ thấy được cảnh đóng mở miệng thôi. Đóng rồi mở. Không nghe được gì nhưng thầy dạy lái bên cạnh đang quát anh như điên. Anh có vẻ không để tâm lắm, còn thò tay ra ngoài vẫy vẫy rồi đi qua cười.
"Cái gì vừa nãy đấy? Bình thường người ta làm thế từ xe trường dạy hả?"
Cả Futakuchi cũng không ngờ tới. Cả năm nhất Sakunami Kosuke cũng nghiêm trọng nói, "Mong là anh ấy không làm gì nguy hiểm," và Aone liên tục gật đầu.
"Nhưng anh Moniwa đang nguy hiểm hơn nhỉ."
Futakuchi cười như chọc Moniwa đang không ở đó, và Onagawa đồng ý, "Chuẩn luôn."
Các thành viên câu lạc bộ bóng chuyền đang buôn chuyện về bất cứ cái gì mình thích, ví dụ như việc anh Moniwa phải thả lỏng hơn, anh Kamasaki phải cẩn trọng hơn và biết cư xử hơn tí, trong khi chiếc xe Sasaya lái đi ngang qua mà không bị chú ý tới.
.
"Tụi nó ngó lơ mình…"
Sasaya lẩm bẩm trong lúc cầm vô lăng nhìn thẳng, và được thầy hướng dẫn nhắc nhở.
"Rồi, tập trung đi."
"Xin lỗi ạ."
Sasaya bật xi nhan trái lên 30 mét trước khi tới ngã rẽ, kiểm tra xem có xe nào không, và rẽ trái vô cùng mượt mà. Lái được thêm một lúc, anh nghe thấy tiếng còi của xe ưu tiên, kiểm tra đằng sau, nhanh chóng bật xi nhan, và hỏi thầy hướng dẫn trong lúc di chuyển ra rìa đường.
"Em có cần bật đèn nguy cấp không?"
"Không có luật nào cả, tùy trường hợp thôi."
Thầy hướng dẫn đáp và hỏi tiếp.
"Cậu cùng trường với bọn trẻ vừa nãy hả?"
Anh gật đầu, nghĩ là về Moniwa và Kamasaki.
"Vâng."
Xe cảnh sát đi qua, và Sasaya bật xi nhan phải đi về đúng làn. Đương nhiên đi đường công cộng rất hồi hộp vì mình không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Lúc anh đang cố bình tĩnh lại suy nghĩ về việc lái xe, thầy hướng dẫn nói, "Cậu nghe giống thầy của bọn nó phết đấy."
"...Thế là em già ạ?"
"Tôi không nói thế."
"..."
Xe của Sasaya đi qua xe của Moniwa và Kamasaki, người mà đang bị mắng bên vệ đường, và cứ thế đi tiếp.
.
Và rồi vài tuần sau…
Trước buổi tập, phòng câu lạc bộ chật kín những học sinh năm ba, kể cả Moniwa, mới thở hổn hển chạy vào.
"Nhìn đây này!"
Tấm bằng lái xe sáng chói trong tay.
Thấy ánh mắt của đàn em, Moniwa ngả người khoe bằng.
"Anh không chở mấy đứa đâu! Nếu thực sự muốn thì chở một tí cũng được."
Moniwa nhìn quanh tụi đàn em với vẻ mặt tự hào anh chưa bao giờ bày ra trước đây, nhưng phản ứng của tụi nó khác hẳn với những gì anh mong chờ.
"Anh có hỏi thì em cũng không ngồi đâu!"
"Koganegawa, mày ngồi cho anh!"
"Trò chơi trừng phạt gì thế này!?"
"Đừng có gọi nó là trừng phạt!"
Moniwa bối rối khi đàn em chạy xung quanh, cười lớn, rồi đánh rơi hết áo đấu lẫn áo phông.
"Gì, gì chứ? Ghen tị lên coi nào! Anh có bằng lái xe rồi đấy!"
Moniwa nói với Futakuchi, và Futakuchi tới gần trong lúc mỉm cười.
"Em không ngồi đâu. Em thấy anh lái khắp khu này rồi!"
"Ể, anh á?"
Moniwa bồn chồn nhìn quanh phòng câu lạc bộ.
Từng thành viên nói lên.
"À, ừ… Lúc em thấy anh thì anh sắp phi vào giữa đường."
"Anh bị mắng bên lề đường…"
"Em thấy anh mắc kẹt giữa ngã rẽ…"
Tất cả đều là chuyện có thật lúc học lái.
"M-Mấy đứa ở đấy á! Trốn đâu đấy!? Anh không để ý!"
Moniwa tái mặt, và Kamasaki tự hào đứng bên cạnh,
"Anh có để ý đấy!"
Futakuchi cười như thể cổ xúy cho Kamasaki.
"Anh Kamasaki à, anh cứ vẫy tay rồi bị mắng suốt. Chắc kèo anh không đỗ nổi bằng đâu!"
"Mày nói gì cơ!?"
Futakuchi chạy khỏi Kamasaki, mặt đỏ gay và đã cởi áo khoác, về phía Sasaya đứng ngay gần cửa.
"Sao anh chưa nhận bằng thế anh Sasaya?"
"Anh á? Có mà. Nhìn này?"
Sasaya lấy tấm bằng ra từ ví.
"Ồ, đúng thật. Nhưng em đâu có thấy anh nhỉ?"
Khi Futakuchi hỏi mọi người, Aone gật đầu.
"Thế hả. Anh đỗ đầu tiên…"
Futakuchi nói, còn chẳng nghe Sasaya nói gì, "Đúng rồi!" và rút điện thoại ra cho các thành viên xem ảnh.
"Nhìn này anh Moniwa! Mặt anh sau vô lăng buồn cười chưa này!"
"Này, chụp ảnh người ta lúc nào đấy? Xóa đi! Xóa ngay đi!"
"Không được! Ừa, khóa bảo vệ đã."
"Xóa ngay!"
Trong phòng câu lạc bộ ồn ào, Sasaya đứng yên đó, một mình yên lặng nhìn tấm bằng.
Không hiểu sao không ai chú ý đến mình. Thôi vậy. Nhưng trong ảnh nhìn mình già quá đi mấy. À, không hẳn là già, giống tội phạm hơn. Không hiểu sao, chắc tại áo len trơn màu…"
Lúc anh nhìn chằm chằm tấm ảnh, anh cũng để ý rằng Sakunami năm nhất đang nhìn mình.
"Sao thế?"
"Không, em chỉ nghĩ việc anh có bằng lái xe rồi nhìn như người lớn thì ngầu lắm. Ừm, một ngày, có lẽ bọn em cần một đàn anh lái tới trại huấn luyện hay đi đấu tập. Em rất mong chờ được làm việc với anh ạ!"
Sakunami cúi đầu, và Aone gật đầu lặng lẽ đằng sau.
Sasaya câm nín trước hành động của đàn em.
"Ừ nhỉ… Anh hiểu, đúng rồi…"
Suốt ba năm, mình cố gắng mỗi ngày ở câu lạc bộ, và mình băn khoăn tuổi trẻ của mình có cái gì. Nhưng mình đã có những đàn em thật thà đáng yêu nhường này, và ba năm qua thật trọn vẹn - nhưng lúc đó,
"Ơ, đấu tập?"
Futakuchi đi tới, vẫn đang cười.
"Thế hả, đúng nhỉ. Lúc đó thì em muốn hỏi anh Sasaya hơn. Chọn anh Sasaya luôn. Kiểu, gọi anh là đàn anh hay cựu học sinh nghe ổn với cả an toàn hơn nhỉ? Nói sao nhỉ… như ông già ấy?"
Sasaya câm nín một lúc trước câu từ thẳng thắn ấy, nhưng rồi cũng bất lực cười.
"À… đúng rồi. Anh… Ừ, chắc thế, đúng nhỉ."
"Ê, Futakuchi nói cái gì đấy hả!"
Moniwa chạy qua mắng Futakuchi, rồi quay qua Sasaya nói.
"Ông già thực thụ không bị nói là ông già đâu. Cậu sẽ không nói thầy Oiwake già đúng không? Tại thầy ấy già thật! Bị nói giống ông già tức là cậu trẻ đấy, nên đừng lo!"
Futakuchi đảo mắt trước những gì Moniwa nói, và biểu cảm của Sasaya nhanh chóng phai đi.
.
Ngay lúc đó, ngoài phòng câu lạc bộ, có một người đàn ông với đôi vai buông thõng.
Oiwake Takuro, 46 tuổi.
"Thế à…"
Mình cứ ngỡ mình còn trẻ. Không, không còn nữa. 46 tuổi rồi. Nhưng mình chạy nhanh hơn cùng lứa, và không có bụng bia. Tóc vẫn còn khỏe. Mình không nghĩ mình sẽ thua người trẻ hơn. Nhưng ra vậy…
"Mình già thật rồi…"
Nhìn lên bầu trời trong xanh và bật cười, huấn luyện viên Oiwake một mình đi về tòa nhà học. Chắc hẳn thầy đã tới phòng câu lạc bộ vì lý do gì đó, nhưng thầy còn không mở cửa…
Khi nào con người thành người lớn? Người lớn là gì chứ? Ông già là cái gì? Người lớn với người già khác gì nhau? Có vẻ câu hỏi đó vẫn khó khăn tới độ thầy vẫn không tìm được đáp án dù đã 46 tuổi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
