Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 11: Những người sắp tốt nghiệp - Chương 5: Kế hoạch tốt nghiệp của Seijoh

Chương 5: Kế hoạch tốt nghiệp của Seijoh

"Nhưng cậu chưa bao giờ chùn bước mà cứ tiến lên."

Mùa thu đó, Iwaizumi Hajime nói với cậu. Nói với Oikawa Tooru vừa quay đầu lại.

"Cậu là một đội trưởng đáng tự hào, và là một chuyền hai đáng nể."

Ngày hôm đó, vòng loại giải Mùa xuân tỉnh Miyagi vừa diễn ra, và Cao trung Aoba Johsai thua trận tứ kết. Các học sinh năm ba đã giải nghệ sau trận đó.

Oikawa và Iwaizumi không chỉ là đội trưởng và đội phó của câu lạc bộ Bóng chuyền. Từ khi học sơ trung hay tiểu học, họ đã là bạn bè dành hơn nửa đời cùng nhau trên sân bóng chuyền.

Lời Iwaizumi nói vừa thẳng thắn vừa thật thà.

"Sau này dù ở đội bóng khác, điều đó vẫn sẽ không thay đổi. Nhưng lúc đấu với nhau, tớ sẽ đập nát cậu."

Oikawa chấp nhận tinh thần hiếu thắng lẫn tình bạn của Iwaizumi mà không nói gì.

"...Cứ thế đi."

Một vài tháng sau…

.

"Tớ muốn ăn cà ri, nên chắc là Ấn Độ đi."

Iwaizumi nói, lau mồ hôi bằng nắm tay mình.

"Thật hả?"

"Thế thì cao quá rồi."

Matsukawa Issei và Hanamaki Takahiro cười cay đắng, mồ hôi chảy xuống cằm từng giọt. Sau nghĩ suy nghĩ về cà ri một lúc, họ nói, "Nhưng tớ thích naan," "Biết mà," "Tớ đến nhà hàng cà ri chỉ vì naan thôi đấy," "Cái đấy thì không biết," và cứ thế.

Hanamaki vắt khăn, "Nhưng Hawaii cũng ổn mà? Đi lặn thì sao?"

"Đúng rồi. Trong tình cảnh bây giờ nếu chọn giữa cà ri hay biển thì chắc chắn là vế sau."

Matsukawa đáp lại, lau mồ hôi cứ tứa ra bằng khăn ướt, và Iwaizumi, người đã gợi ý việc tới Ấn Độ, tặc lưỡi lau đi mồ hôi.

Trời nóng quá.

Trời nóng, hay đúng hơn, nóng điên lên được. Đương nhiên là họ sẽ muốn bãi biển mát mẻ xanh trong hơn là cà ri cay nóng.

Dù sao thì cũng đang ngồi trong phòng xông hơi mà.

.

Mùa đông năm ba cao trung.

Không còn phải tham gia lớp học, và đã giải nghệ khỏi hoạt động câu lạc bộ từ lâu. Trong tình cảnh này, Iwaizumi, Matsukawa, Hanamaki, ba thành viên năm ba của câu lạc bộ Bóng chuyền Cao trung Aoba Johsai chán nên tới một nhà tắm hơi ở rìa thành phố.

Sau khi làm ầm lên về việc lựa bồn tắm thác hay bồn tắm điện, cả lũ vào phòng xông hơi, và bắt đầu nói về mấy chủ đề ngu ngốc lúc người đầy mồ hôi: "Muốn đi đâu làm chuyến tốt nghiệp? - Đừng có nghĩ về tiền bạc." Và đó là kết quả khi ai cũng chán.

"Nhưng tớ nghĩ tớ muốn tới Vegas," Iwaizumi hỏi Matsukawa, người đang quạt mình bằng tay.

"Vegas làm gì?"

"Đương nhiên là phải cờ bạc còn gì?"

"Không có tiền thì chả hay gì cả."

Matsukawa chỉ ra, "Đấy, nói tới tiền rồi kìa. Không được đâu nhé," với ý kiến của Iwaizumi. Nhưng trong lúc lau mồ hôi, cậu lại nghĩ tiếp.

"Nếu không phải sòng bạc… Thì tớ không biết nữa. Hay là, ừm, ồ, gấu trúc đi. Đi ngắm gấu trúc ở Trung Quốc."

Khi Matsukawa gợi ý gấu trúc, Hanamaki đập tay nói, "Nếu thế thì…"

"Biết gì không? Ở sở thú Wakayama có nhiều gấu trúc lắm đấy. Hôm nọ mới lên TV xong."

"Wakayama?"

"Iwaizumi không biết đấy là ở đâu hả? Wakayama ấy."

"Im đi."

Hanamaki đứng dậy, gượng cười trước thái độ của cựu ace.

"Cái khăn cũng nóng lên rồi, nên tớ ra đây."

"Tớ cũng hết chịu nổi rồi," Matsukawa đứng dậy nói.

"Iwaizumi thì sao?"

"Tớ còn ngồi tiếp được."

"Thế à, đừng có cố quá nhé."

Hai người kia đẩy cánh cửa gỗ nặng nề và nói, "Là bồn lạnh đúng không?" "Là bồn lạnh đấy," và cứ vậy.

Iwaizumi, chỉ còn một mình trong phòng xông hơi, khoanh tay lại nhìn chằm chằm vào nhiệt kế trên tường một lúc. Chẳng còn gì khác để làm cả. Cậu không biết mình ngồi đó như thế được bao lâu rồi, nhưng cậu lẩm bẩm, mồ hôi tứa ra như thác.

"Vegas, hả…"

Cậu lau mặt và đầu bằng khăn, nói, "Chắc mình là quái vật rồi," và đứng dậy, mồ hôi chảy xuống trong lúc rời phòng xông hơi đi tìm bồn tắm lạnh.

.

Sau khi chịu đựng bồn tắm lẫn phòng xông hơi, ba người họ mệt mỏi ra khu vực nghỉ rộng rãi trải chiếu manh với bàn và ghế ngồi.

Chiếc quạt cũ chầm chậm quay đầu, thổi gió ra.

Có vẻ là có TV ở đâu đấy, âm thanh họ nghe được chỉ có gì đấy như bình luận một trận gôn. Có người vừa uống bia vừa xem TV, có người chỉ nằm ườn, và có trẻ con đang đọc manga lúc ở đó, hay chơi trò game mình mang theo.

Trong khu vực nghỉ của nhà tắm, trong lúc mọi người đang thư giãn theo ý mình, ba người họ, vì lý do nào đó, đang thử thách giới hạn của dạ dày mình.

Đương nhiên không phải kiểu thi ăn một đống ngay từ đầu. Có lý do bữa ăn vốn dĩ là ăn nhẹ đã biến thành trận chiến tàn khốc.

Sau khi tắm, ba người họ khoác lên bộ đồ rộng rãi mặc trong nhà, gọi đồ ăn như cà ri và ramen. Đồ ăn là loại tự phục vụ, khi tấm thẻ bàn kêu lên thì tự tới quầy để lấy, nhưng cà ri thịt heo của Matsukawa vẫn chưa xong.

Khi Iwaizumi và Hanamaki nhận được món cà ri và shio ramen, Matsukawa, đang nằm trên chiếu đọc manga giục, "Không sao, nó lạnh đi là các cậu ốm đấy, ăn trước đi."

"Thế tớ ăn nhé."

"Xin lỗi."

Hai người kia chần chừ cầm đũa thìa lên bắt đầu ăn. "Dù sao cũng có cà ri rồi," "Ơ, cà ri đấy chả nhìn Ấn Độ tí nào, có ổn không đấy?" "Vẫn là cà ri mà," rồi cứ vậy, là lúc đó trên bàn vẫn chưa có vấn đề gì cả. Vấn đề là chuyện tiếp theo.

Hanamaki húp xì sụp món shio ramen, nói với Iwaizumi ngồi cạnh.

"Ban nãy cậu ở trong đấy lâu phết đúng không?"

"Hở?"

Iwaizumi hỏi lại, vẫn cầm thìa cà ri gần miệng, và Hanamaki đáp lại, "Trong phòng xông hơi ấy."

"Ồ, thế hả? Như thế bình thường mà đúng không?"

"Thật á?"

Cuộc trò chuyện tới đó là hết. Cả hai đều tập trung vào món cà ri và shio ramen nghi ngút khói trước mặt mình. Chỉ có vậy thôi, cuộc trò chuyện vô cùng vô nghĩa, nhưng có một người lại phản ứng thái quá.

"Bình thường, á hả…"

Là Matsukawa đang nằm một mình trên chiếu.

Cuộc trò chuyện đó - hay đúng hơn là lời của Iwaizumi, "Như thế bình thường mà đúng không?", không phải không ai nghe thấy.

"Bình thường."

Thế mình đi ra ngoài đầu tiên tức là mình dưới trung bình á hả?

Lúc đó, tấm thẻ bàn bắt đầu reo lên. Matsukawa đứng dậy nói, "Ồ, xong rồi," và Hanamaki hỏi lúc húp mì ramen.

"Có mỗi Matsukawa bị trễ món. Cậu gọi gì thế?"

"Tớ á? Cà ri thịt heo."

"À, món đó phải chiên lâu nhỉ. Mà, có nên ăn cà ri thịt heo sau khi ngồi xông hơi không? Nặng bụng lắm đấy."

Matsukawa nhìn Iwaizumi đang uống nước, và nham hiểm nói như thể chỉ chực chờ cơ hội này.

"Thật hả? Cà ri thịt heo bình thường mà đúng không?"

Matsukawa nói bằng giọng chọc tức vì lý do nào đó, lấy tấm thẻ vẫn đang kêu, và điềm tĩnh rời đi tới quầy lấy phần cà ri thịt heo. Có người nhìn chằm chằm vào lưng cậu từ đằng sau.

"...Bình thường?"

Là Iwaizumi Hajime, cầm thìa trong tay.

"Bình thường?"

Làm như thể đứa chỉ ăn cà ri như mình là kém vậy.

Đánh gôn trên TV, manga, gió thổi thoảng qua, cà ri và ramen - khu nghỉ ngơi và nhà hàng yên bình như thể thiên đường nơi trần thế, bỗng nhiên nổ ra một trận chiến.

Iwaizumi nốc hết phần cà ri còn lại, chầm chậm đứng dậy với chiếc đĩa trong tay, và nói.

"...Tớ sẽ ăn thêm sủi cảo."

Bị áp đảo bởi bầu không khí mà Iwaizumi tỏa ra, Hanamaki run rẩy nói, "Đ-Được mà…". Cựu ace Iwaizumi làm cậu thấy mình như đang trong trận, và tay cũng ngừng gắp ramen.

Khoảnh khắc đó, Matsukawa quay lại với khay cà ri thịt heo.

"Này, Iwaizumi đâu rồi?"

"Hả? À, hình như cậu ta đi mua sủi cảo."

"...Thế à."

Matsukawa ngồi bắt chéo chân trên nệm, lẩm bẩm trong lúc cầm thìa lên.

"Cố đấu lại thịt heo chiên bằng sủi cảo quá là nực cười."

"Hả? Ý cậu là gì đấy? Hai người các cậu cứ kì kì nãy giờ rồi! Có phải có chuyện gì không?"

Nhận thấy sự thay đổi của Matsukawa, Hanamaki theo phản xạ đặt đũa xuống, và Iwaizumi quay lại, "Ừ." Trong tay là một bao giấy có tám cái sủi cảo. Bên trên là một túi chứa 200 gam gà chiên.

Thấy món mặn thêm, Hanamaki cố cười.

"À, tớ biết cậu mua cho tớ, nhưng tớ ăn ramen no rồi, nên không ăn thêm được đâu."

Nhưng Iwaizumi không thèm quan tâm tới Hanamaki, mà chỉ nhìn thẳng vào Matsukawa đang lặng lẽ ăn thịt heo, và chính thức tuyên chiến.

"Không, tớ để ăn một mình."

Matsukawa thấy được ánh mắt của Iwaizumi, đặt nĩa có miếng thịt heo xuống, đứng lên chấp nhận lời tuyên chiến.

"Tớ chấp nhận."

"Hai cậu bị sao đấy! Matsukawa, sao lại đứng dậy! Ngồi xuống đi! Cả hai ngồi xuống đi!"

Luôn có ruồi muỗi mắc kẹt giữa trâu bò. Và trận chiến bắt đầu mà không màng tới lời cầu cứu của Hanamaki.

.

30 phút đã trôi qua. Matsukawa, đã ăn xong cà ri thịt heo, mì yakisoba, cơm nắm nướng, đang ngồi hút trà sữa trân châu, gọi đấy là ăn tráng miệng.

Hanamaki hỏi với vẻ mặt mệt mỏi.

"Trân châu là từ khoai lang, nên không phải là đồ uống nữa mà là đồ ăn. Sao lại ăn trân châu lúc vừa ăn xong? Đấy chỉ là bánh bao khoai lang thôi…"

"Vì có trân châu."

"Có cố dùng trân châu làm đòn bẩy thì cũng không ngầu lên đâu."

"Tớ có đang cố tỏ ra ngầu đâu."

"Không cố tỏ ra ngầu hả? Nãy cậu có nói 'nực cười' mà."

Khi Hanamaki và Matsukawa đang nói mấy chuyện vô nghĩa, Iwaizumi quay lại với một cái đĩa nữa trong tay.

"Vẫn ăn hả…"

Hanamaki chán chường nhìn cái đĩa, và thấy một núi khoai tây chiên mới chiên nóng hổi.

"Khoai tây! Lại là khoai! Sao hai cậu chỉ ăn mỗi khoai thế? Khoai là món thiết yếu rồi. Sao thế hai cậu? Tớ sắp ốm tới nơi rồi xin đấy!"

Vì không có ai chứng kiến, việc Hanamaki bỏ cuộc làm Matsukawa, đang tìm trân châu bằng đầu nhọn của ống hút, và Iwaizumi, đang nhét khoai vào miệng, ngưng lại.

Hai người họ nhìn nhau rồi gật đầu.

"Nói thế rồi thì dừng ở đây đi."

"Ừ."

"Cậu làm tốt hơn tớ nghĩ đấy."

"Cả cậu nữa."

Khi hai người họ nắm chặt tay nhau bắt tay và khen nhau vì đã chiến đấu, Hanamaki ôm bụng lăn trên chiếu, "Ựa…"

"Sát thương cao quá…"

Thấy thương Hanamaki đã bỏ cuộc, hai người họ công nhận sức mạnh của đối phương và lại ngồi xuống bàn. Thay vì tung hết tốc độ chiến đấu, họ bình tĩnh hút trân châu và ăn khoai tây theo ý mình. Tình cảnh hiện tại có thể gọi là chiến sĩ đang nghỉ ngơi.

"Tớ có ăn nhiều quá không?"

"Dạo này cũng không tập luyện nhiều."

"Ừ."

"Hay mai tới hoạt động câu lạc bộ nhỉ?"

"Ừ."

Sau khi ăn uống no nê, hai người dựa vào tường thư giãn.

Thời gian cứ trôi đi. Đi tắm, làm ấm người bằng việc xông hơi, rồi ăn. Quạt thổi gió nhẹ vào. Khoảnh khắc tuyệt vời như mơ.

Lúc đó, khi đã nhắm mắt và thư giãn cơ thể lẫn tâm trí, tiếng nhạc lớn bỗng phát ra từ loa.

"Cái gì bắt đầu đấy?"

Hanamaki nửa mê nửa ngủ cũng ngồi bật dậy. Rồi cậu mở to mắt ra chỉ về phía sảnh, "A, cái đó…!"

Iwaizumi và Matsukawa đứng dậy nhìn ra sảnh. Có một sân khấu nhỏ được dựng ở đó, và một nhóm người cao tuổi tụ tập xung quanh uống bia sau khi tắm, cao hứng cầm micro.

Trong phòng nghỉ, một ông lạ mặt đang hào hứng hát mấy bài cổ.

"Không ngờ có chỗ hát karaoke đấy."

"Không nghỉ ngơi nổi luôn."

"Sát thương cao quá…"

Với ba học sinh cao trung không nhiều kinh nghiệm sống, vẫn còn hơi sớm cho việc thi hát hò mấy bài nhạc cổ. Để yên những người cao tuổi đang hào hứng hát mấy bài đáng sợ về núi non và thác nước và giết người và chết chóc, ba người nhanh chóng rời khỏi khu đấy.

.

Sau khi trốn khỏi địa ngục nhạc cổ, ba người cứ vô thức đi trong đồ mặc trong nhà và dép lê, rồi trước khi nhận ra thì đã tới khu trò chơi.

"À, có trò đập cá sấu kìa."

"Tụi nó đang hãi đấy."

"Đập đầu con cá sấu cũng buồn nhỉ."

"Cái máy gắp đồ kia có PS4 kìa."

"Cậu không lấy nổi đâu."

Tiếng nhạc và âm thanh đầy hoài niệm vang vọng trong phòng. Ba người họ đi xung quanh khu trò chơi kiểu xưa, vô tư trò chuyện. Chỉ là đi ngang qua mà không có mong chờ gì, khi Iwaizumi tự nhiên chạy qua nói, "Ô,"

"Thử cái này, này đi. Thi nhau đi!"

Trước mặt Iwaizumi, đang hào hứng bẻ tay răng rắc, là máy đo sức mạnh.

Nhưng Matsukawa cau có nhăn mặt.

"Không được, kiểu gì Iwaizumi cũng sẽ thắng cho xem."

"Sao mà thắng hay thua với việc đấm được. Đấy là trận chiến với bản thân thôi."

"Cậu nói thi mà."

Lại thêm một vụ cãi lộn vô nghĩa nữa sắp diễn ra, nhưng thứ Hanamaki tái mặt nói phá tan bầu không khí đó.

"Xin lỗi, tớ thôi nhé. Tớ mà có thêm tí lực nào nữa thì ramen chui từ trên này ra mất."

"...Tớ không muốn thấy cảnh đó đâu."

"Mà tớ mệt rồi, hay là về nhà đi?"

Nói vậy, ba người họ nhìn lên kiểm tra đồng hồ.

"A."

Hanamaki chỉ về một góc khu trò chơi.

"Điên ghê, khúc côn cầu trên không kìa."

"Hả?"

"Ô, thật kìa, khúc côn cầu, khúc côn cầu trên không đấy."

Trong góc khu trò chơi nhỏ xíu, là một chiếc máy đánh khúc côn cầu trên không kiểu cũ.

"Uầy, bao lâu rồi mới chơi trò này nhỉ?"

"Lần cuối là từ hồi sơ trung rồi."

"Chơi đi, bao nhiêu nhỉ?"

"Tớ không thua đâu."

"Ai chơi vòng đầu đây?"

Ba người họ đã quên mất món ramen sắp trào ra khỏi miệng, chỉ tập trung vào thắng hay thua. Họ nhanh chóng nhét đồng 100 yên và bắt đầu giải đấu khúc côn cầu trên không.

.

"Bồn tắm công cộng vui nhỉ."

"Tìm được chỗ ổn đấy."

"Đúng rồi."

Sau khi ăn no, chơi đùa như trẻ con, và lại rửa mồ hôi đi trong bồn tắm thêm lần nữa, ba người họ đang đung đưa trong xe buýt về nhà với vẻ mặt thư giãn vô cùng.

"Tớ không nghĩ sẽ vui như này đâu."

"Bọn mình đổ hết tiền vào khúc côn cầu trên không rồi."

"Còn đổi một đống tiền nữa."

Ba người cứ lẩm bẩm nhắc lại, "Vui thật, điên thật, điên thật đấy," nhưng chưa gì đã yên lặng. Chắc vì xe buýt cứ đung đưa, hoặc vì cơn mệt từ nhà tắm, hoặc vì đã no căng, nhưng cả ba người gà gật ngủ trong xe, ánh hoàng hôn sắc cam chiếu vào.

Iwaizumi đang vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm.

"...Giá như cậu ta cũng có ở đây."

Hanamaki và Matsukawa nghe thấy vậy thì bật dậy. Vốn dĩ cũng sắp ngủ tới nơi rồi.

"Cậu ta á hả?"

"Nói là cậu ta thì còn ai nữa đâu."

"Cậu ta? Cậu ta á? Á hả?"

Ba người nhìn nhau rồi cười, nói "Cậu ta" và "Chính cậu ta đó," rồi đột nhiên nghiêm túc trở lại.

"Không, không cần cậu ta đâu."

"Ừ."

"Có cậu ta ở đây thì chắc vui hơn."

"Nhưng cậu ta sẽ là loại đi giật micro của mấy bà già đấy."

"Hoặc hát song ca luôn."

"Rồi sẽ được cho cam với kẹo về cho coi."

"Biết mà."

Tất cả đều đang nói về cậu ta, và trong lúc đó, điện thoại Iwaizumi trong túi rung lên.

"Hở?"

Iwaizumi thấy thông báo và gằn giọng, "Hầy," rồi nghiêng người lại. "Gì đấy?" Hai người kia hỏi, và Iwaizumi chìa cho xem màn hình.

"...Từ cậu ta."

Bất ngờ thay - chính là tin nhắn từ người đó - Oikawa Tooru.

"Thật hả?"

"Uầy, chắc đang nấp đâu đấy mà quan sát đấy."

"Xã hội này bị giám sát tới vậy sao?"

Không khả thi, nhưng cũng không hẳn là bất khả thi, và đó là thứ làm Oikawa đáng sợ. Gọi cậu ta bí ẩn hay khó hiểu cũng được, nhưng vẫn có gì đó đáng sợ ở cậu ta mà khó hiểu vô cùng.

Sau khi nhìn khắp xe buýt và cả ngoài cửa sổ để đảm bảo Oikawa không có ở đấy, Hanamaki thở phào nói.

"Thế cậu ta làm sao?"

"Thì nói, 'Đang làm gì đấy?' Bộ chán lắm hả?"

"Nói Vegas đi, kiểu 'Đang ở Vegas đây' ấy."

"Đồ ngốc này."

"Thế ngu quá."

Nói vậy nhưng ba người họ vẫn chụp một tấm ảnh trong ánh hoàng hôn, và gửi chung với câu trả lời, "Đang trên đường từ Vegas về với Matsukawa và Hanamaki."

Và ngay lập tức có câu trả lời gửi tới ba người họ.

"Ô, đây rồi. 'Vegas là suối nước nóng Naruko hả?' Cậu ta nói thế. Cái thằng khốn này," Hanamaki nói vậy cười lớn, nhưng biểu cảm chợt thay đổi.

"...Ể, khoan, sao cậu ta biết bọn mình đi tắm?"

"Có chỗ Vegas ở trong suối nước nóng Naruko hả?"

Matsukawa nhanh chóng trả lời, "Không có." Rồi, "À, nhưng mà suối nước nóng nghe cũng hay đấy," cậu nói, rồi vươn vai trong ghế xe buýt chật chội.

"Suối nước nóng hả? Suối nước nóng thì tớ thà chơi bóng bàn còn hơn là khúc côn cầu trên không."

Khi Iwaizumi cười, điện thoại ba người lại reo.

"Không công bằng! Tớ cũng muốn đi mà!" Oikawa nhắn Hanamaki, và cậu đáp.

"Iwaizumi chơi khúc côn cầu đỉnh lắm, không đánh lại luôn," Và Oikawa đáp lại luôn.

"Iwaizumi tính sao đây, cậu ta nói 'Tớ thắng dễ như chơi' kìa."

"Không định thua hả?"

Iwaizumi lạnh lùng trả lời, nhưng thực sự có tinh thần chiến đấu hiện lên trong ánh mắt ấy.

"Nghiêm túc đấy."

Ừ."

Hanamaki và Matsukawa nhìn nhau.

Liệu sẽ có giải đấu khúc côn cầu trên không lần thứ hai không? Hay là có trận bóng bàn trước? Không biết nữa.

Không biết nữa.

Khi xe buýt cứ đong đưa đi, ba người họ nghĩ về những ngày sắp tới.

Họ đã bên nhau cả ba năm cao trung, và với một số người, từ hồi sơ trung hay tiểu học, đã dành nhiều thời gian là bạn chơi bóng chuyền nhiều hơn cả với phụ huynh hay anh chị em, và từ giờ sẽ bước đi trên con đường riêng. Rời trường, rời khỏi con phố mình lớn lên-

"Tớ sắp say xe rồi."

Matsukawa lẩm bẩm với khuôn mặt tái mét, và Hanamaki cười.

"Tớ không tới mức đó. Nhưng từ từ, cũng hơi ốm rồi."

"Hai đứa cậu đừng có nhìn xung quanh, nhìn ra ngoài, ra ngoài đi."

Iwaizumi bỏ điện thoại lại vào túi.

"Oikawa thì sao?"

Hanamaki hỏi. Vẫn chưa ai đáp lại câu "Tớ thắng dễ như chơi" kia.

"Để cậu ta một mình đi."

Hai người kia bật cười. "Cậu ta xen vào được dù không có ở đây cũng đỉnh nhỉ."

"Sự hiện diện áp đảo quá mà."

"Đúng lúc không ở đây chứ."

Khi đang vui vẻ cười, xe buýt chầm chậm vào bến. Chiếc xe đi qua khu phố thân quen mà họ thường đi cùng nhau, và chuyến phiêu lưu nho nhỏ này đã kết thúc.

Mỗi ngày, từng chút một, họ cứ tiến lên, và lặp lại vô số cái kết thúc khác nữa. Trận đấu kết thúc, giải nghệ khỏi câu lạc bộ, và tốt nghiệp cao trung.

Lúc phải nói lời tạm biệt chắc chắn sẽ tới, nhưng không sao cả. Thời gian dành với bạn bè, nước mắt và mồ hôi đã chảy xuống, tất cả những thứ đó đều không thể tách rời và trở thành một phần của máu thịt họ. Những thứ họ đã xây dựng cùng nhau, sức mạnh, kỹ nang, sự tự tin, lòng tin - đem theo tất cả những thứ này bên mình, và mỗi người đi trên một con đường mình chưa bao giờ đi.

Như cách mọi con đường đều kết nối với nhau, một ngày nào đó họ sẽ gặp lại sau một khoảng thời gian chia xa. Họ cứ tiếp tục thử thách, để cho ngày đó họ có thể tự hào cười vang không ngại ngần.

"Cậu thì sao?"

"Vẫn đang bước tiếp chứ?"

Áp lực chỉ có bạn bè mới có thể đặt lên nhau là thứ giúp họ tiến lên dù có mệt mỏi. Nếu bạn bè là những người có thể hỗ trợ nhau dù có xa cách, thì việc không ở bên nhau cũng ổn.

"Cứ tiến lên mà không chùn bước đi."

Thế là đủ rồi.

.

Khi ba người họ xuống xe về nhà mình, Oikawa đang co người lại trong góc phòng, nhìn chằm chằm vào điện thoại.

"Sao tụi nó xem rồi mà cứ lơ mình!? Thôi nào!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!