Chương 3: Đem bán Ushiwaka
Mùa xuân là mùa của họp mặt và chia xa, còn đông là mùa để chuẩn bị. Để có thể chào tạm biệt tử tế mà không nuối tiếc, ta phải chuẩn bị trước, và đem theo đồ thừa thãi thì sẽ không để nói lời tạm biệt một cách tử tế được.
Và rồi, khi ngày tốt nghiệp sắp tới, ký túc xá học viện Shiratorizawa đã vào đợt chuẩn bị dọn đi cho học sinh năm ba. Thùng các tông chồng lên nhau chỗ này chỗ kia, túi rác chất đống, và các phòng lẫn hành lang có không khí lễ hội như thể chuẩn bị cho lễ hội trường.
"Không hứng thú, hứng thú. Không hứng thú, hứng thú!"
Giọng hát nào đó có vẻ là bài hát tự chế phát ra từ phòng của Tendo Satori.
Lúc thò đầu vào để xem cậu ấy đang làm gì, cậu ấy đang cắm đầu vào tủ áo lục lọi xung quanh. Rồi vẫn trong cái dáng đó, cậu vứt đồ vào hai cái thùng các tông.
Có quần áo, đồ chơi, truyện tranh, đồ ăn vặt còn nguyên, một đống hình dán, dép lê, bàn chải đánh răng loại của khách sạng, và một đống đồ chơi khác ở mọi ngóc ngách. Chắc là đồ chơi từ máy quay. Dù sao thì chúng cũng bị nhét lung tung với nhau.
"Nếu cậu định vứt đống đó đi thì phải phân loại ra đấy biết không?"
Khi đồng đội Ohira Reon nói, Tendo kéo một cái thùng lại gần.
"Tớ không định vứt cái này đi đâu."
Rồi cậu đặt một cái điều khiển gì đó vào cái thùng đấy.
Nhìn kĩ hơn thì là một cái điều khiển cũ. Nhìn giống điều khiển điều hòa, nhưng không phải loại của phòng này. Băn khoăn, Ohira hỏi.
"Cậu định làm gì với nó?"
"Tớ sẽ bán."
"Bán? Cái này á?"
Chỉ vào cái điều khiển mà Ohira cầm lên, Tendo cười.
"Nó cũ rồi, nên 1000 yên thôi."
"Hả? Không đời nào cái cũ như này đáng giá 1000 yên được. Mà điều khiển cho cái gì đây?"
"Nào, trả lại đi đã."
Tendo cẩn thận cầm lấy cái điều khiển và từ từ giải thích.
"Cũ bao nhiêu thì khả năng bán giá cao bấy nhiêu. Đằng nào thì cũng không có nhiều đồ cũ chừng này trưng bày để bán, nên bán giá cao một chút thì hơn."
"...Nhưng ai mua cái đồ như thế này?"
Ohira nhìn cái điều khiển, vẫn không bị thuyết phục. Phần nhựa trên điều khiển đã chuyển vàng, và nút bấm đã mòn hẳn và hằn xuống. Còn bị nứt ở mặt sau, và cũ tới độ không nhìn như đồ bán được. Không biết thật sự có giá cao thế không. Cũ lắm rồi.
Nhưng Tendo cười với một vẻ mặt dễ chịu. "Người dùng điều khiển loại này nhưng làm hỏng và không tìm mua được."
"Hả?"
"Cậu không dùng à? Mechakari ấy. Chợ đồ cũ."
Cung và cầu là thứ cơ bản của một doanh nghiệp. Một cái điều khiển cũ được coi là rác rưởi với ai đó có thể là thứ người khác sẵn sàng quỳ mọp để có được.
"Và đó là lúc Mechakari vào việc!"
Tendo đang giải thích trước mặt các thành viên và cựu thành viên câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Học viện Shiratorizawa đang tụ họp trong nhà ăn. Có vẻ mọi người đang bán bớt đống rác trong phòng mình, và còn lãi kha khá khi dọn dẹp. Họ rất giỏi cái trò này.
"Nào, tập trung vào đây!"
Tendo cao giọng và lấy ra một cái đệm đầu gối thủng một lỗ và cho mọi người xem.
"Vừa bán được cái đệm đầu gối cũ này!'
Các thành viên trong đội xầm xì.
Không thể nào mà yên lặng được, họ cũng có cái đệm như vậy mà. Nhưng họ vứt đi vì nghĩ nó vô dụng, nhưng mà…
"Sao lại bán được?"
Ánh mắt của Tendo sáng lên lúc Ohira hỏi.
"Có phương pháp cả. Kiểu như cách chụp ảnh với viết mô tả sản phẩm ấy?"
Tendo bắt đầu bài giảng.
Cậu dạy rằng ảnh phải được chụp trong ánh sáng tự nhiên, trong phòng tối thì sẽ mất đi nửa sự thu hút. Đương nhiên phải có cả một số thứ trong phòng hiện lên trong ảnh, để cho có sức sống. Ngoài ra, xước hay đất trên sản phẩm cũng không nên bị che đi, mà phải được thể hiện rõ ràng. Ngoài ra cũng có thể thêm chút giá trị vào bằng cách kể chuyện để giải thích cho các vết xước. Thảm họa cũng là cơ hội. Thay vì đem những thứ mình không cần đi để bán, ta phải viết mô tả như thể mình đang hào phóng cho đi một thứ vô cùng đáng giá. Để có thể bán được giá cao, ta phải tạo ra cảm giác muốn mua đồ. Quan trọng là không phải thỏa mãn nhu cầu, mà phải tự tạo ra nhu cầu.
"Thảm họa là cơ hội hả?"
"Thêm giá trị… cảm giác muốn mua…"
"Tạo ra nhu cầu!"
Khi các đàn em bắt đầu chăm chú ghi chép, không khí trong nhà ăn đã có vẻ giống một cuộc họp của mấy cái doanh nghiệp khả nghi, và Ohira bỗng dưng ngộ ra.
"Ừ thì có thể bán được, nhưng chụp ảnh suốt thì phiền lắm. Tớ không cần đâu."
Tendo tranh thủ luôn.
"Thế tớ bán cho cậu nhé?"
"Ể?"
"Hoa hồng là 30%. Nếu tớ bán được 1000 yên thì tớ muốn 300 yên."
"Khoan, hoa hồng…?"
Ohira lùi lại, nhưng Tendo tranh thủ cơ hội này để thúc giục hơn.
"Hả!? Cậu vừa được bỏ đi món đồ mình không cần và được tiền đúng không? Với cả cậu không phải làm việc gì hết á! Chỉ có lợi thôi còn gì? Có vấn đề gì à? Nếu có thì cứ nói cho tớ nhé. Chúng ta sẽ cùng suy nghĩ."
"Hở? …Hả? Không, đâu có… nhỉ? Ừa, tớ sẽ hỏi." Và cậu ta đã bị thuyết phục.
"Cảm ơn vì sự giúp đỡ!"
Tendo không thèm giấu bản tính con buôn thực sự của mình nữa.
.
"Có gì bán không? Bán gì cũng được. Bán mọi thứ mình có đi."
Khi Tendo bước đi trên hành lang ký túc xá, một cánh cửa bật mở và một học sinh năm ba, Semi Eita, bước ra, tay cầm một cái túi giấy.
"Tendo, tớ nhờ tí được không? Tớ tìm ra cái áo phông không mặc nữa này."
"Được. À, tớ bán đôi giày hôm nọ rồi. Đây, 70% của 1500 yên là 1050 yên này."
"Hả, một đôi đi được một năm rồi mà 1500 yên?"
Semi bất ngờ khi đưa cái túi giấy và nhận lấy tiền.
"Tớ tính đẩy lên cao hơn, nhưng ích kỉ quá cũng không được, nên vẫn phải chăm chỉ bán vừa phải thôi."
"Dúng là doanh nhân… Thế cậu viết gì trong phần mô tả thế?"
"Hở? Là gì thế ta?"
Tendo nhìn lên trần nhà, nhưng rồi đập tay vào nhau, "À, đúng rồi," và bắt đầu nói.
"Giá đã giảm! Có muốn thêm một đôi giày để thay thế lúc giặt không? Có hai đôi giày là rất tốt đề phòng khi bẩn hay hỏng đấy. Đôi này rất thoải mái và tôi muốn dùng tiếp, nhưng tôi sắp giải nghệ rồi nên đem đi bán. Nhanh lên trước khi mùa xuân bắt đầu nhé!"
"G-Gì đấy? Tuyệt quá. Thì, cậu cũng đúng, đôi này tốt thật. Tớ vẫn còn đi được, còn có kỷ niệm nữa, nên bán đi cảm giác tệ quá…"
Khi Semi đang ngơ ngẩn trong suy nghĩ, Shirabu Kenjiro đi ngang qua nói.
"Anh Semi, đừng để bị lừa bởi miệng lưỡi của anh Tendo. Anh đang định vứt đôi đấy đi đúng không?"
"Ồ, thế à?"
Semi nghiêng đầu và Shirabu đi ngang qua.
"Có nói dối gì đâu mà."
Tendo nói khi rời phòng Semi, và lại vừa đi trên hành lang vừa hát.
"Có gì bán không? Bán gì cũng được. Bán mọi thứ mình có đi."
Bỗng nhiên, một học sinh ký túc xá đi về.
Là Ushijima Wakatoshi.
Tendo nhanh chóng thấy Ushijima về phòng mình và gọi tới.
"Wakatoshi nè, có gì để bán không?"
"Tớ không có."
"Có gì định vứt đi không?"
"Tớ có."
"Ừm, thế tớ bán giùm cho, nên cho tớ xem đi."
"...? Ừm."
Và rồi, với khuôn mặt của một doanh nhân lão luyện, Tendo nói luôn, "Cảm ơn nhé," và vào phòng Ushijima. Một cậu năm nhất nhìn chằm chằm đằng sau khi cánh cửa đóng lại.
"Đồ của anh Ushijima được bày bán…?"
Cậu bé với bộ tóc mái siêu ngầu, đương nhiên, là Goshiki Tsutomu.
.
Đừng có hiểu nhầm. Goshiki không phải người hâm mộ Ushijima. Trong mắt cậu thì anh ấy vẫn là đối thủ. Ushijima hơn cậu hai tuổi, nhưng đối thủ khi đàn anh hay đàn em cũng không quan trọng. Ngang nhau cả. Nhưng khi cậu phát hiện ra đồ của Ushijima sẽ được bày bán, cậu chợt nghĩ,
"Ể, mình cũng muốn gì đó."
Không phải là cậu thấy cô đơn khi anh Ushijima sắp rời đi nên cậu muốn đồ của anh ấy như bùa may mắn đâu! Không phải đâu, nhưng cậu có nghĩ, "Ể, mình cũng muốn gì đó." Đến Goshiki còn phải bất ngờ với mong muốn trong tim mình.
Vì sống trong cùng ký túc xá, nên cậu có thể hỏi "Cho em gì đó làm kỷ niệm đi ạ." Nó khả thi, nhưng người kia là đối thủ. Nhắc lại nhé, Goshiki không phải người hâm mộ Ushijima. "Cho em gì đó làm kỷ niệm đi ạ" không phải thứ phù hợp để nói.
Nhưng cậu vẫn muốn.
Thế nên, Goshiki dành hết thời gian rảnh nhìn chằm chằm vào Mechakari, nghe các đàn anh trò chuyện, rồi đặt mua vô số thứ trong lúc cố giấu đồng đội xung quanh.
"Lại có đồ từ Mechakari nữa này, Goshiki!"
Khi Ohira gọi tới từ lối vào ký túc, Goshiki chạy xuống cầu thang trong bộ đồ thể thao.
"À, vâng! Phiền anh rồi!"
"Dạo này tới nhiều thật đấy, em mua gì đấy?"
"Dạ!?"
Bờ vai Goshiki run rẩy, và cậu vội giấu gói hàng sau lưng mình, chạy về phòng biện hộ, "À, không, việc riêng tư thôi ạ."
Các học sinh ký túc xá vừa tò mò về thái độ đáng nghi của Goshiki và những gói hàng ngày nào cũng tới. Mọi người bàn tán trong nhà ăn, trong phòng tắm, cả nhà vệ sinh. "Có cái gì mà nó không nói được với mình?"
"Hừm, đồ của thần tượng hả?"
"Thế có gì đáng giấu đâu?"
"Thế là gì nhỉ? Hay cái gì bất hợp pháp?"
"Có thể lắm. Có mấy người nghiêm túc tới độ có mấy cái thứ đồ kì lạ mà không nhận ra đấy."
"Là thế hả?"
"Chắc cũng không."
Đương nhiên là không rồi, đống đồ tới chỗ của Goshiki đều là đồ bóng chuyền cả.
Từ ảnh và phần mô tả trên Mechakari, không thể nào biết được đâu là đồ của Ushijima mà Tendo đem bán. Không thể hỏi thẳng được. Vậy nên cậu cứ mua lần lượt từng món đồ nhìn quen quen, rồi mất kiểm soát và mua hết sạch từng cái một.
"Mình lại mua mấy món kì lạ rồi…"
Goshiki đang ở trong phòng, sốc đơ người, cầm chiếc áo vừa mới tới. Nó to. Quá to. To tầm cỡ XXL. Nhưng chắc nên thử… Lúc cậu vừa kéo qua đầu, cánh cửa phòng mở ra.
"Này, Goshiki."
Là đàn anh Ohira vừa tới.
Goshiki đang bị chiếc áo phông lớn bao trùm, chạm mắt với Ohira.
"Á!"
"A, anh xin lỗi, em đang thay đồ mà… Ý là, nó to nhỉ? To phết đấy? Có phải là kiểu thời trang gì đấy không? Phong cách cỡ lớn gì đó hả? Kì lạ ghê."
"Không! Em chỉ đặt nhầm cỡ thôi, không sao mà!"
Goshiki đứng dậy định đóng cửa, nhưng cậu trượt phải chiếc mình lăn trên sàn.
"Quào."
Khi thấy Goshiki, đúng hơn là thấy mấy cái bình cũ lăn trên sàn, Ohira cau mày.
"...Năm, sáu, bảy cái bình cơ á? Sao có nhiều bình thế? Em cần uống bao nhiêu nước đấy? Phòng câu lạc bộ hả?"
"Để em yên đi mà!"
Mặt Goshiki đỏ bừng và đẩy Ohira ra hành lang, đóng sầm cửa.
"Nếu mình nhớ đúng thì cái bình đấy…"
Ohira bỗng nghe được một tiếng cười kì lạ sau khi ra khỏi phòng.
"Hehehe…"
Anh quay lại, và thấy Tendo khoác áo đứng đó, cười ranh mãnh như thế mới bán được đồ trên Mechakari.
"Đừng cười như thế chứ."
"Ơ, kì lắm à?"
"Ừ, kì lắm."
"Nói thế tệ lắm đó."
"Xin lỗi mà."
Ohira thật tâm xin lỗi, và Tendo đưa anh một cái bánh gạo, nói, "Không sao, cho này," rồi vui vẻ đi về phòng.
"Hả, cái gì đây? Mình đâu có muốn…"
Trong lúc đang bối rối vì cái bánh gạo, cựu đội phó Ohira lo lắng nhìn về phía căn phòng của đàn em.
.
Là buổi chiều một ngày nọ khi cơn cuồng Mechakari có vẻ đã giảm bớt.
Trong bóng râm ghế đá trong góc trường, Goshiki cúi người trong bộ đồng phục, nhai bánh nhân đậu đỏ. Cậu chỉ có một cái bánh, và không có đồ uống. Bữa ăn khá thảm thương cho ace sắp tới của trường, và cũng khá đáng lo, nhưng chẳng làm được gì cả. Goshiki dùng hết tiền ăn tháng này lên Mechakari rồi.
Vấn đề Mechakari vẫn còn chưa giải quyết được. Goshiki đã bắt đầu nhận hàng ở cửa hàng tiện lợi để mọi người không chú ý. Vấn đề đã len qua được những ánh mắt tò mò và trốn đi.
"Muốn có gì uống quá…"
Chất giọng vui vẻ, phiền phức cắt ngang bữa ăn cô đơn của Goshiki.
"Tsutomu, sao ăn một mình vậy?"
Goshiki quay lại và thấy Tendo nhảy nhót lại gần, và Ohira đi chậm rãi bên cạnh.
"Ể… t-t-tại sao hai anh ở đây…!!"
Dù bản thân không làm gì sai, Goshiki vẫn giấu chiếc bánh đậu đỏ vào giữa lưng mình và lưng ghế. Goshiki bồn chồn cố gắng thoát khỏi tình cảnh này, nhưng Tendo, với đôi mắt không biết nông hay sâu, nói, "Anh thấy bé đàn em đáng yêu lén len đi quanh nên anh nghĩ mình sẽ đi theo bé nó thôi," và Goshiki đứng bật lên.
"A-Anh bám đuôi em?"
Lúc đó, cái bánh đậu đỏ cậu cố giấu lăn xuống đất.
"A, cá-cái này…!"
Trước mặt Goshiki đang hoảng loạn, Tendo nhặt cái bánh đậu đỏ đang ăn dở lên, cười hỏi, "Ai mới bám đuôi nhỉ?"
"Y-Ý anh là sao…"
Goshiki nín thở, nhưng Tendo không đáp, chỉ đưa trả cái bánh rồi phủi đi.
"Ừm, anh sẽ cho em udon trong nhà ăn, nên đi cùng đi."
Khi Tendo và Ohira bắt đầu rời đi, Goshiki hét vọng ra.
"Em có bánh đậu đỏ là đủ rồi ạ!"
Tendo quay lại.
"Cho thêm cả gà chiên nữa."
"...Hả?"
Goshiki bắt đầu lung lay.
Như cảm nhận được sự lung lay đấy, Ohira quay lại nói thêm.
"Nếu muốn thì ăn cơm phần thay vì udon cũng được."
"Dạ? Không phải kiểu đó mà…"
Tendo chốt hạ một Goshiki đang lung lay.
"Sau đó ăn pudding nữa nhỉ?"
Goshiki phân vân. Rồi cậu gạt tóc mái qua một bên và đi.
"...Chắc đành vậy, nếu anh cứ khăng khăng thế thì đi thôi."
Khoảnh khắc bản năng đánh bại lý lẽ.
.
Nhà ăn rộng ràng như lễ hội, toàn những tiếng học sinh nói chuyện và bát đĩa va lách cách. Trong góc, Goshiki cúi cơ thể 181.5 cm của mình xuống húp mì udon.
Nhìn về phía cậu đàn em đang nuốt udon như chết, Tendo gọi Ohiro, đang ăn cà ri thịt heo bên cạnh.
"Năm nhất mạnh mẽ được đàn anh bao ăn còn ăn thêm tôm chiên nữa kìa nhỉ?"
"Không sao đâu mà, chắc nó đói lắm. Nó đã không ăn pudding rồi còn gì."
"Đâu, tớ đang khen mà?"
Nói vậy, Tendo múc cơm trứng vào miệng. Sau khi nhai nhồm nhoàm rất to, cậu buồn bã lẩm bẩm.
"Cậu có nghĩ đống đậu xanh này là lý do trẻ con không thích nó không?"
"Tớ không biết."
"Tại rau xanh như đậu hay rau mùi vốn dĩ được cho chỉ để có màu đấy."
"Xin lỗi, nhưng đậu xanh là đậu mà, nên đâu phải rau xanh?"
Giả vờ như không nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai đàn anh, Goshiki cắn một miếng tôm chiên. Ăn món tôm chiên vỏ dày này làm cậu thấy ngại.
Hết sạch tiền xong phải nhờ đàn anh bao ăn thì nhục nhã quá cơ chứ. Cậu còn yếu đuối tới độ không từ chối được. Chả lẽ cậu không có tí ý chí nào sao…?
Tendo quan sát, quan sát, và lại quan sát cậu đàn em húp mì với đôi lông mày nhíu lại, rồi nói. "Dùng con lăn tập bụng của Wakatoshi thì cũng không thành Wakatoshi được nhỉ."
"...!!"
Goshiki hóc món mì và quay ra nhìn anh với ánh mắt trống rỗng, nói, "Sa-Sao lại như thế?" Ohira đưa cậu chút nước. Goshiki ho khan, đưa tay lau nước mắt, nhưng cứ ho tiếp thêm một lúc nữa, rồi mới hắng giọng, cúi đầu xuống lầm bầm.
"Không phải thế đâu. Không phải vậy, nhưng chắc em mua vì em lo thôi. Không, có lo gì đâu, nhưng nói sao bây giờ…"
"Ý em là em không tự tin vào bản thân."
Goshiki câm nín sau khi Ohira nói ra một lèo.
Mây dương như đã tan bớt và ánh mặt trời ngày đông ánh qua cửa sổ, chiếu sáng cho khuôn mặt lặng yên của Goshiki.
Nhìn về phía Goshiki đang nheo mắt vì nắng, Ohira chậm rãi nói, như thể đang nói với bản thân.
"Ừm, nếu lo lắng về đàn em… thì, ừm, có thể chuẩn bị bài luyện tập, hoặc nói gì đó để truyền động lực chăng? Hay gì đó dạng đấy? Làm chúng nó vui lên? Chắc là… Nhưng nếu không ai nghĩ mình phải làm thế thì họ không lo lắng gì đâu."
"Đúng đó."
Tendo cũng xen vào, lắc lắc cốc nước chơi đùa.
"Không có gì anh cần nói với em, hay trao cho em cả. Nếu có gì thì anh thà bán đi còn hơn. Bán, kiếm ít tiền, ăn gì đấy. Cuối cùng thì những thứ được đem bán là đồ vô dụng cả."
"..."
Tendo nhìn Goshiki, người vẫn yên lặng không biết đang nghĩ gì, rồi cười ngân nga.
"Thứ Tsutomu muốn không phải đồ của Wakatoshi-kun mà là người để cạnh tranh nhỉ?"
Nghe thấy vậy, Goshiki ngẩng đầu.
"Cái, cái đó! Chính là nó! Ra vậy! Em hiểu rồi, em…"
Không phải mình muốn đồ của anh Ushijima. Mà là mình buồn vì mất đi đối thủ.
Tendo tiếp tục với cậu đàn em vừa đơ người vừa nhẹ nhõm.
"Cứ chơi bóng chuyền với cái tinh thần cạnh tranh như trước với Wakatoshi-kun là được, nhỉ? Hai người vẫn sẽ chơi bóng chuyền mãi mãi. Đâu phải Wakatoshi-kun ôm chiến thắng chạy mất chỉ vì tốt nghiệp đâu."
"Mãi mãi…"
Goshiki nhìn bát udon sóng sánh trước mặt.
Đúng rồi. Bóng chuyền không kết thúc ở hoạt động câu lạc bộ thời cao trung. Chắc chắn cả mình và anh Ushijima sẽ tiếp tục chơi bóng chuyền. Không biết là đại học, hay Nhật bản, hay chỗ nào đi nữa, anh ấy vẫn sẽ đứng trên sân. Cái đó là chắc chắn. Mà ôm chiến thắng chạy đi là cái gì? Mình có định chịu thua đâu?
Thấy được khuôn mặt của đàn em tươi tỉnh lên, Tendo nói tiếp.
"Nếu em không có ai để cạnh tranh rồi mất đông lực, thì em tới giới hạn rồi, đành chịu thôi."
"Không đúng!"
Học sinh ở các bàn xung quanh quay đầu ra nhìn nguồn cơn của âm thanh. Tendo bật cười khi thấy mặt Goshiki đỏ bừng, nói, "Rồi, rồi, đủ rồi. Bình tĩnh ăn nhé. Đi thôi Reon," và đứng dậy. Nhưng Goshiki dừng cậu lại.
"A, ừm!"
"Hở?"
Goshiki run rẩy bắt đầu nói.
"Ừm, em cứ nghĩ anh sẽ trêu em… Em không nghĩ anh sẽ bao em udon, tôm chiên, rồi tốt bụng như thế… Em…"
Tendo cắt ngang.
"Em đang nói về anh hả?"
"Ể, đương nhiên là em đang nói về anh Tendo rồi… khoan, khoan đã…!"
Nhìn thấy cậu đàn em đang cố thốt ra lời tốt đẹp, ánh mắt cậu sáng lên đầy vui vẻ vì lý do nào đó. Ngả người về phía trước, Tendo cười nói.
"Anh cũng lãi nhiều mà."
"Ể?"
Tendo đếm ngón tay cho một Goshiki vẫn đang ngu ngơ.
"Con lăn tập bụng, bảy cái bình nước, tai nghe, con quay, với áo là của anh đấy."
"Hả!? Cái đó là của anh Ushijima…!"
Goshiki đứng hẳn lên, và Tendo tiết lộ sự thật.
"Wakatoshi-kun chả bán gì á."
"Hả? Ơ!? Nó nói trên Mechakari là 'được dùng bởi vận động viên cao trung siêu cấp'...!!"
"Đúng như mô tả đấy…"
Tendo tạo dáng bên cạnh Ohira, người vẫn đang ngạc nhiên.
"Tay đoán chắn Siêu cấp Cao trung, Sa, To, Ri!"
"Đấy là lừa đảo mà!!"
Goshiki hét lên mà không nghĩ gì, và Ohira hỏi.
"Cái con quay vòng vòng hả?"
"À, em muốn thử…"
Goshiki ngại ngùng đáp, và Tendo ngắt lời.
"Em sẽ sớm chán cho xem."
"Em biết! Em chán nó nhanh lắm!"
Để mặc Goshiki gục ngã trên ghế nhà ăn, Tendo và Ohira nói, "Gặp sau nhé."
Nghe thấy giọng hát vui vẻ của Tendo, Goshiki đơ người, "Tiền quan trọng lắm đó."
"Em biết mà."
Goshiki vẫn chỉ là học sinh năm nhất cao trung, trong ví thì không có tiền nhưng có tương lai trước mặt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
