Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 9: Con đường tới giải Mùa xuân - Bonus: Khi tận thế xảy ra

Bonus: Khi tận thế xảy ra

1. Liên lạc

 

Cánh cửa mở ra, và hương cà phê bay từ ngoài hành lang vào. Tiếp sau là một người đàn ông khoác áo trắng, một tay cầm cốc, tay kia cầm chiếc bánh donut, bước vào.

 

"Làm đàn ông năng suất là phải có cà phê chứ! Tuyệt!"

 

Anh nói bằng chất giọng to đến khó nghe, dù còn chẳng có ai xung quanh. Anh nhấp một ngụm cà phê trong cốc, rồi hét, "Nóng quá! Đắng quá!"

 

Người này là giáo sư Bokuto. Các nhà khoa học đồng nghiệp đều coi thường anh, nói rằng, "Tôi muốn nghiên cứu môi trường sống của anh ghê," "Chắc anh là sinh vật ngoài hành tinh thật đấy," "Là đồ ngốc ấy mà," "Điên dữ," và "Ngược lại thì chắc anh là giống người mới tiến hóa theo kiểu này đấy."

 

Lúc giáo sư cắn miếng donut để rửa trôi cà phê, anh lẩm bẩm với bên trong chiếc cốc.

 

"Vừa nóng vừa đắng, mình không muốn uống đâu…"

 

Ánh nắng sớm dịu dàng tràn qua cửa, và mùi hương của cà phê lan tỏa khắp bầu không khí. Bên trong phòng nghiên cứu khá yên bình, nhưng sự yên bình ấy bỗng nhiên bị phá vỡ.

 

Có tiếng đập mạnh ở cửa.

 

Giáo sư liếm vết chocolate ở tay, mở cửa nói "Nè," rồi bị một đám người quây lại. Họ đều mặc vét đen, và ánh mắt không giống những người làm công ăn lương thông thường. Trong đó, người có ánh mắt lạnh lùng nhất lên tiếng.

 

"Giáo sư Bokuto, chúng tôi cần sự hợp tác của ông cho tình huống khẩn cấp."

 

"Hả?"

 

"Chúng tôi sẽ giải thích trong xe. Xin hãy đi theo tôi."

 

"Hả? Gì đây gì đây gì đây? FBI? CIA? KGB? Đừng có tỏ ra đáng sợ như thế, nói gì đi chứ. À, hiểu rồi! Cái đó hả! M16 hả!"

 

Mấy người kia nhìn nhau. "Im đi chứ," "Có cần bắt ông ta im đi không?" "Không, kệ đi," "Ta có nhắc tới KGB à?" "Cứ kệ đi." Họ trao đổi ánh mắt, và người ban nãy lên tiếng lại quay đầu lại.

 

"Chúng tôi sẽ giải thích trong xe."

 

"Gì đó? Đừng nghiêm túc thế chứ! Được không?"

 

Gạt đi cánh tay giáo sư choàng qua vai mình, người đàn ông nhắc lại.

 

"...Chúng tôi sẽ giải thích trong xe."

 

"Được rồi, tôi trật tự đây, dạ."

 

Giáo sư phụng phịu lẩm bẩm, và chỉ còn cách ngoan ngoãn bước theo.

 

.

 

Chiếc xe bên ngoài không phải là xe đen tuyền sang trọng như anh tưởng tượng, mà chỉ là xe van tải trắng thông thường.

 

Khi bị đẩy vào trong ghế sau, giáo sư bồn chồn ngó nghiêng xung quanh.

 

"Chắc đi bắt cóc cần xe nào ít khả nghi nhỉ."

 

"Đây không phải bắt cóc, là đề nghị hợp tác."

 

Người đàn ông mặc vét bên cạnh lạnh tanh sửa lời.

 

"Ờ, dù sao thì cũng chả quan trọng lắm. Mà tại sao trên phố không có xe nào thế? Đang ở giữa thành phố mà?"

 

Giáo sư hỏi, đầu ngó nhìn cảnh ngoài cửa sổ. Không có gì che chắn hết.

 

"Chúng tôi đã chặn đường vì trường hợp này. Sáng nay có vật thể bay không xác định…"

 

Ngay khi người đàn ông cất lời giải thích, giáo sư bật cười.

 

"Vật thể bay không xác định đâu phải UFO!"

 

"Không, là UFO đấy."

 

Sau khi chặn họng giáo sư chỉ bằng một câu, người đó tiếp tục nói.

 

"Trong đó có một sinh vật hình người. Ở tổng bộ đã thực hiện chủ động giao tiếp, nhưng hiện tại vẫn chưa giao tiếp với sinh vật đó được. Nên chúng tôi muốn nhờ giáo sư, người được nói là có kĩ năng giao tiếp vượt trội, tới đó."

 

Giáo sư nhín vai, "Tôi không làm đâu," rồi dẩu môi.

 

"Tôi không chịu được mấy thứ tởm tởm đâu. Như mấy cái thứ nhớp nháp trên phim ảnh chẳng hạn."

 

.

 

Tòa nhà họ tới chẳng mấy nổi bật, và không có biển bảng gì hết. Nhìn giống tòa nhà văn phòng hơn là cơ sở quân đội, nhưng có lẽ đấy cũng là để ngụy trang.

 

Bị vây quanh bởi những người đàn ông mặc vét, giáo sư Bokuto bước vào tòa nhà, rồi được dẫn tới một căn phòng.

 

"Đây này."

 

Giáo sư lo lắng mở cửa, nhưng thứ hiện ra trước mắt anh không phải là người ngoài hành tinh người đầy vảy, mặt xanh lét, phủ đầy slime, mà là một người phụ nữ đang ngồi trên ghế.

 

Một mĩ nhân với mái tóc đen dài.

 

"Đ- Đẹp quá…!!"

 

Người đẹp bí ẩn kia nhìn thấy giáo sư thì đứng dậy, khẽ bước về phía đó và chìa tay ra.

 

Giáo sư vô thức bắt tay, rồi nhận thức được tình cảnh của mình mà thẳng lưng lên. Thay cho lời chào, anh lại nói.

 

"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ giúp."

 

 

2. Trốn thoát

 

Giáo sư bắt tay cô gái đó, rồi bật ra, "Tôi sẽ giúp," liền bị người mặc vét đen hỏi.

 

"Anh biết gì? Giúp được gì?"

 

Giáo sư quay người lại, phổng ngực.

 

"Tôi vẫn không biết gì hết! Nhưng…"

 

"Nhưng?"

 

Giáo sư bước lên trước, ánh mắt sắc lẹm lườm con người đang tra hỏi mình.

 

"Nghe này, nghe này! Nhìn kiểu gì thì một mĩ nhân như này cũng không thể là người xấu được! Mấy người còn khả nghi hơn đấy! Bỏ cuộc đi người xấu!"

 

Sự hùng hổ của giáo sư làm người đàn ông vô thức lùi lại.

 

"Tôi không ngờ anh lại như thế đấy…"

 

"Im đi!!"

 

Giáo sư quay đầu về phía người phụ đi.

 

"Đi thôi! Nào!"

 

Không nói lời nào, giáo sư nhảy vụt lên.

 

"Hả…?"

 

Người đàn ông lao tới ngăn lại, nhưng tầm nhìn lại trở nên trắng xóa. Lúc họ nhận ra đó chỉ là tấm áo của giáo sư, anh ta đã nằm gục trên sàn. Những người còn lại cũng bị hạ gục trước khi kịp phản ứng với đòn tấn công.

 

"Đừng chần chừ! Đi thôi nào!"

 

Giáo sư nắm lấy tay của người phụ nữ, rồi vọt ra khỏi tòa nhà.

 

Anh chặn đầu một chiếc xe đi vào, lôi người lái ra và cướp nó. Trước khi đi, anh còn gọi với lại, "Đừng để tâm quá nhé!" và rời đi.

 

.

 

"Chúng ta đi đâu đây?"

 

Giáo sư lái xuống một con đường khuất để né ánh nhìn. Anh bị đưa đi lúc ăn donut, nên vẫn còn hơi đói, nhưng xung quanh không có cửa hàng tiện lợi nào cả.

 

Trước khi nhận ra, thì chiếc xe đã đi trên một con đường núi vắng vẻ rồi.

 

Giáo sư cất tiếng hỏi người phụ nữ bên cạnh mình.

 

"Ừm, thì, cô biết đó, cô đến từ UFO à?"

 

Sau khi cô ấy gật đầu, anh hỏi lại.

 

"Vậy cô đến đây làm gì?"

 

Người phụ nữ giơ mặt dây chuyền trước ngực mình lên.

 

Ánh sáng dịu dàng tỏa ra từ viên đá màu xanh. Con đường phía trước bị soi sáng, thoáng biến mất trước mặt hai người họ. Thay vào đó thì một khung cảnh vùng hoang dã xuất hiện.

 

Là hologram.

 

"...Đây."

 

Khi người phụ nữ cất tiếng, giáo sư giật mình hét, "Óa!" Chiếc xe đánh lái gấp, nhưng may mắn là không có chiếc xe nào ở đó.

 

"May thật!"

 

Giáo sư dừng xe, kéo phanh tay, rồi thở dài lẩm bẩm.

 

"Cô biết nói à? Không ngờ đấy."

 

Người phụ nữ ngơ ngác một hồi, rồi khẽ gật đầu.

 

Hức.

 

"À, họ nói họ không giao tiếp được nhỉ. Thôi, tôi hiểu rồi. Chắc họ không thích cô nên lơ cô đi đấy."

 

Hức.

 

"Được rồi, được rồi. Mấy tên đó xấu tính thật. Thế cái gì đây?"

 

Giáo sư Bokuto cuối cùng cũng chỉ vào hologram. Một vùng đất hoang sắc đỏ nâu, còn có bão cát nữa…

 

"Đây là hình ảnh Trái Đất sau vài trăm năm nữa. Chúng tôi không thể để con người làm vậy được…"

 

"Ừ, đúng rồi!"

 

Giáo sư đập tay vào bánh lái, cắt ngang lời của người phụ nữ.

 

"Tôi biết mà! Con người chả được cái gì cả… Biết ngay! Hồi cấp hai tôi đã lờ mờ cảm nhận được rồi! …Chắc ta không cần loài người? Chắc không cần thật. Tôi không cần… Kiểu… Ừ, thật sự không cần! Quên loài người đi! Tôi xin lỗi!"

 

Người đẹp bí ẩn nhìn chăm chăm giáo sư, nhưng rồi cũng lên tiếng.

 

"Tôi sẽ hỏi đồng nghiệp nữa."

 

Người phụ nữ nắm chặt mặt dây chuyền, nhắm mắt lại, và khung cảnh bỏ hoang trước mắt đã biến mất, thay thế bằng con đường núi thông thường.

 

Nhìn chằm chằm vào ánh sáng của mặt dây chuyền, giáo sư vô thức nói.

 

"Thế là tôi sẽ gặp đồng nghiệp của cô… nhỉ? Chẳng lẽ… có thêm mĩ nhân sao!?"

 

"..."

 

Người phụ nữ lo lắng cau mày.

 

 

3. Gián điệp lão luyện

 

Theo như chỉ dẫn của người phụ nữ, hai người họ lái tới một trạm dịch vụ sâu trong núi. Họ cần chờ đồng nghiệp của cô ấy, những người đã đến Trái Đất từ trước.

 

Khi nhấp ngụm cà phê đậm đặc, cô ấy ngỏ ý muốn được gọi là "Kiyoko." Sau khi Kiyoko uống thêm vài cốc, và giáo sư Bokuto ăn sắp xong phần gà rán và khoai chiên, một ông già tiến vào.

 

"Ông Tanji."

 

Kiyoko giơ tay, và ông già nói "À," rồi qua chỗ bàn của họ.

 

Giáo sư thổi ống hút qua lại trong cốc Coca thủy tinh, buông thõng vai trong sự thất vọng.

 

"Là một ông già…"

 

"Im ngay!"

 

Ông già nhỏ bé tên Tanji mắng lại, rồi ngồi xuống than thở với Kiyoko.

 

"Cô nói đúng. Chẳng làm gì được với mấy tên này cả."

 

Với người ngoài, ông già và người phụ nữ kia có thể là ông và cháu gái. Nhưng thân phận thật của họ là hai người ngoài hành tinh nắm trong tay vận mệnh của Trái Đất này.

 

Kiyoko đan tay lại, hỏi, "Ông kết luận vậy sao?"

 

"Ừ, thứ duy nhất ta có thể làm là tiêu diệt mấy con quái thú hai chân này thôi."

 

Nghe thấy vậy, Kiyoko liếc về phía giáo sư và nói, "Nhìn anh ta… nhìn nhân loại biết sửa đổi hành động của mình, tôi nghĩ vẫn có khả năng thay đổi được."

 

"Hey, hey, hey, khoan đã, hai người nói gì đấy?"

 

Giáo sư chen vào, và Kiyoko cầm lấy cốc cà phê bằng cả hai tay. Cô yên lặng như thể đang chọn lựa từng từ mình nói ra, rồi mới cất lời.

 

"Trách nhiệm của chúng tôi là bảo về sự sống sắp sửa tuyệt chủng trên Trái Đất."

 

"Hả! Vậy cô sẽ cứu bọn tôi thật mà! Đúng là người tôi! Mình đâu có sai!"

 

Giáo sư đứng phắt dậy, làm chiếc ghế rung lắc mạnh, rồi ông già cũng đứng lên nói lại như thể không muốn bị áp đảo.

 

"Đồ đần! Bọn ta chỉ bảo vệ cây cối với động vật thôi! Loài người các ngươi cứ tự đi mà hủy diệt mình đi!"

 

"Nói gì đấy hả ông già?"

 

"Ai già cơ? Tôn trọng người già lên!"

 

"Hả? Ăn nói kiểu người ngoài hành tinh coi nào! Hay ông chỉ là đồ già cằn cỗi nhạt nhòa thôi?"

 

"Im mồm! Ta quan sát loài người các ngươi 70 năm nay rồi. Đồ khốn!"

 

"Hả? Nói tiếng gì đó? Đừng có tự dưng phun ngôn ngữ người ngoài hành tinh chứ!"

 

Mặc kệ cuộc tranh cãi trẻ con của hai người đàn ông, Kiyoko gọi cô bồi bàn đang ngáp ngủ sau quầy.

 

"Cho tôi thêm một cốc cà phê được không?"

 

Khi cô bồi bàn bưng cà phê tới, giáo sư Bokuto và ông già Tanji đã ngồi lại gọn gàng. Nhìn cà phê được rót vào cốc, họ lên tiếng.

 

"À, tôi thêm một chai Coca nhé."

 

"...Cho tôi chai bia."

 

Chờ đến khi cô bồi bàn rời đi cùng tiếng "Vâng", giáo sư mới nói.

 

"Kiểu, hai người tự ý quyết định thứ quan trọng thế có được không? Lắng nghe ý kiến của tụi này hơn thì tốt."

 

"Ý kiến của mấy người chẳng quan trọng. Bọn mi y hệt côn trùng cả."

 

Nghe vậy, ánh mắt giáo sư sáng lên.

 

"Ông không biết à? Kiến, muỗi, cả ong đều hạ được mấy con vật to lớn đấy. Không biết lúc thua tụi côn trùng này thì ông sẽ bày ra vẻ mặt sao đây nhỉ."

 

"Bọn ta sẽ không thua lũ côn trùng các ngươi. Mấy người chỉ là con ngươi, không phải kiến hay ong, mấy người định đánh bằng cái gì, voi à?"

 

Cô bồi bàn tới đặt bia và Coca xuống, băn khoăn họ đang nói về cái gì, rồi rời đi.

 

"Ý ông là sao… cơ…"

 

Kẻ thù là người ngoài hành tinh có công nghệ đủ tầm để tới Trái Đất.

 

Họ còn đã thâm nhập được 70 năm rồi, nên con người đấu trực diện thì sẽ không thắng được. Thế đánh họ bằng cái gì đây…?

 

"...Đúng rồi! Hay là đọ khả năng ăn cay giữa người và người ngoài hành tinh đi!"

 

Giáo sư tự hào bật cười.

 

"Nói đến đồ ăn siêu cay thì bọn ta giỏi hơn đấy! Hahahah!!"

 

Ông già Tanji thỏa mãn uống chai bia lạnh, rồi quay ra nhìn Kiyoko.

 

"Thế, không được hả?"

 

Khi Kiyoko lặng lẽ gật đầu, có tiếng đĩa rơi ở một bàn gần đó.

 

 

4. Anh chị em của Trái Đất

 

Tiếng đĩa rơi vỡ đi cùng với tiếng trẻ con khóc vang vọng khắp nhà hàng.

 

"Oa, Oaaaaaaa!!!"

 

"Natsu, đừng khóc nữa! Thôi, để anh làm cho."

 

"Aaaaaaa!!!"

 

Giáo sư Bokuto, Kiyoko, và ông già Tanji đều nhìn về phía bàn có tiếng khóc.

 

Có hai đứa trẻ con ở đó. Có vẻ là anh em; đứa con gái nhỏ hơn tầm tuổi tiểu học, vừa làm rớt đĩa đồ ăn cho trẻ em của mình xuống sàn và đang khóc. Anh trai, chắc học cấp hai, có vẻ mệt mỏi khi em mình khóc liên tục.

 

Sau khi xin lỗi với người bồi bàn đến dọn, cậu anh trai nói. "Đây, cho em một miếng gà rán của anh này."

 

"Oa, oa, oaaaa, anh ơi!"

 

"Đừng khóc mà. Rơi rồi nhưng em vẫn được ăn thạch, nhỉ? May là em vvẫnchuwa mở nắp."

 

Nghe thấy vậy, cô em gái đã bớt khóc lại chút.

 

Ôi, may quá. May là con bé vẫn ăn được thạch, may thật…

 

Ba người họ thoáng nghĩ vậy, nhưng con bé lại khóc tiếp.

 

Tại sao thế?

 

Ba người họ lại quay đầu ra ngó.

 

"Oa, oa, tôm, tôm chiên…!! Em muốn tôm chiên cơ! Em gọi phần cho trẻ em mà… lại… rơi mất tôm chiên… Oa oa oa…"

 

"Khóc cũng không được gì đâu. Rơi rồi không lấy lại được mà."

 

Không được đâu. Nói thế chỉ tổ đổ dầu vào lửa thôi.

 

Khi ba người họ ôm mặt nghĩ, người anh trai đã mạnh mẽ nói tiếp.

 

"Anh nói em không được khóc rồi mà! Đây, anh sẽ cho em hai miếng gà rán luôn!"

 

"...Hai miếng?"

 

"Ừ, hai miếng luôn!"

 

"Nhưng… Thế thì anh không còn gì mà?"

 

Ba con người kia nhìn nhau.

 

Cho em gái mình cả hai miếng gà ư? Ai nghĩ con trai đang tuổi ăn tuổi lớn sẽ cho em gái mình hết phần thịt chứ…

 

Giáo sư Bokuto, người Trái Đất chính hiệu, ông già Tanji, người ngoài hành tinh sống trên Trái Đất suốt 70 năm nay, và Kiyoko, người ngoài hành tinh mới tới Trái Đất - ba người từ ba hoàn cảnh khác nhau, đều câm lặng bất ngờ trước người anh trai đó.

 

Như thể xát thêm muối vào vết thương, người anh trai mỉm cười.

 

"Quan trọng là em đừng khóc nữa thôi."

 

Cô em gái đã mỉm cười trở lại, ngây thơ cắm dĩa vào miếng gà.

 

.

 

Ba người kia thở phào, ngồi thẳng lại.

 

"Mấy đứa nhỏ này đúng là…"

 

Ông già Tanji rót bia ra cốc, lặng lẽ uống. Kiyoko nhấp một ngụm cà phê nguội ngắt, hạ mắt tự lẩm bẩm.

 

"Trái tim tốt đẹp của người Trái Đất… để mất thì tội lắm."

 

"Ừ."

 

Thấy Tanji liên tục gật đầu, giáo sư vươn tới hỏi.

 

"Ừ, được rồi, cứu được Trái Đất là được! Nhưng… vì gà rán thôi hả? Hai miếng gà rán có mấy trăm yên thôi đấy!!"

 

"Không phải vì số lượng."

 

Kiyoko kiên định nói, nhìn thẳng vào anh.

 

"Đúng là tư tương khác nhau nhỉ. Cũng như trao đổi văn hóa thôi."

 

Kiyoko hỏi giáo sư Bokuto, người vẫn còn ngơ ngác.

 

"Thế, anh cho đứa trẻ đó miếng gà được không? Miếng gà cuối cùng của anh ấy."

 

"...Hả?"

 

Giáo sư Bokuto nhìn chiếc đĩa trước mặt mình. Không, miếng gà rán cuối cùng trên đĩa…

 

Anh sẽ làm gì?

 

Câu trả lời của mình sẽ quyết định liệu loài người có bị xoá sổ hay không sao? Miếng gà cuối cùng này… Không, mình không muốn đưa cho thằng bé đó! Mình sẽ ăn nó! Nhưng loài người… Không, phải đặt loài người lên trước gà rán! Nhưng Trái Đất… Nhưng mình đã bao giờ thực sự thấy Trái Đất đâu nhỉ? Nó có thật sự tồn tại không? Nhưng không có Trái Đất thì sao mà có gà rán được nhỉ? A, không hiểu nổi. Trái Đất, gà rán, Trái Đất, gà rán…

 

Giáo sư đông cứng người nhìn miếng gà, rồi cũng đứng dậy.

 

"Tôi hiểu rồi. Nhìn đi… Đây là lựa chọn của tôi!"

 

 

5. Tiềm năng của loài người

 

Giáo sư Bokuto cầm một đĩa gà rán tới bàn của hai anh em. Kiyoko và ông già Tanji nhìn theo anh, chăm chú quan sát. Ánh mắt đó không ấm áp lo lắng như khi nhìn hai anh em, mà là lạnh lùng cứng rắn.

 

Giáo sư đã đi tới bàn của hai anh em.

 

Hai anh em nhìn chăm chăm vào người lạ áo trắng mới đến.

 

"Ừm, sao thế ạ?"

 

Cậu anh trai hỏi. Giáo sư Bokuto bồn chồn một chút, rồi đưa đĩa gà rán cho họ.

 

"Ăn đi!"

 

"Hả?"

 

Cậu anh trai bối rối nhìn. Đương nhiên rồi. Biểu cảm của cô em gái còn rõ ràng hơn.

 

"Anh ơi, có khi có độc đó. Lỡ người ta thử nghiệm gì đấy lên anh thì sao."

 

"Ừ, ừ, đúng đó. Nghe này, Natsu. Không được nhận đồ từ người lạ."

 

Hai anh em rất giỏi, nhưng chỉ thế thôi thì không bảo vệ được Trái Đất. Giáo sư Bokuto quyết định nói cho hai đứa trẻ sự thật.

 

"...Này, nghe này hai đứa. Nghe cẩn thận nhé. Tương lai của Trái Đất phụ thuộc vào miếng gà này đấy."

 

Hai anh em nhìn nhau.

 

"Anh à…"

 

"Ừ, anh biết."

 

Cậu anh trai quyết tâm nhìn thẳng vào giáo sư.

 

"Chú đi ra chỗ khác đi ạ."

 

"Thế nên! Mới phải nghe kĩ! Anh đang nói cho mấy đứa chuyện quan trọng đấy! Được không? Ăn miếng gà này đi! Vì Trái Đất!"

 

Giáo sư đã lo lắng đến mức cầm hẳn miếng gà bằng tay trần.

 

"Bọn cháu đã nói là sẽ không ăn rồi mà!"

 

"Đừng có ích kỉ như thế! Nếu chúng ta bị hủy diệt thì là lỗi của mấy đứa đấy! Không ai muốn thế cả đâu! Nào, ăn đi!!"

 

Không chịu nổi cảnh người đàn ông khả nghĩ nhét miếng gà vào miệng anh trai mình, cô em gái bắt đầu bật khóc.

 

"Oa…"

 

"Ta mới là người muốn khóc đâu này!"

 

Khi bị thét vào mặt, tiếng nức nở của cô em gái chuyển thành khóc òa. Ánh mắt của khách hàng liền đổ về giáo sư. Ngay lúc đó, cảnh sát đã tới quán. Hẳn ai đó đã gọi báo. Các sĩ quan vây quanh Bokuto. "Anh đi về đồn cùng chúng tôi một chút nhé?"

 

"K-Không! Cái này! Là vì vận mệnh Trái Đất! Miếng gà này! Vì Trái Đất!"

 

"Được rồi, về đồn thì anh nói gì cũng được."

 

Giáo sư Bokuto đã bị lôi đi lần thứ hai trong ngày.

 

Kiyoko hỏi, vô tư nhìn cảnh giáo sư bị cảnh sát lôi đi như thể đó không phải việc của mình.

 

"Ai đó gọi cảnh sát sao?"

 

"Ừ." Ông già Tanji gật đầu."

 

"Vì hai đứa trẻ?"

 

"Ừm. Hành tinh này giúp đỡ nhau."

 

Kiyoko cụp mắt.

 

"Ừ, vì những đứa trẻ kì lạ đó… Có lẽ loài người vẫn đáng để quan sát. Để họ bị xóa sổ thì thật tiếc."

 

"...Ừ. Đến lúc chúng ta đi rồi."

 

"Phải."

 

Và hai người ngoài hành tinh rời trạm dịch vụ.

 

.

 

Khi quán ăn yên lặng trở lại, hai anh em thầm thì với nhau.

 

"Chúng đi rồi."

 

"Phải rồi."

 

"Mấy tên ở hành tinh đó có gián điệp ở Trái Đất rõ lâu mà vẫn kém cỏi quá."

 

"Chúng ngây thơ thật."

 

Cô em gái ban nãy còn nức nở, giờ đang bật cười, hạ giọng hơn nữa.

 

"Nếu Trái Đất còn yếu hơn nữa…"

 

"Người hành tinh Hinata chúng ta sẽ chiếm lấy hành tinh này! Hahahahaha!"

 

"Hahahahaha!!"

 

Tiếng cười vui vẻ của hai anh em vang vọng khắp trạm dịch vụ.

 

Khung cảnh ấm áp đó làm hết thảy khách hàng nở nụ cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!