Chương 4: Đồng phục ngày thứ hai
Ngày đầu tiên của Giải Mùa xuân, Cao trung Karasuno đã thắng trận đấu đầu tiên của mình. Sau buổi họp về trận đấu hôm sau với Cao trung Inarizaki, đại diện tỉnh Hyogo, mỗi thành viên về phòng mình trong nhà trọ. Trong đó, trợ lý huấn luyện viên Takeda Ittetsu gọi quản lý Shimizu Kiyoko lại.
"Trận ngày mai là với Inarizaki, và văn phòng mới gọi thầy về đồng phục…"
Shimizu quay lại bình tĩnh trả lời.
"Đồng phục phụ ạ?"
Takeda hơi bất ngờ tại bị đoán trúng nhanh chóng tới vậy, và nói, "Ừ, đúng rồi," rồi chỉnh lại cặp kính bị trượt xuống của mình.
"Em sẽ chuẩn bị."
Shimizu cúi đầu rồi rời phòng, mỉm cười nhẹ khi bước dọc hành lang, nơi mà gió cứ len qua từng ngóc ngách. Cô bước đi, nhớ lại một chuyện mới xảy ra hôm nọ sau giờ học.
.
"Đồng phục… phụ?"
Sau giờ học, trước giờ luyện tập, trong phòng câu lạc bộ Bóng chuyền, quản lý năm nhất Yachi Hitoka hỏi vậy. "Ừm," Shimizu lục quanh tủ khóa và lấy ra hai chiếc túi từ tiệm giặt là.
"Ngoài bộ đồng phục hay mặc thì vẫn còn một bộ nữa."
Shimizu lấy vài chiếc áo ra trong túi của tiệm. Chắc hẳn chúng đã để trong đó cũng lâu rồi, nên cô đưa cho Yachi bộ đồng phục còn nguyên trong lớp ni lông.
"Đây, cái này này."
"A, vâng."
Yachi mở chiếc túi ni lông ra xem kĩ bên trong.
"Đồng phục màu… cam? Từ đâu ra đây…"
Nói vậy, em để ý tới chữ "Karasuno" trên ngực.
"Ể, là của bọn mình ạ!?"
Thấy Yachi tròn mắt, Shimizu bật cười.
"Ừm."
Đồng phục câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Karasuno vốn có màu đen với màu cam trên cổ và bên hông, nhưng bộ này thì hoàn toàn ngược lại, rực cam với vài điểm màu đen.
"Hóa ra là đảo ngược kiểu này! Nhìn giống đồng phục anh Nishinoya ghê. Cả đống nhìn rực rỡ quá… Đây là lần đầu em thấy nó, nhưng trước đây mặc có nhiều không ạ?"
Yachi cầm bộ đồng phục màu cam lên trước ánh đen mờ mờ từ trần nhà, và Shimizu cau mày nhớ lại chuyện trước kia.
"Hừm, chị không nghĩ là chị từng thấy mọi người mặc lúc ra sân. Không biết nữa…"
"Nó hiếm tới vậy nhỉ."
Yachi gật đầu, nhưng rồi nhìn qua chỗ đàn chị và nói, "A, nhưng…" "Ừm, sao lại phải có hai bộ thế ạ? Dù vòng hai có mặc đồng phục thì đâu cần phải làm màu khác nhau…"
"Vì nếu mặc chung màu với đội đối thủ thì sẽ khó phân biệt lắm."
Shimizu tiếp tục giải thích.
"Màu của Aoba Johsai và Date Tech khá giống nhau đúng không?"
Yachi tưởng tượng ra Aoba Johsai được chuyền hai giỏi nhất tỉnh Oikawa Tooru dẫn dắt và Date Tech với bức tường chắn tựa sắt, trả lời.
"À, đúng ạ. Đều là xanh trên nền trắng."
"Đúng. Vậy nên khi hai trường này đấu nhau, một trường sẽ mặc đồng phục phụ. Lần sau em nên để ý nhé."
"Vâng!" Yachi rút ra quyển sổ từ đâu đó và cẩn thận viết "đồng phục phụ". Từ lúc tham gia, em đã ghi chép cẩn thận như vậy vô số lần, học cả luật bóng chuyền lẫn công việc của quản lý.
Shimizu cảm thấy mình có thể tin tưởng vào khuôn mặt nghiêm túc của đàn em ấy được rồi.
Nhưng giờ đàn em ấy đang run rẩy nói, "Trận đấu giữa Seijoh và Date Tech… Em sẽ bị lẫn mất…"
Khuôn mặt Shimizu nghiêm túc trở lại khi cô mỉm cười. "Còn một lý do quan trọng nữa," cô hạ giọng.
"Ể, dạ, vâng! Là- Là gì thế ạ…?"
Shimizu ghé gần hơn vào Yachi, người đang cố nghiêm chỉnh lại trong lúc tay cầm sổ với bút, và thấp giọng nói. "Các trận của giải Mùa xuân được chiếu trên TV đúng không?"
"A, vâng ạ. Sẽ có người nổi tiếng xem đúng không ạ?"
Shimizu gật đầu tiếp tục. "Ừm. Khi đó thì gu màu sắc của họ giống nhau…"
"Gu màu sắc?" Mẹ của Yachi có một công ty thiết kế, và khi chủ đề chuyển qua màu sắc, em vô thức nghiêng người tò mò. Shimizu nói thầm vào tai Yachi.
"Trận đấu trên TV sẽ không đẹp."
"Hả?"
Yachi đơ người trước những lời ấy.
"Dạ, ý là, trên TV ấy ạ? Như là đẹp kiểu Instagram? Ể, nhưng… tại sao?"
Thấy ánh mắt Yachi trống rỗng, Shimizu bật cười.
"Tin đồn, là tin đồn thôi."
"Tin đồn…"
Yachi thở dài, thả lỏng người.
Lúc đã thả lỏng, em đồng ý rằng chắc lên TV là sẽ vậy. Bởi vì… mấy chương trình giải trí lấp lánh ánh đèn gì đó cứ như đèn Giáng sinh chiều mỗi ngày… thì trận đấu giữa màu đen và màu đen khác có lẽ sẽ hơi tối tăm. Tối quá thì hẳn phản ứng sẽ không tốt… Dù sao thứ gì đó sáng sủa như bộ đồng phục phụ này sẽ tốt hơn. Ừm. Nhưng hẳn đội đối thủ cũng sẽ nghĩ vậy, nên phải tìm một màu bắt mắt cho TV trước…
"Thế thì… ta phải nghiên cứu màu sắc mạnh nhất mà có thể đánh bại mọi màu sắc khác…"
Yachi nghiêm túc lẩm bẩm, và Shimizu hỏi lại, "Ể?"
"À… không, thì, ưm, em xin lỗi! Phản ứng sẽ…!"
"Phản ứng?"
Yachi nghiêng đầu và đặt bộ đồng phục lại vào túi.
"Mà, chị không nhớ chị đem mấy bộ này tới tiệm giặt là khi nào, nên chị sẽ đem đi giặt lại trước khi tới giải Mùa xuân."
"À, vâng! E-Em hiểu rồi! …À, không được! Em xin lỗi đã làm phiền chị! Để em làm cho ạ!"
Yachi chợt nhận ra và lấy đồng phục lại từ tay Shimizu.
Nhìn bộ đồng phục, Shimizu lẩm bẩm. "Nghĩ lại thì người ta nói phải tháo ni lông sau khi lấy từ tiệm giặt là về luôn nhỉ."
"Ơ, thế ạ?"
Sau khi cất đồng phục, hai người bắt đầu nói chuyện rôm rả khi dọn qua phòng câu lạc bộ.
"Tại không thoáng khí nên vi khuẩn dễ sinh sôi hơn."
"Ối, em lỡ để nguyên ni lông bọc đồng phục vào tủ rồi! Em bất cẩn quá!"
"Chị biết mà chị vẫn để nguyên như thế này."
Shimizu nói, và Yachi ôm đầu, "Em xin lỗi!"
"Em lại vô ý nữa rồi… Em muốn biết mất, chỉ cần biến mất thôi…"
"Không, Hitoka-chan, đừng cố trốn vào tủ.
Sau khi giao cho Yachi lo câu lạc bộ, Shimizu cầm đồng phục phụ tới tiệm giặt là Uchizawa. Sau giải Mùa xuân, Shimizu sẽ nghỉ hoạt động câu lạc bộ, nên cô muốn đàn em quen việc càng sớm càng tốt.
Rời khỏi trường, đi một đoạn xuống dưới chân đồi, cô tới được khu mua sắm.
Từ mùa xuân năm ba, cảnh sắc khu mua sắm Karasuno vốn quen thuộc dường như đã thay đổi. Đương nhiên là không phải bản thân khu mua sắm thay đổi, mà là cảm xúc của Shimizu.
Mùa xuân ấy, khi Ukai Keishin, đội trưởng đội khu phố mua sắm Karasuno, trở thành huấn luyện viên câu lạc bộ Bóng chuyền, khu mua sắm vốn bình thường biến thành một khu phố quen thuộc có các cựu học sinh. Cửa hàng điện máy lẫn siêu thị đều có các cựu học sinh của câu lạc bộ Bóng chuyền sẵn sàng cổ vũ và đem quà tới.
Đi trên đường và thấy ai đó từ khu mua sắm thì sẽ khẽ gật đầu, và khi tới cửa hàng thì được chút khuyến mãi chưa bao giờ có, nên cô hào hứng vô cùng. Như được về quê vậy.
Và tiệm giặt là, Giặt là Uchizawa, cũng có cựu học sinh câu lạc bộ Bóng chuyền làm chủ.
"Mời vào."
Người đang đứng quầy là Uchizawa Hidenori. Là một cựu học sinh vô cùng tốt bụng, không chỉ đi cổ vũ trận đấu, mà còn chở mọi người tới Tokyo cho trại huấn luyện, và có vẻ là đàn anh của huấn luyện viên Ukai.
Shimizu cúi đầu và đưa chiếc túi giấy tới, nói "Cảm ơn ạ."
Uchizawa lấy đồ trong túi ra và ngay lập tức nhận ra đó là đồng phục phụ.
"À, ra vậy sao."
Shimizu lại cúi đầu, "Cảm ơn ạ." Uchizawa nheo mắt, hoài niệm nhìn bộ đồng phục màu cam.
"Mấy đứa sẽ tới vòng toàn quốc thật nhỉ?"
Shimizu không biết nói gì, nên chỉ im lặng gật đầu, và Uchizawa tiếp tục.
"Em biết đấy, trong vòng loại tỉnh thì không có trường nào cùng màu cả."
"À…"
Shimizu chợt nhận ra đó là sự thật. Thảo nào năm nay chưa từng mặc. Vòng loại thì không cần tới.
"Không có cơ hội mặc lúc đấu tập, và nếu không thắng vòng loại thì sẽ không có cơ hội mặc."
Nói vậy, Uchizawa giơ bộ đồng phục lên với một vẻ mặt ngưỡng mộ.
Thấy vậy, Shimizu băn khoăn.
Không biết anh Uchizawa và huấn luyện Ukai đã bao giờ mặc bộ này chưa? Thời mà trường vẫn còn mạnh và danh tiếng - hẳn thời của Người khổng lồ tí hon thì mặc nhiều lắm.
Liệu đội mình có mặc được bộ này trong giải Mùa xuân lúc tháng Một sắp tới không?
Suy nghĩ tới nhà thể chất Tokyo sắp được thấy, Shimizu chỉ nhìn chăm chăm vào khuôn mặt rạng rỡ của cựu học sinh trước mặt và bộ đồng phục đã kết nối vô số người.
"À," Uchizawa nói, vừa nhớ ra công việc của mình. "Ở đây thì dùng chế độ giặt tay nhỉ? Anh sẽ khuyến mãi."
"À, không, cứ bình thường thôi ạ. Giết vi khuẩn được là được…"
"Hả?"
"À, không sao đâu ạ…"
Thấy Shimizu ngại ngùng cúi xuống, Uchizawa nghiêng đầu.
.
Quay về phòng của nữ trong nhà trọ, Shimizu lấy ra bộ đồng phục phụ được gấp gọn gàng từ chồng hành lý. Bây giờ thì đã được lấy ra khỏi bọc ni lông ngay sau khi giặt là xong rồi.
Thấy sắc cam xuất hiện trong phòng, Yachi tiến lại gần.
"Ừm, thế là, ngày mai…"
"Ừ, sẽ mặc bộ này."
Yachi giật mình khi nghe thấy.
"Cuối cùng đã tới lúc tỏa sáng trên TV rồi…"
"Đúng rồi."
Hai quản lý nhìn nhau và cười.
Bộ đồng phục phụ này là bằng chứng cho thấy họ đã thắng vòng loại. Với hội năm nhất, Hinata Shoyo và mọi người khác, đây là lần đầu họ mặc bộ này. Các quản lý tiếp tục chuẩn bị, hào hứng mong đợi hôm sau mọi người sẽ trông ra sao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
