Chương 6: Ngày trước đó của "mèo" và "cú"
Chắc phải mang bàn chải đánh răng, khăn tắm, với cả chắc thêm một cái áo phông nữa… Trong lúc Yamamoto Taketora kiểm tra túi đồ qua đêm của mình, cánh cửa phòng cậu bỗng bật mở.
"Không công bằng, không công bằng, không công bằng! Em cũng muốn ở khách sạn mà!"
Cậu quay ra thì thấy em gái mình, Akane, đang đứng trong hành lang hơi giận dỗi.
"Sao đấy? Đừng có tự tiện mở cửa."
"Là khách sạn trong thành phố đúng không anh? Không công bằng tí nào! Có mỗi anh được đi! Em cũng muốn ở đó cơ. Khách sạn năm sao cao cấp nè! Phòng suite! Quán bar với góc nhìn ra trời đêm này!"
"Em nói quá rồi đấy… Anh không ở cái chỗ như thế đâu."
Đúng là sẽ đi qua đêm, nhưng đó chỉ là một nhà trọ gần nhà thi đấu để chuẩn bị cho giải Mùa xuân sẽ bắt đầu vào ngày mai. Còn lâu mới có quầy bar với khung cảnh trời đêm.
Nhưng em gái mình cứ nằng nặc ăn vạ mà không nghe mình giải thích, và dưới tầng mẹ còn quát "Trật tự đi!" vọng lên. Phiền thật đấy. Không phải con bé nên quan tâm tới ông anh trai sẽ bước vào vòng toàn quốc ngày mai sao…?
Taketora lườm em gái mình, bắt đầu cảm thấy hơi phiền phức.
"...Em nói gì cơ, quầy bar á? Em mới học cấp hai thôi. Bị người ta tống ra ngoài cho xem."
"Hứ, Alisa-chan sẽ đi cùng em mà, nên có sao đâu."
Cô em gái phản lại, không hề suy chuyển mấy, rồi tự ý vào phòng cậu.
"L-Làm sao đấy…"
Cậu mong em ấy không mày mò nhiều quá, nhưng nếu cậu bảo thế thì chắc em ấy sẽ nói, "Có gì anh không muốn cho em thấy à?" rồi còn tìm kĩ hơn nữa, nên cậu giữ im lặng. Dạo này cậu cũng không cãi lại được em gái mình nữa rồi.
"Thì, chắc là cái đó sẽ hợp chị gái của Lev hơn…"
Taketora cố không chọc giận em gái mình - nói thẳng ra là không muốn con bé cáu, nên cho con bé xem trang web của một khách sạn cao cấp để quay lại chủ đề.
"Nhìn vào hiện thực đi này. Giá phòng suite đấy."
"Hả, đâu đâu đâu?"
Akane cúi đầu nhìn vào màn hình, lông mày con bé nhăn lại.
"...131,652 yên (đã tính thuế)? Này là giá một tháng hả?"
"Đúng là ngây thơ. Đây là giá một đêm đấy."
"Hả!? 131,652 yên (đã tính thuế) cho một đêm!? 130,000… là bao nhiêu cái loa đây…?"
Cách con bé lấy tay che miệng thì cũng nữ tính, nhưng thứ con bé muốn thì hơi kì. Sao lại muốn có loa? Mà không phải có một cái là đủ rồi à? Đến cả Taketora cũng nghĩ em gái mình là nữ sinh sơ trung hợp với một cái loa cầm tay nhất Nhật Bản.
Akane xoa xoa cằm, tiếp tục nói, "Mình có thể mua máy quay phim để quay hình đối thủ nữa… Cái nào mà ổn định ấy…"
"Em cư xử giống nữ sinh sơ trung hơn đi! Lúc nào cũng như ông già ấy! Nào, đầu tiên thì bỏ tay khỏi cằm đã! Cằm ấy!"
Mặt Akane bỗng biến sắc và con bé lẩm bẩm, "Nữ sinh…?" Mắt con bé rực sáng, và bàn tay ban nãy còn xoa cằm đã chắp lại trước ngực như đang cầu nguyện.
"Em muốn được đi chơi với Alisa-chan ở khách sạn cao cấp! Em muốn ăn mấy cái bánh ngọt nhỏ nhỏ dễ thương! Mỗi anh được ở khách sạn cao cấp là không công bằng!"
"Tự nhiên cư xử như con gái thế… Thế! Nên! Là! Bọn anh chỉ ở nhà trọ Matatabi thôi! Ngủ phải chung phòng với các khách khác, và giá một đêm con chưa đến 4000 yên!"
"Xoàng nhỉ…?"
Taketora chìa trang web của nhà trọ ra cho em gái mình xem.
"Đây này."
"Hả?"
Nhìn tấm ảnh mờ mờ chụp khung cảnh bên trong nhà trọ Matatabi, nơi mang đậm không khí thời Showa, Akane lặng lẽ đứng lên. Rồi em nhanh chóng rời phòng anh trai mà không nói gì.
Khi cánh cửa khẽ sập lại, Taketora tự lẩm bẩm.
"Ít ra nói gì đi chứ… Anh trai cô đơn đấy… nhỉ…"
.
"Levochka♡"
Ngay khi cậu định rời nhà, Haiba Lev đã bị gọi lại.
"Dạ?"
Cậu quay lưng thì thấy chị gái mình, Alisa, đứng chỗ lối vào, ôm chặt một cái gối vì lý do nào đó. Không biết gì đang xảy ra, chắc không thể vì chị ấy mới dậy được, nên Lev hỏi.
"Gì đấy ạ?"
"Em sẽ đi qua đêm đúng không? Hay mang gối theo nhé? Em đổi gối là không ngủ được còn gì?"
Chị đẩy cái gối về phía mình, nhưng mình không cần. Mình còn lâu mới cần. Trong lúc mình còn đang băn khoăn tại sao phải mang gối theo… chị ấy đã nhét được cái gối vào tay mình.
"Hả? Khoan… tại sao? Tại sao ạ!?"
"Đương nhiên phải mang ảnh gia đình với cái cốc nữa nhỉ? Cần gì nữa đây… À, đúng rồi…"
Sau khi đặt khung ảnh và chiếc cốc lên cái gối, Alisa quay đi đến phòng khách để lấy thêm món gì đó.
Hả, gì đây? Chị ấy còn muốn mình đem theo gì nữa?
"Nè, chị ơi! Em không đem mấy cái này theo đâu!"
"Hả?"
Alisa đứng sững lại, mái tóc dài đung đưa, và cô bối rối nghiêng đầu.
"Tại sao thế? Lúc du lịch thì có đồ của mình trong phòng sẽ an tâm hơn chứ?"
"Em có đi du lịch đâu, nên không cần đâu."
"Thế đem cái này theo đi. Coi như đó là chị…"
Và chị gái nhét vào tay cậu một con gấu bông.
Vai Lev thõng xuống.
"Em không đem theo cái này được đâu. Các anh mà thấy thì sao bây giờ…"
"K-Không thể nào!"
Alisa run rẩy gục xuống sàn, tay vẫn cầm con gấu bông.
"Như này… Tàn nhẫn quá… Misha quý giá của chị mà lại là "cái này" sao…"
Lev thầm nghĩ, nhìn xuống người chị gái đang run rẩy của mình.
Đau đầu thật đấy.
Nhưng nếu mình nói gì linh tinh thì tình hình sẽ chỉ tệ hơn thôi. Nếu mình lần lữa thêm nữa thì mình sẽ đến trễ buổi tập, và nếu mình đến trễ thì anh Yaku sẽ mắng mình…
"A, em xin lỗi mà! Nhưng em không đem theo được! Mai chị vẫn đến xem trận đấu mà đúng không? Mai gặp lại chị nhé!"
Lev đặt đống đồ chị đưa cho xuống rồi chạy mất, rồi cậu nghe thấy tiếng từ biệt vọng ra từ bên kia cánh cửa.
"Levochkaaaa!!!"
Đau đầu thật mà.
Lev thở dài, bước chân đi về phía trường.
.
Kozume Kenma ngẩng đầu lên từ ván game, hỏi.
"Sao hai người chưa gì đã thấm mệt rồi…"
Taketora và Lev đến phòng thay đồ của CLB Bóng chuyền Nam Nekoma vừa kịp giờ tập. Dù buổi tập vẫn chưa bắt đầu, họ nhìn như thể vừa đấu một trận xong.
"Im đi, con một như Kenma còn lâu mới hiểu!"
"Đúng rồi! Kenma là con một nên không hiểu đâu!"
Kenma vội né xa hai con người tự dưng làm phiền mình, rồi chú ý lại vào game.
"...Tớ cũng không muốn hiểu đâu."
Kenma lẩm bẩm, khẽ nhăn mặt khi Taketora với Lev bắt đầu gào rú.
"Từ hôm nay là được ở nhà trọ rồi! Tuyệt quá Lev!"
"Đúng rồi anh Taketora! Được đi qua đêm là quá tuyệt luôn!"
Dù chỉ có Lev đơn phương coi đối phương là đối thủ, nhưng vẫn hiếm khi thấy hai con người đang đối đầu vì vị trí ace đồng điệu đến vậy. Có chị em gái khó khăn đến vậy sao?
Yaku Morisuke ngó đầu ra từ đằng sau Lev.
"Mày có chị gái xinh như thế mà chẳng biết tận hưởng gì cả!"
Cú đá của Yaku đáp gọn ghẽ vào cẳng chân Lev.
"Oái!"
"Anh mày ghen tị lắm đáy!"
"Khoan… đau lắm đấy! Anh Yaku chả công bằng tẹo nào!"
Khi Lev chạy vòng vòng quanh căn phòng chật chội, Kai Nobuyuki điềm tĩnh cất lời.
"Lev, em có nhiều đồ quá nhỉ."
"Thế ạ? Đâu có nhiều lắm đâu…"
Khi cậu mở túi trong lúc vẫn cố né Yaku, mặt Lev biến sắc.
"...Có gối này! Từ lúc nào vậy trời?"
Thấy cái gối Lev vừa lôi ra, Kuroo Tetsuro bật cười.
"Hahahaha! Ren kìa! Gối viền ren đấy!"
"Không, có phải đâu! Cái này là chị em nhét vào… À không! Là mẹ em! Có lời mẹ em nhắn này…"
Lev đúng đó, cầm cái gối viền ren và tấm thiệp.
"Cuộc đua tới giải Toàn quốc! Hahahaha!"
"Em nói là! Nghe em đi mà!"
"Nè Lev! Mẹ em đẹp không?"
"Đúng rồi! Hay đến nhà trọ bọn mình chơi ném gối nhở!?"
"Mọi người đừng mà…"
Cao trung Nekoma nổi danh về lối chơi linh hoạt và vô cùng phiền phức xoay quanh một chuyền hai tài ba. Họ chỉ tới được tứ kết của vòng loại giải Liên trường, nhưng giờ có thêm một cậu tay mơ cao 194.5cm, kỳ vọng có thể bùng nổ ở giải Mùa xuân cao hơn bao giờ hết.
.
Trong lúc đó, tại nhà thể chất của Học viện Fukurodani…
"Vòng đầu tiên là… Sân E? E? …E là sân đấu phụ đúng không?"
Bokuto Kotaro ngồi khoanh chân trên sàn, lẩm bẩm trong lúc nhìn lịch trình ngày mai.
Mình cảm giác như vừa nắm được gì đó.
"...?"
Đương nhiên là không nắm được gì rồi, đấy là cảm giác thôi.
Lúc mình nhìn vào lịch trình, cảm giác như có gì đó nặng lòng xuất hiện… hay gì đó. Mình không biết đó là gì cả.
Có thể là hào hứng hay sợ sệt trước giải Mùa xuân ngày mai, hay cơ thể không ổn đâu có, hay là mình đói…
Trước khi Bokuto kịp luận ra nguyên do của cảm giác đó, Akinori Konoha và Sarukui Yamato ngó đầu vào nhìn lịch trình.
"Sân đấu phụ thì không đông lắm đâu nhỉ?"
"Hả?"
Bị dụ bởi thứ mình vừa nghe được, cái cảm giác Bokuto suýt nắm được sắp sửa bay mất tiêu.
"Thì ở sân chính sẽ có nhiều người hơn đúng không? Nhất là ngày đầu tiên ấy!"
"Hả? Ờ, đúng nhỉ."
Bokuto lơ mơ trả lời, nhưng nói ra thì hẳn là cậu đã bỏ đi cái thứ mà mình đang cố nắm rồi. Như một quả bóng bay khi buông dây ra thì sẽ dần bay lên trời, thứ cậu đã cố gắng nắm lấy cũng trôi đi.
Nếu cậu thả bóng bay trong nhà thể chất, thì nó sẽ bị mắc vào trần nhà, nhưng nếu cậu thả đi thứ trong tim mình, nó sẽ chỉ biến mất thôi.
Cảm giác không yên hiện lên trong đầu Bokuto. Nó rất trẻ con thôi, "Ước gì là sân đấu chính thì tốt hơn." Và vì nó vô cùng trẻ con nên đến cậu ta cũng không nhớ.
Đồng đội không thể nào biết được những cảm xúc phức tạp trong Bokuto, vì Bokuto cũng đâu có biết.
Konoha nhanh chóng chuyển chủ đề.
"Này, mà tối nay ăn sao nhở?"
"À, từ tối nay là ăn ở nhà trọ đấy."
Nỗi lo trong lồng ngực Bokuto đã biến mất, nên cậu trở lại như bình thường và hăng hái nói.
"Tớ muốn ăn thịt nướng!!"
Nhưng đồng đội ai cũng lạnh lùng hết.
"Tớ cũng muốn ăn."
"Ở đấy có thịt nướng không? Sao biết được! Không công bằng!!"
"Cứ đừng hy vọng quá."
"Biết thế cũng tốt mà."
Trong lúc các đàn anh đang ngồi trên sàn tranh cãi linh tinh, Akaashi Keiji gọi.
"Buổi tập sắp bắt đầu rồi đấy ạ."
Nhưng dù có nghe thấy, Bokuto và mọi người vẫn lơ luôn mà tiếp tục nói chuyện về thịt nướng.
"Được rồi! Được rồi! Ăn thịt nướng ở ngoài xong đến nhà trọ! Được rồi chứ gì!"
"Ích kỉ phết nhở. Cậu đúng là vua ích kỉ đấy."
"Lúc đặt chỗ thì có bao hàm luôn bữa tối rồi, không đổi được đâu."
Akaashi băn khoăn nghĩ lúc nhìn các anh năm ba tiếp tục nói chuyện.
Anh Konoha lẫn anh Sarukui cũng đang lơ mình…
Nhưng không thể hiện ra được. Không phải là mình bỏ cuộc xong để ace là anh Bokuto thoải mái thể hiện sự bất mãn xong năng suất giảm sút, mà là như này vẫn trong tầm chấp nhận được.
"..."
Akaashi chăm chú quan sát đàn anh.
Chắc các anh sẽ tiếp tục nói về thịt nướng thôi.
Thịt nướng có rất nhiều tiềm năng.
Bản thân thịt đã có thể mở ra vô số chủ đề mới rồi. Không dễ kết thúc đâu. "Ể, thịt nướng hả? Thịt nướng?" Các anh năm ba khác tham gia vào cuộc trò chuyện, đúng như mong đợi.
Được đám đông làm hăng máu, Bokuto tiếp tục nói về ý kiến của mình.
"Ai cũng nói thế hết! Nhưng biết gì không? Chỉ cần ăn thịt nướng ở nhà hàng xong ăn ở nhà trọ là được đúng không?"
"Sao mà ăn nổi?"
"Bụng cậu cũng ngốc ngốc nhỉ?"
"Thế nên mọi người mới phải nghe tớ chứ!!"
Akaashi đã nghĩ Bokuto sẽ nổi khùng, nhưng cậu không ngờ được thứ anh ấy sẽ nói tiếp.
"Nghe nè, bình thường ăn thịt, thịt, cơm, thịt, thịt, cơm đúng không? Thế nên nếu ăn thịt, thịt ở nhà hàng thịt nướng, mình có thể ăn cơm ở nhà trọ!!"
"...Tớ chịu."
"Cái lý thuyết gì đấy?"
Trong lúc hội năm ba vây quanh Bokuto, ai đó khẽ khàng lướt tới. Đó là quản lý của họ, Shirofuku Yukie.
Shirofuku dịu dàng cười nói. "Tớ nghĩ tớ hiểu được ý của Bokuto đấy."
"...Thật á?"
Ai, trừ Bokuto, cũng bất ngờ.
Mắt Akaashi sáng lên.
Đây rồi!
Lời của chị Shirafuku hẳn đã làm anh Bokuto thỏa mãn. Đồng thời thì mọi người cũng có vẻ muốn ngừng nói chuyện về thịt nướng. Còn lâu cậu mới bỏ lỡ cơ hội này.
Nếu cậu bỏ lỡ nó, cuộc trò chuyện về thịt nướng sẽ cứ kéo dài mãi mãi. Phải cắt nó ngay và luôn…!
Chỉ mất đúng 0.2 giây.
Akaashi nhanh chóng gọi.
"Bắt đầu tập luyện chưa ạ?"
Lần này liệu có thành công không?
Cậu giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, trong đầu suy tính đến bước tiếp theo, Akaashi chờ đợi các đàn anh làm gì đó.
Liệu họ có đứng dậy không?
"Ừ!"
Bokuto vỗ đùi.
"Ăn thịt nướng thôi, đói quá!"
Đứng dậy rồi!
Mọi người cũng đứng dậy theo Bokuto.
"Tớ không ăn đâu."
"Tự xử đi."
Bokuto cố níu lấy những người đồng đội đang lạnh lùng với mình, hét lớn.
"Tại sao chứ? Cùng mạnh hơn rồi chơi ném gối tối nay đi! Ném gối đó!!"
"Còn lâu."
"Tự đi mà làm."
Hạt giống về một cuộc trò chuyện mới về ném gối đang sắp nảy mầm, nhưng lứa năm ba đều đã đứng dậy đi ra sân.
Thắng rồi.
Akaashi nhanh chóng chạy ra sân, cảm giác chiến thắng âm ỉ trong lòng.
Đó là Học viện Fukurodani.
Hỗ trợ Bokuto, một trong năm tay đập đứng đầu toàn quốc, là những thành viên trong đội hình chính thức. Năm nay họ sẽ đi xa được đến đâu đây? Không mấy ai biết rằng trạng thái tinh thần của ace Bokuto sẽ quyết định số phận của họ.
.
Cao trung Nekoma, đối thủ định mệnh. Và Học viện Fukurodani, ngôi trường mạnh mẽ.
Hai trường mà Karasuno đã chiến đấu song hành và được ảnh hưởng, cũng sẽ đặt chân lên sân đấu giải Mùa xuân.
Nói là đối thủ, nhưng đối phương khá mạnh.
Nhưng Karasuno đã luôn chiến đấu với những đối thủ mạnh hơn mình để đến được ngày hôm nay.
Các trường đều hiểu rõ điểm mạnh và điểm yếu của nhau. Liệu họ có được chạm trán hai ngôi trường này trong một trận đấu chính thức không?
Ở vòng đầu tiên, 40 trường, cả nam và nữ sẽ bị loại, và ở vòng hai thì gần 30 trường nữa sẽ rời khỏi Cung thể thao Trung tâm Tokyo. Không ai biết ba trường này sẽ ở lại đến khi nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
