Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 10: Khung cảnh ngoài sân đấu - Chương 5: Xem giải Mùa xuân từ Thành phố Cây xanh

Chương 5: Xem giải Mùa xuân từ Thành phố Cây xanh

Là sáng sớm ngày 5 tháng 1. Các thành viên câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Aoba Johsai đang tập hợp dần dần tại nhà thể chất số ba sau ngày năm mới. Đương nhiên là các học sinh năm ba đã nghỉ mùa thu năm ngoái không ở đó, chỉ có năm nhất và năm hai trong nhà thể chất lạnh lẽo.

 

"Chào, chúc mừng năm mới."

 

"À, chúc mừng nhé…?"

 

"Thế được gì không?"

 

"Hả?"

 

"Tiền ấy."

 

"À, có. Thì từ bố mẹ đấy…"

 

Học sinh năm nhất và hai bối rối chào nhau, nhưng câu từ cứ gượng gạo và rõ ràng là tâm trí họ quẩn quanh đi chỗ khác cả. Không bất ngờ lắm, vì hôm nay họ không nghĩ về hoạt động câu lạc bộ mà là giải Mùa xuân đang tổ chức ở Tokyo - trận đấu giữa Cao trung Karasuno và Học viện Tsubakihara sắp sửa bắt đầu hôm nay.

 

Trận đấu được chiếu trên TV và mạng, nên có thể xem trực tiếp mà không cần đến Tokyo.

 

Nhưng không ai nói gì cả.

 

Năm nhất im lặng vì nghĩ tới đàn anh, và năm hai im lặng vì áp lực phải dẫn dắt cả đội.

 

Nói đơn giản thì là, "Không luyện tập mà ngồi xem TV thì không được đâu nhỉ?"

 

Vẫn còn là thời gian nhạy cảm để bàn xem ai sẽ dẫn dắt sau khi Oikawa Tooru và các đàn anh năm ba giải nghệ, và nó ảnh hưởng không chỉ việc tập luyện hay đấu tập mà cả tâm trạng toàn đội.

 

Và mọi người cũng hơi tức khi xem Karasuno, đội đã đánh bại họ và bước vào vòng toàn quốc của giải Mùa xuân thi đấu.

 

Không ai nói lên được mình đang cảm thấy như nào, buổi tập đầu tiên của năm mới bắt đầu.

 

.

 

Sau buổi tập, các thành viên ồ ạt kéo về phòng câu lạc bộ. Trước khi thay chiếc áo đầy mồ hôi, năm hai Yahaba Shigeru lấy điện thoại ra.

 

"Ồ, Karasuno thắng rồi này."

 

Các thành viên khác giật mình khi nghe thấy, rồi mỗi người lại rút điện thoại ra kiểm tra kết quả vòng một giải Mùa xuân.

 

"...Đúng rồi."

 

Yahaba tính nổi giận khi nghe Kindaichi Yutaro nói, biện hộ rằng, "Đời nào anh lại nói dối hả!", nhưng cậu lại nghe thấy Kunimi Akira, "Đối thủ ngày mai là… Inarizaki?" nên cậu lẩm bẩm.

 

"Inarizaki là anh em nhà Miya nhỉ…?"

 

Rồi cậu vội vã nói thêm. "Xui xẻo cỡ nào mới đụng độ anh em Miya ngay trận thứ hai chứ!"

 

Inarizaki thường xuyên tham dự giải Mùa xuân và là một trong những ứng cử viên vô địch. Cựu trường mạnh vô danh, ngựa ô Karasuno, đã đến được điểm này - các thành viên yên lặng nhìn nhau.

 

Việc đánh bại Inarizaki có thật sự là bất khả thi không? Nhưng họ cũng đã đánh bại Shiratorizawa rồi, nên có lẽ sẽ có cơ hội… Không, có thể là bất khả thi thật… Trong bầu không khí căng thẳng, năm nhất Kindaichi cất lời.

 

"Ưm, mai mọi người muốn xem Karasuno đấu không?"

 

"Nói gì đấy? Có thời gian thì luyện tập đi chứ!"

 

Yahaba kiêu ngạo mắng lại, cư xử như một đàn anh với Kindaichi, người đang chỉnh lại dáng đứng và xin lỗi, "Em xin lỗi ạ!" Kunimi bên cạnh, cũng là học sinh năm nhất, giơ tay.

 

"Ơ, nhưng xem trận dấu giữa hai trường mạnh cũng là một cách học hỏi mà."

 

Liếc nhìn Kunimi, Yahaba ngắt lời.

 

"Em chỉ muốn lười thôi đúng không?"

 

Kunimi nhún vai như vừa bị bắt quả tang, và Kindaichi bên cạnh đơ người như vừa bị mắng. Thấy được sự khác biệt giữa hai đàn em, libero năm hai Watari Shinji yên lặng nãy giờ xen vào.

 

"Nhưng nói thật, hôm nay chả ai có hứng tập luyện cả. Thay vì cứ thế ở trong nhà thể chất thì sao ngày mai không xem giải Mùa xuân đi?"

 

"Ể?"

 

Ánh mắt mọi người hướng về Watari. Watari gãi đầu, hơi ngại ngùng nói tiếp.

 

"Như Kunimi nói đấy, xem mấy trận đấu vòng quốc gia tốt mà. Nghiên cứu cả đấy."

 

Nói vậy khiến thái độ Yahaba thay đổi hoàn toàn.

 

"Đúng rồi! Nghiên cứu! Nghiên cứu cũng quan trọng mà! Khi nào trận đấu bắt đầu?"

 

Thấy Yahaba rút điện thoại ra kiểm tra giờ giấc, Wataru bật cười cay đắng.

 

Biết là khó mở lời trước mặt đàn em, và không muốn tỏ ra mình "cổ vũ" Karasuno rồi. Nhưng xả hết lên tụi nó thì cũng không có ích gì cả. Có lẽ mấy anh năm ba sẽ làm tốt hơn, nhưng giờ phải tự làm theo cách của mình thôi. Từ giờ là năm hai sẽ dẫn dắt Aoba Johsai rồi.

 

"Thế mai sẽ dùng phòng nghe nhìn nhỉ," Kindaichi nói với Kunimi sau khi Wataru rời phòng câu lạc bộ.

 

"Là cậu đấy."

 

"...Không có."

 

"Cá-Cái gì cơ?"

 

"Không có."

 

Hai đứa năm nhất trong đội hình chính có băn khoăn gì đó, và Kyotani Kentaro năm hai đang ủ rũ thay đồ một mình mà không nói gì, nên hơi khó nói, nhưng nhìn chung các thành viên câu lạc bộ Bóng chuyền Aoba Johsai đang rất mong chờ được xem trận đấu ngày mai.

 

.

 

Sáng hôm sau, các thành viên năm nhất câu lạc bộ tụ lại trong phòng nghe nhìn để chuẩn bị TV. Trong tay cầm một sợi dây cắm, Kindaichi lúng túng nhìn mặt sau TV.

 

"Đây là cái dây đúng không? Hở… Chẳng hiện lên… Tại sao chứ?"

 

"Ầy, phiền quá đi, Karasuno hay gì cũng chả sao hết…"

 

Liếc nhìn Kunimi đã tỏ ra mệt mỏi, Kindaichi tiếp tục nối dây.

 

"Tớ đã nói là đừng bỏ cuộc nhanh thế mà… A, đây rồi. Lên rồi! Nhìn này Kunimi, lên rồi!"

 

Các thành viên câu lạc bộ Bóng chuyền Seijoh vây quanh TV, xem trận đấu vòng thứ hai sắp sửa diễn ra giữa đại diện tỉnh Hyogo Cao trung Inarizaki và đại diện tỉnh Miyagi Cao trung Karasuno trên sân B trong nhà thể chất Tokyo.

 

Khuôn mặt quen thuộc của các thành viên Karasuno hiện lên, và cả phòng nghe nhìn bùng nổ.

 

"Ô, Karasuno mặc màu cam kia."

 

Yahaba nhận xét màu bộ đồng phục phụ, rồi vội nói thêm, "Chả hợp tẹo nào."

 

Máy quay chuyển qua khán đài của Inarizaki. Ngoài đội cổ vũ với cả ban nhạc thì cũng có nhiều khán giả thông thường, có lẽ chỉ để thấy cặp song sinh như thần tượng Miya. Dù sao thì quân số cũng rất áp đảo.

 

"Inarizaki cổ vũ ghê quá…"

 

Kindaichi nín thở, nhưng Yahaba, người đã chiếm được một chỗ trước TV, chăm chú nhìn và nói.

 

"Ồ, bạn nữ kia xinh chưa kìa!"

 

Chắc để bớt ngại ngùng nên các thành viên của Seijoh nói nhiều hơn bình thường. Trận đấu bắt đầu, và cảnh Miya Atsumu đứng vạch chạm bóng làm phòng nghe nhìn xôn xao hơn bao giờ hết.

 

"Ê, tụi song sinh Miya! Hàng thật kìa!"

 

"...Hàng thật á!? Hàng thật trên TV?"

 

"Đừng có kén chọn."

 

"Là ai đấy?"

 

"Miya Atsumu."

 

"Uầy, nhìn đỉnh thật. Dù là năm hai cả…"

 

Mọi người ồn ào vô cùng, nhưng ngay sau đó, phòng nghe nhìn im bặt.

 

"...!"

 

Cú giao bóng mạnh mẽ của Atsumu.

 

Cú giao được nhắm tới hàng sau, rơi xuống giữa Nishinoya Yuu và Tanaka Ryunosuke góc sân bên trái của Karasuno, có thể cảm nhận được cả sức mạnh qua màn hình.

 

"...Ý là, anh Oikawa mạnh hơn thế nhiều."

 

"Đ-Đúng nhỉ."

 

"Karasuno cũng làm thế được mà."

 

Các thành viên Aoba Johsai rôm rả nói chuyện như ngại vì khoảnh khắc yên lặng ban nãy. Đang nói nhưng ai cũng biết. Đang chỉ xem mà thôi. Chỉ đang xem TV, vô tư nói chuyện. Nhưng trong lòng vẫn có tâm tư riêng.

 

Họ tin rằng họ hiểu rõ Karasuno hơn ai hết.

 

Karasuno không hề yếu. Họ là đại diện tỉnh Miyagi. Chẳng ai muốn họ thua như này, khi mới chỉ vòng hai. Mấy câu đã đánh bại Aoba Johsai chúng tôi rồi, nên đừng có thua chứ. Đừng có để rơi một cú giao như vậy!

 

Cảm giác đó chuyển thành cảm giác khó chịu, nên mọi người đùa cợt vài câu. Không thể xem trong yên lặng được.

 

Nhưng không khí căng thẳng bị Hinata Shoyo cắt ngang.

 

Ngay trung tâm màn hình, Hinata lao lên không trung. Cú nhảy cao mà các thành viên Aoba Johsai chưa thấy bao giờ, dù đã đấu với họ vô số lần trước đây.

 

Đến rồi, tấn công nhanh lên đi! Ai cũng nghĩ vậy.

 

Nhưng cậu ta chỉ nhảy thôi.

 

Cú chuyền chuẩn xác của Kageyama Tobio lao thẳng qua đầu Hinata trong khi cậu ta đáp đất. Vai cậu ta thõng xuống, mặt tái mét.

 

Yahaba và Watari nhìn nhau.

 

"Hay cậu ta quên đập bóng?"

 

"Không thể nào… vô lý quá."

 

Kindaichi cau mày lẩm bẩm.

 

"Mấy cậu ấy thì chắc là chiến thuật mới…"

 

"Không, là lỗi thôi."

 

Yahaba quay qua phía Kunimi, người đang bật cười, và mắng.

 

"Kunimi, đừng có nói thế! Đừng có làm như thể mình thua mấy đứa khùng như này!"

 

Lúc Kunimi phiền hà nhún vai, Kindaichi đang chăm chú nhìn màn hình TV. Hinata đã phục hồi lại từ lỗi sai ban nãy, nên cậu lại chạy lấy đà và nhảy thêm lần nữa.

 

"...!"

 

Kindaichi vô thức nắm chặt tay.

 

Nó diễn ra chỉ trong một khoảnh khắc.

 

Tấn công dọc theo chiều dài sân. Cậu ta chạy né tường chắn ra chỗ viền sân và nhảy lên.

 

Rất nhanh và rất cao. Cú chuyền hoàn hảo của Kageyama cũng theo kịp tốc độ đó.

 

"..."

 

Kindaichi thầm nghĩ, dù qua một màn hình cũng thật áp đảo.

 

Hai con người lập dị kết hợp với nhau. Hinata với thể chất kinh người và cú chuyền chuẩn xác tới đáng sợ của Kageyama. Hai người họ, Kageyama có Hinata, và Hinata có Kageyama - hai con người lập dị này đến với nhau, làm những trò mà chỉ hai người họ làm được. Mà mỗi lần thấy thì lại là một mánh mới nữa.

 

Nói thật thì ở cùng khối và cùng tỉnh với hai người họ khá khó chịu, nhưng đó vẫn là nguồn động lực tốt. Năm sau bọn mình sẽ đánh bại Karasuno. Đánh bại cả Karasuno lẫn Shiratorizawa, và năm sau bọn mình sẽ đứng trên sân đấu đó, cậu nghĩ.

 

Ừm, bọn mình-

 

Kindaichi nhìn đồng đội của mình trong phòng nghe nhìn. Nhưng khi tới lượt nhìn Kunimi ngay bên cạnh, cậu bị lườm lại.

 

"Gì đấy, Kindaichi? Đừng có nhìn tớ."

 

"Ơ, không, chỉ có…"

 

Kindaichi ngại ngùng chỉ đành quay lại nhìn TV.

 

Trận đấu tiếp tục và Miya Atsumu chuẩn bị giao bóng lần nữa.

 

Là jump floater.

 

Libero Nishinoya vừa đỡ được bóng, nhưng đòn tấn công của Karasuno lại bị đỡ mất, và tiếng thở dài "Ầy…" lan ra khắp phòng nghe nhìn. Rồi Miya Atsumu chuyền bóng cho Miya Osamu đang đứng ngay đó.

 

"Ể?"

 

Cú đập của Miya Osamu chắc chắn ghi điểm.

 

"..."

 

Lúc nhìn khán đài bùng nổ trước đòn tấn công nhanh của cặp song sinh, các thành viên Seijoh không nói nên lời.

 

 

"Cái đó…"

 

 

"Ừ…"

 

Chuyền hai Atsumu chuyền bóng cho tay đập Osamu đã ở trên không - đòn tấn công nhanh của anh em Miya chính là đòn tấn công nhanh lập dị vốn dĩ cứ tưởng là của riêng Hinata và Kageyama.

 

"...Góc nào trên cả nước cũng đáng sợ."

 

"Chắc vì là song sinh nên mới làm được."

 

"Giống nhau quá nên hiểu hết suy nghĩ của nhau nhỉ?"

 

"Nhưng tụi ở Karasuno thì khác biệt nhau hoàn toàn mà?"

 

"Không, hai đứa nó đều lập dị nên nhìn chung vẫn giống nhau thôi."

 

"Cũng đúng."

 

Các thành viên xôn xao, nhưng dần dần bình tĩnh lại và ánh mắt cùng tụ về một điểm.

 

"..."

 

Có lẽ vì cảm nhận được ánh mắt của các thành viên, chuyền hai Yahaba quay lại hét.

 

"Anh mày không làm được đâu!!"

 

"Có ai nói gì đâu."

 

Kyotani đang ngồi một mình lẩm bẩm.

 

Lúc mọi người đang bật cười, Kindaichi vẫn còn cứng nhắc.

 

Có ai nghĩ được sẽ có người khác ngoài Kageyama chuyền bóng được như vậy đâu? Cậu cảm thấy đòn tấn công nhanh đó như một thứ mà chỉ hai cậu ta mới làm được. Nhưng cậu sai rồi. Vẫn còn người khác làm được đòn tấn công đó. Sao chép y hệt đòn tấn công nhanh…

 

.

 

Cùng lúc với Trại huấn luyện trẻ Toàn quốc, Trại huấn luyện cho năm nhất tỉnh Miyagi được tổ chức vào đầu tháng Mười hai năm ngoái.

 

Chỉ có những cầu thủ năm nhất giỏi nhất được lựa chọn cho trại huấn luyện này, tựa như mô phỏng trại trẻ toàn quốc, gồm có chắn giữa Kindaichi và đập biên Kunimi từ Cao trung Aoba Johsai, và chắn giữa Tsukishima Kei từ Cao trung Karasuno. Có một số cầu thủ ấn tượng khác như Goshiki Tsutomu từ học viện Shiratorizawa, nơi tổ chức trại huấn luyện, chuyền hai Koganegawa Kanji từ Cao trung Date Tech nổi danh vì chắn bóng, và đập biên khổng lồ Hyakuzawa Yudai hơn hai mét từ Học viện Kakugawa, nhưng vẫn còn một cầu thủ không được mời tới mà lẻn vào. Là chắn giữa Hinata Shoyo của Cao trung Karasuno.

 

"Sao cậu ta dám đến trại huấn luyện mà bản thân không được mời tới chứ…"

 

Kunimi thường ngày ít thể hiện cảm xúc cũng ngạc nhiên, nhưng với Kindaichi thì tinh thần cạnh tranh lại rực lên.

 

"Liều thì được thôi."

 

"...Làm gì thì làm, nhưng không đau lòng à?"

 

Kunimi lẩm bẩm, và Kindaichi hỏi.

 

"Là sao cơ?"

 

"Sự thật là chỉ có mỗi bản thân mình là thứ dư thừa."

 

Lời Kunimi nói làm Kindaichi băn khoăn nghiêng đầu.

 

"Không hiểu sao cậu ấy không được gọi tới nữa."

 

Các cầu thủ từ bốn trường đã thua Karasuno - Kakugawa, Aoba Johsai, Date Tech, và Shiratorizawa - tràn đầy cảm giác đối địch với Hinata, nhưng đồng thời, họ cũng băn khoăn tại sao Hinata lại không được mời tới.

 

Rồi cậu nghĩ, và chấp nhận luôn rằng, "Mà không có Kageyama thì Hinata chỉ là một đứa tay mơ thôi." Sau đó, cậu lại nghĩ, "Nhưng nếu thế thì Koganegawa và Hyakuzawa là tay mơ chính hiệu mà," rồi lại về vạch xuất phát. Chỉ có Tsukishima cùng đội thẳng thắn mắng Hinata là đồ ngốc.

 

.

 

Tsukishima, người đã tham gia trại huấn luyện đó vài tuần trước, đang thể hiện rất tốt trong trận đấu với Inarizaki. Cậu ta đã chắn được đòn công nhanh của anh em Miya và ghi điểm, trở thành một thành viên quan trọng về cả mặt tấn công lẫn phòng thủ.

 

"Tsukishima đập bóng…"

 

Kindaichi ngao ngán, chống khuỷu tay lên bàn.

 

Trong trận đấu tập đầu tiên năm ngoái, cậu ta đúng là cao, nhưng không nổi bật mấy.

 

Tsukishima lùi lại hàng sau, và Hinata bước lên trước. Seijoh vừa thấy đội hình vòng xoay này trên TV bỗng dưng ỉu xìu.

 

"Hinata…"

 

"Sau khi thấy Tsukishima ban nãy thì khu vực gần lưới đáng lo thật."

 

"Anh Yahaba ủng hộ Karasuno thật nhỉ?"

 

"K-Không… Cảm giác thế bình thường mà!"

 

Lúc nói vậy, Hinata đã nhảy lên để chắn. Bàn tay cậu chạm vào đòn công nhanh của anh em Miya.

 

"Ô, chặn được rồi!"

 

"Được rồi!"

 

Cả phòng nghe nhìn bùng nổ.

 

"Nhưng mà ăn may thôi!"

 

"Đấy là ăn may đúng không?"

 

"Là ăn may mà!"

 

Thấy mọi người vui vẻ nói đó là ăn may, năm hai Wataru cố cay đắng cười.

 

"Đúng là ăn may nhưng không cần nhắc đi nhắc lại là ăn may đâu. Đúng là người ta không nghe được…"

 

Nhưng đúng là ăn may thật.

 

"Hinata cũng đang theo kịp kìa."

 

Cậu ta đang theo chắn Miya Osamu, nhưng sau đó vẫn không chặn được. Có vẻ vận may không kéo dài. Lúc mọi người căng thẳng xem, cách biệt điểm số cứ giãn ra.

 

Vẻ mặt Kindaichi nhẹ nhõm hơn khi nghe bình luận viên nói rằng khoảng cách chiều cao cũng khá lớn.

 

"Chả liên quan gì đến chiều cao hết, Hinata dở tệ tranh chấp gần lưới thôi!"

 

"Đang ủng hộ hay trách mắng đấy?"

 

Kunimi bên cạnh nhún vai hỏi, nhưng Kindaichi có tức giận cũng không lạ.

 

Chiều cao không liên quan gì ở đây, mà vấn đề cũng không chỉ ở việc trước lưới. "Dở tệ" của Kindaichi cũng là việc mất bình tĩnh vì "cậu ta có thể làm tốt hơn".

 

"Hồi trại huấn luyện…"

 

Lúc Kindaichi cất lời, Wataru quay lại.

 

"Ý em là lúc nó tự ý qua xong nhặt bóng hả?"

 

"Vâng, cậu ta cố gắng lắm, cứ nhặt bóng suốt."

 

Yahaba điềm tĩnh đáp, "...Ừ, thì?", nhưng Kindaichi vẫn chậm rãi nói tiếp như nhớ về trại huấn luyện đó.

 

"Cậu ta là người duy nhất cư xử như thể đang chiến đấu…"

 

"...Và?"

 

Thấy Yahaba đang bắt đầu hơi cáu, Kindaichi vội kết bài.

 

"À… Rồi rốt cục thì cậu ta rất giỏi nhặt bóng."

 

"...?"

 

Không chỉ Yahaba, mà các thành viên khác cũng ngạc nhiên hỏi, "Thế thôi hả?" Trừ Kunimi, cầu thủ còn lại trong trại huấn luyện.

 

"Phiền lắm…"

 

Thấy Kunimi phiền phức đáp, Kindaichi gật đầu.

 

Đúng rồi. Cậu ta quan sát mọi người nhiều đến phiền. Cậu ta quan sát mọi người, từng trái bóng, từng thông tin trên sân như thể muốn in hằn nó vào trong não. Vị khách không mời đã yên lặng chăm chú quan sát và đều đặn trau dồi kinh nghiệm.

 

Sự trưởng thành của Hinata, một người chỉ được nhặt bóng, chỉ thể hiện trong trại huấn luyện qua việc nhặt bóng. Nhưng rõ ràng cậu đã thấy chuyện đó trong khoản khác, tại giải Mùa xuân.

 

Ngay lúc đó, Hinata trên màn hình nhảy lên chắn bóng.

 

"!"

 

Hinata chặn cú đập chéo của Miya Osamu, và libero bên nửa sân kia đỡ trái bóng.

 

"Ồ."

 

"Hinata vừa dùng đầu óc kìa."

 

"Nãy giờ chỉ nhảy lung tung thôi."

 

Nghe thấy đồng đội có vẻ đã nhận ra sự thay đổi của Hinata, Kindaichi cũng lẩm bẩm.

 

"Hinata, cậu đã từng rất hoang dại đấy…"

 

Kindaichi nhớ lại cuộc trò chuyện ở trại huấn luyện khi thấy Hinata, một tay mơ khi không có Kageyama, thoát ra khỏi cái vỏ bọc của mình.

 

.

 

"Sao cậu lại như thế?"

 

Kindaichi hỏi Hinata, người đã lẻn vào trại huấn luyện, dành cả ngày nhặt bóng, việc nghe không khác gì bị phạt, và chỉ dám vào sân tự luyện tập sau giờ. Thế nhưng Hinata không đáp gì.

 

"Như nào cơ?"

 

"Cậu như đói khát lắm ấy, biết không?"

 

"?"

 

Hinata đơ ra một lúc, không hiểu câu hỏi có ý gì, nhưng bỗng nhiên nhìn thẳng về phía trước mà nói.

 

"Vì tớ đã quyết tâm đánh bại Kageyama rồi!!"

 

.

 

Tất cả chỉ để đánh bại Kageyama thôi sao?

 

Hinata có thể không nhìn vào trại huấn luyện ngay trước mặt, hay giải Mùa xuân, nhưng là một tương lai xa hơn nữa vô cùng.

 

Khi Kindaichi nghĩ vậy, trên màn hình, ace của Karasuno Azumane Asahi vừa ghi được một điểm.

 

"Tuyệt!"

 

Yahaba vô thức nắm chặt tay hô lên, nhưng chợt nhận ra và bắt đầu biện hộ.

 

"...Anh chỉ ủng hộ bên mình quen thôi! Tụi đấy mà thua nhanh quá thì cũng tệ lắm!"

 

"Có ai nói gì đâu."

 

Kyotani đang dần quên với câu lạc bộ bằng cách nói lại Yahaba. Bằng cách này, khi mỗi thành viên có những suy nghĩ khác nhau cho mình, một Aoba Johsai khác hẳn năm ngoái hẳn sẽ xuất hiện.

 

.

 

Khi đó, trong một đoàn tàu đâu đó trong thành phố, vang lên một tiếng hắt xì rất to của Matsukawa Issei, học sinh năm ba của Cao trung Aoba Johsai.

 

"Chăm sóc bản thân đi," Hanamaki Takahiro bên cạnh nói, và Matsukawa đáp lại.

 

"Xin lỗi. Nhưng mấy cửa hàng vào kì nghỉ đông lắm đúng không? Không biết nữa."

 

"Ừm, nhưng tớ vẫn muốn mua giày."

 

"Biết rồi."

 

Thấy Matsukawa không có vẻ hứng thú lắm, Hanamaki nói tiếp.

 

"Lãng phí sức lực thì lấy lại được, nhưng tiền thì không. Có đông người thì mua rẻ vẫn hơn."

 

"Thế hả?"

 

"Với cả nếu ăn ngon rồi hết tiền thì hết sạch, nhưng nếu mua đồ mà hết tiền thì vẫn còn đồ."

 

"Ừ, cũng đúng."

 

Có vẻ Matsukawa cũng hơi hứng thú đi săn đồ giảm giá.

 

Bên ngoài cửa sổ, khung cảnh yên bình trải dài trước bầu trời mây. Hai người thì thầm một chút, rồi yên lặng một lúc, lặng lẽ đung đưa theo nhịp tàu, tới khi Hanamaki cất lời.

 

"Thế trận đấu sao rồi?"

 

"Hử? À…"

 

Matsukawa chuyển qua trang khác trên điện thoại. Màn hình hiện ra trận đấu của giải Mùa xuân.

 

"20-20 rồi."

 

"Ừm. Cũng bắt kịp Inarizaki rồi nhỉ."

 

"Ừ, thắng hay thua thì từ giờ cũng phải bảo đàn em cố gắng thôi."

 

"Ừ."

 

Dù đang rất điềm tĩnh, cựu học sinh Aoba Johsai vẫn lo lắng về trận đấu.

 

.

 

Hiệp thứ hai là Inarizaki dẫn trước, ngay khi mọi người vừa nhẹ nhõm vì Karasuno đã thắng hiệp đầu tiên. Biểu cảm của các thành viên câu lạc bộ Bóng chuyền Aoba Johsai khi xem TV trong phòng nghe nhìn cũng rất căng thẳng. Kindaichi nhìn chằm chằm màn hình, tập trung đến mức quên cả thở.

 

Mạnh thật. Inarizaki mạnh. Rất mạnh.

 

Cặp anh em Miya từ Cao trung Inarizaki cứ bay nhảy như đang chơi đùa, ghi điểm như điên, Ojiro Aran là cả một nòng pháo, và còn có một tên vặn người kì quặc nữa.

 

Inarizaki mạnh. Rất mạnh.

 

Nhưng thì sao chứ?

 

Không chỉ mỗi Kindaichi, ai cũng cảm thấy vậy.

 

Đối thủ có đứng thứ hai giải Liên trường hay có chuyền hai giỏi nhất cao trung hay gì, nhưng đừng có thua. Từng trận đấu tập, vòng loại Liên trường, vòng loại giải Mùa xuân - chúng tôi hiểu các cậu rõ nhất. Chúng tôi biết Karasuno mạnh. Thế nên đừng có thua!!

 

Các thành viên Aoba Johsai không quan tâm việc mình ở rất xa nhà thi đấu nữa, không quan tâm đến việc mình cãi vã hay đùa cợt thế nào. Họ không quan tâm người khác nghĩ gì, chỉ đơn thuần ủng hộ Karasuno hết mình.

 

.

 

Trong lúc đó, Oikawa đang chạy bộ trong công viên phủ đầy tuyết trắng. Biểu cảm của anh không có gì thay đổi, mà chỉ tiếp tục chạy. Nhưng âm thanh lọt ra từ tai nghe không phải là âm nhạc, mà là tiếng bình luận viên.

 

Oikawa đang chạy đột nhiên sững lại, nhìn xung quanh công viên đầy những gia đình, rồi ngồi xuống băng ghế. Anh rút điện thoại ra xem trận đấu giữa Inarizaki và Karasuno.

 

"Những chuyền hai đứng đầu cao trung từ cả hai trường đang thể hiện trình độ đỉnh cao!"

 

Chất giọng của bình luận viên chói vào tai anh, và Oikawa, chuyền hai giỏi nhất tỉnh, méo xẹo mặt.

 

"...Ầy, tức quá. Tobio lẫn Miya Atsumu đều rõ phiền."

 

Bản thân Oikawa chưa bao giờ đối đầu trực tiếp với Cao trung Inarizaki. Cảm giác đó là việc đàn em Kageyama vượt mặt mình, hay là cảm giác lẽ ra bản thân mới là người nên đè nát Kageyama? Không, có lẽ ảnh chỉ là đứa nhỏ phụng phịu xem bạn bè vui vẻ chơi đùa từ xa thôi.

 

Libero Nishinoya của Karasuno vừa đỡ được cú đập của Ginjima Hitoshi sau đường chuyền kinh người của Miya Atsumu.

 

Điểm số hiện tại của hiệp ba là 24-22.

 

Cao trung Inarizaki tới match point rồi. Karasuno không còn đường thoát nữa. Ngay giữa một rally mà chỉ xem thôi đã làm người ta nôn nao, trái bóng vẽ nên một đường cong trên màn hình.

 

"!"

 

Karasuno tiếp tục liều lĩnh tấn công ngay trong trận, dù rally rất dài và đỡ bóng bừa bãi, đường chuyền không quá dài hay ngắn, không xa hay gần, bay tới điểm đến vô cùng gọn gàng và đẹp đẽ.

 

Oikawa đứng hẳn lên nhìn chằm chằm vào màn hình. Kageyama chưa quyết định làm như này bao giờ. Khác hẳn với thời sơ trung mà cậu được là "Vua", đường chuyền này không phải loại chỉ tuân theo ý định của cậu mà không nghĩ tới đồng đội. Và hệt như những thứ cậu đã làm ở Karasuno trước giờ, cậu không dùng kỹ thuật như thần thánh của mình bắt tay đập theo kịp.

 

Cậu trao cho Tanaka đường chuyền tuyệt nhất - đấy chính là lòng tin, nhưng đồng thời, cũng là đe dọa. Như đáp lại đường chuyền, Tanaka đánh một cú thẳng tắp.

 

"..."

 

Máy quay chuyển sang hướng Tanaka.

 

Phía sau Tanaka, Oikawa thấy cậu đàn em Kageyama yên lặng đứng gần lưới.

 

Oikawa tháo tai nghe, như để cắt đi tiếng cổ vũ của khán đài.

 

"..."

 

Rồi anh lại chạy đi.

 

"Hầy-"

 

Mùa xuân năm ngoái, Karasuno vẫn còn đang đuổi theo cậu, nhưng giờ thì sao?

 

Mình không muốn thua, không thể nào thua được. Không, mình đang không thua. Đúng rồi! Mình có thua đâu!

 

Oikawa tiếp tục chạy một mình qua bầu không khí lạnh cóng của mùa đông.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!