Chương 2: Quạ và cú mua đồ
"Thế cậu định mua gì không?"
"...Chắc bánh manju."
"Sao không mua cái áo 'Tôi đã đến giải Mùa xuân' đi? Bình thường mà."
"Binh thường hả?"
Khu bán hàng của giải Mùa xuân đông đúc cầu thủ, đội cổ vũ, và khán giả. Các cầu thủ tập hợp ở đó nói chuyện chính là cầu thủ của Học viện Fukurodani, vừa mới chiến thắng vòng đầu tiên. Đa phần là cầu thủ chính thức, có cả năm nhất, hai, và ba, nhưng ace thì không thấy đâu cả, mà mọi người vẫn rôm rả nói chuyện.
Rồi một giọng nói vọng ra từ đám đông.
"Ô, kia rồi! Mọi người đừng đi trước chứ!"
Lách người qua đám đông đầy những đồng phục và áo đấu, ace thuộc top 5 từ Fukurodani, Bokuto Kotaro xuất hiện.
"Sao mọi người lại đi trước thế?"
"Sao tụi này phải chờ cậu đi vệ sinh cơ?"
Người phản bác lại ace là Konoha Akinori, người được nói đa tài nhất đội, nhưng Bokuto không thèm quan tâm mà chỉ nhìn về phía quầy hàng.
"Còn không!?"
"...Cái gì còn cơ? Cậu chả có chủ ngữ gì hết. Bộ là trẻ con à?"
Khi Konoha tiếp tục mắng mình, Bokuto quay lại, phiền phức nói, "Thôi mà, thôi mà!"
"Thôi mà! Đừng có hơi nói tí đã làm to chuyện chứ! Đương nhiên là còn cái áo con đường của Ace không rồi!"
Anh nhìn có vẻ như sắp giận tới nơi, nhưng các thành viên đều lạnh lùng tỉnh bơ nói, "Cậu có rồi đúng không?" "Có rồi còn gì?"
"Không, tớ có rồi, nhưng…"
Để giải thích cái đã.
Chiếc áo "Con đường của Ace" - là chiếc áo phông ưa thích của Bokuto, thứ anh đã mua khi tham gia giải Bóng chuyền Mùa xuân.
Một, dùng tấm lưng của mình để khích lệ đồng đội. Hai, đập tung mọi bức tường chắn. Ba, đập mọi quả bóng được chuyền tới.
Được in hằn tư tưởng của một ace, chiếc áo phông đó là thứ mà ace nào cũng thèm muốn, và rằng mọi ace, những người muốn trở thành ace, và những người đã từng, đều muốn mặc thử và khoác trên lưng khi tập luyện. Học sinh cấp ba bình thường không thể nào biết chi tiết được rằng đó là hàng độc quyền cho giải Mùa xuân hay còn mua ở chỗ khác được.
"Không phải là khoe có rồi, nhưng tớ vẫn còn mặc đấy nhé." Ace vĩ đại Bokuto nói vậy, đập bốp vào ngực mình một cái trước ánh mắt nghi hoặc của đồng đội.
"Nghĩ cái là hiểu mà. Mua thêm cái nữa đề phòng lớn quá không mặc vừa cái cũ nữa."
Các thành viên câu lạc bộ Bóng chuyền đứng quanh Bokuto nhìn nhau, rồi thì thầm. "Bộ thằng này mới lên chức mẹ hả?"
"Không có kế hoạch cao to thêm như mấy cậu mới là sai ấy."
"Mà bọn tớ muốn thấy cậu trong áo bó sát hơn."
"Đấy! Mấy cậu cứ nói mấy chuyện linh tinh kiểu đấy thôi! Tớ cứ nói gì là… hả?"
Mắt Bokuto sáng lên. Đôi mắt của kẻ vừa nhắm được con mồi của mình.
"Tsukki!"
Giữa đám đông hỗn loạn, anh vẫn tìm ra Tsukishima Kei, chắn giữa năm nhất bên Cao trung Karasuno. Các thành viên của câu lạc bộ Bóng chuyền Cao trung Karasuno, cũng vừa thắng trận đầu tiên, đang tận hưởng chút thời gian rảnh.
"Tsukki! Này! Đừng lơ anh chứ, này!"
Dương như đã quên mất mình đang bận than vãn cái gì với đồng đội nãy giờ, Bokuto đã vui vẻ vẫy tay. Nhưng chiến lược làm lơ của Tsukishima không hữu dụng, nên cậu khẽ nhăn mặt nói, "Vâng ạ."
Nhưng Bokuto không thèm quan tâm việc Tsukishima đang cố thủ mình mà cứ tới gần.
"Tsukki cũng định mua áo con đường của Ace à?"
"Không ạ."
"Không sao, không sao, khỏi phải ngại."
Không có vẻ gì là ngại ngùng trên khuôn mặt điềm tĩnh của Tsukishima cả. Nghe thấy giọng của đồng đội nói, "Nó có ngại đâu," "Rõ ràng là ghét mà," "Lợi dụng quyền lực, lợi dụng quyền lực kìa," và "Tsukishima lơ đi em ơi," Bokuto nói với thu ngân với vẻ của một đàn anh đầy quan tâm.
"À, xin lỗi! Cho tôi một cái áo đường đi của ace, cỡ L… Không, cỡ XL đi… Tsukki gầy mà, nên L vừa nhỉ?"
"..."
Cau mày với khuôn mặt sát gần của Bokuto, cả âm lượng trong giọng nói của anh ta, cả sự quan tâm hết mình ấy, Tsukishima từ chối.
"Em không cần đâu."
"Ồ, thế em định mua cái kia à?"
Nói vậy, Bokuto chỉ vào cái áo in chữ "Người nào cười cợt ý chí sẽ phải khóc trước nó," treo ở đó.
"..."
Tsukishima quay mặt đi khỏi cái áo "cười cợt ý chí" như thể vừa thấy phải sâu bọ.
"Em không mua áo đâu. Có cần áo cũng không mua."
"Hở, thế muốn móc chìa khóa Fukurodani không? Làm đồ lưu niệm ấy."
"Sao anh nghĩ em muốn mua?"
"Thế Tsukki đến đây mua gì?"
Tsukishima chần chừ một lúc.
Suy nghĩ về việc tại sao mình phải khai ra đối đầu với suy nghĩ rằng nếu trả lời thì sẽ né được tràng câu hỏi của Bokuto, và phương án thứ hai thắng sát nút.
"...Đồ lưu niệm cho gia đình em."
Bokuto lơ đãng gật đầu, nói "Ồ," trong lúc trả tiền cho một cái áo đường đi của ace.
"Tsukki là người mà nhỉ?"
"Gì đấy? Mà quan trọng hơn thì anh thôi gọi em là Tsukki được không?"
"Ừa. Thế Tsukki có mấy anh chị em?"
"..."
Giao tiếp kiểu gì đây?
Tsukishima nghĩ. Không phải giao tiếp cơ bản là phải nghe đối phương nói gì à? Nghe rồi đáp. Hay ít ra là nghe rồi chuyển chủ đề. Nhưng không nghe xong cố dẫn chuyện là gì? Trong lúc nghĩ, câu trả lời tuột ra khỏi miệng cậu.
"...Em có một anh trai."
"A! Biết mà! Em đúng là đứa út! Tsukki nghe y hệt con út!"
Khi Bokuto hào hứng cầm cái áo mới mua trong tay. Tsukishima chỉ thấy nhục nhã. Sao mình lại trả lời chứ? Không, sao mình lại tới đây?
Các thành viên bên Fukurodani đang rôm rả nói chuyện, tận hưởng vụ tai nạn này như thể đang ăn tráng miệng sau trận đấu, còn nói, "Bokuto, đừng trêu tụi năm nhất trường khác," "Nhưng tớ hiểu mà, nhìn Tsukishima muốn trêu lắm," "Nó nhìn cứ cao kều ẻo lả ấy nhỉ," "Hả," "Đùa thôi đùa thôi. Đừng có lo," "Có lo đấy," và cứ thế. Trong lúc đó, các học sinh trường khác đã nhận ra ace của Fukurodani thì lại hào hứng nói, "Bokuto kìa," "Bokuto kia á."
Tsukishima thì đang rất khó chịu.
"..."
Quên đồ lưu niệm đi, về thôi. Mai mua cũng được, không mua cũng được, nên về thôi. Tsukishima quyết định vậy.
Rồi cậu cố rời đi với câu nói lấp lửng "Thế nhé ạ," nhưng lúc ngẩng đầu lên với nụ cười giả lả, cậu thấy một nhóm người mặc đồ đỏ rồi đứng khựng lại.
Ngay cạnh cậu là một nhóm người từ Cao trung Nekoma. Tóc vàng, đầu mohawk, lai Nga, đầu chỉa. Khó mà không để ý được.
Tsukishima vội giấu mặt đi rồi suy nghĩ.
Làm gì bây giờ?
Nếu Kuroo Tetsuro của Nekoma dính dáng tới vụ này thì sẽ y hệt trại huấn luyện. Trại huấn luyện trước, cậu cứ bị lôi vào chuyện của hai đội trưởng Tokyo là Bokuto và Kuroo suốt. Và cho dù đúng là học được thêm về bóng chuyền, áp lực lên tinh thần vượt hẳn lên và vắt kiệt sức cậu.
Phiền phức, vô cùng phiền phức. Xử lý hai loại phiền phức đối lập cùng một lúc không phải là chuyện thường ngày, và cơ thể sau trận đấu không thể chịu nổi.
Đã đi chưa nhỉ?
Cậu nhìn liếc qua, để ý rằng nhóm áo đỏ kia vẫn gần đấy, có lẽ vì đám đông che mất hoặc đang nhìn quầy hàng. Tsukishima khẽ tặc lưỡi, nhưng cậu cảm nhận được ai đó đang nhìn mình.
Cậu hơi nâng đầu dậy và chạm mắt với chuyền hai của Nekoma, Kozume Kenma.
"...!"
"...!"
Cả hai người căng thẳng hẳn.
Và cho dù chẳng thèm gật đầu, giao tiếp đã hoàn thành.
"Đừng có qua đây."
"Tôi cũng không muốn qua đâu."
Hai ý tưởng dung hợp với một tốc độ chỉ có thể đạt được bởi hai con người đã đối mặt nhau qua tấm lưới vô số lần, hay hai con người siêu lười biếng, và cả hai người quay đầu đi như thể không có chuyện gì xảy ra.
Nhẹ nhõm vì Kozume mới là người để ý ra mình, Tsukishima định nhanh chóng rời đi nhưng bỗng nhiên nghe thấy giọng ai đó.
"A! Anh Bokuto kia kìa! Ô, Tsukishima cũng ở đấy nữa, nè nè!"
Người đang nhảy nhót chỉ trỏ xung quanh là Inuoka Sou, học sinh năm nhất ở Nekoma. Bokuto nhận ra, "Này!" và đội trưởng Kuroo của Nekoma tới gần, cười nói, "Đang làm gì đấy?" Kozume nhìn né đi trong bóng tối như thể muốn nói, "Không phải lỗi anh…"
.
Bị các đại diện Tokyo trong màu áo trắng và đỏ vây quanh, Tsukishima đã mất đi cơ hội trốn thoát. Kuroo, đội trưởng của Nekoma, trêu đùa gọi Tsukishima.
"Thế, chú em tới đây mua gì và sao bị tóm thế này hả quạ?"
Kuroo đang cười và gây áp lực lên Tsukishima với ánh nhìn đầy ẩn ý, nhưng Tsukishima nhìn tránh đi mà nói, "Không, không có gì…" và đợi tới một cơ hội để trốn đi. Rồi Bokuto bất chợt xen vào, hét như điên.
"Hả? Tsukki nói định mua đồ lưu niệm cho anh trai mà đúng không!?"
Mặt Tsukishima tối sầm lại.
Sao chỉ có mỗi anh trai? Nói là quà lưu niệm cho gia đình cơ mà. Cậu thấy khó chịu, nhưng vẫn im lặng vì biết mình có nói gì cũng không được hiểu.
"..."
Nhưng nếu im lặng thì Kuroo sẽ chõ mũi vào.
"Hả? Biết ngay."
"Tsukki đúng là con út đó."
Mặt Tsukishima ngày càng tối hơn."
Nói "đúng là" là cái gì cơ? Nói "biết ngay" là có ý gì? Cậu thấy tức, nhưng biết đằng nào mình cũng sẽ bị cắt lời hết, nên im lặng.
"..."
Nhưng dù Tsukishima đã im lặng, hay chính vì cậu đã im lặng, hai đội trưởng Tokyo, những người hiểu nhau rất rõ, bắt đầu nói mấy chuyện linh tinh rồi hào hứng cả lên.
"Thế à, Kuroo biết Tsukki là con út hả!?"
"Cái đấy gọi là trình quan sát đấy."
"Quào, có kiếm tiền từ đấy được không?"
"Hả? Nghề đấy là làm gì chứ?"
"Không biết… À, hay là làm vua giải đố?"
Lúc đó, đập biên năm hai Fukunaga Shohei của Nekoma, người đã lặng lẽ lắng nghe từ trong góc, bật cười.
"Hả? Buồn cười à? Buồn cười không? Nó buồn cười đúng không? Nhỉ?"
Khi Bokuto, người vừa để ý tới, lại gần Fukunaga, ba người từ ba trường và ba khối học khác nhau thở dài cùng một lúc.
"Ấn tượng thôi mà."
"Không thấy ấn tượng tí nào."
"Chỉ hơi ấn tượng tí thôi…"
Quay qua phía bên phải Akaashi Keiji, Tsukishima, Haiba Lev thì đó là lời của Kozume, người đang chơi điện thoại, hơi nép mình trong bóng tối.
"M-Mấy đứa, mấy đứa… Cả ba người…"
Khi bị lạnh lùng đánh giá từ cả ba đội, kể cả đội mình, Bokuto ủ rũ cúi đầu.
Thấy lưng Bokuto bắt đầu run rẩy, căng thẳng nhanh chóng lan ra giữa các thành viên Fukurodani, "Chết, tệ rồi."
Họ không muốn tình hình tiến triển tệ hơn. May là trận đấu ngày hôm nay đã kết thúc rồi, nhưng việc xử lý tinh thần của Bokuto vẫn rất phiền phức.
Các thành viên nhanh chóng đưa mắt, rồi dự định sẽ đẩy trách nhiệm này lên Akaashi, nhưng Bokuto tự dưng ngẩng đầu nhìn lên trời như vừa giác ngộ.
"Hóa ra là! Hóa ra là cả ba người đều phải dùng hết sức để đánh bại mình!!"
Không khí im bặt khi tiếng nói vọng lại, và Bokuto hét lên, "Mình mạnh nhất!"
"..."
Các thành viên Fukurodani nhìn nhau. Họ bắt đầu suy nghĩ, "Bọn mình mệt cả rồi, bỏ Bokuto lại đấy xong đi về - được không? Tốt, dọn đồ thôi," nhưng tự nhiên một người áo đỏ chạy tới chỗ Bokuto.
"Anh Bokuto, anh tuyệt lắm đó!"
Là Inuoka.
"Ô hô, vậy em có hiểu hả! Nhóc gì gì đó!"
"Là Inuoka ạ!"
"Nhóc cũng tiềm năng lắm đấy!"
"Thật ạ? Thật ạ!?"
Ánh mắt Inuoka lấp lánh.
.
Không quan tâm tới việc năm nhất đội mình và Bokuto đang rất hào hứng, các thành viên Nekoma lướt qua những món hàng bán ở giải Mùa xuân.
"Không phải là tớ muốn mua, nhưng cứ nhìn là vô thức mua thôi," "Hiểu mà, hiểu mà," Libero năm ba Yaku Morisuke nói, trong khi cùng vài người nữa nhìn quanh các gian hàng. Lev, người đi theo chỉ để giết thời gian, chỉ vào một cái áo.
"Nếu tìm quà lưu niệm thì sao không mua cái áo 'Tôi đã đến giải Mùa xuân' này? Bình thường mà."
"Bình thường hả? Nhưng nếu chỉ đến thôi thì đâu có cảm giác thắng cuộc lắm đúng không?"
Đội phó Kai Nobuyuki gật đầu với những gì Yaku nói.
"Được tham gia giải Mùa xuân đã là một ký ức đáng giá rồi."
"Nói thế thì đúng thật."
"Việc chúng nó hết veo ngay sau khi ăn làm em nhớ đến sự vô thường của mọi thứ."
Kai và Lev đang nhìn hộp bánh manju với ánh mắt đầy cảm xúc, nhưng Yaku chỉ nói, "Thế thì mua áo thôi!" và đi về phía quầy thu ngân.
Nhưng lúc sau, khi Yaku quay về, anh chẳng có cái áo nào trong tay.
"Sao xụ mặt thế?"
Kai hỏi, và ba chữ "Bán hết rồi" hiện lù lù trên đầu Yaku.
"Mua áo phông giải Mùa xuân cũng là một cuộc chiến đấy!" Là Bokuto.
"Cuộc chiến?"
Yaku vội hỏi lại, và Bokuto gật đầu, "Đúng rồi!"
"Một trận nữa ngoài sân!!"
Các thành viên Fukurodani thấy Bokuto dạt sang một bên, chỉ tay về phía đó và hét, "Nguy hiểm vô cùng!"
"Lại nói nhảm nữa rồi."
"Chỉ vì mua được…"
"Bokuto, đừng gây phiền phức cho người khác."
Trong lúc các thành viên Nekoma cười vì những gì bên Fukurodani nói, chỉ có ánh mắt Inuoka sáng rực.
"Em cũng mua một cái áo rồi!"
"Vậy chú là người chiến thắng!"
"Vâng!"
Thấy hai người họ cư xử không khác gì sư phụ và đệ tử, Kozume hỏi Yaku.
"Anh muốn mua cái nào?"
"Hở?"
Yaku chỉ vào một cái áo trên quầy.
"Cái đó đó. Cái 'Người nào cười cợt ý chí sẽ phải khóc trước nó' ấy."
"...Cười."
Inuoka quay lại từ sau lưng Kozume, người đang cười đến nheo mắt.
"Ể? Em vừa mua cái đó nè. Cái này đúng không ạ?"
Cậu rút ra một cái áo trong túi rồi giơ lên. Đúng là cái áo "Người nào cười cợt ý chí sẽ phải khóc trước nó."
"Anh thích thì em bán lại được ạ. Giá gốc thôi."
Yaku từ chối, nói "Không sao mà," nhưng Inuoka vẫn cố giục.
"Anh không cần ngại đâu!"
"Không sao hết."
"Nhưng mà!"
"Anh nói là không sao mà!"
Khi Yaku cao giọng, Lev vươn tay lấy cái áo từ Inuoka còn đang chưa hiểu gì. Sau khi nhìn qua, cậu nói.
"Biết ngay mà."
"Hả, cái gì?"
Lơ đi câu hỏi của Inuoka, Lev quay sang Yaku.
"Anh Yaku không mặc nổi cỡ XL đúng không?"
Các thành viên Nekoma đang hóng xem chuyện gì sẽ xảy ra tự dưng ngậm chặt miệng lại rồi quay đi.
Lev lại lảm nhảm nữa rồi, nói thẳng với Yaku, còn nói với Yaku về chiều cao, không, Inuoka nữa, mà còn Bokuto- Các suy nghĩ cứ vòng vòng quanh đầu mọi người, làm không khí ngày càng căng thẳng. Các học sinh trường khác cũng im lặng, nhưng chính Yaku là người đã phá vỡ bầu không khí này.
"Im ngay!!"
Cùng lúc với tiếng quát, Yaku đá một cái và Lev la lên.
"Oái!! Khoan! Sao em lại bị đá!"
"Thắng cái gì cơ? Anh mày không có thua!"
"Em có nói thua hay thắng gì đâu!"
"Im đi!"
Đàn anh đàn em trong màu áo đỏ đang một bên đánh một bên thủ. Bỗng nhiên, một người cứ thản nhiên xen vào.
"Này, này, Yaku nè!"
Lại là Bokuto.
"Căm ghét người thắng chẳng có ích gì đâu!!"
Các thành viên bên Fukurodani lôi đội trưởng vẫn còn đang phổng ngực đi xềnh xệch, nói, "Được rồi, cậu im đi!" và "Chỉ giỏi nói mấy câu thừa thãi!"
.
Còn Tsukishima thì chỉ đứng một bên mà nhìn.
"Mấy người này làm gì vậy chứ?"
Chẳng ai còn để ý tới cậu nữa, mà có vẻ là cũng đã quên luôn rồi, nên tới lúc đi về rồi. Không cần chào cũng được. Có vẻ chẳng ai rảnh để chào đâu.
Chạy thôi.
Khi cậu lặng lẽ quay đi, một chất giọng vui vẻ ngọt ngào vang lên.
"Đáng yêu quá!"
"May là mua rồi đấy!"
Giọng nói đó như ánh nắng làm cơ thể lạnh lẽo ấm hết lên, và mọi người, kể cả Nekoma, Fukurodani đang xử lý đội trưởng, và Tsukishima đang cố chạy, nhìn lên.
Có hai người con gái.
Lev, đang bị Yaku đuổi, và Yamamoto Taketora, đang cố giúp Lev, thấy hai người đó và thốt lên.
"A, chị."
"Là Akane kìa?"
"Levochka!?"
"Anh trai!"
Chính là cổ động viên của Nekoma, chị gái Alisa của Lev, và em gái Akane của Yamamoto.
"Anh nhìn nè!"
Akane chạy qua, trong tay cầm một con gấu bông hình nhân vật đại diện năm nay.
"Em mua đó. Năm nay màu xanh lam nhạt là phiên bản giới hạn đấy! Giống chị Alisa!"
"Đúng nhỉ!"
"Đúng rồi, chụp chung đi chị Alisa!"
"Đáng yêu quá nhỉ!"
Hai cô gái ngây thơ cầm chú gấu bông lên và chụp selfie, cười, rồi lại chụp tiếp và cười phá lên, dường như có gì đó lấp la lấp lánh xung quanh hai người họ.
Có lẽ sức mạnh của thứ ánh sáng lấp lánh đó đã làm dịu đi không khí căng thẳng. Các thành viên câu lạc bộ bóng chuyền cũng bình tĩnh lại, và tinh thần cạnh tranh giảm hẳn.
Hay cứ làm hòa đi? Ừ. Mệt rồi. Chuẩn đấy.
Cảm giác đó cứ lan ra.
Kuroo tiến tới trước hai người con gái và cúi đầu.
"Nếu có người chiến thắng, thì là hai người đấy."
"Ể, anh nói gì đấy?"
"...A, chụp ảnh đã được không?"
Trước mặt hai người con gái vẫn chưa hiểu chuyện gì, Yaku và Inuoka bắt chặt tay.
"Xin lỗi nhé Inuoka. Em có ý tốt mà."
"Không, em quên mất vụ kích cỡ, em xin lỗi!"
Mối quan hệ sẽ càng khăng khít hơn. Thấy hai người họ đã gắn kết thêm, Bokuto nói như thế chuyện đã xong.
"Không có ai thắng ai thua ngoài sân đấu hết!!"
.
Trong lúc các thành viên của Học viện Fukurodani nhìn nhau nói "Mệt thật đấy" và "Không hiểu cái gì nữa," Akaashi nói ra như thể chỉ chờ khoảnh khắc này từ lâu.
"Thế bọn mình đi nhé?"
"Ừ."
"Nếu bỏ anh Bokuto lại thì anh ấy lại làm ầm lên mất."
"Đi thôi, Bokuto."
Đội trưởng bị đồng đội gọi đi, nói "Đây!", và nói với các đối thủ, "Gặp sau nhé," và chạy đi.
"Mai bọn em lại tới nhé!"
"Cố lên đấy!"
Sau khi hai cổ động viên rời đi, các học sinh Cao trung Nekoma bắt đầu đi, nói, "Bây giờ bọn mình cũng đi thôi."
Khi các thành viên câu lạc bộ Bóng chuyền rời đi theo hàng, Lev lẩm bẩm.
"Anh Yaku, anh không xin lỗi em ạ?"
"Ai xin lỗi cơ?"
"Anh gắt quá đấy!"
Khi Tsukishima, người đã bị cả hai đội quên mất, tính rời đi tiếp, cậu nhìn lên khi nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình.
"Tsukishima!"
Là Hinata Shoyo đang chạy về phía cậu.
Tsukishima nhẹ nhõm thở phào khi thấy mặt đối phương.
Một mình Hinata thì mình xử lý được.
Nghĩ vậy, Tsukishima không vẫy tay chào hay gọi lại, nhưng chỉ lặng lẽ đi cùng Hinata.
Hinata nói.
"Tsukishima nè, cậu mua gì chưa? Tớ mua áo đấy! Cái áo đường đi của ace…"
Hinata tính lấy áo ra khỏi túi, nhưng Tsukishima lườm rồi ngắt lời cậu.
"Đừng có nói về cái đó trước mặt tôi."
"Ể?"
Mặc kệ Hinata cứng đơ đứng đó, Tsukishima vẫn đi tiếp. Hinata vội đuổi theo và hét, "Cái gì thế!? Tớ đã nói gì đâu! Này! Tsukishima! Từ từ đã!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
