Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 10: Khung cảnh ngoài sân đấu - Chương 3: Năm mới của "cáo"

Chương 3: Năm mới của "cáo"

Cảm giác Năm mới rộn ràng đã tan rã gần hết vào buổi trưa ngày một tháng Một. Anh em nhà Miya lăn lộn trên sofa với sàn phòng khách, quay qua nhìn TV và nói, "Xàm thật đấy." "Nếu thế thì đừng có xem nữa."

 

Trong lúc than vãn, cặp song sinh vẫn không rời mắt khỏi chương trình năm mới, và mỗi người lại bốc một miếng đồ ăn vặt mà lăn lộn xung quanh, nên người mẹ không chịu nổi nữa nói. "Năm mới mà hai đứa chỉ biết nằm lăn lóc thế này hả."

 

"Nếu không nằm lăn lóc vào Năm mới thì nằm lăn lóc ở đâu ạ?"

 

"Lúc nào 'Tsumu cũng lăn lóc thế này còn gì?"

 

"Hở? Đâu có. Con năng động mà."

 

"Có sao đâu ạ?"

 

Người mẹ nhìn xuống hai đứa con đang bắt đầu hoạnh họe mỗi khi chạm phải nhau, nhưng bỗng nhiên cô vỗ tay, nói, "Biết rồi," và đi về phía TV.

 

"Con không nhìn được, mẹ chắn mất rồi!" Atsumu than vãn, và người mẹ lườm một cái, cầm lên một tập bưu thiếp đưa cho hai đứa.

 

"Hai đứa đi đưa thiệp mừng Năm mới đi."

 

Atsumu đang lăn lộn trên sofa nãy giờ quay lưng đi và nói.

 

"...Đấy là việc của Osamu."

 

"Nói cái gì đấy, đi đi Atsumu."

 

Osamu đang nằm trên sàn cũng ngẩng đầu lên nói lại, và Atsumu cũng ngồi dậy lườm lại.

 

"Cái gì đấy?"

 

"Thế mày có làm không?"

 

Cặp song sinh cứ lườm nhau trong phòng khách, và có vẻ như hai người sắp có trận đánh đầu tiên của năm, nhưng chỉ bằng một lời nói của mẹ, "Hai đứa thôi đi!" thì hai người họ đã bị quăng ra ngoài, và thành ra lại rảo bước cùng nhau trong bầu trời lạnh lẽo của năm mới.

 

.

 

"Lạnh quá…"

 

"Osamu, lạnh thì chạy qua đằng kia đi. Thế là được ngay."

 

"Im đi."

 

Gió thổi trước mặt hai người, và cả hai người với vóc dáng hơn 180cm run lẩy bẩy.

 

"Lạnh quá!"

 

Run lập cập nhưng vẫn không muốn đi nhanh hơn, hai người vẫn cứ thư thả đi, tới lúc Atsumu mở lời.

 

"Năm ngoái cái thằng bên câu lạc bộ Bóng rổ là một trong số người may mắn trên Ebessan đúng không?"

 

"Ừ, nó được lên TV rồi tận hưởng đấy."

 

"Câu lạc bộ Bóng chuyền không thể thua được."

 

Thấy ánh mắt rực lửa của Atsumu, Osamu phiền phức thở dài.

 

"...Cái đấy chẳng có thắng hay thua gì cả. Mà tao cũng không tham gia đâu."

 

"Tại sao chứ!"

 

"Ban đêm lạnh lắm."

 

Atsumu lườm Osamu, người đang còng lưng trong lớp áo khoác, và nói, "Mày không thích thì có." Nhưng cậu cũng chịu thua cái lạnh mà vùi đầu vào cổ áo. Hai người tiếp tục im lặng bước đi, nhưng Atsumu bất chợt vươn cổ nhìn quanh.

 

"Cái gì đấy?"

 

Osamu nghi hoặc hỏi, và Atsumu vô thức trả lời.

 

"Mùi mochi."

 

"Hả? Mùi mochi á? …Mochi, bánh mochi hả? Mùi mochi? Mochi có mùi không?"

 

Osamu cũng hít hà, nhưng không biết được. Làn gió lạnh mùa đông chỉ làm mũi cậu nhói lên. Nhưng Atsumu bên cạnh đứng thẳng lên, nhìn chăm chăm vào một chỗ, lẩm bẩm "Đằng kia", rồi nhanh chóng chạy đi.

 

"Cái này mùi giống mochi!"

 

"Khoan… Cái gì cơ? Này, đừng có chạy! Tsum-tsum! Khoan! Bộ mày là chó hả?"

 

.

 

Khi cặp song sinh tới công viên, không có mochi nào cả. Chỉ có chày và cối, và cơm nghi ngút khói nằm bên trong.

 

"Vẫn chưa…"

 

Khi Atsumu buồn rầu nhìn làn khói, Osamu nói với chất giọng chẳng có tí thương xót dịu dàng nào.

 

"Không được như mochi. Nhưng sao mày nhận ra được? Lạ kinh. Chạy gì cũng nhanh nữa."

 

Khi cặp song sinh ngồi xổm xuống cạnh cối, những người từ tổ dân phố vây quanh họ.

 

"Ô, Atsumu với Osamu à, lâu rồi nhỉ. Tập luyện thế nào?"

 

"Nói gì thế tổ trưởng? Năm mới thì phải nghỉ ngơi chứ, Atsumu nhỉ?"

 

Khi người phụ nữ nói với Atsumu, cậu chỉ thờ ơ đáp "Vâng." Chắc cú sốc không có mochi là khá lớn.

 

Người đàn ông được gọi là tổ trưởng đưa Atsumu một cái chày.

 

"Này, đã đến đây rồi sao không thử giã mochi đi?" 

 

Ánh mắt Atsumu sáng lên.

 

"Cháu làm ạ!"

 

Atsumu cầm cái chày vung vẩy xung quanh, nhưng Osamu bên cạnh lắc đầu.

 

"Không."

 

Cái chày khựng lại.

 

"Sao không? Là bùa may mắn cả năm đấy, nên giã đi! Giã xong ăn luôn!"

 

Ngạc nhiên bởi sự hăng hái của Atsumu, Osamu lầu bầu.

 

"'Tsumu, nghe này, mày tính giã thật hả? Thế tao là đứa phải nhào đúng không?"

 

"Đương nhiên!"

 

Thấy Atsumu hào hứng vung chày, Osamu nói.

 

"Tao thấy cảnh ngón tay tao bị nghiền rồi."

 

Atsumu gằn lại Osamu, người đang nhìn ngón tay mình ngoe nguẩy.

 

"Mày không tin tao điều khiển cái chày giã hả!"

 

"Mày không làm được đâu đồ ngu. Nãy mày còn vung qua vung lại nữa, tính làm cú home-run với cái bánh mochi à? Thế thì không chỉ giã luôn ngón tay mà còn giã mất đầu đấy."

 

"Im đi! Tao đang khởi động thôi!!"

 

Osamu nói với Atsumu, người đang giơ chày đỏ bừng mặt.

 

"Nếu tao cầm chày thì chơi."

 

"Không."

 

Atsumu đặt chày xuống, lặng lẽ nói với thái độ khác hẳn trước.

 

"Nếu chuyền hai mà liều mấy ngón tay thì tệ lắm."

 

"Mày ích kỉ thì có."

 

Các cô chú xen ngang giữa cặp song sinh đang lườm nhau cháy mắt, nói, "Nào nào nào!"

 

"Không như thế, cho mọi người xem tụi trẻ thời nay cố gắng thế nào đúng không?"

 

"Ừm, cháu muốn giữ mặt mũi cho tổ trưởng nên sẽ vô nhỉ?"

 

"Cô muốn ăn đồ Atsumu-chan và Osamu-chan làm lắm đấy."

 

Họ không có vẻ gì là hoảng trước cảnh suýt đánh nhau. Động tác quen thuộc đến mức ta có thể biết họ đã cản hai đứa đánh nhau từ hồi còn nhỏ. Osamu nhanh chóng bị mọi người thuyết phục.

 

"Rồi, rồi, làm thôi."

 

Làm luôn thì nhanh hơn lo nghĩ. Đầu xuôi thì đuôi khắc lọt.

 

"Hây!"

 

"Đến đây!"

 

"Hô!"

 

"Được."

 

Bị các cô chú vây quanh, cặp song sinh Miya bắt đầu làm bánh.

 

"Hây!"

 

"Đến đây!"

 

Tiếng giã bánh yên bình vang vọng khắp nền trời trong xanh không gợn mây ngày năm mới, cùng với tiếng thét của Atsumu. Lũ trẻ trong xóm nhanh chóng vây quanh, hò reo "Mochi! Mochi!"

 

Thấy khuôn mặt lũ trẻ vây quanh xem giã bánh, Atsumu giơ chày lên cười.

 

"Nhanh lên nào!"

 

"Hở? Oái!"

 

Cảm thấy nguy hiểm, Osamu nhanh chóng rút tay khỏi cối, và cái chày nện xuống cái rầm.

 

"Suýt rồi đấy!"

 

Osamu đứng dậy phàn nàn, nhưng Atsumu lại cầm cái chày lên và cười.

 

"Ầy! Nhanh nữa lên! Kỹ thuật càng nhanh thì càng nhuyễn chứ! Nhanh hơn bây giờ ấy!"

 

"Thôi! So sánh với bọn mình bây giờ làm gì!"

 

Nhưng Osamu quyết không bị vượt mặt, nhanh chóng theo kịp từng nhịp "hây" và "hô".

 

Lũ trẻ xung quanh cười lớn trước cảnh giã mochi tốc độ nhanh của cặp song sinh, và Atsumu ngày càng theo đà, dừng chiếc chày lại bất chợt cùng với tiếng "hây!"

 

"...Rồi để tụi nó nghĩ… Hây!"

 

"Ê! Đừng có đi quá trớn! Nguy hiểm lắm đấy!"

 

"Muốn lừa quân địch phải lừa quân ta trước!"

 

"Thằng ngu!"

 

Lũ trẻ cười trước khung cảnh như mấy chương trình giải trí đâu năm, và các cô chú trong tổ dân phố cũng cười theo. Chưa gì thì chiếc bánh mochi đã sẵn sàng, làn khói trắng nghi ngút bốc lên từ trong cối.

 

Cặp song sinh Miya nhìn chăm chăm vào cối.

 

"Mochi kìa."

 

Osamu cau mày trước lời Atsumu nói.

 

"Là mochi tao làm."

 

"Hả? Tao làm mà."

 

"'Tsumu chỉ giã gạo thôi."

 

"Mày nói gì cơ?"

 

 

 

Không khí lại trở nên căng thẳng.

 

Lườm lại Atsumu đang lườm mình, Osamu nói.

 

"Tao nói mày chỉ giã gạo thôi. Không nghe thấy à? Rửa tai cái coi."

 

"...Osamu, tao nói mày nghe nhá."

 

Một dì khoác tạp dề qua, tách hai đứa song sinh đang lườm nhau, "Nào, nào, nào."

 

Cặp song sinh bất ngờ bị tách ra, nói "Hả?" "Gì cơ ạ?" trong khi dì ấy lấy mochi vào khay và đem đi.

 

"Ơ, mochi ơi."

 

Hai người nói cùng một lúc.

 

.

 

Lúc tụi nhỏ bị người lớn nói đi rửa tay xong xuôi và tập hợp lại, bột gạo mới giã đang xếp trên một chiếc bàn dài trong công viên.

 

"Rồi, nặn nào, nặn nào."

 

Bị giục giã, lũ trẻ đeo găng ni lông bắt đầu xé bột ra và lăn thành viên, than thở, "Nóng quá!" và "Con không chạm được." Chủ tịch và mấy người đàn ông khác đang ở trong lều bắt đầu uống rượu.

 

Còn cặp song sinh Miya thì đang nặn bánh cùng bọn trẻ.

 

"...Nóng quá! Bột này nóng thật đấy."

 

Không như Atsumu đang tung miếng bột lên trời và than "nóng, nóng, nóng", Osamu bình thản nặn bột thành viên và nói.

 

"Nói nhá, lúc lật bột còn nóng hơn thế này."

 

"Quào."

 

"Đừng có 'Quào'."

 

Osamu làm ướt lớp găng tay và nhanh chóng vo mochi thành viên. Bên cạnh hàng mochi tròn trịa ngăn nắp của cậu, Atsumu đang vo bột hét, "Xong!"

 

Nhìn qua là hàng đống mochi trong nhiều hình thù khác nhau.

 

"Mày là con nít hả? Ít ra vo thành viên đi chứ."

 

Atsumu phụng phịu khi nghe thấy Osamu.

 

"Tốt rồi mà, là anh em gia đình nhà mochi đó!"

 

"Làm tao hết thèm luôn rồi…"

 

"Gì? Đáng yêu như này mà!"

 

Lúc cậu quay ra hỏi mấy đứa nhỏ khác thì cứ làm ầm lên rồi than, "Nghệ thuật mà," và "Thế là được rồi," và tự nhiên có một cuộc thi nặn mochi hình quái vật trong góc.

 

"Ngầu quá!"

 

"Ưm, là quái vật nham thạch trắng đó. Gì thế anh Atsumu? Đấy là hình tròn thôi."

 

"Là bom mochi đấy."

 

"Nhìn thường ghê."

 

"Mục tiêu của nó là họng Osamu."

 

"Ác quá đấy anh."

 

Osamu thở dài, lạnh lùng lườm Atsumu, người vừa nặn mochi vừa tranh cãi với tụi nhỏ.

 

"Đôi khi cũng khó tin bọn anh có chung DNA. Như bây giờ này."

 

Cô bé đang lặng lẽ vo viên thương cảm nhìn Osamu mà nói.

 

"Mình không chọn được gia đình mà anh."

 

"Nhưng vài năm nữa là anh tự lập rồi."

 

"Em cũng muốn sống một mình lắm. Nhưng sống với bố mẹ thì tiết kiệm được tiền mà nhỉ?"

 

"Ừm."

 

Osamu lẩm bẩm, nhìn mặt lũ trẻ tiểu học.

 

"...Anh trưởng thành hơn Atsumu cả nghìn lần. Nhưng mới chỉ sống chưa tới nửa đời thôi."

 

.

 

Bánh mochi được nhân đậu đỏ và phủ bột đậu nành trước khi phát cho mọi người. Phần bánh Atsumu nặn cùng bọn trẻ được phát cho chính tay người làm ra chúng, để biết thế nào là gậy ông đập lưng ông. Bọn trẻ đã no, nhưng Atsumu thì chưa nên cứ quẩn quanh công viên.

 

"Không biết có còn mochi dư ở đâu không nhỉ."

 

Ánh mắt Atsumu sáng quắc khi cậu lẩn thẩn đi xung quanh, một tay cầm đũa, nhưng khi thấy Osamu đang ăn mochi phủ bột đậu nành trong một góc, nép mình trong bóng cây như tụi giang hồ, cậu vội chạy về phía đó.

 

"Osamu, tao xin miếng mochi cái."

 

Atsumu hào hứng hỏi, nhưng Osamu rất lạnh lùng.

 

"Tao không chia cho người tính ném bom mochi vào họng người khác."

 

Vẫn nhìn như giang hồ, cậu chạy sâu hơn vào góc để giấu cái đĩa giấy đựng mochi đi.

 

"Mày đùa tao à. Tao đùa thế để làm bạn với tụi nó thôi."

 

Khi tưởng chừng là đang cười, Atsumu nói, "Có cơ hội rồi nhá!" và cướp luôn miếng mochi bột đậu nành của Osamu, vừa nhét hết vào miệng mà chạy đi.

 

"Ăn cái gì đấy! Đứng lại, 'Tsumu!"

 

Trong công viên nhỏ hẹp, cặp song sinh chạy đuổi nhau, chạy qua dưới thanh leo trèo và qua cầu trượt. Trong lúc tụi nhỏ reo, "Chạy đi!" và "Đừng bỏ cuộc!", hai người đang vội nhìn vị trí đối phương khi chạy qua xích đu - và đó là lúc có chuyện.

 

"Đừng giận mà, Osamu. Đùa thôi… hơ… ư…!"

 

Atsumu gục xuống xích đu. "Ức, đau quá… Họng tao…!"

 

"Đùa kiểu gì đấy? Vô nghĩa vãi, tao mệt rồi, về đây."

 

Nói vậy, Osamu quay đi trong lúc Atsumu đang bị hành hạ.

 

"Đừng… Tao… Cứu tao… Osamu…"

 

"Mày lì quá đấy!"

 

Khi Osamu quay lại, cậu thấy Atsumu đau đớn với khuôn mặt tái mét.

 

"Hả!? Không đùa à!! Dì ơi, con xin ít trà! Trà! 'Tsumu vừa tự đánh bom mình bằng mochi!!"

 

.

 

Ngồi xổm dưới tán cây, Atsumu nhìn lên trời, nhấp trà trong chiếc cốc giấy.

 

"'Samu, sống lại thì bầu trời rất đẹp. Mày có biết không?"

 

Osamu nắm lấy thanh xà ngang, đạp chân xuống đất quay ngược ra sau. Cậu chống mình lên thanh xa và mệt mỏi nói, "Tao chịu, đã chết bao giờ đâu."

 

"Mày xấu tính quá đó, tính tạo nghiệp trước khi xuân đến à?"

 

Atsumu nói, uống hết phần trà lạnh, rồi nhìn lên Osamu trên thanh xà ngang.

 

"Thật ra tao không thích bột đậu nành."

 

"Nói cái gì cơ?"

 

"Tao không thích nên tính nhét hết vào mồm cho xong."

 

Osamu hét từ trên thanh xà xuống.

 

"...Không thích thì đừng có ăn của người khác!"

 

"Tao đói mà, lại còn mới ra lò nữa."

 

"Tao chịu mày luôn."

 

Osamu lảng đi khỏi Atsumu cứ vô tư đi theo ý mình, rồi quay đi xoay một vòng. Rồi cậu đáp đất.

 

Lúc đó, bỗng nhiên có cô nào nói.

 

"Ai muốn lấy phần mochi còn lại nào?"

 

Thấy vậy, trẻ con vây quanh người cô đang cầm khay mochi. Cặp song sinh cũng la lớn.

 

"Cháu nữa ạ!"

 

"Từ từ cô ơi! Cháu cũng muốn ăn mochi!"

 

Cặp song sinh lao tới để tranh, nhưng rõ là đã tới muộn. Gạt tụi trẻ cầm mochi ra, cuối cùng cũng đã tới được chỗ cô ấy, nhưng chỉ còn đúng một cái bánh mochi trên khay. Là cái cuối cùng.

 

Hai người lườm nhau.

 

"Khoan, cái này là tao làm."

 

"Cái này tao nhồi bột."

 

Không khí cứ căng thẳng dần.

 

"Mày nhồi bột có tí mà cứ làm quá lên."

 

"'Tsumu thì chỉ biết chơi với bọn trẻ con."

 

"Thằng nào nằng nặc nói không muốn nhồi bột ban nãy nào?"

 

"Hự…"

 

Bị đánh trúng tim đen, mắt Osamu tối sầm.

 

"...Thế để tao nói."

 

Từ đó, từng cái tội lỗi của Atsumu bị phơi bày lần lượt giữa thanh thiên bạch nhật, như việc ăn pudding mà không được phép, tự ý đi đổi que kem trúng thưởng cậu đang ngóng chờ xong ăn luôn trước mặt cậu, đọc manga cậu mua trước rồi còn tiết lộ luôn kết.

 

"Đánh đi, đánh đi!" Tụi trẻ con đã tập hợp xung quanh và nói, "Ảnh còn tệ hơn anh trai tớ nữa," "Này là ác quỷ rồi," "Ít ra thì đừng có tiết lộ chứ," "Cứ tưởng anh ấy trưởng thành lắm," và mấy nhóc ban nãy chơi với Atsumu giờ đã theo phe Osamu.

 

"Im, đừng có xen vào chuyện gia đình nhà người ta!"

 

Atsumu giờ đã thành kẻ xấu, hét, và bọn trẻ chạy đi như mấy con nhện con.

 

Người cô cầm khay mochi thở dài.

 

"Hỏi bọn nó đúng là sai lầm…"

 

Dù bọn trẻ con đã đi, vẫn chỉ còn đúng một cái mochi.

 

Cặp song sinh lại lườm nhau, nhưng chợt nghe thấy một chất giọng quen thuộc phía con đường trươc công viên.

 

"Hai đứa làm gì đấy?"

 

Hai người nhìn lên và thấy Kita Shinsuke, đội trưởng câu lạc bộ Bóng chuyền Cao trung Inarizaki. Giống như cặp song sinh, Kita vẫn mặc áo gió thường ngày dù là năm mới.

 

Atsumu hét luôn.

 

"Osamu lấy bánh của em!"

 

"Đừng có nói thế, 'Tsumu!"

 

Kita cúi đầu chào các cô và đứng giữa hai đứa song sinh ồn ào. Rồi anh lặng lẽ nghe hai đứa nói.

 

"Này là bánh của em!"

 

"Này là bánh em nhào!"

 

Tới khi hai người không còn gì để nói, Kita gật đầu, "Anh hiểu rồi." Rồi anh không nói với ai trong hai đứa đang đỏ mặt vì hào hứng, nhưng với không khí.

 

"Không phải bánh của hai đứa."

 

"Hả!?"

 

Cặp song sinh nói cùng lúc, nhưng Kita nói tiếp.

 

"Mochi năm mới là để cúng cho các vị thần."

 

Kita làm hai đứa song sinh đơ ra đó như vừa bị cáo cắn, rồi nói với người cô đang cầm khay.

 

"Cái bánh mochi này là cho các vị thần ạ."

 

"...À, nhỉ."

 

Và rồi cô ấy lấy chiếc mochi cuối cùng rồi rời đi.

 

"Mochi của tao!"

 

"Của tao mà!"

 

Cặp song sinh vẫn còn tiếc nuối, nên Kita nhắc lại, "Cho các vị thần," rồi rời công viên.

 

.

 

Chậu cây thông và cuộn dây Shimenawa trang trí trước các cửa nhà, và những người về nhà sau chuyến thăm chùa đầu năm vui vẻ tiến bước. Diều tung bay trên trời ở phía xa xa, nhưng cặp song sinh đang ủ rũ bước đi không thấy được cảnh ấy.

 

"Tại 'Samu đấy."

 

"Tại 'Tsumu thì có."

 

"Tại 'Samu."

 

"Tại 'Tsumu."

 

Hai người đi qua khu nhà dân được trang trí cẩn thận, lẩm bẩm mà không thèm nhìn nhau, và về nhà. Khi đi qua cửa chính, giọng của mẹ vang ra từ trong bếp.

 

"Mừng về nhà, cảm ơn hai đứa nhé. Mẹ định làm ít mochi cho bữa tối, hai đứa ăn mấy cái nào?"

 

Cặp song sinh nhìn nhau một lúc, nhưng nhanh chóng hét lên, muốn là người đầu tiên nói.

 

"Năm!"

 

"Thế con thì sáu!"

 

"Thế thì bảy ạ."

 

"Tao không thèm ăn nhiều hơn mày đâu!"

 

Nói vậy, Atsumu cởi giày đi vào phòng khách, mặc kệ chúng lung tung trên bậc thềm. Khi Osamu cúi xuống cởi giày, cậu chú ý tới gì đó trong túi áo.

 

"Gì thế nhỉ?"

 

Mặt Osamu chuyển sắc khi thấy thứ mình vừa lôi ra.

 

"Là thiệp Năm mới…"

 

Lúc đó, Atsumu ngó đầu ra.

 

"Cái này…"

 

Khi cậu chìa tấm thiệp ra, mẹ cũng đi tới, lau tay vào tạp dề.

 

"Hai đứa phải rửa tay lúc mới đi về, không sẽ bị virus hay gì đó đấy…"

 

Cô cũng nhận ra tấm thiệp Năm mới trong tay Osamu.

 

Trước khi cô kịp nói gì, hai đứa song sinh chỉ vào nhau mà nói.

 

"Là 'Samu quên!"

 

"Tại 'Tsumu ngửi thấy mùi mochi!"

 

"Là lỗi 'Samu!"

 

"Tại 'Tsumu!"

 

Trong lúc đổ lỗi cho nhau, hai người lại bị mẹ đẩy ra ngoài trời lạnh thêm lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!