Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 9: Con đường tới giải Mùa xuân - Chương 5: Ngày thứ hai tại nhà trọ

Chương 5: Ngày thứ hai tại nhà trọ

Cảm giác có vẻ không thật lắm nhỉ, Ennoshita nghĩ thầm, mắt nhìn lên bầu trời Tokyo.

 

Bầu trời trên kia cũng không phải thứ gì đặc biệt quá đỗi, mà chỉ là một bầu trời bình thường thôi.

 

Thế nhưng, cảm giác đi trên đường phố Tokyo cùng với bạn bè cứ như là mơ, và chân cậu run rẩy.

 

Mơ sao…?

 

Chắc mình sẽ không tỉnh lại trong phòng đâu nhỉ. Ennoshita hơi muốn tự véo má mình, nhưng cậu không làm vậy. Việc cậu nghi ngờ sự thực đến vậy cũng có lý do của nó.

 

Hôm nay, Cao trung Karasuno đã đánh bại đại diện tỉnh Kanagawa, Học viện Tsubakihara và đến được vòng hai.

 

Đầu tiên thì mình còn chẳng tin sân đấu Giải Mùa xuân mình đã đứng lại chính là cái mình đã thấy trên TV. Đứng đó cảm giác như một giấc mơ, không phải với tư cách khán giả, mà là cầu thủ, dù không nhiều lắm. Hay đúng hơn là cảm giác như đây là trò đùa quái dị nào đó.

 

Làn gió khô hanh làm người mình tê buốt, đồng thời cũng dịu bớt cảm giác căng thẳng.

 

Đồng đội đi phía trước mình đang nói về cơm tối nay. Cảm giác như thể chúng ta chỉ đang đi về sau buổi tập, không phải vừa thi đấu trên sân đấu cấp quốc gia. Như chẳng có mấy căng thẳng vậy.

 

"...Ừm."

 

Nhưng có lẽ sự thật đúng là như thế này. Mấy cái sự kiện kịch tính cũng đâu xảy ra nhiều đến vậy. Trong lúc suy nghĩ thì đã về đến nhà trọ rồi.

 

Bỗng nhiên, có một bạn nữ lấp ló sau cây.

 

Người bạn ấy rất thanh thoát, vô cùng dễ thương.

 

Mình biết bạn ấy. Đó là cầu thủ bên Cao trung Nữ sinh Niiyama, ở trong khách sạn cao cấp bên cạnh. Hình như tên là…

 

"Tớ nghe nói Karasuno thắng rồi, chúc mừng các cậu nhé."

 

Cô gái mình không nhớ tên mỉm cười. Nhưng nụ cười và câu chúc mừng đó không dành cho cả đội bóng.

 

"À, ừ."

 

Tanaka bỗng dưng dừng lại, đứng đơ như tượng, rồi miễn cưỡng rặn ra câu trả lời.

 

Đúng rồi, lời nói của bạn ấy chỉ dành cho một người. Tanaka Ryunosuke. Amanai Kanoka, đập biên của Cao trung Nữ sinh Niiyama, đại diện đội nữ của tỉnh Niiyama và là ứng cử viên vô địch, là bạn thuở nhỏ của Tanaka.

 

Cách Tanaka cư xử thì quá gượng gạo với bạn thuở nhỏ, nhưng với Tanaka, cô bạn mình quen biết hồi lớp bốn lại bỗng dưng trở lại là nữ sinh cấp ba. Việc cậu ta thấy khó xử cũng có thể hiểu được.

 

Amanai ngại ngùng mỉm cười trước một Ryu-chan vẫn còn gượng gạo.

 

"Ừm, thế, ngày mai cũng cố gắng hết sức nhé!"

 

"Ừm."

 

"Gặp cậu sau…!"

 

Amanai, mặt đỏ bừng, quay lưng bước đi, còn Tanaka đứng đơ ra đó chỉ biết đáp lại một từ "Ừm".

 

Bộ là con sư tư biển đang hú hả, hèn nhát dữ… Ennoshita nghĩ vậy, nhưng rồi quay ra nói sự thật.

 

"Ra là có cơ hội…"

 

"!?"

 

Tanaka rất nhanh phản ứng lại. Nhưng ánh mắt cậu ta thì cứ láo liếc đâu đó.

 

"Tỏ vẻ bí ẩn gì… đấy?"

 

Ô, cậu ta đông cứng luôn rồi.

 

Mà, sao cũng được.

 

Bỏ lại Tanaka đằng sau, Ennoshita nhanh chóng đi vào nhà trọ, yên lặng bước lên cầu thang.

 

Tanaka… Không, mình không ghen tị vì bạn thuở nhỏ là nữ hay gì cả. Không, thật đó, mình không ghen tị, nhưng, ừm, bạn ấy dễ thương thật, hay gì đó, nhưng chỉ dễ thương thôi… Ừ, không liên quan gì tới việc dễ thương hay không cả. Ý là quan trọng vẫn là tính cách, nhưng bạn ấy cũng có vẻ tốt bụng… Không hơn thế nữa. Tanaka còn được nói, "Ngày mai cũng cố gắng hết sức nhé!", tiến triển gì nhanh vậy, gì đấy chứ, mình ghen tị rồi đấy!

 

Ennoshita rũ vai bước về phòng, nhưng khi cậu thấy căn phòng trải chiếu tatami rộng rãi, hay khung cửa sổ hơi nứt vì cũ ở góc nhỏ trong phòng, hơi thở của cậu bỗng hẫng lại.

 

À, mình có thể ở lại chỗ này thêm một đêm nữa. Nhẹ nhõm ghê…

 

.

 

"Ennoshita, đồ ngốc!"

 

Trong lúc Ennoshita đang chuẩn bị đi ngủ, tiếng hét mà cậu không hề muốn nghe vang lên.

 

"C-Cái gì vừa xảy ra đấy… Tanaka hả? …Cậu đang ở ngoài hả?"

 

Cơm tối và họp hành đều đã xong, và chỉ còn năm nhất tắm xong rồi đi ngủ- rồi Tanaka xông vào căn phòng vốn yên tĩnh.

 

"Ể, ể, ể, Ennoshita! C- C- Cậu đó! Chính là cậu! Tớ! Cậu đã… Óaaaaa!"

 

Gần như điên rồi. Đáng sợ thật đấy. Nhưng nếu cậu bị áp đảo thì cậu sẽ thua. Nhìn Tanaka đang ôm đầu run rẩy, Ennoshita cố hết sức giữ bình tĩnh nhắc nhở.

 

"Tớ không phải cậu, mà cậu cũng không phải tớ. Này, tớ đã trải ra rồi đấy nhá… Đừng có giãy trên nệm. Bụi bay lên bây giờ."

 

Lúc Tanaka giãy dụa thì cậu ta đã cuộn tròn trong nệm như con sâu, nhưng vẫn có tiếng rên rỉ phát ra từ bên trong. Nghe kĩ thì có vẻ có tiếng "Ennoshita… Ennoshita…" lặp đi lặp lại.

 

"C-Cái gì đấy…"

 

Ban nãy cậu ta có gọi tên mình, thế là có gì than vãn về mình hả? Mình làm gì sai sao? Gì đây? Tính làm trò gì à?

 

Khi mình chầm chậm thò đầu nhìn, và Tanaka liếc lên từ trong tấm nệm, mắt hai người chạm nhau.

 

Quào.

 

Đáng sợ thật đó. Mắt cậu ta toàn tơ máu thôi. Hồi nãy tắm xong thì cậu ta còn bình thường mà…

 

"C-Cậu! Cậu ban nãy! Cậu… làm… trò… thừa thãi… Óaaaaa! Đừng bắt tớ nhớ lại!!! Xóa… xóa ký ức tớ đi!!!"

 

Sau một tiếng hét, Tanaka lại rúc vào trong nệm.

 

"Thế gì đây…"

 

Nói vậy nhưng Ennoshita đã hiểu rồi.

 

Bằng cách nào đó thì mình đã hiểu.

 

Mình không hiểu tại sao, nhưng mình hiểu rồi.

 

Có chuyện gì đó với bạn nữ bên Niiyama có vẻ thích cậu ấy. Hoặc bạn ấy đã từ chối cậu ta nên là ghét rồi. Không có hy vọng nào đâu, xứng đáng quá mà. Mình không ghen tị tí nào, nhưng cậu ta vẫn xứng đáng!

 

Cảm giác sảng khoái quá, như là bầu trời bỗng sáng bừng vậy, nhưng không có nghĩa là cậu có thể bỏ Tanaka lại như thế.

 

Nhưng nếu mình hỏi thì cậu ta sẽ không trả lời đâu, mà trước đấy thì chắc cậu ta còn không có khả năng trả lời đâu, nên chuyển chủ đề cái đã. Dù sao thì tâm trạng mình cũng đang tốt.

 

Ennoshita cố thuyết phục tấm nệm tròn đang nảy nảy một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

 

"Giờ thì cậu yên lặng đã nhé? Anh Sugawara đang học đấy."

 

"...!"

 

Tấm nệm cuộn sững lại.

 

Ừ, Tanaka là kiểu người chỉ cần nói chuyện là cậu ta sẽ hiểu. Cậu ta là người tốt, tôn trọng đàn anh và quan tâm đến đàn em. Cái sự nóng tính đó cũng là do cậu ta thật thà. Bị bạn thuở nhỏ đá thì hẳn là đau đớn lắm, nhưng rồi nỗi đau đó cũng sẽ nguôi ngoai thôi. Ừm. Mà việc Tanaka bị bạn ấy đá cũng thật tuyệt vời!

 

Sugawara cười với Ennoshita, người nhẹ nhàng gật đầu.

 

"À, anh không sao đâu. Anh tập trung lắm, cái này như gió thoảng thôi mà nhỉ? Bình tĩnh, bình tĩnh đi nhé!"

 

Kinoshita và Narita đứng bên cạnh, cũng thấy ấn tượng với Sugawara.

 

"Anh ấy mạnh mẽ thật đấy."

 

"Đàn ông đúng là phải giữ cái đầu lạnh nhỉ?"

 

"Cả cậu nữa."

 

"Hả? Cậu cũng phải cố gắng nhỉ đúng không?"

 

Khi năm hai đang khẽ khàng khích lệ nhau, Tanaka chui ra khỏi tấm nệm.

 

Cụm từ "lột xác" hiện lên trong đầu Ennoshita.

 

Có lẽ đã đến lúc quên đi quá khứ đau buồn và hướng tới tương lai - hay cậu nghĩ vậy, nhưng lúc Tanaka chui ra thì cậu ta lại hết sức điềm tĩnh. Hả?

 

"Sao đấy? Sợ quá, tớ chả hiểu nổi."

 

"Này, Tanaka! Trở lại đi!"

 

Dù Kinoshita và mọi người gọi đến mức nào, cậu ta vẫn không lay chuyển.

 

Có lẽ đây không phải lột xác, mà là phá kén. Thế thì còn lâu lắm. Bên trong đó sẽ vô cùng đáng sợ và nhớp nháp.

 

"Phiền thật…"

 

Mấy lúc như thế này thì Nishinoya sẽ hiện ra và nói gì đó ngầu ngầu để làm dịu tình hình, nhưng tắm xong một cái là cậu ta đi ngủ luôn. Phải tự lo chuyện này thôi. Làm sao bây giờ? Hay ngồi thiền cùng nhau? Không được đâu…

 

Vẫn không biết làm gì, Ennoshita nhún vai.

 

Nhưng trong trận thì tâm lý của Tanaka rất vững vàng, thế nên sao cậu ta không thể hiện ra được trong tình trường? Không, chắc hàng ngày quanh chị Shimizu thì cậu ta vẫn thể hiện ra đấy thôi. Dù chị ấy nói gì, hay đúng hơn là dù chị ấy lơ đẹp cậu thế nào, cậu ta vẫn không bỏ cuộc.

 

Ennoshita nghiêng đầu thầm thì, vẫn không biết có chuyện gì.

 

"Chắc bây giờ cứ để cậu ta một mình đã."

 

Kinoshita và Narita đều đồng ý.

 

"Ừ, cứ để Tanaka tùy ý đi. Chắc bị bạn nữ bên Niiyama kia đá rồi."

 

"Cậu cũng nghĩ thế hả Narita?"

 

"Chỉ có thế thôi."

 

"Nếu mai cậu ta vẫn chưa khá hơn thì bắt cậu ta xem KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI đi."

 

"Đấy là tẩy não."

 

"Nói gì nghe tích cực hơn coi."

 

"Thao túng tâm trí."

 

"Nghe vẫn thế mà?"

 

"Rèn luyện trí óc thì sao?"

 

"Ờ, được rồi đó."

 

Không biết có nghe được tiếng bạn bè nói chuyện hay không, nhưng Tanaka vẫn lặng lẽ thiền, và lứa năm hai im lặng gật gù.

 

Sawamura và Azumane trở lại, có vẻ hơi ngơ ngác. "Này, Hinata!" Sawamura cất tiếng gọi, nhưng Ennoshita mới là người đáp.

 

"Bọn năm nhất vẫn còn đang tắm ạ."

 

"Thế à. Anh định nói về vụ đôi giày hôm nay. Chắc phải cảm ơn Shimizu lần nữa."

 

"À…"

 

Là việc bị lấy nhầm túi giày.

 

Trên đường tới Cung thể thao Trung tâm Tokyo, Hinata vô tình để túi lại lúc đi vệ sinh, và một đứa trẻ bên cạnh đã lấy nhầm. Tới tận trước trận thì họ mới nhận ra túi bị nhầm, nhưng Shimizu đã đi lấy lại và mọi chuyện đều ổn. Trận đấu diễn ra sớm quá nên cũng chưa có dịp cảm ơn tử tế.

 

"Vâng, để lát nữa em nói. Nếu không có chị Shimizu ở đấy…"

 

Ennoshita ngạc nhiên quay ra nhìn Tanaka.

 

Tanaka vẫn đang ngồi thiền, mắt nhắm hờ.

 

"Cậu nói gì…?"

 

Nếu là Tanaka của mọi khi, thì việc cậu ta rồ lên ngay khi nghe thấy tên chị Shimizu cũng không lạ gì. Nhưng cậu ta không hề suy suyển. Đồng thời thì cũng không lạ nếu Nishinoya đang ngủ nhảy bật lên, nhưng cậu ta vẫn còn đang ngủ.

 

Chắc chắn thứ gì rất nghiêm trọng đã xảy ra.

 

Chỉ cần cậu nói một từ với chị Shimizu, dù là chào hỏi hay nói chuyện nghiêm túc, Tanaka sẽ chui từ đâu đó ra gầm gừ. Nhắc tới tên chị Shimizu trong lúc nói chuyện sẽ mang Tanaka vào cuộc trò chuyện đó trước cả khi bạn nhận ra. Đấy là cuộc sống thường ngày của câu lạc bộ bóng chuyền.

 

Bình thường thì sau khi nghe Sawamura và Ennoshita nói chuyện, cậu ta sẽ nghĩ thứ gì đó sai trái như "Ngày mai, giày của mình…", hay xông thẳng vào phòng tắm rồi đấm Hinata vì "Sao chú mày dám làm phiền tới chị Kiyoko hả!", hay chạy đi tìm chị Shimizu vì "Em sẽ thành khẩn tạ ơn chị giùm nó!" hoặc cái gì đó liều lĩnh.

 

Nhưng giờ, dù nghe tên của Shimizu gần như vậy, cậu ta vẫn vững như bức tượng Địa Tạng.

 

Chẳng ai biết được.

 

Khuôn mặt Sawamura chợt cứng lại khi anh hỏi Ennoshita, "Này, sao thế?", nhưng anh cũng giật mình khi nhận ra Tanaka khác hẳn thường ngày.

 

"G-Gì thế? Là Tanaka… Đúng không…?"

 

"À, không sao đâu ạ!"

 

Ennoshita vô thức bước lên trước, che đi bức tượng Địa Tạng khỏi Sawamura.

 

Xong cậu nhận ra.

 

Hả? Sao mình lại đang cố giấu Tanaka đi?

 

Tanaka chỉ hét lên xong đông cứng thôi mà, và đấy còn không phải lỗi của cậu. Vậy mà sao cảm giác như thể cậu đang lơ là việc quản lý thành viên vậy? Nói là cậu có tinh thần trách nhiệm cũng tốt, nhưng cũng như thể cậu xui xẻo nên dính phải việc này vậy.

 

"Ờm, thì, nói sao bây giờ ta…"

 

Sawamura cũng thấy khó hiểu khi Ennoshita lẩm bẩm.

 

"Thì, cũng không phải là không có gì ạ. Đương nhiên là có chuyện rồi. Sao lại có chuyện trong khi chẳng có gì xảy ra được ấy ạ? Như kiểu là… liên tục bị nói không được làm gì ấy ạ."

 

"À, thì chắc là… Ừm, tập giữ bình tĩnh ạ… À, vâng, phải rồi, là rèn luyện trí óc ạ!"

 

"...À, anh hiểu rồi, ra là như thế à."

 

Dù vẫn hơi bối rối, Sawamura vẫn chấp nhận câu trả lời đó. Ennoshita cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù cậu còn chưa làm gì sai trái cả.

 

"Thế chừng nào Hinata quay lại thì nói với nó nhé."

 

Sawamura nói xong thì quay qua chỗ Sugawara và Azumane đang ngồi, nhưng rồi còn quay lại nói thêm, "Mà rèn luyện vừa phải thôi nhé. Nếu có thấy nhụt chí thì cứ xem KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI là được."

 

"À vâng, em cũng định thế ạ."

 

Đội Bóng chuyền Nam Cao trung Karasuno có niềm tin tuyệt đối vào KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI.

 

Như ai cũng biết, KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI là một đoạn phim ghi lại những khoảnh khắc đỉnh nhất của mỗi người.

 

Nhưng KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI cho họ thực sự thấy chính mình. Không có CGI, không có thứ gì điên rồ. Thứ trên màn hình chỉ là con người thật của họ, từng bước trưởng thành ngày qua ngày. Có lẽ niềm tin của họ vào KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI cũng thể hiện niềm tin của họ vào chính bản thân mình. Hoặc họ chỉ muốn nói KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI mà thôi.

 

.

 

Có vẻ căn phòng đã yên tĩnh trở lại… nhưng mọi chuyện không trơn tru như mong đợi. Mấy chuyện xui xẻo vẫn tiếp diễn. Tiếng bước chân ồn ào lại vang vọng hành lang, làm các thành viên dần trở nên căng thẳng.

 

"Em xin lỗi! Ờm, Hinata ngất rồi ạ! Lúc ở trong phòng tắm!"

 

Người xông vào phòng là Yamaguchi.

 

"Có sao không?"

 

Đội trưởng hỏi.

 

"Thì, ờm, em nghĩ cậu ấy ngủ quên trong bồn tắm ạ! Người nóng lắm!"

 

Lúc Yamaguchi giải thích, Hinata, bị kẹp giữa Tsukishima và Kageyama, đã đi được về phòng.

 

"Không sao, không sao đâu ạ… U-Uống tí nước vào là em sẽ ổn thôi…"

 

Nói vậy, cậu lảo đảo đi về tấm nệm, rồi gục xuống đó.

 

"Hinata tan chảy rồi!"

 

Ennoshita nhẹ nhàng hướng dẫn Yamaguchi mặt tái mét.

 

"Nó chưa tan đâu. Cho uống tí nươc, rồi hỏi xem có ai trong trọ có gối nước hay đồ làm mát thì mượn họ."

 

"Vâng ạ!"

 

Yamaguchi vọt đi, rồi vội vã quay lại.

 

"Nước đây ạ! Gối đây nữa ạ!"

 

Yamaguchi hẳn đã hoảng loạn lắm, vì lúc cậu đưa tay ra thì đụng vào gì đó. Đấy là vai của Tanaka.

 

"A, anh Tanaka, em xin lỗi… Á!"

 

Ennoshita tóm tắt thoáng qua cho Yamaguchi, người đã nhận ra có gì đó sai sai với Tanaka và giờ đang run rẩy sợ hãi.

 

"Này, cứ kệ đi xong để Hinata cho anh."

 

"Ơ? À, dạ… vâng…"

 

Yamaguchi lo lắng liếc về phía Tanaka trong lúc cậu cố chăm sóc Hinata cùng với Ennoshita. "Chăm sóc" chỉ có nghĩa là đặt cậu ta lên gối nước và đưa nước. Những thành viên khác cũng lo lắng ngó đầu.

 

"Chắc nó mệt lắm."

 

"Không nôn mửa nên chắc không sao đâu."

 

"Có trẻ con mới ngủ trong bồn."

 

"Kageyama còn ngủ gật lúc ăn đấy thôi."

 

"Chắc là bản năng rồi…"

 

Nhìn qua lại giữa Hinata mặt đỏ bừng ú ớ, và Tanaka đang tĩnh tâm ngồi thiền, Ennoshita nghĩ thầm.

 

Hai thành viên đang trong trạng thái bất ổn… đội mình không lo lắng mấy nhỉ? Nhưng có lẽ các trường nghiêm chỉnh khác cũng như này. Ngoài mấy trường trong trại huấn luyện, thì mình chỉ biết họ trong trận thôi. Nhưng Shiratorizawa với Seijoh có vẻ khá nghiêm chỉnh. Họ kỷ luật mà. Nhưng nếu chỉ xem các trận đấu thì trường mình cũng ngoan như thế. Không, không biết nữa, chắc là…

 

Khi trông Hinata đang dần khỏe lại, biểu cảm của Ennoshita cũng chua chát dần, nhưng nghe thấy tiếng Yamaguchi hỏi thì cậu ngẩng đầu lên.

 

"Sao đấy?"

 

"Dạ… Anh Tanaka đang ngủ ạ?"

 

"Hả?"

 

Ennoshita vẫy tay qua lại trước mặt Tanaka vài lần. Không có phản ứng gì cả. Cậu ghé tai lại gần, và có thể nghe được tiếng thở của cậu ta.

 

"Phiền thật…"

 

Có vẻ là cậu ta ngủ quên lúc ngồi thiền.

 

Ừ, cũng lạ là con người tốt bụng thật tâm này không làm gì khi hay tin Hinata bị ngất. Chắc cậu ta ngủ nên mới không nghe được vụ chị Shimizu ban nãy. May quá, không sao hết.

 

Hay là có sao?

 

"Thôi… Chừng nào cậu ta mệt thì sẽ tự ngủ ấy mà."

 

Vai Ennoshita thõng xuống.

 

Cậu ta ngủ rồi thì tốt.

 

Có vẻ cũng không cần lo lắng mấy về Hinata. Da cậu ấy đã hồng hào trở lại, và còn sắp ngủ rồi nữa.

 

Các thành viên nhẹ nhõm quay lại làm việc của mình. Ennoshita cũng về nệm. Đó giờ cậu chưa làm gì quá to tát, nhưng vẫn mệt.

 

Cậu xoay lưng nằm ngửa, mắt nhìn lên trần nhà.

 

Rộng thật.

 

Ở nhà trọ khá thư giãn đấy chứ.

 

Ennoshita nghĩ thầm, hít mùi hương của chiếu tatami. Chiếu với nệm đều rất tốt, và người trong nhà trọ cũng vậy. Có lẽ nhà trọ này còn tốt hơn khách sạn cao cấp bên cạnh. Nhưng cửa sổ thì có vết nứt thôi…

 

Căn phòng ban nãy còn ồn ào hỗn loạn, giờ đã yên tĩnh trở lại.

 

Mình có thể nghe thấy các anh đang nói thầm.

 

Tiếng lọt ra từ tai nghe của ai đó chắc là KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI.

 

KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH à… Mình thì không giỏi lắm, nhưng đội mình thì chắc có. Bọn mình đã thắng được một trận ở vòng toàn quốc. Cho tới năm ngoái thì mình còn không dám nghĩ tới việc tham gia giải Mùa xuân.

 

Nhưng rồi mình nghĩ lại thì không phải.

 

Các anh đã nhắm tới giải Mùa xuân từ năm ngoái, và năm trước đó, và năm trước đó nữa.

 

Ennoshita nhìn về phía các anh năm ba.

 

Sawamura đang giở giấy tờ gì đó, có lẽ là lịch trình ngày mai. Sugawara vẫn đang làm bài tập. Azumane thì xem KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI.

 

Với lứa năm ba, giải Mùa xuân này sẽ là giải đấu cuối cùng trong cuộc đời cao trung của họ.

 

Dù đã thua ở vòng loại giải Liên trường, họ vẫn không giải nghệ, và tiếp tục tập luyện với mục tiêu thi đấu ở giải Mùa xuân. Cố cân bằng việc học hành và tập luyện cần nhiều hơn cả thể lực hay tâm lý thông thường.

 

Nhưng ba người họ vẫn điềm tĩnh như mọi khi.

 

Anh Daichi và anh Sugawara đều rất bình tĩnh, như thể họ đã tới đây vô số lần rồi vậy, và một khi trận đấu bắt đầu thì anh Azumane sẽ thành ace đáng tin cậy của Karasuno.

 

Các anh năm ba tuyệt vời quá.

 

Cậu không nghĩ mình sẽ trở nên như vậy được khi lên năm ba. Cảm giác bản thân sắp lên năm ba cứ không thật cho lắm. Hôm nọ cậu mới còn là học sinh năm nhất đi cạo đầu cơ mà.

 

"...À."

 

Cậu nhớ rồi.

 

Sau trận đấu hôm nay thì gặp lại anh Kurokawa có hơi gượng gạo.

 

Kurokawa Hiroki là đàn anh hơn cậu hai tuổi, và là đội trưởng hồi Ennoshita trốn tập.

 

.

 

Hồi mùa hè năm nhất, huấn luyện viên Ukai đã giải nghệ lại trở lại với đội. Những thành viên đã bị móc mỉa là "gãy cánh" đã rất vui khi được chính huấn luyện viên huyền thoại từng dẫn dắt Karasuno đến với vòng toàn quốc huấn luyện cho.

 

Ban đầu, Ennoshita cũng rất mong chờ được huấn luyện viên Ukai huấn luyện. Cậu rất vui mừng, nghĩ rằng cuối cùng đã có thể tới được giải Mùa xuân.

 

Nhưng vài ngày sau, cảm giác hăng hái vui mừng đó đã biến mất.

 

Tập luyện giữa mùa hè là quá khắc nghiệt.

 

Trước giờ, câu lạc bộ Bóng chuyền Karasuno vẫn ổn với việc tập luyện qua loa mà không có huấn luyện viên, nhưng lần này thay đổi quá bất chợt. Việc này, nói ngắn gọn, thì là địa ngục.

 

Tập luyện như này là "để thắng" sao? Để đến được vòng toàn quốc thì ngày nào mình cũng sẽ phải tập luyện khó khăn như này sao? Khỉ thật, người mình nặng quá. Rõ ràng là cơ thể của mình, nhưng nó không di chuyển theo cách mà mình muốn. Nếu mình phải trải qua chừng này chuyện thì vòng toàn quốc sẽ thế nào? Không, tập luyện khi đó…

 

Một khi có vết nứt thì tâm trí sẽ mỏng manh hơn rất nhiều.

 

Nghỉ ngày đầu tiên cần rất nhiều dũng cảm, và dù ở nhà thì mình vẫn lo lắng đến thừa thãi. Nhưng từ ngày thứ hai trở đi thì cứ như thể mình đã quăng hết lo âu rồi dành cả ngày thư giãn làm bất cứ thứ gì mình muốn vậy.

 

Mình cứ xuôi theo vậy thôi.

 

Điều hòa, kem, truyện tranh, TV. Mình nghĩ đây mới là cách đúng để tận hưởng mùa hè. Dành cả ngày trong cơn nóng rồi tập luyện đổ mồ hôi trong nhà thể chất quá là điên rồ.

 

Mùa hè năm đó, năm thành viên mới, kể cả Ennoshita, đã rút lui, chỉ có Tanaka và Nishinoya là thành viên năm nhất.

 

Một hồi sau, khi mình quay lại vì muốn chơi bóng chuyền, huấn luyện viên Ukai đã không còn ở đó. Nghe hơi hèn hạ, nhưng mình đã cảm thấy nhẹ nhõm.

 

Có lẽ vì không có nhiều thành viên, nên cả tụi mình - cả Narita và Kinoshita, hai người cũng đã bỏ tập - được vào lại câu lạc bộ. Khi đó mình chỉ ích kỉ nghĩ rằng mình rất vui được đi tập lại, mình sẽ thay đổi thái độ và chăm chỉ tập luyện, rất khó khăn nhưng mình sẽ không trốn nữa… Nhưng không biết lúc đó anh Daichi và mọi người đã cảm thấy thế nào.

 

Đàn em đã bỏ tập lại quay lại tập luyện như chưa có gì xảy ra, và vị huấn luyện viên họ mong chờ lại đi mất, hẳn là rất khó chịu cho các đàn anh thực sự muốn vô địch toàn quốc.

 

"..."

 

Mình xoay người, cảm thấy không thoải mái lắm, và nhìn thấy được chương trình giải đấu ngay cạnh gối. Trong đó co hết thông tin các trường tham gia. Mình với lấy, lướt tìm trang của đối thủ ngày mai, đại diện tỉnh Hyogo Cao trung Inarizaki.

 

Đây rồi.

 

Ánh mắt của những khuôn mặt trong bức ảnh đen trắng rất nặng nề, nhưng thứ thu hút mình hơn là số lần họ đã tham gia: "Lần thứ 31, năm thứ ba liên tiếp."

 

Tức là học sinh năm ba ở đó năm nào cũng thi đấu sao?

 

Cao trung Inarizaki là ứng cử viên vô địch. Họ đúng là một đội mạnh, là á quân của giải Liên trường. Mình nghĩ gặp họ ở vòng thứ hai là hơi nhanh, nhưng vòng toàn quốc thì sẽ có đội mạnh nhất của mỗi tỉnh, nên dù gặp ai thì cũng sẽ rất mạnh.

 

Bọn mình rất mạnh, nhưng sự thật là tất cả mọi người đều như vậy.

 

Lật lại một vài trang thì sẽ có Cao trung Karasuno.

 

Cụm từ "nhất tỉnh" nghe vẫn có vẻ lạ lẫm.

 

Số lần tham gia của Karasuni là: "Lần thứ chín, năm đầu tiên sau năm năm."

 

"Năm năm sau…"

 

Mình giơ ngón tay ra đếm, và nhận ra lứa đã tham gia trong bốn năm đó là anh Kurokawa đến xem hôm nay, và Tashiro Hidemi hơn anh ấy một năm.

 

"...Ầy, không, không được."

 

Mình bất chợt cảm thấy xấu hổ vô cùng. Mặt mình nóng dần, nhưng sống lưng vẫn lạnh ngắt. Sao đây? Một thằng nửa vời như mình lại tới được vòng toàn quốc, và mọi người thì không. Cảm giác chẳng thật chút nào. Mình không chấp nhận được sự thật ngay trước mắt này…

 

Cậu nghiến răng, cố kìm lại cảm giác muốn chạy trốn.

 

Hèn quá.

 

Nhưng cảm giác hèn hạ này không mới. Mình biết mình hèn, mình không ngầu, mình đáng xấu hổ. Mình biết, và mình vẫn muốn chơi bóng chuyền.

 

Vậy nên mình mới nhịn nhục mà trở lại.

 

Vậy sao lúc này mình mới thấy xấu hổ!?

 

Mình thấy xấu hổ đến cỡ nào mà chả được!

 

Ennoshita nghĩ, hít một hơi sâu để trấn tĩnh bản thân.

 

Không biết liệu có một ngày mình có thể kiêu hãnh chào anh Kurokawa không nhỉ. Như lúc anh Daichi khi anh ấy nói chuyện với anh Kurokawa và mọi người.

 

Khi cậu nhớ về tấm lưng vững chãi của đội trưởng hiện tại, một làn gió lạnh thổi qua khe hở trên cửa sổ.

 

Hơi lạnh nhỉ.

 

Không biết họ sẽ ở đâu nếu không có số tiền người dân và cựu học sinh quyên góc. Chắc hẳn không phải ngủ ngoài đường đâu…

 

Nhìn cánh cửa sổ rung rinh trong gió, Ennoshita nghĩ.

 

"Cụu học sinh…"

 

Không biết anh Kurokawa và hai người kia có phải cựu học sinh duy nhất trong khán đài không. Có thể có cựu học sinh khác đến xem chăng. Đương nhiên là có những người từ khu phố mua sắm, nhưng có người khác nữa mà. Những người làm việc ở Tokyo và những người họ không thể đối mặt có lẽ đang ngồi đâu đó trên khán đài… Nghĩ vậy thì suy nghĩ của cậu về khán đài đông đúc thay đổi hẳn.

 

Đúng rồi. Có lẽ có nhiều cựu thành viên đội Bóng chuyền Karasuno không tới cung thể thao nhưng xem trên TV, hoặc nếu không xem, thì cũng thấy kết quả trên tin tức.

 

Không biết các cựu học sinh đó thấy sao.

 

Nếu là mình… Thì có lẽ sẽ nhớ về những năm tháng cao trung của mình, những ngày đêm vùi đầu vào tập luyện, hơn là suy nghĩ về trận đấu.

 

Nhà thể chất lạnh ngắt lúc sáng sớm, bánh bao hấp nóng hổi trên đường về, bàn tay của đàn anh, cảm giác bóng chạm vào đầu ngón tay, chân đông cứng, trận đấu đã bỏ lỡ, những pha bóng đỡ được và không đỡ được…

 

Không biết các anh có nghĩ về những chuyện đó khi xem trận đấu hôm nay không. Có lẽ một số họ khi thấy huấn luyện viên Ukai trên băng ghế cũng nhớ về ngày tháng được huấn luyện viên Ukai huấn luyện. Hai người đó thực sự rất giống nhau.

 

Ennoshita bật cười. Ngoài những người từ khu phố mua sắm, những con người mờ ảo này bỗng trở nên thật gần gũi. Cậu luôn nghĩ cựu học sinh là những người lớn đáng sợ, nhưng họ cũng từng là học sinh cao trung bình thường đi sinh hoạt câu lạc bộ.

 

Năm năm trước cũng vậy. Có lứa của "Người khổng lồ tí hon" đã đến vòng toàn quốc năm năm trước. Ennoshita thầm nghĩ về những con người mình chưa từng để tâm tới trước đây.

 

Năm năm trước họ đã ở nhà trọ nào, họ tập luyện và chuẩn bị ở đâu? Có ai làm mất giày trong ngày thi đấu không? Có ai bị bạn thuở nhỏ đá không, hay ngất đi trong bồn tắm…

 

Cậu nhìn về phía Hinata đang say ngủ, và nghe thấy tiếng ngáy to từ bên cạnh.

 

"Gahhh!"

 

Đằng sau thì Nishinoya, người có dáng ngủ vô cùng ấn tượng, đang đạp Tanaka. Nhưng Tanaka vẫn đang thiền. Thật khó để tin rằng ngày mai họ còn có một trận đấu quan trọng.

 

Nhưng…

 

Tanaka và Nishinoya đang say ngủ - không chỉ mỗi họ, mà Hinata bị ngất trong nhà tắm, Kageyama và Tsukishima không lo lắng mấy về Hinata, và các anh. Mọi người đều cư xử như bình thường.

 

Có lẽ mình là người kỳ lạ vì thấy lo âu trước thềm trận đấu toàn quốc.

 

Nhưng sao mọi người lại cư xử bình thường vậy?

 

Chúng ta đang ở Tokyo, ở giải Mùa xuân. Là sự kiện đặc biệt nhất trong số các sự kiện đặc biệt.

 

Mình băn khoăn, nhưng rồi cũng nhận ra.

 

"...À, ra vậy."

 

Có lẽ vì họ đã quyết tâm rồi.

 

Dù ở trên sân, ở trong phòng, hay đâu đi nữa, họ biết mình cần làm gì, nên mới không hoảng loạn.

 

Nếu thế thì mình chưa sẵn sàng. Mình sợ. Mình không cư xử như thường được. Mình còn hoảng loạn khi nghĩ, "Nếu mình ra sân ở giải Mùa xuân thì sao?" Mình đến đây làm gì chứ?

 

"Hầy…"

 

Càng nghĩ thì mình càng cảm thấy kém cỏi, rằng bản thân còn không như các em năm nhất. Nhưng mình không thể dễ dàng nói, "Dùng em đi ạ!" được.

 

Nhưng…

 

Không phải có thứ gì đó mình có thể làm sao? Ít nhất là một thứ gì đó mình có thể làm trước trận.

 

Giờ mình đang ở đây, được kéo theo bởi sự quyết tâm của các đàn anh, bởi Tanaka và Nishinoya không bao giờ bỏ cuộc, bởi sự năng động của các đàn em.

 

Nhưng dù gì thì vẫn có thể có thứ gì đó mình phải làm.

 

Không, mình mong là có…

 

Ennoshita mò mẫm như thể đang cầu nguyện.

 

Thứ gì đó cậu phải làm. Một lý do để cậu ở đây.

 

"A."

 

Tìm thấy rồi.

 

Ennoshita nhảy khỏi nệm và gọi Tanaka, người vẫn đang bị Nishinoya đạp.

 

"Này, Tanaka."

 

Cậu ta vẫn không lay chuyển.

 

"Tanaka, nào, ngủ đi. Cậu bị cảm bây giờ."

 

Đúng rồi. Chỉ những người ăn đủ ngủ đủ mới chiến đấu được thôi.

 

"Nào!"

 

Cậu đẩy vai Tanaka, và cậu ta lăn qua. Nằm xuống rồi mà cậu ta vẫn giữ dáng khoanh chân, nhưng sau một hồi thì cậu ta cũng giãn ra. Biết ngay mà. Khi cậu đắp chăn cho Tanaka, Ennoshita hài lòng lẩm bẩm.

 

"Như này là ổn rồi."

 

Cậu về nệm của mình, bồn chồn trở mình, tự suy nghĩ.

 

Không biết ngày mai có còn được ngủ trong tấm nệm này nữa không…?

 

Cậu nghe được tiếng các anh nói chuyện thầm thì, và tiếng KHOẢNH KHẮC TUYỆT ĐỈNH CỦA TÔI khe khẽ lọt ra từ tai nghe chắc là của anh Azumane.

 

Lúc cậu trở mình thêm lần nữa, Ennoshita đã ngủ say. Và rồi đèn trong phòng cũng tắt.

 

Màn đêm nào rồi cũng sẽ có bình minh.

 

Ngày mai là trận đấu với Inarizaki.

 

Nếu thua thì hết, họ sẽ phải rời Tokyo ngay. Hôm nay họ đã thắng vòng đầu tiên rồi, và ngày mai sẽ là vòng thứ hai. Sau đó là vòng thứ ba, tứ kết, bán kết, và chung kết. Ngày nào cũng có cuộc chiến đi hay ở.

 

Giải Mùa xuân, giải Bóng chuyền Cao trung toàn Nhật Bản, đến rồi. Trận chiến quyết định đỉnh cao giới bóng chuyền cấp ba mới chỉ bắt đầu thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!