Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 9: Con đường tới giải Mùa xuân - Chương 4: Cung điện hoàng gia hỗn loạn

Chương 4: Cung điện hoàng gia hỗn loạn

Nhà trọ Kakesu có tuổi đời khá lâu, nhưng chiếc xe đạp chủ trọ cho họ mượn cũng cũ kĩ hệt vậy.

 

Tsukishima vắt vẻo trên chiếc xe đạp cũ, ánh sáng từ lối vào hắt lên người cậu. Vẻ mặt cậu như thể muốn nói "Tại sao, tại sao lại là em chứ?", có lẽ vì đã bị Ennoshita, người được coi như đội trưởng đời tiếp theo, thuyết phục.

 

.

 

Đêm trước trận đấu đầu tiên của giải Mùa xuân, tiếng của Ennoshita vang vọng khắp lối vào nhà trọ.

 

"Kageyama, em tính đi đâu đấy?"

 

"...Đi chạy bộ ạ."

 

Khi Kageyama đáp lại, chân đã đi sẵn giày, thì Hinata chạy vụt vào.

 

"Hôm nay em cũng chưa đi đủ, nên em cũng đi chạy luôn!"

 

"Không, không được! Dù sao thì mấy đứa cũng không được! Bên ngoài là Tokyo đấy!"

 

Ennoshita vốn điềm tĩnh nay lại hoảng loạn. Bây giờ thì đội trưởng Sawamura đang đi họp với huấn luyện viên, để cho Ennoshita toàn quyền xử lý mọi chuyện khi anh vắng mặt.

 

Không thể để xảy ra chuyện không may gì được, nên dù thế nào thì Hinata và Kageyama cũng không được ra ngoài một mình. Không. Ở đây không phải Karasuno, mà là Tokyo, nơi chẳng ai thông thạo đường xá. Giả sử có ở Karasuno thì cậu cũng không muốn hai đứa nó ra ngoài một mình. Trong trường hợp nào thì tụi nó cũng không được ra ngoài. Tuyệt đối không được. Tụi nó sẽ không quay lại cho xem. Nếu có thì sẽ có thêm một đống rắc rối kéo theo.

 

Nhưng để tụi nó trằn trọc cả đêm thì cũng không được. Cậu muốn có ai đó hiểu chuyện để canh chừng tụi nó khi tụi nó chạy bộ, nhưng…

 

Tsukishima xui xẻo lắm nên mới vô tình đi ngang qua trong tình huống căng thẳng này.

 

"..."

 

Cậu không đến để xem trò vui. Chỉ là máy bán hàng tự động nằm ở hành lang tầng một thôi. Cậu đi mua nước, vậy mà lại đi ngang qua cảnh ai đó gây chuyện.

 

Giờ này mà còn dính dáng tới hai đứa nó thì đúng là xui tận mạng. Tsukishima cố né tránh, tìm cách lẻn về phòng mà không bị phát hiện, nhưng đúng là Ennoshita, người chuyên xử lý các thành viên năm hai hoang dã mà.

 

"Tsukishima!"

 

Bị phát hiện rồi.

 

"Không được đâu ạ."

 

Và cậu chạy đi luôn.

 

"Anh còn chưa nói gì mà!"

 

Trận chiến chỉ kéo dài có vài giây, y hệt như một trận kéo co bên lề sân bóng đá.

 

Tsukishima cố từ chối và quay lưng đi, nhưng đối phương là đàn anh. Cậu không thể mặc kệ đó xong về phòng, nên đành quay lại hỏi.

 

"Không phải anh bảo em đi với tụi nó à?"

 

"Em cứ đi loanh quanh nãy giờ thì chắc cũng ngứa chân ngứa tay lắm đúng không?"

 

Quả nhiên là ứng cử viên đội trưởng đời tiếp theo, vô cùng tinh tường.

 

Tsukishima và Ennoshita, một người đuổi một người chạy, đã đụng mặt tại nơi lối vào của nhà trọ.

 

"..."

 

Tsukishima nhún vai, chỉ tay về cặp đôi kỳ dị đang ngơ ngác đứng trước cửa.

 

"Anh nghĩ em theo được hai đứa này ạ?"

 

Hai đứa kỳ dị này được gọi như thế là bởi khả năng thể chất vượt trội của họ, đến mức người thường còn lâu mới theo kịp được. Dù không thích nhưng đó vẫn là sự thật, và cậu phải công nhận điều đó.

 

Em không theo kịp thì đi để làm gì chứ. Nhờ anh cả nhé. Em đi tắm xong đi ngủ đây. Anh đã vất vả rồi. Cậu cứ ngỡ tới đây là hết.

 

Nhưng Ennoshita lại nói, "...À, được chứ."

 

.

 

Và thế là, Tsukishima đang vắt vẻo trên chiếc xe đạp cũ. Là cái mà Ennoshita đã phải xin chủ nhà trọ cho mượn. Đúng là quyết định kỳ lạ tới từ đội trưởng tương lai.

 

Hai đứa kỳ lạ kia, sau khi được cho phép chạy bộ với điều kiện là Tsukishima đi theo canh chừng, đang thong thả khởi động.

 

"…"

 

Tsukishima cất tiếng, không thèm giấu đi sự khó chịu.

 

"Tôi nói về một cái là hai cậu phải đi về. Không nghe thì tôi sẽ bỏ hai cậu lại ở chỗ khó tìm được về nhất. Hai cậu còn không biết nhà trọ ở đâu đâu đúng không?"

 

Cảm nhận được cảm giác của Tsukishima, Hinata và Kageyama chỉ cúi đầu.

 

"Hừm."

 

Ít ra Tsukishima có thể trả đũa bằng cách đó. Khi cậu bắt đầu đạp xe đi, hai đứa kia cũng vội vã chạy theo. Nhìn liếc qua phía bộ đôi đang chạy, Tsukishima nhận ra giờ mình phải canh chừng hai con người hoang dã này.

 

"Tệ thật."

 

.

 

Đây không phải bầu không khí mọi người sẽ nghĩ tới khi nói về việc đạp xe đêm. Chiếc xe đạp cũ chẳng được chăm sóc mấy, và mỗi lần cậu đạp thì lại có tiếng két phát ra từ đâu đó. Bóp nhẹ phanh thôi thì cũng sẽ có tiếng rít chói tai. Thêm nữa, bật đèn lên thì bàn đạp sẽ chợt nặng hơn. Khó chịu quá.

 

Và…

 

Tsukishima nhìn về phía bóng lưng của hai đứa đang chạy trước mặt mình.

 

Sao tụi này chạy trên đường lại mà vẫn bình tĩnh thế? Bộ não của chúng nó chưa tiến hóa đủ để cảm nhận sợ hãi với lo âu hả? Hay tụi nó là động vật bò sát?

 

Nơi đây là Tokyo vào buổi đêm, nhưng tụi nó vẫn chạy như thể đây là khu vực xung quanh trường. Cậu đi xe đạp theo sau, liên tục né tránh những người đi bộ khác. Họ đi ven theo một con đường, rồi bỗng rẽ ở lối giao. Càng đi thì đèn của các cửa tiệm bên đường cứ tắt dần, và không gian tối đi. Con đường này dẫn đi đâu đây?

 

Tsukishima bóp mạnh phanh, rồi cất tiếng gọi.

 

"Khoan, tôi kiểm tra đường đã."

 

Chắc tụi nó không nghe thấy cậu, hoặc không biết "khoan" có ý nghĩa là gì, nhưng Hinata và Kageyama vẫn cứ cắm đầu chạy không ngừng. Nhanh quá. Bóng của họ cứ xa dần, và nhỏ dần đi.

 

"Khoan, từ từ đã…"

 

Khi Tsukishima vội vã đạp tới, cậu nghe thấy tiếng hai người họ vọng ra từ bóng tối.

 

"Quao!"

 

"Ồ!"

 

Tsukishima đi tới, băn khoăn không biết có gì xảy ra, "Tôi nói hai cậu không được chạy vượt đi rồi." Và Hinata quay đầu lại.

 

"Tsukishima, đây là Tokyo Dome đúng không?"

 

"Hả?"

 

Hinata chỉ về phía một tòa nhà lớn và sáng rực.

 

"À…"

 

To vượt quá tầm nhìn của cậu, và vẻ ngoài sừng sững đó, chắc chắn là Tokyo Dome cậu thường thấy trên TV và trong tạp chí.

 

Tuyệt quá. Hay đúng hơn là to lớn tới mức điên rồ.

 

Trong khi Tsukishima lặng người, thì Hinata lại vô cùng hào hứng.

 

"To thật đấy! Này, Kageyama, cái này rộng cỡ mấy cái Tokyo Dome vậy trời?"

 

"Ai quan tâm chứ?"

 

"Này, đâu cần phải tới mức không quan tâm…"

 

Tsukishima bỗng chợt tỉnh lại khi nghe thấy hai đứa kia nói mấy chuyện vô nghĩa.

 

Bây giờ không phải lúc mơ mộng. Cậu phải quản lý hai đứa này.

 

"Tôi bảo hai cậu đợi rồi."

 

Tsukishima lườm, nhưng hai người kia lại chỉ ngơ ngác nhìn nhau.

 

"Cậu nghe thấy không?"

 

"Không?"

 

Tụi này… Cậu nghĩ thầm, tay nắm chặt tay lái hơn nữa, nhưng giờ cậu tự về một mình thì anh Ennoshita sẽ nói gì đây? Dù gì thì anh ấy vẫn tự tay quản lý hết cả năm hai đấy.

 

Tsukishima chỉ đành châm chước lần này thôi.

 

"Hai cậu mà không nghe được nữa là tôi bỏ hai cậu lại đấy."

 

Cậu gằn giọng còn hơn cả lúc xuất phát, và hai đứa kia nhún vai.

 

"Ờm… Ừ, xin lỗi."

 

"...Dạ."

 

Èo, phiền thật đấy. Sao mình lại phải đi với hai đứa này…?

 

Nhưng bọn này ngu lắm, nên nếu mình bỏ tụi nó lại thì tụi nó sẽ cứ chạy mãi về phía trước thôi. Ước gì có thể cứ để tụi nó chạy vòng vòng mãi. Hoặc là, giả sử thôi, có thể nhét tụi nó vào cái bánh xe cho hamster cỡ một tiếng hay gì đấy…

 

Tsukishima bật cười khi tưởng tượng ra hình ảnh hai đứa nó kêu chít chít trong bánh xe, nhưng rồi, "À đúng rồi", và rút điện thoại ra tra.

 

"Tìm được rồi."

 

Tsukishima nhoẻn cười, cất tiếng gọi hai đứa đang ngơ ngác đứng chờ kia.

 

"Không đi theo kịp là tôi bỏ hai cậu lại đấy."

 

Rồi cậu đạp đi. Cùng với tiếng kêu lách cách của xích xe, Tsukishima thư thả rời khỏi khu vực Tokyo Dome.

 

.

 

Sau khi xuống một con dốc trong lòng thành phố và đi xuống dưới đường lớn, chiếc xe dừng lại. Nơi này cách Tokyo Dome khoảng mười phút.

 

Tsukishima dừng xe lại và nhìn bản đồ trên điện thoại, nói.

 

"Ở đây hai cậu chạy bao nhiêu cũng được."

 

"Hả?"

 

Hinata bồn chồn nhìn quanh.

 

Mùi của nước. Đèn đường thắp sáng nơi này, để lộ ra cầu và tường đá xung quanh.

 

"Hào nước à?"

 

Ở tỉnh Miyagi cũng có một lâu đài. Hình như là lâu đài Sendai, được xây bởi Date Masamune. Hinata đã tham quan lâu đài cùng trường và vài dịp khác hồi còn nhỏ, nên lúc thấy hào nước, cậu không gọi nó là sông hay đầm lầy.

 

Nhưng rồi vẫn hỏi, "Thế mình đang ở đâu đấy?"

 

Tsukishima vẫn ngồi yên trên xe, nhún vai.

 

"Đến Hoàng cung cũng không biết cơ à?"

 

"Thế đây là Hoàng cung á? Chạy bộ… quanh Hoàng cung sao!?"

 

Mắt Hinata sáng lên.

 

Chạy bộ quanh Hoàng cung - một đường chạy bao hàm hết chu vi Hoàng cung. Đây là một con đường khá nổi tiếng với không đèn giao thông, lên xuống nhẹ nhàng, và còn có thể thấy hoa anh đào với cây bạch quả bên đường. Khu vực này còn có cả tủ khóa với nhà tắm, nên cũng phù hợp để chạy bộ sau giờ làm, rồi thay đồ, và tới Ginza đi nhậu - tốt hay không thì tùy.

 

"Tớ thấy cái này trên TV rồi!"

 

Trái ngược với sự hào hứng của Hinata, Kageyama không mấy quan tâm tới việc chạy ở đâu. Nhưng mỗi khi có người khác chạy bộ ngang qua, cậu cứ nhìn chằm chằm như thể muốn dẫm lên họ. Có lẽ đó là bản năng cạnh tranh nguyên thủy thay vì tò mò về quần áo hay giày thể thao mới.

 

"Vẫn còn người khác ở đây, nên hai cậu chắc không lạc được đâu."

 

Hinata mặc kệ sự gắt gỏng trong tông giọng và ánh nhìn của Tsukishima, vẫn cứ đau đáu nhìn quanh.

 

Khu rừng tối đen lấp ló sau bức tường đá, làn nước lay động dưới hào, ánh đèn của xe ô tô đi ngang con đường lớn gần đó, những tòa nhà cao tầng rực sáng - đúng là Tokyo.

 

"Tuyệt vời! Chạy ở Hoàng cung thôi!"

 

Lúc hai người họ bắt đầu chạy, Tsukishima lên tiếng, "À, đúng rồi."

 

"Sao thế?"

 

Tsukishima cảnh báo Hinata và Kageyama.

 

"Nếu hai cậu làm trò gì như kiểu bỏ đi chỗ khác, thì tôi sẽ bỏ hai cậu lại đấy."

 

"V-Vâng…"

 

"...Chậc."

 

Dù khởi đầu bị chững lại một chút, cuộc chạy bộ quanh Hoàng cung ban đêm đã bắt đầu.

 

.

 

Điểm bắt đầu là cầu Takebashi phía bắc - đông bắc. Từ đây thì họ sẽ chạy một quãng khoảng năm cây số theo chiều ngược kim đồng hồ.

 

Đầu tiên là đi lên một con dốc thoải. Khi bắt đầu chạy, Hinata dần bình tĩnh lại, và Tsukishima cuối cùng cũng cảm thấy yên bình. Nếu là ban ngày thì tụi nó sẽ la hét về việc thấy cái này cái kia, nhưng may là xung quanh đều tối om và yên lặng. Đúng là Hoàng cung, thực sự rất cao quý.

 

Trái với hai đứa đang chạy kia, Tsukishima có thời gian ngắm cảnh trên xe đạp hơn. Đầu tiên là nơi đây có rất nhiều cây xanh. Có lẽ cũng vì đường hẹp và không có cột điện nào, nhưng dù ở thành phố thì cậu vẫn có cảm giác mình đang đi trong rừng. Thảo nào là quãng đường chạy bộ nổi tiếng - và rồi, đang nghĩ dở thì cậu thấy lối vào đường cao tốc ngay bên cạnh.

 

"Tỉ lệ giữa thiên nhiên và cơ sở hạ tầng kỳ lạ thật."

 

Lúc đang đạp xe ngắm cạnh, Hinata phía trước bỗng đứng thẳng lưng lên vì lý do gì đó. Cử động của cậu ta cũng máy móc hẳn.

 

"?"

 

Cậu băn khoăn không biết có chuyện gì, nhưng hóa ra lại khá vô nghĩa. Chỉ là đi qua đồn cảnh sát thôi.

 

Chẳng hiểu sao không phải tội phạm mà cậu ta vẫn lo lắng, nhưng có vẻ có kha khá đồn cảnh sát với cả cảnh sát đi tuần quanh đường chạy này. Mỗi khi Hinata đi qua cảnh sát thì lưng cậu ta lại thẳng lên. Lần nào cũng thế. Lần đầu thấy thì đến cả cậu cũng bật cười.

 

Tới lần thứ ba thì cậu chẳng quan tâm nữa.

 

Giờ, khi đã ở trong một đường chạy khép kín, tâm trạng của Tsukishima lại khá lên, có lẽ vì đã không phải lo về việc bị lạc hay Hinata và Kageyama biến mất.

 

Nói thật, chạy quanh Hoàng cung ban đêm khá hơn cậu nghĩ.

 

Khi phóng mắt ra trên đỉnh đồi, tầm nhìn cậu mở rộng, như thể vừa đi ra khỏi một cánh rừng tối tăm.

 

"A."

 

Cảnh tượng ban đêm của thành phố này hút hồn cậu. Ánh sáng rực rỡ từ các tòa nhà chọc trời đang được phản chiếu lại và khẽ đung đưa theo hào nước. Ban đêm nhộn nhịp và khu rừng sâu hun hút hiện ra cùng lúc, làm cậu gần như bị áp đảo bởi khung cảnh này.

 

"...Kỳ lạ thật đấy."

 

Xa hơn nữa là Tòa Nghị sự Quốc hội lấp ló từ bên kia làn đường cao tốc trước khi tan biến theo màn đêm. Ga tàu mà họ sắp tới tên là "Sakuradamon". Sở Cảnh sát cũng ở quanh đó. Là tòa nhà nào nhỉ?

 

Tsukishima cố mường tượng ra bản đồ trong đầu.

 

Hoàng cung, tòa Nghị sự Quốc hội, sở Cảnh sát…

 

Để yên cho hai sinh vật hoang dã sống theo bản năng như này chạy loạn ở đây, trái tim của Nhật Bản, có được không đấy…?

 

Cậu nhìn lên hai đứa đang chạy trước mắt mình, và Hinata, nguồn cơn của nỗi lo trong đầu cậu, bất chợt quay lại.

 

"Tsukishima, cậu vừa nói gì à?"

 

Đáng sợ thật, như thể cậu ta nhận ra được cái gì đó bằng bản năng vậy…

 

"Tôi không nói gì hết, nên cứ đi đi. Nào nào."

 

Cậu ấn bàn đạp, rồi thu hẹp khoảng cách giữa cậu và Hinata.

 

"Đừng có cán tớ!"

 

Hinata, đã chán ngán việc bị theo đuổi, nhìn lên trước và thấy những người khác rẽ hướng đi vào cánh cổng Hoàng cung.

 

"Ơ, mình được vào đó không?"

 

Cánh cổng đã lâu đời, to lớn, và vô cùng áp đảo; gọi là cổng lâu đài nghe có vẻ phù hợp hơn. Nó nhìn như là bảo vật quốc gia, và bên trong còn là Hoàng cung nữa. Mọi người chần chừ một chút, nhưng những người khác cứ đi qua cổng như không, nên ba người họ quyết định đi qua.

 

Tsukishima nhìn lên cánh cổng gỗ, rồi chợt nhận ra.

 

"À, cổng Sakurada đấy."

 

Cổng Sakurada không chỉ là một địa điểm, mà là một cánh cổng thực sự. Hợp lý nhỉ?

 

Tsukishima đi qua cánh cổng, cảm giác mãn nguyện chạy qua người. Cổng Sakurada có gì nhỉ? Ờm, vụ ám sát Ii Naosuke. "Con người tụ tập thành nhóm" nên hẳn là năm 1860, cậu nhẩm lại trong sách Lịch sử. Khi đi qua cánh cổng thứ hai, đứng giữa hào nước trong và ngoài, là một bãi cỏ lớn.

 

Hinata reo lên.

 

"To quá! Không biết cỡ bao nhiêu cái Tokyo Dome nhỉ!"

 

"Chịu thôi."

 

"Cỏ ở đây tuyệt quá.

 

Hinata, người đang hào hứng chạy vào bãi cỏ, tới mức sắp nhảy vô tới nơi, bỗng nhiên đứng đó nhìn xa xăm.

 

"...A."

 

Hinata chỉ về phía cảnh đêm và những tòa nhà cao tầng.

 

"Kia… có phải Skytree không?"

 

"Hả?"

 

Tsukishima liền quay lại, nhưng không thể nào tháp Skytree lại ở gần Hoàng cung được. Có lẽ cậu ta nhầm với máy móc trên nóc tòa nhà nào đó.

 

"Cái thứ đó là cần cẩu…"

 

"Không! Nhìn kĩ đi, giữa mấy tòa nhà đó cơ!"

 

"Ở giữa á?"

 

Skytree chắc chắn không ở một chỗ như thế, nhưng sự hăng hái của Hinata cũng làm cậu tò mò tìm theo. Thấy rồi.

 

Tòa tháp bằng thép, đứng giữa khe hở nhỏ quanh các tòa nhà chọc trời, không phải là Skytree. Là một tòa tháp màu đỏ.

 

"Là tháp Tokyo mà nhỉ?"

 

So sánh với lúc thấy Skytree hồi sáng, tháp Tokyo có vẻ nhỏ bé hơn.

 

Không biết tòa tháp cách đây bao xa, nhưng ở chính trung tâm thành phố, nơi đông nghịt nhũng tòa nhà và con đường, lại có một góc nhìn thẳng ra tháp Tokyo. Nếu đi về phía đối diện, cảnh này sẽ biến mất.

 

"A, là tháp Tokyo! Tớ thấy tháp Tokyo rồi! Tuyệt quá!"

 

Thấy cơ thể bé tí của Hinata vui vẻ nhảy nhót, Tsukishima nghĩ thầm.

 

Sao Hinata thích mấy thứ cao lớn vậy? Hồi chiều đã loạn lên vì Skytree rồi, ban nãy thấy Tokyo Dome thôi cũng vui vẻ nữa. Chắc tại vì cậu ta lùn. Không, hoặc bản năng của đồ ngốc đang gào thét đòi trèo lên mấy chỗ cao như thế.

 

Lúc cậu vẩn vơ suy nghĩ, thì Hinata gào lên.

 

"Từ từ đã, Kageyama!"

 

Hinata lại bắt đầu chạy rồi.

 

Cậu ta để ý thấy nãy giờ Kageyama vẫn chạy, nên vội vã chạy theo.

 

Nhanh thật. Bóng dáng tên đó đã dần biến mất rồi.

 

"Khoan…"

 

Tsukishima đạp bàn đạp, tính đuổi theo hai người kia.

 

Bất chợt, thứ đáp lại cậu là tiếng kêu khó chịu của xích xe.

 

"Hả?"

 

Bánh xe không quay, và bàn đạp bỗng nhẹ bẫng, làm cậu mất thăng bằng rồi nghiêng về bên phải.

 

"Oái."

 

Cậu vẫn kịp đặt chân xuống và không ngã, nhưng tình hình có vẻ không tốt lắm. Chẳng lẽ…?

 

"Này, hai đứa kỳ dị!"

 

Cậu gọi to, nhưng chẳng thấy hai đứa kia đâu nữa. Chắc là lại nóng máu rồi cạnh tranh rồi."

 

"Khoan… Cái này…"

 

Cậu cẩn thận xuống xe, nhìn vào chiếc xích, và quả nhiên là nó rũ ở đó.

 

Tuột xích rồi.

 

Tsukishima đứng trước cổng Sakurada, dưới màn đêm đông và không khí thoang thoảng mùi ẩm ướt của nước.

 

"Tệ thật."

 

.

 

"Tớ thắng rồi!"

 

"Tớ chú!"

 

"Tại sao!? Ê, mà cậu có thấy Tsukishima đúng không…"

 

Sau khi đi hết một vòng Hoàng cung và trở lại điểm xuất phát là cầu Takebashi, cuối cùng Hinata và Kageyama cũng chịu quay đầu lại. Nhưng tất cả những gì họ thấy là khung cảnh khu rừng sâu thẳm và bầu trời đêm lấp lánh.

 

"...Hả? Tsukishima đâu rồi?"

 

"Chắc sẽ đến thôi, đi xe đạp mà lại."

 

"Chắc thế."

 

Họ đợi thêm một lúc, nhưng không có vẻ là Tsukishima sẽ tới.

 

Hinata vốn đang ngó nghiêng xung quanh, bỗng dừng lại và nghiêm túc lên hẳn.

 

"Này, Kageyama, đi tìm Tsukishima thôi!"

 

Kageyama đang chống chân vào cột ven đường để giãn cơ, nghe được liền quay lại.

 

"Tại sao?"

 

Nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng Kageyama chẳng mấy quan tâm nếu Tsukishima có chuyện gì.

 

Mà là chắc chắn không thể nào có chuyện Tsukishima bị lạc hay không biết đường về nhà trọ được, nên dù không tìm thì cậu ta vẫn sẽ về.

 

Nhưng Kageyama đã quá ngây thơ, và Hinata phô bày sự thật tàn nhẫn ra trước mặt cậu.

 

"Tại sao á? Vì không có Tsukishima là bọn mình không về được chứ sao!"

 

"!!"

 

Đúng rồi, không có hai người họ thì Tsukishima vẫn sẽ về nhà trọ được, nhưng không có cậu ta thì hai người họ chỉ có đi lang thang mãi mãi ở Tokyo thôi.

 

"Đi thôi nhỉ?"

 

"...Ừ."

 

Họ ngay lập tức họp chiến thuật khẩn cấp.

 

"Được rồi, xem ai tìm được cậu ta trước nào! Tớ đi đường này, còn cậu đi đường đó."

 

"Hả? Đường nào cơ?"

 

"Một, hai, ba, chạy!"

 

"Ê khoan! Đồ ngốc!"

 

Chiến thuật gì cơ nhỉ…

 

Dưới bầu trời đầy sao của trung tâm Tokyo, ba người đó đã bị số phận chia cắt.

 

.

 

Sau khi sửa xích xe và tay chuyển màu đen kịt, Tsukishima lại lên xe tìm hai người kia. Nhưng dù đã vòng về điểm xuất phát, cậu vẫn không thấy họ. Rồi cậu lại vòng về giữa đường chỗ cổng Sakurada, nơi xe đạp bị tuột xích, nhưng vẫn không thấy ai.

 

"Hai đứa này chẳng ở đâu hết…?"

 

Nỗi lo hiện lên trong đầu cậu. Cậu không nghĩ hai con quái vật này sẽ bị tai nạn hay gì, nên không lo về việc đó.

 

Cậu lo về khả năng giao tiếp thần sầu của Hinata. Có thể cậu ta đã nói chuyện với ai đấy xong bị cuốn theo rồi chạy đường khác. Nếu chỉ có Kageyama thì cậu không phải lo…

 

Tsukishima nhắn tin cho hai người họ.

 

[Đang ở đâu đấy?]

 

Và nhanh chóng được đáp lại.

 

[Hinata: Tòa nhà siêu ngầu!]

 

[Kageyama: Một tòa nhà siêu ngầu.]

 

"Chỗ nào cơ?"

 

Cố nén lại cảm giác để bỏ tụi nó lại đó mà đi về nhà trọ, cũng như cảm giác muốn nói "Đã bảo đừng có tự ý làm gì rồi mà!" cậu chỉ bảo họ gửi ảnh vị trí hiện tại.

 

Lúc cậu còn cố trấn an bản thân rằng mình phải giữ bình tĩnh trong những lúc như này, Hinata gửi một cái ảnh cậu ta tạo dáng ngu ngu trước ga Tokyo.

 

Ga Tokyo.

 

Cáu rồi đấy.

 

Đương nhiên là ga Tokyo không có ở trên đường chạy quanh Hoàng cung. Tại sao lại là chỗ đó… Đã bảo là chạy quanh Hoàng cung rồi mà… Cậu suýt nhắn lại, thì tin nhắn từ Kageyama đã tới.

 

"Cũng chẳng cần Kageyama lắm…"

 

Nhưng rất may là cậu vẫn mở ra.

 

Vì đó không phải ga Tokyo.

 

"Hả?"

 

Ảnh mờ mịt, tối um, góc chụp cũng khó hiểu, nhưng rõ ràng đấy là tòa Nghị sự Quốc hội ban nãy cậu thấy.

 

"Hả!?"

 

Người xung quanh cũng tò mò ngó đầu, những cũng chẳng ai để tâm quá lâu.

 

Cái gì thế này?

 

Hinata với Kageyama ở hai chỗ khác nhau á?

 

Tại sao?

 

Tại sao tụi nó không chạy vòng vòng quanh một chỗ thôi? Sao không biết đường mà vẫn ra hai chỗ khác nhau được? Chịu luôn. Ước gì gắn được GPS vào người hai đứa này. Nhưng ai chụp ảnh cho Hinata đấy? Người lạ à? Sao ảnh người lạ chụp cho mà vẫn tạo cái dáng này được? Thần kinh thằng này bằng gì đấy?

 

Nếp nhăn giữa trán Tsukishima sâu thêm một chút.

 

"..."

 

Mình có thực sự phải đi đón từng thằng một à? Không muốn đâu. Không phải vì mệt, mà vì không muốn thôi. Mình đến chịu với hai thằng này mất. Chắc tự đi về nhà trọ cho xong.

 

"...Không, khoan đã."

 

Khuôn mặt tối sầm của Tsukishima bỗng dịu trở lại. Cậu nhìn quanh cảnh sắc ban đêm.

 

"..."

 

Tsukishima chuyển từ tấm ảnh mờ tịt của tòa Nghị sự Quốc hội qua ứng dụng bản đồ. Cặp kính của cậu sáng lên do phản chiếu lại ánh sáng xanh từ điện thoại. Ấn, lướt, thu, phóng…

 

Tsukishima đang cẩn thận tra cứu gì đó, nhưng rồi cậu ngẩng đầu lên.

 

"...Sẽ được thôi."

 

Và rồi Tsukishima gửi tin nhắn cho cả hai người họ. Lần này, thay vì gửi cùng một nội dung, cậu gửi tin nhắn riêng cho mỗi người.

 

.

 

"Lần này tớ thắng thật rồi nhá."

 

"Tại cậu hên ở gần hơn thôi!"

 

"Thắng vẫn là thắng."

 

"Khỉ thật!"

 

Tsukishima bước về phía Hinata và Kageyama, những người vẫn còn đang cãi nhau dù người đầy mồ hôi.

 

"Im đi. Về sớm thôi."

 

"Sao hả? Tại Tsukishima bỗng dưng biến mất thì có!"

 

"Xe bị hỏng có phải lỗi tôi đâu."

 

Sau ba con người mới hội ngộ đó là một tòa tháp bằng thép. Nó rất to. Có vẻ còn lớn hơn cả Tokyo Dome.

 

"Nhưng to thật nhỉ!"

 

Tiếng của Hinata làm Tsukishima và Kageyama nghiêng đầu ra sau. Gần thành một góc vuông nhìn thẳng lên trời.

 

Ba người họ đang đứng ngay dưới tháp Tokyo sáng rực.

 

Nhìn từ xa thì đó chỉ là một tòa tháp màu đỏ, nhưng gần như này thì kích cỡ của nó đủ làm ta choáng váng. Dù cố lấy điện thoại ra chụp ảnh thì nó vẫn to đến mức không vừa vào khung hình được.

 

"A, nằm xuống thì nhìn dễ hơn đấy! Hiểu được rồi! Tớ muốn nhìn hết!"

 

Nhìn về phía Hinata đang nằm trên đường, Tsukishima nói.

 

"Tôi cứ tưởng việc cậu cố được tới mức này là bất khả thi đấy."

 

"Hả?"

 

Hinata đứng dậy hỏi vặn lại.

 

"Nếu bất khả thi thì cậu tính làm gì?"

 

Tsukishima cười khẩy.

 

"Thế thì chỉ có bỏ hai cậu lại thôi."

 

"Tàn nhẫn quá đấy!"

 

Tin nhắn mà Tsukishima đã gửi cho mỗi người là như sau:

 

[Lên tầng 35 của tòa nhà trước ga Tokyo đi. Từ cửa sổ thì sẽ thấy được tháp Tokyo, nên cứ đi theo đó mà chạy. Cố lên thì mới không thua Kageyama.]

 

[Đi vòng ra sau tòa Nghị sự Quốc hội đi. Nếu quay mặt về phía tòa nhà thì chắc tháp Tokyo ở bên phải đấy. Cứ chạy theo đó. Nếu cậu không muốn thua Hinata thì nhanh lên.]

 

Điều khiển được luôn.

 

Tsukishima nghĩ tháp Tokyo sẽ là mốc đích đến phù hợp. Ở đâu cũng thấy được, và ai cũng biết đó là gì. Lựa chọn của cậu đã đúng, và Hinata với Kageyama đã thành công trở về.

 

"Nhưng được nửa đường không thấy tháp Tokyo nữa thì tớ sợ phết đấy! Nó to lắm mà…"

 

Tsukishima hỏi tiếp Hinata, người đang vui vẻ nhìn tòa tháp.

 

"Thế cậu đến đây kiểu gì?"

 

"Tớ đang hoảng loạn kiểu 'Làm gì bây giờ? Không thấy gì hết! Lạc rồi!' thì có mấy ông chú tớ không quen tới bắt chuyện. Tớ bảo tớ muốn đến tháp Tokyo, xong họ cũng thế, nên họ đi cùng tớ."

 

"Mấy người điên điên này là ai cơ…?"

 

"Ờm," Hinata cố nhớ lại. "Hình như là họ đang tập cho Tokyo Marathon? Họ chạy từ Skytree đến tháp Tokyo ấy."

 

"Mấy người đó đâu rồi?"

 

Không có cái gì như thế cả.

 

"Họ chạy đến chân đồi với tớ, nhưng không đi lên nổi. Họ bảo mình nghỉ một lát còn tớ thì cứ chạy tiếp đi. Cũng gần rồi nên tớ tự đi được. À, tớ được cho kẹo này. Cậu ăn không?"

 

"...Không."

 

Cái này là khả năng giao tiếp thần sầu đấy.

 

Ừ thì người thường nào cũng sẽ mệt lử nếu bị lôi theo Hinata. Nhưng chính chủ thì có vẻ không mệt lắm.

 

"Nhưng nó to thật đấy. Lúc chạy, tớ cứ nghĩ, 'Sắp tới chưa nhỉ?' Nhưng vẫn chưa tới. Cứ tới gần hơn một chút nhưng vẫn chưa tới hẳn. To đến mức đứng xa mấy cũng nhìn được."

 

Kageyama, đang ngồi dưới đất, cũng gật đầu đồng tình với Hinata.

 

Tsukishima, đi bằng xe đạp, cũng nghĩ vậy. Cậu cứ nghĩ mình sẽ tới được vì nó ở ngay đó trong tầm mắt, nhưng nó lại khá xa. Không phải vì ở gần nên mới thấy được, mà là vì nó quá to. Có thể vì cậu ban đầu đang đứng trên đồi nữa.

 

Đoạn cuối đúng là khó khăn thật.

 

Nhân tiện, từ cổng Sakurada tới tháp Tokyo là 2.4km, từ tòa Nghị sự Quốc hội là 2.7km, và 3.5km từ ga Tokyo.

 

"Lần sau tớ muốn leo lên đỉnh tháp."

 

Hinata vẫn chăm chăm nhìn tòa tháp chẳng biết chán, và Tsukishima lạnh lùng đáp lại.

 

"Xin mời."

 

Có khi Hinata có thể bám vào mấy cái thanh thép được đấy.

 

"Sao thế? Tsukishima cũng muốn leo đúng không?"

 

"Trái với cậu thì tôi không thích độ cao."

 

"Hả? Tsukishima sợ độ cao á!?"

 

"...Tôi không nói là sợ. Thôi đi, chạy xa tới chừng này thì cậu thỏa mãn chưa?"

 

Tsukishima lại leo lên xe lái đi. Hinata vẫy tay chào tòa tháp cao 333m.

 

"Lần sau gặp lại nhé!"

 

Ngày mai là ngày đầu tiên của giải Mùa xuân.

 

Liệu tối mai họ có còn được ở lại Tokyo nữa không?

 

Ánh sáng của thành phố át cả đi ánh sao trên trời. Ba người họ tiếp tục chạy, về phía khung cảnh buổi đêm lấp lánh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!