Buổi phỏng vấn thứ ba: Tới Osaka, và một huyền thoại mới
3.1. Sakusa Kiyoomi
MSBY Black Jackal.
Chủ công, Sakusa Kiyoomi.
Trước trận đấu, trong phòng chờ nhà thi đấu thành phố tỉnh Osaka.
.
Đúng như em đã nói, giờ Akane đang ở tỉnh Osaka.
"Em xin phép ạ!
Khi Akane mở cửa bước vào phòng chờ trước trận, một nhân viên vác hộp đựng đồ lách quá, nói, "Xin lỗi, nhờ chút với ạ!"
"Tuyển thủ Sakusa, tôi để lại đồ ở đây nhé," anh ấy nói, đặt chiếc hộp lên bàn dài. Có vẻ là quà từ người hâm mộ. Sakusa đáp lại từ sau lớp khẩu trang, "Cảm ơn," rồi khẽ nói tiếp.
"Cậu muốn gì thì cứ lấy rồi đem chia."
Nghe thấy vậy, Akane bất giác bật ra. "Anh tốt bụng thật đấy!"
"...?"
Khi bị Sakusa lườm, em vội chào lại.
"Em xin lỗi, em là Yamamoto tới để phỏng vấn ạ! Em xin lỗi vì đã làm phiền anh trước trận đấu!"
"...Ừ, nghe đây."
Ánh mắt của Sakusa dịu đi một chút.
"Em chỉ thấy việc anh chia đồ cho nhân viên là tốt bụng…"
"Không…"
Trong khi Sakusa đang cố để không phải nói gì, một tuyển thủ khác đã xen vào, nói, "Không, đâu có!" Là chuyền hai Miya Atsumu.
"Không đâu. Omi-kun sợ chạm vào đống đó thôi."
"Ể?"
"Là quà của người hâm mộ đó Omi-kun. Dùng đi chứ, khăn này, áo này. Nè, đây nữa."
Atsumu nắm vai Sakusa túm lại và liên tục nhét quà vào tay cậu ta.
"Thôi đi…"
Sakusa nhăn mặt và lủi đi, nói, "...Tôi đi đây," rồi rời phòng chờ.
"...Ơ, ạ, tuyển thủ Sakusa? Anh có phỏng vấn không ạ…?"
Atsumu nói với Akane, người vẫn đang ngơ ngác đứng đó.
"Xin lỗi nhé, Omi-kun là kiểu đó đó. Thế nha."
Atsumu vẫy tay rồi cũng rời đi.
"Ơ?"
Akane, bị bỏ lại với đống quà, than thở, một tay vẫn cầm máy ghi âm.
"Hảaaa!? T-Tại sao chứ!?"
.
3.2. Miya Osamu
Chủ tiệm Miya Onigiri, Miya Osamu.
Quầy đồ ăn trong sảnh nhà thi đấu.
.
Mình đến tận Osaka bằng xe buýt đêm…
Akane lang thang quanh nhà thi đấu. Không bị nhân viên thấy mặt thì tốt… và khi tới sảnh, em thấy được một quầy onigiri.
"...Nhìn ngon ghê."
Em bật ra, và một giọng nói vang lên từ trong quầy.
"Ngon mà."
Akane vội ngẩng đầu thốt lên.
"Tuyển thủ Miya!... Phải không ạ!?"
"Bị coi như 'người kia' thì đau lòng lắm đấy nhé."
Người đang cười, đứng trong quầy hàng, đương nhiên là Miya Osamu, chủ quán Miya Onigiri.
"E-Em xin lỗi! Ừm, Miya… Anh là Osamu đúng không ạ? Còn em đây ạ!!"
Osamu nghiêng đầu nhìn tấm danh thiếp Akane đưa.
"...Thực tập sinh Nguyệt san Bóng chuyền…? Thực tập sinh? Thực tập…?"
Akane cố sửa chữa sai lầm ở lần phỏng vấn Sakusa bằng cách quay qua Osamu.
"Bọn em đang làm một dự án tên 'Theo chân Thế hệ Quái vật!' là lắng nghe những tuyển thủ và người liên quan tới giải Mùa xuân năm cao trung của họ ạ. Em rất muốn nghe về thời cao trung của anh, anh Miya!"
"Ồ, em là phóng viên ấy hả? Nhưng khách hàng sắp tới rồi, tối thì chỗ này còn là bar nữa, làm sao giờ? À, lát nữa em có rảnh không?"
Osamu rút điện thoại ra từ túi tạp dề.
"Ể, dạ, có ạ!"
"Ừm, chờ một chút."
Osamu ấn ấn điện thoại một lúc, lấy ra tờ giấy nhớ, viết gì đó trên đấy, và đưa cho Akane.
"Em tới đây được không?"
.
3.3. Kita Shinsuke
Nông dân (Hyogo), Kita Shinsuke.
Tại nhà.
.
"Ừm… Em xin phép…"
Em cất tiếng gọi khi tới lối vào.
Sau khi bắt tàu và taxi tới địa chỉ em được cho, Akane ngạc nhiên trước căn nhà cổ kính lâu đời ở đó. Akane ngại ngần gọi thêm lần nữa.
"...Em xin phép ạ."
"Đây, đây, cháu là ai thế?"
Một người bà bước ra cùng một nụ cười, hoàn toàn phù hợp với không khí căn nhà.
Trong căn nhà kiểu xưa, một người cao tuổi trong bộ trang phục truyền thống kiểu Nhật, Akane cảm thấy nôn nao rằng đây có thể trở thành câu chuyện về "thế hệ quái vật" hay thậm chí là "quái vật" thật.
"Dạ, tên cháu là Yamamoto. Cháu có hẹn với Kita Shinsuke…"
"Đây, đây."
Bà cụ nở nụ cười đáp lại rồi gọi vào nhà.
"Shin-chan, có khách này. Ô, nó ở ngoài à? Cháu chờ chút nhé."
Khi em đang ngồi trong phòng khách chờ, một người đàn ông trong trang phục đi làm bước vào. Là Kita Shinsuke, cựu đội trưởng đội Bóng chuyền Nam Cao trung Inarizaki, người Osamu đã giới thiệu cho em. Kita cởi mũ, cúi đầu.
"Anh nghe từ Osamu rồi. Em là người đi nghe chuyện về tụi quái vật nhỉ?"
Akane cúi đầu, nghĩ rằng vụ này sắp thành chuyện về quái vật thật rồi.
"Em là Yamamoto Akane! Xin lỗi vì sự bất chợt, nhưng em đã rất mong được gặp anh đấy ạ! Miya Onigiri dùng gạo này nhỉ, cụ bà đã nói với em thế. Á, gọi cụ bà thì hơi quá…"
"Không sao đâu," Kita nói, ngồi xuống theo. "Trước khi gặp thì các ruộng lúa đẹp lắm, chúng sẽ lấp lánh lên đấy. Bây giờ vẫn còn là thời gian thảnh thơi," anh nói, cầm lấy cốc trà trên bàn.
"Ra vậy, thu hoạch vào mùa thu, nên trồng lúa lúc…"
"Tháng Sáu. Bây giờ mới đang chuẩn bị đất. Xới đất, rải phân bón để chuẩn bị."
"Công việc này dài cả năm nhỉ?"
"Chỉ trồng lúa được một năm một lần thôi. Cả đời chỉ trồng lúa được vài chục lần. À, còn chuyện hồi cao trung."
Akane, vốn đang bận nghĩ về ruộng lúa, bất chợt nhớ ra hôm nay mình tới để làm gì.
"À vâng! Chuyện trồng lúa hay lắm ạ, nhưng hôm nay em muốn nghe về 'Thế hệ Quái vật' từ góc nhìn của cựu đội trưởng đội Bóng chuyền Nam Cao trung Inarizaki!"
Kita nhấp một ngụm trà, lẩm bẩm.
"Hồi cao trung nhỉ…"
"Cao trung Inarizaki đã đào tạo ra rất nhiều tuyển thủ đang hoạt động trong V.League, như là tuyển thủ Miya Atsumu, tuyển thủ Ojiro Aran, tuyển thủ Suna Rintaro, và tuyển thủ Riseki Heisuke."
"Chuyện vậy thôi."
"Nhưng về nơi đã đào tạo ra họ, đội Bóng chuyền Cao trung Inarizaki…"
"Xin lỗi nhé, nhưng không có cách huấn luyện hay dạy dỗ gì đặc biệt đâu."
Cũng đúng nhỉ.
Akane biết mà. Không có "cách đào tạo Quái vật" nào cả.
Nhưng em vẫn tin bằng cách theo chân "Thế hệ Quái vật" và nối từng ý lại với nhau, sẽ có gì đó hiện ra, thế nên em mới chạy lòng vòng suốt ngày. Bây giờ không thể bỏ cuộc được.
Akane nhìn Kita, chờ anh nói tiếp.
Kita nhanh chóng bị khuất phục, đành mở lời.
"...Nếu có gì đặc biệt thì anh đoán là có môi trường nơi các quái vật như Ojiro Aran và Miya Atsumu có thể cố gắng hết mình."
"Khó lắm ạ?"
"Nếu có nhiều người không theo kịp thì hai đứa nó không cố gắng hết mình được đâu."
Hiểu rồi. Vì Akane đang ở môi trường hiện tại của mình, ban Biên tập Nguyệt san Bóng chuyền, em mới có thể thoải mái nói về bóng chuyền, không như khi còn sơ trung hay cao trung.
Kita lẩm bẩm, nhìn vào cốc trà trong tay.
"Mấy thằng nhóc chơi bóng chuyền suốt ngày mà vẫn cảm thấy chưa đủ là sao vậy nhỉ?"
"Thể lực siêu hạng… Không, chắc là thèm khát."
"Thèm khát… Nếu vậy thì thật may là mình đã có thể làm chúng nó thỏa mãn."
Cựu đội trưởng thảnh thơi uống trà và nói như để đang trầm ngâm nhớ lại hồi cao trung.
"Anh cũng thích bóng chuyền lắm, nhưng không thể chơi cả ngày được, tối đến còn phải đi ngủ. Nhưng mấy thằng này mà để đó thì sẽ chơi bóng chuyền đến mức lăn ra ngất vì đói. Rồi ăn xong thì sẽ chơi bóng chuyền tiếp. Chắc hẳn Suna thắng xong có lẽ sẽ về. Rồi Atsumu sẽ ngăn nó lại, bảo là cầm chiến thắng chạy đi là không được."
"...Như trẻ con mới được mua game ấy nhỉ."
"Từ đó tới giờ luôn vậy rồi."
Kita cười một chút rồi nói tiếp. "Thật may là tụi nó đã chơi lên chuyên nghiệp. Sẽ có huấn luyện viên tử tế, còn có lịch trình và thời gian nghỉ kĩ càng nữa."
Lời anh Kita nói làm em nhớ tới buổi phỏng vấn với cựu học sinh Fukurodani. Đồng đội của Bokuto và những lần tự tập luyện, và câu nói, "Chắc điên điên một tí mới lên chuyên nghiệp được."
Lúc em còn đang nghĩ rằng "Thế hệ Quái vật" thực chất đúng nghĩa là một đám quái vật tụ họp, cánh cửa kéo khẽ bật mở.
Quái vật sao!?
"Con nghĩ như này có ngon không?"
Đương nhiên, không phải là quái vật, mà là bà của anh Kita bước vào với một khay đựng những miếng ohagi nhỏ và trà.
"Ăn đi nhé."
"Cháu cảm ơn ạ!"
Akane vỡ òa khi em cắn vào một miếng ohagi.
"Ngon quá! À, chắc là loại gạo trong mấy miếng ohagi này là…"
"Không phải gạo nếp đâu."
Cựu đội trưởng thẳng thắn nói, cầm miếng ohagi lên.
"Ăn ngon miệng nhé."
Khi cụ bà sắp sửa rời phòng, Akane nhanh chóng hơn, "Ừm-!"
"Ừm… bà có kỷ niệm nào về hoạt động CLB của anh Kita không ạ?"
Cụ bà đáp lại với một nụ cười, tay vẫn cầm khay.
"Bóng chuyền nhỉ? Đúng rồi… Bà từng tới Tokyo với áo len đan tay để cổ vũ. Nhưng bà không theo kịp. Bóng lẫn người di chuyển nhanh quá."
"Cháu hiểu mà, nhanh thật nhỉ."
"Nhưng được thấy Shin-chan vui vẻ cùng mọi người cũng rất tốt."
.
3.4. Miya Osamu / Ojiro Aran / Hakuba Gao
Chủ tiệm Onigiri Miya, Miya Osamu.
Tachibana Red Falcons (Hirakata, tỉnh Osaka), phân khu 1 V.League.
Chủ công, Ojiro Aran.
Tachibana Red Falcons (Hirakata, tỉnh Osaka), phân khu 1 V.League.
Phụ công, Hakuba Gao.
Tại Onigiri Miya, tỉnh Hyogo.
.
"Em chỉ gọi Aran-kun thôi mà."
Ojiro Aran ngồi trên quầy, bật cười khi nghe thấy tiếng chủ quán vọng ra từ trong bếp.
"Nhưng cái này là về 'Thế hệ Quái vật' mà? Thế càng nhiều người càng tốt chứ. Nên anh mang cả Gao-kun theo đây."
"Đừng có nói về người khác như thế chứ."
Osamu nói, đặt một đĩa cơm nắm thịt bò và cá ngừ trước Hakuba, người có vẻ thất vọng.
"Gao-kun to quá nên nhìn quán chật chội hơn hẳn."
"Hả? Làm như thể nó to lắm ấy!"
Khi mọi người đang cười, Akane, bị kẹp giữa Ojiro và Hakuba, thầm nghĩ.
Khi mình không thể phỏng vấn tuyển thủ Sakusa, mình đã buồn tới mức nghĩ rằng đi tận tới Osaka chẳng để làm gì, nhưng nhờ anh Miya Osamu giới thiệu mà mình được gặp nhiều người thật đấy.
"...May là em đã tới tận đây bằng chính tiền của mình!!"
"Ồ!"
"Tuyệt nhỉ!"
Hai cựu học sinh Inarizaki cười, và các khách hàng khác cũng vậy.
Akane nhìn lên Hakuba, người vừa ăn xong cơm nắm thịt bò, và lẩm bẩm đầy ngưỡng mộ, "Cơ thể này đúng là trời cho…"
"Ừ, chắc vậy."
Hakuba cắn vào một cái cơm nắm cá ngừ nữa trong khi nhìn xuống Akane. Có vẻ anh ấy sẽ ngoạm một miếng là hết cho xem… Trong khi em đang chăm chú, Ojiro đối diện xen vào, "Người ta hay nói thế đấy."
"Trời cho nhưng Atsumu với Osamu đẻ ra y hệt nhau. Trước khi vào sơ trung thì hai đứa còn chưa có cá tính riêng."
"Thật á?"
Sau khi cười một chút khi nghe thấy lời của Osamu, Akane nhìn xuống nắm cơm miso trong tay mình. Những hạt gạo lấp lánh đó là thứ anh Kita đã dành cả một năm để làm ra.
"...Nhưng hai anh chọn hai hướng đi khác nhau nhỉ."
"'Tsumu yêu bóng chuyền nhiều hơn một tí."
Akane đưa mắt tới Osamu, người đang cười sau quầy, suy nghĩ.
"Thế tức là… 'Thế hệ Quái vật' là những người cực kì mê bóng chuyền?"
"Tổng biên tập sẽ không đồng ý với cái đầu đề đó đâu nhé!"
Akane bị Ojiro trêu, giật mình đánh rơi nắm cơm xuống đĩa.
"E-Em bị giật mình…"
Sau khi xin lỗi Akane, Ojiro nói, "Người ở Tokyo không quen bị trêu nhỉ."
"Atsumu có Osamu đấy thôi. Có người cạnh tranh cùng cũng tốt, dù đánh nhau suốt ngày."
"Em có ai để cạnh tranh cùng đâu?" Hakuba ẩn ý, "Nhưng vẫn mạnh," và Ojiro phản lại, nhét thêm nắm cơm nữa vào miệng.
"Lực tay của Hoshiumi-kun hơn cậu đấy."
"Anh vừa nói gì cơ anh Ojiro!? Em không nghe nhầm đúng nhỉ. Anh nói gì cơ? Ai hơn em cơ!? Nói đi mà, sao lại làm lơ em!"
"Vẫn cạnh tranh đấy thôi."
Nhìn Osamu đang cười khoái chí, Akane băn khoăn. Bây giờ mỗi người đã có một hướng đi khác nhau, anh em Miya không cạnh tranh nữa. Em cũng muốn ăn thêm cơm nắm, nhưng xui xẻo thay là lại no mất rồi, giá như dạ dày em to hơn…
.
3.5. Hanamaki Takahiro / Watari Shinji
Hanamaki Takahiro, làm việc ở công ty quảng cáo.
Watari Shinji, làm việc tại thủy cung (Kanagawa).
Tại quán cà phê trong thủy cung, tỉnh Kanagawa.
.
Khá lâu sau cuộc phỏng vấn ở Miyagi hồi đầu năm, khi hoa đào bắt đầu nở, em nhận được một cuộc gọi từ Kyotani, tuyển thủ thuộc Sendai Frogs.
Kyotani đã thực sự liên lạc với đồng đội cũ. Chắc hẳn là tìm lại thông tin liên lạc của đàn anh đàn em trong lúc bận rộn công việc lẫn bóng chuyền khó lắm. Để đáp lại công sức đó, Akane thề là sẽ phỏng vấn thật thành công, nên em tới để gặp họ.
Hanamaki Takahiro giải thích trong khi liếm kem.
"Anh nhận được cuộc gọi từ Yahaba. À, Yahaba là đàn em dưới anh một lớp. Nó nói là có người tìm Oikawa. Ban đầu anh nghĩ là thám tử hay gì nên từ chối, xong mới giải thích là không phải."
"Thế Kyotani hỏi Yahaba, xong Yahaba gọi bọn mình ạ?"
Watari Shinji, dưới Oikawa và Hanamaki một lớp, còn là nhân viên thủy cung, nói trong khi uống cà phê đá. Hôm nay đáng ra được nghỉ, nhưng khi Hanamaki chọn thủy cung làm địa điểm phỏng vấn vì "muốn đi" thì cậu ta vẫn đồng ý. Chắc vì sức nặng của tiền bối nên mới không thể từ chối được.
Mà cũng không phải là Kyotani xông xáo vậy, mà là một cựu đồng đội tên Yahaba. Akane bắt đầu cuộc phỏng vấn, thầm nghĩ rằng một ngày em sẽ muốn cảm ơn Yahaba.
"Dạ, đầu tiên em muốn hỏi hai anh về tuyển thủ Oikawa ạ!"
Nhưng hai người họ lại nhìn nhau đầy bối rối.
"Bắt đầu từ đâu giờ…?"
"Ừa. Để anh hỏi Matsukawa phát.
Hanamaki nhắn gì đó trên điện thoại, giải thích cho Akane rằng "Matsukawa là một thằng bạn quen làm ở quê ấy mà", rồi gửi. Có ngay câu trả lời.
"Haha, cậu ta nói, 'Chắc nó không về Nhật đâu.' Khả thi nhưng đáng sợ ghê."
Em hỏi Hanamaki đang cười sằng sặc.
"Ý anh 'Không về Nhật đâu' là sao ạ?"
"Chắc nó lập gia đình bên Argentina luôn rồi, hay lên làm tổng thống luôn? Tại sao nhở!? Chắc nó sẽ làm thế đấy."
"Đúng nhỉ. Anh ấy là kiểu người hành động không đoán trước được…"
Thấy hai người họ gật đầu nhìn nhau với vẻ mặt nghiêm túc, Akane nhớ lại nội dung email em đã nhận từ Oikawa. Chắc chắn anh ấy là một người mình không thể hiểu hết được.
Hanamaki nói tiếp, nhai phần ốc quế.
"Là một thằng nhóc ghét thua cuộc ấy mà. Sẵn sàng làm bất cứ cái gì để thắng nữa."
"...Ể, cả mấy trò lén lút nữa ạ?"
Cả hai người cười Akane.
"Không, không, chỉ là tập như điên thôi. Nhìn thế nhưng nghiêm túc lắm. À, còn xấu tính nữa."
"Nói sao nhỉ, cậu ta, đáng sợ lắm, đầy áp lực luôn."
"Đúng rồi. Nếu có người như thế trong đội thì phải theo ý thôi."
Theo như cách đồng đội cũ nói, Oikawa có vẻ hơi đáng sợ. Nhưng khi được hỏi, Hanamaki phủi đi ngay.
"Không, vô tư lắm."
"Haha, nhưng em không nghĩ có ai nhạy cảm và chú ý tới môi trường như vậy đâu."
Lời của Wataru làm Akane nhớ tới buổi phỏng vấn ở Miyagi. "Tuyển thủ Kyotani nói mình tiếp tục chơi bóng chuyền vì tuyển thủ Oikawa."
"Ừa. Oikawa không đánh kẻ chạy đi, cũng không đánh kẻ chạy lại. Chắc cậu ta thích cái việc là người thuần hóa thú dữ thôi mà!"
Hanamaki cuối cùng cũng ăn xong kem, chà tay lên áo khoác mà nói, "Ăn xong kem lạnh người thật đấy." Thấy vậy, Wataru vừa nói vừa cười.
"Anh Oikawa thẳng thắn thật nhỉ? Nhưng cũng có mấy cái ám ảnh kỳ lạ nữa."
"Hahahaha, đúng. Không thích cả Ushiwaka lẫn Kageyama."
"Vậy sao ạ?"
Mình không thấy được rằng họ ghét nhau từ cuộc phỏng vấn với tuyển thủ Kageyama, nhưng cũng bất ngờ ghê.
Hanamaki vui vẻ cười.
"Anh không nghĩ nó sẽ chết trước khi đánh bại Kageyama đâu. Chắc sẽ làm ma ám hồn sân đấu đấy."
"Ám ảnh ghê lắm."
Watari cười cay đắng, và điện thoại của Hanamaki lại reo.
"À, là Matsukawa. Cậu ta nói, 'Chắc chắn cậu ta sẽ làm trò gì đó, nên khôg cần theo kĩ quá.' Anh đồng ý."
"Em hiểu rồi. Sự hiện diện của anh ấy cũng hơi phiền."
Watari gật đầu.
"...?"
Em càng nghe thì thấy càng bí ấn, nhưng Oikawa là kiểu người thế nào…? Hanamaki vô tư cười với một Akane đang nghiêng đầu băn khoăn.
"Nhưng mà cậu ta không phải loại người tự dưng biến mất đâu, nên cứ quan sát thôi. Sẽ ngoi lên ở đâu đó cho xem."
Qua cửa số lớn, em có thể thấy Thái Bình Dương rộng lớn bên ngoài chiếc bể bơi mà những chú cá heo đang nhảy.
Em cười một chút, tưởng tượng ra hình ảnh Oikawa ngoi lên từ biển khơi.
.
3.6. Iwaizumi Hajime
Huấn luyện viên thể hình (sống ở California), Iwaizumi Hajime.
Phỏng vấn online.
.
Ở đầu bên kia, Iwaizumi Hajime vẫn đang ở ngày hôm qua. Chênh lệch múi giờ với California là 16 tiếng.
"Anh muốn trở thành huấn luyện viên, nhưng sao anh lại sang Mỹ?"
Khi hỏi qua màn hình máy tính, Iwaizumi nhìn thẳng vào Akane và trả lời.
"Vì có một người anh tôn trọng ở đây. Anh học cơ bản ở đại học Nhật rồi, nhưng muốn qua Mỹ để học được những cái thực tế hơn."
Chất giọng rõ ràng của anh ấy thể hiện rõ tính cách thật thà của mình.
"Mục tiêu của anh rõ ràng quá. Với cả, huấn luyện viên đó là ai thế ạ?"
"Tên ông ấy là Utsui Takashi, là cựu vận động viên bóng chuyền. Anh đã đọc sách và học hỏi từ ông ấy từ thời cao trung rồi. Với cả ông ấy là bố Ushiwaka nữa."
"Dạ? Ể, à… vâng, anh ấy có nói ạ! Là huấn luyện viên ở nước ngoài…! À, em hiểu rồi! A, em chưa hỏi kĩ!!"
Iwaizumi gọi Akane, người vừa có vẻ gục ngã trước máy tính.
"Này, em ổn không đấy?"
"Em xin lỗi, em ổn ạ. Chắc tại đang trong phòng, nhưng em hơi mất tập trung một tí…" Em nhìn lên, nói, "Em cũng sẽ tìm đọc sách nữa ạ," Akane ghi chú lại.
"Tuyển thủ Oikawa cũng tới Argentina một mình, và có vẻ hai anh đều không ngần ngại đưa ra quyết định. Có thể nói hai anh đều rất thẳng thắn và thật thà nhỉ."
Mắt Iwaizumi đột nhiên sáng lên.
"Ưm, sao vậy ạ?"
Khi em hỏi, Iwaizumi trả lời với một vẻ nhăn nhó.
"...Nói anh không bị ảnh hưởng bởi cậu ta là sai, nhưng anh không bắt chước cậu ta đâu đấy."
Tinh thần cạnh tranh mạnh quá. Sau khi chuyển từ tuyển thủ sang huấn luyện viên, có vẻ tinh thần chiến đầu của một ace vẫn không biết mất.
"Mà với cả, tuyển thủ Oikawa là người như nào thế ạ? Theo như đồng đội cũ nói…"
Trong lúc em đang nói, Iwaizumi xen ngang.
"Là một thằng rác rưởi."
"Ể?"
Hàm Akane như rơi xuống. Em hỏi lại, nghĩ rằng chắc mình nghe nhầm hay máy tính bị lỗi, nhưng anh ấy chỉ lặp lại "thằng rác rưởi" vừa chậm rãi vừa nghiêm túc.
"Ừm… Dạ, em hiểu rồi, em cảm ơn. Thì…"
Lúc em định thay đổi chú để, Iwaizumi tiếp tục.
"Là một thằng rác rưởi, nhưng là một chuyền hai tuyệt vời."
Người vừa rác rưởi vừa xấu tính, nhưng là chuyền hai tuyệt vời.
Mình không hiểu. Mình chịu, nhưng hình như ai ở Seijou cũng nói xấu tuyển thủ Oikawa. Anh ấy là loại người như nào vậy chứ? Akane băn khoăn, rồi đưa ra quyết định.
Không, không thể bỏ cuộc bây giờ được!
Chưa gặp thì chưa biết!
Mình sẽ mong chờ một ngày tuyển thủ Oikawa ngoi lên và mình có thể mặt đối mặt nghe anh ấy nói.
Nghĩ trong đầu, Akane hỏi câu cuối cùng.
"Anh muốn trở thành một huấn luyện viên thế nào vậy, anh Iwaizumi?"
"Một huấn luyện viên mà sẽ không để các tuyển thủ của mình bị lạc hướng. Vận động viên thích làm mấy trò điên rồ lắm. Dù có bất khả thi thì cũng không nhận là bất khả thi đâu. Nên anh muốn trở thành một người có thể nhận thấy được điều đó và hiểu được nó. Với cả huấn luyện trong thời kì đang phát triển cũng là một vấn đề nữa."
"Quan trọng thật nhỉ."
Akane gật đầu, nhớ lại những gì Kita đã nói trong buổi phỏng vấn ở Kansai. Biểu cảm của Iwaizumi lúc anh tiếp tục nói truyền tải vẻ đáng tin cậy của một cựu ace, dù là qua máy tính.
"Vì mỗi người đều khác nhau, nên có một cách riêng phù hợp với từng người. Anh muốn có khả năng nhìn nhận tình trạng của mỗi tuyển thủ về cả mặt thể chất lẫn tinh thần, và kiến thức để đề ra phương pháp huấn luyện phù hợp nhất."
.
3.7. Kindaichi Yutaro / Kunimi Akira
Nhân viên công ty điện lực (tỉnh Saitama), Tamaden Elephants, phân khu 2 V.League.
Phụ công, Kindaichi Yutaro.
Nhân viên ngân hàng Thập Nhất (tỉnh Miyagi), Kunimi Akira.
Trong một quán cà phê ở tỉnh Saitama (Kunimi tham gia online).
.
Sau buổi tập tối, Kindaichi Yutaro bắt đầu nói chuyện điện thoại, vừa nghĩ vừa lẩm bẩm.
"Thật ra, tớ không nghĩ anh Oikawa làm khó tớ… cho lắm. Sau khi anh ấy tốt nghiệp, tớ nhận ra khả năng thật của mình… một xíu, chắc vậy."
Từ chiếc điện thoại trên bàn, có thể nghe rõ tiếng cười của Kunimi Akira.
"Đấy là xúc phạm anh Yahaba đấy!"
"Ý tớ đâu có như thế!"
Kindaichi phản lại Kunimi, người vẫn đang cười qua màn hình.
Kindaichi và Akane đang ngồi đối diện trong một phòng riêng của quán cà phê, nhưng Kindaichi đang nói chuyện với điện thoại còn Akane thì với máy tính.
Trong khi nói chuyện về hồi cao trung, Kindaichi nói, "Nếu có Kunimi ở đây cùng thì tốt quá…" và thế là Kunimi, vốn sống ở Miyagi, tham gia online. Đến mức cậu ta còn tìm rồi đặt sẵn một phòng riêng có Wi-Fi trong quán cà phê
"Nhiều thành viên nổi bật của 'Thế hệ Quái vật' đến từ tỉnh Miyagi. Hai người nghĩ sao về việc đó?"
Khi hỏi qua màn hình máy tính, Kunimi trả lời ngay lập tức.
"Anh Oikawa từ chối Shiratorizawa còn Kageyama thì tới Karasuno nhỉ?"
"Hở? Ý cậu là sao?"
Kindaichi nghiêng đầu.
"Thế nên tụi mạnh mới không ở chung một chỗ. Nếu cả đám đều ở Shiratorizawa, mấy trường khác sẽ không thắng nổi, thế nên sẽ không có động lực nữa."
"Đúng thật nhỉ…"
Kindaichi gằn giọng, và Kunimi vừa nói vừa mỉm cười.
"Mối quan hệ tệ hại giữa anh Oikawa với Ushiwaka, và giữa Kageyama với cậu có lợi cho cậu phết đấy."
"Hả…! T-Tớ không…! Tại sao lại là tớ!"
Kunimi nói tiếp, làm lơ Kindaichi.
"Ai cũng trở nên mạnh hơn nhờ ai đó ở một đẳng cấp khác mà? Bọn mình thì có anh Oikawa trong đội, còn Karasuno có Kageyama."
"Hinata cũng đỉnh mà?"
Kunimi chặn lại.
"Không có Kageyama thì chỉ là tay mơ thôi. Cậu nhớ trận hồi sơ trung không?"
"Ừ thì đúng…"
Kunimi cười qua màn hình.
"Thì việc có xích mích tốt mà? Rốt cục thì mọi thứ vẫn tốt đẹp đó thôi."
"Đâu có!"
Chuyện cứ như thế, giữa một Kindaichi thật thà và một Kunimi miệng lưỡi sắc lẹm. Khi Akane nghe họ nói chuyện, em nghĩ về họ thời cao trung, sơ trung, và Kageyama.
Em tính hỏi về thời sơ trung, nhưng thứ tiếp theo em nghe được làm em câm nín.
"Tốt rồi, giờ có ghét nhau nữa đâu."
"Thì chắc vậy…"
"Thật hả?"
"G-Gì đấy? Thật mà! Sẽ chơi bóng chuyền cùng nhau nữa mà!"
.
3.8. Washio Tatsuki / Suna Rintaro / Komori Motoya
EJP RAIJIN (Thành phố Shizuoka, tỉnh Shizuoka), phân khu 1 V.League.
Phụ công, Washio Tatsuki.
EJP RAIJIN (Thành phố Shizuoka, tỉnh Shizuoka), phân khu 1 V.League.
Phụ công, Suna Rintaro.
EJP RAIJIN (Thành phố Shizuoka, tỉnh Shizuoka), phân khu 1 V.League.
Libero, Komori Motoya.
Sau trận đấu, trong phòng chờ tuyển thủ tại nhà thi đấu thành phố Shizuoka.
.
"Cảm ơn mọi người vì trận đấu vừa rồi với DESEO Hornets ạ!
"Không có gì!"
Komori Motoya chính là người đã đứng lên mời em ngồi. Hai người còn lại cũng cúi đầu chào.
Thật tốt là mọi người đã dành thời gian nghỉ cho mình sau trận, dù mình biết họ chỉ muốn nghỉ ngơi luôn. Mình sẽ đáp lại bằng kết quả! Akane nói với ba người đối diện.
"Hiện tại em đang 'Theo chân Thế hệ Quái vật' nên em muốn nghe về thời cao trung của mọi người. Đầu tiên, mọi người nghĩ sao về việc được chú ý vì là 'Thế hệ Quái vật?'"
Em bắt đầu bằng một câu hỏi nhẹ nhàng, và Suna khẽ cười.
"Thì đấy là biệt danh."
Komori nói với Suna, người có vẻ không quan tâm lắm.
"Nhưng may là được chú ý rồi. Còn đỡ hơn là bị gọi là thế hệ thua cuộc nhỉ?"
"Thua cuộc tệ lắm."
Washio cười cay đắng, và Komori đáp lại, "Đúng còn gì?" rồi quay qua Akane.
"À mà, khi được gộp chung lại để chú ý đó, anh vẫn không muốn bị chìm nghỉm, nên anh sẽ cố gắng hết sức!"
"Ừm, chắc vậy."
Suna gật đầu.
Akane hỏi tiếp.
"Vì các anh đều đến từ những trường thường xuyên vào vòng toàn quốc, nên chắc hẳn các anh đã từng gặp nhau ở các giải đấu hay trại huấn luyện rồi, nên ấn tượng của các anh về đối phương hồi cao trung là như thế nào?"
"Ấn tượng, hả? Có tí nào không?"
Komori nhìn chằm chằm vào Washio bên cạnh.
"Nhìn nhiều thế thì cũng… Ở Fukurodani, dù Bokuto có đang trong trạng thái tốt hay không thì cũng rất nổi bật, nên chắc chỉ có ấn tượng với Bokuto thôi."
"Thế thì của Inarizaki là anh em nhà Miya."
Komori cười khi nghe hai người kia nói.
"Hahaha, mắt thường tự hút tới những thứ nổi bật mà."
"Cậu là libero đứng đầu cao trung mà?"
"Không, không chỉ thế đâu! Rốt cục thì ace như Sakusa vẫn nổi bật hơn mà."
Suna, người nãy giờ yên lặng lắng nghe Komori và Washio nói chuyện, nhấp một ngụm người trong bình và nói.
"Bây giờ chỉ cần đánh bại MSBY Black Jackal thôi."
Hai người kia quay qua nhìn Suna.
"Thế à."
"Nói vô tư vậy."
Trong ba người, có một tinh thần chiến đấu dần dần nổi lên, và Akane cảm thấy lạnh sống lưng. Cùng lúc đó, em cảm thấy như mình vừa được thấy tương lai không xa lắm.
Đồng đội cũ trở thành kẻ thù. Và khi nhắm tới sàn đấu thế giới, họ sẽ lại trở thành đồng đội. Mình chắc chắn sẽ theo dõi quá trình đó với chính đôi mắt này!
.
3.9. Haiba Lev
Người mẫu, Haiba Lev.
Trong sảnh khách sạn ở Tokyo.
.
"Chưa bên truyền thông nào tìm anh để hỏi về hoạt động câu lạc bộ đâu đấy."
Lev ngả người xuống ghế sofa, cười trong khi đưa ống hút cốc sinh tố dưa lưới lên miệng.
"Anh Tendo cũng bảo em vậy…"
"Anh Tendo?"
Akane trả lời, tay chọc chọc viên kem trong cốc trà của em.
"Tendo Satori. Anh ấy kể cho em về thời gian trong CLB Bóng chuyền lúc anh ấy về Nhật hồi mùa đông. Miếng mochi đậu nành anh ấy giới thiệu cũng ngon lắm."
"Òa, anh ta cũng chơi bóng chuyền à. Anh có tới cửa hàng của anh ta lúc sang Paris cho một bộ ảnh đấy. Em còn đặt lịch hẹn Tendo Satori lúc ảnh về Nhật rồi nói về bóng chuyền! Buồn cười thật!
Tiếng cười của Lev vang vọng trong sảnh, làm mọi người chú ý tới. Có một số người hẳn đã để ý người đang cười to nhất kia là Haiba Lev rồi. Mà cách anh ấy cười cũng khá cuốn hút, thành ra cũng khá ngại…
Akane cắn môi để thấy bớt nhục, rồi hỏi.
"Lev, kỉ niệm đáng nhớ nhất của anh trong câu lạc bộ là gì?"
"Hừm, gì nhỉ?"
Lev cắn miếng dưa lưới trong cốc, chầm chậm nhắm mắt. Ký ức hồi thanh xuân dần dần tràn về.
"...Bị anh Yaku huấn luyện… Bị anh Kuroo mắng… Và rồi bị anh Kenma nói là anh ấy không thích mình…"
"Cái nào cũng tệ hết á!"
Akane chỉ có thể cười, và Lev mở bừng mắt.
"À. Không phải thế đâu."
"Thật ạ?"
"Ừ. Anh luôn nghĩ tại sao mấy người họ muốn anh làm nhiều việc thế. Rồi anh nhận ra rằng họ có kỳ vọng rất cao ở anh."
Akane lại cầm bút lên, chờ anh ấy nói tiếp.
Lev lại vắt chân và nói, "Và anh nghĩ việc được kỳ vọng làm này làm kia cũng tốt."
.
3.10. Yaku Morisuke
Tigr Ekaterinburg, Super League Nga.
Libero, Yaku Morisuke.
Phỏng vấn online.
.
"Ai mong chờ gì ở thằng Lev chứ!"
Loa không theo kịp với giọng của Yaku, nên âm thanh bị bóp méo.
"Nó tệ đến mức anh chỉ cho luyện tập thôi đấy!"
Đằng sau Yaku vẫn đang sa sả mắng Lev, hiện ra hình ảnh khu ký túc xá, nơi mà bầu không khí hơi khác với Nhật Bản, cho ta cảm giác như thể đang ở một đất nước xa xôi. Nhìn qua màn hình, mọi thứ trông có vẻ khác, và có một đường ống dẫn dày gắn vào tường. Khi hỏi, ống đó là ống sưởi, và "Không có nó là anh chết cóng đấy."
Akane đổi chủ đề trong khi táy máy điều chỉnh loa.
"Nga thế nào ạ?"
Yaku cười.
"Ai cũng trên hai mét hết."
"Hể-"
"Nhưng quen với chiều cao đó là điều tốt."
"Tốt ạ?"
"Ừ. Nếu cứ đi tiếp thì sẽ đối mặt với thế giới thôi. Chuyện đó chỉ là vấn đề thời gian thôi còn gì?"
"Thế giới…"
Ai mà mình phỏng vấn cũng đang hướng tới những mục tiêu thật cao. Akane hỏi tiếp.
"Từ khi nào mà anh bắt đầu để tâm tới thế giới thế ạ?"
"Khi nào á…? Luôn luôn rồi, chắc vậy?"
"Ể, từ hồi còn ở Nekoma á?"
Bất ngờ vì câu trả lời, em quay lại tông giọng tên "Em gái của Yamamoto" và thêm, "vậy… sao?" vào cuối câu.
"Ừ. Ngay từ đầu anh đã, nói sao nhỉ, như karaoke ấy."
"Karaoke ạ!?"
Trong khi em còn băn khoăn giữa về liên hệ giữa Nga và karaoke, Yaku nói tiếp.
"Có một bài hát thì em sẽ muốn được 100 điểm đúng không?"
"Hả? Vâng, nếu có thì có lẽ em sẽ muốn được 100."
"Nếu được điểm cao thì lần sau anh sẽ chọn một bài hát khó hơn."
Hiểu rồi. Hiểu rồi.
"Cũng thế thôi. Anh muốn đánh bại người mạnh nhất có thể, và nếu thế thì anh phải là người mạnh nhất. Thế nên giờ anh mới ở Nga đây."
"..."
Yaku bật cười khi Akane im lặng, vẫn đang viết dở "karaoke" trong sổ.
"Em nhìn như thể chả hiểu anh nói gì ấy!!"
.
3.11. Hinata Shoyo
MSBY Black Jackal.
Đối chuyền, Hinata Shoyo.
Trước trận đấu, trong phòng chờ nhà thi đấu tỉnh thuộc Tokyo.
.
"Em đã gặp được những ai rồi?"
Hinata hỏi Akane, và em cầm bút trong tay, hồi tưởng lại sáu tháng vừa qua.
"Đầu tiên là tuyển thủ Ushijima và tuyển thủ Kageyama, rồi mọi người ở Nekoma và vài anh ở Fukurodani… Ở Miyagi thì các anh ở Karasuno, cả giáo viên và huấn luyện viên. Và cả hai thành viên của tường sắt Date Tech…"
Hinata bắt đầu trở nên hào hứng.
"Anh Aone và mọi người á? Lâu lắm anh chưa gặp đâu, anh vẫn muốn đấu với anh ấy lắm! Chắc chắn trình chắn đã lên rồi!"
"À, em không gặp được anh Azumane với anh Nishinoya từ Karasuno. Em không biết hai người họ ở đâu hết."
"Lâu lắm rồi anh cũng chưa gặp anh Nishinoya! Nhưng chắc anh ấy vẫn ở Trái Đất, nên sẽ có ngày gặp được đấy!"
Trái Đất-
Akane, giờ đã thành khách quen của mấy chuyến xe đêm, chóng mặt trước tầm cỡ vụ này, nhưng em cố thuyết phục bản thân rằng đó hẳn là chuyện bình thường của "Thế hệ Quái vật" giờ đã lan ra thế giới, và nói tiếp.
"Với cả tuyển thủ Oikawa không muốn được phỏng vấn…"
"Anh Oikawa á? Anh có gặp ở Brazil đấy?"
Anh ấy nói như thể đã gặp trong cửa hàng tiện lợi, và mình đáp, "Ồ thế ạ?" rồi định chuyển chủ đề, nhưng mình vội hỏi lại, "Ơ, tại sao ạ!?"
"Thì thế đó! Hình như có trại huấn luyện ở Brazil. Ngay đấy ấy mà."
"Ngay đấy" nghe như thế "thành phố bên cạnh" hay "trường bên", và Akane cảm thấy mình phải sửa lại định nghĩa của mình về "thế giới". Khó lắm, nhưng phải vậy thôi. Nếu đã theo chân "Thế hệ Quái vật", thế giới cũng chỉ là một sân đấu thôi.
Chắc vì tính cách cởi mở thân thiện của Hinata nên mọi thứ nghe vô cùng thật thuộc. Cũng vì vậy nên bầu không khí như thể đang nói chuyện bình thường hơn là phỏng vấn.
"Hôm nọ em có hỏi tuyển thủ Kageyama về ấn tượng của anh hồi cao trung…"
"Cậu ta kiểu, 'Dở tệ!', đúng không? Sao cũng được!"
Sau khi vừa nói vừa bắt chước vẻ mặt của Kageyama, Hinata cúi đầu nói, "Anh xin lỗi vì cách cư xử của cậu ta."
"À, không, không sao đâu ạ."
Akane cười, hỏi thẳng.
"Sao anh mạnh vậy được ạ, tuyển thủ Hinata."
"Anh là kiểu người còn có thể mạnh hơn nữa đó."
Hinata làm vẻ mặt quyết tâm, và Akane thật thà đáp lại, "Em cũng nghĩ vậy," rồi hỏi nghiêm túc hơn.
"Hãy nói cho em thứ gì đã cho anh động lực phát triển tới vậy đi ạ."
"Động lực?"
Hinata nhặt quả bóng dưới sàn và quay nó trong hai tay.
"Anh không chắc có gọi là động lực được không."
"Không sao ạ."
Khi Akane gật đầu, Hinata nói như thể đang sống lại ký ức khi đó.
"Khó chịu lắm, nhưng đúng như Kageyama nói, anh dở tệ. Nếu nói lý do thì chắc vì anh còn nhiều thiếu sót…"
"...Chiều cao ạ?"
Khi em hỏi, Hinata bật cười.
"Đúng rồi, nhưng anh cũng thiếu tập luyện, kinh nghiệm, huấn luyện viên, đồng đội nữa. Không thể nào mà mạnh được."
Anh ấy nhìn trái bóng mà nói tiếp.
"Anh đã rất vui khi có được hết những thứ đó khi lên cao trung. Nè, anh được làm tiền bối đó! Nhưng vẫn còn nhiều thiếu sót lắm."
"Anh nghĩ mình thiếu gì vậy?"
"Mọi thứ! Anh đã phải cải thiện kỹ thuật, thể chất, mọi thứ mới có thể lo được việc trên sân."
"Mọi thứ ạ?"
Hinata gật đầu liên tục.
"Hồi sơ trung và khi anh mới lên cao trung, anh nghĩ mình cứ biết nhảy là sẽ ổn thôi! Nhưng anh nhận ra thế là không đủ. Rồi phải nhờ hết vào Kageyama. Nếu chỉ thiếu sót một chút thì sẽ không sẽ đứng trên sân đấu sau này được."
Mình nghĩ anh ấy nói đúng.
Để một cầu thủ nhỏ con tiếp tục chiến đấu, mọi thứ ngoại trừ thể chất phải hơn hẳn các tuyển thủ khác. Chuyên nghiệp khác với thời cao trung. Trong một sân đấu nơi mục tiêu chỉ có chiến thắng, những tuyển thủ không thể chiến thắng là không cần thiết.
Hinata nhìn thẳng vào Akane và nói.
"Chỉ có người thắng mới được ở lại trên sân, nên anh phải trở nên mạnh hơn. Không thắng thì sẽ không được ở lại."
"Vậy ra bí mật của tuyển thủ Hinata là có động lực nhỉ."
Ngay khi em tóm tắt lại, nụ cười của Hinata tan biến.
Hả? Thô lỗ lắm sao… Mình tự băn khoăn, nhưng có vẻ là lo thừa.
Biểu cảm của Hinata vẫn sầu khổ, và anh ấy tự cười khổ cho bản thân.
"...Nếu được nói là mình dở tệ thì sẽ tự động có động lực hả? Tại sao mấy người lạnh lùng như Kageyama với Tsukishima phải ở chung đội??"
"Nhưng nó đã làm anh mạnh hơn mà!"
"...Không biết ơn nổi luôn á."
Nhưng-
Lúc Akane cười trừ, em nghĩ thầm. Có thật thà hay không, động tác của Hinata vẫn thể hiện rõ dấu ấn của động đội. Những ngày họ ở cùng nhau và xa nhau hẳn là rất rõ ràng với anh ấy khi anh ở trên sân đấu.
"Em rất mong chờ thành công của tuyển thủ Hinata ở Nhật Bản, không, cả thế giới ạ!"
"Ừ, anh cũng mong chờ lắm!"
Sức mạnh sẽ cho bạn thêm lựa chọn, trao cho bạn sự tự do.
Những con quái vật này đang thèm khác sức mạnh. Để mạnh hơn, họ sẽ tìm tới các đối thủ. Không phải khi nào việc đó cũng sẽ ấm áp nhẹ nhàng. Cũng sẽ có những lúc thế giới vô cùng tàn nhẫn.
Nhưng nó không lúc nào cũng tàn nhẫn. Những người muốn vươn tới đỉnh cao mới đều có chung một suy nghĩ, như là trái bóng.
"Mục tiêu của anh trong tương lai là gì, tuyển thủ Hinata?"
"Đỉnh nhất thế giới!"
Khuôn mặt anh ấy đã sáng lên, cùng một bầu không khí đầy hăng hái.
"Nhưng giờ Kageyama vẫn đứng trước…"
"Tuyển thủ Kageyama tháng chín là sẽ qua Ý rồi."
"Serie A thật là…"
Akane bật cười trước khuôn mặt buồn bã của Hinata và nói.
"Em rất mong chờ ngày hai anh đứng chung sân đấu với thế giới đấy ạ!"
"Nhưng anh cũng muốn đánh bại Kageyama!"
A, cảm giác này!
Dù là phía nào của tấm lưới, họ vẫn muốn đánh bại đối phương. Chỉ cần đối thủ còn đứng trước đó, họ vẫn còn-
Đúng rồi.
Họ gặp được bóng chuyền, và cùng lúc gặp được một đối thủ xứng tầm. Tham vọng chiến đấu vì sức mạnh của họ ập tới như một cơn sóng, và giờ, "Thế hệ Quái vật" đã chính thức trình làng thế giới, và-
Ngay khi đáp án sắp sửa hiện lên, một nhân viên tới gọi Hinata.
"Tuyển thủ Hinata, đi thôi ạ."
"Vâng."
Trận đấu sắp bắt đầu rồi.
Em hỏi Hinata khi đứng lên.
"Anh sẽ làm gì khi đã đỉnh nhất thế giới?"
"Anh sẽ thắng nhiều huy chương vàng hơn nữa!"
Những con quái vật đói khát sẽ không bao giờ thấy thỏa mãn.
Họ sẽ nhảy xổ vào thế giới, đúng như tham vọng mạnh hơn của mình. Và khi đụng phải vật cản, họ sẽ làm lại lần nữa để chạm tới những đỉnh cao hơn nữa. Có thể sẽ xuyên thủng bức tường, có thể sẽ được đồng đội với tới để kéo lên, và cũng có thể được đồng đội chìa tay tới.
Mình muốn tiếp tục quan sát họ trong quá trình ấy, với chính đôi mắt này, mãi mãi.
"Thế em sẽ tiếp tục đưa tin ạ!"
"Chụp ảnh ngầu vào nhé! Ảnh đó!"
"Em sẽ thật chăm chỉ ạ!"
"Anh đi đây nhé!"
Hinata chạy đi.
Trận đấu sắp bắt đầu rồi.
Hôm nay ai sẽ thắng đây? Người mạnh hơn sẽ thắng. Ai mạnh hơn? Để trận đấu quyết định thôi. Tiếng còi vang lên. Kẻ thù, đồng đội, người chung ý chí, người có thể không cùng đoàn kết lại và hướng tới sân đấu!
Trận đấu bắt đầu rồi.
Chiến đấu nào, cùng tận hưởng nào.
Tiếp tục chơi bóng chuyền nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
