Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 13: Theo chân thế hệ quái vật - Buổi phỏng vấn thứ nhất: Chuẩn bị - Phủ sóng Tokyo

Buổi phỏng vấn thứ nhất: Chuẩn bị - Phủ sóng Tokyo

1.1. Mở đầu

Hai bàn tay nắm chặt đang run lên.

Cảnh vật ngoài cửa sổ chẳng lọt vào trong ánh mắt của Yamamoto Akane, người đang ngồi trong chuyến tàu cao tốc về Tokyo. Thứ hiện lên trong đầu em chỉ có trận đấu vừa kết thúc - trận đấu vừa Schweiden Adlers và MSBY Black Jackal tại nhà thi đấu Kamei Arena Sendai.

Không khí rộn rực của khuôn viên vẫn còn đó, làm em chẳng thể yên lòng.

"Haa…"

Chẳng thể cưỡng lại nữa, Akane hít sâu và quyết định: "Em nhất định sẽ theo chân họ!"

"Hả? Theo chân gì cơ?"

Trong chỗ ngồi bên cạnh, Enaga Fumi, một phóng viên nhà nghề của Tạp chí Bóng chuyền, ngưng tay trên bàn phím.

"A, em xin lỗi vì đã làm phiền!"

"Không sao, chị cũng định nghỉ chút." Enaga đóng máy tính và hỏi: "Sao? Em định theo chân cái gì?"

"Thế hệ Quái vật!" Mắt Akane sáng lên. Em nắm chặt tay và nói tiếp. "Em nghĩ thế này:"

Trong lịch sử bóng chuyền của Nhật Bản, chắc chắn đã có những cầu thủ rực rỡ như vì sao, và được truyền miệng như những "huyền thoại". Bất cứ khi nào có một chiến thuật hay kỹ năng đi ngược lại lẽ thường, bóng chuyền sẽ tiến hóa theo từng phút giây.

Dẫn đầu đoạn lịch sử đó, ngay lúc này, là những cầu thủ đầy tài năng xuất hiện cùng một lúc. Em được ban phước mới có cơ may được đứng đó. Để không bị lãng quên, cũng không được lãng phí, em muốn theo sát họ.

Nói vậy chứ, vì Akane vẫn còn cả quãng đường dài tới Tokyo, em cứ nói tiếp mãi thôi.

Tới tận bây giờ, mỗi lúc nói về bóng chuyền với bạn bè trên trường, bầu không khí cứ chùng hẳn xuống. Hay đúng hơn, như thể mọi người đều không theo kịp, nhưng bây giờ thì phản ứng của mọi người còn hào hứng hơn cả cô. Thật may mắn khi được ở trong một môi trường như thế này.

Đương nhiên, Enaga, người đã phỏng vấn vô số cầu thủ, không chỉ có kiến thức và sự nhiệt tình. Chị ấy giỏi lắng nghe, cũng giỏi đặt câu hỏi. Chị cũng không quên việc hỏi lại sau khi để Akane lảm nhảm về điều mình định làm.

"Và rồi? Em không định chỉ đến xem mỗi mấy trận đấu, phải không?"

"…!"

Người Akane run lên vì hào hứng, rồi em tuyên bố.

"Em muốn nghe câu chuyện của mọi người. Và rồi, em muốn biết sao họ trở nên như hiện tại hay họ đã được làm chính mình như thế nào!"

Mình muốn nghe hết; mình muốn biết hết.

Bởi vì mình đã quan sát họ bằng chính đôi mắt này, và trong tương lai, mình vẫn sẽ dõi theo họ. Mình sẽ tiếp tục theo chân Thế hệ Quái vật, và sẽ tìm ra bí mật của họ!

"Tức là em muốn phỏng vấn hả?"

Akane gật đầu trước câu hỏi của Enaga.

"Em có đến xem giải Mùa Xuân, năm mà Thế hệ Quái vật đã cùng tụ họp, em đã được thấy bằng chính đôi mắt này! Nhớ lại hồi đó, không chỉ có các cầu thủ, mà cũng có đồng đội và những người khác… Em muốn gặp và nói chuyện với tất cả mọi người!"

"Nếu em viết về các cầu thủ, chị nghĩ em có thể làm một góc nhỏ, nhưng với những người có liên quan, chắc sẽ phải khác đi chứ?"

Enaga - người đã có kinh nghiệm - nghĩ ngay tới mặt trái của việc này, nhưng ước mơ của Akane lại không vừa với một góc nhỏ.

"Một góc… một trang… Không, thêm nữa… Em nghĩ sẽ đủ để viết một quyển sách đấy!"

"Thế hơi quá rồi… nhưng có vẻ hay. Chị sẽ giúp em."

"Nhưng vấn đề là…"

Sự hào hứng của Akane tan đi.

"Gì?"

"Dù cho em có thể lắng nghe câu chuyện của các cầu thủ và mọi người khác… với một sinh viên đại học chỉ đang thực tập tại nhà xuất bản, em không biết sắp xếp sao nữa…"

Nhìn sang thân hình nhỏ bé của Akane, Enaga cười.

"Thế thôi hả? Nếu là em, chẳng phải sẽ có người sẵn lòng giúp sao?"

"Hả?"

.

1.2. Kuroo Tetsurou

Liên đoàn Bóng chuyền Nhật Bản, Bộ phận Xúc tiến, Kuroo Tetsurou.

Trong một quán cà phê tại Shibuya, Tokyo.

.

"Cũng lâu rồi nhỉ, Đội trưởng Đội cổ vũ."

Kuroo Tetsurou đã đến quán cà phê tọa lạc tại tầng trệt của tòa nhà Liên đoàn Bóng chuyền, giờ đang chật kín do giờ cao điểm buổi chiều. Akane đứng dậy chào Kuroo, người đang bưng một khay cà phê.

"Cũng lâu rồi ạ! Cảm ơn anh vì đã dành thời gian cho em hôm nay."

"Tuổi trẻ cũng không tệ nhỉ?" Kuroo nheo mắt trước người đang cúi thấp đầu. "Anh đang tự hỏi là em cần gì đấy," anh nói, cầm cốc cà phê lên.

"À, thật ra thì, em có việc cần nhờ Kuroo-kun."

"Nếu anh làm được thì anh sẽ giúp, " Kuroo nhấp ngụm cà phê, nói với Akane.

"Em muốn phỏng vấn Thế hệ Quái vật!"

"Thế có nghĩa là em được ban biên tập nhờ à?"

Vì biết anh sẽ nói vậy. Akane trả lời như đã thuộc lòng: "Vì đây không phải là chuyện công việc nên em mới nhờ Kuroo-kun."

"Hả? Tức đây giống như khóa luận tốt nghiệp của em hả?"

"Em mới năm nhất, nên khóa luận thì hơi… em cũng phải suy nghĩ trước nhưng…"

"Thế, ý em là gì?"

Akane ngân nga từng ý nghĩ.

Không phải công việc. Cũng không phải khóa luận. Tuy chị Enaga đã nói, "Nếu là Kuroo thì sẽ giúp được mà nhỉ?" Akane cũng không biết có nên vậy hay không, dù sao em cũng chỉ là em gái của đồng đội cũ, nhờ vả anh với việc như thế thì… nhưng cứ chần chừ thì không được. Phải hơi được đã!

"Em muốn đó là công việc để đời của em! Không, em muốn biến nó thành một dạng sách, cho sau này ấy mà, và ban biên tập nói họ sẽ giúp nếu nó ra gì."

"Công việc để đời, hả… nhắm hơi quá rồi đấy."

"Em muốn phỏng vấn mọi người thuộc Thế hệ Quái vật! Kể cả Yaku-kun đang ở Nga nữa. Không chỉ các cầu thủ thôi đâu, thêm cả các nhân viên và người có liên quan nữa. Vì thế, em muốn nhờ Kuroo-kun giúp đỡ!"

Và rồi em lấy một bản kế hoạch ra khỏi tệp tài liệu. "Anh đọc đi ạ!" Em nói, chìa tay ra phía trước.

"Anh sẽ xem qua," Kuroo nói, lật giở bản kế hoạch. Rồi, sau khi đọc được một lúc, anh ngẩng đầu lên.

"...Em tự làm à?"

"Vâng. À, không, chị Enaga và mọi người trong ban biên tập có giúp chút."

"Mọi người kỳ vọng nhiều ở em lắm nhỉ."

Akane lắc đầu trước những lời đó.

"Không, em không giỏi thế đâu ạ!"

"Gì cơ, không giỏi ấy hả? Thế thì thôi nhé." Akane vội vàng chỉnh lại khi thấy Kuroo đứng dậy.

"Không! Ừm… em cũng vừa thôi nhưng em sẽ cố gắng hết sức."

Thấy mặt Akane đỏ bừng lên, Kuroo cười khì, ngồi xuống và gật đầu.

"Được rồi. Nếu thế thì anh sẽ hợp tác và cố hết sức mình."

"Cảm ơn anh nhiều ạ!"

"Nhưng đổi lại," đồng thời, Kuroo nở một nụ cười rộng tới mang tai.

"G-gì cơ ạ?"

"Em cho anh một chỗ quảng cáo được thì tốt. Với cả, bọn anh cũng đang tìm nhà tài trợ cho giải Trẻ. Không biết là ban biên tập có giúp được không…"

"Dạ!? Em… em mới chỉ đang thực tập…"

Bất ngờ trước mấy yêu cầu, em lập tức nhìn vào Kuroo. "Nhưng em sẽ trả ơn. Chắc chắn đấy ạ!"

"Anh cũng mong đợi lắm." Kuroo thẳng thắn trả lời, uống nốt cốc cà phê, rồi đứng dậy thật. Chắc là anh phải quay lại làm việc rồi. Rồi anh quay đầu lại, vẫy tay nói:

"À, bây giờ thì cứ nộp đơn đăng ký đi nhé. Lên mạng mà tải mẫu."

.

3. Ushijima Wakatoshi

Schweiden Adlers (Kodaira, Tokyo), phân khu 1 V.League.

Đối chuyền, Ushijima Wakatoshi.

Sau trận đấu, Tokyo, trong phòng chờ của nhà thi đấu.

.

Ngón tay em đang run rẩy. Ai ngờ được cuộc phỏng vấn đầu tiên lại là với "Nòng pháo của Nhật Bản" cơ chứ!

Mở cửa phòng nghỉ, một tấm lưng rộng đập vào mắt em. Đấy là Ushijima Wakatoshi, vừa mới thắng trận đấu với đội Tachibana Red Falcons. Dù chỉ nhìn từ đằng sau, em cũng cảm nhận được khí chất từ sức mạnh ấy tỏa ra. Akane hít sâu, tự tin cúi chào để bình tĩnh lại.

"Trận đấu tuyệt lắm ạ! Cảm ơn anh rất nhiều vì đã dành thời gian cho em."

"Không có vấn đề gì."

Akane nhắc lại những lời mình đã tập đi tập lại trong đầu cho một Ushijima đang lau mồ hôi:

"Anh đang tích điểm cho chiến thắng thứ tư liên tiếp rồi ạ?"

"Ừ. Nếu tôi nhớ đúng, buổi phỏng vấn hôm nay…"

"À vâng. Chủ đề là "Theo chân Thế hệ Quái vật!" và em muốn khám phá bí mật của sức mạnh đó bằng cách tìm hiểu từ hồi cao trung. Rất vui được làm việc với anh!" Akane cúi đầu.

"Tôi nghe từ liên đoàn rằng em là một phóng viên thể thao, còn có tương lai đầy hứa hẹn nữa," Ushijima nói.

"Dạ?"

Tim của Akane chợt đập nhanh. Họng em ứa nghẹn. Anh Kuroo nói cái quái gì vậy trời!! Bịa hơi cao xa quá cho một sinh viên rồi đấy?? Có hơi xấu hổ nhưng không thể chịu thua được. Đối phương là đại diện của Nhật Bản; phải tự tin mới theo được đến cùng. Mình là một phóng viên thể thao, có tương lai đầy hứa hẹn… sớm thôi!

"Vâng! Mong anh hãy chiếu cố ạ!"

"Rất vui được làm việc với em."

Rồi em ngồi xuống đối diện Ushijima, đặt máy ghi âm giữa hai người. Cuối cùng, cuộc phỏng vấn đầu tiên đã bắt đầu.

"Đầu tiên, lần đầu tiên tuyển thủ Ushijima tiếp xúc với bóng chuyền là…"

"Khi tôi còn nhỏ. Cha tôi đã dạy tôi."

"Từ cha mình…" Em nghiên cứu không đủ rồi… Akane ghi chép lại, nghiến răng hỏi: "Vậy cha anh cũng là vận động viên ạ?"

"Ông từng là vận động viên phân khu 2, giờ thì là huấn luyện viên bên nước ngoài."

"Em không biết ông từng dạy anh những gì nhỉ… có khắc nghiệt lắm không?"

"Không khắc nghiệt đâu. Ông chỉ nói, 'Mạnh lên.'"

"Khá đơn giản nhỉ."

"Những cầu thủ mạnh đều ở những đội mạnh. Và chúng ta sẽ mạnh hơn khi ở trong một môi trường mạnh." Câu trả lời của Ushijima rất rõ ràng và đầy khí phách, không chút do dự. Hệt như cách chơi của ảnh, Akane nghĩ.

"Học viện Shiratorizawa bất bại quả nhiên là môi trường tốt nhất tụ họp các cầu thủ mạnh nhỉ."

"Đúng rồi. Có rất nhiều cầu thủ ở đó; không chỉ cầu thủ mạnh. Trải nghiệm ở đấy là cho tôi biết thêm rất nhiều."

Akane đặt một quyển vở cũ lên bàn và giở qua. "Em đã xem các trận đấu của em trong hai lần anh tham gia giải Mùa Xuân. Từ năm nhất và năm hai, anh đã là trung tâm của một đội có sức mạnh áp đảo khiến đối thủ vụn vỡ."

Đấy là những ghi chép của em từ hồi đó. Quyển vở mà em đã viết hồi sơ trung đã tả tơi đi nhiều sau vô số lần bị em nắm chặt lấy giữa trận.

"Hai lần. Đúng rồi, chỉ có hai lần. Không bất bại lắm." Biểu cảm của Ushijima không thay đổi. Chẳng có cảm xúc đan xen vào, chỉ có sự thật.

Akane mở một quyển vở khác. Quyển này vẫn còn mới, và có thông tin về các đại diện trước đây của Miyagi mà Akane đã tìm hiểu và chép xuống để chuẩn bị phỏng vấn.

"Đối thủ tại chung kết của anh trong vòng chọn đại diện tỉnh Miyagi là Cao trung Aoba Johsai trong năm nhất và năm hai của anh. Ở năm ba, đấy là Cao trung Karasuno phải không ạ?"

Ushijima gật đầu.

"Tôi cũng muốn đấu với Aoba Johsai trong năm cuối cùng của mình. Và rồi, đánh bại Aoba Johsai và tiến tới vòng toàn quốc. Tôi đã tin rằng đội mình là đội mạnh nhất.

"Năm đó, Karasuno vẫn được coi như một đội yếu nhỉ."

"Ừ, giờ thì một người trong đó là đồng đội của tôi."

"Tuyển thủ Kageyama, phải không ạ?"

"Hồi đó…" Ánh mắt Ushijima lảng về quá khứ.

Akane, nghĩ rằng mình sẽ được nghe về Kageyama thời đó, cầm lấy bút và vươn người về phía trước. Thế nhưng, lại là một cái tên khác.

"Khi Oikawa nói "đàn em của mình", đấy là về Kageyama. Ngu ngốc nhưng mạnh mẽ - cậu ta nói vậy. Có lẽ cậu ta đã báo trước lần thua này của chúng tôi."

"Oikawa… Oikawa…" Akane đã tìm được thứ mình cần trong quyển sổ. "Là đội trưởng Aoba Johsai, phải không?"

"Cậu ta ở Argentina rồi."

Mình cũng muốn nói chuyện với "Oikawa ở Argentina"! Akane nghĩ, và khoanh tròn cái tên bằng bút đỏ. Lúc Akane đang nghĩ người đó là người như thế nào, một vận động viên cao ráo mở cửa và xuất hiện.

"Hết giờ rồi, đến giờ đổi chỗ rồi ạ."

Người vừa nói và bước vào là Kageyama Tobio.

.

1.4. Kageyama Tobio

Schweiden Adlers, Chuyền hai, Kageyama Tobio.

Sau trận đấu, Tokyo, trong phòng chờ của cầu thủ.

.

Akane cúi đầu và nói, "Cảm ơn anh rất nhiều!" với Ushijima, người vừa đứng dậy. Em chào Kageyama, người vừa bước vào.

"Tuyển thủ Kageyama, cảm ơn vì đã đến, em biết sau trận đấu thường mệt lắm."

"Không sao đâu."

Kageyama ngồi xuống chiếc ghế gấp trước Akane, không trò chuyện gì cả mà bắt đầu phỏng vấn.

"Em muốn hỏi về việc anh sang Ý năm sau, nhưng em có thể hỏi về lần đầu anh tiếp xúc với bóng chuyền không ạ?"

"..."

Trong một lúc, Kageyama giữ yên lặng, biểu cảm cũng không thay đổi. Rồi, hơi nghiêng đầu bối rối, anh trả lời:

"...Lớp hai? Ba?...Một???"

"...Vậy là khoảng hồi tiểu học. Vậy sao anh lại bắt đầu chơi bóng chuyền? Anh xem được một trận trên tivi hay sao ạ? Hay ai đó trong gia đình anh chơi?"

"Ông của anh có, ông huấn luyện một đội bóng chuyền nữ, và chị gái anh có đi theo."

"Vậy anh chơi cho một đội trẻ từ lúc học tiểu học, và sơ trung là Sơ trung Kitagawa Daiichi. Là một đội mạnh ở Miyagi nhỉ."

Nghe vậy, Kageyama hơi lo lắng và im lặng. Rồi, sau một khoảng lặng dài, anh quay đi, nhẹ nhàng trả lời:

"...Ừ."

Yên lặng… lâu dữ! Sao anh ấy lại quay đi cơ chứ!?

Không phải mọi khi anh ngầu lòi lắm à? Em nghĩ. Thấy được mặt trẻ con ấy của Kageyama là đủ để khuấy động Akane, người vẫn chưa quen lắm với việc phỏng vấn.

H-hả, anh ấy thực sự không muốn nói về mấy chuyện hồi sơ trung sao? Tự nhiên nếp nhăn trên mày anh ấy đáng sợ quá, làm gì đây… đổi chủ đề thôi… cao trung, nếu là về thời cao trung…!

Khi em vội vàng lật giở qua quyển sổ, Kageyama lên tiếng.

"Anh chưa đủ trưởng thành."

"V-vậy sao ạ."

Không biết chuyện gì đã xảy ra nữa… nếu mình tìm hiểu được về thời sơ trung của anh ấy, thì sẽ làm một bài phỏng vấn tuyệt lắm… nhưng mình không làm được! Chắc chắn mình không làm được! Anh ấy đáng sợ quá!

Akane bất lực chuyển chủ đề.

"Cuối cùng thì, cao trung là Cao trung Karasuno nhỉ. Cùng với tuyển thủ Hinata, hai người là nhân tố chính dẫn Karasuno tới vòng toàn quốc…"

"Không, đó là công sức của toàn đội," Kageyama phủ nhận, rồi tiếp tục: "Đó là một đội mạnh. Rất khó để đến được vòng toàn quốc nếu chỉ nhờ vào một cá nhân."

Không phải anh ấy hơi khiêm tốn quá với một cầu thủ tài ba với những đường chuyền đỉnh cao sao? Akane chợt nghĩ, nhưng đúng là Karasuno rất mạnh. Em biết vậy. Đội đó tập trung vào tấn công và chiếm ưu thế trên sân đấu. Thật sự rất mạnh.

"Phải rồi. Em xin lỗi vì đã thô lỗ," Akane nói và cúi đầu, rồi tiếp tục. "Ở Cao trung Karasuno, anh đã gặp Hinata Shouyou, hiện tại đang ở đội Black Jackal, nhưng tuyển thủ Hinata là một cầu thủ thế nào hồi cao trung vậy ạ?"

Khoảnh khắc Kageyama nghe thấy câu hỏi, vẻ mặt anh rũ xuống, như vừa bị ép nuốt phải một con bọ đắng nghét, và nói, "Cậu ta dở tệ."

Tuyển thủ Kageyama khiêm tốn phút trước đâu rồi?

"Em nghe nói tuyển thủ Hinata chỉ bắt đầu chơi bóng chuyền nghiêm túc ở cao trung…"

"Anh thắng trận sơ trung."

Sao anh ấy tỏ vẻ tự mãn vậy? Hay đúng hơn, mặt anh ấy tự nhiên giàu cảm xúc hẳn.

Vậy không phải là Kageyama không thích nói về thời sơ trung. Mình không hiểu lắm, nhưng dù sao, anh ấy chắc chắn là một người khó phỏng vấn. Vậy nên, chỉ có thể tiến lên thôi.

Đã quyết tâm, Akane hỏi về một cầu thủ mới được nhắc tới: "Trước đó, từ tuyển thủ Ushijima, đàn anh của tuyển thủ Kageyama ở Argentina… có nhắc đến tuyển thủ Oikawa, nhưng vì Oikawa là một cầu thủ ở Cao trung Aoba Johsai, quan hệ đàn anh - đàn em của hai người…"

"Anh Oikawa là đàn anh của anh trong sơ trung."

Đúng như dự đoán. Là hồi sơ trung; làm gì bây giờ nếu bầu không khí lại trở nên khó xử bây giờ… Khi lo lắng của em kết thúc, câu trả lời của Kageyama lại bình thường đến lạ.

"Anh ấy là một chuyền hai tài ba, có thể tận dụng sức mạnh của cả đội. Anh ấy giao bóng cũng rất tuyệt, và đã là một nguồn cảm hứng của anh."

Đúng rồi, tò mò về tuyển thủ Oikawa quá đi thôi…! Akane thề rằng mình sẽ phỏng vấn cầu thủ bí ẩn kia, Oikawa Tooru.

.

1.5. Oikawa Tooru

CA San Juan, liên đoàn Argentina, chuyền hai Oikawa Tooru.

Email trả lời cho đề nghị phỏng vấn.

.

Akane nhanh chóng gửi một email đề nghị phỏng vấn vào địa chỉ liên lạc của Oikawa mà mình tìm được qua Kageyama. Thế nhưng, câu trả lời nhận được qua một đêm là như sau:

[Thưa cô Yamamoto Akane,

¡Hola! Cảm ơn vì đã gửi email! Nhưng tôi sẽ phải lịch sự từ chối. Nếu cô định phỏng vấn riêng hay làm một chuyên mục riêng, hãy liên lạc lại nhé.

Un saludo,

Toru Oikawa」

"Cái gì đây… Oikawa là kiểu người thế nào cơ chứ?"

.

1.6. Fukunaga Shouhei

Danh hài, nhân viên bán thời gian tại một nhà hàng, Fukunaga Shouhei.

Email trả lời cho đề nghị phỏng vấn.

.

"À, Fukunaga-kun cũng trả lời rồi…" Akane nói và mở email. Chỉ có đúng một dòng.

[Miếng gà này, rất dai.]

"Gì đây, ai mà hiểu được?"

.

1.7. Yamamoto Taketora

VC Kanagawa (tỉnh Kanagawa) phân khu 1 V.League.

Đập biên, Yamamoto Taketora.

Tỉnh Kanagawa, ký túc xá vận động viên.

.

Yamamoto Taketora trở lại ký túc xá sau buổi tập luyện, lấy khăn tắm và đồ dùng cần thiết khỏi túi. Anh vô thức phân vân không biết nên đi tắm trước hay đến căng tin.

"Đi tắm trước vậy."

Khi vừa chuẩn bị quần áo để thay, điện thoại anh chợt reo. Là từ cô em gái Akane.

"Gì đấy?"

Anh bắt máy, và cô em gái ở đầu dây bên kia nức nở: "Anh ơi…!"

"T-tự nhiên sao thế, có chuyện gì à? Ổn không đấy? Có đang ở nhà không?"

Cuộc gọi bất chợt, chất giọng yếu đuối hiếm có từ một người đầy sức sống như em ấy… anh đánh rơi đống quần áo mình đang cầm, nắm chặt điện thoại.

"Này, em ổn thật không đấy!"

"Em không biết mình phải nói gì với mọi người nữa…!"

Khuôn mặt cau có của em gái mình hiện lên trước mắt anh. Anh lại chẳng thể làm gì ngoài việc đi vòng vòng trong căn phòng nhỏ của mình.

"Mọi người là ám chỉ ai?"

"Oikawa rất tuyệt, em biết mà, không hiểu lắm nhưng vẫn biết. Em có thấy anh ta hơi khó chịu, nhưng mà…"

"Khoan, Oikawa là ai-"

Hay là… bạn trai? Không được! Chắc chắn không thể được! Cái tên tiếp theo lại là một người anh quen.

"Mà giờ Fukunaga-kun đang làm gì thế ạ?"

"Fukunaga… Fukunaga? Chủ đề quái gì đây? Từ đầu, giải thích từ đầu cho anh!" Nếu anh dỏng tai nghe kĩ, biết đâu giọng nói ủ rũ kia sẽ trở lại bình thường.

"Em nói rồi mà! Vì em muốn phỏng vấn nên mới gửi email tới mọi người ở Nekoma. Câu trả lời của Fukunaga lại là [Miếng gà này, rất dai.] Chỉ thế thôi! Sao lại là gà? Miếng gà làm sao? Anh ấy đang ở đâu?"

"Ra là về phỏng vấn thôi à."

Em gái anh cũng có bàn bạc về việc phỏng vấn Thế hệ Quái vật vô số lần. Chỉ mới hôm nọ, em ấy mới gửi tin vui rằng Kuroo, đang làm việc ở liên đoàn Bóng chuyền, sẽ giúp đỡ em.

"Fukunaga hả? Chắc cậu ta bận việc làm thêm với cả viết mấy câu đùa nữa."

"...ra là vậy à? Sao anh đoán ra được?" Em ấy bình tĩnh lại rồi.

"Anh đoán ra thế. Nó kiểu giống vậy. Cậu ta có khá nhiều việc lúc này, nên phỏng vấn để lúc khác cũng được."

"Hiểu được một email như này, đúng là đồng đội cũ mà…"

"Này… nếu em định phỏng vấn Thế hệ Quái vật thì cũng phải phỏng vấn anh chứ."

Ngay khi Taketora nói vậy, chất giọng càu nhàu của Akane đã trở lại bình thường. "Anh nghĩ mình thuộc Thế hệ Quái vật á?"

"Cái gì cơ! Hơi khó để làm đại diện Nhật Bản thật, nhưng một thế hệ là một thế hệ! Một thế hệ là… một thế hệ là… là cả một thế hệ, em biết mà! Cả anh cũng- khoan, anh hiểu rồi! Em đang làm bộ mặt đấy đúng không? Thôi ngay! Bỏ cái biểu cảm đấy ngay!!"

.

1.8. Kozume Kenma / KODZUKEN

Sinh viên đại học; Nhà đầu tư chứng khoán; Game thủ chuyên nghiệp; Youtuber; Giám đốc đại diện công ty cổ phần Bouncing Ball

Kozume Kenma / KODZUKEN

Tokyo, văn phòng tại nhà

.

"Mời vào."

Kozume Kenma hiện ra trước cửa vào.

“Cảm ơn vì đã đồng ý cho chúng em qua ạ!”

Từ đằng sau Akane đang cúi mình, Kuroo nói: "Này, quà nè. Bánh hạt dẻ*." Anh chìa ra một chiếc túi giấy từ một tiệm bánh kẹo có tiếng lâu nay.

"Ừm, cảm ơn."

"Da, em xin lỗi… Em không mang gì qua…!" Akane ngay lập tức xấu hổ nép mình đằng sau Kuroo.

"Không sao, anh không để bụng đâu," Kozume vô tư trả lời em, dẫn đường hai người vào trong. "Vào đi."

Ba người họ quây quần quanh bàn trong phòng khách, và bắt đầu trò chuyện cùng món bánh hạt dẻ và trà ấm. Thay vì phỏng vấn, có lẽ gọi đây là một buổi trò chuyện thì đúng hơn. Bầu không khí thật ấm áp và thân thiện.

"Thế, bây giờ bắt đầu phỏng vấn được chưa?" Kuroo hỏi Kozume, và khuôn mặt Akane tối sầm lại.

"Mmm… hồi đầu, khi em nói chuyện với tuyển thủ Ushijima thì phản hồi cũng tốt, nhưng buổi phỏng vấn với tuyển thủ Kageyama thì không ổn lắm, rồi em còn bị tuyển thủ Oikawa từ chối nữa…" Akane trả lời khi đang nhai miếng bánh cắm trên tăm. Kenma nhìn như anh cũng đồng cảm được phần nào.

"Đấy là Kageyama mà. Em cứ kiên trì thì sẽ ổn thôi. Em cũng đâu có hạn nộp hay gì."

"Nhưng thế thì câu chuyện vẫn chưa kết thúc! Em muốn xong hết trước kì Olympics tiếp theo… Dù sao thì, đại diện của Nhật Bản kỳ tới chắc chắn sẽ đa số là Thế hệ Quái vật, phải không?"

Em nhìn sang Kuroo. Ai đó bên Hiệp hội Bóng chuyền cười trừ rồi né tránh câu hỏi. "Anh không nói gì hết."

"...Khôn đấy."

Kenma nhấp một ngụm trà rồi xòe tay ra đếm: Ushijima và Kageyama, tức là đã phỏng vấn hội Adlers… còn bên Black Jackals thì sao?"

"Em chưa được trả lương thì đi tới Kansai khó lắm. Trận gần đây nhất là ở tận Kyushu cơ."

Kuroo cười khi thấy Akane nhún vai. "Không phải người ta có kèm cả chi phí phỏng vấn lẫn đi lại trong kế hoạch thực tập à?"

"Nhưng em nghĩ mình có thể gặp được nhiều người nếu cố đi phỏng vấn ở các trận đấu. Thêm nữa, nếu có sẵn phí và giữ các thể loại hóa đơn cho tới kỳ hoàn thuế năm sau… Chị Enaga nói vậy nhưng em chưa học mấy thứ tài chính như này… Em sẽ cố hết sức…"

"Anh có nên giới thiệu cho em một kế toán thuế không nhỉ?"

Akane ngập ngừng nhắc lại lời của Kozume: "K-Kế toán thuế ấy ạ?"

"Bây giờ thì việc đó cũng không giúp được gì đâu. Trước tiên, phải xem xem em có rút ra được gì từ đống em đã ghi lại không đã." Akane chỉ có thể trả lời "Em sẽ cố hết sức" trước ý kiến của Kuroo.

Phải rồi. Mình phải viết ra. Mấy buổi phỏng vấn phải có mục đích gì đó. Quanh trọng là phải tìm được câu chuyện về "Thế hệ Quái vật" của mình có gì đặc biệt so với những câu chuyện khác mọi người kể.

À, việc mình có phỏng vấn tử tế được không cũng là vấn đề nữa…

Có lẽ dự án này còn khó hơn mình nghĩ chăng?

Em bỗng chốc thấy nản lòng. Kozume nói:

"Thế này nhé. Bắt đầu từ Tokyo, em gặp những người từ Fukurodani và nhóm học viện Fukurodani thì được đúng không?"

"Bắt đầu từ đó được đấy," Kuroo cũng gật đầu.

"Đấy là từ trại huấn luyện đúng không ạ?"

Nếu là trại huấn luyện đó thì Akane cũng biết. Em có nhớ rằng anh trai mình, Taketora, sẽ rời nhà mấy hôm cuối tuần và suốt cả mùa hè. Mình cũng muốn đi xem mọi thứ ra sao, rồi còn nhõng nhẽo với nằng nặc đòi đi nữa.

"Ừ. Karasuno cũng từ Miyagi, còn có cả Bokuto nữa. Nếu em định đi theo câu chuyện của Thế hệ Quái vật thì anh nghĩ biết về trại huấn luyện cũng tốt.

Nghe gợi ý của Kozume, Kuroo cười đầy thỏa mãn. "Góc nhìn của một Youtuber đúng là đáng tin cậy nhỉ."

"Thôi đi."

Quyết định là Kuroo sẽ liên lạc với những người có liên quan tới Fukurodani, và Akane chuyển sang một mục tiêu khác của ngày hôm nay.

"Ừm, có vẻ cũng hơi muộn rồi, có ổn với anh không ạ?" Em nói, bật máy ghi âm. "Tại sao Kenma-kun lại tài trợ cho tuyển thủ Hinata vậy ạ?" Em nói.

"Vì có vẻ thú vị thôi."

Với câu hỏi đó, Kuroo cười đầy lo lắng. "Cuộc sống của người khác không phải phim để xem đâu."

"Không sao, dù sao cậu ấy đang chơi thể thao mà," Kozume nói, với tay lấy cốc trà. Kuroo có lẽ chỉ đang đùa, nhưng Akane vẫn vô thức lo lắng về nó.

"Không biết bài phỏng vấn của em có đang biến cuộc sống của người khác thành cái để xem không nữa…"

"Em nói gì cơ? Chính cậu ta là cái đáng xem rồi," Kuroo cười, chỉ tay về phía Kozume.

"Thì làm sao?" Sau khi trả lời, Kozume quay qua nhìn Akane. "Phỏng vấn có thể thú vị lắm. Anh sẽ chờ chúng."

"...V-Vâng!"

Thú vị sao.

Ai cũng phải chịu nhiều áp lực nhỉ. Không biết tuyển thủ Hinata có thấy áp lực như vậy ở Brazil không nữa…?

Một lần nữa, em lại thấy nản lòng.

Đúng như đã nghĩ, bài phỏng vấn này có thể rất khó. Nhưng vì mình đã quyết định làm, nên chắc chắn, mình phải đạt tới kỳ vọng của mọi người!

Kozume hỏi Akane, người đã hăng hái trở lại: "Này, lẽ ra thì Tora phải ở đây chứ?"

Nghe vậy, Akane nở một nụ cười tội lỗi. "Nếu anh trai em ngầu hơn, chắc chắn em sẽ sắp xếp một buổi phỏng vấn riêng!"

Hai người đàn ông nhìn nhau.

"Em gái gì đúng là đáng tin cậy quá nhỉ."

"Hơi quá rồi…"

.

1.9. Konoha Akinori / Sakurui Yamato / Komi Haruki

Nhân viên công ty dược phẩm (Tokyo) / Dược phẩm Ehrgeiz (đội người lớn).

Chủ công, Konoha Akinori.

Nhân viên nhà nước (Tokyo), Sakurui Yamato.

Diễn viên (Tokyo), Komi Haruki.

Tại một quán bar thể thao, Tokyo.

.

"Cho tớ ly bia."

"Tớ uống bia, cậu cũng uống bia luôn."

"Cũng uống à? Ờ, được."

Buổi phỏng vấn hôm nay là với ba cựu học sinh Fukurodani. Em muốn nghe về Bokuto Kotaro và Washio Tatsuki hồi cao trung, nhưng thấy ba người đàn ông đã vào tinh thần chuẩn bị ngồi nhậu, Akane lại cảm thấy hơi lo lắng một chút.

"Em uống ginger ale ạ. Hôm nay thì…"

Sau khi em giới thiệu bản thân là em gái của Yamamoto Taketora, và giải thích qua về mục đích của buổi phỏng vấn, ba con người vốn lo lắng về việc "phỏng vấn" kia nhanh chóng trở nên thân thiện. Đội ơn anh trai.

Konoha Akinori vừa từ chỗ làm qua, bật cười với tờ thực đơn trên tay.

"Thế hả, anh không biết em gái của tên đầu mohawk dễ thương vậy đấy."

"Nhìn giống cậu ta ghê nhỉ," Sakurui Yamato vừa nói vừa cười, vẫn còn đang trong bộ vét từ nơi làm việc.

"Dạ, hôm nay em không những là em gái của anh Yamamoto, mà còn là phóng viên nữa. Chắc vậy ạ."

Akane cúi đầu trước Komi Haruki, người nói mình đang làm nghề diễn viên.

Sau khi cụng bia và ginger ale, Konoha hạ cốc bia chỉ còn phân nửa, rồi bắt đầu nói.

"Về Bokuto nhỉ? Cậu ta là kiểu người nhìn gần thì ấn tượng hơn. Kiểu TV càng to thì càng tốt ấy."

"Tớ chả hiểu nổi ý cậu đâu." Komi bốc khoai bỏ miệng nói.

"Thế hả? Diễn đạt tốt thế còn gì."

"Ý cậu là thế khó chịu á hả?"

"Ừ, cũng có."

Konoha cười trừ, với tay lấy vài miếng đậu nành, Komi gật đầu tiếp lời.

"Đương nhiên nhìn gần là thú vị hơn nhiều. Nhưng cũng có nhiều rắc rối hơn đấy."

"Nhỉ? Nhưng nếu so sánh lợi với hại, thì lợi nhiều hơn còn gì. Tới gần hơn thì tốt hơn, còn nếu bị chú ý thì chạy lẹ đi."

Konoha vừa nói vừa bật vài hạt đậu vào miệng, bên cạnh đó thì Sakurui đang bật cười, "Như trò ấn chuông xong chạy hả?"

Xen vào cuộc nói chuyện của mấy bạn học cũ thì khá khó. Mãi Akane mới xen được một lời.

"Ừm… Phiền chỗ nào vậy ạ?"

Cả ba người nhìn nhau, rồi Konoha nói trước.

"Như kiểu quên cách đánh chéo sân chăng? Ngay giữa trận đấu nhé."

Akane tò mò rướn người.

"Ừm… Là trận đấu với Nekoma đúng không ạ? Hồi vòng loại Giải Mùa xuân ấy ạ!"

"Ô, em có xem à?"

"Đương nhiên là con bé có rồi."

Sakurui nhấp một ngụm bia, mỉm cười nhìn Akane.

"Con bé luôn có mặt ở mọi trận đấu của Nekoma, xong cầm theo cái loa to tướng. Yamamoto, Đội trưởng Đội Cổ vũ của CLB Bóng chuyền Nekoma đấy."

"E-Em xin lỗi vì hồi đó…"

Akane đỏ mặt hỏi tiếp.

"Ừm… nếu không đánh chéo được trong trận thì cả đội xử lý sao thế ạ?"

Ba người lại nhìn nhau lần nữa. Xong họ bắt đầu lẩm bẩm với nhau.

"Ơ, bọn mình toàn mặc kệ nó mà?"

"Để Akaashi lo mà?"

"Thì nếu Bokuto không nổi bọn mình cứ cố nốt thôi.

Bokuto là kiểu người khá vô tư, nhưng có vẻ đồng đội của anh ấy cũng vô tư y hệt. Đương nhiên, điều này chỉ khả thi nhờ vào sức mạnh vốn có của cả đội.

"Bây giờ Bokuto thành công thế cũng lạ, nhưng hồi đó Fukurodani là kiểu đội mà mọi người gánh Bokuto, chứ không phải Bokuto gánh hết với tư cách là ace đâu."

Em cố thuyết phục họ bật mí bí mật đằng sau sức mạnh của Fukurodani, nhưng cả ba người đã ngà ngà say rồi đi lạc chủ đề.

"Này giống mấy cái kiệu ấy nhỉ?"

"Ai thèm ngồi ở trong. Bokuto thì sẽ thích lắm cho xem."

"À, cái kiệu ở chỗ tớ sống tuyệt lắm."

"Gì, nó thế nào?"

Ba người họ ngày càng hăng hái. Akane cố phủi đi cảm giác thất vọng vì đã không xử lý tình hình tử tế, rồi tiếp tục phỏng vấn.

"Em xin lỗi vì chen ngang ạ! Em muốn nghe về chuyện từ trại huấn luyện!"

"Trại huấn luyện?"

Konoha ngừng nói về cái kiệu, rồi qua chấm khoai vào tương cà. Bên cạnh, Sakurui bật cười, với chiếc cốc trên tay.

"Trại huấn luyện mà Bokuto bị mấy đàn em trường khác ghét ấy hả?"

"Bokuto nó có cho ai nghỉ đâu."

Komi cũng tu hết cốc bia rồi cười theo.

"Ở trại huấn luyện tập nhiều thế cơ ạ?"

Rồi ba người họ bắt đầu kể chuyện từ trại huấn luyện.

"Tụi này chạy nhanh lắm."

"Mấy đứa trường khác không chạy được thì sẽ bị tóm luôn."

"Cả Akaashi nữa."

"Akaashi có chạy đâu, nó cũng điên điên theo cách riêng của mình mà."

"Hay là thằng nhóc nhỏ con bên Karasuno?"

"Nó có chạy đâu, tự mò tới ấy chứ."

"Chắc điên điên một tí thì mới lên chuyên nghiệp được."

"Vận đông viên chuyên nghiệp nào cũng điên nhỉ? Washio có như thế đâu?"

Akane, đang chăm chú lắng nghe, cuối cùng cũng nói.

"Là tuyển thủ Washio của EJP Raijin!"

Em giơ lên tờ thông tin của giải Mùa xuân từ hồi họ còn năm ba đã chuẩn bị. Đó là một năm thần kì khi mọi tuyển thủ nay được biết đến như "Thế hệ Quái vật" cùng tụ họp. Tờ giấy đã hơi mòn vì bị xem quá nhiều, nhưng ba người họ không quan tâm, chỉ vào phần của Fukurodani mà cười lớn.

"Đúng rồi, thật lòng mà nói, nhờ Washio nên mọi chuyện mới ổn khi Bokuto gục được."

"Cũng có công của tớ mà!"

"Muốn tớ nói thế lắm hả?"

"Thôi khỏi, cậu thôi đi giùm được không?"

Khi chứng kiến cảnh này, em lại nghĩ chắc hẳn Fukurodani là một đội tuyệt vời lắm. Bầu không khí hệt như thứ em đã thấy từ bên ngoài. Năm đó, chỉ tiếc là họ thua trận chung kết rồi không thể vô địch quốc gia-

Nhìn thấy tấm ảnh mọi người trong bộ đồng phục, ai đó lẩm bẩm.

"Cậu ta vẫn là ace của đội mình mà."

Và cả ba người bật cười, nói, "Giờ cậu ta không ở đây nên nói thế được rồi," và "Cậu ta nghe được thì sẽ kiêu căng cho xem," rồi gọi thêm bia.

"Tớ muốn một cốc! À, cậu nữa. Hai cốc!"

"Bia hả? Thế cũng được."

"Nhờ cậu ta nên hồi cao trung mới tuyệt như thế."

"Cũng nhờ cậu ta nên mới khó khăn thế."

"Ừ thì ít ra tớ cũng được tận hưởng một tí."

"Đúng nhỉ."

1.10. Bokuto Kotaro

MSBY Black Jackal (Thành phố Osaka, phía Đông Osaka).

Chủ công, Bokuto Kotaro.

Sau trận đấu, trong phòng chờ của một nhà thể chất thành phố trong Tokyo.

.

"Em nói chuyện với hội bạn anh hồi cao trung rồi nhỉ? Mọi người nói gì?"

Khi Bokuto bước vào phòng chờ, cậu hỏi ngay khi thấy Akane.

"Họ nói sẽ ngóng các trận đấu đấy ạ!"

"Thế à!"

"Dạ, thế thì bắt đầu phỏng vấn thôi!"

Akane bật máy ghi âm, đặt trước mặt một Bokuto có vẻ rất thỏa mãn. Tay em nắm chặt một bản câu hỏi.

Trong cuộc phỏng vấn trước với cựu học sinh Fukurodani, em đã mong sẽ bắt được một phần nào đó không khí tự nhiên của Fukurodani bằng cách để mọi người tự do nói chuyện, nhưng thành ra không khác gì buổi nhậu thông thường, nên em đã rút kinh nghiệm chuẩn bị sẵn câu hỏi cho lần này.

"Hôm nay em muốn hỏi anh về hồi cao trung ạ. Em sẽ tập trung vào giải Mùa xuân năm mà tuyển thủ Bokuto học năm ba, khi các tuyển thủ được gọi là Thế hệ Quái vật tụ họp ạ."

"Em cứ hỏi đi."

Nhẹ nhõm vì sự thư giãn của Bokuto, chắc mẩm là lần này sẽ không như lần phỏng vấn Kageyama, Akane đọc câu hỏi.

"Hồi đó, tuyển thủ Bokuto đã là một trong năm tuyển thủ đứng đầu cả nước, nhưng giờ thì có thể nói anh là một cầu thủ độc đáo về cả danh lẫn thực rồi nhỉ."

"Ừm."

"Đồng đội ở Fukurodani của anh đã nói hồi cao trung anh khá bất ổn, nhưng hiện tại thì anh thế nào rồi?"

Bokuto gật đầu đầy hứng thú, rồi hít một hơi căng ngực.

"Giờ anh chỉ là một ace bình thường thôi."

Nhưng Akane không hiểu. "Bình thường?"

"Anh không cần giúp đỡ nữa!"

"...Vậy ạ?"

"Anh chỉ là một ace thôi!"

Làm sao giờ? Anh ấy nhìn mình như thể muốn nghe mình trả lời, nhưng mình chả hiểu gì hết!"

Chắc vì đã chú ý tới sự hoảng loạn của Akane, Bokuto nhẹ nhàng tự giải thích.

"Có ba thứ biến một ace thành ace."

"Vâng."

"Nếu có thể thông thạo ba thứ này, thì có thể trở thành một ace bình thường."

"...Thông thạo thế nào ạ?"

Nhìn thẳng vào Akane vẫn cố hỏi tiếp, Bokuto trả lời.

"Anh muốn trở thành một ace bình thường."

Mình không hiểu được bất cứ cái gì mình muốn biết hết. Phỏng vấn khó quá. Mọi khi chị Enaga làm gì vậy nhỉ.

Mình không chắc có thể thành phóng viên thể thao hàng đầu được không, nhưng ít ra mình muốn cố gắng từ mức bình thường đến mức đang lên… Hừm, chắc đó là bình thường. Nhưng không phải tuyển thủ Bọkuto đứng hàng đầu à?

Akane băn khoăn nghiêng đầu hỏi tiếp.

"Em muốn hỏi anh về trại huấn luyện của nhóm học viện Fukurodani ạ. Thứ đáng nhớ nhất về trại huấn luyện là gì ạ?"

"Bữa thịt nướng."

Câu hỏi tệ quá.

"Đồng đội của anh có nói tập riêng sau buổi tập khó đấy ạ."

Bokuto ngạc nhiên hỏi lại.

"Họ có tham gia đâu mà nói khó?"

"...Em nghĩ là vì khó nên mới không tham gia. Em có nghe nói tuyển thủ Hinata của Karasuno tham gia hết các lần tập riêng."

"Ừm, nhóc con đấy. Kuroo với Tsukki cũng tham gia chắn nữa."

"Tsukki?"

"Em không biết à? Từ Karasuno ấy."

Karasuno. Chắn. Tsukishima… Hẳn đó là Tsukki. Mình nối các chi tiết lại trong đầu, tiếp tục hỏi.

"Năm đó, Karasuno đã đánh bại Shiratorizawa và tiến với vòng toàn quốc, nhưng chắc hẳn với tuyển thủ Hinata và tuyển thủ Tsukishima, việc được tiếp xúc với những tuyển thủ hạng quốc gia, kể cả tuyển thủ Bokuto, trong trại huấn luyện quan trọng lắm nhỉ."

"Anh đã dạy chúng nó kỹ năng đặc biệt và nghe nỗi niềm của chúng nó đó!"

Em lại tròn mắt, muốn nghe tiếp.

"Kỹ năng đặc biệt gì ạ?"

"...Bí mật. Là kết hợp giữa động và tĩnh."

Akane hỏi Bokuto, người đang len lén cười.

"Một dạng bỏ nhỏ ạ?"

"Đúng rồi."

Em gật đầu, và Bokuto ra vẻ tự hào.

"Hinata Shoyo là học sinh xuất sắc nhất của anh đấy!"

"Vậy học sinh xuất sắc nhất của anh là ở Karasuno chứ không phải một đàn em ở Fukurodani nhỉ."

Mắt Bokuto mở to khi nghe thấy lời của Akane. "Tại sao!?"

"...Tại sao thế ạ?"

Trong lúc mình không trả lời được, khuôn mặt Bokuto sáng lên.

"Chắc hẳn Akaashi sẽ hiểu đấy!"

.

1.11. Akaashi Keiji

Bộ phận Biên tập của Weekly Shonen, Akaashi Keiji.

Trong một quán cà phê gần bộ phận.

.

Nghe thấy chuông reo báo hiệu Akaashi tới, Akane đứng dậy giơ tay lên.

"Ở đây ạ!"

Akaashi mệt mỏi bỏ lại điện thoại vào trong túi, hơi cúi đầu.

"Xin lỗi vì để em đợi nhé, anh có cuộc điện thoại trên đường tới đây."

"Xin lỗi vì đã làm phiền lúc anh bận ạ!"

"Không, anh xin lỗi mà."

Akaashi gọi một cốc cà phê.

"Em tới đây để hỏi về trại huấn luyện của nhóm học viện Fukurodani nhỉ?"

"Vâng ạ. Lúc em hỏi tuyển thủ Bokuto thì anh ấy nói em phải hỏi anh nữa. Có vẻ anh ấy tin tưởng anh lắm."

"Anh sẽ trả lời những gì anh biết."

Nghe Akaashi lặng lẽ trả lời, Akane công nhận rằng anh ấy có bầu không khí khác hẳn những người khác trong ban biên tập. Có vẻ có nhiều người điềm tĩnh cũng làm việc với shonen manga như thế này, khác hẳn những gì em vốn nghĩ. Rồi em đi vào chủ đề chính.

"Em thấy hơi ngại, nhưng em muốn hỏi…"

"Gì thế?"

"Cái 'bình thường' của anh Bokuto là gì ạ?"

"..."

Biểu cảm của Akaashi, vốn đã mệt mỏi, lại thêm vẻ tối đi. Nhưng Akane vẫn tiếp tục, rút kinh nghiệm từ những lần không thể hỏi sâu hơn.

"Thì, có vẻ là có ba điều một ace phải nhớ. Em vẫn chưa biết nhiều lắm, nên em đã đọc rất nhiều sách, nhưng mỗi cuốn nói một kiểu, và dù có ba điều, chìa khóa lại là…"

"...Cái áo thun."

"Dạ?"

Akaashi với lấy cốc cà phê trên bàn, nhắc lại lời của mình.

"Là cái áo thun. Nó không ở trong sách nào hết. Cái áo thun anh Bokuto thích mặc hồi cao trung có cái chữ in trên đấy là 'Đường đi của Ace'. Ảnh mua nó ở giải Mùa xuân."

À, có bán nhỉ. Họ có bán mấy cái áo thun kiểu đó. Con đường trở thành phóng viên thể thao gian nan quá, đến chữ trên áo thun cũng phải ghi nhớ nữa. Akane nghĩ lại những gì mình đã làm khi Akaashi nói tiếp.

"-Một, dùng tấm lưng của mình để khích lệ đồng đội. Hai, đập tung mọi bức tường chắn. Ba, đập mọi quả bóng được chuyền tới."

Thấy anh ấy đọc lại mượt cỡ nào, Akane khen, "Anh nhớ kĩ thật đó," và Akaashi đáp lại, không có vẻ vui sướng nào.

"Anh ấy mặc suốt, nên anh vô thức nhớ thôi."

"Nhưng anh đang nói về tuyển thủ Bokuto nhỉ?"

"Ừ. Chắc anh ấy thông thạo cái đó xong thành 'ace bình thường' rồi."

Akaashi, người từ đầu tới giờ chỉ có vẻ mệt mỏi, bật cười nhẹ.

"Cảm ơn anh! Em biết thêm được nhiều quá! Giờ em muốn hỏi về trại huấn luyện của nhóm học viện Fukurodani ạ."

Câu hỏi khá bình thường, nhưng câu trả lời của Akaashi lại trúng phóc.

"Trại huấn luyện… Ừ, ở đấy dù là đối thủ, nhưng ai cũng giúp đỡ nhau. Mối quan hệ đấy vượt quá cả khoảng cách giữa các trường."

"Tuyển thủ Bokuto cũng nói tuyển thủ Hinata của Karasuno là học trò số một của anh ấy."

"Lúc mới tham gia, Karasuno vẫn còn chưa phát triển lắm, nên chắc mới trở thành học trò. Anh Bokuto nói thế thôi."

Trong lúc Akaashi nói, Akane xem lại ghi chú của mình.

"Fukurodani, Nekoma, Shinzen, Ubugawa… Vâng, Fukurodani hơn hẳn các trường khác thật, nhưng nếu chỉ có bốn trường thì kỹ năng gần nhau quá nên sẽ không thể có quan hệ thầy trò được nhỉ."

"Nói vậy thì bầu không khí của trại huấn luyện đã thay đổi khi một Karasuno còn thiếu sót tham gia. Dù cả đội vẫn còn chưa có nhiều kinh nghiệm, kỹ năng cá nhân của mỗi thành viên cũng khá ngang bằng, nên bọn anh cũng học được rất nhiều."

Thấy Akaashi đẩy kính, Akane cảm động tới mức suýt phát khóc. Hỏi đúng thì cũng nhận được câu trả lời mình muốn…! Cảm giác giao tiếp được đàng hoàng tuyệt quá…!

Akane hào hứng hỏi tiếp.

"Em nghe nói hồi trại huấn luyện, nhất là trong những buổi tập riêng, sẽ có cơ hội tiếp xúc nhiều với các trường khác nhỉ."

"Đúng rồi, không có nhiều người tập riêng, nên cứ thành một tổ hợp của nhiều trường thôi. Là nhóm còn nhiều sức nhất, em biết đó."

Akaashi vừa nói vừa nhấp một ngụm cà phê.

"Em nghe nói anh Akaashi lần nào cũng tham gia."

"Cường độ tập luyện của Bokuto không bình thường đâu, nên anh không thể đặt áp lực lên vai chuyền hai trường khác được…"

"Hahaha…"

Lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên. Akaashi nhìn lướt qua màn hình rồi nói, "Anh xin phép," nhấc điện thoại lên trả lời và đặt cốc cà phê xuống bàn.

"Vâng. Tôi xin lỗi, ngay bây giờ đây… Vâng, gửi đi ạ. Tôi sẽ kiểm tra và gọi lại, vâng, tôi chờ mà… Vâng, xin phép."

Anh ngắt điện thoại rồi cúi đầu, "Anh xin phép, là từ tác giả."

"Không sao đâu ạ. Em xin lỗi, em cũng định…"

Chưa nói hết thì đã có thêm một cuộc gọi nữa. Là email chăng? Akaashi lướt màn hình, nói, "Anh xin lỗi, anh hơi vội một chút."

Akane thấy được một bản vẽ thô, có lẽ là bản phác manga. Nhưng nhìn vào em cũng không biết nó là gì nữa.

Trong lúc đang nhìn dù không cố ý thấy, em nghe thấy tiếng Akaashi kinh ngạc. Rồi anh chỉnh lại kính, nhìn qua lại giữa màn hình và mặt Akane, lẩm bẩm với vẻ hào hứng trên mặt.

"À, anh xin lỗi… Ừm, tốt quá. Cái này… sẽ thú vị lắm."

Nhận ra được sự khác thường trong tông giọng, Akane nói.

"Em ổn rồi ạ! Nhớ liên lạc lại nhé!"

"...Anh xin phép, cảm ơn em nhé."

Akaashi đứng dậy và rời quán ngay lập tức. Rồi anh quay lại, lấy hóa đơn, nói, "Để anh trả," rồi đi tiếp.

.

1.12. Enaga Fumi

Phóng viên thể thao, Enaga Fumi.

Bộ phân biên tập Nguyệt san Bóng chuyền, Tokyo.

.

"Ngày mai em sẽ phỏng vấn tuyển thủ Kiryu Wakatsu đấy."

Akane thấy Enaga đang kiểm tra ảnh cho tháng sau và nói.

"Ừ nhỉ. Cuốn tuần này Green Rockets đấu với VC Kanagawa mà."

Enaga ngẩng đầu lên từ các tấm ảnh trận đấu, với lấy cốc latte để bên cạnh. Akane xin lỗi trước vì đã cắt ngang công việc của chị.

"Em muốn hỏi chị về trận đấu giữa Mujinazaka và Fukurodani trong giải Mùa xuân. Nhưng lúc đó em lại ở trận giữa Nekoma với Karasuno, nên chỉ thấy được ghi hình. Chị Enaga, có gì để lại cho chị ấn tượng sâu sắc không?"

Khi đột nhiên bị hỏi, Enaga nhắm mắt như thể đang lục tìm ký ức của mình, rồi mới bắt đầu nói.

"Chị nhớ là trận đó tuyển thủ Bokuto có vẻ rất cảnh giác. Như một trận đấu giữa các ace vậy… À, chị thấy hai người đó nói chuyện trước trận nữa."

"Tuyển thủ Kiryu và tuyển thủ Bokuto ạ?"

Enaga nhấp một ngụm cà phê, gật đầu.

"Họ có vẻ cũng thân nhau. Họ rất thân thiện dù trận đấu sắp bắt đầu…"

Dù Tokyo và Kyushu xa nhau, hai người họ đều là tuyển thủ mạnh thườờng xuyên tham gia vòng toàn quốc. Chắc hẳn đã làm bạn trong một trại tuyển chọn hay gì đó.

"Tuyệt quá ạ! Mai em sẽ hỏi tuyển thủ Kiryu về việc đó!"

.

1.13. Kiryu Wakatsu

Azuma Pharmacy Green Rockets (Sasebo, tỉnh Nagasaki), phân khu 1 V. League.

Chủ công, Kiryu Wakatsu.

Đêm trước trận đấu, trong sảnh khách sạn tại tỉnh Kanagawa.

.

"Cảm ơn anh vì đã dành thời gian với em, dù anh đã mệt vì di chuyển ạ."

"Không sao đâu."

"Lần này em sẽ theo chân Thế hệ Quái vật! Em muốn hỏi anh về giải Mùa xuân năm mà các tuyển thủ thuộc đó đã cùng tụ họp ạ. Em có nghe nói anh với tuyển thủ Bokuto của Black Jackal đã là bạn bè từ hồi cao trung."

"Không, tụi này ít khi nói chuyện lắm."

"!!"

Chị Enaga! Chị nói gì rồi cơ!!

Akane suýt gục ngã, nhưng cũng bình tĩnh lại mà tiếp tục phỏng vấn được. "Em xin lỗi. Để em nói lại. Em sẽ theo chân Thế hệ Quái vật, và em muốn nghe về giải Mùa xuân năm mà các tuyển thủ thuộc đó cùng tụ họp ạ. Anh có nói mình không nói chuyện với nhau nhiều, nhưng trong một buổi phỏng vấn trước đây anh có nói bản thân chú ý tới tuyển thủ Bokuto."

Kiryu gật đầu, và Akane nhẹ nhõm nói tiếp.

"Hai anh đã đối đầu trong tứ kết giải Mùa xuân năm ba cao trung. Tuyển thủ Kiryu đã là một người nổi bật ngay từ khi còn sơ trung, và cũng là một trong ba đại ace cao trung. Tuyển thủ Bokuto cũng là một ace khá nổi bật, chỉ đứng sau tuyển thủ Kiryu, tuyển thủ Ushijima, tuyển thủ Sakusa, nên trận đấu giữa Mujinazaka và Fukurodani là một trận đấu giữa hai ứng cử viên vô địch…"

Akane để ý rằng Kiryu đang chú ý vào chỗ khác.

"Ưm… sao vậy ạ?

"...À, không. Em nói tiếp đi."

Dù vẫn nghi ngờ, Akane vẫn nói tiếp.

"Trận tứ kết là trận giữa hai ứng cử viên vô địch, và cả hai đội…"

Nói tới đó thì Kiryu đứng dậy, nói với một khuôn mặt đầy nghi hoặc.

"...Cậu ở đó làm gì nãy giờ?"

"Ơ, em… Là em á!? Không? Hay là đằng sau?"

Khi quay lại, em thấy một cầu thủ Green Rockets lấp ló trong bóng cầu thang máy phía sau sảnh.

"...Tuyển thủ Goshiki?"

Không có ai với mái tóc nổi bật như tuyển thủ Goshiki Tsutomu. Chắc anh ấy cũng nhấp nhổm qua lại nãy giờ rồi. Chắc cũng muốn được phỏng vấn…

Akane gọi với lại.

"Tuyển thủ Goshiki! Em đang phỏng vấn Thế hệ Quái vật, nên đương nhiên là có cả anh nữa. Nay anh tới hơi muộn nên chắc chỉ nói…"

"Không, anh không tới để làm phỏng vấn đâu."

Goshiki ngại ngùng lại gần, sửa lại tóc mái. Vậy hỏi nhanh một chút chắc ổn hơn… Akane mở lời.

"Bây giờ em đang hỏi tuyển thủ Kiryu về thời gian ở giải Mùa xuân…"

"...Ể, giải Mùa xuân!? Anh phải đi tắm… sớm… thế nhé!"

Vì lý do nào đó, Goshiki chạy biến mất vào thang máy.

"...?"

Trong lúc Akane đang sốc, Kiryu nói. "Nó chưa tới giải Mùa xuân bao giờ. Chắc trùng hợp thôi, không cần lo gì đâu."

"!"

Em vội giở cuốn sổ của mình. Tuyển thủ Goshiki từng học ở học viện Shiratorizawa thuộc tỉnh Miyagi.

"...Ra vậy! Ở thời của tuyển thủ Goshiki, Karasuno đại diện Miyagi tới giải Mùa xuân cả ba năm…"

Kiryu gật đầu.

"Ba năm cao trung chỉ là ba năm ngắn ngủi trong cả sự nghiệp bóng chuyền. Nhưng ba năm đó rất quan trọng."

Akane tạm đặt Goshiki qua một bên rồi tập trung vào Kiryu trước mặt mình. Em có cảm giác mình sẽ thu được gì đó quan trọng lắm.

"Trận đấu với Fukurodani là công sức của cả ba năm cao trung."

Khi em cầm bút lên hỏi, Kiryu nói.

"Bọn anh đã thua, nhưng được đấu với Bokuto khi gần hết cao trung cũng thật tốt."

"Anh có rút ra được gì không?"

Nhưng Kiryu không đáp.

"...Anh phải trả lại món nợ."

"Nợ?"

Khi em hỏi lại, Kiryu hình như đã cười, một điều rất lạ thường. Phải chăng chỉ là đang tưởng tượng thôi sao?

"Sau này anh sẽ đấu với tuyển thủ Bokuto thêm nữa, nên vẫn sẽ còn rất nhiều cơ hội."

"Đúng rồi."

Akane tiếp tục, chắc hẳn sau này em phải chú ý hơn tới trận giữa Green Rockets và Black Jackal rồi.

"Em nghĩ tuyển thủ Kiryu và tuyển thủ Bokuto là cùng một dạng tuyển thủ, nhưng cả hai người…"

Tự nhiên Kiryu nói lạc cả giọng.

"Hả!?"

"Hả!?"

Akane giật nảy.

Chết, mình nói gì kì quá à? Thì cả hai đều là đại ace, là xương sống của cả đội, và sẽ được tin tưởng chuyền tới khi tình hình nguy cấp… Mình nghĩ đơn giản quá à? Anh ấy giận sao? Akane cuống cả lên, nhưng vẫn cố không thể hiện ra mặt mà tiếp tục.

"Không, ý em là sức mạnh để đập trái bóng trong bất cứ lúc nào, về hình tượng của hai người…"

"...Ra vậy, em thấy giống thế lắm hả?"

Và vì thế, Kiryu tự nhiên cười lớn.

.

1.14. Kai Nobuyuki / Inuoka Sou

Chuyên gia cây cảnh, Kai Nobuyuki.

Giáo viên mầm non, Inuoka Sou.

Trong một công viên ở Tokyo.

.

"Hồi cao trung ấy hả?"

Trong đồng phục đi làm, cầm mũ bảo hộ một bên tay, Kai Nobuyuki quay đầu nhìn lại.

"Vâng, em muốn tìm ra bí mật đằng sau sức mạnh của Thế hệ Quái vật!"

Nhìn cảnh Akane đuổi theo mình với sổ và bút, Kai khẽ cười.

"Anh đâu phải quái vật."

Dù mùa đông sắp tới, hôm ấy vẫn là một chiều nắng ấm, và công viên đông đúc người già đang đi dạo, và một nhóm phụ nữ ăn bánh uống trà trên ghế dài.

"Nhưng có đứng chung sân đấu mà."

"Thì có."

"Em muốn hiểu được góc nhìn với bầu không khí anh đã cảm nhận được ở đó." Đối mặt với một Akane kiên trì, Kai cười trừ.

"Thế thì khó quá."

"Ơ, không, anh kể chuyện hồi trong CLB cũng được!"

"Anh không chắc anh trả lời được đâu…"

Nói vậy, Kai yên lặng bước đi một hồi. Akane lặng lẽ theo sau. Trời ấm, nhưng gió cũng rất thoải mái, tạo nên một bầu không khí rất phù hợp để đi dạo.

Khi thấy bóng dáng chú mèo hoang chạy chơi dưới tán cây, Kai nói.

"Anh nghĩ việc học được ý nghĩa của việc cố gắng hết mình trong hoạt động CLB thật tốt."

"Hết mình?"

"Anh nghĩ anh dã xài hết khả năng của cả tâm trí lẫn cơ thể anh rồi. Anh không cảm thấy còn gì mình phải làm cả."

"Là cố gắng hết sức nhỉ."

"Đúng rồi. Ai cũng đã cố gắng hết mình, ai cũng ở đúng nơi họ thuộc về, nên bây giờ vẫn có thể làm những gì họ muốn. Có thể là chơi lên chuyên nghiệp, hay chơi game, hay là trẻ con… À, đây rồi."

Kai dừng lại trước một trường mầm non.

Có vô số hình vẽ đáng yêu của động vật trên cổng và hàng rào. Khi Kai bước vào, chất giọng cao vút của trẻ con tuôn ra. Kai chạm vào một cái cây trong sân chơi, "Cái này sao?"

"Hôm nọ, Inuoka gọi anh. Nó bảo nó lo vì cây hoa anh đào không nở nhiều như mọi năm. Báo sớm hơn thì đã tốt rồi."

"A, đây là cây hoa anh đào…"

Akane ngẩng đầu nhìn lên cái cây trước mình. Lá đỏ đang rơi. Những chiếc lá này có hình dạng y hệt như lá cây hoa anh đào.

"Nó không nở thì mình có biết được đâu," Kai nói, đội mũ bảo hộ lên đầu, và có một giọng nói vang ra từ tòa nhà.

"Anh Kai!!"

Inuoka Sou, khoác tạp dề màu xanh nhạt, vội vã chạy qua.

"Cây anh đào đó! Anh nhận ra rồi ạ?"

"Ừ, em cắt cành kia rồi à? Cả cành kia nữa?"

"Tại năm ngoái có nhiều sâu bướm lắm!"

"À, ra vậy. Nếu tỉa cành vào mùa hè thì hoa sẽ nở thôi."

Kai lấy ra chiếc búa cao su đập vào thân cây. Rồi anh ngồi xổm xuống chạm vào lớp đất.

"Mà đất cũng hơi khô, nên cứ xới từng chút trong mùa đông thôi. Phải làm lâu dài. Có làm được hàng rào để bọn trẻ không phá đất không?"

"Nếu thế thì phải làm gì đó không nguy hiểm."

Khi nói chuyện, vô số trẻ con vây quanh Inuoka, và nhanh chóng tăng dần. Bọn trẻ đang hét "Cháu không biết chú!" và "Ai kia?", và Inuoka ngồi xuống giải thích.

"Mấy đứa đi đâu lúc bị ốm hay bị thương nào?"

"Bệnh viện ạ!"

"Đúng rồi. Cây cũng có thể bị ốm với bị thương đấy nhé. Bác sĩ cây đang ở đây để khám cho nó!"

"Tuyệt quá!"

"Thật ạ!?"

"Chú không sợ làm hỏng cây với cái búa đó ạ?"

Nhìn quanh bọn trẻ đang hào hứng trả lời, Inuoka cười.

"Làm hỏng à? Cái búa này dùng để làm gì? Để bác sĩ giải thích cho chúng ta nhé. Mời anh Kai!"

"Ể, anh à?"

Kai cười trừ, nhìn những khuôn mặt tò mò của lũ trẻ.

"Thì… chú là bác sĩ cây. Cái búa này… là để đập vào cây rồi lắng nghe âm thanh phát ra để biết bên trong có gì.

Akane đứng cách ra một chút, nhìn khung cảnh hai người họ được bọn trẻ vây quanh. Em lẩm bẩm những từ Kai đã nói.

"Ai cũng ở đúng nơi họ thuộc về sao…"

.

1.15. Hoshiumi Korai

Schweiden Adlers, Chủ công, Hoshiumi Korai.

Cao trung Kamomedai, tỉnh Nagano.

.

Đại học đang trong kì nghỉ đông, và bộ phân biên tập em đang thực tập cũng đang trong đợt nghỉ năm mới. Akane quyết định nhân dịp này đi tới tỉnh Nagano.

Vừa nhìn bản đồ, em vừa đi tới Cao trung Kamomedai, tọa lạc trên một con đồi, nhưng đối tượng phỏng vấn, Hoshiumi Korai, lại chưa tới. Em thở phào, quyết định đứng chờ trước cổng trường, nhưng lại có một con chó ở đó. Cụ thể hơn thì là một con chó siêu to và một người đàn ông rất cao. Chắc tầm 190cm. Không phải con chó, là người đó cơ. Chắc họ cũng đang chờ ai đó, vì người ấy đứng yên lặng trước cổng. Chú chó cũng rất ngoan và yên lặng đứng đó.

Akane đứng cách chú chó và người kia một chút, thi thoảng lại quay ra cười với chú chó trong lúc chờ Hoshiumi tới.

"Xin lỗi, tới muộn ."

Akane cúi đầu chào Hoshiumi, người cứ vô tư đi tới, không có vẻ gì là tội lỗi vì đi muộn.

"Cảm ơn vì đã tới ạ, tuyển thủ Hoshiumi!"

Chú chó và người kia tới chỗ Hoshiumi trong lúc em cúi đầu.

"Ơ?"

Akane nhìn lên, thấy họ đang đứng trước Hoshiumi. Chú chó còn vui vẻ vẫy đuôi nữa.

"Korai-kun, lạnh lắm đấy."

"Nói rồi, tớ xin lỗi mà."

"Không có ý thật thì đừng nói chứ Korai-kun."

"Có mà!"

Akane chạy về phía hai người họ.

"Ừm, anh cũng biết tuyển thủ Hoshiumi ạ?"

Hoshiumi, đang lườm người kia nãy giờ, quay ra nhìn Akane.

"Em muốn nghe về hồi cao trung nhỉ?" Và Hoshiumi giới thiệu Hirugami Sachiro.

"A, anh là em trai của tuyển thủ Hirugami ạ? …À, ừ nhỉ, ừ nhỉ, anh là Hirugami từ Kamomedai nhỉ! Em có biết anh!"

Hirugami chào Akane cùng với một nụ cười.

"Chào em, anh tên Sachiro."

"Cảm ơn anh vì đã dành thời gian vào cuối năm ạ!"

"Không sao mà, anh chỉ tiện dắt Kotaro đi dạo rồi gặp Korai thôi."

Anh ấy vuốt ve chú chó cạnh mình.

"Tuyển thủ Hirugami… có phải đang ở nhà bố mẹ anh không ạ? Tuyển thủ Fukuro đó?"

"Ừ, nhưng anh không nghĩ anh trai anh sẽ được phỏng vấn đâu."

Những lời Hirugami nói làm Akane lạnh toát sống lưng. Em lỡ hơi gắt gỏng với ai à? Lỡ như tin đồn lan ra là anh ấy không nên được phỏng vấn…

Thấy mặt Akane tái nhợt, Hirugami cười.

"Thì, ảnh cứ than phiền về vụ 'Thế hệ Quái vật' suốt thôi."

"...!?"

"Anh đùa thôi."

Cạnh Hirugami, người có nụ cười không thể hiện nổi độ nghiêm túc của mình, Korai gật gật đầu.

"Chắc đúng đó."

Và ba người họ bước vào khuôn viên trường, ngồi trên bậc thềm ngoài nhà thể chất nơi CLB bóng chuyền đang luyện tập, bắt đầu nói chuyện.

Nếu học sinh bên trong chú ý tới Hoshiumi thì sẽ lộn xộn lắm. Anh ấy ngồi dưới đất đúng như một đàn anh về thăm trường, nhưng vẫn là siêu sao đại diện Nhật Bản. Bây giờ ảnh còn đang thư giãn thoải mái để con chó liếm tay mình nữa.

"Em muốn nghe về trận đấu với Karasuno ạ!"

Akane mở lời khi hai người kia thư giãn buôn chuyện và để Kotaro liếm láp tay.

"Trận Adlers với Black Jackals hôm nọ giống như một trận đấu giữa hai người khổng lồ tí hon ấy ạ! Ấn tượng lắm!"

Hirugami quay qua Hoshiumi, hơi bất ngờ về sự hào hứng của Akane.

"Hinata Shoyo trở lại rồi nhỉ?"

"Ừ, cả hai bọn tớ đều đang ở thể trạng tốt nhất."

"Khó mà giữ được tình trạng tốt ở ngày thứ ba địa ngục của giải Mùa xuân mà."

Lời của Hirugami làm Akane nhớ tới trận đấu ngay trước trận Kamomedai và Karasuno.

"..Tứ kết hôm đó, Cao trung Karasuno vừa xong một trận full set với Cao trung Nekoma. Nekoma cứ đỡ đòn tấn công của Karasuno suốt, nên các lượt bóng rất dài…"

Hirugami ngạc nhiên nhìn Akane đang nắm chặt tay.

"Sao thế, em khóc à?"

"K-Không, đâu có khóc! Thì Cao trung Kamomedai vào tứ kết sau khi đánh bại Cao trung Takagiyama 2:0 mà."

Hirugami nói với vẻ mặt bất lực.

"Mấy chuyện đấy vẫn hay xảy ra, anh nhớ Karasuno kĩ lắm. Khi đội kia rời sân, anh đã nghĩ, 'Có một người nhỏ con khác có thể nhảy cao ngoài Korai-kun sao?' Anh cứ ngỡ Korai-kun là lạ thường lắm rồi."

"Đúng rồi! Thế hệ Quái vật có nhiều tuyển thủ nhỏ con, nên lạ thường lắm!"

Khi Akane hào hứng nghiêng người, Hoshiumi nhẹ nhàng cảnh báo.

"Có mấy thằng hơn 2 mét lận đó."

"Vâng, những người cao lớn thì sẽ là trung tâm của cả đội. Nhưng với Thế hệ Quái vật, những tuyển thủ nhỏ con cũng đứng trong trung tâm. Còn có hơn một người nữa. Em nghĩ sự khác biệt nằm ở chỗ đó. Tuyển thủ Hoshiumi, tuyển thủ Hinata, tuyển thủ Yaku bên Nga nữa!"

Hirugami nhẹ nhàng đáp lại cả tràng dài của Akane.

"Tuyển thủ càng giỏi thì càng không quen với các tuyển thủ nhỏ con."

"Không quen ạ?"

"Thường thì các đội mạnh sẽ toàn những tuyển thủ to cao mạnh mẽ. Người nhỏ con có thể cũng tốt, nhưng cũng chỉ ngồi dự bị thôi. Dù có đấu với một đội có những tuyển thủ nhỏ con trong vòng loại thì họ cũng không mạnh tới thế."

Rồi anh ấy chỉ vào Hoshiumi mà nói.

"Vừa nhỏ con vừa mạnh đã hiếm còn ít được biết tới. Giống như việc những tuyển thủ siêu cao là điều lạ, nhỏ con cũng vậy. Anh không biết xử lý sao đâu."

Thấy Hoshiumi đập ngón tay của Hirugami đi, Akane lẩm bẩm.

"Lạ thường…"

Hoshiumi, Hinata, và Yaku không phải bình thường. Y hệt như các tuyển hủ cao lớn hơn, cơ thể và sức mạnh của họ cũng rất nổi bật. Nhưng…

Khi Akane còn suy nghĩ, Hirugami tiếp tục.

"Em biết đó, khi các kì thủ trẻ tạo ra một chiến thuật mới ấy? Anh cũng không chắc lắm. Giống như kiểu sức mạnh mình chưa thấy, chưa tiếp xúc bao giờ ấy."

Akane gật đầu, nói.

"...Và cho tới khi được biết tới nhiều thì vẫn sẽ khó đoán ạ?"

"Sức mạnh của Korai-kun thì giờ ai cũng biết rồi."

Cạnh Hirugami đang cười thì Hoshiumu nhăn mặt.

"Sẽ không có ai coi thường tớ nữa."

Kotaro cạ mũi vào tay Hoshiumi rồi liếm nhẹ.

"Oái!"

Akane cười khi thấy Hoshiumi giật nảy.

"Nó thân thiện quá ạ. Em vuốt nó được không?"

Hirugami cười.

"Kotaro, đừng làm thế với người lạ nữa. Hồi trước có đứa nhỏ túm lấy mày ở công viên đấy…"

"E-Em xin lỗi!"

Thấy Akane còn ngạc nhiên hơn nữa, Hirugami cười, nhặt lấy dây của Kotaro rồi đứng dậy.

"Em Yamamoto, em từ tận Tokyo tới đây nhỉ? Em muốn anh bánh bao Oyaki không?"

"Oyaki?"

"Em muốn ăn hấp hay nướng?"

"Hả? Có nhiều loại luôn ạ?"

"Korai-kun thì sao?"

"Có dưa muối trong đấy thì sao cũng được."

"Thế đã ở đây rồi thì ăn đồ nướng quanh lửa nhé?"

Akane nhanh xiêu lòng trước đề nghị này.

"Thế tuyệt lắm ạ."

"Được, quay lại lấy xe thôi. A! Mày thì ở nhà nhé," Hirugami mắng yêu Kotaro, khi cánh cửa nặng nề của nhà thể chất bật mở. Cả ba người bất ngờ quay lại, và thấy bản thân đối diện với các thành viên CLB Bóng chuyền.

"A, ưm, xin lỗi vì đã làm phiền! Chị sẽ quay lại sau!"

Nhưng các học sinh còn không chú ý tới Akane đang hoảng loạn, mà chỉ tập trung vào một chỗ.

"...Ơ, tuyển thủ Hoshiumi?"

"Hay là người nhìn giống anh ấy thôi?"

"Không, nhìn…"

"Kí cho em đi ạ!!"

Hirugami nhìn qua Hoshiumi, giờ đang bị các thành viên CLB Bóng chuyền vây kín mít, cười vui vẻ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!