Bonus: Đường đi của kiếm sĩ Zombish
Con đường 1: Sự ra đời của Zombish!!
Khi màn đêm hạ xuống, một kiếm sĩ đứng lên.
Vì đã trải qua cái chết giả, chẳng còn biết tới cái chết thực sự nữa.
"...Nhưng vẫn còn là buổi chiều đấy con quạ ngu ngốc này!"
Người đàn ông thức dậy dưới đám cỏ, rú lên với con quạ bé tí bên cạnh.
Cơ thể người đó được quấn trong một cái nùi giẻ che hết cả cơ thể - thứ có thể đã từng là áo choàng.
"Nếu mà bị đốt với ánh nắng chiều thì sao…"
Con quạ bất lực kêu lên khi người đàn ông kia chắn mất ánh nắng với tấm nùi giẻ.
"Mà thôi. Cũng chẳng còn gì mà cháy nữa.
Người đàn ông bật cười, và con quạ lại vẫy cánh bay lên bầu trời xanh.
Ánh mắt người đàn ông lướt theo con quạ và đứng dậy.
"Được rồi, đi thôi."
Người đó đi mất, cơ thể gầy gò yếu ớt hiện rõ dù đã được che đi.
Trên lưng người đó là một thanh kiếm.
Thanh kiếm to tới nỗi khó mà nhận ra đó là một thanh kiếm, cũng chẳng hợp lắm với một người gầy gò như vậy.
"Nếu như có xe đi qua… Khoan, bây giờ ai mà có xăng chắc chắn là không bình thường…"
Không có con đường nào trước mặt người đó cả.
Người đàn ông đó tiếp tục bước đi trong thế giới đã chết này, nơi dải dất khô khan đầy khói bụi cứ kéo ra như vô tận.
"Ê, hay thật nhỉ? Hay thật đấy? Cảm giác như câu chuyện mới bắt đầu ấy!?"
Họa sĩ truyện tranh Udai Tenma mới toanh hào hứng đứng lên lấy thêm một cốc nước từ quầy đồ uống. Udai về bàn, bắt đầu vẽ storyboard phần tiếp theo, trên tay là một cốc cola.
Dụng cụ anh có trên bàn nhà hàng gia đình là sổ, bút chì, và tẩy.
Những hình vẽ nguệch ngoạc trên trang giấy đang mở mà không ai khác hiểu nổi là storyboard của Udai.
Mình muốn thực sự vẽ manga, mình yêu việc đó vô cùng. Và rồi thứ đầu tiên anh vẽ lúc học đại học được giải khuyến khích trong một cuộc thi cho họa sĩ mới. Anh được giao một biên tập và chào sân với tư cách họa sĩ manga, nhưng sự thật là để được xuất bản dài kì thì rất khó.
Nhưng "Kiếm sĩ zombie Zombish" được thai nghén trong nhà hàng gia đình này nhận được phản hồi khác hẳn.
"...Mọi thứ trừ cái chết chỉ là thoáng quá? Kiêu quá… Không, ghen tị quá, một cơ thể có thể chết đi…"
Lúc Udai giả vờ làm nhân vật chính mà lẩm bẩm mấy câu thoại, các khách hàng khác trong nhà hàng lia ánh nhìn về anh đầy tò mò.
Nhưng anh không thể để ý tới chúng được.
Zombish phải bảo vệ nữ chính khỏi sự tấn công của kẻ thù bằng cách thể hiện ra phong cách và vẻ ngoài của mình.
Với cả, kẻ thù cũng phải là người có mối quan hệ với Zombish trước khi cậu ta thành zombie, và nữ chính phải là yếu tố giúp Zombish từ zombie trở lại thành người, và đương nhiên phải là một cô nàng dễ thương có ý chí sẽ cố gắng tự chiến đấu, nhưng vẫn làm mình muốn bảo vệ.
Một thoáng ý tưởng nảy ra.
Thứ cô gái đó thấy là một bàn tay trắng phau vươn ra từ sau đống giẻ cầm lấy thanh kiếm sau lưng.
Cô vô thức nhắm mắt lại, và khi mở lại ra, kẻ thù đã ngã hết xuống đất.
"Hả, sao vậy… Hả?"
Khi cô vẫn đang bối rối không biết chuyện gì xảy ra, kiếm sĩ Zombish đã định rời đi.
"Này, đừng bỏ tôi một mình chứ!"
Lúc cô đuổi theo túm lấy đống giẻ, chúng rách ra và rơi xuống.
Thứ hiện ra không phải là một kiếm sĩ cơ bắp đẹp trai mà cô nghĩ. Mà là một bộ xương.
"Xương!? Tại sao lại là xương!? Xương ư!? Khoan, xương cũng biết nói chuyện á?"
"Là xương đấy! Xin lỗi vì là xương!!"
Tay kiếm sĩ nhặt mấy mảnh vải lên cơ thể nhìn y hệt mẫu vật xương người của mình rồi quay lưng đi.
"Vì tôi là xương nên không thể đi cùng cô được, nên cô đành phải tự bảo vệ mình vậy. Gặp lại sau."
Thứ "xương" đã xử lý toán cướp trong nháy mắt sắp sửa bước đi khỏi cô gái cô đơn. Cô nhìn chằm chằm vào tấm lưng xương xẩu, chẳng đáng tin cậy, cùng chiếc kiếm khổng lồ đó, và hét.
"...Này, xương! Anh có ăn gì không?"
Zombish quay lại khi nghe thấy tiếng, kéo lớp vải lên mà chỉ vào bụng mình cười.
"Nè? Ăn á. Buồn cười ghê."
"Nếu không ăn thì… ít ra tôi sẽ không phải chia phần nước uống hay đồ ăn với anh."
"Hả?"
"Xương hay gì cũng được, miễn sao bảo vệ được tôi. Xương cũng mạnh mẽ mà."
Nói vậy, cô gái chỉ về phía toán cướp với mấy ngọn đầu mohawk bằng sắt nằm trên đất, rồi cô nói thêm.
"Đồ bị rách thì cũng nên được vá lại chứ…"
Zombish cười, xương và sọ hơi lệch đi một chút.
"Không phải tôi mạnh, mà là bọn chúng yếu, nhưng cô sửa tấm vải này được chứ?"
Cô gái ấy nghe thấy thì chạy tới. Hai dấu chân cứ dẫn đi xa mãi trong thế giới chết chóc này.
Một con quạ bay vòng vòng bên trên như đang quan sát hai người họ.
Hành trình của Zombish mới chỉ bắt đầu thôi!!
"Nói sao với Akaashi bây giờ…"
Và rồi cựu "Người khổng lồ tí hon" đi về nhà từ nhà hàng gia đình, rồi đổ gục xuống lớp nệm, vẫn mặc nguyên bộ quần áo ngoài đường.
.
Con đường 2: V.S biên tập viên A!!
"Bình thường thì zombie không phải bộ xương đúng không?
Akaashi Keiji mở lời, cầm một cốc cà phê trên tay.
Việc góp ý cho các tác phẩm được tác giả đem tới với Akaashi là một công việc khá nặng lòng.
Kanda, vùng Chiyoda, Tokyo.
Văn phòng biên tập của tạp chí Weekly Shonen Vai vắng teo vào ban ngày.
Trong phòng họp, họa sĩ manga mới Udai Tenma đông cứng, rồi cố cười trừ.
"Ừ, anh nghĩ bộ xương sẽ hay, nhưng nếu là zombie kiểu Nhật sẽ mới mẻ với ngầu hơn. Nhật Bản chuyên hỏa táng mà. Hahaha."
"Vậy sao ạ?"
Biên tập viên Akaashi nhìn bản thảo của "Kiếm sĩ zombie Zombish" trên bàn và Udai đang cười trước mặt. Rồi, với suy nghĩ rằng đây sẽ là lần cuối mình nói câu này, cậu lặp lại.
"Bình thường zombie không phải bộ xương nhỉ."
Không có ý hỏi nữa, mà là câu khẳng định.
"Đúng rồi."
Sau khi yếu ớt trả lời, Udai trùng xuống và cắn chiếc ống hút trong cốc cola của mình.
Khó khăn quá.
Anh đã rất tự tin vào tác phẩm này. Trong đó có cảm giác mãn nguyện không có được trong tác phẩm nào trước đó. Vậy mà từ đầu đã sai.
Khi Udai buồn bã cúi đầu, người biên tập viên tiếp tục.
"Một điều nữa."
"Sao thế?"
Udai nhún vai và nhìn lên Akaashi như thể là một đứa trẻ bị mắng. Akaashi nhấp một ngụm cà phê, chỉnh lại kính, hít một hơi, và chậm rãi nói.
"Bộ xương không phải zombie, nhưng em nghĩ thiết kế của bộ xương này khá tệ. Nó chẳng khác gì mấy bộ xương bình thường. Em muốn nhân vật chính phải có điểm đặc biệt để nhận ra đó là Zombish dù chỉ nhìn thoáng qua."
"Bộ xương bình thường?"
Thấy vậy, Udai vẽ một bộ xương trong sổ. Một bộ xương bình thường.
"Ừm, ví dụ, em muốn có thiết kế độc đáo hơn. Đeo kính hay có sẹo chẳng hạn. Có thể vặn vẹo nhưng phải dễ nhận ra, và nếu được thì phải có một điểm rất rõ ràng ngay từ cái bóng đen. Anh nghĩ sao?"
Udai thêm sẹo vào bộ xương mình vẽ. Rồi anh lẩm bẩm.
"Trên bóng đen thì không là sẹo được."
"Sẹo là ví dụ thôi."
"Xin lỗi…"
Udai hút nốt phần cola dưới đáy cốc, đúng hơn là phần đá đã tan, rồi cố cười đầy thất vọng.
"Anh nghĩ xương sẽ ổn vì kiểu hỏa táng nên ra zombie kiểu Nhật. Thì cũng hơi zombie thật…"
Ánh mắt của Akaashi sáng lên.
"Thế… sao không làm Zombish nhìn kiểu Nhật hơn? Thế cũng sẽ liên quan tới cây kiếm nữa."
"Ể?"
"Không, là ví dụ thôi."
"...Đâu, anh thấy ổn mà. Anh sẽ suy nghĩ thêm. Rồi có lẽ nó sẽ khác những con zombie khác!"
Nói vậy, Udai cầm bút lên rồi vẽ một Zombish kiểu Nhật lên sổ.
"Nếu là kimono Nhật và kiếm, nhìn sẽ giống samurai… Để nhìn giống kiếm sĩ zombie…"
Akaashi đã nhẹ nhõm hơn một chút khi ngòi bút người kia liên tục lia, vẽ ra tới vài phiên bản.
Cậu không nỡ bình luận.
Nhưng đôi khi lời của cậu có thể giúp tác phẩm đi theo con đường tốt hơn, vậy nên cậu mới có thể tiếp tục công việc.
"Anh làm kĩ đi nhé. Em đang định mang bản thảo tới cuộc họp về việc xuất bản dài kì."
Nghe vậy, Udai sựng lại.
"Ể, tại sao!? Nãy giờ em từ chối lắm mà!!"
"Em không có. Nó buồn cười, em chỉ muốn nó thú vị hơn thôi."
Udai nhìn lên Akaashi, mặt méo xệch.
"Akaashi, hóa ra em không chỉ là một thằng nhóc xấu tính!!"
"Em xấu tính á…?"
"A, xin lỗi! Không phải ý đó, ờm, ý tốt mà!!"
Akaashi tiếp tục sắp xếp bản thảo, không hỏi dồn xem người xấu tính nhưng ý tốt là gì.
"So sánh với những tác phẩm anh từng mang tới thì Zombish thú vị hơn nhiều. Em nghĩ nó có tiềm năng đấy."
"Anh cảm ơn!"
"Với cả…"
"Còn nữa à?"
Thấy Udai chuẩn bị tinh thần, Akaashi cười một chút.
"Em nghĩ nãy giờ rồi, nhưng câu này… 'Hành trình của Zombish mới chỉ bắt đầu thôi!!' anh không phải viết. Đấy là việc của biên tập viên."
"...!!"
.
Con đường 4: Xuất bản dài kì!!
Đã quá trưa. Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Udai Tenma với tay ra từ dưới tấm nệm. Là biên tập viên của anh, Akaashi Keiji. Anh vội rời giường trả lời điện thoại. Akaashi ở đầu kia thì vẫn điềm tĩnh như bình thường.
"Anh đang ngủ đúng không?"
"...Xin lỗi mà."
"Không sao đâu. À mà, để em nói thẳng luôn, phần one-shot đang được chú ý lắm."
Nghe thấy vậy, bàn tay cầm điện thoại của Udai bắt đầu đổ mồ hôi.
Anh được bảo là vẽ phần one-shot cho chuyên mục đặc biệt trước, nên anh đã rất chăm chỉ để xong Kiếm sĩ zombie Zombish. Anh đổi thiết kế Zombish mà Akaashi đã từ chối qua một mẫu zombie chắp vá có thể để dễ dàng nhận ra, và kết quả rất tốt. Cách băng gạc ló ra từ cổ áo kimono rất ổn. Không hẳn chỉ là bộ xương. Đồng cảm với bộ xương khó lắm. Ừ.
Còn việc "dễ nhận ra dù chỉ là bóng đen" thì đã thành công bằng việc cắm một cây rìu vào đầu. Việc là kiếm sĩ zombie cũng truyền tải được bằng cách anh ta rút tay trái đang cầm kiếm ra để đánh nhau. Không biết có làm mô hình cử động được không.
Dù sao thì anh cũng khá tự tin về tác phẩm này. Được ăn cả ngã về không, nhưng nếu không thì anh sẽ không phục hồi lại nổi.
"May quá…"
Khi Udai mệt mỏi nói ra, Akaashi lặng lẽ tiếp tục.
"Em sẽ nói thẳng tiếp, nhưng em muốn tiếp tục chỉnh sửa Zombish để chuẩn bị cho xuất bản dài kì."
"Vâng! Anh vô cùng sẵn lòng!"
Khi Udai đã vui mừng trở lại, Akaashi nói.
"Rồi, đầu tiên, nữ chính."
"Vâng!"
Chắc hẳn cần chỉnh sửa thêm. Udai tưởng là phải làm dễ thương hơn nữa, nhưng thứ Akaashi nhắc tới không phải vậy.
"Trong one-shot thì anh ta cứu cô ấy, họ chu du cùng nhau, và hết, đúng không?"
"Ể? À, ừ."
"Nếu đấy là chương đầu thì hai người họ sẽ tiếp tục cùng nhau phiêu lưu từ chương hai đúng không?"
Nghe có vẻ không vui lắm, ví dụ như cô gái thời trang hơn, hở hang hơn, hay gì hết.
Thật lòng anh còn chưa nghĩ ra câu chuyện sẽ thế nào nếu được đăng dài kì. Ừm, chắc hẳn sẽ như cậu ấy nói thôi.
Như thể đang đọc suy nghĩ của Udai, Akaashi lạnh lùng nói.
"Không phải người đọc sẽ chán sao?"
"Ể?"
"Anh hùng và nữ chính phiêu lưu cùng nhau, kẻ địch xuất hiện, cứu người, giết kẻ thù, tiếp tục phiêu lưu, rồi cứ thế tới trùm cuối."
"Vâng…"
"Anh cũng sẽ chán đúng không?"
Mình đang bị mắng à? Không, mình ban đầu chỉ nghĩ là one-shot thôi, nên cốt chuyện chưa thành hình, nên chỉ nghĩ kết vòng vèo chút sẽ hay. Chỉ vậy thôi…
Udai nói, lau mồ hôi trên tay bằng áo phông.
"Ừm, nếu được thì không cần gọi đâu."
"Được, khi nào anh rảnh?"
Và rồi, ngày hôm sau, anh tới văn phòng biên tập. Quá trình lên ý tưởng trong phòng họp đã diễn ra được hơn hai tiếng.
"Được rồi, thay vì một nữ chính chỉ có thể đứng đó giúp, anh nghĩ có thể làm cô ấy vừa làm bạn vừa làm người thẳng thắn hơn trong hai người," Udai nói, vẽ lên vô số biểu cảm cho nữ chính trong sổ. Mặt hoảng hốt, giận dữ, kinh tởm… Rồi anh ngừng vẽ và nhìn Akaashi.
"Thế thay vì chỉ có ngầu với thời trang thì Zombish cũng nên hài hước nhỉ?"
"Nhưng đừng đùa quá. Nhìn vào phần khảo sát, đa số mọi người nói cậu ta 'ngầu' và không hẳn là hài hước."
Akaashi đáp lại lúc nhìn kết quả khảo sát.
"Vậy nhỉ, khó cân bằng ghê."
Udai cười, lần này chuyển qua vẽ biểu cảm của Zombish trong sổ.
"Nhưng vui lắm. Anh thích làm manga."
"Nghe anh nói thế là tốt rồi."
Akaashi bật cười, và tiếp tục.
"Em nghĩ câu chuyện sẽ có chiều sâu hơn nếu kẻ thù thuộc tổ chức nào đó, thay vì mấy tên cướp thời cuối thế kỉ."
"Ồ, thế nếu là lý do Zombish biến thành zombie thì sao?"
"Nghe ổn đấy ạ."
Tâm trạng của Udai khá tốt sau ý kiến của Akaashi, và anh mở một trang gần cuối trong sổ.
"Đây! Nhìn nè! Anh đã luôn nghĩ trùm cuối là ai đó có mối quan hệ sâu sắc với Zombish từ trước thì cậu ta thành zombie, còn nữ chính là yếu tố chính biến Zombish lại thành người. Anh mới nghĩ nếu nữ chính là con gái trùm cuối thì sao.
Trái với sự hăng hái của Udai, Akaashi thở dài.
"...Thế thì Zombish chiến đấu vì cái gì?"
"Akaashi, em gãi trúng chỗ ngứa rồi đó."
"Không, cái đó là thứ quan trọng nhất mà?"
Bàn cốt truyện ra rất vui. Càng làm vậy thì lát nữa xử lý vấn đề thì sẽ càng là một ác mộng, nhưng dù biết vậy thì nói chuyện về trùm cuối với kẻ địch rất vui.
"Căn cứ bí ẩn nghe hay đấy."
"...Không, làm chủ thế giới rồi thì không cần bí mật. Cái gì đó phô trương hơn…"
"Lâu đài!"
.
Con đường 7: Tuyệt kĩ: Đòn bẩy!!
Ngay sau khi bắt đầu, phản ứng khá tốt. Khá tốt. Udai Tenma cũng vui vẻ nói, "Tức là có khả năng được chuyển thể anime đúng không?"
Nhưng bây giờ đã tới lúc không thể để rớt thêm hạng nào trong mỗi lần khảo sát nữa.
"..."
Akaashi Keiji ngồi tại bàn trong ban biên tập, tay ôm đầu, và đàn anh gọi tới đầy lo lắng.
"Em ổn không?"
"...À, vâng."
"Zombish, đúng không? Nè, thử kích thích thêm đi. Kiểu gái xinh hay trai đẹp chẳng hạn."
Nói xong, đàn anh đó về chỗ ngồi, nói, "Anh cũng không biết nữa."
"Kích thích hả…"
Lông mày Akaashi nhăn lại.
Thế có ổn không? Phương pháp như vậy có thể thỏa mãn độc giả không? Hiện tại thì mọi người đang không thích lắm, nhưng dù vậy thì vẫn phải cố thu hút họ bằng sự cuốn hút của nhân vật chính và sự thú vị của câu chuyện chứ…?
"Sự thu hút của nhân vật chính hả…"
Một nhân vật chính cuốn hút thì có đặc điểm gì. Kiểu câu chuyện nào sẽ làm ta muốn tuần sau đọc tiếp.
"..."
Là sự mong chờ xem tuần sau sẽ có gì, nhân vật chính sẽ làm thứ gì. Sự mong chờ được thấy những thứ thú vị hơn. Có thể sức mạnh của nhân vật chính đang thiếu. Nhưng bởi vì mình đang cố hướng tới thể loại dark fantasy đi sâu vào nội tâm, nhất là vì thế giới đó vừa hoang dã vừa kì lạ với mấy kiếm sĩ zombie… Thế là sai sao…? Cuối cùng, liệu mình, người muốn trở thành nhà văn, không thể làm một manga cuốn hút cho nam giới sao…?
Akaashi đã tự vấn mình một hồi lâu, lại tự dưng nhìn lên.
"...!"
Khoan.
Có lẽ mình đang mắc lại một lỗi.
Mình đang nghĩ mình có thể điều khiển tác giả sao?
"...Không, phải đặt hết linh hồn mình vào mỗi lần…"
Đúng rồi, như là tập trung vào điểm số tiếp theo, lần đề nghị tiếp theo, mình phải tập trung vào câu chuyện của tuần sau, vào thứ nhân vật chính phải trải qua.
Bàn của cậu cứ bừa bãi lên từng ngày như phản chiếu tâm trí cậu, và Akaashi nhắm mắt lại tập trung.
"...Nghĩ về cái 'vui', không phải cái 'dễ'... nghĩ về cái 'vui'..."
Bị xếp hạng thấp trong khảo sát thì không vui, bị trảm cũng vậy. Nên làm gì đây…?
"Phản hồi… rồi kết nối tới bước tiếp… theo…"
Trước máy in trong phòng ban biên tập, các đàn anh lo lắng nhìn Akaashi.
"Akaashi lại lẩm bẩm một mình à, có sao không? Nó có định bỏ việc không đấy?"
"Thằng bé sẽ có sức sống lại sau đó thôi, nên để yên cũng được, nhỉ?"
"Ừ, đúng."
"Em muốn anh ta có năng lượng nhân vật chính tràn trề."
Akaashi nói lúc gặp Udai.
"Tràn trề?"
"Vâng. Kiểu… như một ngôi sao, đập hết từng quả bóng."
"A, sắp bị trảm à!?"
Akaashi lặng lẽ lắc đầu với Udai, người vừa đứng dậy tái mặt lại.
"...Anh bình tĩnh. Chưa bị trảm, vẫn chưa."
"Vẫn chưa…?"
Akaashi nói với Udai, người đã buồn bã ngồi xuống.
"Tình cảnh khá khó khăn, nhưng chúng ta sẽ cố xoay vòng."
Tình cảnh thực sự khó khăn.
Bốn bức tường quanh phòng họp dán đầy áp phích của những tác phẩm đã được chuyển thể thành anime và phim, và những hộp các tông chứa đầy sản phẩm mẫu xếp chồng lên nhau khắp hành lang.
Anh cũng muốn tham gia vào hàng ngũ những tác phẩm nổi tiếng đó, dù phải làm gì đi nữa.
Akaashi nhìn lại Udai và bắt đầu nói như thể tóm tắt tất cả những thứ mình đã nghĩ cả tuần rồi.
"Nhân vật chính… Zombish là một 'ngôi sao'. Người đọc sẽ có kỳ vọng cao hơn. Anh ta làm gì tiếp? Sẽ có mánh gì hay? Sẽ bày ra trò gì điên rồ? Ta muốn những ngôi sao thu hút ta với những thứ ta không ngờ tới… nhưng phải thú vị. Em nghĩ tương lai của Zombish nhờ cả vào việc vượt qua khủng hoảng tuần sau thế nào."
Akaashi nhặt chiếc túi giấy dưới sàn lên.
"Vậy nên có thứ em muốn nhờ anh."
"Gì đây? Anh cũng băn khoăn nãy giờ rồi."
Chiếc túi giấy nặng tới lạ thường. Udai nhìn vào trong, hỏi, "Đĩa?"
"Vâng. Em đã lựa ra những cảnh trong các phim đấu kiếm quanh thế giới, cả trước đây lẫn hiện tại, mà em nghĩ sẽ làm tài liệu hay cho những cảnh đánh nhau. Hãy tranh thủ cơ hội này mà thêm vào những thứ thật ngầu."
"Ồ, cảm ơn em!"
"Với cả em biết xem hết thì khá khó cho anh, nên em đã ghi lại thời gian của những cảnh em muốn anh xem."
Cậu đưa anh tờ ghi chú.
"Anh chắc chắn sẽ xem! Anh sẽ suy nghĩ luôn!"
"Em sẽ cố hết sức, nên hãy cùng làm hết những gì có thể."
Mình không thể nào điều khiển câu chuyện mà tác giả nghĩ ra, các tác phẩm khác ra sao, hay độc giả nghĩ gì.
Nên mình chỉ cần nghĩ về việc mình có thể làm và nên làm.
Tránh việc bị trảm - rất khó, nhưng không phải là bất khả thi.
.
Con đường 10: Trận chiến mới chỉ bắt đầu thôi!!
"Zombish bị trảm rồi… còn 7 chương…"
Sau khi nghe tin từ biên tập viên, Udai Tenma nhớ đoạn mình ra ngoài vì ở một mình trong phòng quá khó khăn, nhưng anh không nhớ tại sao hay bằng cách nào mình tới văn phòng ban biên tập.
Khi Udai tự dưng xuất hiện mà không báo trước, Akaashi Keiji rất sốc, nhưng nhìn mặt là cậu thấy không thể bỏ anh một mình nên quyết định đưa anh ra ngoài quán cà phê để nói chuyện. May là anh không lạc ra ngoài văn phòng.
"Anh gọi gì tùy ý ạ."
Cậu đưa thực đơn cho Udai, đang ngồi đối diện, nhưng Udai có vẻ không có sức cầm lên nên để nó rơi xuống bàn.
Akaashi đẩy thực đơn lại gần, cố không tỏ ra khó chịu, và hỏi. "Thế cà phê nhé ạ?"
"..."
Không có lời đáp, nhưng Akaashi gọi hai cốc cà phê khi bồi bàn tới, và cậu cẩn thận lựa lời mà nói.
"Xui xẻo thay, lần này thì…"
Akaashi tiếp tục trong lúc Udai ủ rũ.
"Gợi ý của em là…"
"..."
"Hãy bắt đầu với một tác phẩm mới. Định hình cốt truyện của tác phẩm tiếp theo và chiến đầu bằng thứ mà chỉ anh mới có thể vẽ ra."
"Mới…?"
Udai nhìn lên, xong đập đầu xuống bàn. Rồi anh ngẩng khuôn mặt méo xẹo lên hét.
"Không có gì hết! Không có gì chỉ anh có thể vẽ cả!"
"Không mà, phải có gì đó chứ…"
"Không có! Không có gì hết!!"
Trước mặt là họa sĩ đang hoảng loạn, Akasshi chỉ có thể cắn môi.
Làm gì bây giờ- Không thể bỏ tac giả đó mà nói "Thế thôi vậy" được. Cậu muốn làm tình hình tích cực hơn và bước tiếp. Có thể chỉ là lòng kiêu hãnh của cậu thôi.
"...Chắc chắn sẽ có gì đó mà. Hồi bé anh có thích gì hay đam mê gì không?"
"Anh chỉ là một thằng bình thường lại còn hậu đậu mà cái gì cũng làm bình thường từ thể thao tới vẽ vời tới âm nhạc…"
Lúc vui thì anh sẽ nói, "Anh là kiểu người làm gì cũng được hết!", nhưng giờ thì đang buồn hẳn. Cũng đành vậy, vì tác phẩm bị trảm rồi mà.
Akaashi chỉ có thể nói lời thật lòng nhanh nhất có thể.
"Em không nghĩ tác giả truyện dài kì lại là người bình thường với hậu đậu đâu."
"Có còn nữa đâu, giờ là tác giả truyện bị trảm rồi…"
Lúc đó, bồi bàn tới.
Người bồi bàn mang cà phê tới có vẻ hơi tò mò về từ "tác giả truyện bị trảm" của Udai, nhưng nhanh chóng nghiêm túc trở lại và quay đi.
Akaashi cầm cốc, tận hưởng hương thơm của cà phê và nghĩ.
Mình nghĩ trò chuyện một chút để thay đổi tâm trạng sẽ tốt.
Nhưng nói về gì đây? Không phải về tác phẩm hay tương lai sau này, hay về chính anh Udai? Dạo này nói gì nhỉ? Anh ấy nói hồi đại học mình ở câu lại bộ nào, đến từ đâu…?
Rồi cậu nhớ ra.
"Anh có nói anh đến từ Tohoku nhỉ? Ở đó có phong tục gì hay không? Cái gì dùng làm manga cũng được?"
"Là Miyagi, nhưng khu đó bình thường nên không có gì lạ hết."
Nói với giọng khản đặc, Udai vô thức bỏ đường vào cà phê. Rất nhiều, rất rất nhiều. Akaashi có băn khoăn không biết thế có là nhiều quá không, nhưng không khí làm cậu ngại ngần để nói ra.
"Với người Tokyo như em thì chỗ anh chỉ như vùng quê thôi nhưng…"
"Kh-Không có…"
Ngại ngần như vậy với đối tác thì có hơi quá không? Cậu nghĩ, nhưng không phải là không thể. "Kiếm sĩ zombie Zombish" là tác phẩm dài kì đầu tiên của Udai, và tác phẩm đầu tiên bị trảm.
Đương nhiên là anh sẽ thấy buồn, vì tác phẩm mình đã viết ra, và phải trả giá bằng nhu cầu cơ bản của con người như ăn hay ngủ, không được yêu thích.
Và với Akaashi, một nhân viên mới, "Kiếm sĩ zombie Zombish" là tác phẩm đầu tiên cậu tham gia đóng góc ngay từ đầu. Cậu đã gắn kết với nó, nên quyết định đấy cũng làm cậu thấy vọng.
Thế nên cậu mới cố làm chuyện tích cực lên. Có chuyện gì hai người cùng làm không? Chủ đề chung gì đó?
Lúc Akaashi đang lo lắng, một chủ đề xuất hiện mà cậu còn không ngờ tới.
"...Thật ra anh có chuyện hồi ở Miyagi. Trong câu lạc bộ hồicao trung."
"Thật ạ?"
Udai vô hồn khuấy cà phê, không tham gia vào cuộc trò chuyện tí nào. Chắc cà phê ngọt như này anh còn không uống được.
"..."
Đúng rồi. Nói chuyện về hồi cao trung là thứ không liên quan nhất… Nhưng làm gì bây giờ, đây là lần đầu mình phải lo chuyện thông báo ai đó về vụ bị trảm rồi suy nghĩ nên làm gì tiếp, mình còn không biết nên làm sao cho đúng.
Udai mở lời.
"...Hồi trong câu lại bộ thì em làm gì, Akaashi?"
Udai không có vẻ gì là có hứng thú, như thể không còn lựa chọn nào khác ngoài đi hỏi. Cậu hơi hối hận vì đã làm tác giả thấy không thoải mái, nhưng cũng an tâm là Udai đã hơi hăng hái hơn và đáp lời.
"Bóng chuyền ạ."
"Ồ, anh cũng chơi bóng chuyền."
Nói xong, Udai nói tiếp.
"Thời của anh là anh tới được vòng toàn quốc giải Mùa xuân đấy nhé."
Akaashi đặt cốc cà phê đang định uống xuống khi nghe được.
"Ơ, em cũng thế."
"Thật á!? Đỉnh đấy Akaashi."
"Không, anh đỉnh hơn chứ, anh Udai."
Với chút cảm giác lo âu, Akaashi hỏi.
"...Trường nào Miyagi ạ?"
Udai bật cười, "Không phải trường mạnh đâu, em biết đấy…?" và đáp.
"Karasuno."
[Hãy chờ đợi tác phẩm mới của tác giả Udai, "Meteor Attack" nhé!]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
