Buổi phỏng vấn thứ hai: Về nơi chốn khởi đầu - "Thành phố Cây xanh"
2.1. Ga Sendai
"Cuối cùng… Tới Sendai rồi!"
Sau khi xuống khỏi Shinkansen, Akane hít một hơi thật sâu làn khí lạnh của tháng Một. Em đang tiện đường đi theo chị phóng viên Enaga Fumi trong một cuộc phỏng vấn hai ngày một đêm tại Lâu đài Aoba.
Nơi này, nơi đã nuôi dưỡng nên nòng pháo của Nhật Bản Ushijima Wakatoshi, tay chắn hai mét Hyakuzawa Yudai, và cặp đôi Kageyama Tobio / Hinata Shoyo, có rất nhiều người em muốn phỏng vấn, nhưng chỉ có hai ngày thì chỉ gặp được một lượng người giới hạn. Akane ngay lập tức rời cổng soát vé, không muốn bỏ phí một giây nào.
Tuy bị thu hút bởi những quầy hàng xung quanh, em chăm chăm tới nhà thể chất thành phố, nơi có hai trận đấu thuộc phân khu 3 đang được tổ chức. Sau khi đưa tin trận thứ nhất và hai, chị Enaga sẽ tới các trường cao trung. Sau trận thứ nhất, Akane đã được sắp xếp để phỏng vấn hai tuyển thủ Kiniro Sports Jumpers Ohira Reon và Nakashima Takeru.
Trong khi Akane không giấu được sự hào hứng trong taxi, Enaga nhìn em với ánh mắt nghiêm túc.
"Cố gắng hết sức để phỏng vấn nhé, rồi tối nay sẽ được ăn lưỡi bò."
"Vâng!!"
.
2.2. Ohira Reon / Nakashima Takeru
Kiniro Sports Jumpers (tỉnh Miyagi), sản xuất đồ thể theo, V.League phân khu 3.
Chủ công, Ohira Reon.
Kiniro Sports Jumpers (tỉnh Miyagi), sản xuất đồ thể theo, V.League phân khu 3.
Libero, Nakashima Takeru.
Sau trận đấu, tại nhà thế chất thành phố.
.
"Em xin phép ạ!"
Sau trận đấu, Akane bước vào phòng chờ, và được chào đón với nụ cười của Ohira và Nakashima.
"Cảm ơn em."
"Em xin lỗi vì đã làm phiền khi hai anh nghỉ ngơi, nhưng em muốn tìm hiểu về thời cao trung để đến gần hơn với bí mật đằng sau sức mạnh của "Thế hệ Quái vật" - nên hôm nay em tới gặp hai anh ạ!"
Khi ở trước các tuyển thủ trước và sau trận đấu, em lại thấy hồi hộp. Trong khi Akane nhỏ nhẹ giải thích mục đích của buổi phỏng vấn, Ohira điềm tĩnh rút điện thoại ra. "Anh đang nghe đây, anh nói về Wakatoshi nhiều cỡ nào cũng được. Anh chuẩn bị sẵn ảnh hồi đó nữa này. Mặt Wakatoshi vẫn y hệt như thế, còn Tendou thì hơi quái quái tí."
Em đã lo rằng Ohira sẽ là một người đáng sợ, hay là giống như Ushijima khó gần, nhưng có vẻ anh ấy khá thân thiện, và Akane cúi đầu đầy nhẹ nhõm.
"Em cảm ơn ạ! Ưm, hôm nay em muốn nghe về cả Miyagi thời đó, không chỉ tuyển thủ Ushijima đâu ạ."
Nakashima hỏi lại.
"Ý em là cả Miyagi hả?"
"Thế rắc rối rồi đó."
Hai người nhìn nhau, và Akane vội giải thích.
"Không! Không nghiêm túc đến thế đâu ạ! Em chỉ muốn nghe về thời đó mà không bị bó buộc về một trường thôi. Cứ tự nhiên thôi ạ!"
"Nếu thế thì…"
"Dạ vâng."
Và thế là cuộc phỏng vấn đầu tiên của Miyagi bắt đầu.
"Shiratorizawa, đội của tuyển thủ Ohira, tập trung nhiều vào chiều cao và sức mạnh, đó giờ vẫn vậy. Đội của tuyển Nakashima, Wakutani Minami, không có chiều cao nhưng sử dụng kỹ thuật vượt trội. Em thấy hai đội khá đối lập."
"Được so sánh với nhà vô địch Shiratorizawa…"
Cạnh một Nakashima đang u ám, Ohira bật cười.
"Không, không, thua dù chỉ một lần thì không còn là nhà vô địch nữa rồi."
Chính là Cao trung Karasuno, đội của Kageyama và Hinata, đã đánh bại Ushijima của Shiratorizawa và biến danh hiệu nhà vô địch đó thành chuyện của quá khứ.
Akane rướn người để nghe chuyện của các tuyển thủ cốt lõi thuộc Thế hệ Quái vật.
"Với sự nổi dậy của Cao trung Karasuno, hệ thống vốn chỉ có Shiratorizawa và Aoba Johsai sụp đổ trong tỉnh Miyagi, và có thể nói thời kì phân chia sức mạnh đã tới."
Ohira cười trừ với những lời của Akane.
"Phân tích máu me quá."
"Em xin lỗi."
Trước cái nhún vai của Akane, Nakashima nói với giọng phiền não.
"Thì, hồi đó Kageyama Tobio vẫn là thiên tài, nhưng Hinata Shoyo… cậu ta trưởng thành lên nhiều lắm!"
"Ừ! Hồi cao trung cậu ta như kiểu lon ta lon ton xung quanh ấy!"
"Đúng rồi! Lon ta lon ton!"
Hai người chỉ vào nhau rồi bật cười vì lý do gì đó.
Hinata Shoyo, người đã ẩn nấp đi từ lúc tốt nghiệp cao trung, nay lại xuất hiện lại vào mùa thu trong trận Schweiden Adlers với Black Jackal. Sau khi tập luyện bóng chuyền bãi biển ở Brazil, Hinata quay lại sân đấu, và những ai từng biết cậu đều ngạc nhiên trước sự trưởng thành của cậu.
Nakashima nhấp một ngụm nước trong chai và nói tiếp.
"Hồi cao trung, nói thật, anh không nghĩ anh thua về kỹ năng cá nhân. Ừ thì thua trận, nhưng… mà đối thủ mới học năm nhất… Hả? Từ từ, nghe không ngầu tí nào đúng không?"
"Tôi hiểu cảm giác của cậu mà."
Những người từng bị một Karasuno tưởng chừng như mờ nhạt nhìn nhau cười.
Bóng chuyền cao trung đầy những điều bất ngờ như này.
Một thành viên cao hai mét tham gia CLB, thay đổi huấn luyện viên, thành viên chủ chốt tốt nghiệp.
Khi hết năm học, thế cân bằng của đội lại thay đổi, và dấy lên nhiều chuyện.
Năm đó ở Miyagi, một Karasuno mới đã tàn sát tất cả.
Akane hỏi Nakashima.
"Thế hệ Quái vật có nhưng tuyển thủ nhỏ con như tuyển thủ Hoshiumi và tuyển thủ Hinata làm trung tâm. Tuyển thủ Nakashima dù nhỏ con, cũng đã dẫn dắt đội của mình với một lối chơi thiên không chiến, và đó cũng là thứ giúp anh có được ngày hôm nay. Anh thấy sao?"
Nakashima vui vẻ trả lời.
"Anh mong sẽ có nhiều đứa trẻ thấy Hoshiumi và Hinata hơn để tiếp tục cố gắng và không bỏ cuộc. Anh cũng đã thấy trận đấu của Karasuno hồi sơ trung… xem "Người khổng lồ tí hon" ở giải Mùa xuân, nó đã dạy anh rằng ta vẫn có cách chiến đấu dù thấp bé."
"...Karasuno, người khổng lồ tí hon ạ?"
Khi Akane hỏi, mắt Nakashima hơi nhướn lên. Như thể có một tuyển thủ trong bộ đồng phục đen tuyền vừa nhảy ra từ người cậu.
"Anh đã thấy một tuyển thủ chỉ 170cm làm các tuyển thủ cao hơn rối loạn, và anh nghĩ, 'Ồ, vẫn có cách chiến đấu khác sao…' Xong anh đổi luôn cách chơi của mình."
Lúc đó, Ohira xen ngang.
"Ở Karasuno à? Tôi không nhớ lắm."
"Mấy cậu đã nặng đô sẵn từ hồi sơ trung rồi."
"Nặng đô nghe chậm chạp còn gì?"
Ohira lầm bầm, không hiểu cái Nakashima đang nói lắm, nhưng Nakashima quay qua Akane mà tiếp tục.
"Hồi đó, hình tượng của một đội mạnh vẫn còn, nên Karasuno bị gọi là 'quạ đen gãy cánh'. Bọn anh tập trung vô cái đó quá nên thua… Ôi, giờ thấy hối hận quá đi mất."
"Tôi không nhớ cái đó."
"Tụi này không có tí hứng thú nào với mấy đội hay tuyển thủ yếu hơn đâu, đúng là phong thái của nhà vô địch còn gì."
"Tụi này vẫn thua mà!"
Cả hai người đều vui vẻ nói về quá khứ.
Akane vội nghĩ về việc mình sẽ phải xem lại thông tin về giải Mùa xuân ngay khi về và nhờ ai đó bên biên tập gửi email cho em, rồi ghi một dòng "Người khổng lồ tí hon" to tướng trong sổ.
.
2.3. Aone Takanobu / Futakuchi Kenji
Nhân viên công ty xây dựng (Miyagi), VC Date (đội người lớn).
Phụ công, Aone Takanobu.
Nhân viên công ty điện lực (Miyagi), VC Date.
Chủ công, Futakuchi Kenji.
Sau buổi tập, tại nhà thể chất công ty.
.
Sau khi xong buổi phỏng vấn với các thành viên của Kiniro Sports Jumpers, Akane lại lên taxi. Lần này điểm đến của em là phòng tập của VC Date.
Aone Takanobu và Futakuchi Kenji là những thành viên của một Cao trung Date Tech "không thể xuyên thủng" hồi cao trung. Họ là một đội mạnh của Miyagi, người đã đánh bại Cao trung Karasuno vào năm ba và tham gia giải Liên trường.
Khi tới nhà thể chất, em vội vã chạy vào. Sau khi dọn dẹp, nhà thể chất trống trơn, và Aone Takanobu và Futakuchi Kenji đang ngồi trên sàn nói chuyện gì đó. Khi tiếng Futakuchi cười rộn lên, Akane hít sâu và chào thật to.
"Xin lỗi vì đã để hai anh đợi ạ! Em là Yamamoto Akane!"
Hai người họ nhìn lên từ chỗ ngồi.
Futakuchi nói, "Ồ, anh vừa dọn dẹp xong," và quay qua Aone, "Đúng lúc thật đấy."
Aone gật đầu đồng ý.
Akane nhẹ nhõm kiểm tra thời gian và nói.
"Em nghĩ sẽ mất khoảng một tiếng đấy ạ. Xin lỗi vì đã làm phiền hai anh khi đã mệt, em cảm ơn lắm!"
"Ở đây có sao không? Bọn anh thì ổn, nhưng em không lạnh à? Tụi mình có thể đi đâu đó uống đấy."
Aone gật thêm lần nữa, nhưng Akane vội vã trả lời.
"Không sao, ở đây được ạ!"
Em rút kinh nghiệm từ lần phỏng vấn cựu học sinh Fukurodani tự dưng biến thành tiệc rượu rồi. Từ giờ cấm rượu bia khi phỏng vấn!
"Là về 'Thế hệ Quái vật' đúng không?"
Futakuchi hỏi.
"Vâng, em muốn nghe từ đối thủ hồi cao trung của các tuyển thủ Ushijima, Kageyama, Hinata, và Hyakuzawa ạ."
Khi Akane hỏi, Futakuchi dừng một lúc ra vẻ lịch sự, rồi lặng lẽ trả lời.
"...Tụi này thắng Karasuno."
"Giải Liên trường thôi mà!"
Em đáp lại ngay, nhưng lời tiếp theo của Futakuchi thì hơn bất ngờ.
"Không, trước đó nữa cơ, cả đấu tập nữa."
Aone bên cạnh gật đầu, và Futakuchi nói tiếp.
"Tụi đó cũng đâu mạnh đến thế. Nói thật thì kém hơn hẳn. Nhớ không, hồi năm hai cậu làm ace của Karasuno gục luôn á?"
Thấy Aone gật đầu, Akane hỏi.
"Gục ngã ạ?"
"Ừa, chắn hết mọi cú đập của ace có râu đó luôn. Anh làm rồi đó! Anh ta tan nát tinh thần luôn!!"
Aone ngồi cạnh nhìn Futakuchi với vẻ mặt hơi buồn.
"Đấy là khi Karasuno được biết đến như 'quạ đen gãy cánh' đúng không ạ?"
Nghe Akane hỏi, Futakuchi nhướn một bên mày.
"Ừ đúng. Hình như cũng có thế. Nhưng khi cái tụi năm nhất kì lạ đấy vô, Karasuno thành ra như thế. Nhưng Karasuno bản mạnh hơn thì tụi này cũng đánh bại rồi!"
Aone liên tục gật đầu.
Thấy vẻ mặt tự hào của họ, Akane hỏi vào chủ đề chính.
"Hai anh nghĩ yếu tố quyết định trong chiến thắng trước Karasuno trong trận chung kết vòng loại giải Liên trường khi hai anh học năm ba là gì ạ?"
Futakuchi vô tư trả lời.
"Thì tụi này có thằng nhóc cao to, với cả ai cũng cao xêm xêm nhau. Tụi kia thì thành viên cũ ra trường xong có lỗ hổng trong hàng phòng thủ. Đúng không?"
Aone lặng lẽ gật đầu.
Akane mở cuốn sổ và lướt qua phần thông tin của tuyển thủ thuộc Date Tech, tìm ra "nhóc cao to" Futakuchi nói tới. Một tuyển thủ trong hàng 190cm.
"...Ừm, là tuyển thủ Koganegawa ạ?"
Kết hợp với Aone và Futakuchi, thì có bức tường chắn ba người. Tưởng tượng cảnh họ là đối thủ khó nhằn với Karasuno cũng không khó… Trong lúc mình nghĩ vậy, anh Futakuchi nói tiếp.
"Từ mùa xuân thì Koganegawa sẽ chơi cho Sendai Frogs."
Akane, người đang nhìn sổ nãy giờ, bất chợt nhìn lên.
"A, nếu là Sendai Frogs thì mai em có tới. Em sẽ phỏng vấn tuyển thủ Kyotani đấy!"
"...Thế à," Futakuchi nói, nhìn như thể đang tính bày chuyện gì. "Mấy giờ?"
"Ể, à, 7 giờ. Sáng ạ"
Akane có cảm giác xấu, nhưng rồi em nhận ra một sự thật khác còn tệ hơn.
Có vẻ là không ghi âm được lời nào của tuyển thủ Aone cả, mình ghi ra thế nào đây…?
.
2.4. Cửa tiệm chuyên lưỡi bò
"Phỏng vấn thế nào?"
Khi Enaga hỏi, nghiêng cốc bia trong tay mình, Akane hạ bát xuống bàn.
"Có nhiều chuyện mới quá em không theo kịp nổi!"
"Thế thì tốt. Nhưng ngày mai thì khó đúng không?"
Akane trả lời, "Vâng," trong lúc em sắn món thịt lợn hầm bằng đũa. "Phỏng vấn vào sáng sớm, xong em còn phải nói chuyện với các huấn luyện viên trường cao trung nữa."
"Ở trường thì áp lực thật. Nhưng nhà hàng này ngon nhỉ?"
"Vâng! Lần đầu em ăn lưỡi bò hầm đấy ạ, món lưỡi bò nướng này ngon quá! Mềm quá! Tan trong miệng luôn!"
Enaga cười thỏa mãn.
"Chị đặt chỗ hẳn một tháng trước khi có vụ phỏng vấn đấy. À, cho tôi thêm bát súp đuôi bò nhé!"
Khi chị ấy gọi với tới quầy, góc nghiêng của chị Enaga sắc bén như khi phỏng vấn.
"Chị nghiêm túc với món lưỡi bò ghê…"
.
2.5. Kyotani Kentaro
Làm việc ở nhà hàng, Sendai Frogs (Sendai, tỉnh Miyagi), V.League phân khu 2.
Đối chuyền, Kyotani Kentaro.
Trước buổi tập, nhà thể chất thành phố.
.
Thở hắt ra, mình vội đi tới nhà thể chất vào sáng sớm.
"Sáng sớm Tohoku lạnh ghê…"
Chắc tại mình đến sớm quá, nên nhà thể chất chưa mở. Khi mình đang đợi, chà hai tay vào nhau, mình cảm thấy có ai đó đằng sau mình, nên quay ra chào họ. Một cuộc phỏng vấn tuyệt vời bắt đầu bằng một lời chào tuyệt vời.
"Chào buổi sáng! Em là Yamamoto đây ạ!"
"Vâng, chào buổi sáng nhé!"
Anh ấy chào lại còn hào hứng hơn cả mình.
Hả? Đây đâu phải là hình ảnh Kyotani mình nghe nói? Tuyển thủ khác à? Mình nhìn lên, và thấy khuôn mặt tươi cười của một người lạ. Chắc là hơn 190cm, nhưng ai vậy…?
"Anh không phải… tuyển thủ… Kyotani, nhỉ? Em xin lỗi! Em nhầm người rồi!"
Rồi người đàn ông cao lớn nói một thứ hoàn toàn bất ngờ, trong một chất giọng rõ ràng và đầy hào hứng.
"Đâu! Anh không được mời, mà anh cũng chưa phải tuyển thủ chính thức đâu?"
"Ơ?"
Akane vô thức cứng đơ người, và người kia cũng đứng nghiêm lên tự giới thiệu bản thân.
"Anh là Koganegawa Kanji! Em là Yamamoto đi phỏng vấn nhỉ? Anh nghe từ anh Futakuchi đấy!"
"À…"
Lúc đó, rõ ràng là tuyển thủ Futakuchi tính bày trò gì đó, nhưng mình không nghĩ anh ấy sẽ lùa tuyển thủ Koganegawa vào như này…
Trong lúc em còn đang câm nín, đã có thêm tiếng bước chân từ đằng sau. Em quay ra xem, băn khoăn không biết có phải Kyotani không.
"...Sao lại là tôi?"
Nhưng người đang tiến tới gần cũng không phải Kyotani. Em có nhận ra người này: Tsukishima Kei, cựu học sinh của Cao trung Karasuno.
"Ề, tại sao, ưm, hai anh…!?"
Koganegawa giải thích.
"Anh Futakuchi nói anh phải kể vụ đánh bại Karasuno. Nên anh nghĩ nếu có thành viên Karasuno chung luôn cũng tốt, rồi gọi Tsukki tới. Từ mùa xuân chúng ta sẽ là đồng đội đấy, mong cậu giúp đỡ nhé!"
"Làm như thể chúng tôi chưa đánh bại các cậu bao giờ ấy, nên đừng có lôi chuyện đó lên nữa được không?"
Khi đó, tiếng bước chân của người thứ ba vang lên. Khi em quay lại, không phải là ai khác ngoài chính Kyotani Kentaro. Kyotani, tay cầm chìa khóa nhà thể chất, nhìn chằm chằm vào mặt hai lính mới, gương mặt méo xệch.
"...Tôi được phỏng vấn chứ."
"D-Dạ! Tuyển thủ Kyotani! Em rất vui được làm việc với anh hôm nay ạ!"
Tất cả mọi người di chuyển tới phòng chờ, và cuộc phỏng vấn ba người bất ngờ bắt đầu.
"Trùng hợp thay, có ba học sinh từ Cao trung Aoba Johsai, Cao trung Karasuno, Cao trung Date Tech, nên em muốn nghe về sự khác biệt giữa ba trường ạ!"
Khi Akane bắt đầu, Koganegawa đã giơ tay nói trước, "Đây! Đây! Karasuno là đội mạnh nhất lứa anh đấy! Cảm giác giống vậy lắm. Năm nào cũng tới giải Mùa xuân nữa."
"Cảm ơn nhé."
Tsukishima bày ra một vẻ mặt đầy tự mãn.
"Nhưng năm hai thì Cao trung Date tụi này tới vòng toàn quốc đấy nhé!"
Koganegawa đang cố ganh đua, và Tsukishima bật cười nửa miệng. Akane lặng lẽ ghi thêm "một người thể hiện cảm xúc rất thẳng thắn" bên cạnh "Tsukishima là một tay chắn tài ba" trong đầu, rồi hỏi sâu thêm về khi đó.
"Là khi chuyển từ thời của Shiratorizawa và Aoba Seijoh sang thời kì phân chia sức mạnh nhỉ."
Và, Kyotani, người đã yên lặng từ đầu, mở lời.
"...Khi những người mạnh nhất rời đi thì Seijoh yếu hơn."
"Trong thời của anh Oikawa nhỉ? Anh ta như thể tay tướng quân chỉ đạo cả đội ấy."
Trong lúc Tsukishima lẩm bẩm, Koganegawa hào hứng tiếp lời.
"Ơ, đâu phải Seijoh yếu hơn đâu, tụi này mạnh hơn chứ nhỉ?"
Cả ba người quay ra nhìn Koganegawa.
Tsukishima nói khi thấy khuôn mặt sáng bừng của Koganegawa, băn khoăn không biết cậu ta có suy nghĩ tí nào không.
"Hàng chắn của Date Tech đã ở tầm quốc gia từ lâu, nhưng đúng là khi anh Aone với mấy người nữa lên năm ba thì đang ở mức mạnh nhất thật."
Nghe vậy, Koganegawa phổng ngực tự hào nói tiếp.
"Hồi anh năm nhất, anh đã đấu với Seijoh trong trận chọn đại diện tỉnh cho giải Mùa xuân-"
"Tôi không chơi trong trận đó."
Kyotani chen vào, và Tsukishima chen vào tiếp.
"Cảm ơn vì công sức của cậu trong trận đấu tiếp với Karasuno."
"...Tôi sẽ đánh bại cậu."
"Bọn mình là đồng đội đó biết không?"
Bầu không khí căng thẳng hiện ra giữa Kyotani và Tsukishima, rồi Koganegawa nói tiếp, "Nè!"
"Hồi đó anh bị ace của Seijoh áp đảo xong thua mất… Thua luôn! Anh Moniwa, cựu đội trưởng, xem trận đó xong nói anh có thể trở thành hàng chắn mạnh nhất. Nên anh quyết định trở thành mạnh nhất luôn!"
Tsukishima chăm chú nhìn Koganegawa rồi hỏi.
"Cậu nghĩ về việc trở thành mạnh nhất… rồi trở thành luôn hả?"
"Ừa!"
Koganegawa gật đầu mà không ý kiến gì, và mặt Tsukishima tối đi trong lúc lầm bầm, "Y hệt nhau…"
"Ể, ai cơ? Giống ai cơ?"
"...Cái này cơ."
"Ể!? Cái nào? Kia á?"
Akane vội nâng tông giọng để dừng Tsukishima lại, người sắp sửa chạy khỏi Koganegawa tới nơi.
"Dạ, em hỏi ạ!!"
Ánh mắt ba người đàn ông cao to dồn vào em. Akane nói tiếp, có hơi bồn chồn.
"Ưm, nãy mình có nói về tuyển thủ Oikawa rồi, nhưng tuyển thủ Kageyama của Adlers có nói anh ấy là người có thể tận dụng hết sức mạnh của đội…"
"Đúng là nhà vua."
Tsukishima cười bất lực, và Koganegawa dồn dập hơn, "Hả? Ai là vua cơ?"
"Nhà vua?"
Khi Akane hỏi, Tsukishima nhún vai giải thích.
"Hồi sơ trung, Kageyama bị cả đội tẩy chay vì là nhà vua độc tài. Lên sơ trung thì có đứa còn độc tài hơn cả nhà vua, nên cậu ta thay đổi tính cách xong chơi tiếp. Và thế là hạnh phúc mãi mãi về sau."
"Tsukishima không chơi được với Kageyama và Hinata à?"
Koganegawa lo lắng hỏi Tsukishima.
"...Chỉ là đồng đội cũ thôi."
Chưa đủ trưởng thành.
Akane vẫn nhớ vẻ mặt của Kageyama khi anh ấy nói vậy, khóe mắt ngấn nước.
Trên đời không có ai hoàn hảo không một khuyết điểm, cũng không có tuyển thủ nào không có thất bại hay nuối tiếc trong cả sự nghiệp dài. Thay vì cứ ôm chặt lấy nó, nhưng người có khả năng nhận ra vấn đề và vượt qua nó mới có khả năng vươn đến tầm cao mới.
Khi đó, Kyotani nhẹ nhàng nói.
"Tìm được nơi mình muốn thuộc về là ổn thôi."
"Là sao ạ…?"
"Tôi tiếp tục chơi bóng chuyền vì anh Oikawa ở Seijoh."
Kyotani nói như thể đang tự nói với bản thân, nhưng Akane vẫn hỏi sâu hơn.
"Tuyển thủ Kyotani, anh đã bao giờ nghĩ đến việc bỏ bóng chuyền chưa?"
"Không."
Chưa bao giờ sao?
"Nhưng có nghĩ tới việc bỏ câu lạc bộ… Nhưng vẫn đi tiếp." Kyotani gật đầu.
Kyotani có chiến lược gia của mình, Oikawa, và Kageyama có nhà độc tài… Hinata, chắc vậy. Hai người họ đều có được đồng đội và tìm thấy nơi mình thuộc về.
Thế tốt quá.
Họ đã từng còn trẻ và lạc lối một thời gian, nhưng giờ họ vẫn đứng trên sân.
May quá đi.
Akane lại nhìn ba người trước mặt mình.
Ba người họ không có vẻ gì là thân thiết, nhưng chắc chắn họ sẽ giúp đỡ nhau, chấp nhận sự khác biệt giữa mỗi người, rồi biến đội này, Sendai Frogs, thành nơi chốn của họ. Mình rất tò mò xem mùa xuân tới đội này sẽ ra sao đây.
Cuộc phỏng vấn kết thúc và buổi tập bắt đầu.
Trước khi rời nhà thế chất, Akane chạy tới chỗ Kyotani.
"Em có hỏi tuyển thủ Oikawa về việc phỏng vấn, nhưng anh ấy từ chối trừ khi đấy là buổi phỏng vấn riêng…"
"Đúng anh ta rồi."
Hình như Kyotani có cười một chút. Rồi cậu nói tiếp, "Chắc các đàn anh sẽ nói nhiều về anh Oikawa lắm. Tôi sẽ hỏi họ vụ phỏng vấn sau."
.
2.6. Nhà thể chất
Akane trở lại nhà thể chất gặp chị Enaga, người cũng đang phỏng vấn. Giữa hai trận đấu, hai người trao đổi chuyện khi ăn cơm nắm mua từ cửa hàng tiện lợi trong đại sảnh.
Cuộc phỏng vấn với Karasuno tối nay khá muộn, nên nếu em không kịp đi bằng tàu Shinkansen, chị cứ đi trước đi ạ. Em về bằng xe buýt cũng được."
Akane nói, và Enaga thở dài.
"Hăng hái là tốt, nhưng cố gắng đúng giờ lên nhé. Chị sẽ gặp rắc rối đấy."
"D-Dạ. Em xin lỗi, em sẽ cố gắng ạ!"
Đúng rồi, cuộc phỏng vấn này là nhờ vào công sức của tất cả mọi người, nên phải cố không gây chuyện… Khi Akane suy nghĩ lại về hành động của mình, Enaga nói với em trong lúc ăn tới cái cơm nắm thứ hai.
"Nhân lúc ở Sendai, chị muốn ăn trưa gì đó ngon hơn cơ."
"Không!"
Akane lắc mạnh đầu, và Enaga tò mò hỏi.
"Ơ, tại sao?"
"Chiều này em phỏng vấn ở một nhà hàng anh Tendou gợi ý! Em muốn để bụng rỗng tới đó…"
.
2.7. Tendo Satori
Nghệ nhân socola (sống ở Pháp), Tendo Satori.
Tại tiệm đồ ngọt Amakan, Sendai.
.
"Anh Tendo, lần này anh về Nhật vì lý do gì thế ạ?"
"Anh nghe nói họ đang định làm cửa hàng giới hạn thời gian ở đây. Nên anh được gọi tới để họp. Ồ, cái này ngon đó, anh gợi ý nha."
Ngay lần đầu gặp, Tendo Satori chỉ vào ba miếng mochi rực rỡ sắc màu như thể đã là bạn từ lâu.
"Dạ, em lấy cái đó ạ! Em cũng mong chờ món mochi truyền thống lắm… Em cứ nghĩ anh sẽ chọn một hàng bánh kiểu Tây hơn vì anh là nghệ nhân socola, nhưng em cũng bất ngờ vì anh chọn tiệm đồ ngọt lắm."
"Ừm, đâu có ăn được mochi ở Pháp đâu."
"Đúng nhỉ," em nói, nhấp một ngụm trả, và cuộc phỏng vấn Tendo bắt đầu.
"Hôm nay, em muốn nghe về thời gian của anh ở CLB Bóng chuyền ạ."
"Em hỏi về anh hay Wakatoshi?"
Thấy Tendo cười như được mùa trong lúc hỏi câu nhẹ bẫng, Akane bồn chồn không yên, biết rằng vụ này khó ăn rồi đây.
"...Hay đúng hơn là em muốn biết về đội đã có siêu sao của Nhật Bản."
"Bình thường thôi."
Anh ấy đáp luôn.
Cảm thấy như thể mình vừa rơi từ trên trời xuống, Akane hỏi tiếp.
"Ý anh bình thường là sao ạ?"
"Thì, dậy, ăn, tới buổi tập sáng, học, ăn, hoạt động CLB, về ký túc xá, ăn, ngủ. Lặp đi lặp lại."
"Đúng rồi, nhưng mà…"
"Học sinh trong trường đều mạnh hả? Ừ đúng, không lãng phí tí nào."
Tendo nằm bò ra bàn nhìn Akane. Akane rụt rè hỏi, nhìn vào mắt Tendo.
"Lãng phí là sao ạ?"
"Thì chỉ việc thắng thôi. Còn đâu làm gì cũng được. Siêu tự do."
Akane bất ngờ trước câu trả lời này, thứ chẳng liên quan gì tới áp lực của một trường mạnh.
"Đơn giản đúng không? Không lãng phí… Vì tụi này biết mình phải làm gì đấy. Những kẻ mạnh miễn ghi điểm được là được, nên làm gì cũng được hết."
"Trong số những 'kẻ mạnh' trong CLB, tuyển thủ Ushijima vẫn mạnh nhất nhỉ."
Tendo ngồi dậy, vui vẻ gật đầu.
"Đúng rồi. Cậu ấy mạnh nhất, nên mới thú vị nhất?"
"Thú vị?"
Mình không thấy anh ấy là kiểu người vui vẻ hướng ngoại… Anh ấy còn hơi yên lặng nữa… Tendo cười khi nhớ tới Ushijima trong lúc phỏng vấn.
"Được gọi là 'quái vật' nhưng là quái vật thiệt đó. Như Wakatoshi-kun và hai đứa ở Karasuno này."
"Ý anh là tuyển thủ Hinata và tuyển thủ Kageyama ạ?"
"Chắc mấy người kia cũng dị thế thôi, nhưng anh chịu. Xem mấy người điên điện một tí vui mà nhỉ?"
"Vui ạ?"
"Anh chỉ là một người bình thường thôi."
"..."
Anh này đúng chắc là quái vật rồi.
Đúng rồi mà, anh Tendo là tay chắn với biệt danh "Guess Monster" khi ở Shiratorizawa. Trong lúc nghĩ vậy thì món mochi ba màu đã tới. Là vị đậu xanh, mè đen, và hồ đào.
"Ô, mochi tới rồi. Ăn đi. Mochi cứng lên theo từng giây đấy. Tốt nhất là ăn luôn."
"Ể, vâng, ạ!"
Nghe lời khuyên của nghệ nhân socola, Akane vội nhấc đũa, gắp miếng mochi đậu xanh vào miệng.
"...!!"
Tay trái của em tự động áp vào má.
Aaa, hạnh phúc quá.
Vị ngọt vừa đủ và vị ngon của nguyên liệu cũng có… chắc không phải, nhưng kệ đi! Ngon quá đi mất! Ngấm luôn trong miệng nữa!!
Nhìn thấy Akane đang run rẩy vì ngon, Tendo cười nói, "Ngon đúng không? Ngon lắm đó," trong lúc ăn mochi.
Em dừng phỏng vấn một chút và tập trung vào mochi trước mắt. Ngon tuyệt vời.
Em muốn mua thêm phần nữa, nhưng ngại quá, nên sẽ mua một đống làm quà lưu niệm cho chị Enaga sau…
Lúc đang nghĩ, điện thoại Tendo reo.
"Ô, là Wakatoshi-kun."
Tendo ngay lập tức bắt máy là không chần chừ.
"Gì cơ? Bây giờ á? Đang phỏng vấn. Ừ, Sendai. Không, cái phỏng vấn Wakatoshi-kun nói là Thế hê… À, hiểu rồi. Đúng rồi, ừ, ra là cùng một người."
Akane giật mình giãn thẳng lưng, rồi rụt rè đặt miếng mochi hồ đào vào miệng.
"...!!"
Lần đầu mình được thử hương vị này, mềm mịn quá. Đúng là cửa hàng được chính tay Tendo Satori nổi tiếng chọn, giá như họ mở chi nhánh ở Tokyo thì tốt…
"Ừ đúng rồi, thường tớ không được phỏng vấn về bóng chuyền đâu. Được hỏi về người khác chứ không phải mình hay nhỉ? Buồn cười thật!!"
"...!!"
Phải rồi!
Mình chỉ hỏi về CLB cao trung trước mặt Tendo Satori, một nghệ nhân tầm cỡ thế giới là quá thô lỗ! Lẽ ra phải hỏi về cửa hàng, đồ giới hạn, về mochi đậu xanh, mấy thứ đồ ngọt chứ?? À, không. Mình không muốn biết về mochi…
Dù có biết Akane đang xấu hổ trong đầu không, Tendo vẫn cười rộn ràng vào điện thoại.
"Ể? Nói gì thế chứ? Bọn mình là bạn thân mà?"
Nếu mình có cơ hội phỏng vấn Ushijima lần nữa, mình muốn hỏi anh ấy về anh Tendo. Không biết anh ấy sẽ nói gì. Việc ở trong một đội toàn những người giỏi nhất sẽ tuyệt chừng nào chứ? Trong lúc nghĩ về đội được sợ hãi với tư cách nhà vô địch, Akane với lấy miếng mochi mè đen.
.
2.8. Washijo Tanji
Huấn luyện viên CLB Bóng chuyền Nam Học viẹn Shiratorizawa, Washijo Tanji.
Trong văn phòng huấn luyện viên, học viện Shiratorizawa.
.
Bốn giờ chiều, ánh mặt trời chiều chiếu vào trong văn phòng của Washijo Tanji. Akane ngồi trên ghế sofa trong góc, nhìn bóng lưng Washijo khi ông làm cà phê trong căn bếp nhỏ trong văn phòng.
Tội lỗi quá đi, mình muốn tự làm mà… cũng lo quá. Khi thầy Washijo quay lại, thầy đưa em một cốc cà phê nghi ngút khói rồi ngồi xuống ghế sofa hỏi.
"Cháu nói chuyện với những ai rồi?"
Akane nhận cốc cà phê rồi trả lời.
"Vâng! Trong số những tuyển thủ Shiratorizawa, cháu nói chuyện với tuyển thủ Ushijima, tuyển thủ Ohira, anh Tendo! A, cháu còn gặp được tuyển thủ Goshiki nữa ạ!"
Thầy Washijo cười khi nhớ lại gương mặt của lũ học sinh.
"Cháu muốn hỏi gì ông già này đây?"
"Ông nhắm tới một đội hình thế nào ạ?"
"Một đội có thể thắng."
Câu trả lời của thầy đơn giản vô cùng. Thầy Washijo tiếp tục.
"Sức mạnh, chiều cao. Còn cần gì nữa?"
Lời của thầy Washijo ngắn gọn mà cũng sắc bén. Akane có cảm giác như mình đang bị kề dao vào cổ, nhưng em chỉ có thể phản bác.
"Cháu không chắc. Cháu chỉ đi phỏng vấn với niềm tin rằng Thế hệ Quái vật sẽ cho chúng ta thấy một dạng sức mạnh mới thôi."
Nghe thấy những lời thẳng thắn của Akane, thầy Washijo cuối cùng cũng nhìn lên người trước mắt mình. Akane nhìn lại, không run sợ trước đôi mắt đã phát hiện ra biết bao nhiêu tuyển thủ tài năng.
Hai người nhìn nhau một lúc, rồi thầy Washijo mở lời.
"Thế à. Cũng đúng."
Akane bắt đầu nói những gì em nghe được từ Kozume Kenma.
"Cháu nghe nói ông đã hỗ trợ chuyến đi của tuyển thủ Hinata tới Brazil."
"Ta vô tình có đứa học trò cũ ở đấy. Thế thì tốt hơn là không có gì."
Thầy Washijo bật cười.
Nhìn bức tượng Chúa Kitô Cứu Thế trên bàn, thứ mà có lẽ là quà Hinata đem về, Akane thật lòng nói.
"Không có ý gì, nhưng cháu rất ấn tượng rằng huấn luyện viên Washijo của học viện Shiratorizawa có các mối quan hệ quanh cả thế giới. Ông đã đào tạo ra những tuyển thủ thật sự xuất sắc."
"Ta tìm kiếm những tuyển thủ mạnh ngay từ đầu rồi."
Có lẽ thế cũng đúng. Thầy ấy tập hợp những tuyển thủ mạnh phù hợp với tư tưởng của mình, rồi huấn luyện họ. Kết quả là một nhà vô địch Shiratorizawa.
"Ông đã thấy qua rất nhiều tuyển thủ trong suốt 40 năm qua, nhưng có điểm chung nào giữa những tuyển thủ có tương lai xán lạn không ạ?"
Thầy Washijo thở hắt ra khi em hỏi. "Không có đứa nào là con đầu trong tụi tuyển quốc gia hết."
"Dạ?"
"Đều là con trai thứ hai hay ba cả. Tụi con trai đầu cũng có chị gái. Không phải đứa lớn nhất."
"À, ý thầy là con cả ạ?"
Chữ Hán tự bật vào trong đầu em. Nhưng ý là sao cơ chứ? Akane hồi hộp vô cùng, nghe kĩ từng chữ của huấn luyện viên.
"...Người ta hay nói có thể trở nên mạnh hơn bằng cách có ai đó mạnh hơn mình xung quanh để muốn vượt qua họ, nhưng ta không biết đúng tới cỡ nào."
"Cháu hiểu được việc đứa nhỏ hơn thì hiếu thắng hơn thôi ạ."
Akane, cũng là em gái, cũng hiểu được cảm giác đó, và thầy Washijo nói với chiếc cốc cầm trên tay.
"Đấy là kiểu người không bao giờ thỏa mãn với hiện tại và luôn cố gắng cải thiện bản thân. Tuyển thủ như thế mới phát triển được."
"Họ có tinh thần hiếu thắng nhỉ."
Thầy Washijo nói lại, chất giọng hơi khàn. "Thèm khát, cháu thấy đấy."
Akane không đáp gì trước lời của thầy Washijo. Như chú ý tới sự căng thẳng của Akane, huấn luyện viên thả lỏng một chút.
"Nhờ những thằng nhóc như vậy mà tuổi này ta vẫn có thể hi vọng."
.
2.9. Takeda Ittetsu / Ukai Keishin
Giáo viên phụ trách và huấn luyện viên trưởng đội Bóng chuyền Nam Cao trung Karasuno, Takeda Ittetsu.
Chủ cửa hàng Sakanoshita và huấn luyện viên đội Bóng chuyền Nam Cao trung Karasuno, Ukai Keisin.
Tại cửa hàng Sakanoshita, tỉnh Miyagi.
.
Trời đã tối mịt, và Akane đang đứng trước một cửa hàng nhỏ.
Không biết đây có phải là chỗ để phỏng vấn người từ Cao trung Karasuno không… Nhưng email đã nói là cửa hàng Sakanoshita rồi…
Khi em đang nhìn quanh cửa hàng, cánh cửa bật mở ra từ bên trong. Một người đàn ông tay cầm điều thuốc nở nụ cười.
"Yamamoto nhỉ? Mời vào. Vào đi. Lạnh lắm, vào nhanh lên."
Là huấn luyện viên Ukai Keishin.
"À, vâng! Em xin phép ạ!"
Không khí trong cửa hàng, khói từ chiếc ấm đang sôi, ấm áp và nhẹ nhàng. Em hít sâu, tháo bỏ khăn quàng, đúng lúc đó một người đeo kính đang ngồi trong quán đứng dậy.
"Thầy là Takeda đây. Em tới tận đây rồi, chắc mệt lắm. Xin lỗi em nhé."
"Không, em xin lỗi vì tới muộn ạ!"
"Xin lỗi vì trả lời muộn nhé," Ukai nói, đưa em một lon cacao.
"A, em cảm ơn! Em xin ạ!"
Hơi ấm của vị socola làm Akane vui lên. Buổi phỏng vấn bắt đầu trong không khí ấm cúng.
"Thế giờ nói về cái gì?"
Akane trả lời Ukai, người đang ngồi ở quầy thanh toán.
"Em muốn nghe về CLB Bóng chuyền khi tuyển thủ Hinata và tuyển thủ Kageyama còn đây ạ."
"Không chắc… Khi ta mới lên làm huấn luyện viên thì bận lắm. Ta cứ phải lo mấy chuyện trước mắt."
Takeda Ittetsu gật đầu, đồng ý với những lời của Ukai.
"Mọi chuyện cứ vút qua nhỉ."
"Hai đứa nó suốt ngày gây chuyện."
Hai người nhìn nhau và cười.
"Những chuyện gì thế ạ?"
Ukai thở hắt ra cùng với làn khói thuốc.
"Thì… đánh nhau suốt ngày, chạy bộ thì bị lạc, bị tiêu chảy, trượt môn rồi mém không được đi trại huấn luyện, lẻn vào trại huấn luyện khác, làm mất giày ở giải Mùa xuân, bị sốt… cứ dồn dập mãi…"
"Dù cả hai thầy đều có điểm yếu riêng, nhưng vẫn là đang chăm sóc con người khác, nên vẫn phải cẩn thận về sức khỏe của tụi nhỏ. Nhất là khi du đấu. Hinata-kun bị sốt ở giải Mùa xuân, nên giờ thầy vẫn phải kiểm tra sức khỏe thành viên thường xuyên để không bị thế nữa.
Takeda trả lời đúng như một giáo viên.
"Hai người nghĩ đâu là yếu độ quyết định cho sự thành công này ạ? Ví dụ như việc tham gia giải Mùa xuân?"
Ukai, đang lúi húi ở quầy tính tiền, ngẩng đầu lên khi nghe câu hỏi của Akane.
"Nhóc thấy tụi nó giờ đỉnh thế nào rồi đấy… Nhưng là nhờ cậu ta cố gắng ngoài sân đấu. Là MVP ngoài sân đấy."
"Thì… tôi tuyệt vọng quá thôi. Đương nhiên giờ vẫn vậy."
Em hỏi Takeda, người đang ngay trước mặt.
"Thầy Takeda đã làm những gì vậy ạ?"
"Cậu ta rút sạch tiền tiết kiệm này."
Ukai nói trước, nhưng Takeda nhanh chóng phản đối, "Không, có rút hết đâu!" rồi trả lời.
"Thầy không biết gì về bóng chuyền cả. Dù là người phụ trách nhưng không dạy được gì, cũng chẳng có gì để cho tụi nhỏ. Thầy chỉ có thể chạy xung quanh đi xin giúp đỡ thôi…"
Đúng là không phải giáo viên phụ trách nào cũng có kinh nghiệm thể thao, và không phải trường nào cũng có huấn luyện viên ngoài. Nghĩ về những công sức của thầy Takeda, mình thật sự rất tôn trọng thầy.
"Thật sự rất khó tìm được một giáo viên nào như thầy nhỉ. Thầy đã hoàn thành rất tốt công việc của mình rồi."
"Đúng đấy, khen cậu ta tiếp đi."
Ukai gật đầu.
"Không, lúc thầy thấy các em ấy cố gắng hàng ngày, thầy có cảm giác như là mình cũng phải làm gì đó. Sự cố gắng của Sawamura-kun, Sugawara-kun, Azumane-kun và cách các em ấy cứ tiến lên mà không bỏ cuộc đã truyền động lực cho thầy đấy."
"Em có nghe nói sau khi 'người khổng lồ tí hon' tốt nghiệp thì trường bị gọi là 'quạ đen gãy cánh'..."
Khi Akane hỏi, Ukai dập tắt điếu thuốc và nói.
"Thì việc ông già ta vắng mặt cũng là lý do đó. Ít ra cũng phải làm gì chứ!"
"Thôi, thôi, sức khỏe là quan trọng nhất mà," Takeda nói, cố xoa dịu người kia.
Akane quay ra nói với Ukai, lúc này đang chống tay lên quầy tính tiền.
"Em có nghe nói dưới thời cựu huấn luyện viên Ukai Ikkei, Karasuno đã trở thành một trường mạnh nhờ công sức của 'người khổng lồ tí hon' - Udai Tenma."
Akane lấy điện thoại, mở lên một tấm ảnh. Hôm qua, một nhân viên làm thêm giờ thuộc ban biên tập đã gửi em trang em cần từ tờ thông tin giải Mùa xuân năm 2008. Một ace 170cm, người đã chơi trên sàn đấu quốc gia, đang đứng lườm chính giữa tấm ảnh đội.
"Tuyển thủ Nakashima từ Wakutani Minami nói anh ấy đã đổi cách chơi của mình dựa theo 'người khổng lồ tí hon'. Cách đó là đấu lại chiều cao bằng kỹ thuật."
Ukai gật đầu trong lúc đếm tiền xu.
"Ừ, có nhiều cách chiến đấu ngay cả khi ta nhỏ con. Sức mạnh thể chất là tốt, nhưng thế thì y hệt tụi cao to."
"Thế những tuyển thủ nhỏ con còn cần gì ạ?"
Ukai ngay lập tức trả lời Akane.
"Muốn biết à?"
"...Vâng."
Ukai nói tiếp.
"Cách chiến đấu nhiều như số lượng tuyển thủ mà. Nhỏ con không có nghĩa là phải làm y hệt nhau. Không chỉ có một cách chiến đấu hay chỉ một chiến thuật."
"À, em hiểu rồi. Đúng nhỉ."
"Mình muốn làm theo cách này, cái này ngầu hơn, mình giỏi cái này hơn - ai cũng khác nhau hết."
Đúng rồi nhỉ, Akane ghi vào cuốn sổ của mình.
Ai cũng có cách riêng của mình để bật lên. Cả Hoshiumi lẫn Hinata cũng có điểm mạnh khách nhau. Mỗi người có kỹ năng riêng, mỗi đội có một sắc màu khác. Ai đã nói, "Ai cũng ở đúng nơi mình thuộc về," ấy nhỉ? À, là anh Kai.
Khi Akane đang chăm chú suy nghĩ, Ukai nói.
"Nhưng cũng phải mềm dẻo để thay đổi chứ đừng cứng nhắc mãi."
"Cũng cần mềm dẻo để không vỡ vụn dù thất bại bao nhiều lần nhé."
Khi Takeda nói chen, Ukai nhăn mặt.
"...Mềm dẻo đó là như mấy con vật mềm nhũn hả."
"Haha, đó giờ mềm dẻo linh hoạt vẫn tốt hơn sự cứng nhắc mà."
Nghe Takeda nói, biểu cảm của Ukai nghiêm túc trở lại.
"Là chính thầy đó."
"Ể, tôi á!?"
"Cậu ta cứ cúi đầu rồi cúi đầu rồi cúi đầu lặp đi lặp lại, xong cũng đạt được thứ mình muốn. Cậu ta đã sắp xếp buổi tập với Nekoma đấy."
Akane vô thức nghiêng người tới gần hơn khi nghe Ukai nói. Lon cacao trên bàn rung chuyển.
"Ra 'Trận chiến bãi phế liệu' là nhờ vào công sức của thầy Takeda!"
Akane nắm chặt tay.
"Em cũng hào hứng vì nó lắm! Sau trận đấu tập ở Karasuno!! Anh trai em về nhà rất vui vẻ vì, 'Anh kết được bạn tâm giao rôi!'"
"Vụ kết nối với nhóm học viện Fukurodani cũng là nhờ thầy. Nghĩ lại thì tôi ở đây với tư cách huấn luyện viên cũng là nhờ thầy đấy."
Takeda cúi đầu trước Ukai đang cười.
"Tôi biết ơn cậu lắm, Ukai-kun, vì đã chấp nhận tôi."
"Cái đó là tôi nói chứ."
"Không, tôi…"
Những lời của Ukai cho Takeda đã để lại một dấu ấn trong lòng Akane.
"Không cần phải ngại đâu thầy. Chính là tụi nó và thầy đã đưa tôi tới giải Mùa xuân, dù tôi chỉ là loại tuyển thủ ngồi dự bị."
.
2.10. Sawamura Daichi / Sugawara Koushi / Ennoshita Chikara / Tanaka Ryuunosuke / Yamaguchi Tadashi
Sở cảnh sát tỉnh Miyagi, Sawamura Daichi.
Giáo viên tiểu học, Sugawara Koushi.
Bác sĩ vật lý trị liệu, Ennoshita Chikara.
Huấn luyện viên thể hình, Tanaka Ryuunosuke.
Sinh viên đại học năm tư, từ năm sau sẽ làm ở một công ty sản xuất đồ gia dụng (Miyagi), Yamaguchi Tadashi.
Trong một quán rượu.
.
Cuộc phỏng vấn trước dài quá nên lố mất. Là lỗi tại mình. Lỗi tại mình tới muộn… Akane vừa bước vào quán rượu hẹn trước đã cảm thấy hối hận.
"Em là em gái Yamamoto nhể! Qua đây đi!"
Người đang vừa vẫy tay vừa cầm cốc là Tanaka Ryuunosuke, bạn tốt của anh trai em là Taketora. Đằng sau Tanaka, người đang làm mặt quỷ, là Sugawara Koushi, đã được thay vào sân như một chuyền hai thứ hai trong trận đấu với Nekoma.
"Thế nên anh mới bảo em trật tự đi đấy Tanaka!"
"Ể, gì thế anh Suga? Anh nói thế đó giờ rồi mà! Này, đau, đau lắm đấy! Bị cấu đau lắm!"
Mặt Akane tối sầm.
"Gì thế ạ…?"
Lẽ ra mình không nên để họ uống. Nhưng anh ấy nói chỗ này làm ảnh nhớ tới kỉ niệm trong CLB Bóng chuyền… Nhưng tại sao chỗ làm nhớ tới thời cao trung lại là quán rượu?
Sawamura Daichi cúi đầu trước Akane bây giờ đã mệt lử.
"Xin lỗi nhé. Em thấy đó, Sugawara say mất rồi."
"Không sao ạ, em cũng tới muộn mà."
"Em ngồi đi."
Khi Akane ngồi xuống một chỗ trong góc bàn, Sawamura tiếp tục giải thích.
"Anh đã cố liên lạc với Asahi và Nishinoya, nhưng có vẻ hai người họ lại ở chỗ nào không có sóng điện thoại rồi…"
Ở đâu cơ? Mà, lại á? Tức là sao nữa?
Chuyện ngày càng khó hiểu, nhưng lời của Tanaka, "Ít ra tập hợp được ba đời đội trưởng Karasuno rồi! Zô!!!" làm Akane vui hơn.
Em sẽ được nghe từ những nền nóng của Karasuno, đội đã tới được giải Mùa xuân suốt cả ba năm và trở thành một trường mạnh về cả danh lẫn thực! Phỏng vấn đó! Akane hào hứng lên hẳn và nhìn quanh bàn rượu.
"Chào em, anh là cựu đội trưởng đây."
Sawamura giơ tay đầu tiên, còn bị Sugawara đã say mèm quấn lấy.
"...Anh cũng từng là đội trưởng này. À, cho tôi xin thêm ít hải tiêu nhé?"
Đội trưởng tiếp theo, Ennoshita Chikara, nói với giọng hơi thoáng nói móc, và tiếp tục ngồi nhai hải tiêu trong một góc bàn.
Cuối cùng, Yamaguchi chuyền tay tờ thực đơn tới, thu dọn từng cái đĩa và ly rỗng trên bàn.
"À, em muốn uống gì? Nước ngọt nhé?"
Cầm lấy tờ thực đơn nước ngọt từ Yamaguchi, Akane nhìn từng người và hét lên trong đầu.
Đây đâu phải là hình ảnh "đội trưởng của Karasuno mạnh mẽ" đâu!
Không chỉ mỗi đội trưởng, hình ảnh của cựu đội phó cũng khác xa nữa.
"Tanaka, đưa anh tới nhà vệ sinh đi!"
"Suga, tự đi đi chứ!"
"Anh ấy không đứng dậy nổi… Tại sao cơ chứ?"
"Thôi nào… rồi, đứng lên đi," Ennoshita gọi với Tanaka, người đang đỡ một bên vai.
"Như này thì sẽ đau lưng đấy, nên cẩn thận."
…Này y hệt buổi nhậu rồi. Buổi với cựu học sinh Fukurodani còn giống phỏng vấn hơn… Akane nghĩ thầm.
Nhưng… Em nhớ lại chuyện về Kageyama mà Tsukishima đã kể. Hồi sơ trung anh ấy đã bị cả đội tẩy chay, nhưng đã vượt qua được khi vào Karasuno.
Em nhìn mấy anh trai say mèm trước mắt mình, chăm chú suy nghĩ.
Có lẽ nhờ chính bầy quạ này nên Kageyama mới có thể tự do chơi bóng.
Akane gọi Sawamura, người đã ngà ngà say.
"Thật ra nãy em có nói chuyện với thầy Takeda và huấn luyện viên Ukai."
"Ồ, hai người họ giờ sao rồi?"
Sawamura đặt cốc xuống và quay về phía em.
"Ổn ạ!"
"Có nói tốt về bọn anh không?"
Akane đáp lại Sawamura, người đang nở một nụ cười hơi chút nham hiểm.
"Có ạ! Huấn luyện viên Ukai nói các anh và thầy Takeda đã đưa thầy ấy tới giải Mùa xuân dù thầy ấy là loại cầu thủ chỉ toàn ngồi dự bị."
"Hả?"
Ánh mắt Sawamura khác hẳn.
Akane sững người. Ồ, ra đó là khuôn mặt của đội trưởng một trường mạnh.
Nhưng sao anh ấy lại giận? Là điều tốt mà?
Trong lúc em đang bối rối, Sawamura uống tiếp và nói.
"Không có thầy thì không được, không có huấn luyện viên cũng không. Không có bất cứ ai ở đây thì cũng không được… không có Sugawara, không có Ennoshita, không có Yamaguchi, không có Tanaka. Tất cả mọi người đi cùng nhau. Không ai đưa ai đi hay được ai đưa đi hết. Thì, ừ đúng là tụi nhỏ có giúp nhiều hơn tí, nhưng giải toàn quốc là công của tất cả mọi người. Viết đoạn đó vào đấy."
À, đúng rồi.
Nhờ chính đội này, chính người đội trưởng này.
Thiên tài Kageyama và tay mơ Hinata phát triển vì họ đều ở Karasuno. Họ đánh nhau và rồi hợp tác suốt cả năm, và đã cùng nhau thổi bay định kiến "quạ đen gãy cánh" đè nặng lên vai họ đó giờ.
Lúc đó, một giọng nói vang lên từ đằng sau.
"Em đưa anh Sugawara đi vệ sinh rồi."
Tanaka đang kiêu hãnh đứng đằng sau, chống vai lên Sugawara.
"Cảm ơn Tanaka. Anh tha cho em vì mọi chuyện đấy!"
Sugawara rõ lộn xộn, nhưng Sawamura vẫn tha thứ.
"Em thấy đó, lần nào gặp nhau cậu ấy cũng tha hết, tiền bối siêu tốt mà."
Sugawara tháo xăng đan rồi lê người lên trên bàn.
Thấy vậy, Akane băn khoăn.
"Anh Tanaka làm gì thế ạ?"
Nghĩ kĩ thì có một hồi anh trai cũng rất giận anh Tanaka…
"Tanaka, kéo như thế thì đau lưng đó."
Ennoshita vô tư nói, và Tanaka phản lại.
"Thế giúp đi chứ!"
"Tớ thì không tha."
"Anh thì có!"
"Anh Suga, anh cũng giận à!?"
.
2.11. Shinkansen
Vội chạy vào chuyến Shinkansen cuối tới Tokyo, Enaga bật mở một lon bia.
"Sát thật đấy, chị cứ nghĩ không kịp cơ."
"Em xin lỗi! Đây là mochi đậu xanh làm quà lưu niệm. Nếu được thì chị ăn ngay…"
Enaga nhìn túi giấy Akane đưa và lon bia trong tay, cười chua chát.
"Biết thế chị không mở bia… Thôi. Em học được gì ở Miyagi rồi?"
"Được nhiều lắm ạ! Em nghĩ em đã hiểu sâu hơn, và em đã thấy được những mặt khác nhau của các tuyển thủ."
"Tuyệt nhỉ, chị mong chờ báo cáo của em đấy."
Khi chị Enaga uống bia, Akane nói.
"Tiếp nữa em định tới Kansai!"
"Hả?
"Em lên kế hoạch hết rồi! Đầu tiên, xong việc ngày thứ Sáu thì em sẽ bắt xe chuyến muộn đi Osaka, xem trận đấu, rồi phỏng vấn Black Jackal. Rồi đêm em rời Osaka, tới Shizuoka tìm EJP Raijin…"
Đằng sau Akane mắt sáng lấp lánh, chị Enaga day day thái dương.
"...Chị xin lỗi. Nghe cái kế hoạch đó lại còn xe khách đêm là đủ làm người tuổi đầu ba như chị ốm rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
