Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 9: Con đường tới giải Mùa xuân - Chương 3: Chiến đấu trong mê cung Tokyo

Chương 3: Chiến đấu trong mê cung Tokyo

Chẳng có thời gian để mà ngắm cảnh.

 

Sau khi tới nhà trọ, thành viên đội Bóng chuyền Nam Cao trung Karasuno chỉ đặt hành lý xuống, rồi ngay lập tức tiếp tục rời đi. Đích đến lần này là một nhà thể chất nào đó ở Tokyo.

 

Huấn luyện viên Ukai nói vang trước các thành viên đang xếp hàng ngay ngắn trước cửa nhà trọ để chuẩn bị đi.

 

"Đừng tách đoàn, và cẩn thận để không bị lạc đấy."

 

"Vâng!"

 

Nếu mọi chuyện trơn tru, sẽ tốn khoảng 20 phút để tới nhà thể chất. Cũng nhờ có huấn luyện viên Nekomata của Cao trung Nekoma lo liệu mà họ mới thuê được nhà thể chất này. Thật may là vẫn còn có thể du di được dù hôm sau đã có trận đấu.

 

Dù đã quen biết huấn luyện viên Ukai từ đời ông, cựu huấn luyện viên Ukai Ikkei, việc thầy ấy tốt bụng với đối thủ tại giải Mùa xuân của mình tới vậy cho thấy dù là đối thủ, ông ấy vẫn coi họ như một đội xứng tầm. Mọi người quyết định rằng cách duy nhất để đáp lại tình cảm đó là biến "trận chiến Bãi phế liệu" thành hiện thực.

 

Sawamura Daichi nói.

 

"Được rồi, đến ga tàu trước đã. Đi theo anh!"

 

"Vâng ạ!"

 

Các thành viên vui vẻ khởi hành bước vào đường phố Tokyo.

 

Cùng với người dẫn đoàn là thầy Takeda, cả đội trong bộ đồng phục đen và cầm túi đồ đi lên một con dốc nhỏ. Takeda cầm kha khá giấy tờ, bao gồm một tấm bản đồ và thông tin chuyển tuyến tàu từ huấn luyện viên Nekomata.

 

"Ừm… Ga tàu hình như ở đỉnh dốc này."

 

Ai cũng ngờ trước là sẽ có kha khá người vào buổi sớm ngày 4 tháng 1, nhưng con đường lại đông đúc tới bất ngờ. Gần đó có một ngôi đền, nên có nhiều người đang về nhà sau chuyến thăm đền đầu năm, và vì đang trong kì nghỉ đông, cũng có rất nhiều trẻ con.

 

Mọi người len lỏi qua đám đông, nhịp chân hơi nhanh một chút nhưng không quá vội vã, và rồi ga tàu dần hiện ra. Takeda lẩm bẩm, dò kĩ bản đồ.

 

"À, ga tàu ở phía bên kia đường."

 

Sawamura quay lại nói với những đồng đội đang đi theo sau mình.

 

"Đi qua đường thôi!"

 

"Rõ!"

 

Các thành viên liên tục nhìn ngó xung quanh khi đứng chờ đèn đỏ, làm ầm lên vì mọi thứ xung quanh.

 

"Ô, công viên giải trí kìa! Vòng quay! Tàu lượn kìa!!"

 

"Không được đi đâu."

 

"Ô, sông kìa."

 

"Sông hả?"

 

"Nghe nói là sông Kanda đấy."

 

"Nghe đúng chất Tokyo luôn!"

 

"Bờ sông trong bài hát mùa xuân á?"

 

"Đấy là sông Sumida."

 

"Đèn xanh rồi kìa. Đi sát với nhau, đừng có lạc đoàn đấy."

 

"Rõ!"

 

Sau khi tận hưởng một thoáng ngắm cảnh Tokyo, các thành viên câu lạc bộ đã tới được ga tàu.

 

 

 

"Mua vé thôi nào."

 

"Vâng ạ."

 

Trên mặt đất, dưới lòng đất, hay là trên cao? Hệ thống di chuyển đa tầng của Tokyo được nói là phức tạp nhất thế giới. Sự đáng sợ của nó vượt qua cả những thứ thông thường như tắc nghẽn, trễ chuyến, hay đường tàu bị chặn.

 

Sửa chữa ga tàu không có dấu hiệu hoàn thành, và thời gian tàu chạy ngày càng phức tạp hơn khi số lượng các công ty tàu điện đi chung đường tàu cứ tăng dần. Hệ thống di chuyển của Tokyo phát triển và thay đổi mỗi ngày, như thể nó đang thực sự sống, và "hoàn thành" là một thứ vô thực. Một khi đi qua cửa soát vé, sự hỗn loạn chồng chéo của việc mở rộng và sửa chữa hệ thống sẽ làm cả cư dân gốc nơi đây mệt mỏi.

 

Thành viên đội Bóng chuyền Nam Cao trung Karasuno tới một ga tàu bình thường vô cùng.

 

Nhưng chính cánh cửa soát vé này là cánh cổng dẫn tới mê cung ác mộng của Tokyo.

 

Trên đầu họ, một con tàu vút ngang qua, phát ra một tiếng động lớn.

 

"Quào!"

 

Đây là lần đầu tiên họ lên một con tàu ở Tokyo, nên liệu họ có thể thoát khỏi nơi này và thành công đến được điểm đến của mình là nhà thể chất không?

 

Chướng ngại đầu tiên là mua vé ở ga tàu.

 

"Vé 220 yên cho hệ thống Tàu điện ngầm Toei… Đừng mắc lỗi đấy."

 

"Rõ!"

 

Theo hướng dẫn của Takeda, các thành viên xếp thành một hàng tại máy bán vé, còn Azumane Asahi đứng cách đó nhìn.

 

"Asahi, cậu không cần mua vé à?"

 

Sawamura hỏi.

 

"Ừ, tớ có thẻ IC rồi."

 

Và rồi, Azumane rút ví đựng thẻ trong túi thể thao ra, giơ cao. Với tấm thẻ lấp lánh trên tay này, cậu chuẩn bị bước qua cánh cửa soát vé tự động.

 

Nhưng cánh cửa đóng sầm lại với tiếng nháy còi.

 

Đùng.

 

"Ê! Oái!... Gì vậy trời?"

 

Cậu quẹt thẻ vài lần, nhưng chỉ có tiếng nháy còi vọng lại. Cánh cửa vẫn đóng nguyên.

 

"Tớ đang bị Tokyo từ chối sao…?"

 

Khi Azumane lùi lại về chỗ cũ, Sugawara Koushi gọi với ra, "Đưa tớ xem thẻ của cậu nào."

 

"Nhưng cái này…"

 

"Ừm, biết ngay mà."

 

Sugawara nhoẻn cười.

 

"Người ta nói thẻ icsca không dùng được ở Tokyo đâu."

 

"Thật á!?"

 

Thẻ icsca, một loại thẻ IC được cấp bởi Sở Giao thông Sendai, thường chỉ dùng được ở Sendai và các khu vực xung quanh. Hiện tại thì không dùng được ở khu đô thị Tokyo.

 

"Thật tình…"

 

Kẻ thử thách tiếp theo, đằng sau Azumane đang run rẩy vì sốc, chính là quản lý Shimizu Kiyoko. Trong bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy là một chiếc ví đựng thẻ.

 

"Tớ mang thẻ Suica này."

 

"Uầy!"

 

Trong lúc các thành viên nín thở chờ đợi, Shimizu đã tới thách đấu cánh cửa soát vé tự động. Có lẽ cũng vì lo lắng, nhưng cô mím chặt môi hơn thường ngày.

 

Shimizu bước tới, vươn cánh tay phải ra, và quẹt thẻ.

 

Bíp.

 

Chỉ là một tiếng kêu ngắn, khác với cái của Azumane, và cánh cửa bật mở, rồi Shimizu nhẹ nhàng bước qua.

 

"Được rồi."

 

Shimizu khẽ thầm thì, nhưng niềm vui nhỏ bé đó nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng gọi phía sau.

 

"Shimizu! Nhầm rồi! Cửa này là cho JR!"

 

Shimizu quay lại và thấy các thành viên đang liên tục chỉ ra phía bên ngoài, hét, "Đằng kia cơ!"

 

 

 

"Xin lỗi! Cửa vào ga của Toei ở đằng kia cơ!"

 

"Hả?"

 

Shimizu nhìn xung quanh ga.

 

Tấm biển xanh của JR ở khắp nơi. Công ty Đường sắt Đông Nhật Bản cũng là một cái tên quen thuộc ở Miyagi.

 

Và bên ngoài cửa soát vé, là một tấm biển nhỏ với mũi tên chỉ rằng, "Hệ thống Toei 90m phía trước".

 

"A…"

 

Shimizu đỏ bừng mặt, khẽ cúi đầu.

 

Một tiếng hét vọng tới.

 

"Chị Kiyoko! Chờ đó nhé ạ!"

 

"Bọn em tới cứu chị đây!"

 

Không chần chừ chút nào, Tanaka Ryunosuke và Nishinoya Yuu cố nhảy qua cửa soát vé, nhưng họ nhanh chóng bị nhân viên ga tàu chặn lại.

 

"Này, nguy hiểm đấy mấy đứa."

 

"Thả tôi ra! Chị Kiyoko còn trong đó!"

 

"Một mĩ nhân như chị Kiyoko mà bị bỏ lại một mình nơi Tokyo này sao!"

 

Tanaka và Nishinoya cố giãy dụa, nhưng chính lúc đó, có một thứ áp lực chết người từ đằng sau, và họ đông cứng người.

 

"...Mấy đứa."

 

Đó là Sawamura.

 

Sau khi được thả tự do khỏi thứ áp lực từ đội trưởng, Tanaka và Nishinoya cúi đầu trước nhân viên ga, lo lắng tới toát mồ hôi.

 

"Em xin lỗi ạ." Họ nói.

 

Mặc kệ cả đống hỗn loạn, Shimizu, với tấm thẻ IC đã được nhân viên nhà ga xử lý, bước tới.

 

"Ngại quá… Đi thôi, Hitoka."

 

"V… Vâng ạ!"

 

Shimizu nắm lấy tay đàn em Yachi Hitoka và nhanh chóng đi về phía cổng của hệ thống Toei, và cả đội vội vã đuổi theo sau.

 

Chỉ mới được vài phút kể từ khi rời nhà trọ. Đội Bóng chuyền Nam Cao trung Karasuno đã bước vào bên trong mê cung Tokyo.

 

.

 

Các thành viên đã tìm được cánh cổng cho hệ thống Toei cách đó 90m, và qua đường đúng như hướng dẫn. Mọi người liên tục chỉ trỏ về phía biển chỉ đường, và đã lên đường con tàu tới Nishi-takashimadaira.

 

Một khi lên được tàu, thì chỉ cần đứng đó và được đưa đi là xong. Sau khi đặt đồ lên sàn và nắm chặt vào tay vịn, các thành viên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, còn Takeda thì liên tục cúi đầu.

 

"Thầy xin lỗi! Thầy đã tra cứu kĩ đường tới Cung thể thao Trung tâm Tokyo và lối ra cho ngày mai rồi… Nhưng hôm nay thầy dựa vào hướng dẫn thầy Nekomata cho quá… Lẽ ra thầy phải tự nghiên cứu…!"

 

Sawamura đáp lại, "Không ạ," và cũng cúi đầu.

 

"Bọn em dựa vào thầy nhiều quá… À, em xem tờ hướng dẫn được không ạ?"

 

"À, ừ. Đây."

 

Sawamura cầm lấy mấy tờ giấy A4 được dập ghim lại từ Takeda và nhanh chong kiểm tra việc chuyển tàu và bản đồ.

 

Bên cạnh đó, Azumane bật cười.

 

"Nhưng việc Shimizu đi nhầm cửa thì cũng lạ nhỉ."

 

Như thay cho Shimizu, người đang im lặng cúi đầu trong ngại ngùng, Sugawara lên tiếng trêu chọc Azumane.

 

"Asahi, cho cái thẻ icsca của cậu nghỉ đi. Ace mà bị thương trước trận thì phiền lắm đấy."

 

Cậu ra dấu cánh cửa soát vé đóng sập lại, và Azumane ngồi sụp xuống che mặt.

 

"Nhớ ra rồi hả…!!!"

 

Các thành viên bật cười.

 

Sawamura nhắc nhở các thành viên với một khuôn mặt nghiêm túc.

 

"Nào, Asahi, đứng dậy. Sắp phải chuyển tàu rồi. Đừng để bản thân lơ là. Nhớ là mình phải xuống ở ga Nishi-Sugamo…"

 

Ngay lúc đó, tiếng thông báo vang lên.

 

[Ga tiếp theo…]

 

Nhưng chẳng nghe được mấy qua tiếng sụt sịt gần khóc của Azumane, "Tớ sẽ bị kẹp chặt giữa chúng nó cho xem… Không được, tớ không chịu nổi mất…!"

 

[...Gamo. Cửa sẽ mở ra ở bên phải…]

 

"Asahi, trật tự chút đi."

 

"Nhưng mà ở Tokyo…!"

 

"Đang không nghe được đây này!"

 

Khi Azumane yên tĩnh trở lại, thông báo đã kết thúc.

 

"Thật tình…"

 

Sawamura chỉnh lại chiếc ba lô trên vai và cố nhớ lại đoạn thông báo ngắt quãng mình đã nghe được.

 

Có nghe được 'Gamo'. Vậy ga tiếp theo là Nishi-Sugamo nhỉ?

 

Thay vì xem tấm biển điện từ ngay trên cửa, Sawamura giở qua tờ thông tin từ Takeda để xem thông tin chuyển tàu.

 

Nếu đi xuống ga Nishi-Sugamo, thì sẽ qua hệ thống Tàu điện Toei… Tàu điện Toei với tàu điện ngầm Toei khác nhau hả? Khoan, mình xuống ở ga Nishi-Sugamo, nhưng tiếp đó là Shin-koshinzuka? Là sao cơ? Mà phát âm như nào? Shin… hả? Lỡ bị lạc xong phải hỏi đường thì làm sao bây giờ? Ừm, có lẽ chìa tờ này ra sẽ được…

 

Lúc nghĩ vậy, con tàu đã vào ga và dừng lại, rồi từng cánh cửa lần lượt mở ra, đi kèm với tiếng kêu.

 

"Đi nào."

 

Sawamura gọi mọi người lúc xuống tàu, nhưng không có tiếng "Rõ!" nào vọng lại. Việc trả lời đi đâu cả rồi?

 

Lúc đã xuống tàu, Sawamura mới nhìn lại.

 

"Hả?"

 

"Hả?"

 

Sawamura đang đứng đối mặt với đồng đội, phía trong và ngoài tàu.

 

Cửa mở toang và không có gì chắn giữa họ cả, nhưng họ chỉ đứng đó, trân trân nhìn nhau như thể có gì đó đang chắn giữa họ.

 

Nếu có bóng thì như thể một trận đấu ấy nhỉ. Mình phải hét lớn… Một suy nghĩ chẳng hề liên quan thoáng qua đầu Sawamura, rồi cậu nghe thấy tiếng kêu báo hiệu tàu sắp rời đi trên đầu mình.

 

Y hệt vậy, bên trên phía đồng đội cũng có tiếng chuông kêu.

 

"Á."

 

"Á."

 

Và cánh cửa đóng lại.

 

Rồi tàu bắt đầu chuyển động.

 

"Daichi!"

 

"Đấy không phải Nishi-Sugamo, là Sugamo mà!"

 

"Đội trưởng! Quay lại đi anh!"

 

Đồng đội của cậu hét lên từ bên trong tàu, tay đập vào cửa kính. Nhưng giọng nói của họ không tới được với Sawamura.

 

Sawamura chỉ đứng đó, một mình.

 

"Hả?"

 

Cậu đã lỡ mất thông báo và xuống nhầm ga vì tên quá giống nhau.

 

Cậu đã thành nạn nhân thứ chuyên đi lừa những người ngủ gật hoặc mải nói chuyện trên tàu.

 

.

 

"...Làm gì bây giờ?"

 

Trên tàu, mọi người, từ thành viên, giáo viên, huấn luyện - trừ Sawamura - đều đang nhìn nhau.

 

Đội phó Sugawara bật cười đầy cay đắng.

 

"Nếu là Hinata thì sẽ khó khăn lắm, nhưng đây là Daichi nên sẽ ổn thôi mà, nhỉ?"

 

"Nghe chưa kìa."

 

"Gì đấy hả?"

 

Trong lúc Tsukishima Kei và Hinata Shoyo cự cãi như thường, Takeda đã ủ rũ đi hẳn.

 

"Lại là lỗi của thầy…"

 

"Không, tại Sawamura không cẩn thận thôi."

 

Huấn luyện viên Ukai nói, mắt liếc nhìn đồng hồ.

 

"Nếu đợi ở ga Nishi-Sugamo ngay sau thì nó sẽ có ở đó thôi. Rồi, đi xuống đi."

 

Đội bóng áo đen, trừ đội trưởng xuống nhầm ga, đã xuống tàu ở ga Nishi-Sugamo của hệ thống Toei.

 

.

 

Năm phút sau, Sawamura đã tới chỗ mọi người, liên tục cúi đầu nói "Xin lỗi ạ!", và mọi chuyện đã yên ổn.

 

Sau này, Sawamura nhớ lại rằng, so với việc bị người lớn nhắc nhở hay bị bạn bè trêu chọc, những lời cổ vũ như "Bình thường mà anh" hay "Không sao đâu!" của đàn em còn đau đớn gấp bội. Nhưng cậu cố tỏ ra bình tĩnh, và mọi người tiếp tục đi.

 

Bây giờ, họ đang chuyển qua đi tàu điện.

 

"Tức là phải ra ngoài tới ga khác ạ?"

 

Hinata hỏi, và Sawamura đáp, "Có vẻ thế", rồi chỉ về phía tường.

 

Trên đó đầy biển chỉ dẫn và bản đồ, như là "Ga tàu điện cách 300m về bên phải trên mặt đất" và "300m từ cổng ra A1, tại đèn giao thông thứ hai". Có lẽ việc chuyển ga này khá phức tạp.

 

"Tàu rắc rối thật đấy." Hinata ấn tượng, do bình thường vốn chỉ di chuyển bằng xe đạp.

 

"Có vẻ phải đi hơn mười phút để chuyển tàu cũng không hiếm ở Tokyo đâu."

 

Sawamura nói vậy, và Sugawara chen vào, "Tớ thấy trên TV rồi đấy."

 

"Hình như là, dù chung tên ga, có khi phải đi hẳn cả một ga để chuyển tàu đó."

 

Bờ vai vững chắc của Azumane run lên.

 

"Gì vậy chứ? Đấy là bẫy rồi. Tớ chắc không sống nổi ở Tokyo đâu…"

 

Chuyển tàu thôi tàn nhẫn mà bắt phải đi tới hẳn một ga khác… Kẻ đứng đầu mê cung này là một người có thể xử lý mọi thứ dễ dàng, hay là người có thể chọn một con đường né hết tất cả rắc rối đó? Dù gì thì vẫn vô cùng bất tiện, nhưng họ không thể xây lại mọi thứ từ đầu được. Chỉ có thể chịu đựng và quen thôi.

 

Sau khi đi xuyên con đường ngầm dài và leo cầu thang tới hết hơi, các thành viên dần dần bước lên khỏi lòng đất.

 

"Uầy, chói quá."

 

Lối ra này dẫn ra đường lớn. Bên ngoài còn có biển chỉ dẫn ghi "Toden Arakawa Line, ga Minobawashi ↑". Thông tin rõ ràng như vậy thì không thể nào bị lạc được.

 

"Đi nào!"

 

Sawamura cất tiếng, và bắt đầu bước đi.

 

Cậu không dám nói mọi người đừng để lạc đoàn, nhưng các thành viên vẫn ngoan ngoãn đi theo đội trưởng.

 

.

 

Dưới bầu trời trong xanh, một nhóm người khoác áo khoác đen đi dọc theo đường quốc lộ, nơi xe tải đi vút qua.

 

Khác với khu vực quanh nhà trọ, ở đây không có nhà cao tầng hay đám đông nào cả, và con đường rộng rãi cũng làm mọi người an tâm. Nhưng họ đã đi một con đường dài từ Karasuno, và hành lý đã dần nặng trĩu.

 

"Chỉ 300m thôi nhưng xa nhỉ? Chúng ta đi được khoảng mười phút rồi đúng không?"

 

Azumane lẩm bẩm, và Sugawara bật cười.

 

"Chưa đâu. Xa vì lạ đường thôi. Lúc về sẽ dễ hơn nhiều."

 

"Thật hả?"

 

Azumane thất vọng nhìn lên, nhưng nhanh chóng "Hả?" một cái.

 

"Sao thế, Asahi?"

 

"Thì, nhìn kìa…"

 

Mọi người quay đầu về phía Azumane chỉ.

 

Ở cuối con đường rộng lớn có ba làn mỗi bên, có gì đó vừa vút qua.

 

"Hả?"

 

"Vừa nãy là gì đây?"

 

"Là cái gì đó cũ cũ… Xe buýt? Hay tàu điện?"

 

Nó xảy ra chỉ trong giây lát, và không ai biết đó là gì. Mọi người nhìn nhau, và rồi Sugawara khẽ nói, "Ra rồi."

 

Mọi người chăm chú nhìn Sugawara.

 

Ánh mắt Sugawara tối đi.

 

"Đó là… con tàu ma đấy."

 

"Hả!?"

 

Sugawara bắt đầu nói bằng giọng ma quái như thể đang kể chuyện ma với một Azumane đang kinh hãi.

 

"Azumane sẽ vô tình bước lên con tàu ma rồi bị đưa về Tokyo thời Đại Chính, không bao giờ trở lại Karasuno được nữa…"

 

"Suga! Thôi đi!"

 

Sawamura nhìn về phía Azumane vừa ré lên, cố gượng cười.

 

"Thôi nào, đừng bắt nạt Asahi như thế."

 

Có vẻ là Sawamura biết sự thật về con tàu ma. Có lẽ nó còn có trong tờ hướng dẫn cậu đang cầm.

 

"Nè Daichi, vừa nãy là cái gì thế?"

 

"Nói đi, lỡ tớ lên thì sao?"

 

Sugawara và Azumane đang cố cạy miệng Sawamura, nhưng nếu họ đi thêm chút nữa, các thành viên sẽ thấy được sự thật về con tàu ma ngay trước mắt mình.

 

300m tính từ ga tàu, họ đã thấy được nó.

 

"...Hả? Thật á?"

 

"Cái này…"

 

"Không phải tàu mà…"

 

Một toa tàu đơn độc, nhìn như đồ chơi, nằm trên đường tàu đi qua sáu làn đường.

 

"Là tàu điện!!!"

 

Toa tàu nhỏ bé như là xe buýt, và ga tàu cũng đơn giản như bến xe buýt.

 

"Em muốn đi thử! Em muốn đi thử! Đi thử được không ạ?"

 

Sawamura nắm chặt ví, cố trấn an Hinata đang lại gần cậu.

 

"Bình tĩnh đi, em không nói thì vẫn đi mà."

 

"Thật ạ? Bao nhiêu thế anh?"

 

"170 yên nhỉ? Này, khoan đã, chưa đi đâu!"

 

Tanaka và Nishinoya chạy đuổi theo Hinata, đứa đã nhảy vào trong tàu.

 

"Bình tĩnh!" Sawamura cố cảnh báo, nhưng cậu chợt nhớ ra ban nãy mình đã xuống nhầm ga nên liền ngậm chặt miệng. Ít ra cậu vẫn nói được, "Đừng có gây chuyện!"

 

"Oa."

 

"Ngầu thật đấy."

 

"Tokyo mà."

 

"Là Tokyo đấy."

 

Tuyến tàu điện đi tới Minowabashi mà các thành viên đã lên rung lên một hồi chuông, rồi dần đi khỏi ga Shin-koshinzuka.

 

"Ô, đi rồi."

 

"Tuyệt ghê!"

 

"Chúng ta đang đi thật này!"

 

Con tàu nhỏ len lỏi qua đường phố. Khoảng cách giữa mỗi ga khá ngắn, và đi có cảm giác như đi xe buýt. Ấn nút "dừng" để xuống xe cũng giống xe buýt nữa.

 

"Ô, có mèo kìa! Mèo ơi!"

 

"Mèo ơi!"

 

"À, là tượng Địa Tạng đó."

 

Khi nắm tay nắm và mắt hướng về cảnh đẹp bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt mệt mỏi của các thành viên không còn nữa. Cả người lớn cũng bị hút vào khung cảnh đó. Dù chẳng có thời gian để mà ngắm cảnh, nhưng mỗi bước chân, mỗi chuyến tàu, đều mới mẻ và thú vị. Chỉ là một chuyến đi 20 phút, nhưng mọi người đã rất tận hưởng Tokyo.

 

Họ xuống tàu ở ga gần nhà thể chất nhất và dựa theo bản đồ để đi ven con đường mình chẳng quen. Khi tới một công viên lớn, nóc nhà thể chất hiện ra.

 

"Kia kìa! Nó đó!"

 

Với trận đấu đầu tiên tại giải Mùa xuân sắp tới gần, các thành viên lao tới, mong tới đó thật nhanh.

 

.

 

"Cảm ơn ạ!"

 

Sau buổi tập, một nhóm thành viên áo đen đang rời nhà thể chất để về nhà trọ. Người quản lý nhà thể chất ra tiễn họ, hơi bất ngờ nói.

 

"Ơ, ga tàu ở phía này mà nhỉ?"

 

Hướng người đó chỉ trái ngược hẳn với hướng cả đội đã tới.

 

"Ơ, nhưng… Lúc tới thì bọn tôi đi hướng này…"

 

Takeda lo lắng nhìn quanh, rồi quay qua huấn luyện viên Ukai để xác nhận, "Nhỉ?"

 

"Ừ, đi hướng này."

 

Người quản lý bật cười, "Thế à…"

 

"Mọi người đi hệ thống của Toei à? Từ đây thì đi bằng JR dễ hơn đấy."

 

"Hả?"

 

Takeda vội buông cặp lục lọi. Trong túi tài liệu trong suốt là tờ fax từ huấn luyện viên Nekomata. Nó bao gồm một tờ chào hỏi, bản đồ từ nhà trọ tới ga tàu và từ ga tàu tới nhà thể chất, và hai tờ hướng dẫn chuyển tàu. Nhìn kĩ lại, Takeda mới ngỡ ra "À!"

 

"Có gì đó viết ở đây!"

 

Có một dòng chữ viết tay trong góc tờ hướng dẫn chuyển tàu cuối cùng.

 

[Cách này dễ hơn, nhưng không có cảnh đẹp.]

 

Bên cạnh dòng chữ viết tay khó nhận ra, là một hướng dẫn đơn giản bằng hệ thống của JR từ ga tàu gần nhà trọ tới nhà thể chất, và chỉ cần chuyển tàu một lần ở ga Akihabara.

 

Nhưng vì nét chữ và việc viền chữ còn tràn quá phần giấy in, khá khó để nhận ra nếu không chăm chú nhìn.

 

Gương mặt Takeda biến sắc.

 

"X-Xin lỗi! Tôi không nhận ra!"

 

"Sao người già còn dùng máy fax nữa…?"

 

Ukai lắc đầu. Dù đã là đối thủ xứng tầm, anh vẫn hơi nghĩ đó là kẻ thù.

 

"Thầy xin lỗi! Mai đấu rồi mà lại bắt mấy đứa đi bộ nữa!"

 

Thấy Takeda cúi đầu như sắp giữa quỳ xuống tới nơi, người quản lý trấn an, "Không, không sao hết."

 

"Quãng đường hay thời gian không khác mấy đâu. Chỉ là chuyển tàu dễ hơn thôi."

 

"T-Thật sao…? Nhưng dễ hơn thì lúc về đi của JR vậy…"

 

Hinata quay ra nói.

 

"Em thích đi về bằng tàu điện hơn!"

 

"Hả?"

 

Cặp kính của Takeda trượt xuống vì bất ngờ.

 

"Em nữa!"

 

"Đi thêm lần nữa có sao đâu nhỉ?"

 

"Sao cũng được."

 

"Tức là đi tàu điện cũng được mà nhỉ?"

 

"Ừ, tùy ý…"

 

Có vẻ thành viên nào cũng có chung ý kiến.

 

"Daichi thì sao?"

 

Sugawara nhoẻn cười hỏi, và Sawamura hơi ngại ngùng đáp lại.

 

"Thì… nếu đi cùng một tuyến đường thì sẽ không bị lạc nữa…"

 

"Được rồi, vậy đi xe điện về thôi! Được không thầy?"

 

"À, ừ, được chứ. Nếu mấy đứa thấy ổn."

 

Với lời xác nhận của Takeda, các thành viên chào người quản lý lại lần nữa và bắt đầu đi về phía ga.

 

Mặt trăng đã dần lên cao trên đầu.

 

Khác hẳn với bài hát "Đi vào thì dễ, nhưng quay lại thì đáng sợ", đường về sau khi nhớ đường nhẹ nhàng hơn. Họ đi bộ, nói chuyện về việc mua bánh bao trong cửa hàng tiện lợi trên đường về, rồi ăn trên tàu.

 

Đây là thời gian duy nhất họ có thể nhàn nhã như vậy.

 

Vì họ vẫn chưa nhận ra đây là thời gian ác mộng nhất trên tàu của Tokyo: giờ cao điểm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!