Chương 2: Qua cửa sổ trên đường cao tốc
Lần thứ chín, và lần đầu tiên sau năm năm. Sự xuất hiện của Đội Bóng chuyền Nam Cao trung Karasuno ở vòng toàn quốc của giải Mùa xuân đánh dấu sự chuyển mình thành công kể từ khi "Người khổng lồ tí hon" xuất hiện.
Sáng ngày 4 tháng 1.
Các thành viên câu lạc bộ lên xe cùng với những trái bóng và dụng cụ, và cả hành lý cho vài ngày để tới Tokyo. Tuy việc tham gia giải Mùa xuân là ước mơ ấp ủ từ lâu, nhưng không khí trong xe lại không mấy căng thẳng, và mặt các thành viên đều không áp lực mấy.
Trong xe vọng rõ chất giọng hào hứng đầy mong đợi của Hinata Shoyo.
"Không biết lần này có thấy được không nhỉ! Tháp Skytree đó!"
"Không… Hinata à, đây không phải núi Phú Sĩ đâu, cái này đâu liên quan gì tới may mắn đâu chứ?"
Yamaguchi Tadashi ngồi hàng kế bên thò đầu ra hỏi, vừa trêu chọc vừa lo lắng. Tsukishima Kei ngồi sát cửa sổ có vẻ mặt đầy bất lực, vừa nhìn ra cửa sổ vừa tự lẩm bẩm.
"Đang không thấy xong tự nhiên thấy được thì đáng sợ lắm."
Đúng rồi. Đây đâu phải lần đầu họ tới Tokyo. Họ đã tới đây vô số lần cho trại huấn luyện cùng Cao trung Nekoma và Học viện Fukurodani. Lần này vẫn đi cùng tuyến đường đó nên không thể nào mỗi lần này thấy được tháp Skytree,
"Ra vậy, không thấy được sao…"
Hinata ủ rũ.
"Thì coi như giả sử Tokyo bị quái vật tấn công và phá hủy hết là được rồi."
Yamaguchi đùa, cố làm cho Hinata vui lên, nhưng lại bị Tsukishima lườm.
"Thật đấy à?"
"Xin lỗi Tsukki…"
Ai cũng hào hứng, có người thì ngạc nhiên, có người thì hối lỗi. Có người đã ngủ gục trước cả khi xe đi, và người thì đang chăm chú nhai bánh, không biết đấy là bữa sáng hay ăn vặt.
Con trai đội Bóng chuyền, cùng khoác áo khoác đen giống nhau, vẫn cư xử hệt như mọi sáng - nghĩa là vô cùng ồn ào. Chiếc xe buýt chở học sinh cao trung đi tới giải đấu toàn quốc còn loạn hơn cả xe chở học sinh tiểu học đi chơi.
"Tụi nó vẫn chỉ là trẻ con thôi nhỉ…"
Huấn luyện viên Ukai khẽ thở dài trên hàng ghế đầu.
Việc học sinh cao trung có thật sự còn là trẻ con hay không thì vẫn chưa được quyết định, nhưng có vẻ quốc tế đã công nhận trẻ con là người dưới độ tuổi 18. Nếu thế thì, tất cả học sinh năm ba, trừ quản lý Shimizu Kiyoko, người sẽ bước sang tuổi 18 vào ngày kia, đều là người lớn.
Nhưng ba con người 18 tuổi này, má nhét đầy bánh mì kẹp yakisoba, tay hào hứng cầm điện thoại chơi game, cặp liên tục phải kiểm tra để chắc chắn là không quên gì, giống "nam sinh cấp ba" hơn là "người lớn."
Cũng là một quãng yên lòng ngắn.
"Chúng ta không đi chơi đâu đấy." Huấn luyện viên Ukai cảnh báo mấy hành khách ồn ào trên xe, nhưng lại bị lay chuyển bởi những gì Tanaka và Nishinoya nói.
"Ai biết đâu? Có khi hôm nay lại thấy được tháp Skytree ấy!"
"Ừ, nếu thành tâm ước nguyện thì sẽ thành sự thực thôi!"
Tanaka và Nishinoya đang rất nghiêm túc gật gật đầu, nói "Đúng rồi" và "Đương nhiên" qua lại, và Hinata, người ban nãy còn buồn rầu, đã trở lại như mọi khi, ánh mắt lấp lánh khi hỏi, "Thật ạ!?"
"Ờm, thế nên…" Huấn luyện viên Ukai tính nói gì đó, nhưng rồi tự ngăn mình lại.
Không, chắc là việc "Thật sự tới Tokyo rồi!" đang làm tụi nó bớt hào hứng về trận đấu hơn… hoặc đúng thật rồi.
Chiếc xe vẫn như mọi khi, nhưng điểm đến hôm nay không phải là trại huấn luyện. Là Cung thể thao trung tâm Tokyo. Hôm nay thì là nhà trọ, còn mai tới Cung thể thao trung tâm Tokyo bằng tàu điện ngầm. Nhưng…
Có lẽ cho tụi nó xem tháp Skytree cũng được.
Ukai gọi với trợ lý của mình, Takeda Ittetsu, người đang ngồi xem bản đồ bên ghế lái.
"Tôi nói với thầy chuyện này được không?"
"V-Vâng?"
Takeda quay lại, đôi mắt sau lớp kính phủ đầy tơ máu vô cùng đáng sợ. Chắc là ngủ không đủ…
"Thầy có sao không đấy?"
"À, tôi ổn mà! Hơi lo lắng tí thôi…"
"Tụi nó còn không lo thì tụi mình lo làm gì?"
Ukai chỉ tay về phía mấy thành viên câu lạc bộ đang thảnh thơi ngồi ghế sau.
Đội trưởng Sawamura Daichi vừa ăn xong phần bánh của mình, giờ đang chỉ dẫn các thành viên khác trong câu lạc bộ. Bầu không khí chỉ có thể mô tả là "đáng tin" đã trở lại quanh cậu, khác hẳn với học sinh cấp ba thông thường. Hai người lớn kia đã qua Lễ Trưởng thành từ lâu kia vẫn có cảm giác rằng, "Chỉ cần có Sawamura-kun ở đây là sẽ ổn thôi." Nhưng cuối cùng, vẫn là hai người lớn đó phải chịu trách nhiệm cho chuyến đi này.
Không chỉ phải thắng cuộc, mà còn phải tới Tokyo rồi vòng về an toàn. Đúng là "Giải Mùa xuân không kết thúc cho tới khi về đến nhà."
Đúng là tinh thần trách nhiệm của Takeda sẽ dẫn tới căng thẳng. Nhưng chẳng biết làm sao đây.
"Lỡ như… Lỡ thế thì sao? Nếu chúng ta bị kẹt vì tắc đường hay gặp tai nạn nên không tới Tokyo và chuẩn bị kịp cho trận đấu ngày mai…? Nghĩ thôi mà tay tôi đã đổ mồ hôi rồi…"
"Thầy lau bánh lái đi cho đỡ trượt được chứ? Mà, tôi có chuyện muốn hỏi."
Cuối cùng Ukai cũng đi vào vấn đề.
"Không biết có cho tụi nó xem tháp Skytree được không nhỉ."
"Hả? Gì cơ?"
Ukai hơi ngại ngùng giải thích.
"Thì ý tôi là nếu đi đường khác, rẽ đi một tí thôi, rồi cho chúng nó xem tháp Skytree thì tụi nó sẽ phấn chấn hơn…"
"Rẽ… đi!?"
Mặt Takeda giật giật.
"Tôi cuối cùng cũng nhớ được đường đi, nhưng mà…"
"Nhưng có hệ thống chỉ đường nên không sao đúng không?"
Đúng rồi, chỉ cần tra quãng đường mới trên hệ thống là xong. Không phải chuyện gì đáng để nổi cáu cả.
"Không, chỉ là, lúc chở học sinh thì tôi không dám rời mắt khỏi cửa sổ…"
"Hả, thầy không nhìn hệ thống á?"
"Ừ. Tôi tập trung vào đường phố hơn."
Takeda đẩy kính lên với một khuôn mặt nghiêm túc không thể trêu chọc. Ukai chỉ có thể khoanh tay nói, "Đỉnh nhỉ…"
"Thế đến Tokyo thì tôi lái cho. Thấy sao?"
"Nhưng nếu lúc đi lệch đường ở Tokyo xong bị tai nạn… Tokyo đáng sợ lắm…"
Mặt Takeda trắng bệch, như thể đang thực sự tưởng tượng ra một tai nạn nào đó. Sau đó thầy run rẩy nói tiếp.
"Hôm nay khác. Đến nơi an toàn và đúng giờ là quan trọng nhất. Tôi rất xin lỗi, nhưng không thể nào đi đường khác được."
Ukai nhượng bộ.
"Ừ, cũng hợp lý nhỉ… Tôi hiểu."
"Cảm ơn nhé…"
Takeda hít sâu và vặn chìa. Động cơ bắt đầu nổ, và chiếc xe đã xuất phát tới Tokyo.
.
Sau khi ăn no nói đủ, ta chẳng còn gì mấy để làm. Đi vào cao tốc một quãng, biểu cảm của các thành viên đã khác đi. Nhưng không phải là lo lắng hay máu chiến, chỉ là một tinh thần chiến đấu đang âm ỉ cháy, như bầu trời mùa đông trong xanh ngày hôm nay.
Ukai nhận ra địa điểm hôm nay không phải là trại huấn luyện hay đấu tập, mà là vòng toàn quốc của giải Mùa xuân, là đỉnh cao của giới bóng chuyền cấp ba.
Anh cũng có lo lắng về việc tắc đường, nhưng quãng đường thực chất khá là suôn sẻ. Có lẽ đó chỉ là lo lắng vô nghĩa. Takeda bên ghế lái cũng không có vẻ bồn chồn nữa.
Ukai thở ra đầy nhẹ nhõm, khẽ liếc mắt nhìn các thành viên câu lạc bộ đằng sau mình.
Là một đám học sinh mặc áo khoác đồng phục màu đen nhìn khá ngỗ ngược. Mùa xuân này năm ngoái, họ đã gặp nhau trong nhà thể chất.
Mấy đứa này đã tới tiệm tạp hóa Sakanoshita rồi, nhưng tới tận ngày Takeda dùng trận đấu tập để khích tướng anh thì mới gặp nhau với tư cách huấn luyện viên và thành viên câu lạc bộ.
Một đội kỳ lạ và cọc cạch.
Đấy là ấn tượng đầu tiên của anh. Có thể vì tụi nó mới vào câu lạc bộ, hay tại tính cách như thế, nhưng bốn đứa năm nhất là những đứa không hề có thái độ hợp tác nhất. Đã thế, ace của đội, lẽ ra là thành viên quan trọng nhất, còn trốn sinh hoạt câu lạc bộ.
Dù sao đấy cũng là chuyện cũ, nên anh không biết kĩ lắm.
Phải rồi, hồi đó đội tổ dân phố còn thắng ngon ơ.
Bây giờ thì ai cũng bày đặt trốn, nói là, "Không đánh nghiêm túc đâu," và "Thua thì mất mặt lắm." Nhưng thôi kệ. Ai cũng phải làm việc, nên ly bia sau buổi tập phải ngon mới đáng…
Mà kệ đội tổ dân phố đi. Đang nói về thành viên câu lạc bộ cơ mà.
Thật lòng mà nói, Ukai cũng thấy ấn tượng về việc tụi nó đã trưởng thành đến mức nào chỉ trong một quãng thời gian ngắn.
Hồi đó bọn nó vẫn như là "đá thô". Anh có thể cảm nhận được tiềm năng ẩn giấu, nhưng nhìn chung thì vẫn như viên sỏi lót đường.
Có thể tụi nó sẽ làm được gì đó nếu có kinh nghiệm, mài dũa bản thân, gắn kết tình đồng đội - có thể làm gì đó thôi - và cũng có thể hy vọng gì đó, nhưng anh không ngờ là tụi nó sẽ phát triển đến mức có thể thi đấu ở giải Mùa xuân…
Cảm nhận được sự đáng tin cậy của các thành viên đằng sau, Ukai ngồi thẳng lưng hơn một chút.
Bình thường tụi nó chỉ là trẻ con thôi. Nhất là Hinata đấy…
Nhưng rồi, chất giọng trong trẻo của quản lý Yachi Hitoka vang lên.
"Hinata, cậu có sao không? Nhìn cậu ốm quá."
Anh liền quay lại, và thấy cảnh Hinata đang run rẩy, mặt ứa đầy mồ hôi. Yachi quay đầu xuống từ hàng ghế trước đầy lo lắng, còn Hinata chỉ cố gượng cười và làm dấu ổn.
"...Ổn mà. T-Tớ chỉ muốn đi vệ sinh thôi… Ổn mà, ổn hết…"
"Không ổn rồi!"
Trong xe bùng lên vì tình huống khẩn cấp.
Nhưng mọi người không có mấy vẻ gấp gáp, trái lại còn khá điềm tĩnh.
"Nữa hả?"
"Người nhỏ nên bàng quang cũng nhỏ theo hay gì?"
"Mà trước giờ có sao đâu. Nôn một tí thôi chứ mấy."
"Ê, đừng có nhắc lại vụ đó!"
"Rồi, xin lỗi."
Ai cũng quen rồi.
Đến bây giờ, mấy vấn đề bàng quang của Hinata đã thành trò đùa cho đội Bóng chuyền Nam, nhưng đội trưởng Sawamura vẫn ra khỏi ghế để lo lắng hỏi thăm.
"Em có nhịn được tới trạm dịch vụ tiếp theo không?"
"C-Có ạ…"
"Anh đã nói rất nhiều lần là phải đi vệ sinh trước rồi mà…"
"Em-Em đi rồi, có đi mà! Nhưng mà…"
Như đồng điệu với tiếng rên rỉ của Hinata, chiếc xe đi chậm dần, và cuối cùng là dừng lại hẳn.
"Hả?"
Mắt mọi người vội lia tới cửa sổ.
Con đường phía trước chật kín xe cộ.
"Đây là… tắc đường sao?"
"Tắc đường?"
Mặt Yachi tái lại.
"Hinata, cậu sẽ ổn chứ!?"
"Có mà, có mà…"
"Làm sao bây giờ? Hinata sắp mất nhận thức mất…!"
Nghe thấy đám hỗn loạn sau lưng, huấn luyện viên Ukai buông thõng vai. Có lẽ thằng bé này vẫn chưa trưởng thành lắm.
.
"Chà, ra đây là cảm giác nhẹ nhõm người ta nói đến sao…"
Hinata bước ra khỏi phòng vệ sinh với vẻ mặt nghiêm túc khác thường, rồi ngước lên nhìn bầu trời.
"Trời xanh ghê… Mình thật sự không muốn đánh mất cảm giác này. Ừm."
Đó là khuôn mặt mãn nguyện của một người đàn ông vừa hoàn thành xong công việc. Có vẻ mọi thứ đều diễn ra trơn tru.
Hinata điềm tĩnh lau tay, nhìn quanh tìm các thành viên khác trong đội.
"Mọi người đâu rồi nhỉ… A?"
Một nhóm người trong áo khoác đen đang tập hợp quanh băng ghế bên ngoài. Nhìn kĩ hơn thì ai cũng đang cầm đặc sản khu dịch vụ trong tay: bánh quế, croquette, viên khoai nữa…
"Ồ!"
Ánh mắt Hinata sáng lên.
Cậu lao về phía mọi người, liến thoắng hỏi, "Gì đó? Món gì thế? Cái đó ngon không? Nè, vị thế nào?"
"Yachi, cái món giống bánh đó nhìn ngon thật! Nhưng cái bánh mì kẹp xúc xích của anh Tanaka có cái xúc xích nhìn rất ngon. Ăn gì bây giờ? Ơ, Yamaguchi có món gì thế? Xúc xích tẩm bột ngô à? Nhưng tớ cũng muốn ăn gà xiên nữa. Ầy, không biết chọn gì nữa. Nhưng chắc là kem tươi thôi! Nó bảo là làm từ sữa tươi trong trang trại đó! Được rồi, quyết rồi, kem tươi!"
Hinata đang định hùng dũng đi tới cửa hàng tiện lợi, nhưng đã bị các đàn anh túm áo lại, "Này."
"Cho tới khi đến Tokyo thì hạn chế ăn đồ lạnh hay chất lỏng nhé."
"Kem tươi là tuyệt đối không được."
"Hả!? T-Thế không công bằng…!"
Hinata làm như thể thế giới sắp tận diệt tới nơi, nhưng đội phó Sugawara Koushi nhẹ nhàng khuyên bảo.
"Bọn anh lo cho em đấy. Bụng em yếu mà Hinata."
"Không! Bụng em không yếu, em không chịu được áp lực thôi!"
Hinata hiếm khi cãi lại như bây giờ, nhưng Sugawara vẫn mỉm cười giữ nguyên quyết định.
"Ừ, thì kết quả vẫn giống nhau, nên không được. Rồi, đi thôi."
"Nhưng…"
Hinata cắn ngón tay khi thấy biển báo quầy kem tươi, nhưng Tanaka và Ennoshita Chikara xuất hiện hai bên người, túm chặt lấy tay cậu.
"Hả, gì đây ạ?"
Hinata nhìn lên hai đàn anh đang nắm tay mình lôi đi, nhưng họ vẫn tiếp tục đi.
"Anh thấy tội em lắm, nhưng đi thôi nào."
"Hả!? Phải áp giải nó theo cơ á!?"
Ukai bước ra từ khu vực hút thuốc, nhìn theo khung cảnh Hinata bị đàn anh lôi về xe.
"Đúng là con nít."
"Chắc vậy rồi ạ."
Huấn luyện viên Ukai giật bắn mình khi thấy Azumane Asahi đột nhiên xuất hiện bên cạnh.
"Cậu… Nói sao nhỉ, cậu hợp với khu vực hút thuốc đấy."
"Nghe tệ quá ạ…"
.
Chiếc xe chở mọi người tiếp tục đi về phía nam trên đường cao tốc Tohoku về phía Tokyo. Có vẻ đoạn tắc đường ban nãy chỉ là tạm thời, và sau khi nghỉ ngơi thì mọi chuyện đã khá hơn. Sau khi đã no nê, mỗi thành viên đều đang giết thời gian theo cách của mình, ngủ gật lúc ngắm cảnh ngoài hoặc chơi game trên điện thoại.
Trong số đó, Hinata đang cúi người với khuôn mặt tối sầm, liên tục lẩm bẩm như nhớ ra thứ gì đó, "Sữa tươi từ trang trại…" Thấy Hinata buồn rầu như vậy, Yachi đành gọi với ra, chẳng biết cậu ta muốn ăn kem giữa mùa đông này tới cỡ nào nữa."
"Hinata, ngủ đi. Nếu cậu muốn ăn vặt thì tớ cho nè."
Khi Yachi lấy ra vài que fugashi trong ba lô, cuối cùng Hinata cũng ngẩng đầu lên.
"...Nhưng đây là đồ Yachi để dành mà?"
"Không sao, vẫn còn nhiều lắm!"
"Thế à, cảm ơn nhé!"
Hinata ăn luôn mấy que được cho, và lúc đùi cậu phủ đầy vụn bỏng thì năng lượng thường thấy ở cậu đã trở lại.
"Fugashi ngon thật nhỉ, nhưng ăn xong mồm khô hết luôn."
"Bình thường người ta ăn nó chung với trà mà."
"Thế à," Tsukishima cười, quay lại nhìn hai người đang nói chuyện phía sau, "Nhưng Hinata không được uống nước mà nhỉ?"
Hinata lập tức ho khan.
"...Khụ! Đúng rồi nhỉ… nước! Cứ như này thì nó hút hết nước của tớ mất! Tớ… Tớ ốm mất…"
"Á, tớ xin lỗi! Tớ… Tớ cho cậu ta mấy que này mà giờ Hinata sẽ thành xác ướp khô mất!!"
"Yachi, cứ uống nước xong mặc kệ tớ đi!"
"Tớ không thể sống sót một mình được!"
Hinata và Yachi bắt đầu làm ầm lên. Việc chỉ có món đồ ăn vặt cũng làm họ hỗn loạn tới mức này rõ ràng là đang lãng phí năng lượng, nhưng quan trọng vẫn là rất ồn ào.
Sugawara đứng dậy để hòa giải.
"Rồi, thôi nào, anh bảo là uống ít nước, chứ không phải tuyệt đối không được uống nước."
"À, thế ạ… Chắc là vậy rồi…"
Hinata tu hết bình nước trong một hơi rồi nói, "Sống lại rồi!"
Bỗng nhiên, Kageyama Tobio, người nãy giờ vẫn ngủ yên dù Hinata có ồn ào tới mức nào, đã mở mắt.
"Cậu đã chết đâu."
Hinata sau khi đã hồi lại năng lượng vì được uống nước, liền đáp trả.
"Hứ! Người chưa trải qua mưa gió thì sao biết quý trọng cầu vồng chứ."
"Làm gì có mưa."
"Nói cái gì đấy?"
"Cậu bày ra trước còn gì!"
Tsukishima ngồi nghe bộ đôi quái dị tranh cãi, miệng lẩm bẩm.
"Hai thằng đần đằng trước này ồn thật đấy."
"Tại Tsukishima nói dối làm tớ suýt héo còn gì!"
Hinata đứng dậy phản bác lại.
"Hả? Nói gì cơ?"
Đáng tiếc thay, Hinata không có khả năng nào để thắng cuộc tranh cãi với cái mặt cười khinh khỉnh của Tsukishima cả. Càng nói thì càng đi vào ngõ cụt mà thôi.
"Hứ!"
Hinata ngồi xuống nhìn ra ngoài, khuôn mặt lộ rõ vẻ khó chịu.
Rồi, mặt cậu bất chợt chuyển sắc.
"Ơ… Đằng kia là tháp Skytree, đúng không!?"
Lời Hinata nói làm không khí trong xe bùng nổ.
"Khoan, nhìn kiểu gì thì rõ ràng là mình vẫn chưa đến Tokyo mà!"
"Chắc ở Tochigi thôi."
"Đây là cột điện chứ mấy."
"Ngây thơ quá luôn."
Hinata cúi đầu với khuôn mặt đỏ bừng.
"Gừ…"
Khi mọi người trêu chọc Hinata để khích cậu ngẩng đầu dậy, huấn luyện viên Ukai thở dài lần thứ bao nhiêu chẳng biết trong ngày hôm nay.
"Đúng là vẫn còn trẻ con…"
Nghe thấy vậy, Takeda đang cầm bánh lái cất tiếng.
"Nhắm tới giải Mùa xuân nhé."
"Ể?"
Ukai băn khoăn hỏi lại, và Takeda bắt đầu nói, mắt vẫn hướng về phía trước.
"Nhắm tới giải Mùa xuân. Có người sẽ cười xong nói là trẻ con. Nhưng chính sự quyết tâm đơn thuần này có thể hướng tới những khu vực sâu thẳm nhất, và tôi tin chính sự trẻ con này đã đưa tụi nó tới tận đây."
"...Thế à, đúng nhỉ."
Dù sao, tụi nó vẫn đang hướng tới thứ mà anh không thể. Đưa "trận chiến Bãi phế liệu" ra đời thực.
Được quyết chiến một trận với đối thủ là Cao trung Nekoma trên sân đấu toàn quốc. Đó là ước mơ của Ukai từ lúc anh còn học cao trung. Nhờ những thành viên trẻ con và giáo viên hướng dẫn Takeda, người không ngại cúi đầu xin phép khắp nơi, mà mới có thể chạm tay tới ước mơ đó.
Nhìn về phía Takeda bên ghế lái, huấn luyện viên Ukai tiếp tục nghĩ.
Huấn luyện viên Nekomata Yasufumi, và cựu cầu thủ Naoi Manabu, người bây giờ đã là huấn luyện viên, vẫn y hệt như trước.
Đồng đội cũ của anh ở Karasuno, người anh đã sóng vai chiến đấu, và ông của anh, cựu huấn luyện viên.
Khuôn mặt của các cầu thủ hiện tại của Karasuno và Nekoma, anh đều đã quen thuộc.
Giấc mơ, đúng như bản chất của chúng, không hề dễ dàng chạm tới. Để có được "trận chiến Bãi phế liệu", cả hai đội phải vượt qua kha khá các trường ở tầm quốc gia. Nhưng anh không nghĩ đều đó là bất khả thi.
Bây giờ thì giấc mơ của Karasuno còn vươn xa hơn vậy nữa. "Trận chiến Bãi phế liệu" giờ chỉ là một hòn đá lát đường cho mục tiêu thống trị toàn quốc.
"Hãy đợi đấy, giải toàn quốc."
Lúc anh lẩm bẩm, cố nén sự phấn khích trong lòng, giọng của Hinata lại vang lên từ phía sau.
"Ơ, đấy có phải tháp Skytree không!?"
Lần này đồng đội còn chẳng thèm nhắc, "Vẫn đang ở Saitama đấy" nữa. Dù sao thì nếu không được thấy tháp Skytree, thì vẫn nên vui khi được thấy tháp gì đó của Saitama… Đây không phải là nhân từ, là sự im lặng tới đáng sợ.
.
Cảnh sắc trên đường cao tốc y hệt nhau. Họ chỉ có thể thấy tường xe và núi. Khung cảnh chán ngắt và hơi ấm của máy sưởi dần ru các cô cậu học sinh vào giấc ngủ. Sau buổi trưa, chiếc xe đã rời Saitama và đi vào địa phận Tokyo.
Sau hơn năm tiếng di chuyển, các thành viên trong đội đã bắt đầu thấy buồn chán. Tanaka, người mới thức dậy, vươn vai xoa bụng.
"Đói quá. Ăn gì giờ đây? Ramen chăng?"
Ennoshita đáp lại luôn.
"Ramen… Không có món gì có vẻ Tokyo hơn à?"
"Nhưng Tokyo thì có đặc sản gì?"
"Ờ…"
Thay cho Ennoshita đang im lặng, Narita Kazuhito và Kinoshita Hisashi chìa tay ra đếm.
"Bắc Hokkaido thì có Thành Cát Tư Hãn nhỉ? Osaka thì có takoyaki, với mấy tiệm đồ cổ…"
"Nagoya thì thịt heo miso nhỉ? Fukuoka có tonkotsu ramen… Thế Tokyo có gì?"
"..."
Lúc Narita và Kinoshita băn khoăn, Tanaka lên tiếng, ngước về phía khung cảnh sầm uất bên ngoài.
"Thành phố đấy chẳng có gì đặc biệt cả. Không việc gì phải sợ Tokyo!"
(Ghi chú của người dịch: Đặc sản của Tokyo là monjayaki, gồm bột mì lỏng trộn với bắp cải, thịt, hải sản, trứng, sau đó nướng và ăn trực tiếp trên vỉ sắt.)
Năm hai liên tục gật đầu theo.
Hinata dí sát mặt mình vào cửa sổ.
"Q-Quào…"
"Gì nữa đây?" Những người xung quanh hỏi, rồi Hinata hét lên.
"Oa! Skytree thật kìa!!"
Thành viên nào còn thức đều lao ra cửa sổ. Về phía bên trái, quả nhiên, chính là tháp Skytree họ thấy trên TV.
"Hảaaaa!"
Trong sự hỗn loạn, Hinata gọi về phía Tsukishima.
"Này, nhìn đi, Tsukishima! Thấy rồi này, tháp Skytree đó! …Hả, đang ngủ à! Dậy đi! Này!!"
Nghe tiếng Hinata cao giọng và Tsukishima phàn nàn, "Để làm gì…?", huấn luyện viên Ukai quay ra hỏi thầy Takeda bên bánh lái.
"Thầy nói là không được đi đường khác mà…"
"Đâu có đi đường khác, đường gốc mà."
Takeda đáp ngay lập tức.
"Hả?"
"Thì điểm đến hôm nay không phải Nekoma hay Fukurodani. Điểm đến khác nghĩa là tuyến đường khác mà."
"À…"
Bây giờ Ukai mới nhận ra sự bất cẩn của mình.
Rằng anh đã nghĩ chỉ cần đi theo hệ thống dẫn đường là được.
Anh quên kiểm tra bản đồ trước khi đi. Nếu xem trước, anh đã biết hôm nay sẽ đi theo tuyến đường có thể thấy được tháp Skytree rồi.
"Thầy biết từ đầu đúng không…"
Nhưng thay vì đáp lại, Takeda lại nói tiếp, gương mặt thỏa mãn nhìn thẳng về phía trước.
"Đúng là ai cũng muốn xem tháp Skytree nhỉ, mọi người đều vui hết."
Và nói tiếp.
"Tôi biết ông không khỏe lắm, nhưng tôi rất mong cựu huấn luyện viên Ukai có thể đến nữa. Là 'trận chiến Bãi phế liệu' ông ấy đã luôn muốn chứng kiến mà."
"...Ừ."
"Ngay cả tôi, một người không biết chuyện khi xưa, cũng rất mong chờ. Hẳn cậu Ukai và cựu huấn luyện viên còn hào hứng hơn nữa ấy…"
"Không."
Ukai cắt ngang.
"Người mong chờ ngày đó nhất chính là mấy đứa này."
Anh nói, nhìn về các thành viên câu lạc bộ đằng sau.
Tháp Skytree đã đi mất, nhưng bầu không khí nhộn nhịp vẫn còn ở lại. Các thành viên thì vui vẻ bàn bạc xem họ sẽ ở đầu và tối nay ăn gì.
Trong khi đó, Hinata là người duy nhất vẫn dán mình vào cửa sổ, cố ngước về hướng tháp Skytree.
"Cảm giác như mình sẽ thắng hết vậy."
Hinata vô cùng nghiêm túc nắm chặt tay, và Tsukishima trêu chọc vài câu.
"Nhìn thấy tháp Skytree là thắng thì năm nào trường ở Tokyo cũng thắng hả?"
"Ý tớ không phải thế!!"
"Thật hả? Thế ý cậu là gì?"
"Thế! Nên! Là!"
Các thành viên rộn ràng trò chuyện trong xe và cười đùa với khuôn mặt đỏ bừng không có vẻ mệt mỏi mấy sau chuyến đi dài cả.
Huấn luyện viên Ukai vặn cơ thể đau nhức vì ngồi quá lâu, lẩm bẩm, "Chắc tôi già rồi…"
Thầy Takeda nhìn biển báo và bật đèn hiệu.
Sắp tới nhà trọ rồi. Họ sẽ sớm rời khỏi đường cao tốc thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
