Điều Tôi Nguyện Cầu Thần Linh Ngày Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4231

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1803

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 83

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3623

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3099

Tập 2: Các Thiếu Nữ Dưới Ánh Vàng - Epilogue: Và rồi, mùa lại──

Epilogue: Và rồi, mùa lại──

Lách cách, leng keng.

Những tinh thể màu cam và vàng đang soi sáng đôi bàn tay tôi. Nhìn thế này, trông chúng cứ như mặt trời và mặt trăng vậy.

Dưới ánh trăng lọt qua kẽ lá của những bông hoa Miracutia, tôi bất giác mỉm cười.

Ánh sáng từ vũ trụ xa xôi mà ai cũng hằng khao khát, nay đang nằm gọn trong tay tôi.

Tâm nguyện, tâm tư của Oumi-san và Rurui-chan lại đưa tôi tiến thêm một bước đến gần hơn với tương lai mà tôi hằng mong ước.

Chợt cảm nhận được sự hiện diện của ai đó, tôi nhẹ nhàng nhảy xuống từ cành cây Miracutia nơi mình đang ngồi.

Tôi đứng cạnh một cô gái vô cùng đáng yêu với mái tóc bồng bềnh đang tựa lưng vào thân cây.

Cô ấy không quay mặt lại, chỉ đưa ánh mắt hướng về phía tôi.

Tôi cũng đã quá quen với ánh nhìn này rồi.

"Thế nào? Cảm tưởng sau khi nói chuyện với em trai sau một thời gian dài là gì?"

"Hơi cảm động một chút. Chỉ cố gắng để không khóc thôi cũng đã dốc hết sức rồi. Phải cảm ơn Rurui-chan mới được. Nhờ vậy mà mình đã trút bỏ được thêm một sự hối tiếc."

Chuyện mới chỉ xảy ra vài phút trước thôi.

Tôi đã mượn cơ thể của Rurui-chan để nói chuyện với Towa, và cuối cùng cũng có thể tự tay trao cuốn sách cho em ấy.

Bản làm lại của một quá khứ đầy nuối tiếc.

Tâm nguyện 〝Lời hứa của chúng mình〟 của cô bé ấy, đã được tôi kiến tạo thành một phép màu dưới hình thức như vậy.

"Thực sự là một người bạn đáng tự hào đấy."

Điều mà tôi đã nghĩ đi nghĩ lại không biết bao nhiêu lần, nay lại trào dâng mạnh mẽ thêm một lần nữa.

Cảm ơn cậu.

"Mà này, tại sao cô bé đó lại không ước cho sinh mệnh của cậu nhỉ?"

Hakuno nheo mắt nhìn ánh sáng của Miracutia với vẻ đầy âu yếm, khẽ thì thầm.

"Cậu nói ác ý thật đấy. Rõ ràng là biết con bé không thể làm vậy mà."

"Không phải là không thể. Chỉ là cái giá phải trả quá đắt nên đối phương không thể kham nổi thôi."

"Không đâu. Như vậy là được rồi. Không làm được cũng chẳng sao. Con người chết đi thì không thể sống lại. Thế nên, chúng ta phải sống hết mình cho hiện tại."

"Một kẻ đã vứt bỏ điều đó như cậu mà cũng nói vậy sao?"

"...Đúng thật nhỉ."

Tôi nở nụ cười trừ, đón nhận giọng nói có phần mỉa mai của Hakuno.

Đúng vậy, tôi đã từ bỏ chính bản thân mình.

Nhưng không phải là tôi vứt bỏ nó một cách vô nghĩa.

Chỉ là có một thứ duy nhất tôi khao khát có được, vẫn muốn bảo vệ, một thứ còn quan trọng hơn cả chính bản thân mình. Và vì Vị thần áo trắng này nói sẽ ban cho tôi điều đó để đổi lấy, nên tôi mới hiến dâng mà thôi.

〝Tất cả mọi thứ của tôi〟.

Tôi lắng tai nghe.

Từ một góc nhỏ của thế giới bao la, tiếng cười của một cậu thiếu niên vang lên.

Xung quanh em ấy là những cô gái vô cùng đáng yêu. A, nhóm Koganei-san, hóa ra mọi người ở đây. Miyano Aoi, Takamine Ruri! Koganei-san, đúng không? Đúng vậy, nhưng có chuyện gì sao? K-Không, không có gì. Này, cùng về thôi. Đúng rồi, hôm nay tiền bối Kaza bao parfait đấy. Thật á? Chà, vì đã hứa rồi mà.

Những giọng nói vô cùng, vô cùng vui vẻ.

Khi tôi đang mỉm cười, nhấm nháp chút cô đơn xen lẫn niềm vui, Hakuno chợt lên tiếng.

"A, nhìn kìa. Iroha."

"Hả?"

"Mùa đang chuyển giao."

Nghe vậy, tôi ngước nhìn lên.

Những cánh hoa Miracutia màu hồng đang từ từ chuyển sắc.

Giống như trút bỏ lớp áo mùa xuân, chúng chuyển từ hồng sang xanh lam.

Tôi vươn tay chạm vào cánh hoa.

"Mùa hè đến rồi nhỉ."

"Ừm."

"Từ nay, xung quanh Towa sẽ còn rực rỡ và náo nhiệt hơn nữa. Và rồi, một ngày nào đó, ánh sáng ấy sẽ trở thành── của đứa trẻ đó."

Những cánh hoa màu xanh lam tan chảy thành ánh sáng và rực rỡ tỏa sáng.

Lách tách.

Ánh sáng tưới ướt thế giới.

Mùa đang chuyển giao.

Mùa hè đang đến.

Một mùa vô cùng, vô cùng rực rỡ.

Và rồi, câu chuyện phép màu tiếp theo sẽ được dệt nên.

Fin

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!