Chương 3: Những lời chưa thể nói
1
Tôi đang ở trong một căn phòng không lọt vào dù chỉ một tia sáng.
Cứ thế này, đường nét của bản thân dường như trở nên nhạt nhòa, thật đáng sợ.
Rõ ràng tôi biết mình đang tồn tại ở đây, nhưng đó lại là một ảo giác vô cùng ích kỷ, khiến tôi có cảm giác như mình chẳng hề tồn tại ở bất cứ đâu.
Tôi thử vung vẩy tay, thử đứng lên ngồi xuống, để xác nhận sự tồn tại của chính mình đang dần đồng hóa với bóng tối.
Chẳng có chút ý nghĩa nào.
Chỉ là đang khuấy động bầu không khí nồng nặc mùi axit axetic mà thôi.
Kétt.
Một âm thanh trầm đục vang lên, cánh cửa mở ra.
Ánh sáng màu vàng kim tràn vào như ánh trăng vươn ra từ khe hở của những đám mây, vẽ nên những đường viền trắng xóa lên vạn vật.
Vì quá bất ngờ nên tôi giật nảy mình.
"Uây."
"Hể, c-cậu đang làm gì vậy?"
Người kia cũng giật mình, rồi cất giọng hỏi với vẻ hơi cạn lời.
Chà, chuyện đó cũng đành chịu thôi.
Một nam sinh trung học đứng lên ngồi xuống một mình trong bóng tối thì chẳng khác gì một kẻ dị hợm cả.
Thử tưởng tượng xem, một khung cảnh kỳ quái và tệ hại hơn tôi nghĩ rất nhiều hiện lên trong đầu khiến mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
Nếu để Takamine nhìn thấy, chắc chắn con bé sẽ nói "Ahahaha, em báo cảnh sát đây" rồi rút ngay điện thoại ra mất.
Nguy hiểm, quá nguy hiểm.
Tôi cố tình ho hắng vài tiếng rồi quay về phía ánh sáng.
Bước đến với vẻ rụt rè là hình bóng của một cô gái mà tôi rất quen thuộc.
Khi cánh cửa mở ra hoàn toàn, trong dải sáng hình chữ nhật màu trắng in hằn trên sàn nhà, đường nét của cô gái hiện ra và khẽ lay động.
"Kazamatsuri Towa, đúng không?"
Chỉ với một câu nói đó, cái thứ mang tên "tôi" vừa mới đồng hóa hoàn toàn với bóng tối ban nãy, bỗng chốc được vớt lên thành một cá thể độc lập một cách dễ dàng.
Tôi từng đọc ở đâu đó câu nói rằng, chúng ta được phép tồn tại trên thế giới này là nhờ được quan sát bởi một ai đó bên cạnh, quả đúng là như vậy.
Có được cái tên.
Trở thành một cá thể.
Trở thành chính tôi.
Ánh sáng lọt vào đang vẽ nên hình hài của tôi.
"Đúng rồi, Koganei. Có chuyện gì sao?"
"Có chuyện gì sao là sao. Đừng để tôi lại một mình chứ."
"Sao thế, sợ à?"
"Không phải thế. Cậu rủ tôi tới, thì cậu phải để mắt tới tôi chứ."
Đúng như Koganei đang bĩu môi nói, tôi đã mời cô ấy - người vẫn chưa thể bắt chuyện với Miyano - quay lại câu lạc bộ nhiếp ảnh một lần nữa.
Nhưng vì tôi cứ ở cạnh là Koganei lại ngại ngùng và chỉ chịu nói chuyện với mỗi tôi, nên tôi đành lấy cớ đi vệ sinh để chuồn ra ngoài.
Chuyện đó cũng phải ba mươi phút trước rồi.
"Dù không có tôi thì mọi người vẫn tốt bụng mà, đúng không?"
"...Ừm."
Koganei bước một chân vào phòng câu lạc bộ.
Phần đầu chiếc bóng của cô ấy hơi hòa vào bóng tối của căn phòng.
"Căn phòng này. Cảm giác thay đổi hoàn toàn luôn."
Hôm nay là ngày rửa cuộn phim mà mọi người đã mong đợi từ lâu.
Ngay khi tan học, chúng tôi đã chuyển toàn bộ đồ đạc sang một phòng học trống, rồi giăng rèm đen trong phòng câu lạc bộ.
Khi mọi công đoạn chuẩn bị hoàn tất thì đã qua chín giờ tối, thế giới hoàn toàn chìm vào bóng đêm.
Dưới chân tôi là ba khung gỗ lớn căng tấm nhựa trong suốt xếp thành hàng. Trong đó chứa đầy những loại chất lỏng trong suốt đã được chuẩn bị từ trước.
Dung dịch hiện hình, dung dịch ngưng, dung dịch hãm.
Ánh sáng trắng mờ ảo lọt vào khẽ lay động trên bề mặt.
Đúng như lời Hội trưởng Haiji từng nói, chúng tôi sẽ tiến hành rửa ảnh ngay trong căn phòng này.
"Koganei trông cũng khác mọi ngày đấy."
"Kh-Khác á?"
Tôi nhìn lại Koganei một lần nữa.
Cô ấy hơi cúi mặt ngượng ngùng, không mặc bộ đồng phục quen thuộc mà đang khoác trên mình bộ đồ bảo hộ liền quần dài tay màu đen.
Một đường kẻ trắng chạy chéo cơ thể từ vai phải xuống eo trái, ở đầu đường kẻ in hình một chiếc máy ảnh phản xạ ống kính đơn.
Thiết kế trông như đang đeo máy ảnh này có vẻ là hàng độc quyền của câu lạc bộ nhiếp ảnh trường Nanaki.
Nhìn đôi bàn tay nhỏ bé thò ra khỏi ống tay áo đang bấu chặt lấy phần đùi, tôi có thể nhận ra rõ ràng trên khuôn mặt Koganei dù có chút ngượng ngùng nhưng vẫn hiện lên một nụ cười vui vẻ.
"Cái này hả. Miyano Aoi đã cho tôi mượn bộ dự phòng, bảo là đã cất công vào phòng tối thì hãy mặc đồ bảo hộ giống mọi người đi."
"Vậy à. Tốt quá rồi."
"Ừm. Ban đầu Takamine Ruri định cho tôi mượn cơ, nhưng mà nó rộng thùng thình à. Này, Kazamatsuri Towa. Cậu biết không? Takamine Ruri nói dối đấy."
"Hả?"
"Cậu ấy bảo là cúp D, nhưng tôi nghĩ ít nhất cũng phải lớn hơn hai size đấy."
"Phụt. Cậu đang nói cái gì vậy."
Tôi phì cười, Koganei liền cau mày.
"Cái gì là sao, cậu không hiểu à? Size ngực──"
"A a, mấy chuyện đó không cần nói toẹt ra đâu."
"Vậy sao? Nhưng mấy chuyện như thế con trai thích lắm mà, không phải sao?"
"Nói dối tức là Takamine đang muốn giấu đúng không? Cậu đừng có rêu rao lung tung đấy."
"A. Ra vậy. Kazamatsuri Towa thông minh thật. Q-Quên ngay đi nhé."
"Rồi rồi."
Chà, không thể nào đâu.
Tế bào não của Kazamatsuri Towa vốn được cho là thông minh này, dù có quên ngay công thức vật lý đi chăng nữa, thì mấy chuyện kiểu này lại nhớ rõ mồn một.
"Với lại nhé, Oumi Touka đã khen tóc tôi đẹp, còn Momoto Momo thì cho tôi bánh kẹo nữa."
Koganei kể lại niềm vui của mình bằng một giọng điệu lúng túng, hệt như một đứa trẻ đang ríu rít báo cáo những chuyện xảy ra trong ngày cho mẹ nghe.
Và rồi, tôi nhận ra trong những câu chuyện đó có sự xuất hiện của rất nhiều cái tên.
Miyano Aoi.
Takamine Ruri.
Oumi Touka.
Momoto Momo.
Bọn họ đối với Koganei không còn là "một ai đó" vô danh nữa.
"Vậy à."
"Tôi... lần đầu tiên trải qua chuyện như thế này. Nên không biết nói sao cho trôi chảy."
"Ừ."
"Nhưng mà nhé, mọi người đã chờ đợi tôi. Mọi người đã thực sự lắng nghe tôi nói."
"Bất ngờ là, thấy vui lắm đúng không?"
Tôi cũng biết cảm giác đó mà.
Chính tại nơi này, tôi đã được dạy cho biết.
Rằng có những người sẵn sàng lắng nghe câu chuyện của mình.
Rằng có những người không bị cuốn theo những lời đồn đại, mà nhìn nhận con người thật của mình.
Điều đó mang lại niềm vui lớn lao đến nhường nào.
"Ừm."
"Thế, vậy tại sao cậu lại cất công đi tìm tôi? Đã lỡ rồi thì cứ ở lại nói chuyện với mọi người có phải tốt hơn không."
Nghe tôi nói vậy, Koganei trừng mắt nhìn tôi với vẻ hơi hờn dỗi.
"Đúng là có mọi người."
"Ừ."
"Nhưng cậu lại ở một mình."
Cô ấy lầm bầm buông ra một câu như thế.
"Cậu bận tâm chuyện đó nên mới cất công đi tìm tôi à?"
"Ừm."
Koganei vừa gật đầu, tôi liền bật cười phì.
Ngốc thật, cô bạn này sao mà ngốc thế không biết.
Bản thân mình còn lo chưa xong, cớ sao lại đi bận tâm đến chuyện của tôi chứ.
"...Có phải cậu đang cười không?"
"Không có."
"Nói dối. Chắc chắn là đang cười. Tại sao chứ?"
"Không có gì."
"Này, tại sao?"
"Đã bảo là không có gì mà. Thay vì chuyện đó, nồi lẩu sao rồi? Cái đó là do tôi nêm nếm đấy."
Vì phải làm việc thâu đêm nên tôi đã cất công mang theo hộp cơm bento hôm nọ, thậm chí xách cả bếp ga mini đến để chuẩn bị một nồi lẩu nhỏ.
Dù đã là mùa mưa nhưng Hakuno lại yêu cầu muốn ăn lẩu.
"Tôi vẫn chưa ăn."
"Vậy à. Thế thì cùng đi ăn thôi."
Nói rồi, tôi tiến lại gần Koganei, vỗ nhẹ vào lưng cô ấy một cái.
Cơ thể nhẹ bẫng hơi chúi về phía trước như sắp ngã.
Nhưng cô ấy đã trụ vững, bước tới một bước, rồi hai bước.
Đúng vậy, tôi nghĩ cô ấy đã tiến lên phía trước được một bước so với ngày hôm qua.
"Quên nói một điều. Bộ đồ đó, hợp với cậu lắm."
"C-Cảm ơn. Thực ra tôi luôn ao ước."
"Ao ước gì?"
"Có đồ đôi với ai đó. Bởi vì, bởi vì nhé. Như thế, cứ như là..."
Nhưng Koganei không thể thốt nên lời tiếp theo. Chắc hẳn cô ấy không đủ tự tin để nói tiếp. Cô ấy khẽ cắn môi một cái, rồi cười "ehehe".
Ngốc thật đấy, tôi thầm nghĩ.
Cứ nói thẳng ra là được mà.
Cứ như là, những người bạn.
Sẽ có người vui mừng, chứ chẳng có ai tức giận đâu.
"Cậu, vẫn còn non lắm."
"Ý cậu là sao?"
"Là chưa trưởng thành đấy."
"Chẳng hiểu gì cả."
Tôi vò đầu Koganei đang ngơ ngác một cách thô bạo, rồi cùng cô ấy rời khỏi phòng câu lạc bộ, bước sang căn phòng bên cạnh.
Cùng với ánh đèn vàng hắt ra từ cửa kính, những tiếng cười nói vui vẻ vang lên rộn rã.
Chúng tôi đang mượn phòng của câu lạc bộ báo chí làm phòng nghỉ ngơi, đây là thành quả mà Takamine đã giành được sau khi nài nỉ thầy hiệu trưởng một chút.
Bước vào phòng, có rất nhiều gương mặt quen thuộc lẫn xa lạ.
Vì là hoạt động ban đêm nên có cả giáo viên cố vấn - người bình thường hiếm khi ló mặt đến câu lạc bộ, và thậm chí cả những anh chị cựu học sinh đang học đại học ngoại tỉnh cũng tụ tập về đây.
Và rồi, họ bắt đầu mở tiệc rượu với mồi nhắm là bento và lẩu do tôi làm, cùng với đồ tiếp tế mà mỗi người mang đến.
Có vẻ đây cũng là một sự kiện thường niên.
Mà khoan, uống rượu trong trường học thế này có được không đấy?
Đặc biệt là giáo viên trung học.
"Uahaha, cái này ngon quá, thịt đó của tôi, đừng có lấy nha!"
Người đang làm ồn với giọng to nhất chính là giáo viên cố vấn Higashiyama.
Chắc chắn không chỉ mình tôi nghĩ rằng, nếu cô ấy cứ im lặng thì sẽ là một mỹ nhân tuyệt sắc, thật uổng phí quá đi.
Có lẽ đó là nhận thức chung của toàn bộ học sinh, bao gồm cả cựu học sinh.
Dù vậy, cô ấy vẫn được rất nhiều học sinh quý mến.
Kiểu như mang lại cảm giác gần gũi như một người chị hàng xóm vậy.
Cảm giác rất yên tâm.
"Ooh, Kazamatsuri. Đến đúng lúc lắm. Cậu cũng thuyết phục con bé giúp tôi đi."
Cô Higashiyama, với khuôn mặt đỏ bừng nhưng vẫn đang nốc cạn lon bia, gọi tôi.
"Thuyết phục chuyện gì cơ?"
Theo thói quen, tôi đáp lại trống không như mọi khi, liền bị lườm ngay lập tức.
Ngay tức khắc, một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.
Ánh mắt sắc lẹm đó hoàn toàn khác biệt so với những giáo viên khác.
Nếu các giáo viên khác là slime cấp một, thì cô Higashiyama, ừm, tỏa ra phong thái của một con boss ẩn còn vượt xa cả trùm cuối.
Thời còn đi học──tôi sẽ không nói rõ là môn gì đâu──, chuyện cô ấy từng nghiền nát vài đội và thống lĩnh toàn bộ khu vực này, liệu có phải là sự thật không nhỉ.
"Thuyết phục chuyện gì, thưa cô?"
"Tốt lắm. Nhớ thêm chữ 'cô' vào."
"Không, nãy em đâu có gọi trống không tên cô đâu."
Ánh mắt sắc lẹm lại phóng tới, chút tinh thần phản kháng nhỏ nhoi của tôi dễ dàng bị bẻ gãy.
"Đúng không ạ?"
"Chắc chắn trong thâm tâm cậu đang gọi trống không tên tôi chứ gì. Cậu nghĩ tôi đã nhìn thấy bao nhiêu học sinh giống cậu rồi hả. Tôi không bắt cậu phải kính trọng tôi chỉ vì tôi sống lâu hơn, nhưng tôi là giáo viên của cậu. Tức là, tôi có những điểm vượt trội hơn cậu, và ở vị trí hướng dẫn cậu. Nếu ngay cả những người như vậy mà cậu cũng không thể kính trọng, thì các cậu sẽ chẳng học được gì từ những người đi trước đâu. Đây là vấn đề về tâm thế. Và cũng là kinh nghiệm của chính bản thân tôi. Ít nhất cho đến khi tốt nghiệp, hãy gọi tôi là cô Higashiyama. Sau đó thì cậu muốn gọi thế nào cũng được."
"...Vâng. À không, dạ vâng."
Gì đây, rõ ràng là một kẻ say xỉn mà nói chuyện nghe cũng ngầu đấy chứ.
"Tốt lắm. Vậy thì, cậu giúp tôi thuyết phục Oumi đi. Con bé này, dù tôi có nài nỉ thế nào cũng nhất quyết không chịu vào câu lạc bộ bóng rổ. Từ lúc nhập học đến giờ luôn đấy. Hai năm đơn phương rồi."
"Nên em mới nói, em đã từ chối bao nhiêu lần rồi mà. Em đã tốt nghiệp môn bóng rổ từ hồi cấp hai rồi."
"A a, trời ơi. Lại nữa rồi. Lại bị đá rồi. Từ hồi xem Oumi thi đấu ở cấp hai, tôi đã luôn mong chờ ngày được cùng em ấy rèn giũa kỹ năng cơ mà. Tình yêu đơn phương của tôi đến bao giờ mới đơm hoa kết trái đây. Lúc nào cũng vậy. Nghe tôi nói này. Đó là chuyện hồi tôi còn là học sinh trung học giống như các cậu, đúng vậy, giống như các cậu ấy..."
Cô ấy nhấn mạnh chữ "giống như các cậu" ghê quá.
Tôi xin rút lại lời vừa nãy. Chẳng ngầu chút nào.
Chỉ là một kẻ say xỉn mà thôi.
Hơn nữa, có vẻ còn thuộc kiểu say xỉn thích lải nhải phiền phức.
Tôi cẩn thận quan sát xung quanh, đám cựu học sinh dù có để ý đến bên này nhưng vì sợ bị lôi kéo vào nên đã làm lơ với thái độ "bọn anh bơ đi đây, phần còn lại nhờ nhóc nhé", thậm chí còn chẳng thèm chạm mắt.
Tôi thở dài, gỡ cánh tay đang quàng qua vai chị Touka ra, rồi nhẹ nhàng lách người vào giữa hai người họ.
Thay cho chị Touka, vai tôi bị khóa chặt.
Tôi đã đạt đến cảnh giới buông xuôi, thầm nghĩ đây chắc cũng là nhiệm vụ của kẻ thấp cổ bé họng thôi.
Mùi cồn hơi nồng.
Dù vậy, tôi vẫn cười hề hề.
Đối phó với người say thì nụ cười là vũ khí hiệu quả nhất.
"Cô cũng kiêm luôn chức cố vấn cho câu lạc bộ bóng rổ đúng không ạ?"
"Ừ, đúng vậy. Mạnh lắm đấy nhé. Vô địch luôn đó. Uhihihi."
Thật bất ngờ, cô Higashiyama cười với vẻ ngây thơ như một đứa trẻ.
"Có vẻ vậy nhỉ. Nghe nói năm ngoái chỉ còn thiếu chút xíu nữa là tiến vào giải toàn quốc rồi."
"Ồ, cậu biết rõ nhỉ. Vui quá đi. Đúng vậy đấy. Chỉ thiếu một bước nữa thôi. Nhưng lại không với tới được. Đến giờ tôi vẫn còn mơ thấy. Khuôn mặt đầy tiếc nuối của mấy đứa nhỏ đó."
Vẫn phả ra hơi thở nồng nặc mùi cồn, với đôi mắt lờ đờ, cô Higashiyama nhìn vào khoảng không vô định. Cô đang đuổi theo một nơi nào đó, không phải ở đây.
Cô ấy thổ lộ cảm xúc xen lẫn giữa tiếng thở và giọng nói: "Tôi đã muốn cho tụi nhỏ giành chiến thắng, a a, tôi đã muốn cho tụi nhỏ giành chiến thắng", rồi như nhận ra tôi đang nhìn, cô ấy gượng cười và đưa bia lên miệng.
Có lẽ, người lớn tuổi này đã phải nuốt xuống rất nhiều, thực sự rất nhiều những cay đắng mà một thằng nhóc như tôi chẳng thể nào hiểu thấu.
Tôi cầm lấy chiếc đĩa sâu lòng đặt trước mặt cô, gắp đồ ăn trong nồi lẩu vào.
Nhiều thịt một chút, thêm vài loại rau củ nữa.
Tôi đưa đĩa cho cô và nói:
"Cô đừng chỉ uống rượu, ăn thêm đi. Đồ em nấu đấy."
"Vậy à, Kazamatsuri nấu à."
"Vâng."
"Ngoan quá. Em thực sự rất ngoan."
Cô ấy vò đầu tôi khá mạnh.
"Đau, đau em."
"Gì đây, không thích à. Hừm. Vậy cô thơm một cái nhé? Chu~"
Khi cô Higashiyama chu môi tiến lại gần, chị Touka túm lấy cổ áo tôi và kéo giật ra sau. Bất giác nhìn sang, tôi thấy chị ấy đang mỉm cười rạng rỡ.
Chị ấy đang làm cái vẻ mặt kiểu "Có chuyện gì sao?".
"Dạ thôi, em ổn ạ."
Tôi lắc đầu nguầy nguậy theo nhiều nghĩa.
"Gì thế, gì thế, đừng ngại mà."
"Không phải là ngại ạ."
"Gì chứ. Đến cả Kazamatsuri cũng đá tôi sao."
Cô Higashiyama phồng má, gắp một miếng thịt bỏ tọt vào miệng rồi hét lên: "Ngon quá!". Xong, cô lại ực một ngụm bia. Kế đó, cô lảo đảo bước về phía mấy anh chị cựu học sinh đang trò chuyện vui vẻ, miệng lầm bầm mấy câu y hệt ma vương trong manga: "Thêm thịt đi, ban cho ta sức mạnh đi."
Người say đúng là tự do tự tại hệt như mèo hoang.
Nhưng nhờ thế, rốt cuộc tôi cũng có cơ hội đụng đũa vào nồi lẩu.
Nhận lấy đôi đũa dùng một lần mới tinh từ chị Touka, tôi chắp tay: "Mời mọi người xơi ạ." Cơn thèm ăn chợt ùa tới, bụng tôi sôi sùng sục. Quả nhiên, miếng đầu tiên vẫn cứ phải là thịt.
Thế nhưng, ngay lập tức, từ phía sau lưng vang lên tiếng hét:
"Oái, khoan đã! Khoan đã, cô Higashiyama! Có nôn thì vào nhà vệ sinh ấy. Ở đây không được đâu, tuyệt đối không! Dừng lại đi mà—"
Tiếng một anh cựu học sinh la oai oái báo hại tôi phải ngậm ngùi thả lại miếng thịt đang gắp dở vào nồi rồi đứng dậy. Chậc, bực mình thật đấy.
Đối phó với người say đúng là phiền phức đến tận phút cuối cùng.
2
Sau khi kết thúc bữa ăn một cách vội vã, tám người chúng tôi bước vào căn phòng tối chẳng lấy gì làm rộng rãi.
Tôi và chị Touka, Hakuno, Momoto, Hội trưởng Haiji, hai người nhóm "Azure", cùng với Koganei.
Trong căn phòng tối đen như mực, ánh đèn an toàn mờ ảo bật sáng, trông hệt như ngọn đèn đường trong đêm. Dưới thứ ánh sáng le lói ấy, đường nét của mọi người đều được nhuộm đẫm một màu cam.
Chẳng biết là do bầu không khí của trường học về đêm, hay do đang tụ tập cùng các thành viên câu lạc bộ trong một căn phòng tối.
Chính cái cảm giác khác thường ấy đã khiến tất cả, ngoại trừ Hakuno, đều mang chút căng thẳng và phấn khích, cứ lâng lâng như thể chân không chạm đất.
"Nào, trước khi bắt đầu, chúng ta khoác vai nhau xếp thành vòng tròn nhé? Trông mọi người có vẻ bồn chồn quá, tôi nghĩ chúng ta nên xốc lại tinh thần một chút," Hội trưởng Haiji lên tiếng.
"Hoài niệm thật đấy. Trước mỗi trận đấu bóng rổ, chị cũng thường hay làm thế này."
"Chị Touka, cái này đâu phải thi đấu gì đâu."
"Vậy sao? Chị thấy cũng giống nhau mà. Bởi vì đối với chúng ta, đây là một việc vô cùng quan trọng, đúng không?"
"Đúng vậy, làm thôi nào. Tiền bối Kaza... matsuri."
Miyano gật đầu, gọi tôi bằng cái giọng gượng gạo như mọi khi.
"Vậy thì, ừm, nếu mọi người đều đồng ý."
Tôi lên tiếng, và vì chẳng ai lắc đầu nên chúng tôi bắt đầu khoác vai nhau.
Bên cạnh tôi là chị Touka và Hakuno.
Bờ vai của hai người họ thật mỏng manh, lại thoang thoảng mùi hương dễ chịu khiến tim tôi hơi đập rộn lên.
Sự kết nối dần đan xen, tạo thành một vòng tròn khép kín.
Một vòng tròn tuyệt đẹp, không hề khuyết thiếu dù chỉ một chút, tựa như vầng trăng rằm.
Ngắm nhìn vòng tròn ấy, Hội trưởng Haiji quay sang tôi:
"Kìa, cậu đang làm gì thế, Kazamatsuri?"
"Hả? Em là người hô khẩu hiệu sao? Đó là nhiệm vụ của Hội trưởng chứ."
"Bức ảnh chúng ta tráng rửa hôm nay là của cậu. Nói cách khác, nhân vật chính là Kazamatsuri."
Ái chà, mấy trò này tôi đâu có hợp cơ chứ.
Dẫu vậy, bầu không khí ngòn ngọt và đầy phấn khích của màn đêm vẫn thúc đẩy tôi. Hoặc có lẽ, là do hai bàn tay đang vòng qua vai, dịu dàng nhưng cũng thật mạnh mẽ nâng đỡ lấy tôi chăng.
"Câu lạc bộ nhiếp ảnh trường Nanaki—"
Giọng nói căng thẳng của tôi vang lên trong căn phòng nhỏ.
Mọi người bật cười khúc khích.
Hơi ngượng một chút, nhưng tôi mặc kệ và hét lớn:
"Cố lên!"
"Ồ!!!"
Biết bao giọng nói hòa quyện làm một, đánh tan đi sự căng thẳng.
Trong căn phòng chật hẹp, khoảng cách giữa chúng tôi đã trở nên gần gũi hơn ban nãy rất nhiều.
Cứ thế, đêm dài nhất của câu lạc bộ nhiếp ảnh trường Nanaki chính thức bắt đầu.
Vì Hakuno và Takamine lần đầu làm việc trong phòng tối, nên tôi vừa thực hành vừa giải thích từng công đoạn: cách lắp phim, cách lấy nét và cắt cúp khung hình.
Bản thân các bước chẳng có gì thay đổi so với bình thường, chỉ là giấy in ảnh lớn hơn mà thôi.
Chúng tôi lặp đi lặp lại những thao tác đơn giản ấy.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi.
Mọi người vừa làm việc, vừa không ngừng trò chuyện.
Chẳng hạn như trò nối chữ.
"Vậy, Idol."
"Lại là chữ 'ru' nữa sao? Tiền bối Kaza, anh mà cứ chơi kiểu đó là bị ghét đấy nhé."
"Biết làm sao được. Luật trò chơi là thế mà."
"Ru, ru, ru... Ruri thì nói mất rồi. A, Rurikon!"
"Rồi, Miyano bị loại. Có chữ 'n' ở cuối kìa."
"Ư ư..."
Thế nhưng, Koganei đứng cạnh Miyano lại lầm bầm:
"Khu bảo tồn Ngorongoro."
"Cái gì cơ?"
Tất cả đều tròn xoe mắt.
"Cái gì là sao? Đó là tên một khu bảo tồn thiên nhiên ở phía bắc Tanzania. Hình như còn được công nhận là di sản thế giới nữa. Mình còn biết khoảng mười từ bắt đầu bằng chữ 'n' nữa, nên có thể cứu cậu thêm mười lần. Không sao đâu, Miyano Aoi. Cứ giao cho mình."
Koganei nắm chặt tay, còn Miyano thì trao cho cô một ánh nhìn đầy tin cậy:
"Ko, Koganei..."
"Không không, trò này đâu có chơi kiểu đó!"
Tiếp theo là lớp học kiến thức vụn vặt của "cô giáo" Koganei.
"Ờm, vậy mọi người có biết tại sao mặt trăng khi ở vị trí thấp trên bầu trời lại có màu hơi đỏ không?"
"A, chị không biết. Kỳ diệu thật đấy."
Momoto hùa theo với vẻ mặt thực sự hứng thú.
"Đó là do bụi bẩn trong không khí làm tán xạ ánh sáng xanh của tia nắng mặt trời. Khi mặt trăng ở trên cao, tất nhiên vẫn có bụi và hơi nước, nhưng tầng không khí mỏng nên không xảy ra hiện tượng tán xạ mạnh. Tuy nhiên, khi mặt trăng ở hướng Tây hoặc hướng Đông, tầng không khí lại dày lên khiến ánh sáng bị tán xạ. Vì thế mặt trăng mới có màu đỏ đấy."
"Chà, ra là vậy. Học hỏi được nhiều điều quá. Nếu còn chuyện gì thú vị nữa thì em kể cho mọi người nghe với nhé."
"Chuyện khác à, ừm... A, đúng rồi. Có cụm từ 'bầu trời đầy sao', nhưng thực ra số lượng ngôi sao mà chúng ta có thể nhìn thấy bằng mắt thường chỉ khoảng hai ngàn năm trăm ngôi thôi..."
Ngoài ra, chúng tôi còn bàn chuyện yêu đương nữa.
"Tình đầu của anh là cô giáo mẫu giáo đấy."
Hội trưởng Haiji thổ lộ một cách đầy tâm trạng, ôi chao, thực sự là vô cùng tâm trạng. Ngay cả trong bóng tối, vẻ sầu muộn ấy vẫn hiện lên rõ nét. Takamine cảm nhận được điều đó liền bật cười với tông giọng cao hơn bình thường một chút:
"Ahahaha. Chuyện thường tình nhỉ."
Dù vậy, Hội trưởng Haiji không hề bị Takamine làm cho phân tâm, giọng anh cứ thế chìm dần.
Sâu thẳm, sâu thẳm, chìm vào tận cùng vực thẳm.
"Đàn ông là thế đấy. Ban đầu luôn thích những người xinh đẹp, trưởng thành và dịu dàng. Bọn họ không hiểu được rằng sự dịu dàng đó chỉ là vì công việc. Vì bọn họ là những kẻ ngốc. Lúc nào cũng vậy."
"À ừm, em cảm thấy có một bầu không khí u ám sâu thẳm nào đó, anh có sao không vậy?"
"Không, không sao đâu. Chỉ là vết thương cũ lại nhói đau."
"Em hiểu rồi. Ao-chan, rung chuông đi."
"Hả, làm gì có chuông đâu."
"Cậu cứ dùng miệng kêu keng keng keng là được rồi."
"Ke... keng keng keng?"
"Rồi, trận đấu kết thúcccc!"
Takamine vỗ tay cái bốp.
Trận đấu mới bắt đầu được ba mươi giây.
Theo lời tuyên bố dõng dạc của trọng tài Takamine, Hội trưởng Haiji đã bị knock-out.
Chúng tôi đã trải qua khoảng thời gian như thế đấy.
Mỗi người hát một bài trong cơn tuyệt vọng — tôi khá ngạc nhiên khi Miyano lại chọn một bài hát của idol với vẻ cực kỳ sung sức — rồi trải qua lớp học làm bánh kẹo "bằng miệng" của Momoto và tôi, thế mà buổi sáng vẫn còn xa lắm.
Cuối cùng, chỉ còn lại sự im lặng bao trùm, mọi người chuyển động như những cỗ máy chỉ biết hoàn thành nhiệm vụ.
Vì đã làm đi làm lại hàng chục lần nên ai cũng quen tay.
Trong bóng tối, không một ai cất tiếng, chúng tôi phối hợp nhịp nhàng và tiếp tục in thử một cách hiệu quả.
Kiểm tra độ đậm nhạt.
Chúng tôi chuyền tay nhau những mảnh giấy đã in thử, chỉ trỏ hoặc lắc đầu.
Sự im lặng ấy chợt bị phá vỡ bởi tiếng cười khúc khích của ai đó.
Giọng nói nhẹ nhàng ngân vang và lan tỏa, khiến tất cả khẽ ngẩng đầu lên.
"Xi... xin lỗi mọi người."
Người vừa cười, và cũng là người vừa xin lỗi, là Koganei.
"Sao thế?"
"Tự dưng mình thấy vui quá."
"Vui á?"
"Bởi vì, đây là lần đầu tiên mình được trải nghiệm những điều như thế này."
"À, làm việc trong phòng tối đúng là hiếm khi có cơ hội mà."
"Kh... không phải chuyện đó. Cả việc cùng làm một điều gì đó với ai đó. Cả việc mặc đồ đôi như thế này nữa. Dù tối đen như mực, chẳng nhìn rõ mặt ai, nhưng lại cảm thấy trái tim thật gần gũi. Tất cả những điều đó đều là lần đầu tiên đối với mình. Hai chữ 'đồng điệu', chắc chắn là để chỉ những khoảnh khắc như thế này nhỉ."
Đó là những lời quá đỗi thuần khiết để thốt ra từ miệng một học sinh cấp ba.
Dịu dàng, ngọt ngào và có chút ngượng ngùng.
Nếu nói những lời này trong lớp học, bình thường chúng tôi sẽ lảng tránh đi.
Nhưng lúc này đây, những tâm tư vừa chạm vào tai đã vỡ òa và tự nhiên tan chảy vào trong lòng.
Một thứ gì đó không tên trôi dạt trong màn đêm đã giúp chúng tôi dễ dàng đón nhận những tâm tình mà bình thường vì xấu hổ chẳng thể nào thốt nên lời.
Tôi cũng mỉm cười và hỏi:
"Vậy, cho mình hỏi một câu nhé. Bây giờ, mọi người đang nghĩ gì thế?"
Điều mà chúng tôi đang nghĩ đến trong khoảnh khắc này.
Đó không phải là sự hoàn thiện của tác phẩm, không phải là cảm giác căng thẳng, cũng chẳng phải là tinh thần đoàn kết hay những thứ đại loại thế.
Mà là một khao khát mang tính bản năng hơn nhiều.
Koganei khẽ khịt mũi:
"Chuyện đó dễ ợt."
Rồi cô đắc ý trả lời:
"Buồn ngủ quá."
Một câu trả lời hoàn hảo.
Thế là, những tiếng cười vỡ òa.
Những giọng nói nhuốm đủ mọi sắc màu lấp lánh lấp đầy căn phòng tối đen như mực.
Công đoạn in thử đã tạm ổn, theo đề nghị của Hội trưởng, chúng tôi quyết định nghỉ ngơi một chút trước khi bước vào khâu chính thức. Mọi người được giải phóng khỏi phòng tối, lầm bầm những lời theo ý mình và tranh nhau bước ra ngoài.
Dù trong giọng nói vẫn còn sót lại chút tươi tỉnh, nhưng cơ thể thì thành thật vô cùng, bước chân ai nấy đều lảo đảo hệt như zombie.
"Ái chà, năm nay quả nhiên vẫn buồn ngủ quá."
"Đói bụng ghê. Không biết hộp cơm của Towa-chan còn thừa không nhỉ."
"A, mình có làm bánh cupcake mang theo đấy. Cậu ăn không?"
"Thật á? Mình ăn. Mình thích Momo-chan nhất luôn!"
"Fufu. Cậu làm mình ngại quá."
Vừa trò chuyện, nhóm học sinh năm hai vừa đi về phía phòng câu lạc bộ báo chí.
"Ahahaha. Mệt phết nhỉ."
"Ừm. Mệt thật."
"Koganei, cậu có muốn đi rửa mặt cùng bọn mình không?"
"...Được sao?"
"Là mình đang rủ cậu mà."
"...Ừm. Mình đi."
"Ahahaha. Vậy ba đứa mình cùng đi nhé."
Mặt khác, Takamine và Miyano nắm lấy hai tay Koganei và kéo cô ra ngoài.
Chỉ mới một tháng trước thôi, cảnh tượng này là điều không tưởng.
Cả Miyano và Takamine đều chỉ đứng nhìn Koganei từ xa, và Koganei cũng chẳng hề bận tâm đến hai người họ.
Chắc chắn, từ giờ sẽ ổn thôi.
Việc rủ cô bé tham gia đúng là một quyết định chính xác. Tôi vươn vai, cảm thấy như mình vừa hoàn thành một nhiệm vụ to lớn.
Xương cốt kêu răng rắc.
Sau một thoáng giải thoát, sự mệt mỏi ập đến dữ dội.
Lúc này đã là hơn ba giờ sáng.
Sắp rạng đông rồi.
Dù có khóc hay cười, thì chỉ một giờ nữa thôi, khoảng thời gian này sẽ kết thúc.
Buồn ngủ, mệt mỏi, rã rời, chỉ muốn lao ngay lên chiếc giường êm ái — chẳng biết đêm nay tôi đã nghĩ như thế bao nhiêu lần rồi. Rõ ràng là còn chưa kết thúc cơ mà, vậy mà trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi buồn man mác.
Cảm giác này có chút gì đó giống như lúc chờ đợi pháo hoa trong lễ hội.
Sự kỳ vọng vào khoảnh khắc cao trào sắp bắt đầu, xen lẫn linh cảm về sự kết thúc sau đó.
Nhưng mà, lễ hội kết thúc trong sự tiếc nuối mới là trọn vẹn nhất.
Khi là người cuối cùng bước ra khỏi phòng tối, tôi nhận ra Hội trưởng Haiji đang cúi nhìn khay hóa chất trong phòng câu lạc bộ.
Chiếc nhiệt kế đung đưa trong tay anh.
Chắc là đang kiểm tra nhiệt độ dung dịch.
"Mấy việc cỡ này cứ để em làm cũng được mà."
Tôi cất tiếng gọi tấm lưng đang khom lại của Hội trưởng.
Giữa mùi axit axetic quen thuộc, Hội trưởng Haiji vừa vẩy chiếc nhiệt kế vừa trả lời:
"Không, những công việc hậu trường thế này là nhiệm vụ của anh hôm nay, cậu không cần bận tâm đâu."
"Nhưng mà..."
"Thực sự không cần bận tâm đâu. Hồi năm nhất, anh cũng được các tiền bối làm cho y như vậy. Nhưng mà, ừm... Nếu Kazamatsuri cảm thấy áy náy, thì năm sau hãy làm điều tương tự cho các hậu bối mới vào nhé."
"...Vâng."
"Hơn nữa, có vẻ như đang có người đợi cậu kìa."
"Ý anh là sao?"
"Không nên để phụ nữ, mà lại còn là tiền bối phải chờ đợi đâu."
Hội trưởng cười khúc khích rồi chỉ tay.
Nhìn về phía cửa phòng câu lạc bộ, tôi thấy chị Touka đang ở đó.
Chị nhắm nghiền mắt, tựa lưng vào tường.
Đầu cứ gật gù ra trước rồi lại ngửa ra sau.
Hỏi tại sao thì đúng là ngớ ngẩn thật.
Chị ấy đang đợi tôi.
"Vậy, em xin phép. Cảm ơn anh."
"Thời gian nghỉ ngơi là ba mươi phút, nhớ quay lại trước lúc đó đấy nhé."
Bỏ lại Hội trưởng đang vẫy tay, tôi bước về phía cửa ra vào.
Hàng mi dài rủ xuống che kín đôi mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ phát ra những tiếng thở đều đều. Thế mà chị ấy vẫn đứng được một cách tài tình.
Quá đỗi hớ hênh, chẳng chút phòng bị.
Bất chợt, tôi muốn chạm vào gò má ấy.
Một ham muốn hệt như của một đứa trẻ chưa đến tuổi dậy thì, muốn véo nhẹ vào đôi má trắng ngần và mềm mại kia.
Chị Touka sẽ tức giận chăng, hay sẽ hờn dỗi?
Hay chị ấy sẽ mỉm cười và tha thứ cho tôi?
Vừa nghĩ ngợi mông lung, tôi vừa vươn tay ra, nhưng không phải chạm vào má, mà là chạm vào vai chị. Sau đó, để xua đi cơn buồn ngủ, tôi từ từ lay nhẹ chị.
Một lần, rồi hai lần, ánh sáng dần lấp đầy đôi mắt đen láy của chị Touka.
Tuy nhiên, đôi mắt ấy vẫn còn lờ đờ trĩu nặng.
"A, là Towa. Có phải chị vừa ngủ gật không?"
"Khoảng một phút thôi."
"Vậy à. Cảm giác này, thích thật đấy."
"Cảm giác này là sao?"
"Mở mắt ra là thấy Towa ở ngay đây. Thật là một sự xa xỉ quá đỗi."
"Sự xa xỉ nhỏ bé nhỉ."
"Không có chuyện đó đâu. Là một sự xa xỉ vô cùng to lớn đấy. Từ ngày hôm đó, thế giới của chị luôn ngập tràn màu sắc nhờ có cậu."
"Chị Touka, chị đang ngái ngủ à."
Giọng của chị Touka từ nãy đến giờ cứ mơ màng, có chút gì đó như đang sốt. Không phải là nóng bừng, mà là cảm giác ấm áp.
Nghe tôi nói vậy, chị Touka khẽ ngáp một cái nhỏ:
"Sắp tráng xong cuộn phim rồi nhỉ. Vất vả cho cậu rồi ha."
Chị mỉm cười rạng rỡ.
"Hả, vẫn còn sớm mà? Bây giờ mới là lúc bắt đầu làm thật cơ."
"Đúng vậy. Nhưng mà, trông mặt Towa như thể đã hoàn thành xong sứ mệnh rồi ấy."
"Gì vậy chứ."
Dù bản thân cũng hiểu rõ lý do, nhưng tôi vẫn giả vờ như không biết.
"Fufu. Là gì nhỉ? Thôi, bỏ chuyện đó qua một bên, chúng ta cũng ra ngoài đi?"
"Chị đợi tôi vì chuyện đó sao?"
"Ừm. Chắc chắn gió đêm sẽ dễ chịu lắm đấy."
"Được thôi. Đi nào."
"Ừm."
Chị Touka gật đầu, rồi tự nhiên nắm lấy tay tôi, bước dọc theo hành lang.
Từ phòng câu lạc bộ báo chí vọng lại tiếng nói: "Kamishiro, cậu ăn nhiều quá rồi đấy. Kamishiro, không cần vội đâu, vẫn còn nhiều mà." Nghe thấy thế, tôi và chị Touka nhìn nhau bật cười.
Cùng nhau bước ra ngoài, gió đêm khẽ mơn man mái tóc.
Hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành vào lồng ngực, tôi có cảm giác như từng tế bào trong cơ thể vừa được tái sinh. Tất nhiên, đó chỉ là ảo giác thôi.
Nhưng thực sự, tôi đã cảm thấy như vậy đấy.
"Ưm, dễ chịu quá."
"Đúng vậy."
"A, Towa. Nhìn kìa, nhìn kìa. Nhiều sao quá."
Chị Touka dùng bàn tay còn trống chỉ lên bầu trời.
Có lẽ vì đã ở trong bóng tối quá lâu, nên đôi mắt chúng tôi nhanh chóng thích nghi với màn đêm, dễ dàng nhặt nhạnh từng ánh sao lấp lánh trải dài trên bầu trời, một ngôi, rồi hai ngôi.
Trường học lúc nửa đêm chẳng có lấy một ánh đèn.
Chỉ có ánh sáng của những vì sao là ngọn hải đăng soi sáng thế giới.
Màu vàng, màu trắng, và cả màu cam.
Người ta gọi đây là bầu trời đầy sao nhỉ.
Giống như lời Koganei nói, hai ngàn năm trăm ánh sáng lấp lánh đang trải rộng trước mắt chúng tôi.
Tôi cũng bắt chước chị Touka, chỉ tay lên trời, kết nối những điểm sáng lại với nhau.
Deneb, Altair, Vega. Tam giác mùa hè đang tỏa sáng. Chị gái từng dạy tôi về sự kết nối của những vì sao, bảo rằng ít nhất cũng phải biết chừng đó.
"Đó là chòm sao gì vậy?"
"Không hẳn là chòm sao, mà là Tam giác mùa hè."
"Kia là Deneb, còn đằng kia là Altair đúng không?"
"Ngược rồi."
"...Ừm. Ờm, hôm nay trời quang nên nhìn sao rõ thật đấy."
Nghe chị Touka nói lảng sang chuyện khác, tôi cất tiếng gọi:
"Này."
"Sao thế?"
"Chị Touka này, chị thực sự thấy vui khi tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh chứ?"
Thực ra chị có những điều khác muốn làm hơn mà phải không. Tôi nuốt ngược những lời định nói tiếp theo vào trong. Nhưng chị ấy đã hiểu rõ điều đó.
Chị ngước nhìn mặt tôi từ dưới lên, hỏi:
"Có phải cậu đang bận tâm những lời cô Higashiyama nói sao?"
"Thì cũng cỡ đó."
"Towa thực sự rất dịu dàng." Giọng nói có phần vui vẻ của chị tan vào trong màn đêm.
Bất chợt, tôi muốn đuổi theo hướng đi của giọng nói mà chị vừa cất lên.
Những tâm tư đang được màn đêm nhẹ nhàng che giấu, rốt cuộc sẽ hướng về đâu.
Nếu bước thêm một bước nữa, liệu tôi có thể nhìn thấy điều gì chăng.
"Chị đã không chơi bóng rổ gần ba năm rồi. Nên việc quay lại câu lạc bộ là điều không thể. Chị không thể nào thắng được những người đã luôn nỗ lực hết mình, và chị cũng nghĩ việc dùng chút kinh nghiệm ngày xưa để cướp đi vị trí mà những người đó đã giành được là không đúng."
"Vậy sao."
"Hơn nữa, Towa đang hiểu lầm một chút rồi đúng không?"
"Tôi đâu có hiểu lầm gì đâu?"
"Nghe này, nếu không thích thì chị sẽ nói thẳng là không thích. Cho nên, bây giờ chị cũng thực sự thích máy ảnh rồi."
"Vậy sao."
Có lẽ, một bước, hoặc hai bước, chúng tôi đã tiến lại gần nhau hơn.
Giống như cách Koganei đã lấp đầy khoảng cách với hai người nhóm "Azure", tôi nhận ra khoảng cách giữa tôi và chị Touka cũng đang dần thu hẹp lại.
Tôi cúi gầm mặt xuống, nhìn thấy đôi giày đã hơi sờn mũi của mình.
Nó tơi tả như vậy, là bởi tôi đã bước đi trên một chặng đường dài đến thế.
Vậy thì, chắc chắn, việc bước thêm một bước cuối cùng nữa cũng chẳng có gì to tát.
Chỉ cần làm giống như từ trước đến nay là được.
Dù biết rõ là vậy, nhưng khi định bước tới, trái tim tôi vẫn run rẩy.
Và chị Touka đã trao cho tôi cú hích cuối cùng.
Chị khẽ tựa cái đầu nhỏ nhắn của mình vào ngực tôi.
Cảm giác có chút nhột nhạt.
Mùi hương ngọt ngào đặc trưng của con gái tỏa ra ngào ngạt.
"Với lại, lần trước chị cũng đã nói rồi, đối với chị lúc này, khoảng thời gian được ở bên cậu là vô cùng quý giá."
"Chuyện đó thì..."
Tôi định hỏi tiếp "Ý chị là sao", nhưng rốt cuộc lại chẳng thể nói hết câu.
Bởi vì một tiếng "A" chợt vang lên.
Người vừa lên tiếng là Miyano, bên cạnh là Koganei đang nghiêng đầu hỏi: "Gì thế, gì thế?", còn Takamine thì cười phá lên: "Quả nhiên là vậy, ahahaha."
Chị Touka siết chặt tay tôi một cái, rồi nhẹ nhàng buông ra.
"Ahahaha. Hai anh chị lén lút hẹn hò cơ đấy, cũng ra gì phết nhỉ."
"Không phải thế đâu. Chỉ là đang ngắm sao thôi mà."
Chị Touka lắc đầu.
Người phản ứng lại là Koganei.
"Sao á? Chị Oumi Touka rành về các vì sao sao? Em cũng thích lắm. Em biết các chòm sao đấy."
"Vậy sao? Chị chỉ ngắm thôi chứ chẳng biết gì cả. A, này, Koganei. Nếu được, em có thể dạy cho chị không?"
"Ừm."
Koganei gật đầu, kéo theo hai người đứng cạnh đi tới. Sau đó, cô bị kẹp giữa chị Touka và Takamine, bắt đầu đắc ý kể chuyện về những vì sao.
Sự lấp lánh và sự kết nối.
Và câu chuyện được dệt nên từ những điều đó.
Ngón tay Koganei vẽ lên bầu trời, giọng nói cô tô điểm thêm sắc màu, và tất cả cùng nhau đuổi theo những vì sao ấy.
Chỉ có Miyano đứng cạnh tôi là cau có nhăn mặt.
"Em làm cái mặt gì thế kia."
"Em buồn ngủ."
Lại là cái tính bướng bỉnh như mọi khi.
Nên tôi cũng trêu chọc cô nhóc như mọi khi.
"Vậy sao. Bắt em phải thức cùng đến tận giờ này, ngại quá nhỉ."
"Hả... A, kh-không phải. Không phải thế."
Miyano vội vàng xua tay.
"Không phải cái gì cơ?"
"Thì, chuyện đó, ừm... Nói sao nhỉ. Mà này, tiền bối Kazamatsuri biết rõ mà."
"Biết gì cơ?"
"Anh giả vờ đúng không?"
Bị chị Touka lườm cháy máy thì tôi thấy sợ, nhưng bị con nhóc này lườm thì lại thấy khá dễ chịu. Không phải là tôi thức tỉnh sở thích kỳ quái nào đâu nhé.
Sao lại thế nhỉ.
"Ai biết. Anh thực sự không hiểu mà. Ý em là vì nhiếp ảnh nên em có thể cố gắng đến cùng sao? Hay là em không hề nghĩ mình đang phải miễn cưỡng hùa theo mọi người? Hay là câu 'buồn ngủ' lúc nãy không hề mang hàm ý đó?"
Thực tế thì, người nỗ lực nhiều nhất ngày hôm nay chính là Miyano Aoi.
Người trông vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất cũng chính là cô nhóc này. Một người như thế, làm sao có thể thốt ra từ "buồn ngủ" với thái độ ban ơn được cơ chứ.
Tất nhiên là tôi hiểu rõ điều đó.
"Tiền bối đúng là đồ xấu tính."
Một lời đánh giá hoàn toàn trái ngược với những gì chị Touka vừa dành cho tôi ban nãy.
Miyano tỏ vẻ không vui, đá vào ống chân của một người tiền bối chẳng hề dịu dàng chút nào là tôi.
Một tiếng "cộc" vang lên.
Cũng hơi đau một chút.
Nhưng tôi quyết định làm quá lên, vừa kêu oai oái vừa nhảy lò cò.
"Em đâu có đá mạnh đến thế đâu chứ."
Có lẽ vì trúng tim đen, cuối cùng Miyano cũng bật cười khúc khích. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy vui vui, thế là lại tiếp tục nhảy lò cò.
"Không, đau thật đấy."
"Đã bảo là em không đá mạnh đến thế mà."
Miyano quả nhiên vẫn đang cười.
"Này mấy đứa, chuẩn bị bắt đầu lại thôi."
Giữa lúc chúng tôi đang đùa giỡn, giọng của Hội trưởng Haiji từ phía bên kia hành lang vọng tới.
"Vâng ạ! Bọn em tới ngay đây."
Tất cả đồng thanh đáp lại.
Khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi cứ thế khép lại.
Tráng rửa cuộn phim, công đoạn chính thức.
Kazamatsuri Towa nhìn về phía mọi người, tỏa ra một bầu không khí như muốn hỏi: "Mọi người đã sẵn sàng chưa?".
Tất cả đều gật đầu.
Nói là vậy, nhưng xúc xắc đã gieo rồi, những gì chúng tôi có thể làm lúc này chẳng còn gì nữa.
Kazamatsuri Towa nhấn nút, một luồng ánh sáng trắng rơi xuống tờ giấy in ảnh khổ lớn trải trên mặt đất. Ánh sáng ấy mang hình hài của thế giới mà cậu đã cắt ra, bao gồm cả tôi trong đó.
Một khoảnh khắc tĩnh lặng nơi thời gian ngưng đọng.
Tại sao nhỉ, tôi tự hỏi.
Tại sao thế giới mà cậu chụp, thế giới mà cậu nhìn thấy, lại đẹp đẽ đến nhường này.
Chẳng mấy chốc, khi số giây cài đặt đã trôi qua, ánh đèn vụt tắt.
Có lẽ mọi người cũng vậy, bản thân tôi cũng thở hắt ra một hơi mà nãy giờ mình vẫn luôn kìm nén.
Hàaaaa.
Chắc vì thấy tiếng thở dài của mọi người hòa làm một thật thú vị, nên Takamine Ruri đứng cạnh tôi bật cười khúc khích. Miyano Aoi cũng đang cười. Thế nên, tôi cũng cười theo.
Bầu không khí căng thẳng dần tan biến.
"Thế này là xong rồi à?"
"Đúng vậy. Giờ chỉ cần nhúng vào dung dịch hóa chất nữa thôi."
Tôi theo chân Kazamatsuri Towa — người đang cầm tờ giấy in ảnh — bước ra khỏi phòng tối.
Khác với lúc nghỉ ngơi vài chục phút trước, không một ai để sợi dây căng thẳng đứt đoạn.
Căn phòng câu lạc bộ rộng hơn phòng tối ngập tràn mùi dung dịch hóa chất, khiến cơ thể thiếu ngủ của tôi cảm thấy hơi buồn nôn.
"Để chắc ăn, kiểm tra lại nhiệt độ dung dịch lần cuối đi."
Theo chỉ thị của Kazamatsuri Towa, Miyano Aoi lập tức di chuyển và bắt đầu kiểm tra. Người đang dùng ánh đèn an toàn chiếu sáng tay cô bé chắc hẳn là Takamine Ruri.
Hai người họ cùng nhau kiểm tra rồi gật đầu.
"Ổn rồi ạ."
"Tốt. Chị Touka phụ trách bấm giờ nhé."
"Vâng."
"Những người còn lại giúp anh nhúng giấy in ảnh vào dung dịch nhé."
Tất cả cùng cầm lấy mép của tờ giấy in ảnh.
Khoảng trống ở giữa khi chúng tôi khoác vai nhau xếp thành vòng tròn giờ đây đã được lấp đầy.
Một mảnh vỡ của thời gian chân thực mà chúng tôi đã cùng nhau vun đắp, thứ mà chúng tôi có thể nhìn thấy và chạm vào.
"Vậy, bắt đầu nhé. Một, hai—"
"Ba!"
Cùng với tiếng hô, chúng tôi từ từ dìm tờ giấy in ảnh xuống dung dịch hiện hình.
Một khoảng thời gian trôi qua, khi Oumi Touka ra hiệu, tất cả cùng lật ngược bức ảnh lại.
"Chỗ nào hình ảnh còn mờ thì chà nhẹ nhé."
Làm theo lời cậu, tôi dùng chiếc nhíp tre chà nhẹ vào phần mép ảnh.
Từ từ, mảnh vỡ của thế giới dần hiện ra.
Khoảnh khắc ấy ập đến một cách bất ngờ.
Trái tim tôi đập thình thịch, một cảm xúc mãnh liệt dâng trào từ đầu ngón chân lên đến tận đỉnh đầu chỉ trong tích tắc. Tôi tuyệt vọng ôm chặt lấy ngực cố gắng chịu đựng, nhưng vô ích.
Chẳng có cách nào để chống cự lại.
Tôi đứng xếp hàng cạnh mọi người, làm cùng một việc với mọi người, nhưng có lẽ, chỉ mình tôi là khuôn mặt đang méo xệch đi. Một thứ gì đó nóng hổi liên tục lăn dài trên má.
Bởi vì bức ảnh hiện ra quá đỗi, quá đỗi tuyệt mỹ.
Nơi đó in bóng một khung cảnh chẳng có gì đặc biệt.
Một cây cầu vượt ở một thị trấn vùng quê.
Một khoảnh khắc buổi chiều tà mà ngày nào người ta cũng có thể nhìn thấy.
Nhìn bóng người trên cầu vượt, có thể thấy gió đang thổi. Từ khe hở của những đám mây mang hình thù kỳ dị, ánh sáng vươn dài ra tựa như một bàn tay đang chìa tới.
Mái tóc tung bay trong gió hệt như đôi cánh thiên thần, và tôi đang mỉm cười.
Tại sao nhỉ.
Dù bị ngược sáng bôi đen hoàn toàn, nhưng tôi vẫn nhận ra thiếu nữ ấy đang hướng về phía ống kính và mỉm cười.
Trong một thế giới trắng đen, những cảm xúc đong đầy lại đang trôi dạt một cách đầy màu sắc.
Giống hệt như lần đầu tiên tôi nhìn thấy bức ảnh của Kazamatsuri Towa.
Những bức ảnh cậu chụp, tựa như một phép màu, dần được nhuộm màu trong đôi mắt tôi.
"Tuyệt quá."
"Cái này đúng là..."
"Choáng ngợp thật."
Tất cả đều cạn lời.
Bức ảnh này không phải do tôi chụp.
Nhưng việc tôi đã cùng mọi người chung tay giúp sức một chút, cũng là sự thật.
Vui quá, vui quá, vui quá.
Dù là một tiểu thuyết gia, nhưng tôi chẳng thể thốt lên được cảm xúc nào khác ngoài niềm vui sướng tột cùng. Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ.
Dù có dùng hết mọi ngôn từ trên thế giới này, chắc chắn cũng chẳng có từ ngữ nào diễn tả chính xác được cảm xúc này.
Tôi lau nước mắt hết lần này đến lần khác, sụt sịt mũi, và rồi cũng thốt lên cảm nghĩ giống hệt mọi người:
"Ừm. Thực sự, thực sự rất đẹp."
Một điều nhỏ bé như thế thôi, nhưng quả nhiên, tôi vẫn thấy vô cùng hạnh phúc.
Và, nếu đây là một cuốn tiểu thuyết thì cảnh phim sẽ chuyển hướng ngay tại đây, rồi nhảy sang "Ngày hôm sau", nhưng hiện thực thì đâu có dễ dàng như vậy.
Thời gian của chúng tôi vẫn tiếp diễn, và làm gì có chú lùn nào gánh vác việc dọn dẹp thay cho chúng tôi cơ chứ.
Sau khi ngâm giấy in ảnh vào dung dịch hãm một lúc, cuối cùng căn phòng cũng ngập tràn ánh sáng.
Giữ nguyên sự cảm động và cảm giác thành tựu đong đầy trong lồng ngực như một sợi dây dẫn đường, chúng tôi bắt đầu dọn dẹp.
Dù mắt đã tỉnh táo nhờ sự phấn khích, nhưng cơ thể quả nhiên vẫn rất nặng nề.
Chắc có lẽ tôi còn chưa phát huy được một phần tư hiệu suất như mọi khi.
Trong lúc hai người con trai là Kazamatsuri Towa và Haiji Yuu đang bê những chiếc hộp màu đã được sơ tán sang phòng khác vào lại, thì nhóm năm nhất chúng tôi dùng bơm để hút dung dịch hóa chất vào thùng chứa.
Tôi cứ đinh ninh là sẽ đổ thẳng xuống ống nước cơ, nhưng hình như vì hóa chất có độc tính nên phải xử lý đúng cách.
Xịt xịt xịt xịt.
Làm việc đó khoảng mười phút, một người đang ôm đồ đạc cất tiếng:
"Sau khi xong việc đó, mấy đứa mang giấy in ảnh ra bồn rửa chân bên ngoài rửa bằng nước giúp chị được không? Lúc lấy ra khỏi dung dịch nhớ cẩn thận đừng để bị gập nhé."
Là giọng của Momoto Momo.
"Vâng. Bọn em hiểu rồi ạ."
"Ahahaha. Đã rõ ạ."
Như thể hài lòng với câu trả lời của hai người kia, đầu của Momoto Momo khẽ gật gù. Sau đó, chắc hẳn chị đã quay mặt về phía cửa sổ vẫn còn giăng rèm đen.
"Nhờ mấy đứa nhé. Chắc sắp được xem một thứ tuyệt đẹp rồi đấy."
"Thứ tuyệt đẹp ạ?"
"Đúng vậy. Một thứ tuyệt đẹp. Là phần thưởng nho nhỏ của các tiền bối dành cho các em năm nhất đã vất vả ngày hôm nay. Ba đứa hãy tận hưởng khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của sự khởi đầu nhé. A, Miyano-chan mang theo máy ảnh thì tốt hơn đấy. Năm ngoái chị lỡ mất dịp chụp lại nên hơi hối hận một chút."
"Vâng. Em hiểu rồi ạ."
Thế là, nghe theo lời chị, Miyano Aoi mang theo máy ảnh, cùng với tôi và Takamine Ruri nắm chặt mép tờ giấy in ảnh, rón rén bước qua hành lang.
Những giọt dung dịch chưa ráo hẳn rơi xuống, đọng lại thành những vũng nước tròn xoe hệt như dấu chân của chúng tôi.
Nhờ Miyano Aoi mở cửa bước ra ngoài, một cơn gió mạnh thổi thốc tới khiến chúng tôi luống cuống.
Oái! Takamine Ruri vội vàng di chuyển cơ thể, đứng chắn lại để cản gió. Dải ruy băng của cậu ấy đang thể hiện hướng và độ mạnh của gió. Nguy hiểm quá. Chút nữa thôi là tác phẩm tâm huyết của mọi người đã bị vò nát rồi.
Cứ thế, chúng tôi chầm chậm, cẩn thận tiến đến bồn rửa chân, xả nước lên tờ giấy in ảnh rồi cứ thế tích nước và dìm nó xuống.
Phù, cả ba bất giác cùng thở phào nhẹ nhõm.
Nhiệm vụ hoàn tất một cách an toàn.
Phần còn lại là "phần thưởng" mà Momoto Momo đã nói, nhưng mà...
Trong lúc tôi đang chằm chằm nhìn tờ giấy in ảnh đung đưa dưới dòng nước xối xả chảy ra từ vòi, thì từ phía sau lưng, tôi nghe thấy hai người họ đang nói chuyện gì đó.
Nội dung cuộc trò chuyện bản thân nó chẳng có gì to tát.
Chỉ là Takamine Ruri đang trêu chọc Miyano Aoi mà thôi.
Thế nhưng, trong giọng nói ấy lại vương vấn một sắc màu ấm áp. Tôi tự hỏi, lúc này hai cậu ấy đang làm vẻ mặt như thế nào nhỉ. Từ lúc nhập học đến nay, rõ ràng có biết bao nhiêu cơ hội, vậy mà đến tận bây giờ tôi mới nhận ra mình chẳng hiểu chút gì về các cậu ấy cả.
Một chút hối hận len lỏi khiến lồng ngực tôi nhói đau.
Ngâm tay trong làn nước lạnh buốt, cảm giác dần trở nên tê dại.
"Hai cậu, thân nhau thật đấy."
Bất giác thốt lên, giọng nói của tôi nghe có chút khàn đi.
"Ahahaha. Vì tớ với Ao-chan là bạn thân mà."
"Nè, Ruri-chan."
"Ừm. Đúng vậy nhỉ."
"...À, ừm, Koganei-san này, nếu cậu không phiền..."
Ngay khoảnh khắc đó.
Cùng với giọng nói của Miyano Aoi vang lên từ đỉnh đầu, một hơi ấm dịu dàng, mềm mại áp vào lưng tôi. Ba cái bóng bất chợt vươn dài ra.
"Hả?"
Bất giác ngẩng mặt lên, đôi mắt tôi ngập tràn sắc vàng rực rỡ.
Ánh sáng ấy nhuộm thắm cả thế giới, rồi chầm chậm hòa vào đôi mắt tôi.
Giờ đây, màn đêm đang thực sự khép lại.
Đường nét của những ngọn núi phía xa nhuốm màu đỏ rực, sắc xanh thẫm của bầu trời nhạt dần và trở nên trong vắt. Bầu không khí tĩnh lặng của màn đêm được ánh sáng chiếu rọi, tái sinh thành bầu không khí trong lành của buổi sớm mai.
Sắc vàng, sắc cam, sắc tím, sắc xanh và sắc trắng.
Mặt trời kéo theo những dải màu, khiến bầu trời, khiến cả thế giới dần thay đổi nét mặt.
Chào buổi sáng, thế giới.
Chào mừng đến với bình minh.
Tôi cũng đứng dậy, khẽ lẩm bẩm.
"Twilight (Chạng vạng)."
"Hả?"
"Khoảnh khắc hửng sáng thế này được gọi như vậy đấy."
Ngay cả những lời vừa thốt ra dường như cũng đọng lại ánh hào quang rực rỡ.
Màn đêm vẫn còn vương lại đôi chút, nhưng bầu trời xanh của buổi sáng đã hiện diện nơi đó.
Tôi vươn vai, nhắm nghiền mắt lại và hít một hơi thật sâu.
Rồi thở ra.
──Tách.
Âm thanh vừa rồi, chắc hẳn là tiếng Miyano Aoi chụp ảnh.
Cậu ấy bấm máy hết lần này đến lần khác. Trong âm thanh ấy, tôi cảm giác như chứa đựng cả niềm vui và sự cảm động của Miyano Aoi, khiến tôi cũng thấy vui lây, bất giác rung rung đôi bờ vai.
Miyano Aoi vui, tôi cũng vui.
Takamine Ruri hạnh phúc, tôi cũng hạnh phúc.
Cảm xúc này, này, tôi nên gọi nó là gì đây.
Dành một khoảng thời gian thật lâu, tôi mới mở mắt ra.
Tôi nhìn hai người đang đứng cạnh mình.
Và rồi, cuối cùng tôi cũng nhận ra.
Tôi mỉm cười, nhưng lại chẳng thể kìm nén được thứ cảm xúc đang trào dâng, nụ cười ấy méo mó chỉ trong tích tắc.
Là do ánh sáng đã khuấy động đôi mắt xanh này.
"Sao vậy? Koganei-san, c-cậu sao thế?"
"Không có gì. Không có gì đâu."
Giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Tôi luống cuống lấy tay ôm mặt.
Từ phía sau đôi bàn tay ấy, một niềm vui ấm áp hệt như ánh mặt trời đang tuôn trào.
"Bảo không có gì, vậy sao cậu lại khóc?"
Tại sao ư.
Bởi vì, đó là...
Trong ánh sáng ban mai, lớp sương mù bao phủ hai người họ đã nhạt đi một chút, mỏng manh hệt như của Kazamatsuri Towa vậy.
Tôi lau đi những giọt nước mắt cứ chực trào hết lần này đến lần khác, nắm chặt lấy thứ cảm xúc duy nhất còn sót lại, và gọi tên.
Hai người họ đứng cạnh tôi, khẽ đặt tay lên lưng tôi.
"Này nhé, Miyano Aoi, Takamine Ruri."
""Sao thế?""
Hai người bạn thân quả nhiên đồng thanh thật ăn ý, và phía sau họ, khoảnh khắc chạng vạng đang tỏa sáng tuyệt đẹp. Đó chính là nơi mà tôi hằng mong ước.
Liệu tôi có thể đến được nơi đó không.
Niềm hy vọng từng ở một nơi rất xa xôi, giờ đây tôi có cảm giác như chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới.
Trái tim đập thình thịch lớn đến mức như muốn vỡ tung, đau nhói, nhưng nỗi đau ấy lại vô cùng dịu dàng.
Bầu không khí buổi sáng vừa hít vào, khẽ rung lên cùng với lời nguyện cầu.
"Cùng với tôi──"
Thế nhưng, đúng lúc đó, một âm thanh "kugyurururu" cực lớn vang lên từ phía sau. Tiếng bụng sôi to đến mức khiến người ta nghi ngờ đó là tiếng gầm của loài rồng.
Quay đầu lại, có ai đó đang đứng ở đó.
"Phụt. Ahahaha, tiền bối Kamishiro, tiếng kêu ghê thật đấy."
"Ehehehe. Chị đói bụng mất rồi."
Bắt đầu từ đó,
"Chà, tuyệt thật đấy."
"Đẹp quá."
Mọi người lần lượt bước ra từ khu phòng câu lạc bộ, vừa đi vừa thốt lên những lời như vậy.
Bầu không khí tĩnh lặng bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Những cảnh thế này, tôi không hề ghét. Không những không ghét, mà tôi còn thấy nó rất tuyệt. Nhưng, không phải là lúc này.
Bầu không khí ban nãy đã hoàn toàn tan biến.
Cùng với tiếng cười nói xung quanh, quyết tâm mà tôi vừa củng cố và những thứ tương tự dần dần tuột mất. Tôi cảm nhận được sức mạnh kỳ bí từng lấp đầy mọi ngóc ngách trong mình đang dần biến mất.
Thay vào đó, một cảm giác mệt mỏi tột độ ập đến.
Chà, nhưng mà, cũng được thôi.
Không cần phải vội vàng.
Tâm tư này, chắc chắn đã được truyền đạt rồi.
"A, xin lỗi nhé. Koganei-san. Cậu nói tiếp đi──"
"Không sao. Bây giờ thì thôi vậy."
Tôi lắc đầu.
Không phải là tôi bỏ cuộc.
"Nhưng thứ Hai tới. Cho tôi xin thêm chút thời gian, một lần nữa thôi được không?"
Có lẽ, họ đã hiểu tôi định nói gì.
Hai người họ đáp lại, tất nhiên rồi.
Cứ như vậy, cuối cùng tôi cũng đã bước lên một bước.
Không, là đang định bước lên.
Tất cả là nhờ mọi người.
Oumi Touka, Haiji Yuu, Momoto Momo, Kamishiro Hakuno.
Miyano Aoi và Takamine Ruri.
Và cả, Kazamatsuri Towa.
Vậy mà, tại sao.
Dù là một năm trước, hay là bây giờ.
"Tuyệt vọng" lúc nào cũng ập đến vào những thời điểm mà ta chẳng thể ngờ tới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
