Chương 2: Trong thế giới đơn độc
1
Lần đầu tiên tôi gặp Thần linh là vào khoảng giữa tháng Năm, khi hoa anh đào đã tàn phai.
Cho đến ngày hôm đó, khi đã chuyển đến thành phố Shukusei được chừng một tháng rưỡi, tôi vẫn chẳng làm gì cả.
Dĩ nhiên, những việc như lễ nhập học, lên lớp, hay viết tác phẩm mới, tôi vẫn hoàn thành đầy đủ. Nhưng về "lời hứa với bạn bè" - lý do lớn nhất khiến tôi chuyển đến thị trấn này - thì chẳng có chút tiến triển nào.
Chỉ thiếu một bước nữa thôi, tôi lại không có dũng khí.
Chính vì vậy, tôi cảm thấy có chút sốt ruột.
Dù vẫn ngồi đọc sách ở góc lớp như mọi khi, nhưng chữ nghĩa cứ trôi tuột đi, cốt truyện hoàn toàn chẳng đọng lại chút nào. Trái lại, những tiếng xì xào trong lớp mà bình thường tôi chỉ coi là tạp âm, giờ lại in hằn rõ nét trong tâm trí.
Chuyện về một tiền bối đẹp trai nào đó.
Không hứng thú.
Scandal của giới nghệ sĩ.
Không hứng thú.
Đề thi dự đoán cho bài kiểm tra giữa kỳ.
Cái này thì hơi có hứng thú một chút.
Giống như đang dò đài radio, tôi hững hờ nhặt nhạnh đủ loại thông tin bay lượn trong lớp học.
Chính lúc đó. Từ "Miracutia" lọt vào tai tôi.
Nội dung cuộc trò chuyện cũng chẳng có gì to tát. Hoa anh đào tàn mất rồi. Hay là lấy Miracutia làm mồi nhậu thay thế đi, đại loại thế. Dù sao đó cũng là thần mộc đấy, bị trời phạt cho xem. Cũng đúng ha. Ngay sau đó, chủ đề lại chuyển sang một chương trình tạp kỹ.
Thế nhưng, tôi đã ngừng theo dõi câu chuyện đó.
Bởi vì trong đầu tôi giờ đã tràn ngập một thứ khác.
Nhắc mới nhớ, mình vẫn chưa đi xem Miracutia.
Ở thành phố Shukusei này, tồn tại một loài hoa được mệnh danh là đẹp nhất thế giới.
Hơn nữa, còn đi kèm với lời đồn rỉ tai nhau rằng: mỗi năm một lần, nó sẽ ban điều ước cho một ai đó.
Cũng giống như vô vàn câu chuyện cổ tích trên thế giới này đều là hư cấu, chắc chắn lời đồn ấy cũng chỉ là đồ giả do một kẻ vô danh nào đó bịa ra và truyền miệng mà thôi.
Lời ca cất lên chạm đến một ai đó, tâm tư gửi gắm lay động lòng người, qua nhiều lần truyền miệng, câu chuyện biến đổi hình dạng, lan rộng và lưu lại ở một góc thế giới hiện thực dưới hình thức "truyền thuyết" này.
Có lẽ là vậy.
Bởi vì mọi người, ai cũng thích những thứ như điều ước hay phép màu.
Phép màu không hề tồn tại.
Tôi biết rõ điều đó. Nếu trên thế giới này thực sự có phép màu, thì đó phải là thứ do những nhà văn như chúng tôi tạo ra trên những trang bản thảo.
Thế nên, không phải là tôi tin vào nó.
Vậy mà, sau giờ học, tôi lại hướng bước chân về phía đền Kamishiro.
Leo lên những bậc thang dài đến mức mỏi nhừ cả chân, bóng dáng nó dần hiện ra.
Dù đã nghe chuyện màu sắc cánh hoa sẽ thay đổi theo mùa, nhưng nay đã là giữa tháng Năm, những cánh hoa ngậm ánh sao dường như vẫn chưa thoát khỏi tâm trạng của những học sinh mới nhập trường.
Chúng nhuộm đôi má thành màu hồng y hệt hoa anh đào, khẽ đung đưa sang trái, sang phải.
Việc thay áo mới, có lẽ phải đợi thêm một chút nữa.
Một cánh hoa rơi xuống lòng bàn tay tôi, ngay lập tức vỡ tan thành những hạt sáng rồi biến mất.
Một vẻ đẹp đúng như lời đồn.
Nhưng cũng chính vì vẻ đẹp ấy, sự cô độc của tôi lại càng trở nên nổi bật.
Giả sử, nếu là những cô bạn đang rôm rả trong lớp lúc nãy, chắc hẳn sẽ khác.
Họ sẽ mải mê nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt mà sáng mai ngủ dậy là quên sạch, cười đùa hớ hênh chẳng màng ánh mắt người đời.
Thay vì đắm chìm vào vẻ đẹp của loài hoa, họ sẽ lại chìm đắm vào những câu chuyện phím ấy.
Nhưng so với việc cứ thui thủi ngước nhìn những bông hoa một mình thế này, tôi cảm thấy đó là một hành động đúng đắn hơn nhiều.
Khi tôi còn đang thẫn thờ suy nghĩ, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rọi xuống làm tôi chói mắt. Sự chói lóa đến nhức nhối khiến tôi phải cúi gầm mặt.
Thế nhưng, hiện thực vẫn phơi bày ngay tại đó.
Một bóng đen kịt, cắt lấy đường nét của tôi một cách hoàn hảo, đang vươn vai ngay tại nơi ấy. Những điểm sáng nhấp nháy, liên tục chuyển đổi giữa sáng và tối đã thu hút ánh nhìn của tôi.
Đôi chân dài hơn cả bản gốc, hình bóng chiếc váy mỏng manh bồng bềnh xòe rộng, mái tóc dài che khuất cơ thể nhỏ bé giấu đi những đường nét, và cuối cùng chạm đến đỉnh đầu.
Dù trông như có hai người—tôi và cái bóng—nhưng rốt cuộc, tôi vẫn chỉ có một mình.
Mãi mãi, mãi mãi đơn độc.
Hôm qua cũng vậy, hôm nay cũng thế.
Và chắc chắn, ngày mai cũng sẽ chẳng đổi thay.
Tách.
Ánh sáng vỡ vụn.
Tách.
Chói lóa, tôi nheo mắt lại.
Tách, tách.
Nhắm mắt. Mở mắt.
Chớp.
Chỉ một khoảnh khắc chớp mắt duy nhất.
"Hả?"
Quá đỗi ngạc nhiên, tôi bất giác thốt lên.
Bên trong luồng sáng vừa bỏ lại tôi một mình khi nãy, có ai đó đang đứng.
Lại còn ở ngay sát bên cạnh.
Gần đến mức nếu vươn tay ra, chắc chắn tôi có thể chạm vào.
Mái tóc dài trắng muốt, làn da trắng ngần tuyệt mỹ, cùng bộ váy trắng khẽ đung đưa.
Nếu gom nhặt hết thảy ánh bạc của vầng trăng trên toàn thế giới rồi nặn thành hình người, có lẽ sẽ tạo ra một dung mạo giống hệt cô ấy.
Chính vì thế, sắc trắng ấy thật dị biệt, chẳng hề hòa hợp chút nào với thế giới này.
Có lẽ vì lý do đó, sắc đen láy của đôi mắt, hay tinh thể màu cam duy nhất nằm lăn lóc trong chiếc lồng trên tay cô ấy, lại trở nên nổi bật đến lạ thường.
Khi cơ thể cô ấy khẽ đung đưa, chiếc lồng cũng đung đưa theo, phát ra tiếng lách cách, lanh canh.
Đôi mắt đen láy ấy đang nhìn thẳng vào tôi.
Rồi, đôi môi ấy khẽ gọi tên tôi.
"Chào em, Koganei Rurui-chan."
"A, ai đó? Sao cô lại biết tên tôi?"
Tôi bất giác thủ thế. Thấy vậy, cô ấy mở to đôi mắt vốn đã to tròn của mình, thốt lên một tiếng "Ủa".
Hai chữ "Ngoài dự kiến" như được viết to đùng trên mặt cô ấy.
"Em không biết tôi sao?"
"...Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, tôi nghĩ vậy."
"Ra là thế, hóa ra là vậy. Chà, nhưng nghĩ lại thì cũng đúng thôi nhỉ."
Sau đó, trái ngược với âm vang của ngôn từ, cô ấy nhăn nhó khuôn mặt xinh đẹp của mình. Cô ấy đang cười, một nụ cười trông thật buồn bã, thật đau đớn, hay có lẽ là thật khổ sở.
Làm ra vẻ mặt như thế, đúng là gian xảo.
Tôi suy nghĩ một chút, rồi thốt ra những lời hơi chệch đi so với ý định của cô ấy.
Bởi vì tôi vốn chẳng phải một cô gái ngoan ngoãn.
"C-Cô đang cosplay nhân vật anime nào à?"
"Không phải!"
"Vậy, là ma sao?"
"Ưm... Tôi cũng muốn nói là không phải đâu, nhưng bảo trật lất thì cũng không hẳn."
Cô ấy khoanh tay lại, bắt đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc.
Còn lẩm bẩm "Ưm" nữa chứ.
Tôi chỉ định nói đùa thôi mà.
Thực ra, tôi đã biết câu trả lời ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy cô ấy.
"Vậy thì... cô là Vị thần áo trắng ban điều ước sao?"
Khi tôi nói ra, cô ấy cuối cùng cũng bật cười khúc khích.
Lúc thì phiền não, lúc thì buồn bã, lúc lại bật cười.
Cảm xúc của cô gái này thật bận rộn.
Nhưng tôi cũng thấy có chút ghen tị.
Nụ cười ngọt ngào và ấm áp như nắng xuân ấy, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến lồng ngực tôi nóng ran.
Nếu là con trai, chắc chắn tôi sẽ rơi vào lưới tình chỉ trong một cái chớp mắt.
"Gì chứ, em biết rõ quá còn gì. Em cũng xấu tính gớm nhỉ."
"T-Tôi không nghĩ là cô thực sự tồn tại."
"Chà, nếu em đã biết rồi thì nói chuyện sẽ nhanh hơn đấy. Nào, em có thể cho tôi biết điều ước của mình không? Nếu em vượt qua được thử thách mà tôi giao phó, điều ước của em chắc chắn sẽ nở hoa."
"Thử thách sao? Không phải là cái giá phải trả à?"
Theo những lời đồn đại, tôi nhớ chắc chắn phải có một cái giá để trao đổi cơ mà.
"Thứ tôi trao đi là thử thách. A, nhưng đừng lo lắng. Tôi tuyệt đối sẽ không giao những việc bất khả thi đâu. Bởi vì, thần linh chỉ trao những thử thách mà con người có thể vượt qua. Tất nhiên, sự nỗ lực là điều cần thiết. Nếu không bỏ cuộc, chắc chắn em sẽ chạm đến được phép màu."
Giọng nói của cô ấy thật kỳ lạ.
Đúng vậy, kỳ lạ thay, tôi lại tin tưởng nó.
Thế nên, tôi đã nói ra điều ước duy nhất mà mình chưa từng kể cho bất kỳ ai.
"...Tôi hiểu rồi. Nếu em vượt qua được thử thách, nếu em có thể chạm đến 'Khung cảnh màu hoàng kim', tôi sẽ ban cho em điều ước đó."
"Đó chẳng phải là chi tiết trong cuốn tiểu thuyết của tôi sao?"
'Khung cảnh màu hoàng kim'.
Đó là thứ mà cô bé nhân vật chính đã tìm kiếm trong cuốn tiểu thuyết 'Khúc ca nơi thị trấn chiều lặng gió' do tôi viết. Một cô bé chẳng có tài cán gì ngoài việc ca hát, lại còn kém giao tiếp.
Nhưng cô bé ghét phải ở một mình.
Một người luôn luôn cô độc, chính vì thế mới khao khát mãnh liệt sự kết nối.
Cô tin rằng đó là chiếc chìa khóa để chạm đến nơi tràn ngập tiếng cười, dưới ánh mặt trời chiếu rọi thị trấn chiều lặng gió.
Dù rằng trong câu chuyện, rốt cuộc cô bé đã không thể chạm đến nơi đó.
Trước câu hỏi của tôi, Vị thần không trả lời.
Cô ấy chỉ mỉm cười tinh nghịch, trông có vẻ đầy vui sướng:
"Cố gắng lên nhé."
Cô ấy nhẹ nhàng nâng mái tóc dài của tôi lên như vén một tấm rèm, rồi đặt một nụ hôn "chụt" lên gáy tôi. G-Gần quá. Một mùi hương ngọt ngào như hoa thoang thoảng mơn trớn cánh mũi.
Nơi bị chạm vào đột nhiên nhói lên nóng rực.
Một nỗi đau mang hình dáng của đôi môi.
Sự bối rối trong tôi ngày càng sâu sắc.
"T-Tự nhiên cô làm cái gì vậy!"
Tôi bất giác lấy ngón tay chà xát, nhưng nỗi đau vẫn cứ hiện diện ở đó.
Mãi mãi, mãi mãi vương lại nơi đó.
"Fufu. Chúng ta có 'đồ đôi' rồi nhé."
Vị thần áo trắng nói vậy rồi nghiêng đầu, vẫn nở một nụ cười đẹp đến nao lòng.
Mái tóc mềm mại khẽ cọ xát, vuốt ve lấy bờ vai cô ấy.
Xuyên qua kẽ hở của những sợi tơ mỏng manh tựa cơn mưa ánh bạc ấy, một vết bớt trắng muốt mang hình dáng hoa Miracutia thấp thoáng hiện ra.
Chúng tôi mang cùng một nỗi đau ở cùng một vị trí.
Tận dụng khoảnh khắc ngắn ngủi khi tâm trí tôi bị cướp mất, Vị thần đã biến mất. Tôi chớp mắt liên tục, nhìn quanh quất.
Ngoài tôi ra, chẳng có ai ở đây cả.
"Mơ sao?"
Tôi lẩm bẩm, thử nhéo má mình một cái, nhưng thực sự rất đau.
Hơn hết, cảm giác nóng rực được khắc trên gáy tôi vẫn còn lưu lại.
Cuối cùng, tôi nghiêng đầu ngơ ngác như bị hồ ly che mắt. Khoảnh khắc tôi nhận ra thử thách được giao cho mình là ngay sau khi tôi nói lời tạm biệt với đền Kamishiro.
Đuổi theo cái bóng đã trải dài hơn lúc nãy để bước xuống những bậc thang, tôi thấy có người.
Không, liệu có nên gọi thứ đó là người hay không?
Lúc đó tôi thực sự không biết. Bởi vì...
"Hí."
Tôi kinh hãi gấp hàng chục lần so với lúc nhìn thấy Vị thần, một nỗi sợ hãi tột cùng.
Có vẻ như đầu óc tôi đã trở nên không bình thường mất rồi.
Giống như một đứa trẻ dùng sức bôi nguệch ngoạc chiếc bút sáp màu đen lên tờ giấy vẽ, một làn sương mù đen kịt che khuất, làm rối tung khuôn mặt của tất cả những người qua đường.
Dù già hay trẻ, dù nam hay nữ, tất cả đều bình đẳng như nhau.
Thế giới của tôi tràn ngập những cái bóng không có khuôn mặt.
Cứ như thể đây là một vương quốc bóng tối nơi những cư dân bóng đêm sinh sống.
Trong thế giới ấy, tôi bị bỏ lại một mình.
2
"Đó là Sắc Liệt Hồn nhỉ."
Khi tôi giải thích ngắn gọn tình hình nghe được từ Koganei, Hakuno đã nói như vậy.
Hôm nay cô ấy vẫn khoác lên mình bộ trang phục vu nữ. Trên đỉnh đầu chúng tôi, những bông hoa Miracutia trông giống hoa anh đào đang khẽ đung đưa.
Mỗi khi gió thổi qua, những cánh hoa màu hồng lại nhảy múa giữa không trung.
Tôi và Hakuno.
Chỉ vì hai khán giả duy nhất này mà chúng rơi rụng, nhảy múa, rồi tan biến.
Khi tôi cứ nhìn chằm chằm vào khu vực quanh cành hoa đã trở nên có chút đìu hiu, những hạt sáng lẽ ra đã tan vào không khí lại tụ tập lại, tạo thành hình dáng cánh hoa và bắt đầu tái sinh.
Đây cũng chính là lý do Miracutia được gọi là loài hoa của phép màu.
Giống như thế giới đón bình minh, màn đêm buông xuống, rồi lại chào đón bình minh.
Rơi rụng, tan biến, rồi lặp lại sự tái sinh.
Một bức tranh thế giới hoàn mỹ mang hình dáng của một cái cây.
"Liệt Hồn? Tôi chưa từng nghe đến thứ đó bao giờ."
Sợi dây của chiếc túi giấy hằn vào ngón tay phải hơi đau, nên tôi chuyển sang cầm bằng tay trái.
Tôi đến đây vì bị gọi tới lấy lại cuốn truyện tranh của chị gái mà tôi đã cho mượn.
Việc kể chuyện của Koganei chỉ là nhân tiện mà thôi.
Nói vậy chứ, rốt cuộc tôi đang viện cớ với ai cơ chứ.
Rõ ràng là tôi tò mò muốn chết xem thực sự chuyện gì đang xảy ra.
"Towa-chan thậm chí còn chẳng biết đến Tinh Quan Văn mà. Nhìn kìa, hãy xem cái đó đi."
Nói rồi, Hakuno mỉm cười.
Dáng vẻ đó trông có chút khác biệt so với Hakuno thường ngày. Dù sự khác biệt ấy chỉ thoáng qua trong tích tắc, và tôi không thể diễn tả nó thành lời một cách trọn vẹn.
Theo lời thúc giục, tôi ngước nhìn lên.
"Hả?"
Một tiếng lẩm bẩm nhỏ bé rơi vào không gian.
Tôi cứ đinh ninh rằng trên cành cây đó những bông hoa đã nở rộ. Tôi đã tin chắc như vậy. Thế nên tôi chẳng buồn kiểm tra kỹ, và thậm chí không hề nhận ra cho đến khi bị Hakuno chỉ cho thấy.
Điều ước của chị Touka đáng lẽ đã thành hiện thực, nhưng cành cây đó vẫn còn ôm ấp rất nhiều nụ hoa.
Chỉ có duy nhất một bông hoa đang nở.
Mùa hoa nở rộ vẫn còn xa lắm.
"Vô số nụ hoa điều ước nở trên cùng một cành cây. Hay nói cách khác, đó là những mảnh vỡ của phép màu. Nếu những gì Towa-chan nói là sự thật, thì bông hoa đang nở kia chính là hình hài phép màu của tiền bối Oumi. Nhưng vẫn còn những nụ hoa sót lại. Chữ 'Hạnh' trong Tinh Hạnh Hồn còn mang ý nghĩa sinh sôi hay phân liệt như 'Nở' hay 'Nứt', nên nó mới được gọi như vậy."
Đôi môi Hakuno chuyển động chầm chậm, như thể đang thì thầm bí mật của thế giới.
Từng chuyển động ấy, hệt như ánh sáng rực rỡ mà Miracutia tỏa ra, in sâu vào đáy mắt tôi không thể nào phai nhòa.
— Sắc Liệt Hồn.
Có cảm giác âm thanh truyền đến chậm hơn, giống như khi nhìn thấy tia chớp vậy.
Có lẽ là sự dao động chưa đến một giây.
Sự lệch pha giữa âm thanh và hình ảnh chắc chắn đã tồn tại, nhưng khi chạm đến tận sâu thẳm trong tôi, chúng đã khớp lại và định hình một cách hoàn hảo.
Sắc Liệt Hồn.
"Thực sự có thứ như vậy tồn tại sao?"
"...Ai biết được?"
Hakuno nghiêng đầu.
"Ai biết được là sao, cái cậu này."
"Bởi vì mình đâu có nhìn thấy. Cả khoảnh khắc của phép màu, hay Tinh Quan Văn của tiền bối Oumi và Koganei-chan. Mình chỉ đang kể lại cho Towa-chan nghe những câu chuyện mình từng nghe qua thôi. Giống như mọi người vậy. Đối với những người không biết, thì Miracutia hay Tinh Hạnh Hồn tất cả chỉ là những câu chuyện cổ tích. Nhưng với Towa-chan thì khác rồi đúng không? Tinh Quan Văn hay Tinh Hạnh Hồn đều là chuyện của hiện thực. Thế nên, cậu cứ chấp nhận luôn cả Sắc Liệt Hồn chẳng phải là được rồi sao. À, với lại, Towa-chan có một chuyện phải xin lỗi mình đúng không?"
"Chuyện gì cơ?"
Đáng lẽ tôi mới là người phải được xin lỗi rất nhiều chuyện, chứ tôi chẳng nghĩ ra được chuyện gì mình cần phải xin lỗi cả.
"Trước đây Towa-chan từng nói thần linh sẽ không ban điều ước. Nhưng mà, thần linh đã thực sự biến điều ước thành hiện thực rồi đúng không? Thế nên, xin lỗi đi."
Đó là chuyện xảy ra vào một buổi sáng trên đường đến trường.
Trong tay Hakuno là nắm cơm, còn những người lướt qua thì đang nắm chặt những điều ước.
Tôi đã bực dọc vì một điều gì đó và buông lời rằng thần linh sẽ chẳng bao giờ ban điều ước đâu. Thế là Hakuno nổi giận, và vào giờ nghỉ trưa hôm đó, cậu ấy đã ăn sạch bữa trưa của tôi.
À, tôi nhớ ra rõ ràng rồi.
Và quả thực, có lẽ tôi đã sai.
Nhưng dù vậy, chẳng hiểu sao...
"Không thích."
Chỉ riêng chuyện này, tôi không hề có ý định cúi đầu.
Tuy nhiên, Hakuno tròn xoe mắt ngơ ngác, rồi cuối cùng bật cười như thể thấy chuyện gì đó buồn cười lắm.
"Towa-chan đúng là chỉ bướng bỉnh ở những chỗ kỳ lạ thôi nhỉ. Được rồi. Vậy thì, khi nào cậu chịu thừa nhận sai lầm của mình thì hãy xin lỗi nhé."
"Cách nói đó nghe cứ trịch thượng thế nào ấy, bực mình ghê."
"Thực tế là vậy mà. Towa-chan chỉ đang hờn dỗi thôi. Bởi vì..."
Đến đó, lời nói bị đứt đoạn.
Thứ bị lẫn vào và che khuất bởi bức màn đêm là gì? Không, thứ mà Hakuno đã giấu đi là gì?
Cảm xúc sao?
Hay là những lời tiếp theo?
"Bởi vì?"
Tôi thử thúc giục, nhưng Hakuno chỉ nhìn tôi chằm chằm rồi lắc đầu.
"Không. Không có gì đâu. A, tự dưng mình thấy đói bụng quá. Sắp đến giờ ăn cơm rồi nên mình về đây. À, còn phần tiếp theo của cuốn truyện tranh, ngày mai cậu mang đến cho mình được không?"
Chỉ với một câu nói đó, bầu không khí trôi nổi giữa tôi và Hakuno đã quay trở lại vẻ vô tư lự thường ngày.
Phù, tôi trút một hơi thở từ tận đáy phổi.
"Cậu ấy, mấy chuyện như vậy thì nói trước giùm cái đi. Nếu thế thì hôm nay tôi đã mang đến cho cậu rồi. Lại mất công thêm một chuyến nữa."
"Xin lỗi nha, Towa-chan."
Hình ảnh Hakuno cười hì hì chắp tay lại đã ghi đè và xóa sạch tàn dư của đôi môi in đậm trong mắt tôi.
☆
Sau khi tiễn Towa bước xuống những bậc thang đá của ngôi đền, Hakuno khẽ ngồi xuống bậc trên cùng. Cơn gió đêm mơn man thổi tung mái tóc màu hạt dẻ của cô ấy.
Duỗi đôi chân dài được giấu trong chiếc quần hakama màu đỏ ra một cách uể oải, Hakuno ngắm nhìn thị trấn từ rìa đền Kamishiro. Đôi mắt ấy đen láy.
Cô ấy đang nghĩ gì, tôi hoàn toàn không thể đọc được.
Chẳng mấy chốc, như để hô ứng với những vì sao trên trời, những đốm sáng cũng bắt đầu lác đác thắp lên dưới tầm mắt.
Đó là ánh đèn của nhịp sống.
Sắc màu của buổi chiều tà đã báo hiệu sự kết thúc, và từ giờ thế giới sẽ được ôm trọn bởi màn đêm.
Thật đáng biết ơn, thế giới của con người dù có là ban đêm thì cũng không còn chìm trong bóng tối mịt mù nữa.
Trong đôi mắt đen láy của Hakuno đang ngắm nhìn thị trấn, những tia sáng tựa như những vì sao cũng lác đác thắp lên.
Bên cạnh cô ấy, tôi cũng ngồi xuống.
Sau đó, như muốn chọc vào gò má có vẻ mềm mại của Hakuno, tôi nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của cô ấy từ khoảng cách gần. Chằm chằm, chằm chằm.
Tôi cứ tiếp tục làm như vậy cho đến khi cô ấy không thể chịu đựng được nữa.
"Sao thế, Iroha?"
Cuối cùng, Hakuno cũng hơi giãn nét mặt ra một chút và nghiêng đầu hỏi.
Trông có chút đáng yêu, nên tôi bật cười khúc khích và giả vờ như không nghe thấy.
Cô ấy, người mà tôi chẳng rõ là nóng tính hay kiên nhẫn, nhưng bất ngờ thay, thường sẽ tha thứ cho tôi nếu chỉ là một lần.
"Cậu có điều gì muốn nói sao?"
"...Chuyện về Sắc Liệt Hồn, kể cho Towa nghe có ổn không?"
"À, chuyện đó sao," Hakuno thở dài.
"Đúng hơn là không nói không được ấy chứ. Vì mục đích đó, mình mới đang làm cái trò bắt chước con người thế này mà. Chẳng phải sẽ rất lãng phí thời gian nếu Towa cứ phải phiền não suy nghĩ xem tại sao lại có nhiều Tinh Quan Văn đến vậy sao? Chỉ cần bản thân cậu ấy có thể chấp nhận, thì tính chân thực hay nguồn gốc của những lời đồn đại, bất ngờ thay, người ta sẽ chẳng mấy bận tâm đâu."
"Là vậy sao?"
"Con người là sinh vật như thế đấy. Thần linh là mình đây đã nói thì không sai được đâu."
"Bây giờ mình mới là thần linh mà."
"Iroha cũng biết cãi lại rồi nhỉ."
"Ehehehe."
"Mình không có khen đâu."
Tôi lại giả vờ như không nghe thấy lời Hakuno nói, lẩm bẩm "Ây" rồi đứng dậy. Những mảnh vỡ màu cam trong chiếc lồng phát ra tiếng lanh canh, một âm thanh vô cùng tuyệt mỹ.
Lúc nào nhìn tôi cũng thấy vậy.
Khung cảnh nhìn từ đây thật ngoạn mục.
Hoàn toàn không thấy chán.
Khi tôi hít một hơi sâu vào tầm nhìn đã được nâng cao, mái tóc tôi bồng bềnh trôi trong không khí của màn đêm.
Lúc này, tôi đang ở trong thế giới.
Bên ngoài phòng bệnh, tôi có thể chạm vào những cơn gió như thế này. Có thể cảm nhận được xúc cảm, mùi hương của thế giới. Đó là thứ mà tôi của ngày xưa đã từng khao khát.
Và là niềm hy vọng tôi đã vứt bỏ vì nghĩ rằng nó sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực.
Không ngờ tôi lại có thể lấy lại được nó dưới hình thức này.
Tôi thử vươn tay ra ngang tầm mắt.
Một mảnh vỡ của Miracutia trôi dạt đến, chạm vào tay tôi.
Lách tách.
Bông hoa tuyệt đẹp tan vào ánh sáng, hòa cùng cơn gió lướt qua.
Xào xạc, hiu hiu, cơn gió cất tiếng hát.
Làm rung rinh mái tóc của tôi và Hakuno.
Khi chúng tôi im lặng như vậy một lúc, một giọng nói gọi "Chị Hakuno ơi" vang lên.
"Cơm chín rồi nè, chị ở đâu vậy? Mẹ đang gọi đó."
Là Kuroe-chan.
Chỉ với một điều nhỏ nhoi như vậy, vị thần Hakuno đã biến đổi trở lại thành con người Kamishiro Hakuno.
Thật sự quá đỗi ngoạn mục.
Cô ấy cũng đứng dậy giống như tôi và cất tiếng đáp lại.
"Chị xin lỗi, Kuroe. Chị tới ngay đây. Em nói với mẹ giúp chị nhé?"
"Vâng. Rõ rồi ạ."
Cái bóng nhỏ bé xoay người lại và chạy về phía ngôi nhà.
Tôi và Hakuno cùng nhau nhìn theo bóng dáng ấy.
"Cậu đã hoàn toàn hòa nhập rồi nhỉ."
"Vậy sao?"
"Ừm. Cuộc trò chuyện vừa rồi giống hệt như hai chị em ruột vậy. Cậu còn tham gia cả câu lạc bộ nữa."
"Câu lạc bộ là việc cần thiết để được ở bên cạnh Towa mà."
"Mình đâu có nói là xấu đâu? Nói đúng hơn, thấy cậu vui vẻ thế này mình cũng an tâm. Chẳng phải vì mình mà Hakuno đã trở thành con người sao? Mình cảm thấy có chút trách nhiệm."
"Cậu chẳng cần phải gánh vác mấy thứ đó đâu. Mình đã nói bao nhiêu lần rồi."
Tôi biết những lời tiếp theo là gì.
Chắc chắn cô ấy sẽ nói thế này:
"Bởi vì đây là nhiệm vụ của mình mà?"
Thế nên khi tôi đi trước một bước và cướp lời, Hakuno ngớ người ra một lúc, rồi khẽ bật cười khúc khích.
Tôi cũng cười rúc rích theo.
Sự tĩnh lặng của màn đêm khẽ rung rinh bởi tiếng cười của hai chúng tôi.
"Vậy thì," Hakuno lên tiếng.
"Ừm. Hẹn gặp lại nhé."
"Ừ, hẹn gặp lại."
Hẹn gặp lại, sao?
Một câu nói bâng quơ như vậy lại khiến tôi nhớ về những ngày tháng từng cùng bạn bè cười đùa.
Những ngày tháng mà tôi đã buông tay để biến điều ước thành hiện thực.
Cảm giác tội lỗi khiến lồng ngực tôi nhói đau một chút.
3
Trận chiến với bài kiểm tra giữa kỳ kéo dài ba ngày cuối cùng cũng kết thúc. Khi lật một tờ lịch sang trang, tháng Sáu đang vẫy tay chờ đợi ở phía trước.
Bầu trời lấp ló qua khung cửa sổ chìm trong sắc xám xịt, mang vẻ mặt bất mãn.
Chiếc ô gấp mà tôi bắt đầu mang theo thường trực trong cặp từ lúc nào không hay, hôm nay lại đang chờ đến lượt xuất hiện.
Mùa mưa đến rồi.
Vào thời điểm này, không khí cứ như bám rít lấy da thịt khiến cơ thể trở nên nặng nề. Dù vậy, khi đồng phục chuyển sang trang phục mùa hè, tôi cũng thấy thoải mái hơn phần nào.
Cơn gió mơn man trước ngực lành lạnh và buốt giá, nhưng tôi không ghét cái cảm giác nó nhẹ nhàng luồn qua cơ thể và chạm đến tận phổi.
Khi tôi đưa ngón tay lên chỉnh lại cổ áo, đầu ngón tay chạm vào xương quai xanh.
Thử vuốt dọc theo nó, tôi thấy nó thô ráp và gồ ghề.
Bên trong tôi, không, bên trong con người có một thứ cốt lõi cứng cáp như vậy, cảm nhận được điều đó khiến tôi thấy có chút thú vị.
Một thứ rất quan trọng, không thể nhường cho bất kỳ ai.
Khi đang bước đi trên hành lang với những suy nghĩ như vậy, tôi bắt gặp Koganei.
"Kazamatsuri Towa?"
Tôi đã hoàn toàn quen với sự hiện diện của cô hậu bối lúc nào cũng gọi tôi bằng cả họ lẫn tên này.
Bởi vì cô ấy không thể phân biệt được khuôn mặt của mọi người, nên tiếng gọi đầu tiên lúc nào cũng chất chứa một sự bất an mờ nhạt.
"Cậu nhận ra hay thật đấy."
Khi tôi trả lời, cô ấy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm và thả lỏng đôi vai.
Tôi và Koganei cùng tiến lại gần với một tốc độ như nhau, lấp đầy khoảng trống giữa hai đứa.
"A, cậu là ngoại lệ mà."
"Âm vang của câu đó nghe cũng được đấy chứ."
"Tôi không có ý đó."
Tôi bị cô ấy lườm một cái lạnh lùng.
"Tôi đùa thôi, đừng có nghiêm túc thế chứ. Vậy, màn sương mù của tôi trông thế nào rồi?"
"Không có thay đổi gì đặc biệt."
"Vậy à. Rốt cuộc là sai ở đâu nhỉ?"
Vào cái ngày đến nhà Koganei, tôi đã thử hỏi một câu: "Nếu vậy, trước tiên cậu có muốn thử làm bạn với tôi không?" Ừm, Koganei cũng gật đầu chấp nhận.
Dù vậy, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Có vẻ như trong đôi mắt của Koganei, bao gồm cả tôi, vẫn chỉ phản chiếu toàn những cư dân của vương quốc bóng tối.
"Việc kết bạn của cậu sao rồi?"
"...Không có tiến triển gì đặc biệt."
"Vậy à."
Về tình hình của Koganei ở lớp, tôi đã vài lần hỏi thử Miyano và Takamine. Dù vậy, tôi cũng chỉ được nghe kể về vài hành động kỳ quặc mà Koganei đã gây ra.
Hai người họ nhìn nhau, tỏ vẻ bối rối.
Không thể cười trừ cho qua, và do đó, thậm chí không thể biến nó thành một trò đùa.
Đó là một chuyện rất tồi tệ.
Bắt đầu từ "Sự kiện tờ một vạn yên bay lượn giữa không trung", rồi đến "Biến cố vẽ bậy trên sân trường" hay "Người phụ nữ gào thét sự cô độc giữa trung tâm dãy nhà trường".
"Cơn gió vàng son lao qua buổi chiều tà".
Riêng "Cơn gió vàng son" thì suýt chút nữa đã được đăng ký làm câu chuyện ma thứ tám truyền miệng ở trường Nanaki.
Việc Takamine nhận ra sự mất kiểm soát của Câu lạc bộ Nghiên cứu Bí ẩn và cùng Miyano chạy đôn chạy đáo để xoa dịu tình hình lại là một câu chuyện khác.
Trước đây thì không rõ thế nào, nhưng hiện tại Koganei - người vốn được nhận diện như một món đồ trang trí xinh đẹp - đã nổi danh khắp khối, chứ đừng nói là trong lớp, như một kẻ kỳ quặc không biết sẽ gây ra chuyện gì.
Việc không ai bắt chuyện với cô ấy thì vẫn giống như trước đây, nhưng sức nặng của sự im lặng đã khác.
Cùng với thời gian, trái ngược với những tâm tư, khoảng cách chỉ ngày càng sâu thêm.
A, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?
Sao lại vụng về đến mức này cơ chứ?
Khi tôi đang thẫn thờ suy nghĩ những điều đó, Koganei bắt đầu nắn bóp mặt tôi. Kéo da, ấn lên mắt, chà xát đầu mũi hay môi.
"Này, Koganei?"
"G-Gì vậy?"
Cơ thể nhỏ bé của cô ấy giật thót một cái.
Ánh mắt giống hệt như một đứa trẻ bị phát hiện đang làm trò nghịch ngợm.
Một thứ gì đó giống như cảm giác tội lỗi đang rịn ra.
"Cậu làm thế cũng đâu có tác dụng gì đâu."
"T-Tôi biết, nhưng nhỡ đâu có chuyện vạn nhất thì sao."
"Không, tôi nghĩ vạn nhất hay tỷ nhất cũng không có đâu."
"V-Vậy à."
Giả sử làm vậy mà màn sương mù biến mất thật, thì nhóc này định làm gì đây? Tấn công bạn cùng lớp một cách bừa bãi sao?
Quả nhiên, Koganei có gì đó hơi lệch lạc.
Tôi suy nghĩ một chút, rồi nói:
"Này, bây giờ có buổi họp của câu lạc bộ Nhiếp ảnh, cậu có muốn đi cùng không?"
"Tôi không có hứng thú gì đặc biệt với nhiếp ảnh. A, hay là Kazamatsuri Towa sẽ rửa ảnh?"
Koganei buông tay khỏi mặt tôi, nghiêng đầu hỏi.
"Không."
"Nếu vậy thì thôi."
"Miyano và có lẽ cả Takamine cũng ở đó. Tôi nghĩ ít nhất cũng sẽ có cớ để bắt chuyện đấy."
"Đó là ai vậy?"
"Ai là sao, chẳng phải là bạn cùng lớp à? Cậu không biết cả tên họ sao?"
"Không biết."
"Cậu đang muốn kết bạn với thật nhiều người cơ mà."
"Đúng là vậy, nhưng thì sao?"
Trong đôi mắt màu xanh lam ấy chẳng hề đọng lại một chút cảm xúc nào.
Nhóc này thực sự từ tận đáy lòng đang nghĩ như thế này:
— Tại sao lại cần phải có tên cơ chứ?
Nhắc mới nhớ, lúc lần đầu gặp tôi, cô ấy cũng chẳng thèm xưng tên.
A, ra là vì vậy.
Chẳng hiểu sao, tôi có cảm giác mình đã hiểu ra một chút về Koganei, người luôn miệng nói muốn có bạn nhưng lại liên tục lặp lại những hành động khó hiểu.
Cô ấy đang gào thét gọi một ai đó.
Ai cũng được, một ai đó.
Vì cô ấy không biết cái tên thực sự cần phải gọi, nên chẳng có ai đón lấy những tâm tư ném trượt của Koganei cả.
Chỉ cho cô ấy thì dễ thôi, nhưng về chuyện này, quá trình tự tìm ra câu trả lời mới là điều có ý nghĩa.
"Koganei này, chúng ta thường hay quên mất, nhưng mà... Bất cứ chuyện gì cũng không có đường tắt đâu. Chỉ có sự tích lũy từng bước một thôi."
"Ý cậu là sao?"
"Quả nhiên là cậu không hiểu à. Vậy thì, đi theo tôi. Chắc chắn cậu sẽ tìm thấy gợi ý để kết bạn đấy."
Tôi vò rối tung mái tóc của cô ấy một cách thô bạo, thế là cô ấy bắt đầu cằn nhằn:
"Cậu làm cái gì vậy? Cậu làm cái gì vậy? D-Dừng lại đi, Kazamatsuri Towa."
Bao đồng đến mức này chắc cũng không sao đâu nhỉ.
Bởi vì những lúc thế này, nếu là chị gái tôi thì chị ấy cũng sẽ làm vậy.
Tôi đã được dạy là phải đối xử dịu dàng với con gái mà.
Mang theo cái lý do, hay đúng hơn là cái danh nghĩa chính đáng đó, tôi kéo Koganei đi về phía dãy phòng câu lạc bộ.
"Vậy, chúng ta bắt đầu buổi họp nhé."
Đội trưởng Haiji nhìn quanh khuôn mặt của tất cả mọi người rồi lên tiếng.
Phòng câu lạc bộ Nhiếp ảnh vẫn như thường lệ.
Sau vài lần ghé thăm, tôi đã dần quen với không gian này, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tham gia họp câu lạc bộ, nên tôi vừa háo hức vừa có chút căng thẳng.
Lần đầu tiên làm chuyện gì đó, lúc nào sự bất an và niềm vui cũng chia đôi tâm trí.
Chị Touka và Koganei ngồi kẹp tôi ở giữa, cạnh chị Touka là Hakuno.
Phía đối diện vẫn là đội hình như trước.
Quả nhiên là có cả sự xuất hiện của Takamine, người đáng lẽ không phải là thành viên câu lạc bộ.
Khi chạm mắt với tôi, cậu ấy vẫy tay chào lả lướt.
Tôi bất giác phản xạ lại, vẫy tay chào lại y như vậy.
Takamine chẳng hiểu thấy có gì buồn cười mà cười phá lên ha hả.
"Chủ đề hôm nay chỉ có một thôi. Theo thông lệ của câu lạc bộ Nhiếp ảnh, vào cuối tháng Sáu, mọi người sẽ cùng nhau tổ chức rửa ảnh cuộn. Vì đây là công việc kéo dài suốt đêm nên không bắt buộc, nhưng nếu được thì anh muốn tất cả mọi người đều tham gia."
"Rửa ảnh cuộn?"
Đứng trước một từ ngữ nghe thật lạ lẫm, chị Touka và Hakuno đã đồng thanh một cách hoàn hảo.
Tuy nhiên, đó cũng chỉ là lúc đầu.
"Vâng! Đó là loại bánh kẹo gì vậy ạ?"
Vì Hakuno tiếp lời với đôi mắt sáng rực rỡ, nên sự đồng thanh tuyệt đẹp ấy đã sụp đổ tan tành.
Đội trưởng Haiji cười khúc khích, còn Momoto thì lắc đầu:
"Không phải đâu em."
Rửa ảnh cuộn là công đoạn làm việc trong phòng tối sử dụng giấy in ảnh cuộn.
Khác với loại giấy in ảnh được cắt theo kích thước tiêu chuẩn mà chúng tôi thường dùng, một tờ giấy in ảnh dài được cuộn lại như một bức cuốn thư và đặt trong hộp. Chúng tôi sẽ cắt ra một lượng vừa đủ để sử dụng, nhưng nếu cắt lớn hơn, đương nhiên chúng tôi có thể rửa được những bức ảnh lớn.
Nói thì dễ, nhưng vấn đề không đơn giản như vậy.
"Em cũng chưa rửa bao giờ, nhưng mà chắc vất vả lắm đúng không anh? Còn vấn đề không gian nữa. Cả thời gian nữa."
Vì giấy in ảnh quá lớn nên chắc chắn sẽ không có giá kẹp ảnh (easel) tương ứng, và việc lấy nét cũng sẽ trở nên khó khăn.
Thời gian phơi sáng — nói tóm lại là thời gian chiếu sáng lên giấy in ảnh — cũng sẽ kéo dài ra, và thời gian dành cho việc in thử cũng sẽ tỷ lệ thuận với điều đó, nên tất yếu sẽ trở thành một công việc trong phòng tối tốn thời gian gấp nhiều lần bình thường.
Cũng cần phải đảm bảo không gian để ngâm giấy vào các loại hóa chất như thuốc hiện hình.
Ít nhất thì phòng tối của câu lạc bộ Nhiếp ảnh không có đủ không gian rộng rãi như vậy.
"Thế nên chúng ta sẽ dùng cả phòng câu lạc bộ nữa. Chuyển đồ đạc ra ngoài để lấy không gian. Dán bìa các-tông quanh cửa sổ bằng băng dính, rồi phủ rèm đen lên trên. Cứ tưởng tượng nó giống như nhà ma ở lễ hội văn hóa ấy. Biến phòng câu lạc bộ thành một nơi tối om. Bên ngoài là ban đêm nên như vậy là đủ để xử lý rồi. Phơi sáng trong phòng tối, còn công đoạn hiện hình ngâm giấy in ảnh vào hóa chất thì làm ở phòng câu lạc bộ."
Momoto lên tiếng hỏi:
"Năm ngoái chúng ta mất bao nhiêu tiếng vậy anh?"
"Chỉ riêng công việc trong phòng tối đã mất khoảng tám tiếng rồi thì phải? Lúc dọn dẹp xong thì mặt trời cũng đã mọc rồi."
"Ngày hôm đó là lần đầu tiên mình thức trắng đêm đấy. Buồn ngủ dã man."
"Mắt cứ cay xè nhỉ."
"Vâng, vừa đau, vừa buồn ngủ. Mở mắt ra cũng thấy khổ sở. Nhưng mà cảm giác rất trọn vẹn, và thực sự rất vui ạ."
Với ánh mắt nhìn đăm đăm vào một nơi xa xăm nào đó, Momoto cất lời.
Không biết có phải do ánh sáng hay không, nhưng tôi có cảm giác đôi mắt của chị ấy lấp lánh sáng ngời. Hoặc có lẽ, ánh sáng ngự trị ở đó chính là thứ mà chị ấy chắc chắn đã nhìn thấy vào một năm trước.
Một ánh sáng vô cùng mạnh mẽ và tuyệt đẹp.
Người giơ tay lên nói "À này" là Miyano.
"Nói vậy có nghĩa là chúng ta sẽ ngủ lại trường sao?"
"Đúng vậy. Rửa ảnh cuộn còn được gọi là rửa ảnh theo nhóm, tất cả các thành viên sẽ cùng vào phòng tối và chia nhau thực hiện từng công đoạn. Anh nghe nói từ vài năm trước, nó đã trở thành sự kiện chào mừng của câu lạc bộ vì đây là một hoạt động rất tốt để hướng dẫn công việc trong phòng tối và thắt chặt tình bạn giữa các thành viên."
"Và vấn đề là đây. Từ phần này mới là chủ đề chính. Theo thông lệ hàng năm, những bức ảnh rửa cuộn đó sẽ được rửa từ những cuộn phim do các thành viên mới chụp. Năm nay thành viên mới là..."
Đội trưởng Haiji liếc nhìn Takamine.
Hiểu rõ ý đồ đó, cậu ấy mỉm cười và lắc đầu. Ý là, em chỉ đi theo Ao-chan thôi mà, đại loại vậy.
Tiếp đó, người mà Hội trưởng Haiji nhìn sang là Koganei, người bị tôi kéo tới đây vì cô nàng bảo muốn tham quan. Thế nhưng, trái ngược với Takamine, Koganei chẳng có chút phản ứng nào. Cũng phải thôi.
Cô ấy không biết cách đọc biểu cảm của con người.
Do đó, cô cũng chẳng thể hiểu được những cảm xúc mà người khác đang hướng về phía mình.
"Con bé này tạm thời để sau đi."
Tôi vừa vỗ nhẹ lên vai Koganei vừa trả lời thay.
"Hiểu rồi. Vậy hiện tại, năm nhất có Miyano, năm hai có Kazamatsuri và Kamishiro, năm ba có chị Oumi. Tổng cộng có bốn người gia nhập với tư cách thành viên mới, nhưng còn ai muốn tự ứng cử nữa không?"
Một sự im lặng bao trùm.
Dù Hội trưởng Haiji nói vậy, nhưng lựa chọn... chà, cũng chẳng có nhiều lắm.
Chị Touka vừa mới chụp xong cuộn phim thứ hai nhờ tranh thủ thời gian giữa những lúc đi thăm bệnh chị gái.
Từ giờ cho đến lúc tráng phim rồi in ảnh ra chắc chắn sẽ không kịp.
Còn Hakuno, con bé mù tịt về máy móc, chỉ mượn chiếc máy ảnh kỹ thuật số nhỏ gọn của câu lạc bộ, hứng lên thì chụp vài tấm cho bạn bè nên đã bị loại từ vòng gửi xe.
Nói tóm lại, chỉ còn tôi hoặc Miyano mà thôi.
Tôi liếc nhìn Miyano, không hiểu sao cô nhóc lại gật đầu với ánh mắt đầy kiên định.
Ý là cứ giao cho em sao? Cứ để mặc chắc cô nhóc sẽ nháy mắt với tôi mất. Không, con bé này đâu phải kiểu nhân vật như vậy chứ.
Dù hơi tiếc vì bản thân cũng muốn thử in ảnh bằng giấy cuộn, nhưng thấy cô nhóc có động lực và quyết tâm đến thế, tôi bèn gật đầu đáp lại.
Hiểu rồi. Được thôi, Miyano. Hãy in ảnh của cô đi.
Tuy nhiên, Miyano lại hớn hở lên tiếng.
"Vâng ạ. Em xin đề cử ảnh của tiền bối Kazamatsuri."
Một giọng nói thực sự vui vẻ và đầy háo hức.
Cái kiểu như thể đây là lựa chọn duy nhất vậy.
"Hả?"
"Hả là sao ạ? Anh vừa mới gật đầu rồi mà."
"Không, cái đó là do tôi đinh ninh cô sẽ in ảnh của chính mình cơ."
"Sao lại thành ra thế được ạ?"
Như để ngắt lời tôi, Miyano nhìn thẳng, chỉ nhìn thẳng vào một mình tôi.
Rồi cô nhóc hét lên:
"Em cực kỳ thích luôn đó!"
Thời gian ngừng trôi.
Chắc chắn là ngoại trừ Miyano — và con nhỏ Hakuno vô tư lự — thì mọi thứ đã hoàn toàn đóng băng. Hội trưởng Haiji, Momoto và Koganei đều tròn xoe mắt, còn Takamine thì cười toe toét.
"Khoan đã, Miyano."
"Không khoan gì hết. Em thích. Em cực kỳ thích."
"Khoan, khoan, khoan. Bình tĩnh đã. Cô có biết mình đang nói cái gì không hả?"
"Cái gì là sao ạ? Thì em đã bảo, em..."
"Cô phải nói rõ là cô thích 'cái gì' chứ."
"Dạ?"
"Nếu không mọi người sẽ hiểu lầm đấy!"
Còn năm giây nữa cho đến khi Miyano, với đôi mắt tròn xoe ngơ ngác, nhận ra sai lầm của chính mình.
Bốn, ba, hai, một. Không.
"Á, ơ, khôôôôôôôôôôôôôông phảiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii..."
Tiếng hét thất thanh của Miyano vang vọng khắp phòng câu lạc bộ. Cô nhóc lắc đầu nguầy nguậy, mặt đỏ bừng. Mặt tôi chắc chắn cũng đang đỏ không kém. Trời ạ, đúng là đồ ngốc mà. Cái con bé hậu bối này.
"Kh... Kh... Không phải đâu. Này, Ruri-chan. Đừng có làm cái mặt đó. Cái em thích là 'những bức ảnh' của tiền bối Kazamatsuri cơ mà."
"Ahahaha. Mình hiểu, mình hiểu mà."
"Chắc chắn là cậu không hiểu rồi. Này. Bỏ cái mặt đó đi. Áaaa, trời ơi. Không phải đâu ạ. Điều em muốn nói là, em thực sự rất thích những bức ảnh của tiền bối Kazamatsuri."
Miyano, dừng lại đi. Xin cô đấy.
Dù biết là đang nói về nhiếp ảnh, nhưng bị nói "thích" nhiều đến mức đó thì thật sự vô cùng ngượng ngùng.
Tuy nhiên, bộ phanh của một Miyano đang hoảng loạn dường như đã hỏng hoàn toàn. Cộng thêm sự dẫn dắt khéo léo của Takamine, năm phút sau đó quả là một địa ngục trần gian đối với cả tôi và Miyano.
Trong cái địa ngục ấy, không hiểu sao tôi lại bắt gặp một vị Phật đang mỉm cười rạng rỡ. Nhìn kỹ lại thì đó là chị Touka. Nhìn kỹ hơn chút nữa, chỉ có đôi mắt chị là không hề cười. Tôi còn có cảm giác như trên đầu chị ấy đang mọc ra thứ gì đó giống như một cặp sừng mờ ảo.
Kẻ mà tôi tưởng là Phật, hóa ra lại là ác quỷ.
Cái kiểu cứ cười mãi mà không nói tiếng nào thật sự đáng sợ vô cùng.
Rốt cuộc, cuộn giấy sẽ được dùng để in ảnh của tôi.
"Ahahaha. Được người ta mến mộ đến mức này mà không in ảnh thì không đáng mặt đàn ông đâu anh ơi."
Takamine đã chốt lại bằng một câu thật đẹp đẽ như thế.
Bị cuốn vào đòn tấn công tự sát của Miyano, lại không thể chịu đựng nổi ánh nhìn từ chị Touka, linh hồn tôi lúc này như đã lìa khỏi xác. Tôi cúi gằm mặt xuống hệt như một cái xác không hồn, chẳng thể làm gì khác ngoài việc gật đầu.
4
Sau buổi họp câu lạc bộ hôm nọ, tôi lập tức bắt tay vào việc chụp tác phẩm mới.
Nếu đến nhà ông nội thì tất nhiên sẽ có rất nhiều phim âm bản. Trong số đó, tôi có thể tìm được vài tấm gọi là tâm đắc, hoặc nếu phóng to lên thì chắc chắn sẽ thành một tuyệt tác.
Nhưng tôi có cảm giác việc cứ thế lấy ra dùng lại thì không đúng cho lắm.
Vì đây là bức ảnh do mọi người trong câu lạc bộ Nhiếp ảnh cùng in ra, nên tôi nghĩ mình phải in bức ảnh được chụp với tư cách là Kazamatsuri Towa của câu lạc bộ Nhiếp ảnh, chứ không phải là Kazamatsuri Towa — em trai của Kazamatsuri Iroha.
Hơn hết, tôi có cảm giác với bản thân hiện tại, mình có thể chụp được những bức ảnh tuyệt vời hơn nữa.
Chính vì thế...
Vài ngày qua, cứ sau giờ học, tôi lại một mình mang máy ảnh đi dạo quanh thị trấn.
Tách.
Âm thanh cơ học quen thuộc vang lên, lòng bàn tay tôi tê râm ran.
Sức nặng của cỗ máy đen ngòm, cứng cáp và lạnh lẽo mang lại một cảm giác thật dễ chịu. Bởi tôi có thể cảm nhận được toàn bộ thế giới rộng lớn đang trải ra trước mắt đều thu gọn vào trong lòng bàn tay này.
Tôi không ghét việc vận động cơ thể, cũng thích chơi game, đọc manga hay xem phim.
Nhưng tôi không biết có thứ gì có thể vượt qua được niềm xúc động này.
Bất giác, đôi môi tôi vẽ nên một nụ cười.
Chà, nhìn từ góc độ người ngoài thì chắc trông gớm ghiếc lắm.
Tôi cũng tự nhận thức được điều đó.
Một thằng con trai vừa cười tủm tỉm vừa cầm máy ảnh chụp, thật kinh tởm đúng không?
Nhưng mà này, tôi nghĩ cũng đâu cần phải rảo bước thật nhanh khi vô tình chạm mắt nhau chứ. Một người phụ nữ có vẻ là nhân viên văn phòng mang vẻ mặt căng thẳng tột độ vừa đi lướt qua tôi.
Dù tôi có nở một nụ cười cầu tài hềnh hệch thì cũng vô tác dụng.
Đúng hơn là phản tác dụng.
Cô ấy còn tăng tốc độ bước chân lên nữa chứ.
Hôm trước, khi đang nói chuyện với bọn Takamine về những tình huống thường gặp lúc đi chụp ảnh, tôi nhớ Miyano đã tỏ vẻ khó hiểu và nói: "Ơ? Làm gì có chuyện đó ạ."
Con bé đó nhìn lướt qua đã thấy là một mỹ nữ nên mới được tha thứ thôi.
Nếu tôi cười kiểu "hí hí hí", thì khi Miyano làm y hệt, nó sẽ thành một nụ cười "fufufu" đầy dịu dàng. Nếu đây là một bộ manga thiếu nữ, chắc chắn sẽ có vài bông hoa nở rộ làm nền.
Chao ôi, đời thật bạc bẽo.
Bạc bẽo quá đi mất, cái thế giới này.
Tôi ước gì những chàng trai cầm máy ảnh cũng có thêm chút nhân quyền. Không biết có chỗ nào bán nhân quyền không nhỉ? Ở cửa hàng tiện lợi chẳng hạn. Một vỉ sáu cái giá khoảng bốn trăm tám mươi yên. Tuần nào tôi cũng sẽ ghé mua sạch cho xem.
Vừa ôm những ảo tưởng ngớ ngẩn, tôi vừa tiếp tục bấm máy.
Dù trong đầu có nghĩ ra bao nhiêu chuyện ngốc nghếch đi chăng nữa, tôi vẫn luôn giăng sẵn các giác quan, không bao giờ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào.
Nó đã ngấm vào máu thịt tôi đến mức phát ngán rồi.
Dù vậy, sức nặng của chiếc máy ảnh lủng lẳng trên cổ, hay cảm giác cứng nhắc và cơn đau mỗi khi nó đập vào người theo từng bước đi... đã lâu rồi mới cảm nhận lại, quả thực rất thú vị.
Chiếc máy ảnh đập mạnh vào xương đòn khiến tôi bất giác rên lên.
Không, xin lỗi. Tôi nói dối đấy.
Đau thì vẫn hoàn đau thôi.
Chẳng thú vị chút nào.
Không biết có bị bầm tím không nữa, có sao không ta?
Trong lúc đang rơm rớm nước mắt và bước đi vô định không biết hôm nay sẽ đi đâu, tôi bắt gặp một kẻ khả nghi trước cửa hàng tiện lợi gần nhà. Là Koganei.
Như một lẽ đương nhiên, tôi chụp lại một tấm. Tách.
Ngay cả trên cuộn phim đen trắng, bóng dáng đắm mình trong ánh sáng vàng kim của cô ấy chắc chắn vẫn sẽ rất nổi bật.
Tuy nhiên, Koganei không hề nhận ra tiếng màn trập. Cô ấy vẫn cứ lảng vảng trước cửa hàng tiện lợi, cứ khoảng mười giây lại lén lút nhìn vào bên trong qua lớp cửa kính.
Bất cứ ai đi ngang qua cũng dừng bước, nhìn Koganei với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Thậm chí có vài người còn từ bỏ ý định bước vào cửa hàng.
Thế này thì gọi là cản trở kinh doanh trắng trợn luôn rồi còn gì?
"Này, Koganei."
Tôi chỉ cất tiếng gọi bình thường từ phía sau, vậy mà cô ấy đã giật bắn mình, thân hình nhỏ bé nảy lên.
"Hia... G-Giật cả mình. Giọng nói đó là Kazamatsuri Towa hả?"
"Cậu đang làm gì đấy?"
"Kh-Không có gì. Mà này, trốn đi."
Tôi cố gắng nhìn vào bên trong qua bờ vai nhỏ bé của cô ấy nhưng bị chặn lại.
Đột nhiên, tôi bị kéo tay và lôi tuột ra góc tòa nhà. Bóng râm của cửa hàng tiện lợi đổ ập xuống che khuất cả hai chúng tôi. Rốt cuộc là chuyện quái gì thế này?
"Bị phát hiện bây giờ."
Koganei bĩu môi, lườm tôi với ánh mắt sắc lẹm.
"Không, tôi chẳng biết là sẽ bị ai phát hiện cả. Mà này, tôi nghĩ là cậu đã bị phát hiện từ lâu rồi đấy. Cậu nổi bần bật luôn mà."
"Nói dối."
Koganei thốt lên với giọng điệu như thể vừa đối mặt với ngày tận thế, làn da trắng bệch của cô ấy tái xanh đi.
"Tôi nói dối chuyện đó thì có ích lợi gì chứ. Bị ai phát hiện thì sẽ rắc rối hả?"
"Rắc rối thì cũng không hẳn."
Cô ấy ngập ngừng, nhưng rồi buông cổ tay tôi ra và chuyển sang kéo mạnh vạt áo sơ mi của tôi. Cứ ngước mặt lên như thế, cộng thêm khoảng cách chiều cao, trông cô ấy như một chú cún con đang ngước nhìn chủ vậy.
"Này."
Koganei lên tiếng.
"T-Tôi muốn cậu cho tôi biết. Cô gái đang đứng ở quầy thu ngân lúc này, có phải là bạn cùng lớp của tôi, Terano không?"
"Hả? Ai cơ?"
Cái người tên Terano gì đó, tôi không biết đâu.
Cảm thấy thắc mắc, tôi khẽ nhìn vào trong và tình cờ chạm mắt với cô gái đang đứng ở quầy thu ngân.
Từ thái độ niềm nở, cô nhóc lập tức nhăn mặt tỏ vẻ cực kỳ khó chịu. Terano thì tôi không biết, nhưng cô nhóc đó thì tôi biết rất rõ.
Chỉ vì có chút nhan sắc nên khi bị lườm, sát thương gây ra cũng khá lớn đấy.
Thái độ đó không đủ tư cách làm nhân viên cửa hàng tiện lợi đâu. Được rồi, lần tới tôi sẽ đến vừa trêu chọc vừa phàn nàn mới được. Quyết định vậy đi. Tôi thầm nghĩ trong lòng.
"Không phải Tera, mà là Miya. Miyano Aoi."
"Quả nhiên là vậy. Lúc nãy, khi bước vào cửa hàng, tôi đã nghĩ có khi nào là cô ấy không. G-Giọng nói nghe cũng giông giống."
"Cậu biết Miyano sao?"
"Thì, hôm trước, tại buổi họp câu lạc bộ Nhiếp ảnh mà cậu dẫn tôi đến, cô bé đó đã có cùng suy nghĩ với tôi. Và cô bé đã nói ra. Tôi đã rất ngạc nhiên. Thế nên tôi nhớ."
"Cô nhóc đó đã nói gì sao?"
Dù có cố nhớ lại, tôi cũng chẳng có ấn tượng gì về việc Miyano đã nói điều gì đặc biệt với Koganei.
Trong lúc tôi đang nghiêng đầu thắc mắc, Koganei khẽ thì thầm, vẻ mặt hơi xấu hổ.
"Rằng cô ấy rất thích những bức ảnh của cậu."
"Hả?"
"Tôi cũng vậy, tôi rất thích những bức ảnh của cậu."
"Chuyện đó, biết nói sao nhỉ..."
Tôi không thể nói lời cảm ơn một cách thành thật được.
Không biết phải làm gì với mớ cảm xúc này, tôi đành trút chúng vào một tiếng thở dài, để chúng tan biến vào không trung.
"V-Vậy thì, nhân cơ hội này cậu thử vào bắt chuyện với Miyano xem sao. Con bé đó bình thường hay tỏ ra gai góc vậy thôi, chứ lúc làm nhân viên thì dễ gần hơn nhiều đấy."
Như để lấp liếm sự bối rối, tôi đưa tay nắm lấy cổ tay Koganei.
Những ngón tay của Koganei rời khỏi vạt áo tôi.
Tôi định cứ thế kéo cô ấy vào trong cửa hàng, nhưng...
"C-C-Cậu định làm gì! Cậu định làm cái gì vậy!"
Koganei luống cuống la toán lên.
"Làm gì là sao, cậu không hiểu à?"
"Hiểu. Hiểu nhưng mà chưa được. Chưa đến giai đoạn đó."
"Chưa đến giai đoạn đó là sao? Vậy bây giờ đang ở giai đoạn nào?"
Sự hoảng hốt của cô ấy cứ như thể sắp bước vào một màn tỏ tình vậy.
Cảm xúc dao động trong đôi mắt ấy thật ngọt ngào và trẻ con, pha lẫn chút tò mò và sợ hãi.
"Còn phải chuẩn bị tâm lý và nhiều thứ khác nữa."
"Ủa, cậu là người hay để ý mấy chuyện đó sao?"
Tôi nhớ lúc nói chuyện với tôi, cô ấy đâu có để ý gì nhiều đâu.
À, nhưng mà lúc nói chuyện với tôi thì có lý do đàng hoàng mà.
'Khúc ca nơi thị trấn chiều lặng gió'.
Cuốn sách do thiếu nữ này viết, và bức ảnh tôi chụp được dùng làm ảnh bìa.
"Kazamatsuri Towa thật thiếu tinh tế."
"Tôi hay bị nói thế lắm."
"C-Cậu còn dám cãi lại nữa. T-Tóm lại hôm nay không được đâu. Đ-Đi thôi."
Koganei mạnh bạo xoay người lại.
Bầu không khí cứ như thể việc tôi đi theo là lẽ đương nhiên vậy. Nhưng người đang nắm cổ tay là tôi, nên tôi đâu cần phải cất công đi theo làm gì.
Chỉ cần buông tay ra là xong.
Thế nhưng, lý do tôi không thể buông tay chắc chắn là vì lo lắng cho cô ấy — người đã dồn hết trọng tâm về phía trước mà không mảy may nghi ngờ việc tôi sẽ đi theo.
Cũng chẳng phải lý do gì to tát.
Nếu tôi buông tay lúc này, Koganei chắc chắn sẽ ngã nhào, chỉ có vậy thôi.
Tôi quyết định điều chỉnh tốc độ cho phù hợp với cô ấy và bước đi cùng một hướng.
Sau đó...
Khi bị hỏi Kazamatsuri Towa đang làm gì vậy, tôi thành thật trả lời:
"Tôi đang đi chụp ảnh để in bằng cuộn giấy."
Đôi mắt Koganei liền sáng rực lên, nói rằng cô ấy muốn xem.
"Tôi nghĩ cũng chẳng có gì thú vị đâu."
"Không có chuyện đó đâu."
Cũng không có lý do gì đặc biệt để từ chối, nên tôi và Koganei đã cùng nhau dạo bước dưới ánh hoàng hôn — à không, trong thị trấn chiều lặng gió.
Đi dọc theo bờ sông, đi ngang qua tòa thị chính, lượn một vòng quanh công viên mà hồi tiểu học tôi từng đến trong những chuyến dã ngoại, tôi chợt nảy ra một ý.
Tôi liếc nhìn trộm khuôn mặt của Koganei.
...Có lẽ cũng không tồi. Koganei sẽ ngạc nhiên chứ? Sẽ vui chứ? Chắc chắn là cả hai rồi. Phải, là cả hai.
Tôi bí mật thay đổi lộ trình mà không nói cho Koganei biết.
Giữa chừng, tôi rẽ vào một con hẻm.
Dù vậy, có lẽ lờ mờ nhận ra tôi đã bắt đầu bước đi có mục đích, Koganei cất tiếng hỏi:
"Chúng ta đang đi đâu vậy?"
"Một nơi rất tuyệt."
Tôi chỉ nói cho cô ấy biết chừng đó.
"Hừm," Koganei khẽ lẩm bẩm.
Chẳng mấy chốc, sau khi rẽ trái ở bức tường của một ngân hàng địa phương đã bám đầy bụi bẩn vì mưa gió, nơi đó đã hiện ra. Mặt trời vốn đang lẩn trốn nay đã ló rạng trên sân khấu, nhuộm cả thế giới trong sắc vàng kim.
Trong ánh sáng ấy là một hình bóng quen thuộc.
"Ơ?"
Cô ấy dừng bước trong giây lát, như thể đang dồn nén sự ngạc nhiên.
"Lẽ nào là..."
Koganei vui sướng thốt lên và chạy ùa tới.
Tôi có cảm giác như đây là lần đầu tiên mình được nhìn thấy khuôn mặt thật của cô ấy.
Lộp bộp, lộp bộp. Tiếng bước chân nghe như những hạt mưa đầu mùa, dẫu chỉ vang lên ngắt quãng nhưng lại mang một vẻ dịu dàng đến lạ.
Dải ruy băng màu da trời đung đưa trước ngực.
Mái tóc dài phản chiếu ánh sáng vàng kim.
Chiếc váy với chất liệu mỏng manh.
Mặc cho gió làm tung bay vạt áo và mái tóc, cô ấy chỉ tay về phía chiếc cầu vượt vốn dĩ có thể tìm thấy ở bất kỳ thị trấn nông thôn nào với vẻ mặt vô cùng thích thú.
"Đó có phải là..."
Cô ấy quay lại, mái tóc tung bay, sắc vàng kim hòa lẫn trong không khí lấp lánh trượt trên những lọn tóc ấy.
Sự kỳ vọng lấp lánh trong đôi mắt cô, và tôi gật đầu như để khẳng định điều đó.
"Đúng vậy. Chiếc cầu vượt đó đấy."
Đó là nơi tôi đã chụp bức ảnh nổi tiếng nhất trong số những tác phẩm của mình.
Cái này chắc cũng được gọi là hành hương về thánh địa nhỉ.
"Nhưng cảm giác mang lại có chút khác biệt. Tại sao vậy?"
"Đơn giản thôi. Vì tôi đã chụp bức ảnh đó từ phía đối diện."
"Ra là vậy."
"Muốn lên thử không?"
"Ừm."
Tôi đuổi theo cô hậu bối vừa gật đầu một cách ngoan ngoãn đến lạ thường, đi theo sau và cùng tiến về phía cầu vượt.
Thử bước lên những bậc thang chẳng dài nhặn gì, dù đáng lẽ hôm nay phải gần với mùa hè hơn hôm qua một bước, nhưng cơn gió tháng Sáu hơi se lạnh lại thổi thốc vào mặt.
"Oáp."
Koganei phát ra một tiếng kêu kỳ lạ và nhắm tịt mắt lại.
Sau đó, cô ấy bắt đầu xoa xoa đôi cánh tay gầy gò có vẻ đang lạnh.
Giá như có thứ gì đó để khoác lên thì tốt biết mấy, nhưng thật không may, tôi cũng đang mặc đồng phục mùa hè.
"Bầu trời có vẻ gần hơn."
"Ừ, đúng là vậy thật."
Cả hai chúng tôi cùng phóng ánh mắt khao khát về phía bầu trời.
Ánh sáng nghiêng nghiêng đang cẩn thận tô điểm bầu trời bằng một chiếc cọ đẫm sắc cam. Thế nhưng, khi thời gian trôi về chiều muộn, có vẻ như màu cam đã cạn kiệt.
Với sự ngây thơ như một đứa trẻ mẫu giáo, thế giới nhanh chóng thay đổi tâm trạng, bắt đầu phủ lên một lớp màu xanh thẳm từ phía rìa.
Chắc chắn, những lời nói của chúng tôi cũng đang được nhuộm bằng nhiều màu sắc khác nhau giống như vậy.
"A, đúng rồi. Koganei. Cứ đứng yên ở đó nhé."
"Hả?"
"Không sao đâu. Cứ giữ nguyên vị trí đó."
Bỏ lại Koganei với đôi mắt tròn xoe ngơ ngác, tôi một mình nhanh chóng băng qua đầu bên kia của cầu vượt.
Bố cục của ngày hôm đó đã in sâu vào trong tâm trí tôi, và trong tay tôi lúc này vẫn là chiếc máy ảnh NIKON F3 giống hệt ngày hôm ấy.
Được rồi, quanh đây chắc là ổn.
Khi quay lại, đúng như tôi tưởng tượng, một cái bóng đen in ngược sáng.
Mái tóc mềm mại tung bay, dang rộng như một đôi cánh.
Lượng ánh sáng có lẽ nhiều hơn một chút so với ngày hôm đó.
Chà, nhưng cũng chẳng cần mọi thứ phải giống nhau y đúc.
Thời gian đã trôi qua, tôi của ngày đó đã không còn nữa.
Người mà tôi muốn cho xem khung cảnh này cũng không còn nữa.
Nhưng hiện tại tôi vẫn đang chụp ảnh như thế này.
Không phải vì chị gái tôi, mà là những bức ảnh dành cho một ai đó khác.
Tôi nghĩ như vậy là đủ rồi.
Tôi nín thở, và bấm máy.
Tách.
Niềm vui của cô ấy truyền đến tôi qua lăng kính ngắm.
Có lẽ, vốn dĩ tôi đã thích chụp những thứ như thế này.
Cảm xúc của con người, hay những thứ đại loại vậy.
Đó không hẳn chỉ là những thứ dễ hiểu như nụ cười hay tiếng khóc. Mà là bước chân của Koganei, là sắc đỏ của hoàng hôn, là ánh đèn của thị trấn, là những dòng người hối hả trở về nhà.
Là những thứ đang lặng lẽ trú ngụ trên những vì sao trên bầu trời mà ta ngước nhìn.
Tôi gạt cần lên phim, xoay cuộn phim sang khung hình tiếp theo.
Lúc này, dường như Koganei mới nhận ra ý đồ của tôi. Cô ấy hơi xấu hổ định tạo dáng, nhưng rồi lại ngại ngùng dừng lại. Thế nhưng vì tôi vẫn tiếp tục chĩa ống kính về phía cô ấy, nên cô nàng dường như mang một tinh thần trách nhiệm kỳ lạ, bắt đầu đấu tranh với sự xấu hổ của chính mình...
Cô ấy ôm đầu rên rỉ "Ư ư ư", liên tục chiến đấu với bản thân.
Nhìn một cái bóng đen trong ống ngắm đang luống cuống vùng vẫy quả thực rất thú vị.
Tôi vô tình bấm máy liên tục.
Chắc khoảng năm phút đã trôi qua.
Sau khi đã thu trọn dáng vẻ của Koganei vào những bức ảnh và tận hưởng đủ, cuối cùng cô ấy cũng tiến về phía này.
Trên khuôn mặt lộ rõ chút vẻ mệt mỏi.
Nhân tiện thì chụp luôn tấm này vậy.
Tách.
"...Có chụp được bức nào đẹp không?"
"Chắc là có."
"Vậy sao. Thế thì tốt rồi."
Dần dần, đường nét của cô ấy lớn lên và trở nên mờ ảo trong ống ngắm.
Vì quá gần nên không thể lấy nét được.
Chỗ này là đoạn nào nhỉ?
Khuôn mặt, chiếc cổ, hay là ngực?
...Thôi, sao cũng được.
Tôi ngừng suy nghĩ và bấm máy. Cuộn phim ba mươi sáu kiểu vừa vặn kết thúc, cần lên phim khựng lại giữa chừng với một tiếng cạch.
Tôi định đưa tay lấy cuộn phim giấu trong túi áo, nhưng rồi chỉ vỗ nhẹ lên nó. Hôm nay đến đây là kết thúc.
Khi ngẩng mặt lên, tôi thấy Koganei đang nhìn mình.
Khác với lúc nãy, vẻ mặt cô ấy vô cùng nghiêm túc.
"Sao vậy?"
"Chuyện là..."
Rõ ràng là cô ấy đang muốn nói điều gì đó.
Nhưng để biến những tâm tư ấy thành lời thì cần một chút thời gian.
Tất nhiên, tôi quyết định chờ đợi.
Một lúc sau, "À, chuyện là...", Koganei lặp lại một lần nữa.
Cô ấy đang vắt kiệt chút dũng khí từ cơ thể nhỏ bé của mình.
"Thực ra, tôi có chuyện phải xin lỗi Kazamatsuri Towa. Người đã chọn bức ảnh của cậu làm ảnh bìa, chính là tôi."
"Ý cậu là sao?"
Koganei chậm rãi giải thích cho tôi. Rằng cuốn tiểu thuyết đã được đăng tải toàn văn trên internet trong một thời gian giới hạn, và họ đã tổ chức một cuộc thi thiết kế ảnh bìa phù hợp với nó. Đã có rất nhiều bài dự thi được gửi đến.
Và trong số đó, có bức ảnh của tôi.
"Nhưng cậu biết không, nhà xuất bản dù nói là thi tuyển công khai, nhưng ngay từ đầu họ đã dự định sử dụng tác phẩm của một họa sĩ minh họa chuyên nghiệp rồi. Hoàn toàn là một cuộc thi được sắp đặt sẵn. Ban đầu tôi không định phàn nàn gì về chuyện đó. Nhưng tôi đã vô tình bắt gặp bức ảnh của cậu. Khi đó, tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi đã làm mình làm mẩy, ép họ phải sử dụng bức ảnh của cậu làm ảnh bìa. Để làm được điều đó, tôi thậm chí đã phải thỏa hiệp."
Nhà xuất bản có vẻ muốn lợi dụng tuổi tác và ngoại hình của tôi. Vì nó sẽ tạo ra chủ đề bàn tán. Koganei cười, một nụ cười phảng phất nét buồn bã.
"Tôi đã từ chối vì ghét việc bị đem ra làm trò tiêu khiển như vậy. Nhưng với điều kiện họ phải dùng bức ảnh của cậu làm ảnh bìa, tôi đã đồng ý xuất hiện trên truyền thông một chút. Nếu tìm kiếm kỹ về tác phẩm trên internet, chắc chắn bức ảnh cũng sẽ hiện ra. Vì vậy, tôi phải xin lỗi cậu. Tôi xin lỗi. Việc cậu bây giờ bị gọi là Cậu bé Tengu, chắc chắn là lỗi của tôi."
Koganei nói xong rồi cúi đầu.
Tôi lặng lẽ nhìn cái đầu nhỏ bé ấy.
"Tôi nghĩ cậu đã phải chịu đựng rất nhiều chuyện tồi tệ."
"Làm gì có chuyện..."
Koganei chậm rãi ngẩng mặt lên.
Khuôn mặt ấy như đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đón nhận sự trách mắng, nhưng vẫn ánh lên vẻ bi thương.
"Vì tôi cũng biết cảm giác đó mà. Lý do tôi chuyển đến thị trấn này, lần này tôi sẽ trả lời đàng hoàng. Cậu biết không, tôi đã từng bị bắt nạt. Vì vẻ ngoài này, từ khi còn nhỏ tôi đã không được cho tham gia vào các nhóm bạn. Cuộc sống như vậy cứ kéo dài mãi."
Tôi hình dung ra một Koganei nhỏ bé mà tôi chưa từng gặp.
Mái tóc vàng kim, đôi mắt xanh thẳm, khuôn mặt thanh tú như một tác phẩm nghệ thuật.
Trông cô ấy cứ như một sinh vật khác biệt với chúng tôi vậy.
Thay vì cảm nhận vẻ đẹp hay sự ngưỡng mộ, những đứa trẻ thường cảm thấy sợ hãi trước một thứ gì đó khác biệt với mình.
Dù có bắt chuyện cũng bị đối xử lạnh nhạt, những chuỗi ngày bị giữ khoảng cách...
Điều đó hẳn đã đau đớn đến nhường nào.
"Khi viết tiểu thuyết, tôi đã có được một người bạn. Dù vì một số lý do mà tôi không thể ở bên cô ấy mãi mãi, nhưng đó là một cơ hội đủ lớn để tôi ôm ấp hy vọng rằng mình cũng có thể hòa nhập vào vòng tròn của mọi người. Tôi đã nghĩ mình phải cố gắng. Việc được ra mắt với tư cách tiểu thuyết gia cũng là một thời điểm tốt khi ánh mắt mọi người nhìn tôi bắt đầu thay đổi."
Kể từ đó, những ngày tháng nỗ lực của Koganei bắt đầu.
Nhưng mọi thứ không thể nào suôn sẻ ngay lập tức được. Thứ Koganei được trao chỉ là một cơ hội.
Giữa Koganei và 'mọi người' vẫn còn một khoảng cách được tạo ra bởi một khoảng thời gian dài.
Cần có thời gian để xây dựng một cây cầu vượt qua khoảng cách đó.
Và cô ấy đã không có khoảng thời gian đó.
"Đó là ngay sau khi tôi ra mắt. Đã có một chuyện rất đau buồn xảy ra. Tôi không thể sắp xếp được mớ hỗn độn trong lòng mình. Tôi muốn được yên tĩnh, muốn được ở một mình, nhưng tôi lại không thể truyền đạt điều đó một cách tử tế. Tôi đã lỡ trút giận lên một người bạn cất công đến bắt chuyện với tôi. Tôi đã bảo cậu ấy ồn ào quá. Tôi đã nói như vậy đấy. Sau đó mọi chuyện trở nên thế nào, Kazamatsuri Towa chắc cũng hiểu mà."
Không cần tưởng tượng cũng biết.
Bởi vì đó cũng chính là quá khứ của tôi.
Dù chị gái tôi đã biến mất, dù tôi chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến chuyện khác, vậy mà vẫn có những kẻ chẳng biết gì cứ hùa nhau trêu chọc.
Đôi khi tôi cáu gắt, đôi khi tôi chọn cách phớt lờ, đôi khi tôi quát tháo.
Thế rồi, sự quan tâm của những kẻ xung quanh dễ dàng chuyển thành sự tức giận hay bất mãn, và nhanh chóng bùng nổ.
Cái biệt danh Cậu bé Tengu đã được gắn cho tôi.
Không chỉ riêng tôi hay Koganei.
Đó là chuyện có thể xảy ra ở bất cứ đâu trên thế giới này, giống như việc bạn đá bừa một hòn đá lăn lóc trên đường và nó trúng vào một ai đó. Và câu chuyện ở đây là, người bị hòn đá đó văng trúng lại là tôi và Koganei.
"Cũng đúng nhỉ. Nếu nói là không gặp phải chuyện tồi tệ nào thì là nói dối."
"Quả nhiên là vậy. Tôi xin lỗi."
Nhưng tôi lắc đầu.
"Đó không phải là chuyện cậu phải xin lỗi."
Đó là chuyện Koganei không cần phải cảm thấy có trách nhiệm.
Tôi thực sự nghĩ như vậy đấy.
Liệu cô ấy có hiểu được không?
"Kazamatsuri Towa đã thay đổi rồi."
"Bản thân tôi cũng thấy vậy."
"Một năm trước, khi bắt chuyện với cậu, tôi đã rất sợ, nhưng bây giờ thì tôi không còn sợ chút nào nữa. Thực ra thì... Tôi cứ nghĩ cậu vẫn luôn hận tôi. Vì vậy, cậu mới không chịu đọc 'Khúc ca nơi thị trấn chiều lặng gió'."
"Chuyện đó thì có một lý do khác. Ngay từ đầu tôi đã không có quyền cầm cuốn sách đó lên rồi."
Tôi nhìn vào đôi bàn tay trống rỗng của mình.
Nghĩ về chị gái.
Nghĩ về cảm xúc khi hất văng cuốn sách, về xúc cảm cứng nhắc của nó, về bóng lưng nhỏ bé của chị, về nỗi buồn xám xịt của chúng tôi trải dài đến tận cùng thế giới.
"...Đó là sự hối hận. Và trừ khi có phép màu xảy ra, nếu không nó sẽ chẳng bao giờ bị xóa nhòa. Bởi vì tôi đã làm một chuyện không thể vãn hồi. Thế nên, chỉ riêng cuốn sách đó là tôi không thể đọc được. Xin lỗi nhé."
"Nếu vậy thì quả nhiên..."
Giọng nói thì thầm quá nhỏ khiến tôi không thể nghe trọn vẹn đến cuối cùng.
Sau đó, như đang suy nghĩ điều gì, Koganei ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển sang màu xanh thẳm. Chà, trời đã tối hẳn rồi.
"Muộn rồi nên tôi sẽ đưa cậu về."
"Thật sao?"
"Ừ."
"Cảm ơn cậu."
Dưới ánh đèn đường, những cái bóng đổ dài.
Là hai cái bóng.
Không phải một.
Chúng đang khẽ đung đưa.
5
Vào một buổi chiều sau giờ học, khi tôi đang làm việc trong phòng câu lạc bộ Nhiếp ảnh, một giọng nữ lanh lảnh chợt vang lên.
"Ahahaha. Xin phép làm phiền ạ."
"Anh vất vả rồi. Ơ kìa? Tiền bối Kazamatsuri ở một mình thôi ạ?"
Nhìn ra phía cửa, tôi thấy hai thành viên của 'Azure' đang đứng đó, tay đan tay thân thiết như mọi khi.
Bình thường tôi chẳng mấy bận tâm, nhưng việc tôi cứ nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau ấy là vì tôi chợt nhớ đến Koganei.
Giá như con bé đó cũng sớm có được một người bạn để nắm tay như vậy thì tốt biết mấy.
"Nfufufu. Có khi nào tiền bối Kaza cũng muốn nắm tay không ạ? Nhân tiện thì anh muốn nắm tay ai nào? Em sao? Hay là Ao-chan? Nếu nhắm đến Ao-chan thì anh phải đánh bại em trước đã nhé."
Và rồi, Takamine, người đã tinh ý nhận ra ánh nhìn của tôi, ưỡn ngực và nở một nụ cười ranh mãnh.
Rất tiếc, không phải vậy.
Người tôi muốn cô nhóc đó nắm tay là một ai đó khác. Không phải tôi. Hơn nữa,
"Nhìn cái này đi. Đây đâu phải là tình huống có thể nắm tay được chứ?"
Vừa nói, tôi vừa hướng ánh mắt của Takamine về phía tay mình.
Chiếc túi đen ngòm hơi phồng lên, tôi ngọ nguậy tay bên trong để ra hiệu kiểu "Tay tôi đang ở trong này nè".
Việc tôi đang làm một mình nãy giờ là khâu chuẩn bị trước khi tráng phim. Tôi đang ngồi trên chiếc ghế xếp, hai tay thọc vào trong túi tối (darkbag).
Nhân tiện, túi tối là một loại túi dùng để thao tác mà không để ánh sáng lọt vào phim. Người ta sẽ cho cuộn phim, lõi cuộn (reel) và hộp tráng phim bằng thép không gỉ vào trong đó rồi bịt kín lại. Sau đó thọc tay vào và bắt đầu cuộn phim vào lõi.
Chỉ là một công việc đơn giản như vậy thôi, nhưng lại khá khó nhằn.
Đầu tiên là vì không thể nhìn thấy bên trong túi, nên mọi thao tác đều phải dựa vào cảm giác của đôi tay. Nếu không quen sẽ mất khoảng ba mươi phút, và nếu cuộn không cẩn thận, phim có thể bị loang lổ khi tráng.
Nếu chuyện đó xảy ra thì toàn bộ cuộn phim cất công chụp sẽ đổ sông đổ biển hết.
"A, anh đang cuộn phim ạ. Em thích cái đó lắm."
"Ủa, Takamine. Em từng làm rồi sao?"
"Ahahaha. Làm gì có chuyện đó. Chưa từng ạ. Em chỉ toàn đứng nhìn Ao-chan làm thôi."
"Vậy em thích cái gì ở nó chứ?"
Chỉ đứng nhìn thôi thì có gì thú vị đâu.
"Chuyện đó thì nha..."
Đôi mắt lấp lánh, Takamine buông tay Miyano ra, rồi thoắt cái đã vòng ra sau lưng tôi.
"Ây da."
Và cứ thế, con bé lao thẳng vào lưng tôi.
Từ phía vai, cánh tay của Takamine vươn ra. Bắp tay khỏe khoắn trông thật chói mắt. Thêm vào đó, 'thứ đó' đang ép chặt vào lưng tôi.
Hai ngọn núi căng đầy nghe đồn là cỡ cúp D.
Sự mềm mại có khả năng cưỡng chế làm hư hỏng bất kỳ thằng đàn ông nào đang tước đi bốn mươi phần trăm ý thức của tôi.
"Cái đó gọi là túi tối đúng không ạ? Trong lúc đang cuộn phim vào lõi thì không thể rút tay ra được nhỉ. Rút ra là ánh sáng lọt vào làm hỏng phim mất. Ahahaha. Nói cách khác, thiên hạ này là của em rồi."
"Này, Miyano. Sao em lại đi dạy cho cái đứa phiền phức này mấy chuyện đó hả?"
Để giữ lại chút uy nghiêm của một người tiền bối, tôi cố gắng cao giọng.
Bị mắng bất thình lình, Miyano đương nhiên nhăn mặt khó chịu.
"Kh-Không phải em đâu ạ. Lúc em đang được tiền bối Momo hướng dẫn, cậu ấy cũng nghe thấy thôi. Em tuyệt đối sẽ không cuộn phim lúc có Ruri-chan ở đây đâu. Không lấy chồng được mất."
"Cộng sự của anh nói thế kia kìa, anh đã làm cái quái gì vậy hả?"
"Ahahaha. Làm chuyện này chuyện kia chứ sao. Anh biết không? Làn da của Ao-chan ấy..."
Một tiếng thở hắt đầy quyến rũ phả vào tai tôi. Nhột thật.
Có lẽ là mùi dầu gội chăng.
Một hương thơm ngòn ngọt xộc vào khoang mũi khiến tim tôi lỡ một nhịp.
"Mịn màng lắm luôn đó nha."
"Ai mà biết được. Với lại, tránh xa tôi ra coi."
"Ể, sao vậy chứ. Để em trêu thêm chút nữa đi mà. Ao-chan toàn lén làm lúc không có em, nên chẳng bao giờ chịu cho em làm mấy trò này đâu."
"Đương nhiên rồi. Trò này khá tốn nơ-ron thần kinh đấy. Nếu không cuộn cẩn thận vào lõi thì phim sẽ bị loang lổ mất."
"Hả? Vậy ạ?"
Vừa dứt lời, Takamine liền dừng bặt mọi động tác.
"Nếu vậy thì em không làm phiền nữa đâu."
"Sao tự dưng ngoan ngoãn vậy?"
Tự nhiên biết điều thế này ngược lại càng thấy sợ hơn.
"Ahahaha. Tại em cũng đâu có ý định phá đám. Chỉ là skinship chút xíu thôi mà."
Một cái bóng đen ngòm đổ ập xuống, thay thế vị trí Takamine vừa rời đi.
Là Miyano.
Cô nhóc đặt cặp sang một bên rồi ngồi xuống chiếc ghế trước mặt tôi.
Hai cùi chỏ chống lên bàn, đôi bàn tay nở bung như đóa sen đỡ lấy cằm.
"Cuộn phim lần này ạ?"
"Phải quyết định mức độ phơi sáng ở một chừng mực nhất định trước khi rửa chính thức mà. Tôi định rửa thử vài tấm với sáu mức độ khác nhau rồi xin ý kiến mọi người."
"Ể, ể. Xin ý kiến ạ? Kaza-senpai á?"
"Làm gì mà cô ngạc nhiên dữ vậy. Đương nhiên rồi. Đây không phải tác phẩm của riêng tôi, mà là thành quả mọi người cùng làm cơ mà."
"Vậy, em cũng được góp ý đúng không ạ?"
"Tất nhiên."
"Ra vậy, ra vậy ha."
"Trông cô có vẻ vui nhỉ."
"Dạ, vâng. Đúng vậy ạ."
"Cô thích ảnh của tôi lắm mà nhỉ."
Tôi cười toe toét trêu chọc. Miyano hơi bối rối tìm từ ngữ, nhưng rồi...
"...Chuyện đó thì em không phủ nhận."
Nhận được phản ứng này, tôi đâm ra lúng túng.
Con bé này, chỉ riêng những chuyện liên quan đến máy ảnh là lại trở nên thành thật đến lạ.
"Nhân tiện, anh đã chọn được bức nào chưa ạ?"
"Hửm? À, bức ảnh chụp chung với Koganei hôm trước có vẻ khá ổn, chắc là tấm đó. Dù chưa rửa xong thì cũng chưa biết chắc được."
Tôi buông lời đáp nhẹ tênh. Cơ thể đang khẽ đung đưa của Miyano chợt sững lại. Sau đó, cô nhóc rụt rè hỏi.
"Dạ... Dạo này, tiền bối thân với Koganei-san lắm đúng không?"
"Chỉ thỉnh thoảng nói chuyện thôi. Nếu được, Miyano cũng thử bắt chuyện với cậu ấy đi. Chắc cậu ấy sẽ vui lắm. Cô bạn đó cũng muốn nói chuyện với cô mà."
"Vậy ạ?"
"Này, hôm trước ở cửa hàng tiện lợi, cô cũng nhận ra cậu ấy đang nhìn mình đúng không? Lúc đó tôi đã khuyên cậu ấy thử bắt chuyện xem sao, nhưng có vẻ cậu ấy không đủ dũng khí."
"À ra vậy. Hóa ra là vì chuyện đó. Em cứ tưởng Kaza-senpai lại đến để trêu chọc em cơ."
"Thảo nào cô lại lườm tôi bằng ánh mắt đó."
"...Đó không phải là lý do duy nhất đâu ạ."
Vừa nói chuyện, tay tôi vẫn thoăn thoắt làm việc.
Cẩn thận để không chạm vào mặt nhũ tương, tôi lắp phim vào lõi và cuộn lại hoàn toàn dựa vào xúc giác. Thỉnh thoảng, tôi kéo nhẹ cuộn phim để kiểm tra xem đã cuộn chuẩn chưa.
Tốt rồi, có vẻ ổn.
Cuối cùng, tôi cắt đứt cuộn phim, cho lõi vào hộp rửa rồi đậy nắp lại. Phù. Vậy là xong.
Cuối cùng cũng rảnh tay.
"Ahahaha. Ao-chan hơi dỗi rồi đó nha."
Takamine, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện, chợt lên tiếng.
"Tớ đâu có dỗi. Chẳng có lý do gì để dỗi cả."
"Sao thế, Miyano. Ghen à?"
"Kh-Không phải ạ!"
Miyano ré lên chói tai.
Đúng rồi, phản ứng này đây.
Đây chính là thứ tôi muốn thấy.
Quả nhiên Miyano cứ phải hét ầm ĩ lên thì tôi mới thấy yên tâm.
Takamine cười tủm tỉm nhìn sang, chúng tôi giao tiếp bằng ánh mắt. Chắc chắn con bé này cũng có chung suy nghĩ.
Trêu thêm chút nữa vậy.
"Nhưng mà nè, Ao-chan cũng có lỗi đó. Đừng bướng bỉnh nữa, cậu phải thành thật hơn đi. Nhân cơ hội tốt này, trước tiên thử đổi cách gọi xem sao?"
"C-Cách gọi?"
"Ý hay đấy. Nếu gọi tên thật thấy ngại thì cô cứ gọi giống Takamine cũng được."
"Ể, ể ể ể?"
Miyano hoàn toàn hoảng loạn.
Trong lúc tôi đang cười khúc khích tận hưởng dáng vẻ đó, Miyano nhìn tôi, nhìn Takamine, lại nhìn tôi, rồi nuốt nước bọt cái ực.
Và rồi, bằng một chất giọng nhỏ xíu như sắp tan vào không khí, nhưng vẫn vô cùng rõ ràng, cô nhóc cất lời.
"K-Kaza-senpai?"
Tôi bất giác cạn lời.
Chết lặng.
Không ngờ cô nhóc lại gọi thật.
Đứng trước một thằng đang cứng họng là tôi, khuôn mặt Miyano đỏ bừng lên trông thấy. Sự ngượng ngùng ấy như lây lan khiến mặt tôi cũng nóng ran.
Cả hai cùng bị knock-out.
Hòa cả làng.
Chỉ duy nhất Takamine là cười toe toét, ôm chầm lấy Miyano.
"Tớ thích một Ao-chan thành thật như thế này lắm."
Cuối cùng cũng nhận ra mình bị trêu, mặt Miyano càng đỏ tợn.
"Đ-Đồ Ruri-chan ngốc. Tớ mặc kệ cậu. Tớ vào phòng tối rửa ảnh đây."
"A, này."
Cô nhóc vơ vội đồ đạc, lạch bạch chạy tót vào phòng tối rồi nhốt mình trong đó. Tiếng "cạch" vang lên, báo hiệu cửa đã bị khóa trái.
Khổ nỗi, toàn bộ hóa chất rửa ảnh đều nằm trong đó.
Tôi đập "rầm" vào cửa, bên trong liền đáp lại bằng một tiếng "binh".
"Này, Miyano. Tôi đang chuẩn bị rửa phim──"
"Ồn ào quá. Tại tiền bối trêu em nên ráng chịu đi."
Lời từ chối lạnh lùng dứt khoát, chẳng chừa cho tôi chút cơ hội nào để bám víu.
Nghe tiếng lạch bạch lộn xộn vang lên bên trong, có vẻ cô nhóc dỗi thật rồi.
Xem ra tôi đã đùa hơi quá trớn.
"Đùa à. Vậy sao mà rửa ảnh được."
Trong lúc tôi đang đứng chôn chân trước cửa phòng tối, Takamine bước đến bên cạnh, mỉm cười rạng rỡ.
"Ahahaha. Vậy thì, tiền bối. Giữa hai kẻ vừa bị hắt hủi với nhau, hôm nay anh có muốn hẹn hò với em không?"
Dù mang tiếng là hẹn hò và bản thân cũng chẳng hiểu mô tê gì, nhưng nơi tôi bị kéo đến lại là một quán cà phê mới mở trước nhà ga.
Nội thất lấy tông màu nâu làm chủ đạo, kết hợp với ánh sáng hắt màu cam tạo nên một không gian rất "ra gì và này nọ".
Đáng lẽ ánh sáng tự nhiên sẽ tràn ngập qua những ô cửa sổ lớn hướng ra mặt đường, nhưng hôm nay trời lại không chiều lòng người mà đổ cơn mưa.
Phố xá ướt đẫm, bầu không khí xám xịt lững lờ trôi bên ngoài.
Đưa mắt nhìn quanh quán, học sinh thì chỉ có mỗi hai chúng tôi, còn lại là một nhóm các bà mẹ dắt theo trẻ nhỏ, và một ông chú đang ngồi đọc sách. Tiếng mưa rơi, tiếng bước chân huỳnh huỵch của lũ trẻ, tiếng lật trang sách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bầu không khí đặc trưng của quán cà phê này.
Tất nhiên, cô nữ sinh trung học đang phấn khích như trẻ con ngồi trước mặt tôi đây cũng là một phần trong đó.
"A, Kaza-senpai. Cái này, cái này nè."
Takamine chỉ tay vào một ly parfait to chà bá trên menu.
Trên đó ghi là parfait 80cm, giới hạn 5 phần một ngày. ...Hả? Parfait 80cm? Tôi dụi mắt nghi ngờ, nhưng có vẻ mình không nhìn nhầm.
Cách đây một thời gian, để đổi lấy số điện thoại của Miyano, tôi đã hứa sẽ bao con bé một ly parfait dâu tây ở đây. Kích cỡ tỉ lệ thuận với giá tiền, quả là một đòn giáng mạnh vào ví, nhưng đã hứa thì đành chịu thôi. Có điều...
"Gọi cũng được thôi, nhưng cô ăn hết nổi không đấy?"
Trông bề ngang thì không to lắm, nhưng tôi có cảm giác nếu không chia cho vài người thì chẳng thể nào ăn hết. À, không. Nếu là cô bạn thanh mai trúc mã của tôi thì may ra.
"Chà, đúng vậy nhỉ. Thực ra em định rủ cả nhóm Ao-chan đến cơ. Ưm... Vậy hôm nay em chọn ly parfait trái cây này đi."
Nghe nói nguyên liệu được tuyển chọn rất kỹ lưỡng, ly này dù là size một người ăn nhưng giá lên tới tận ba ngàn yên.
Có vẻ như trong từ điển của Takamine không hề tồn tại hai chữ "khách sáo".
Tôi không đói lắm nên chỉ gọi một tách cà phê.
Trò chuyện phiếm một lúc, ly parfait trái cây được mang ra, đôi mắt Takamine lập tức sáng rực lên. Chiếc nơ ruy băng thương hiệu của cô nhóc giật giật đung đưa.
Múc một muỗng trái cây đưa vào miệng, ánh mắt cô nhóc càng thêm lấp lánh.
"Ngon không?"
"Dạ, ngon lắm luôn."
Cô nhóc áp hai tay lên má, ngân nga những tiếng "ưm ưm" đầy mãn nguyện.
Tôi cũng đưa tách cà phê lên miệng.
Mép chiếc tách màu trắng hơi ướt.
Và rồi, Takamine đang vừa ngân nga vừa xắn parfait, đột nhiên lên tiếng.
"Nhân tiện, dạo này anh thực sự thân thiết với Koganei-san nhỉ."
"Gì đây, đến cả cô cũng hỏi vậy à."
Tôi đặt tách xuống đĩa lót, một tiếng lách cách nhỏ vang lên.
"Soraumi-san, đúng không ạ? Cô gái đó ấy. Đó là lý do sao?"
Chữ "Tại sao" đã trào lên đến tận cổ họng nhưng tôi vội nuốt xuống.
Nếu là con bé này thì việc biết chừng đó chuyện cũng chẳng có gì lạ.
"Này, Takamine. Chuyện đó..."
"Tất nhiên là em sẽ không rêu rao lung tung đâu. Có vẻ cô ấy muốn giữ bí mật mà. Trước đây dường như cũng có 'rất nhiều chuyện' xảy ra nữa."
Takamine ghé mắt nhìn tôi như muốn dò xét điều gì đó, nên tôi quyết định không né tránh ánh nhìn ấy.
Chắc chắn điều đó sẽ truyền đạt được.
Cái phần "rất nhiều chuyện" mà con bé cố tình nói mập mờ.
Tức là chuyện ở ngôi trường cũ, tôi hoàn toàn nắm rõ.
Hoặc có lẽ, hôm nay con bé rủ tôi đến đây là để ngầm thông báo rằng bản thân cũng biết về những chuyện đó, tôi thầm nghĩ vậy.
Để chắc ăn, tôi nói thêm một câu.
"Cô bạn đó, là người tốt đấy."
Takamine gật gù "hừm" một tiếng, rồi chìa chiếc muỗng có đặt một miếng dưa lưới nhỏ xíu ra: "Kaza-senpai có muốn nếm thử không?".
Cứ như thể muốn tuyên bố chủ đề vừa rồi đến đây là kết thúc.
"Sao tự dưng lại thế?"
"Tại anh cứ nhìn chằm chằm mãi. Em đoán chắc là anh muốn ăn."
"Làm gì có chuyện đó. Với lại, đừng có trêu tiền bối."
"Em đâu có trêu. Em đang khiêu khích đấy chứ."
"Đừng có khiêu khích."
"Ahahaha. Anh định bỏ chạy sao?"
"Cô mà cứ như thế thì có ngày chuốc họa vào thân đấy."
"Hế, họa như thế nào cơ?"
Tôi vươn ngón tay về phía khuôn mặt Takamine đang nghiêng đầu cười toe toét.
Một tiếng "hể" nhỏ xíu vang lên nhưng tôi mặc kệ.
Tôi quệt nhẹ một cái, lau đi vệt kem tươi dính trên chóp mũi cô nhóc.
"A, em cảm ơn ạ." Takamine hiếm hoi tỏ ra ngượng ngùng nói lời cảm ơn, nhưng nếu cô nhóc nghĩ thế này là xong thì nhầm to rồi.
Tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc sơ hở ngắn ngủi ấy, nắm lấy tay đang cầm muỗng của cô nhóc, rồi đưa thẳng vào cái miệng đang há to của mình.
Miếng trái cây màu xanh trượt tọt vào trong miệng.
Ngọt lịm, và hơi mềm.
Khi tôi buông tay ra, mặt Takamine đã đỏ bừng như quả dâu tây.
"Như thế này này."
"Hôn gián tiếp đấy. Anh còn nắm tay em nữa."
"Chẳng phải cô là người kiếm chuyện trước sao?"
"Kaza-senpai, anh thoát kiếp nhát cáy từ lúc nào vậy!"
"Bị hậu bối chèn ép mãi, sao tôi cứ ngồi im chịu trận được."
"Ư hừ hừ. Rõ ràng chỉ là Kaza-senpai thôi mà~"
"Chỉ là cái gì mà chỉ là."
Dù tỏ ra cay cú nhưng không thể cãi lại, Takamine đành trút giận bằng cách xúc parfait ăn lấy ăn để.
Nói cứng vậy thôi chứ trong lòng tôi cũng đang thở phào nhẹ nhõm.
A, may quá. Thành công rồi. Nếu mà bị cô nhóc nhìn với vẻ mặt nghiêm túc rồi nói "Kaza-senpai, anh làm cái trò gì vậy, tởm quá", chắc tôi không bao giờ ngóc đầu lên nổi mất.
Phải cảm ơn mấy cuốn manga thiếu nữ của bà chị tôi mới được.
Bất chợt nhận ra, cơn mưa bên ngoài đã nặng hạt hơn hẳn.
Một nữ sinh trung học lấy cặp làm khiên che đầu chạy vụt qua. Vì mải nhìn lên trên nên cô bé lao thẳng vào một vũng nước lớn.
Nước bắn tung tóe.
Bùn đất dính đầy.
Bờ vai, vạt váy, tất cả đều ướt sũng. Làn da thấp thoáng ẩn hiện dưới lớp vải mỏng manh, nhưng lại chẳng gợi lên chút cảm giác nhục dục nào.
Giống như hoa cẩm tú cầu, một nét phong vị đặc trưng của mùa mưa.
Vừa nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn thế giới xám xịt trải dài ngoài kia, tôi vừa gọi cô hậu bối.
"Này, Takamine. Ngon không?"
"Ngon ạ. Tiền bối cũng vừa ăn rồi mà."
"Vậy à."
Tôi cười ha hả, Takamine nhìn tôi với vẻ nghi hoặc. Lần đầu tiên tôi có cảm giác chiến thắng trước Takamine. Những giây phút thế này xem ra cũng không tệ.
Ngay lúc tôi đang đắm chìm trong men say chiến thắng và định chốt lại một câu thật ngầu thì...
"A, chuyện hôm nay, em sẽ kể cho Ao-chan nghe. Cả tiền bối Oumi nữa."
Sét đánh ngang tai.
Tôi vội vàng quay lại, thấy Takamine đang lè lưỡi trêu tức.
"Cô, thế là chơi hèn đấy."
"Đâu có hèn."
"Nói chung là, làm ơn tha cho tôi đi. Chị Touka dạo này đáng sợ đến mức không đùa được đâu."
"Không. Em sẽ nói."
"Tôi xin cô đấy."
"Không thích."
Sau khi trêu chọc dáng vẻ hoảng loạn của tôi suốt năm phút cho đến khi thỏa mãn, hoặc cũng có thể đơn giản là vì đã no bụng, Takamine ăn xong ly parfait rồi cười "Aha".
"Quả nhiên, mối quan hệ với Kaza-senpai cứ phải như thế này mới đúng."
Trong chiếc ly trống không, chiếc muỗng vang lên một tiếng lách cách.
Khác hẳn với lúc nãy, giờ đây trong tôi chỉ tràn ngập cảm giác thất bại.
Khốn kiếp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
